Chiến Phan

Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2026

[TFSVN] Đoàn tàu đại lý - Những chuyến tàu đi không khứ hồi


Thanh Hóa một ngày trời xám xịt. Hàng xe kéo dài gần như đến vô tận. Có những người Nhật xa xôi, mái tóc bạc phơ, cúi đầu cung kính theo nghi thức truyền thống của xứ sở Phù Tang. Có cả những viên chức đứng đầu trong bộ máy chính phủ, những người vốn dĩ chỉ xuất hiện trên màn hình tivi, nay cũng hiện diện ở đây với nét mặt u buồn, sự hiện diện để đưa tiễn một người đi. Anh ra đi trên con đường cao tốc, chẳng phải một tai nạn, chỉ là một cơn khó chịu đột ngột tìm đến ở bên trong cơ thể mình. 

Người nằm xuống, nhưng bánh xe Toyota vẫn phải lăn.

***


Trở lại, Giữa rực rỡ Gem Center: Khi ánh sáng không soi thấu nỗi mệt nhoài. Một lễ kỷ niệm 15 năm TFSVN tổ chức ở Gem Center. Ánh đèn laser quét qua những bộ suit phẳng phiu.

"Cứu em anh ơi!" – Tiếng nói thảng thốt của cô em phụ trách buổi tiệc. Sự cố đột ngột: sơ đồ chỗ ngồi bị đảo lộn do vài khách mời VIP đến muộn và một số khác xuất hiện bất ngờ. "Nó" cần phải thay đổi chỗ ngồi, sắp xếp lại người chăm sóc khách. 

Nó buộc phải bỏ lại chiếc bàn của những gương mặt thân quen – nơi vốn dĩ nó định ngồi xuống để tìm chút hơi ấm đồng nghiệp sau bao ngày xa cách. Nó lỗi hẹn với một ly rượu chúc mừng, một câu thăm hỏi, để lao vào cuộc chiến "ngoại giao bàn tiệc".

Ở một bàn khác, "nó" bắt gặp ánh mắt của một người chị quản lý tại Gem Center. Chị ngồi đó, giữa những nghi thức giao tế tưng bừng, nhưng đôi mắt lại đăm chiêu và lộ rõ vẻ mệt mỏi. Chị nhìn nó, một cái gật đầu nhẹ, như sự đồng cảm của hai kẻ cùng làm "đời công bộc".

Và rồi, khi màn hình lớn bừng sáng, chiếu lại hành trình 15 năm của TFSVN, tim nó thắt lại một nhịp. Một cuốn phim đang chạy trong đầu mình về chị hiện ra – Nguyễn T. M. Ph…, Phó Tổng Giám đốc Điều hành của Toyota Hiroshima Tân Cảng (THTC).


Ký ức Tân Cảng: Ông cụ đi bộ và người đàn bà tóc tém

Mười lăm năm trước, nó lần đầu đặt chân đến THTC. Đó là một đại lý kỳ lạ và đầy chất Nhật giữa lòng Sài Gòn. Nó vẫn nhớ hình ảnh "ông cụ" người Nhật – một vị sếp cao cấp, dáng người nhỏ con và nhanh nhẹn, sáng nào cũng lầm lũi đi bộ từ đường Tôn Đức Thắng sang Nguyễn Hữu Cảnh để làm việc. 

Chính ông đã thiết kế nên văn hóa chào hỏi đầu ngày: tất cả nhân viên đứng thành hàng, cúi chào nhau và chào khách bằng sự trân trọng tuyệt đối. Một nghi thức đã duy trì gần hai thập kỷ, biến THTC thành một biểu tượng của sự kỷ luật và lòng hiếu khách.

