Chiến Phan

Hiển thị các bài đăng có nhãn cuoc song. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cuoc song. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 8 tháng 2, 2026

[Story] Ai gọi hồn tôi (2) - WHO IS CALLING MY SOUL? (PART 2)




Bà bàng hoàng ngẩng mặt lên. Vực thẳm phía sau lưng bà như vừa nới rộng ra, sẵn sàng nuốt chửng chút hy vọng cuối cùng còn sót lại.

Trước mắt bà, một người đàn bà khác cũng mang trên mình những vệt màu của thời gian, chiếc áo chàm bạc phếch hòa lẫn vào màu xám của sương rừng. Trên tay người đó là một bó hoa dại, những cánh hoa tím nhạt còn vương hơi ẩm của núi cao. Hai người đàn bà. Hai mái đầu pha sương. Một nấm mồ đá lạnh lẽo.

Đối diện.

Bà lảo đảo đứng dậy, phủi vội những cọng cỏ khô bám trên vạt áo dài sẫm màu. Cảm giác nghẹn đắng nơi cổ họng khiến bà không thốt nên lời. Chồng tôi? Hai tiếng ấy phát ra từ miệng người phụ nữ miền sơn cước như một nhát dao rạch ngang bầu trời hoàng hôn đang dần lịm tắt.

“Chồng... ông ấy là chồng chị sao?” Bà hỏi, giọng lạc đi giữa tiếng gió gào thét qua khe núi.

Người đàn bà kia không trả lời ngay. Chị bước tới, đặt bó hoa lên mộ, bàn tay chai sần vuốt ve phiến đá một cách thành kính và dịu dàng. Rồi chị quay lại nhìn bà, đôi mắt thâm trầm như lòng vực: “Ông ấy về đây từ mùa khô năm ấy. Một người lính lạc ngũ, vết thương trên ngực đã mưng mủ, nhưng trong tay vẫn nắm chặt một chiếc kẹp tóc bằng nhựa màu hồng. Ông ấy bảo, ông ấy phải sống để trở về Sài Gòn, để gặp lại một sớm mai.”

Bà khuỵu xuống. Chiếc kẹp tóc nhựa hồng. Kỷ vật của một thời nữ sinh Minh Khai, cái ngày ông lém lỉnh lấy trộm trong cặp táp của bà rồi bảo là “giữ làm tin”.

Đau.

“Vậy sao... sao ông ấy không về? Sao ông lại ở đây... với chị?” Bà nghẹn ngào, trái tim như bị ai bóp nghẹt. Mối mâu thuẫn bốn mươi năm, sự chờ đợi đằng đẵng của bà giờ đây bỗng hóa thành một trò đùa của số phận.

Người đàn bà miền núi khẽ thở dài, tiếng thở dài tan vào hư không. “Ông ấy không thể về. Vết thương tàn phá một phần phổi, rừng thiêng nước độc lại giữ chân người. Khi ông ấy bắt đầu đi lại được, thì con đường về xuôi đã mịt mờ khói lửa. Tôi đã cứu ông ấy từ cõi chết, rồi rừng già đã buộc chúng tôi vào nhau. Ông ấy sống với tôi mười mấy năm, chăm lo cho nương rẫy, dạy chữ cho đám trẻ bản, nhưng đêm nào cũng ra ngồi hướng về phương Nam, hút thuốc và nhìn mây bay.”



Lẻ loi.

Bà thấy lòng mình trào dâng một nỗi căm phẫn xót xa. Bà đã giữ trọn tiết hạnh, một mình nuôi con trong cảnh thiếu thốn bần hàn, chịu đựng những ánh mắt soi mói của người đời để đợi một ngày sớm mai. Còn ông, ông đã có một sớm mai khác ở chốn rừng sâu này sao? Sự đồng cảm vừa nãy bỗng hóa thành một ngọn lửa ghen tuông muộn màng, bùng lên rồi tàn lụi trong sự bất lực.

“Ông ấy có nhắc... về tôi không?” Bà hỏi, mắt nhìn đăm đăm vào nấm mộ.

“Ông ấy không nhắc tên. Ông ấy chỉ gọi là ‘Hồn tôi’. Ông ấy bảo, có một linh hồn đang gọi ông ấy mỗi đêm, khiến ông ấy không thể ngủ yên. Mười năm trước, trước khi nhắm mắt, ông ấy dặn tôi: ‘Nếu có ai đó tìm đến đây và khóc, hãy đưa cho họ cái này’.”

Người đàn bà chàm đưa tay vào túi áo, rút ra một mảnh giấy đã mục nát, được bọc cẩn thận trong một lớp nylon cũ. Bà run rẩy đón lấy.

“Gửi Hồn tôi... Anh đã lỗi hẹn mười bốn ngàn sáu trăm lẻ năm ngày sớm mai. Rừng già che mắt anh, nhưng tim anh chưa một ngày rời khỏi ghế đá công viên năm ấy. Đừng trách người đàn bà đã cứu anh, bà ấy là ân nhân, là đôi chân giúp anh đứng vững khi anh chỉ còn là một phế nhân. Anh gửi lại đây chút hơi tàn, đợi em ở phía bên kia vực thẳm.”

Vụn vỡ.

Bà gục đầu vào bia mộ đá. Hóa ra, ông chưa bao giờ phản bội. Rừng già không chỉ che mắt người lính, mà còn giam cầm một linh hồn si tình trong cái lồng của sự ơn nghĩa và bệnh tật. Người đàn bà miền núi kia, chị ta cũng là một nạn nhân của cuộc chiến, là người đã nhặt nhạnh những mảnh vỡ của một đời lính để ghép thành một mái ấm tạm bợ.

Sự mâu thuẫn giữa hai người đàn bà bỗng chốc tan biến. Thay vào đó là một niềm thấu cảm lạ lùng. Họ đều yêu một người đàn ông, đều dành cả cuộc đời để chăm sóc một phần của ông ấy. Một người giữ linh hồn, một người giữ thể xác.

“Chị... chị có con với ông ấy không?” Bà hỏi, lòng run sợ trước câu trả lời.

Người đàn bà kia lắc đầu, đôi mắt nhìn ra phía xa xăm: “Rừng sâu không cho chúng tôi những mầm xanh. Tôi chỉ có ông ấy. Giờ thì chị đến, tôi trả lại ông ấy cho chị.”

Tiếng chim rừng lại vang lên, lần này không còn não nề mà thanh thoát như một lời tiễn đưa. Bà nhìn người đàn bà miền núi, chợt thấy thương cho cái phận lẻ loi của người ở lại chốn hoang vu này. Bà có con, có cháu, có hình bóng của người trai Petrus Ký tái hiện trong đứa con trai. Còn chị, chị chỉ có nấm mồ đá này và bó hoa tím dại.

