Chiến Phan

Thứ Năm, 19 tháng 7, 2012

[Truyện] MÙA Ô MÔI…LỠ HẸN ( 2)

Má nó cười. Ba nó cười. Bà con ai cũng cười. Đám cưới mà, sao lại không cười. Đám con nít cứ nhao nhao cả lên để xem cô dâu, chú rễ. Chúng nó bu quanh cổng dừa được tết thành những bông hoa nở rộ để chờ được xem tận mắt hai người, chúng nó cũng cười. Nó cười luôn. Cười vì gì thì không biết.
Chắc là cười với má nó vì bà vui khi mái nhà lợp lá giờ đây được lợp những tấm tôn sáng bóng, ánh sáng mặt trời làm ánh lên tia nắng chói chang xốn xang con ngươi người ta. Vậy mà thinh thích vì có bao giờ ước mơ được hơn thế đâu, khi cứ mỗi độ mưa ngâu thì khói bếp, lửa chiều bay lên ngùn ngụt ám mái nhà. Chỗ khô ráo còn lại trong mái lá nâu vàng.
Chắc là cưới với ba nó vì ổng vui khi bao nhiêu là con người đến xem con gái ông lấy chồng ngoại quốc. Thằng rễ xem thế mà tốt với vợ, nào cất nhà, nào mâm quả rồi bao nhiêu là quà cho gia đình thay lời tri ơn đã sanh ra vợ mình. Mà ổng có biết gì đâu, toàn bà mối bá nói luyên thuyên còn con rễ thì cứ u ơ tiếng gì không rõ. Có là sao, bao lâu rồi khóe môi ông mới dãn ra hết cỡ như thế, chứ mỗi độ xong cơm chiều cứ ngồi dựa cột nhà thả khói thuốc bay. Xa xăm. Thèm một thằng con trai thì phải.
Chắc là cười với bà con, họ hàng quá. Thấy ai ai cũng nhốn nháo chào chú rễ dù rằng hai bên chẳng hiểu gì, ghì cổ bá vai lại cười phá lên khen lấy khen để. Thằng này coi ngon à mậy! Từ ngày nó về phố trốn đỡ kiếp nghèo, tìm đâu đó khuất xa làng xã để vươn lên cho bớt đi tủi hờn vì sợ rằng canh đắng chiều chiều lại thấy lòng buồn hắt hiu. Thăm thẫm. Ngót nghét cũng 3 năm ròng ngược xuôi đời thuê mướn, chẳng được đồng nào dư dã cho con gái một đời. Má nó cứ vén vạt áo lau sau mỗi lần nói đến của hồi môn. Nghẹn ngào. Nó nghe người ta nói lấy chồng ngoại quốc đỡ đần cuộc sống khá hơn, dù báo chí, truyền hình có đưa tin bao cuộc tình rướm máu. Có Mỹ, có Đài, có Hàn nữa, mà nó xem truyền hình lúc tan ca cùng mấy chị cũng thấy mấy anh Hàn đẹp trai dữ dội lại mọi điều ga lăng. Có chút gì ước mơ, có gì đó mộng mị nhưng biết sao giờ - con gái mà, ổng bã cứ thở dài nói hoài không biết có ai thương. Nghèo nào đeo lấy chân bùn non vương lấm. Không trôi.