Lúc đó, nó tiếp nối một mối lương duyên còn dở dang của một người chị tiền nhiệm tại TFSVN với đại lý này. Một trong những người nó phải "chinh phục" chính là chị Ph.., giọng miền Bắc thanh thoát nhưng sắc sảo, mái tóc tém cá tính và tốc độ làm việc thoăn thoắt đến lạ kỳ. Chị không chỉ sở hữu một gương mặt ưa nhìn, chị còn là "sát thủ bán hàng", một trong những nhân viên bán hàng xuất sắc nhất.

Nó – một gã trai trẻ đầy tham vọng – cũng muốn mình xuất sắc như thế. Không nhớ hết bao lần. Chị em chuyện trò, từ trưa nắng hoang tàng, đến chiều tàn rực rỡ  tại THTC, nó và chị ngồi lại bên ly cà phê đậm vị, đặc trưng của vùng Tân Cảng. Nó chỉ tìm được hương vị đó ở một Toyota Thăng Long sau này. 

Dòng đời nổi trôi, chị rời THTC vì những thay đổi trong guồng máy quản lý. Nhưng rồi, như một định mệnh, chị lại trở về, lần này với tư cách người đứng đầu. Nhưng vinh quang ấy không kéo dài mãi mãi.

Nổi trôi dòng đời, tham vọng gắn kết, hai chị em trở thành quản lý. Mau mắn. Thường kỳ. Hai chị em chốt chỉ tiêu để phấn đấu chỉ bằng vài câu ngắn gọn. Người của chị, đứa bên nó, tẽn tò chẳng biết chuyện gì đang diễn ra.

Đằng sau cái sự "nhanh quá vậy" mà đám trẻ đi cùng hay thắc mắc, chính là một khối tài sản khổng lồ mang tên: Niềm tin.

Nó thường bảo với mấy nhóc khi đó: "Chị ấy cá tính, và cái cá tính đó mới là thứ khó tiếp cận nhất. Để chị ấy tin, các em phải thật, không được diễn và cam kết thì phải làm được, tất cả là hai phía".



Nguyễn Đình Chiểu, Sài Gòn, nắng xuân vẫn còn vương trên phố. Chị, em có một cái hẹn. 

Trước cuộc hẹn một ngày. Giữa lúc thông tin về những cuộc cải tổ nhân sự phủ sóng ngành xe toàn quốc, chị nhắn cho nó một dòng tin ngắn gọn: "Chị nghỉ rồi em ạ!"

Nó đọc tin, mỉm cười gõ lại: "Em không quý một người bởi một chức danh!"

Chị em gặp lại nhau, không để hoài niệm. Phòng ăn rộn rã tiếng nói, cười.  Chị em nói về hiện tại, cuộc sống và gia đình. Rộn ràng. Chia sẻ về những offer (lời mời) mới mà các đối thủ vẫn đang săn đón. Trạm dừng xác định là ở đây; sân ga vừa chào đón một người bước xuống, nhìn lại bàn, sót lại chỉ còn lẻ ở lại dưới mái nhà Toyota, các thương hiệu khác giờ đã ngồi chung bàn.  

Tâm tình. Chị kể, em nghe. Em nghe, chị kể về những khoảng trống trong gia đình suốt hành trình chinh chiến, về một mái nhà từng phải chịu đựng những cơn thịnh nộ trút xả từ áp lực công việc, về những khoảnh khắc thiếu vắng sự gần gũi với người thân yêu. Giống nhau. Tất cả như thiêu thân lao vào guồng quay đó, giờ chia lại ở thì quá khứ. 

Và rồi, cuộc trò chuyện chùng xuống khi nhắc về những người đồng nghiệp đã ra đi. Tin buồn đưa về từ khắp ba miền Bắc – Trung – Nam. Những gương mặt từng cùng nhau cụng ly, từng tranh luận gay gắt trong các cuộc họp, giờ đây đã nằm yên dưới lòng đất mẹ. Sinh tử là thường tình, nhưng đối diện với nó giữa lúc mình vừa rời bỏ một "ngai vàng" ảo ảnh, cảm xúc lại dâng cao hơn bao giờ hết.