Bà lấy trong túi ra một tấm ảnh màu đã cũ. Tấm ảnh chụp đứa con trai trong ngày cưới. “Đây là con trai của ông ấy. Nó giống ông như tạc.”

Người đàn bà miền núi cầm lấy tấm ảnh, đôi bàn tay run rẩy, nước mắt lần đầu tiên rơi xuống, thấm vào màu phim nhạt. Chị khóc. Khóc cho người đàn ông mà chị gọi là chồng, nhưng chưa một ngày chị sở hữu được trái tim ông. Chị khóc cho chính mình, mười mấy năm chăm sóc một cái bóng luôn nhìn về phương Nam.

Tuyệt vọng.

Hoàng hôn đã sập xuống hẳn. Núi rừng chìm trong một màu tím thẫm liêu trai. Đàn chim đã về tổ, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe đá như tiếng gọi hồn ai đó vẫn còn đang lẩn khuất giữa đại ngàn.

“Chị này,” bà nắm lấy đôi bàn tay chai sần của người đàn bà kia. “Ngày mai, tôi muốn đưa ông ấy về Sài Gòn. Về với bến sông, về với hàng cây xưa. Chị có đi cùng tôi không?”

Người đàn bà miền núi nhìn nấm mộ, rồi nhìn bà, khẽ lắc đầu: “Ông ấy thuộc về Sài Gòn, nhưng tôi thuộc về rừng. Chị đưa ông ấy đi đi. Để ông ấy được thực hiện cái sớm mai mà ông ấy hằng mong đợi. Tôi ở lại đây, trông coi những đóa hoa này cho đến khi rừng gọi tên tôi.”

Đêm đó, giữa núi rừng hoang vu, hai người đàn bà ngồi bên bếp lửa hồng, kể cho nhau nghe về người đàn ông của họ. Một người kể về chàng thư sinh lãng mạn dưới bóng phượng hồng, một người kể về người thợ săn lặng lẽ dưới ánh trăng ngàn.

Mạch nước ngầm trong mắt bà cuối cùng cũng cạn khô. Chỉ còn lại sự thanh thản.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng sớm mai đầu tiên xuyên qua làn sương mù, bà đứng bên nấm mộ đã được cải táng. Trong chiếc hộp nhỏ, tro cốt của ông đã nằm gọn gàng bên cạnh chiếc kẹp tóc nhựa hồng và mảnh giấy mục nát.

Bà bước đi, nhịp chân khẽ rung trên lá khô. Vực thẳm phía sau lưng giờ không còn đáng sợ nữa. Nó chỉ là một phần của hành trình, là cái ngưỡng mà ai cũng phải bước qua để gặp lại người mình thương.

“Anh thấy không? Sớm mai đã đến rồi.”

Bà đi xuống núi, bóng bà đổ dài trên con đường mòn. Phía sau, người đàn bà miền chàm vẫn đứng lặng lẽ bên bó hoa tím dại. Sài Gòn đang đợi ông. Và bà, bà đã gọi được hồn ông về, không phải bằng những lời trách móc, mà bằng một tình yêu đã được gạn đục khơi trong qua bốn mươi năm dâu bể.

Trùng khơi.

Con trai bà đang đợi ở dưới chân núi. Nó đứng đó, cao lớn, mặc chiếc áo sơ mi trắng, đôi mắt lém lỉnh nhìn lên. Bà mỉm cười. Ông đã về thật rồi. Không phải trong hình hài tro cốt, mà trong chính sự tiếp nối của sự sống.

Hết một vòng đời. Ai gọi hồn tôi? Tiếng gọi ấy giờ đã tan vào mây khói, nhường chỗ cho tiếng cười hân hoan của một mùa xuân mới đang bừng tỉnh giữa đại ngàn.

https://chienphan.blogspot.com/2012/09/ai-goi-hon-toi.html

***

She looked up in shock. The abyss behind her seemed to widen, ready to swallow the last remaining shard of hope.

Before her stood another woman, also marked by the streaks of time, wearing a faded indigo shirt that blended into the grey mountain mist. In her hands was a bouquet of wild flowers, the pale purple petals still glistening with the dampness of the high peaks. Two women. Two silver-haired heads. One cold stone grave.

Facing each other.

She rose unsteadily, brushing away the dry grass clinging to her dark silk tunic. The bitter lump in her throat left her speechless. "My husband?" Those two words from the mountain woman’s mouth were like a blade slashing across the fading twilight sky.

"Husband... he was your husband?" she asked, her voice lost amidst the wind howling through the mountain pass.

The other woman did not answer immediately. She stepped forward, placed the flowers on the grave, and caressed the stone with a calloused hand, both reverent and tender. Then she turned to look at her, her eyes as deep as the canyon floor: "He came here during the dry season of that year. A stray soldier, a festering wound on his chest, but in his hand, he still clutched a pink plastic hair clip. He said he had to live to return to Saigon, to see a new 'early morning' once more."

She collapsed. The pink plastic hair clip. A memento from her days as a Minh Khai schoolgirl, the day he mischievously snatched it from her satchel and said he’d "keep it as a token."

Pain.

"Then why... why didn't he return? Why did he stay here... with you?" she sobbed, her heart feeling as if it were being crushed. Forty years of conflict, of her endless waiting, now suddenly turned into a cruel joke of fate.

The mountain woman sighed softly, a sound that vanished into the void. "He couldn't return. The wound ravaged a part of his lungs; the sacred forest and poisonous water kept him captive. By the time he could walk again, the road back south was blurred by the smoke of war. I saved him from death, and the ancient forest bound us together. He lived with me for over a decade, tending the fields, teaching the village children to read, but every night he sat facing South, smoking and watching the clouds drift."

Solitary.

She felt a surge of painful resentment. She had remained faithful, raising their child alone in poverty, enduring the judging eyes of the world just to wait for that "early morning." And he—he had found another morning here in the deep forest? The empathy from moments ago turned into a late flame of jealousy, flaring up only to wither in helplessness.

"Did he ever mention... me?" she asked, staring fixedly at the grave.

"He never mentioned a name. He only called out to 'My Soul.' He said there was a soul calling to him every night, keeping him from ever resting in peace. Ten years ago, before he closed his eyes, he told me: 'If someone comes here and cries, give them this'."

The woman in indigo reached into her pocket and pulled out a decayed scrap of paper, carefully wrapped in an old layer of nylon. She took it with trembling hands.