Hay là cười cùng lũ con nít. Thấy bọn nó cười vậy chứ có biết là cười gì đâu. Cứ ngu ngơ như những trò nghịch phá đầu làng cuối xóm để mấy ông bà già la õm tỏi. Vô tư như ngọn gió chiều băng ngang đồng, bạt lúa ra sông đón những bông ô môi nở rộ, xuôi dòng nước. Về đâu không biết. Về đâu thì về. Bà may bả bảo về bên kia sống sung sướng như từng ở đó không bằng. Thấy sượng sượng mà cứ muốn tin để áo dài một lần được mặc, khăn bới đầu với son phấn mắt nâu đen lấm lem vì nước. Nó cũng theo phụ nhiều đám cưới, cứ cười nức nẻ khi thấy mấy bà cứ vén màn lên là nước mắt lưng tròng, thấy sến ơi là sến: lấy chồng chứ có đi chết đâu mà khóc gì không biết. Vậy mà nước mắt nó cũng lưng tròng không hay.
Photobucket
Cười với nó hả? Có bệnh không vậy trời? Nó có gì cười, cười theo thôi. Chứ đêm động phòng vội vã, tiếng ếch nào còn rộn rã bên nhà như hòa theo con nước đang lên, nó tất tả dọn đồ để kịp ngày mai về nơi xứ lạ, có ra đêm động phòng gì đâu. Má nó xếp đồ mà nói gì một hồi nghe không rõ chỉ loang thoáng đâu đó trong tiếng nấc: mùa ô môi lại về rồi bây ơi. Có liên quan gì đâu, lúc não lúc nao cứ mỗi năm xa nhà, má cứ canh mùa ô môi trổ bông là gọi điện bảo sắp hết năm rồi: ô môi rụng là về nha bây. Ngày lấy chồng, đêm động phòng mà má cứ nói gì đâu không. Nó vẫn chưa biết đàn ông.
Tự nhiên lại thèm ô môi. Tại má chứ ai? Lúc nhỏ cứ hái ô môi cho hai chị em ăn thay bánh kẹo, khi mỗi lần thấy thòm thèm nhìn mấy đứa kế nhà được quà ba má nó mua, nghe đâu là mắc lắm. Để giờ lớn đăm ra ghiền luôn. Mà xứ sở này có đâu, ngày đầu đất lạ sao mà rét mướt, ướt cả tâm hồn đến nỗi nước mắt khô luôn nơi gọi là nhà chồng. Ngủ giống như ăn ô môi, rọc hai bên thân để phần lộ bên trong ra, rồi ngấu nghiến. Rách nát. Rướm máu. Nó đã biết nhiều đàn ông.
Photobucket
Vị chan chát mà hậu ngọt! Nhớ lãng nhách. Cứ thấy chấp chới trên cánh đồng chạy rong ra đến bờ sông tìm ô môi hái vội, cứ cười vang cả một góc sông óng ánh nắng chiều, nghe xa xa má gọi í ới cẩn thận kẻo nước xoáy, hụt chân chết chìm. Chìm. Chìm trong tiếng thở hỗn hễn, những thớ thịt đè người, tóc bay lả chã. Đau. Mất.
Photobucket
Ô môi giờ chắc rụng bông khắp sông, lá cũng theo dòng. Giờ này năm trước chắc má gọi điện rồi, ổng thì đi ra đi vô, đi ra hỏi bà điện cho tui nó chưa để kịp về trong ngọn gió nôn nao. Mấy đứa nhỏ lại bày trò nghịch phá, đâu đó người trong xóm lại rôm rả chuyện trò. Mà sao năm nay má lại hổng gọi về, lấy chồng chứ có đi luôn đâu. Biết đâu mà gọi, có liên lạc được đâu. Mà có gọi chắc cũng hổng về được má ơi.