Lúc chia tay, chị cầm tay nó, nhắn nhủ những lời về việc giữ gìn niềm tin vào cuộc sống, đừng để guồng máy nghiền nát luôn chính bản thân mình. Nó cười ngoác miệng – đắng cay, lạc quan và tếu táo: "Em vẫn luôn ngoác miệng cười mà chị!"

Chiếc xe của chị lăn bánh đi, nó thì ở lại nhìn theo. Đoàn tàu Toyota vẫn chạy, người lên người xuống. Lắm khi, người ghép kẻ thắng người bại. Lắm lúc, nó nghĩ: Khi ánh đèn sân khấu tắt đi, bạn còn lại ai để ngồi uống một ly cà phê đậm vị và cười thật thà với nhau?

Khi người ta đang mải mê tranh quyền đoạt vị, phân định kẻ thắng người thua, thì cuối cùng, tất cả đều... thua. Thời gian, sức khỏe và tâm hồn được mang ra đánh đổi. Có một người vừa bước xuống một sân ga ở đoàn tàu đại lý Toyota, chạy song song cùng con tàu TFSVN. Nó đứng bên, mở cửa sổ, hít không khí từ đất mẹ, trời cha, ngoác miệng cười lạ: chị em ta duy trì một liên lạc. Biết đâu. 

***


Thanh Hoa, on a day of leaden skies. A line of cars stretched almost to infinity. There were guests from far-off Japan, their hair silvered by time, bowing in solemn reverence according to the traditional rites of the Land of the Rising Sun. There were top-ranking government officials—faces usually seen only on television screens—now present with sorrowful countenances, gathered to bid a final farewell. He passed away on the highway; not an accident, but a sudden, silent rebellion from within his own body.

The man lies down, but the wheels of Toyota must keep rolling.


Back to the present, amidst the brilliance of Gem Center: When the lights fail to pierce through the veil of exhaustion. A 15th-anniversary celebration for TFSVN. Laser beams swept across crisp, sharply tailored suits.

"Help me, brother!"—the frantic voice of the young girl in charge of the event. A sudden crisis: the seating chart was in shambles as several VIP guests arrived late while others appeared unexpectedly. "It" (the protagonist) had to shift seats, rearranging the staff to accommodate the guests.

"It" was forced to abandon the table of familiar faces—the very place it had intended to sit to find a bit of collegial warmth after so many days apart. It missed out on a celebratory toast, a few words of kin, only to plunge into the "banquet diplomacy" war.

At another table, "it" caught the eye of a female manager at Gem Center. She sat there, amidst the bustling social rituals, but her eyes were pensive, betraying a deep fatigue. She looked at "it" with a slight nod—a silent empathy shared between two souls living the "life of a public servant."

And then, as the giant screen ignited, replaying TFSVN's 15-year journey, its heart skipped a beat. A film began running in its mind, and the image of her emerged—Nguyen T. M. Ph…, the Deputy Managing Director of Toyota Hiroshima Tan Cang (THTC).

Memories of Tan Cang: The Walking Old Man and the Woman with Pixie Hair

Fifteen years ago, "it" first set foot in THTC. It was a strange dealership, steeped in Japanese essence in the heart of Saigon. It still remembered the image of the Japanese "old man"—a high-ranking boss, small-statured and brisk, who every morning trudged on foot from Ton Duc Thang Street to Nguyen Huu Cang Street to work.

It was he who designed the morning greeting culture: all staff standing in a row, bowing to one another and to customers with absolute respect. A ritual maintained for nearly two decades, turning THTC into a symbol of discipline and hospitality.

Back then, "it" was picking up the threads of an unfinished connection between a predecessor at TFSVN and this dealership. One of the people it had to "conquer" was Ms. Ph… Her Northern accent was graceful yet sharp, her pixie hair full of character, and her working speed was incredibly swift. She didn’t just possess a pleasing face; she was a "sales assassin," one of the most outstanding salespersons in the business.