"To My Soul... I have missed our tryst by fourteen thousand six hundred and five mornings. The ancient forest blinded my eyes, but my heart never once left that park bench of years ago. Do not blame the woman who saved me; she is my benefactor, the legs that helped me stand when I was but a broken man. I leave here my last breath, waiting for you on the other side of the abyss."

Shattered.

She slumped against the stone headstone. It turned out he had never betrayed her. The forest had not only blinded the soldier but also imprisoned a lovelorn soul in a cage of gratitude and illness. That mountain woman was also a victim of the war, someone who had gathered the fragments of a soldier’s life to piece together a makeshift home.

The conflict between thehai two women vanished in an instant. In its place was an uncanny empathy. They both loved the same man; they had both spent their lives caring for a part of him. One kept his soul; one kept his body.

"Did you... have children with him?" she asked, her heart fearing the answer.

The other woman shook her head, her eyes looking into the distance: "The deep forest gave us no green sprouts. I only had him. Now that you are here, I return him to you."

The sound of forest birds echoed again, no longer mournful but graceful, like a final send-off. She looked at the mountain woman, suddenly feeling pity for the solitary fate of the one left behind in this wilderness. She had children, grandchildren, and the silhouette of the Petrus Ky lad reflected in her son. But this woman had only this stone grave and a bunch of wild purple flowers.

She took an old color photograph from her bag. A photo of her son on his wedding day. "This is his son. He is his father’s spitting image."

The mountain woman took the photo, her hands trembling. For the first time, tears fell, soaking into the faded film. She wept. She wept for the man she called husband, yet whose heart she never possessed for a single day. She wept for herself, for over ten years of caring for a shadow that always looked South.

Despair.

Twilight had fully fallen. The mountains and forests were steeped in a haunting deep purple. The birds had returned to their nests; only the wind whistling through the rock crevices remained, like a soul’s call still lingering amidst the great wilderness.

"Listen," she said, taking the calloused hands of the other woman. "Tomorrow, I want to bring him back to Saigon. Back to the wharf, back to the old trees. Will you come with me?"

The mountain woman looked at the grave, then at her, and shook her head slowly: "He belongs to Saigon, but I belong to the forest. Take him away. Let him fulfill the morning he so longed for. I will stay here, tending to these flowers until the forest calls my name."

That night, in the desolate wilderness, the two women sat by a glowing fire, telling each other about their man. One spoke of the romantic scholar under the shade of red phoenix flowers; one spoke of the silent hunter under the thousand-year moon.

The underground spring in her eyes finally ran dry. Only serenity remained.

The next morning, as the first rays of dawn pierced through the mist, she stood by the reburied grave. In the small box, his ashes lay neatly beside the pink plastic hair clip and the decayed scrap of paper.

She walked away, her footsteps rustling on the dry leaves. The abyss behind her was no longer terrifying. It was just a part of the journey, the threshold everyone must cross to meet the one they love again.

"Do you see? The morning has finally come."

She descended the mountain, her shadow stretching long on the trail. Behind her, the woman in indigo still stood quietly beside the wild purple flowers. Saigon was waiting for him. And she—she had called his soul back, not with reproaches, but with a love purified through forty years of upheaval.

The Endless Ocean.

Her son was waiting at the foot of the mountain. He stood there, tall, wearing a white shirt, his eyes looking up mischievously. She smiled. He had truly returned. Not in the form of ashes, but in the very continuation of life.

A life cycle completed. Who is calling my soul? That call has now vanished into the mist, making way for the joyful laughter of a new spring awakening amidst the great wilderness.


Thứ Bảy, 8 tháng 5, 2021

[Sách] Thirst - Scott Harrison

Amazon.com: Thirst: A Story of Redemption, Compassion, and a Mission to  Bring Clean Water to the World (9781524762841): Harrison, Scott,  Sweetingham, Lisa: Books

  • "Tôi nhận ra rằng 'cơn khát' mà tôi cảm nhận suốt cuộc đời mình không phải là rượu hay sự xa hoa, mà là khát khao về mục đích." 

Theo chân người khát khao mục đích

Cuộc đời của Scott Harrison như một bản nhạc đối nghịch: từ ấu thơ gian khó với một người mẹ mang căn bệnh trong người, nó dõi theo sự trưởng thành của gã trai ngông nghênh ở những hộp đêm nổi tiếng nhất New York. Gã sống giữa ánh đèn lấp lánh, giữa rượu và dục vọng, nhưng cõi lòng lại trống rỗng.

Bước ngoặt đến khi gã quyết định trốn chạy. Một va chạm ở hộp đêm, một cuộc rượt đuổi, và chuyến phiêu lưu đến mảnh đất Châu Phi xa lạ như một sự lánh nạn. Nhưng chính tại đây, gã không biết rằng mình đã bắt đầu một hành trình đầy ý nghĩa, một cuộc đời hoàn toàn mới. Gã chứng kiến những con người ở đất nước xa lạ sống trong cảnh khó khăn, thiếu thốn nguồn nước sạch đến mức nào.

Cảnh tượng ấy in hằn sâu: những con người uống nước dơ từ sông, đầm lầy... hay thậm chí, có cả câu chuyện về một cô bé treo cổ tự tử vì cảm thấy xấu hổ khi không mang được nước về, trong khi gia đình đang chờ đợi. Những nỗi đau tột cùng ấy đã vực dậy một mục đích sống mãnh liệt. Scott Harrison dấn thân, không phải để trốn chạy, mà để mang nguồn nước sạch đến cho những mảnh đất này, để đổi lại "cơn khát" của chính mình bằng "công lý" cho người khác.

  • "Đối nghịch với nghèo đói không phải là sự giàu có. Đối nghịch với nghèo đói là công lý." 

"Thirst" không phải là một cuốn sách thông thường về từ thiện. Đây là một bản tự truyện trần trụi và đầy sức lay động của Scott Harrison, kể về sự chuyển đổi ngoạn mục từ một người tổ chức tiệc đêm xa hoa, chìm đắm trong chủ nghĩa khoái lạc ở New York, trở thành người sáng lập một trong những tổ chức phi lợi nhuận hiệu quả và minh bạch nhất thế giới: charity: water.

Cuốn sách nổi bật bởi sự đối lập mạnh mẽ giữa hai chương đời của Harrison. Nửa đầu là bức tranh về một cuộc sống đầy tiền bạc nhưng trống rỗng về tinh thần, nơi anh ta tìm thấy một "cơn khát" không thể dập tắt bằng rượu hay danh vọng. Nửa sau là cuộc "tỉnh giấc", khi anh dấn thân vào các vùng chiến sự và đói nghèo, đối diện với những nỗi khổ đau tột cùng, để rồi tìm thấy mục đích chân chính của mình.

