“Cánh chim bạt gió về đâu mất,
Hút bóng mây mờ, cá bặt tâm…”
Nó ngồi bên ô cửa kính nhỏ hẹp của chiếc Airbus, nhìn mây trời phiêu lãng tan ra thành từng vệt trắng xốp như bông gộp giữa khoảng không bao la, chiếc máy bay vừa tìm được độ cao của mình sau khi rời khỏi nhà ga T1, khỏi phi trường Tân Sơn Nhất.
Sài Gòn phía dưới lưng chừng mây lùi dần, trả lại cho nó một khoảnh khắc tĩnh lặng hiếm hoi, rời xa văn phòng chật hẹp, rời xa những tập hồ sơ khô khốc và vòng xoáy cơm áo gạo tiền nghiệt ngã. Nó đang trên chuyến bay về Huế – mảnh đất kinh kỳ trầm mặc, nơi những con người của thế hệ F&I (Tài chính - Bảo hiểm) thuộc hệ thống Toyota sắp sửa hội tụ.
“Nếu không rực rỡ, cũng đừng làm lấm lem thêm”
Một công tác không thường kỳ. Trong thâm tâm nó, đây là một cuộc hành trình nhặt nhạnh lại những mảnh vỡ của ký ức, gom đầy và ráp lại, nơi nó đối diện với những sự thật trần trụi về tình yêu, nghị lực, và cả quyết định buông tay.
Tình yêu.
Nó chuyển chỗ, nhích người ngồi xuống bên cạnh Tuấn L – vị giám đốc kinh doanh dạn dạn sương gió nơi mảnh đất Bình Dương sầm uất.
L của ngày hôm nay đã là cha của hai đứa trẻ. Trên gương mặt từng một thời phong trần ấy, những đường hằn sâu cắm rễ như nét khắc của thời gian, mang trọn sự chín chắn, ưu tư của một người đàn ông đang tròng vào cổ chiếc ách gánh nặng gánh nhẹ trách nhiệm gia đình. Sự mệt mỏi không giấu nổi đọng lại nơi quầng mắt trũng sâu, có thể vì những đêm mất ngủ định kỳ, và cả những cái ngáp dài thượt, thảng thốt nối nhau suốt chuyến bay. Hồn thảng thốt.
Những đứa trẻ sống lâu sáp lại ôn chuyện ngày qua. Trong tiếng động cơ máy bay rì rào đều đều như sóng vỗ, L của ngày hôm qua bất chợt dội về qua vài lời nhắc nhớ. Hai anh em ôn lại những chuyến đi chơi xa tếu táo, ngông nghênh từ Sài Gòn rủ nhau lao ra Vũng Tàu của một thời ngông nghênh. Ngày ấy, tuổi trẻ của chúng nó như cỏ dại đồng hoang, tự do và nổi loạn dưới cái mác "đời Sales". Ngày ấy, chúng nó sống trọn vẹn với những khát khao bản năng kiếm tiền và nhận lấy một sự khắc ghi, chưa bị những con số hay danh xưng đè nặng.
Nó nhìn L, rồi nhìn ra ô cửa kính máy bay. Ngoài kia, mây trời phiêu lãng vẫn thong dong trôi giữa khoảng không bao la, tha thẩn.
Nghị lực
Trong tiếng động cơ máy bay rì rào miên man như sóng cồn, hai anh em vô tình nhắc đến Thùy L – cô em gái một thời xinh đẹp, tài năng, từng rạng rỡ như một vệt nắng xuân lan tỏa vào không gian showroom phía Đông Sài Gòn rộn rã.
Cuộc đời vốn chưa bao giờ trải đầy hoa hồng cho những tâm hồn mỏng mảnh. Sau những ngây thơ ban đầu và vô vàn biến cố trắc trở, Thùy L từ phố thị Sài Gòn về tận vùng đất Bình Dương lắm khói bụi. Một đời sales bước lên tầm quản lý, lặn lội đến từng ngõ xóm xa xôi, phát những tờ rơi vẫn còn rịn mồ hôi phơi nắng trưa oi nòng. Cô em gái đứng giữa hai bờ lựa chọn: rẽ lối bước tiếp trên con đường sự nghiệp công bộc đang thăng tiến, hay lùi lại phía sau để vỗ về hai đứa con thơ. Cô em gái chọn gia đình, sau cái giá phải trả là sự bào mòn sức khỏe đến kiệt quệ, trở thành nghị lực để em quyết tâm.