"It"—then an ambitious young man—wanted to be just as excellent. It lost count of how many times they spoke. From the desolate heat of high noon to the radiant glow of sunset at THTC, it and she would sit over a cup of bold, flavorful coffee—a signature of the Tan Cang region. "It" would only find that specific flavor much later at Toyota Thang Long.

As life flowed on, she left THTC due to shifts in the management machinery. But then, as if by fate, she returned—this time as the leader. Yet, that glory did not last forever.

Life drifted, ambitions bound them together, and both became managers. Quick. Constant. The two would close targets and commitments with just a few brief sentences. Her people and its subordinates would stand by, bewildered, not knowing what had just transpired. Behind that "How was it so fast?" that the younger staff often wondered about was a massive asset called: Trust.

"It" used to tell the youngsters back then: "She has a strong personality, and that character is the hardest thing to approach. To earn her trust, you must be real—no acting. If you commit, you must deliver. It goes both ways."

Nguyen Dinh Chieu Street, Saigon. Spring sunshine still lingered on the pavement. "It" and she had an appointment.

A day before the meeting, as news of personnel restructuring flooded the national automotive industry, she sent a brief text: "I’ve resigned, my brother."

"It" read the message, smiled, and typed back: "I don't value a person by their title!"

They met again, not for nostalgia. The dining room was lively with laughter and talk. They spoke of the present, of life and family. Vibrant. They shared news of the new offers from competitors who were still headhunting her. This was the determined stop; a platform that had just welcomed someone stepping off the train. Looking back at the table, only a few remained under the Toyota roof; those from other brands now sat at the same table.

Soul-searching. She told, "it" listened. "It" listened, she told—about the voids in the family throughout the journey of "combat," about a home that had to endure the outbursts of rage vented from work pressure, about the moments lacking intimacy with loved ones. It was the same for everyone. Like moths to a flame, they had all plunged into that vortex, and now they were merely recounting it in the past tense.

And then, the conversation slowed down when they mentioned the colleagues who had passed away. Sad news arrived from all three regions—North, Central, and South. Faces that once clinked glasses together, who argued fiercely in meetings, now lay silent beneath the mother earth. Life and death are common, but facing them just as one has left an illusory "throne," emotions surged higher than ever.

As they parted, she held its hand, whispering advice about keeping faith in life, not letting the machinery grind down one's own soul. "It" grinned wide—a mix of bitterness, optimism, and wit: "I’m always grinning wide, sister!"

Her car rolled away; "it" stayed behind, watching. The Toyota train keeps running, people getting on, people getting off. Sometimes, they categorize winners and losers. Sometimes, "it" thinks: When the stage lights go out, who do you have left to sit with, sharing a cup of bold coffee and an honest laugh?

While people are busy vying for power and prestige, determining winners and losers, in the end... everyone loses. Time, health, and the soul are traded away. Someone has just stepped off at a station on the Toyota Dealership train, which runs parallel to the TFSVN train. "It" stood by, opened the window, inhaled the air from Mother Earth and Father Sky, and grinned a strange grin: we will keep in touch. Who knows.

Thứ Bảy, 28 tháng 2, 2026

[Sách] Ngàn mặt trời rực rỡ -Khaled Hosseini

 

"Giống như chiếc kim la bàn luôn chỉ về hướng Bắc, ngón tay buộc tội của người đàn ông luôn tìm thấy một người phụ nữ. Luôn luôn là như thế. Con hãy nhớ lấy điều đó, Mariam."

Cao thành, những ngày đầu năm. Nó bước theo Khaled Hosseini, bỏ lại một Seoul sôi động, để đến Kabul, lắng nghe và nhìn ngắm hiện thực tàn khốc để vẽ nên một bức tranh về hành trình giải phóng phụ nữ—một hành trình mà sự tự do không đến từ những khẩu hiệu, mà bùng phát như ngọn lửa từ đống tro tàn âm ỉ, cháy rực rỡ cho đến tận mai sau.