Harrison đã mang tư duy khởi nghiệp (startup mindset) và lòng khao khát minh bạch vào ngành từ thiện. Anh thách thức các quy tắc cũ, chứng minh rằng hoạt động nhân đạo cũng cần sự hiệu quả, trách nhiệm giải trình (accountability) và đổi mới công nghệ. Cuộc chiến của anh không chỉ là mang nước sạch đến các cộng đồng nghèo khó, mà còn là khôi phục niềm tin của mọi người vào lòng nhân ái.

  • "Chúng ta không cần một nhóm nhỏ người làm từ thiện một cách hoàn hảo. Chúng ta cần hàng triệu người làm điều đó một cách không hoàn hảo." (Một lời kêu gọi mạnh mẽ về hành động, khuyến khích mọi người tham gia dù chỉ với khả năng nhỏ nhất.)

Hành trình từ Địa ngục đến Mục đích

Giọng văn của Scott Harrison chân thật, không tô vẽ và đầy dũng khí. Anh không né tránh việc mô tả những sai lầm và sự sa ngã của tuổi trẻ, từ đó làm nổi bật hơn giá trị của sự chuộc lỗi và lòng vị tha.

"Thirst" là một tác phẩm không thể bỏ qua nếu bạn đang tìm kiếm ý nghĩa trong công việc, hoặc đang đặt câu hỏi về cách cân bằng giữa thành công vật chất và giá trị tinh thần. Cuốn sách là minh chứng sống động rằng bất kỳ ai, dù xuất phát điểm thế nào, cũng có thể tìm thấy sứ mệnh của đời mình—và đôi khi, sứ mệnh ấy lại đơn giản chỉ là mang đến cho người khác một ngụm nước sạch. Đây là một tác phẩm để lại dư âm dài lâu, khơi dậy khát vọng làm điều tử tế và sự tin tưởng vào sức mạnh của sự thay đổi.

***

"I realized that the 'thirst' I felt my whole life was not for alcohol or luxury, but a craving for purpose."

"Thirst" is not a conventional book about charity. It is a raw and moving autobiography by Scott Harrison, recounting the spectacular transformation of a notorious New York party organizer, steeped in hedonism, into the founder of one of the world's most efficient and transparent non-profit organizations: charity: water.

The book stands out for the powerful contrast between Harrison's two life chapters. The first half is a picture of a life full of money but spiritually empty, where he found a "thirst" that couldn't be quenched by alcohol or fame. The second half is the "awakening," as he immersed himself in war-torn and impoverished regions, confronting extreme suffering, only to find his true purpose.

Harrison brought a startup mindset and a craving for transparency into the charity sector. He challenged old rules, proving that humanitarian work also requires efficiency, accountability, and technological innovation. His battle was not just about bringing clean water to impoverished communities, but about restoring people's faith in humanity.

Following the one who craved purpose

Scott Harrison's life is like a counterpoint melody: from a difficult childhood with a mother carrying an illness, I followed the growth of the arrogant young man in New York's most famous nightclubs. He lived amidst sparkling lights, alcohol, and lust, but his heart was empty.

The turning point came when he decided to flee. A clash in a nightclub, a chase, and the adventure to the unfamiliar land of Africa was meant as an escape. But it was right there that he realized he had begun a meaningful journey, a completely new life. He witnessed how people in that strange country lived in hardship, struggling severely with the lack of clean water.

That scene left a deep imprint: people drinking dirty water from rivers, swamps... or even, the story of a little girl who hanged herself out of shame for not being able to bring water home while her family waited. These extreme pains ignited a fierce purpose in him. Scott Harrison plunged into action, not to run away, but to bring clean water to these lands, to exchange his own "thirst" for "justice" for others.

"The opposite of poverty is not wealth. The opposite of poverty is justice."

"We don't need a small number of people doing charity perfectly. We need millions of people doing it imperfectly." (A powerful call to action, encouraging everyone to participate even with the smallest capacity.)

Journey from Hell to Purpose

Scott Harrison's writing style is authentic, unvarnished, and full of courage. He doesn't shy away from describing the mistakes and youthful transgressions, thereby highlighting the value of redemption and forgiveness.

"Thirst" is an unmissable work if you are searching for meaning in your work, or questioning how to balance material success with spiritual value. The book is a living testament that anyone, regardless of their starting point, can find their life's mission—and sometimes, that mission is simply to bring clean water to others. This is a work that leaves a lasting impression, igniting a desire to do good and trust in the power of change.

Thứ Ba, 24 tháng 2, 2015

Tập thèm để biết mình thiếu thốn

 photo chacon-3_zps420d7d6a.jpg 
Có một mùa xuân nho nhỏ, nằm giửa phố mùa đông, đường trần thôi đứng lại, nhìn một gã đàn ông, đang tập cảm giác thèm. 
       Từ khi biết lật đến cả lúc trườn bò trên bằng đôi tay bé nhỏ …để biết thèm một khuôn ngực đầy căng sữa đẵ từng chẳng thèm ti. 
        Từ khi biết đứng bằng đôi chân nhỏ bám vịn khắp xung quanh… để biết thèm một bàn tay dìu dắt với gân xanh đã nổi đầy. 
      Từ khi biết ăn từng muỗng với vụn cơm rơi đầy…để biết thèm một làn môi mơm mớm sợ nóng làm bỏng con. 
 photo chacon-10_zpscc43c2f5.jpg 
Để học tiếp thêm vẫn một bài học thèm 
       Cách ngắm một buổi hoàng hôn qua …để lắng nghe ngày trôi lặng lẽ và để biết thèm một sớm mai thôi ngủ lười bỏ lỡ khi ngán một buổi đến trường. 
       Cách ngắm những con đường qua… để biết thèm một cảm giác sống không quạnh quẽ khi biết ngoài kia vẫn có nhiều cuộc sống khác ở xung quanh. 
       Những món đồ chơi nhỏ giá trị chẳng là gì …để biết thèm một cảm giác sở hữu và sướng vui không phải là tự có. 
 photo chacon-2_zps4d87725a.jpg 
Rồi ôn lại xúc cảm…thèm 
      Khoảnh khắc đợi chờ một tiếng xe khi chiều tàn, đêm xuống ở một góc nhà…để biết thèm mấy tiếng cãi vã giữa thằng ku với ông già ở mỗi lần trận giả. 
        Giây phút ngang tàng hay ngỡ ngàng khi đã biết chọc cười (dù rằng chẳng biết cười chi?)…để biết thèm sự ngô nghê mà những kẻ sống lâu tìm lâu rồi chẳng gặp. 
… 
Và mai đây học tiếp về một cảm giác thèm như ông già đang học  
       Về một phiên chợ chở quá nhiều tuổi thơ … để biết thèm những mái đầu sương trắng đi đâu rồi để sạp vắng trống trơn. 
      Về ghế đá công viên qua nhiều lần tới… để biết thèm những đôi tình nhân trẻ, già ngồi ủ ấm những giấc mơ. 
     Về những cảm xúc từ cuộc đời mang đến… để ghi chép lại sợ sóng gió thời gian bạc tình thổi bay. 
 … 
 photo chacon-7_zps304c7e46.jpg 
Vậy đấy thằng ku ạ! Cứ thế học với ông già nhé về một cảm giác thèm để biết mình thiếu thốn và quí trọng những gì ta đang có từ cuộc sống xung quanh. 
Vậy đấy thằng ku ạ! Mấy lời từ ông già “ghẻ” thích hay ngồi kể về một câu chuyện rừng già, có đôi vợ chồng sinh ra được thằng ku được tròn bao ngày tháng…ở một sớm mùa xuân. Dặn dò. 
(P/s: Trích nhật ký của cha – xuân Ất Mùi)
(Ảnh: Internet)