***

Her mother laughed. Her father laughed. The neighbors, everyone laughed. It was a wedding, after all—how could they not? The children clamored, jostling to catch a glimpse of the bride and groom. They crowded around the coconut-leaf gate, woven into blooming flowers, waiting to see the couple with their own eyes. They laughed too. And she laughed. Why she laughed, she didn't know.

Perhaps she laughed with her mother, who was overjoyed because the thatched roof had been replaced by shiny corrugated iron sheets; the sunlight glinting off them was so bright it stung the eyes. Yet, there was a quiet thrill in it, for she had never dreamed of more, back when every rainy season meant kitchen smoke and evening fires billowed up, soot-staining the roof. The only dry spot left was under the brownish-yellow thatch.

Perhaps she laughed with her father, seeing him so proud as so many people came to watch his daughter marry a foreigner. The groom seemed kind to his wife—building a house, preparing the wedding trays, and giving so many gifts to the family as a token of gratitude for raising his bride. Her father knew nothing; he just listened to the matchmaker’s endless chatter while the son-in-law merely uttered unintelligible sounds. But what did it matter? It had been so long since his lips had stretched that far into a smile; usually, after dinner, he would just lean against the house pillar, letting cigarette smoke drift. Distantly. Perhaps he yearned for a son.

Perhaps she laughed with the relatives and neighbors. Everyone was bustling about, greeting the groom even though neither side understood the other, grabbing shoulders and laughing loudly with endless praise. "This lad looks like a good catch, hey!" Since the day she left for the city to escape poverty, seeking some hidden corner far from the village to rise above the shame, fearing that the "bitter soup" of every late afternoon would leave her heart feeling desolate. Deeply. Three long years of drifting through rented life, not a penny saved for her future. Her mother would always lift her shirt hem to wipe her eyes whenever dowries were mentioned. Choking up. She had heard people say marrying a foreigner would make life easier, despite the news and TV reporting so many bloody love stories. There were Americans, Taiwanese, and Koreans too; when she watched TV after work with the other girls, she saw that Korean men were incredibly handsome and chivalrous in every way. There was a bit of a dream, a bit of a fantasy, but what could she do—a girl, after all—her parents kept sighing, wondering if anyone would ever love her. Poverty clung to her feet like stubborn mud. Unwashed.

Or perhaps she laughed with the children. They laughed, but did they even know why? Just as innocent as their pranks at the head and end of the village that made the elders scold them loudly. As carefree as the evening breeze crossing the fields, pushing the rice stalks toward the river to greet the blooming Cassia flowers floating downstream. Where they were headed, nobody knew. Wherever they go, they go. The matchmaker claimed she would live in luxury over there, as if she had been born for it. It felt awkward, yet she wanted to believe it, so that she could wear an áo dài just once, with her hair neatly bunned and her eyes made up with brownish-black shadow, smudged by tears. She had helped at many weddings, laughing heartily at the women who would lift the curtain with eyes brimming with tears; it felt so melodramatic back then: You're getting married, not dying, why cry? Yet, her own eyes were brimming before she even realized it.

Laughed with her? Was the world going mad? What did she have to laugh about? She just followed suit. Because on the hurried wedding night, while the croaking of frogs echoed from the neighbor's side as if harmonizing with the rising tide, she was busy packing to catch the trip to a strange land the next morning; there was no real "wedding night" to speak of. Her mother packed her clothes, saying something she couldn't quite hear, only catching fragments through sobs: "The Cassia flower season is back again, my child." What did it have to do with anything? Every year she was away from home, her mother would wait for the Cassia flowers to bloom and call to say the year was almost over: "When the Cassia flowers fall, come home, okay?" On her wedding day, on her wedding night, her mother was talking about things that didn't seem to fit. She still didn't know men.

Suddenly, she craved Cassia fruit. It was her mother’s fault, who else? When she was little, her mother would pick Cassia fruit for the two sisters to eat instead of candies, every time she saw them looking longingly at the neighbor's kids who got expensive gifts from their parents. Now that she’s grown, she’s addicted to it. But this land has none; the first days in a strange place were so freezing, soaking her soul until her tears ran dry in the place called her husband’s home. Sleeping was like eating a Cassia fruit—peeling the two sides of the husk to reveal the part inside, then devouring it. Tattered. Bleeding. She had known many men.

A tart taste with a sweet aftertaste! A senseless memory. She could see herself flickering across the fields, running out to the riverbank to hurriedly pick Cassia fruit, her laughter echoing across the river reflecting the evening sun, hearing her mother’s distant calling to be careful of the whirlpools, lest she slip and drown. Drowning. Drowning in labored breaths, the weight of flesh pressing down, hair flying wildly. Pain. Loss.

The Cassia flowers must be falling all over the river now, leaves following the current. At this time last year, her mother would have called already; her father would be pacing in and out, asking her mother if she had called yet so she could be back in time for the restless wind. The kids would be playing their pranks again, and the neighbors would be chatting lively. But why hasn't her mother called this year? She got married, she didn't leave forever. But how could she call? There was no way to get in touch. And even if she did call, I probably couldn't come home, Mother.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...