"Người ta không thể đếm được những mặt trăng lấp lánh trên những mái nhà của nàng, hay ngàn mặt trời rực rỡ trốn sau những bức tường của nàng."

Mariam bước vào đời với danh xưng "harami" (đứa con hoang). Ngay từ thuở nhỏ, cô đã bị "phó mặc" cho sự ruồng bỏ của người cha giàu có và sự cay nghiệt của người mẹ khốn khổ. Nó nhớ đến lời cảnh báo của mẹ Mariam: "Giống như chiếc kim la bàn luôn chỉ về hướng Bắc, ngón tay buộc tội của người đàn ông luôn tìm thấy một người phụ nữ. Luôn luôn là như thế."

Mariam hiện diện trong cuốn sách như một "con chim nhại" bị giam cầm trong những định kiến và sự bạo hành. Cô sống một cuộc đời thầm lặng, chấp nhận mọi "vết nứt" của định mệnh mà không một lời than vãn. Đó là sự nhẫn nại đến đau lòng của một linh hồn bị lịch sử và xã hội bỏ quên, chờ đợi một mồi lửa để được tái sinh.

Sự xuất hiện của Laila tưởng như là đòn kết liễu cho Mariam, nhưng Hosseini đã tạo nên một phép màu của sự thấu cảm. Mãnh đời vụn vỡ, ráp lại. Hai người phụ nữ, từ thế đối đầu, đã nương tựa vào nhau để hàn gắn những đổ vỡ.

Họ cùng chia sẻ áp bức dưới chế độ khắc nghiệt, cùng bảo vệ nhau trước nghịch cảnh. Mariam, người chưa từng được yêu thương, đã tìm thấy căn tính của mình thông qua việc bảo vệ Laila. Sự hiện diện của cô cuối cùng đã trở nên rực rỡ nhất khi cô chọn cách hy sinh, để ngọn lửa từ đống tro tàn của đời mình thắp sáng con đường tự do cho thế hệ tiếp nối.

Ở những trang cuối cùng, nó lặng lẽ đi theo Laila bước vào ngôi trường mới—nơi cô dạy dỗ những thế hệ mai sau của Kabul. Nhìn bóng lưng ấy, nó thấy bờ vai cô dường như đã nhẹ đi mấy phần. Đó là cái nhẹ lòng sau một hành trình khôn lớn đầy bão giông: từ những cuộc chạy trốn, những lần đứng lên kiên cường, cho đến sự thấu hiểu về những hy sinh vô bờ bến của người phụ nữ đi cùng mình năm xưa.

Đây chẳng còn là một cuộc đấu tranh gượng ép, mà là sự giải phóng như một lẽ tự nhiên. Ngọn lửa của Mariam vẫn cháy trong tim Laila, thắp lên hy vọng giữa những đổ nát. Ngôi trường ấy không chỉ dạy chữ, mà là nơi ươm mầm cho những "ngàn mặt trời rực rỡ" khác, để tiếng hót của những con chim nhại không bao giờ bị dập tắt bởi bóng tối của hủ tục.

Nó nhấp nốt ngụm cà phê, nhìn ngoài phố ở độ xuân thì. Thấy ánh sáng len lõi ngay trong những vết nứt sâu nhất.

Ngàn mặt trời rực rỡ – Bản hùng ca về sự hiện diện đầy trắc ẩn và sức mạnh hồi sinh của phái đẹp.

***


"Like a compass needle that points north, a man’s accusing finger always finds a woman. Always. Remember that, Mariam."

Cao Thanh, the early days of the year. It (the character) follows Khaled Hosseini, leaving behind a vibrant Seoul to arrive in Kabul, listening to and observing a brutal reality to paint a portrait of the journey toward women's liberation—a journey where freedom does not come from slogans, but erupts like a flame from smoldering ashes, burning brilliantly for all time to come.