Chủ Nhật, 17 tháng 8, 2014

La vie - Tình yêu không chỉ LÀ lời nói

Tiếng Edith Piaf ngân vang da diết về la vie en rose trong dàn đồng ca hỗn tạp từ tiếng gào của máy tỏa nhiệt công nghiệp, hòa với tiếng kèn xe inh ỏi giữa giao lộ, tiếng còi xe cấp cứu hú vang một góc đường trong tiếng sáo lạc loài của người bán vé số dạo ở một góc quán không nhìn thấy đường đi. 
Mọi thứ chèn, nén chặt & khít lại với nhau khiến cho thính giác như bị bắt chẹt đến khi nào không nghe thấy được nữa thì thôi. 
 photo 1458458_10152146654584756_125947260_n_zps755601c2.jpg
Nó ngồi đấy chờ em – cô bé ngồi bên kia góc đường ở một buổi nắng lên xé trời ngang dọc, giờ đây em đã là mẹ một con, trong cái buổi bình minh của này nắng lên hắt hiu, soi gương lược chải hỏi một câu ngớ người: em tàn quá phải không anh? Nó ngắm nhìn người con gái ấy. Lặng thinh. Có gì chẳng bị thời gian làm phôi phai? Và có là gì khi phần đời còn lại dường như em đã tìm thấy được tình yêu của đời mình. 
Mấy lần. Đùa. Em đã tìm thấy được chàng trai của đời mình, con tim ấy không còn thôi thúc như lúc mới yêu, không rộn ràng trong cái hôn đầu hay lạc nhịp trong cái lần ngón tay lần mò tìm kiếm tay cố tình. Lần đầu. Con tim ấy đập rất dịu dàng và nhẹ nhàng trong ánh mắt, nụ cười và tiếng nói ê a, nhiều khi chẳng rõ em và chàng trai ấy có phải giao tiếp bằng một ngôn ngữ thứ ba. 
 photo Favimcom-4476_zps3611b60f.jpg
Nó ngồi đấy, chờ em – cô bé ngồi bên kia góc đường ở một buổi nắng lên xé trời ngang dọc, giờ đây em phũ đầy lắng lo trôi theo những giấc ngủ mệt nhoài để mơ về những dự định ấp ủ tương lai của nó và em vẫn còn chưa định hình, miệt mài đi tìm một lối chung cho con đường kiến tạo và ai biết đâu ngày mai mà hôm nay hờ hững - chỉ biết rằng hiện tại, bồi đắp cho nhau ngọt ngào phần ít, đắng cay phần nhiều vì cuộc sống có quá nhiều thứ đặt lên đôi vai chẳng biết tự khi nào làm hai đôi vai ghì chặt xuống đến sát đất vẫn chưa thôi. Tưởng đời là gánh nặng. 
Những giá trị của cuộc sống ai đó đặt vào, thước đo của cuộc đời ai đó đặt ra, cuốn hai mái đầu chẳng trẻ chẳng già phải gồng mình chống chọi một cách vô định hình. Ai ép buộc đâu mà sao hai mái đầu cứ phải gồng lên để chống chọi với cuộc sống hỗn mang, dàn hàng ngang những giá trị chẳng biết từ đâu. Tưởng đời là dã tràng xe cát. 
Ai về cát bụi vẫn còn mang thước đo đời? 
 photo tv7_zps3555143d.jpg 
Nó ngồi đấy, chờ em – cô bé giờ ngồi chờ con số hiện lên để được gọi tên mình. Kết quả rồi sẽ có, ngả rẽ rồi sẽ phân. Tạm để. Diễn biến cuộc đời cho thượng đế sắp xếp ở một góc nhỏ nào đó dành cho cuộc đời mình, trong đó nó và em không ai định đoạt được việc ấy cho mình, những toan tính giảm phần rủi ro của nó giờ đây gần như vô nghĩa khi chẳng là gì lúc phải đối diện với những điều đó. 
Nó tiếp tục ngồi đấy với dàn âm thanh hỗn độn để chỉ biết ghi lại một câu dặn lòng rằng: tout se passera, điều cần làm là phải đối mặt với nó ra sao. 
Và rồi trong ngày nắng lên bất ngờ nó muốn nhắn một điều với em; cô bé thích ngồi đọc những bài viết chẳng đầu chẳng cuối, đọc rồi chẳng hiểu viết gì chỉ biết để đó tìm hiểu những ngày sau, rằng người đàn ông em yêu mạnh mẽ hơn nhiều người đàn ông khác dù rằng người đàn ông em yêu vừa thiếu vài tháng để được tròn hai năm, người đàn ông đó không nói được lời yêu em nhưng nó nghĩ người đàn ông đó đã cho em biết lâu rồi: tình yêu không chỉ là lời nói. 
 photo blogger-image-1656734415_zpsaec139f1.jpg 
Và rồi dù cuộc sống có thế nào, kết quả có ra sao thì chắc chắn rằng hai gã đàn ông của đời em sẽ không để em ngồi một mình ở góc nào đó bên đường chờ nắng lên xé trời ngang dọc. Hãy yêu đời đi nhé, cho tim mình bớt lẻ loi.
(Ảnh: Sưu Tầm)