Những đêm trắng nối dài không ngủ. Sự vắt cạn lực kiệt sức đến khô khốc mà người ngoài nhìn vào chẳng thể nào thấu tỏ. Nhưng kỳ lạ thay, qua từng lời kể của đôi mắt ngời sáng của L ở một đêm Sài Gòn gặp lại, nó không hề thấy bóng dáng của sự gục ngã hay buông xuôi. Giữa những giọt mồ hôi tựa sương rơi và bộn bề âu lo cơm áo, cơ duyên từ chính sự suy kiệt sức khỏe đã mở ra một lối rẽ hoàn toàn mới: Thùy L trở thành cô giáo.
Trút bỏ bộ suit văn phòng phẳng phiu đến tội tình, em tìm thấy niềm tin yêu đời và sức sống trở lại bên những lớp dạy Pilates. Em tự tay đập tan xiềng xích giam hãm mình, nương theo dòng chảy của hoa cỏ và hơi thở tự nhiên để chữa lành những thương tổn nội tại. Trong sự vươn lên nhẫn nại ấy, nó nhận ra một sự thật nhẹ nhàng mà phi thường: Cuộc đời chẳng bao giờ dồn ai vào bước đường cùng, miễn là con người ta còn đủ dũng khí để yêu thương và tái sinh từ chính trong cõi tro tàn.
“Chim trời, cá lội bặt tăm”
Thằng nhóc tếu táo ngoái đầu nhìn nó, bất chợt nhếch môi cười một điệu xòa xòa, xua tan cái không khí âm u vốn dĩ dễ manh nha trên chuyến bay dằng dặc.
Nó ngả đầu vào thành ghế bọc da lạnh ngắt, mắt đăm đăm nhìn ra vòm mây trắng xốp đang tan ra ngoài cửa sổ, lòng lại miên man nghĩ về Ng.. – một mảnh ghép gai góc nhưng chan chứa ân tình trong bức tranh nhân sinh nhiều va đập.
Thằng nhóc với nó cứ kè kè suốt một hành trình; như thể giữa một ngày tàn ôn lại, dội về ký ức của ngày nào đứa nhóc rỗn rãng giống mình khi lần đầu bước chân vào showroom phía Đông Sài Gòn rộn rã. Của những gì còn sót lại, là hành trình dặm dài từ đất Nhật trở về đất Việt, tính ra ngót nghét cũng đã gần hai mươi năm.
Hành trình ấy là một chuỗi ngày dài anh em đi cùng nhau, tếu táo sống dưới cái mác "đời sales". Những lần vai sát vai chiến đấu kiệt cùng để chốt cho bằng được một khách hàng, hay gần nhất là ở một đêm tàn của kỳ Workshop F&I đầu tiên, khi hai anh em rong đuổi từ Bình Thuận trở về lại Sài Gòn giữa đêm muộn. Chuyện trò. Thâu đêm. Ghé tạm một quán ăn xập xệ ven đường, nuốt vội từng miếng thức ăn sực mùi khói bụi. Ngoảnh đầu nhìn lại, hóa ra cũng đã hơn 5 năm trôi qua như một cái chớp mắt.
Giờ gặp lại, Ng.. mang trong mình một cuộc tình dở dang, một vết rạn nứt tưởng chừng khó lành của dĩ vãng. Người ta vẫn bảo, đằng sau những điệu cười toe loét thường trực của một kẻ từng trải là vô vàn thương đau được giấu kín vào nếp gấp tâm hồn. Nhưng khi nhìn Ng.., nó lại thấy đó chẳng phải sự giả tạo cố diễn để che đậy, mà là một sự nén chịu kiên cường, một thứ nghị lực âm thầm được tôi luyện qua bao giông bão. Anh em quý nhau, thương nhau cũng chính vì cái chất thật thà, không tráo trở ấy.
Cuộc trò chuyện giữa hai anh em, dù ở góc quán quen sực mùi cà phê đắng hay giữa những chặng bay dằng dặc, vẫn luôn xoay quanh đề tài về hai đứa trẻ của Ng..: một trai, một gái, hai giọt máu nối dài bóng hình cha mẹ. Thời gian trôi qua như bóng ngả qua cửa, hai cuộc đời mầm non ấy giờ đây đã lớn khôn và ngả sang hai hướng hoàn toàn khác biệt.