"One could not count the moons that shimmer on her roofs, or the thousand splendid suns that hide behind her walls."

Mariam enters life with the title of "harami" (illegitimate child). From her youth, she was "neglected," cast aside by her wealthy father and endured the bitterness of her wretched mother. It recalls the warning of Mariam’s mother: "Like a compass needle that points north, a man’s accusing finger always finds a woman. Always."

Mariam is present in the book like a "mockingbird" imprisoned by prejudice and abuse. She lives a silent life, accepting every "crack" of destiny without a single word of complaint. It is the heartbreaking patience of a soul forgotten by history and society, waiting for a spark to be reborn.

Laila’s appearance seemed like the final blow for Mariam, but Hosseini created a miracle of empathy. Shattered lives, pieced back together. Two women, once adversaries, came to lean on one another to mend the brokenness.

They shared the oppression under a harsh regime, protecting each other against adversity. Mariam, who had never been loved, found her identity through protecting Laila. Her presence finally became most radiant when she chose sacrifice, letting the flame from the ashes of her own life light the path to freedom for the next generation.

In the final pages, it quietly follows Laila into a new school—where she teaches the future generations of Kabul. Looking at her back, it sees her shoulders seemingly lightened. It is the relief after a journey of growing up through storms: from escapes and resilient stands to the profound understanding of the boundless sacrifices made by the woman who walked beside her years ago.

This is no longer a forced struggle, but liberation as a natural course. Mariam’s flame still burns in Laila’s heart, kindling hope amidst the ruins. That school does not just teach literacy; it is a place to nurture other "thousand splendid suns," ensuring the song of the mockingbirds is never silenced by the darkness of archaic customs.

It takes the last sip of coffee, looking at the street in its springtime bloom. It sees light seeping through even the deepest cracks.

A Thousand Splendid Suns – An epic of compassionate presence and the reviving power of womanhood.

Thứ Năm, 26 tháng 2, 2026

[Sách] Tuần trăng mật - Patrick Modiano

 


"Sự biến mất đôi khi không phải là một sự kết thúc, mà là cách duy nhất để ta tìm thấy sự thật hiện diện ngay trong những gì đã mất."

Nó bước chân lên đường phố Paris, lắng nghe tâm sự của Patrick Modiano—người được mệnh danh là "nhà khảo cổ ký ức", như cách giúp ông đạt được giải Nobel (thứ vốn dĩ chẳng phải là đích đến cuối cùng của giới nghiên cứu và sáng tạo).

Có những kẻ lại khao khát được biến mất. Nếu Sang Young Park dùng ánh đèn neon Seoul để soi rọi sự cô độc, thì Modiano lại dùng làn sương mù của Paris để che giấu những linh hồn đang đi tìm một bến đỗ không tên.

Một cuộc đời bị ám ảnh bởi sự chiếm đóng của Pháp. Patrick Modiano khắc ghi những cái tên bị gạch xóa trong lịch sử, và về những người đã ra đi không để lại dấu vết. Văn phong của ông được gọi là "petite musique" (khúc nhạc nhỏ)—vừa mơ hồ, vừa dìu dặt, nhưng lại có sức công phá mãnh liệt vào tâm trí kẻ lữ hành. Mỉa mai. Ngôn ngữ của ông lại phảng phất của nét đẹp của ngôn từ Pháp. 

Ông dẫn nó đi qua những địa chỉ cũ, những khách sạn rẻ tiền, những tờ báo vàng ố, rồi thả nó ở đó tự mình cảm nhận sự khắc nghiệt của thời gian. 

"Chúng ta đều là những linh hồn lưu vong đang đi tìm một bến đỗ không có trên bản đồ, trong những tuần trăng mật kéo dài suốt cả một kiếp người cô độc."

Nó nghe lời tâm sự của Jean B, một người đàn ông quyết định rời bỏ cuộc đời mình. Giữa lúc đáng lẽ phải bay sang Brazil để làm phim, anh lại chọn cách thu mình vào một khách sạn ở ngoại ô Paris dưới một cái tên giả. 