Thứ Tư, 8 tháng 5, 2013

Chân dung người phụ nữ không già

Trời hừng hực như bực nắng lấn đêm khi cái nóng vẫn còn đặc quánh khắp nơi. Chờ đợi một chuyến xe về, nó ghé lại quán chè nổi tiếng ở khu phố người Hoa – chè Thanh Tâm để được thưởng thức những hương vị khác biệt từ sắc, hương, vị của chè mà nó mê mẩn từ khi còn là sinh viên và quan trọng nhất là để đòi đập bàn phá quán. Ngênh ngang. Như mọi lần đến. Lôi chị ra ngồi tám với những câu chuyện chẳng đầu chẳng cuối, nói khúc giữa là xong. Tất cả chỉ là bao nhiêu đó thôi.
 photo 1346731937867641_574_574.jpg
Một bông hoa hồng không mùi thơm cũng chẳng được quí trọng hơn gì một người phụ nữ đẹp mà vô duyên
A.V.Arnault
Chị - người phụ nữ nói chuyện theo kiểu chợ đường có duyên, da trắng, mặt tròn, răng vàng chen lấn nhau với mái tóc dài trên thân hình dư ký, vừa đủ cho một tuổi đời ngấp nghé ngủ thập niên. Tính tạm.
Hai mươi năm. Con số bắt đầu cho một chủ đề vừa khởi xướng. Con cái.  Trong đó, có câu chuyện về thằng con trai chị, ở đâu đó dưới quê nhà mà nó biết được trước đây khi mấy lần ghé quán làm vài chén chè và để nghe giọng đanh đá chẳng ra, chỉ thấy ra tưng tửng phần nhiều. Cười, đùa với những người khách đến quán, chẳng phân biệt tuổi tác với giới tính, đa phần là tuổi teen. Cười và chửi trổng.
 photo tumblr_lwoe6qLYC71r7wpwao1_500_large.jpg
Hai mươi năm tui đ.. chửi một câu luôn đó ba. Chị nói giọng trầm không cao như bao lần ghé đây cười, đùa. Sài gòn bất chợt chuyển giông, có giọt nước rơi trên má. Mưa hay nước mắt. Không biết.
Lạc đề. Câu chuyện chạy ngược dòng hơn hai mươi năm về trước. Chị ngồi kể lại chuyện đời mình, đời con gái. Ngập ngừng. Lúc đầu. Nó nghe cứ tưởng đồng bóng, nhập hồn hay đang đâu đó có vài câu kể đùa như mọi khi. Đâu hay. Mắt chị long lanh giữa đêm, đèn đường soi không tới giọt nước rơi trên má. Long lanh. Mưa hay nước mắt. Không biết.
 photo thumb_flex-1324285602701619_file-1.jpg
Gối rơm theo phận gối rơm. Câu nói giết chết phận người. Cải lương. Tưởng ngạo đời ai ngờ ngạo thật. Đời ngạo, ngạo đời. Bỏ lại tiếng nói thương yêu của thằng người tình đầu tiên khi quen nhau đến nhà cũng chẳng biết vì sợ một điều ba má tủi thân, để đến với một mái nhà thân dừa cập tựa sợ vách rung rinh dù gia đình ngăn cản và bụng dạ nghe đâu cũng đã mấy tháng.
Nghe câu chuyện vừa đau, vừa bực. Muốn chửi. Thấy có đứa con nào bị bỏ lại như một vở tuồng. Hẹn hò. Không duyên thì bỏ, nhưng con thì không. Bụng làm dạ chịu, quyết sinh. Trách gì đâu đời người con người!
 photo thumb_flex-1323849030692565_file-1.jpg
Hãy đợi hoàng hôn để thấy cái đẹp của buổi bình minh và hãy đợi tuổi già để hiểu thế nào là một người phụ nữ đẹp
Ngạn ngữ Đức

Nghe đâu.
Thằng đầu… Dắt vợ người ta chứ chẳng hơn gì…mà cái con đó cũng chẳng hơn gì. Hở đời!  Giận chồng bỏ đi mà cứ đè thằng đầu; chỗ bạn thân chồng, đi lên rước về, cứ thế chở đi, chờ thẳng…về nhà luôn!
Không cười. Giữa đoạn. Nói về thằng đầu. Khúc sau. Ngậm ngùi. Thấy chuồn chuồn bay đâu đó là đà trên dòng nước như muốn ngược dòng.
 photo 119134352613145285_2d33hLtf_c_large.jpg
Thằng hai. Thằng đó cũng lì. Nghe nói tao không thể bỏ ba má, cũng chẳng bỏ con nên tao sống thế, vậy là chờ đến năm năm chưa chịu có gia đình. Thằng đó cũng lì.
Cười. Câu nói chốt cuối cho câu chuyện về thằng hai. Một lần gặp trong đám cưới, thằng ku hỏi vì sao vẫn chưa chịu có gia đình. Chông chênh. Thấy chuồn chuồn bay đâu đây lờ lửng như muốn bỏ hẳn dòng sông.
Khi một người phụ nữ từ chối tình yêu của bạn và thay vào đó, cô ta đề nghị giữ vững tình bạn, bạn chớ nghĩ đó là lời từ biệt - điều đó có nghĩa là cô ta muốn bạn hành động theo thứ tự đã định sẵn.
D Moliere

Đời không như là mơ nên đời thường giết chết mộng mơ. Đã từng. Nghĩ đến chuyện bước tiếp thế nhưng nghĩ đến thằng con. Bỏ đi. Khi vừa lên năm. Chị bỏ lên Sài Gòn tìm đường sống với giọt nước mắt nuốt mặn đến tận hơn hai mươi năm vẫn còn chưa quên dư vị nước mắt. Mặn nồng. Đắng chát.
Thằng con cứ hăm he đòi đánh mỗi lần gặp thằng cha nó, giờ đã có hai con. Riêng. Thằng con giờ đã lớn, một vợ, một con. Thông tin chỉ gói gọn chừng đó.
Hai mươi năm tui đ.. chửi một câu luôn đó ba. Chị nói giọng trầm không cao như bao lần ghé đây cười, đùa. Đ… dám nói nó vì lỗi mẹ bỏ con nên khi mỗi lần cô, chú, mợ, dì gọi điện mắng vốn chỉ biết nhắn nhủ: thương thì dạy dùm. Thế thôi. Chặc lưỡi giửa chừng. Mấy khi. Về chỉ để gặp mặt chứ chẳng dám ôm vào lòng cho thõa tháng ngày nhớ mong.
Nó ngồi ngắm lại. Chân dung người phụ nữ nói chuyện theo kiểu chợ đường có duyên, da trắng, mặt tròn, răng vàng chen lấn nhau với mái tóc dài trên thân hình dư ký, vừa đủ cho một tuổi đời ngấp nghé ngủ thập niên. Không thấy già. Có phải. Bởi vì lòng quá bao la!?
Tự dưng. Ngồi họa. Chân dung người phụ nữ sống một đời cho ba, má và cả đứa con. Bỏ hay không bỏ. Vẫn còn sót một chữ ký người con phía dưới bức chân dung người phụ nữ không già, lẩn quẩn đêm ngày ở tại một góc quán chè Thanh Tâm.