Thằng nhóc lớn chọn gắn bó với mảnh đất miền Trung Bình Thuận rực nắng, đầy gió và thừa cái vị mặn mòi của biển cả. Nó mang trên mình chiếc áo chức danh “Phó Tổng” khi tuổi đời còn rất trẻ – một cái danh xưng đủ nặng để nhốt bất kỳ ai vào cái "vòng lặp vô thường" của áp lực, toan tính của chốn thương trường. Thế nhưng, mỗi lần gặp lại, thằng nhóc vẫn giữ nguyên điệu cười ngoác miệng, ngông nghênh và vô tư đến lạ kỳ. Nhìn nụ cười sương gió ấy, nó chợt nhận ra một sự thật nhẹ nhàng đến thắt lòng: những thương tổn, đổ vỡ từ quá khứ của thế hệ trước chưa từng có đủ quyền năng để làm biến dạng hay chai sạn trái tim nó.
Thằng nhóc lớn lên, kiêu hãnh và sừng sững như cây đước găm rễ sâu vào lòng đất mẹ. Sự tan vỡ của người lớn, suy cho cùng, chưa bao giờ là cái cớ để người ta tự cho phép mình bôi bẩn lên những ký ức đẹp đẽ đã qua. Khi lòng người biết buông bỏ những oán giận để tìm lại sự thuần khiết của tình yêu thương, thì dù chim trời có bạt gió, cá lội có bặt tăm, những mầm sống vươn lên từ tro tàn vẫn sẽ tự biết cách nở ra những bông hoa rực rỡ nhất dưới ánh mặt trời.
***

“Where have the wind-swept wings vanished in the haze?
The clouds fade into shadow, the fish sink without a trace…”
"It" sat beside the narrow glass window of the Airbus, watching the wandering sky dissolve into soft, cotton-like wisps against the vast expanse of blue. The aircraft had just found its cruising altitude after banking away from Terminal 1, ascending far above Tan Son Nhat Airport.
Below, half-shrouded in clouds, Saigon slowly receded. In its place, the sky yielded a rare moment of stillness—a fleeting release from the suffocating enclosure of the office, away from the dry, withered stacks of files and the relentless, grinding cycle of livelihood. "It" was on a flight to Hue, a ancient, contemplative realm where the F&I (Finance & Insurance) generation of the Toyota network was about to converge.
“If you cannot shine brilliantly, do not stain the canvas further.”
This was no ordinary business trip. Deep within its soul, this was a pilgrimage to gather the scattered fragments of memory, to assemble them piece by piece, and to stand face-to-face with the raw, unvarnished truths of love, resilience, and the quiet courage of letting go.
Love.
"It" shifted in its seat, nudging closer to Tuan L—a sales director weathered by the sun and rain of the bustling, industrial land of Binh Duong.
L today was the father of two children. On a face that had once known the untamed freedom of the open road, deep-set lines had taken root like the carved etchings of time, carrying the heavy maturity and quiet anxieties of a man wearing the invisible yoke of family responsibility. An undeniable fatigue pooled beneath his hollowed eyes—perhaps the toll of chronic, sleepless nights—punctuated by long, startled yawns that followed one another throughout the flight. A startled, weary soul.
Yet, like children reunited after ages apart, they leaned in to reminisce about days gone by. Beneath the steady, rhythmic hum of the jet engines echoing like distant ocean waves, the L of yesterday suddenly rushed back through a few shared memories. The two brothers recalled those wild, reckless road trips, tearing away from Saigon to the coastal breeze of Vung Tau during the uninhibited days of their youth. Back then, their younger selves were like wild grass on open plains—free, rebellious, living under the casual banner of the "sales life." Back then, they lived fully for the primal instinct to earn, to prove themselves, and to leave a mark, utterly unburdened by dry targets or grand titles.
"It" looked at L, then turned its gaze back out the airplane window. Out there, the drift of sky floated casually through the boundless, vacant space, wandering without a care.
Resilience.
Amidst the endless, surging hum of the engines, the two brothers inadvertently mentioned Thuy L—a once radiant and talented girl whose presence was like a splash of spring sunlight across the bustling showroom floor of Eastern Saigon.