( Ảnh: Sưu Tầm) 

Thứ Bảy, 13 tháng 4, 2013

Người về xây tổ ấm!

Từ miền Trung thương nhớ.
Photobucket
Nó bước ra đứng giữa đường. Phố Huế. Trời vẫn còn chưa trút hết mọi giận hờn với con người lững lờ đi qua hờ hững không ngước nhìn, sót mấy kẻ buông vài câu cảm tháng qua cái nắng muốn cắt da, lèn thịt, chạy vào đến tận xương lúc ngày.
Trời như muốn nói rằng làm vậy cho hả hê, đỡ ức chế. Nó cũng là một kẻ hững hờ và buâng quơ vài câu trách trời nắng cháy. Nhưng ngay phút giây đường vắng thưa người, nó muốn nhận cái nắng ngày đốt cháy hồn đang bay thơ thẩn, vẫn còn chưa chịu về với thực tại trong chuỗi công tác dài ngày. Lang thang.
Ở một Huế mộng mơ. Buồn. Làm lòng người thêm tơ vương.
Vì những nỗi nhớ không nguôi đã chất chứa tận mười năm. Hò hẹn.
            Cùng con sóng vỗ bờ nhẹ ru như nắng sớm rớt vào trong lòng sương khuya còn đọng lá, với biển bờ yên ả của một Lăng Cô hoang sơ ẩn mình. Lộ dần. Phôi phai. Vì những bước chân qua ngày một nhiều.
Photobucket
            Với Lăng Cô trong lần gặp gỡ đầu qua cái chỉ tay của người phụ nữ đã xa cách đến hai mươi mấy năm, nó ngủ vùi chỉ xếch mắt lên rồi nhắm lại. Dại khờ. Với Lăng Cô giờ gặp lại qua cái chỉ tay một người bạn đồng hành, xốc mắt lên ngắm lại vẻ đẹp một thời mắt xếch khi lòng muốn theo sóng trôi tận đâu đấy khơi xa. Bặt tâm.
            Cùng con đường của những đêm hè, đong đầy tiếng ve trong thính giác với mùi dạ lý hương nhà ai ngan ngát đưa vào trong khứa giác, rồi cảm giác ngồi chập chờn hứng gió thả hồn bay lên với tiếng ghita và giọng ai hát một bài classic giữa một nội thành lất phất mưa bay.
Tâm trạng ngày ấy của một trẻ trai cô đơn lạc loài. Tâm trạng hôm nay của một trẻ trai đã có một mái nhà riêng mình. Khác xa. Lạc loài.
Photobucket
“Thương em anh cũng muốn vô – Sợ Truông nhà Hồ, sợ Phá Tam Giang”
            Cùng nhìn về phá tam giang. Hỏi. Bao nhiêu người nằm đây để lập đền thờ đầy rẫy nơi bến bãi này. Có những người chết trận, có những kẻ hận mang và có cả những người lang thang lạc giữa đời. Tự vẫn.
            Xác thân còn lậm lụy giữa đời. Mê thực.
Trên đời người trổ nhánh hoang vu
Trên ngày đi mọc cánh lá mù
Những tim đời đập lời hoang phế
Dưới mặt trời ngồi hát hôn mê
Người về xây tổ ấm
Photobucket
Nhắm mắt. Lối vụt ngắn lại, trở về với mãnh đất lập thân. Bước thấp cao. Hụt chân. Mấy lần. Trong cuộc sống mới. Đi ngang về tắt. Đi ngược về xuôi.
Lạc lối.
Về chính căn nhà của mình với hàng chục lối ra, ngỏ vào. Chục lần vào, chục lần ra. Chả giống nhau. Thấy lòng lành rơi rớt trên đan lạnh qua từng ngỏ hẻm, chừng ấy lần qua.
Lạc lối.
Trong con tim mù tịt về một cuộc sống mới có hai linh hồn và thể xác đang hòa nhau. Nó và em. Trao nhau tất cả những gì đã, còn và sẽ có. Một cuộc sống đủ đầy giữa tình yêu thương và vật chất. Thường tình.
Em nắm chặt tay nó đi vào một giấc ngủ chưa lành, khi trời còn giận hờn phả những luồng hơi nóng và vài cánh gián bay vòng vèo giữa đêm tìm cách len vào cơ thể. Giật mình. Một giấc mơ không trọn. Em nằm gọn trong vòng tay yêu. Bất lực. Chỉ có một bờ vai duy nhất, chỉ có một bàn tay duy nhất ghì chặt hồn em lại, sợ bay lạc vào cơn ác mộng giữa miền thiếu thốn riêng mang.
Trời tát vài bạt tay. Gương mặt nóng bừng. Hơi nóng từ mặt đất dọng lên thêm hơi cay từ men bia dọng lại. Một người chồng trẻ. Vật lộn với cuộc sống chưa đủ đầy cùng người vợ vừa mới gọi tên ngượng ngịu tròn đầy. Yêu thương.
Từng nghĩ. Mặc kệ tương lai nào chờ. Thiên đường rồi sẽ gọi tên. Cho một mái ấm - một căn phòng thuê với nhiều ngỏ ngách rối rắm khi ra. Rồi sẽ có lối vào một ngõ vắng xôn xao như khát khao bao ngày chờ đợi, không như những con đường người vắng lưa thưa ở cố đô. Dẫu rằng Huế vẫn đưa tay giữ lấy những mãnh hồn đang vất vưởng, ru hời. Một nổi cô đơn cần có trong cuộc sống vì người cần phải có những phút giây lắng lòng.
Photobucket
Bắt máy. Gọi em. Khi trời vẫn chưa hả hê, dẫu mồ hôi rịn đầy áo. Từ lâu. Luôn cảm nhận ở em điều khác biệt. Một giao thoa giữa hai hồn người. Em như bắt được hồn nó đang bay, ghì lại, viết vào đấy những nghĩ suy và cảm nhận của riêng mình về cuộc sống mới.
Thấy trời như không còn hờn dỗi phả hơi nóng cho hả hê, đỡ ức chế. Hồn quay về nhập xác. Thực tại. Người con gái xưng vợ gọi chồng. Không chối bỏ những giấc ngủ chưa lành, không chối bỏ những giấc mơ vẫn còn đang chấp nối nhiều đoạn, nhưng người con gái ấy nói: chỉ cần anh thôi. Cùng về xây tổ ấm.
Kiểm tra lại vé. Xem giờ bay. Ngày về. Trời đổ một cơn mưa. Bất chợt. Mát lòng.
( Ảnh: Sưu Tầm )
Bài viết liên quan: Người vận chuyển http://chienphan.blogspot.com/2013/04/nguoi-van-chuyen.html

Người Vận Chuyển

Nó ngồi sấp xếp lại các vật dụng của căn phòng tá túc, bổng nhớ đến người anh - người vận chuyển. Nếu so sánh với Jason Statham – transporter, cơ bắp anh có chỉ là sáu múi dồn vào một ch, không có những màn đánh nhau đẹp mắt cùng với những chiếc siêu xe, gia tài anh có là chiếc xe ba gác máy xuất xứ Trung Quốc được bán vào ào ạt sau những ngăn cấm xe ba gác không theo quy định lưu thông trên đường, một tấm lưng đầy mồ hôi với những kiện hàng và một người vợ ngồi nép một bên trên chiếc xe chất đầy hàng chở thuê. 
 photo images-4_zps29a10ad5.jpg

Nhớ. Lần đầu gặp anh, nói vài câu phát hiện hơi thở nồng nặc mùi cồn. Khó chịu. Suy diễn. Không biết với hơi cồn ấy, bao nhiêu kiện hàng được khiêng từ lầu xuống đất với còn bao nhiêu vật dụng lỉnh khỉnh bao quanh. Đăm ra cáu. Thế thôi. Hai anh em hì hục vác từng kiện hàng, hai ba cái tủ, vài vật dụng rớt rơi. Nhìn như kẻ vô tình. Nói cũ rồi bỏ đi. Đâu hay anh quay trở lại nhặt cho bằng hết, đặt lại lòng nó một câu: quyết không bỏ lại một món đồ. Nó nhìn anh nhặt đồ, thấy thẹn. Thẹn vì một thói quen nó vẫn chưa học được lại quên mất bài vỡ lòng khi bắt đầu kiếm được chút tiền, học đâu ra tính: cái gì thấy không cần thiết. Bỏ đi.


 photo tumblr_lk43i85crW1qdbbywo1_500.jpg 
Lâu ngày thành một thói quen. Đọc được đâu đó câu nói. Gieo thói quen, gặt tính cách. Gieo tính cách, gặt số phận. Học được đâu đây câu nói của thằng em. Khỏi gieo thì khỏi gặt. Nghe xong cười khì, ngẫm nghĩ lại thấy hay.

Nó chạy rong ruổi phía sau anh từ đường lớn đến hẻm nhỏ. Dè chừng. Ai biết đời mấy người tìm được chữ tin giữa phố thị Sài thành, Lý Thông thì ít Thạch Sanh thì nhiều, dẫu rằng cũng thấy chút gì đấy ở anh. Lòng lành. Thấy người vợ cứ ôm khư khư lấy những kiện hàng ngồi phía sau anh. Ngăn cách. Giữa những kiện hàng thấy sao tình dữ. Hỏi. Mới biết. Anh, chị sống ở Gò Vấp, ngày nào anh cũng phải làm vài chai mới thấy đời nguôi ngoai. Thăng trầm. Đời anh từng là chủ cả, vấp ngã do thế thời đổi thay, chủ một cơ sở đóng giày giờ ôm chiếc ba gác máy để đấp đổi qua ngày. Chán chê. Thôi nghĩ về quá khứ.

Nói về mấy đứa con anh. Tự hào. Nuôi được hai đứa con khôn lớn. Trong ánh mắt ấy vẫn thấy thiếu đi mấy phần ức nghẹn vì dường như thấy vẫn còn chưa đủ đầy, tròn vai. Nghẹn. Hơi men lại bay phía đầu xe.
Hì hục. Nó với anh vác đồ vào căn phòng tá túc vài chục m2, gọi là xây tổ ấm với gián bay, chuột chạy, nhiều khi làm bạn với tắc kè. Ấy vậy mà giờ xa lại nhớ, một điều gì đấy không rõ, phải lôi ra viết lại, sợ trí nhớ phôi phai.  

Hình ảnh ngồi nép của chị khiến nó liên tưởng đến tư thế tương tự ở người Vợ Nhặt trong Xóm Ngụ Cư của Kim Lân, một thời người chết như rơm rạ ấy. Giờ đây, người không còn chết như rơm rạ, vợ cũng chẳng dễ dàng nhặt ra, có phải thế chăng mà thiên hạ bá tánh cứ lên mạng, post face nhan nhản thở than ta cô đơn, tự kỷ, một mình. Ngắm lại. Thấy người phụ nữ ngồi nép giữa thời nay tội tình. Mông lung.
 photo user1208939_pic966137_1302713244.jpg 
Nhìn quanh. Khi ngồi lại giữa căn phòng tá túc, lại một lần phải di cư đến một căn phòng tá túc khác. Chợt nhớ đến anh - người vận chuyển, trên chiếc ba gác máy như một gã kiêu hùng ngồi trên ngựa sắt, ngẩng mặt nhìn đời với những kiện hàng và những con đường anh qua, cùng người phụ nữ ngồi nép phía sau, ôm lấy những kiện hàng lúc đi và ôm anh lúc về. Tình ngộ.
Đã đi qua nửa chặng đường cuộc sống, ngắm nhiều kẻ thăng trầm. Nhìn anh. Ngượng. Bởi thấy niềm tin vào cuộc sống ấy không vơi lại đầy dẫu có vài chén cay cuối ngày. Hỏi thẳng. Vì sao? Nói ngay. Không phải ôm ấp quá khứ ngủ vùi, mà chẳng qua chỉ tự thưởng cuối ngày cho vơi đi cực nhọc một ngày để tiếp tục cho ngày mai chiến đấu. Vì con. Thấy đời vẫn phơi phới. Lạ lùng. 
Ảnh: Sưu Tầm)
Bài viết liên quan: Người về xây tổ ấm http://chienphan.blogspot.com/2013/04/nguoi-ve-xay-to-am.html

[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...