Life, however, rarely lays down a bed of roses for fragile souls. After the initial innocence and a succession of jagged life events, Thuy L drifted from the urban core of Saigon all the way to the dust-laden industrial expanse of Binh Duong. From a sales life rising into management, she trekked through distant alleys, handing out promotional flyers still damp with her sweat under the scorching midday heat. The younger sister stood at a painful crossroad: to continue forging ahead on the rising path of a corporate servant, or to step back into the shadows to cradle her two young children. She chose family. The price was a devastating toll on her health, an exhaustion so severe that it ultimately forged an unbreakable resilience within her.
Endless, sleepless nights followed. A draining of vitality so dry and severe that no outsider could ever truly comprehend it. Yet strangely, through the glowing eyes of L as he recounted her story during a reunion night in Saigon, "it" saw no trace of defeat or surrender. Amidst the falling drops of sweat and the heavy anxieties of daily bread, a chance encounter born out of her very physical breakdown opened an entirely new path: Thuy L became a teacher.
Shedding the crisp, painfully stifling office suit, she rediscovered her faith in life and an overflowing, moist vitality beside her Pilates classes. With her own hands, she shattered the iron shackles that had imprisoned her soul, leaning gently into the rhythm of nature and breath to heal her internal wounds. In her quiet, patient resurrection, "it" realized a soft yet extraordinary truth: Life never drives anyone into an absolute dead end, so long as one retains the courage to love and to be reborn from the very ashes of the past.
“The birds of the air, the fish of the sea, vanish without a trace…”
The mischievous younger brother turned around, his lips suddenly curving into an easy, nonchalant grin that effortlessly dissolved the somber haze threatening to settle over the long flight.
"It" rested its head against the cold leather seat, staring intently at the white, fluffy clouds melting outside the window pane. Its mind drifted back to Ng..—a jagged yet deeply affectionate piece in the complex mosaic of human life.
Ng.. had clung to "it" like a shadow throughout the journey; as if amidst the fading daylight of memory, the past echoed back to when that boisterous kid, so much like its younger self, first stepped into the bustling showroom of Eastern Saigon. Of all that remained, it was a long, winding journey from the land of Japan back to Vietnam, spanning nearly two decades.
That journey was a lengthy road traveled together, laughing off the hardships under the banner of the "sales life." There were the side-by-side battles, fighting to the absolute brink to close a client, or most recently, a late-night drive back to Saigon from Binh Thuận after the first F&I Workshop. Talking. Through the night. Stopping by a dilapidated roadside eatery, swallowing down hurried bites smelling faintly of dust and exhaust. Looking back, more than five years had slipped away in the blink of an eye.
Reunited now, Ng.. carried the weight of a broken romance, a jagged scar from the past that seemed impossible to mend. People often say that behind the perpetual, wide grins of a battle-tested soul lie countless hidden heartaches tucked neatly into the folds of the spirit. But looking at Ng.., "it" saw no theatrical pretense or forced performance. It was a stoic endurance, a quiet resilience tempered through relentless storms. The brothers cherished each other precisely for that raw, unvarnished honesty.
Their conversations—whether in a familiar corner cafe rich with the aroma of bitter espresso or across endless flight routes—always revolved around Ng..’s two children: a boy and a girl, two living streams carrying forward the bloodline and shadows of their parents. Time passed like shadows gliding across a doorway; those two young lives had grown up and branched into two completely different directions.
The elder son chose to anchor himself to the sun-drenched, wind-swept land of Binh Thuan in Central Vietnam, steeped in the sharp saltiness of the sea. He carried the title of “Vice President” at a very young age—a weight heavy enough to trap anyone in the dry, endless loop of corporate calculation and pressure. Yet, every time they met, the young man maintained that same wide, unapologetic, and fiercely innocent grin. Looking at that weathered smile, "it" felt a gentle yet poignant realization: the trauma and heartbreaks of the previous generation had never possessed the power to deform or harden his heart.
The young man grew up, proud and towering like a mangrove tree thrusting its roots deep into the nourishment of mother earth. The undoing of adults, in the end, is never an excuse to stain the beautiful memories of the past. When the human heart learns to release resentment and embrace the pure, moist warmth of love, then even if the birds lose their way in the gale and the fish sink without a trace, the sprouts rising from the ashes will always find their way to bloom into the most brilliant flowers beneath the sun.