Jean B kể việc mình bị thu hút. Anh bị ám ảnh bởi câu chuyện của Ingrid và Rigaud—một cặp đôi mà anh đã gặp hai mươi năm trước, những người cũng từng trốn chạy trong một "tuần trăng mật" giả tạo vào năm 1942 để thoát khỏi vòng vây của phát xít. Jean B. không chỉ đi tìm Ingrid; anh đang đi tìm lại "tuần trăng mật" của chính mình, tìm lại cái thuở thanh xuân mà anh đã "phó mặc" cho dòng chảy vô tình của sự nghiệp và danh vọng.

"Có những lúc tôi có cảm giác như mình đang bước đi trong một thị trấn bị bỏ hoang, nơi mà mỗi góc phố đều lưu giữ hơi thở của một người đã biến mất."

Ingrid và Rigaud hiện lên như những "con chim nhại" (như trong sách của Harper Lee) hót giữa bóng tối của chiến tranh. 

Ingrid cũng là một đứa trẻ bị lịch sử bỏ quên, một linh hồn không có giấy tờ, lẩn khuất trong những hành lang khách sạn. Sự thấu cảm mà Jean B. dành cho Ingrid chính là sợi dây duy nhất kết nối anh với nhân tính. Anh dành cả những ngày "ẩn dật" của mình để chắp vá lại cuộc đời của một người đàn bà đã tự sát, để chắc chắn rằng cô không bị "bỏ quên" thêm một lần nữa trong hố đen của lịch sử.

"Ký ức là một thứ ánh sáng yếu ớt, chỉ đủ để ta thấy được những vết nứt, nhưng chính ở đó, ta thấy được vẻ đẹp của sự tồn tại."

Tuần trăng mật – Không chỉ là một câu chuyện tình buồn, đó là bản hướng dẫn để ta tìm thấy "thiên thần" ngay trong những làn sương mờ của quá khứ. 

***


"Disappearance is sometimes not an end, but the only way for us to find the truth present within what has been lost."

Saigon at the year's end, mackerel clouds still wander overhead. It takes a sip of bitter coffee; the "Winter" of Vivaldi lingers in its ears. Outside, the stream of vehicles "roars by with a dizzying rush," a reminder of a frantic reality where humans always fear being forgotten. Yet, there are those who long to disappear.

It walks the streets of Paris, listening to the confessions of Patrick Modiano—the man dubbed the "archaeologist of memory," a title that helped him secure the Nobel Prize (an accolade that, in itself, was never the ultimate destination for true researchers and creators).

If Sang Young Park uses the neon lights of Seoul to illuminate loneliness, Modiano uses the fog of Paris to hide souls searching for a nameless harbor. His is a life haunted by the French Occupation. Modiano meticulously records the names erased from history and the people who departed without leaving a trace. His writing style is known as "petite musique" (a little music)—vague, rhythmic, yet possessing a fierce impact on the traveler's mind. Ironically, his language still carries the profound beauty of French prose. He leads it through old addresses, cheap hotels, and yellowed newspapers, dropping it there to feel the cruelty of time for itself.

"We are all exiled souls searching for a harbor that is not on the map, in honeymoons that last a whole lifetime of loneliness."

It listens to the confessions of Jean B., a man who decides to abandon his own life. While he was supposed to fly to Brazil to make a film, he chooses instead to withdraw into a hotel in the suburbs of Paris under a pseudonym. Jean B. speaks of his attraction to a certain mystery. He is haunted by the story of Ingrid and Rigaud—a couple he met twenty years prior, who also fled in a fake "honeymoon" in 1942 to escape the Nazi dragnet. Jean B. is not just looking for Ingrid; he is looking for his own "honeymoon," rediscovering the youth he had "abandoned" to the indifferent current of career and fame.

"There are times when I have the feeling of walking in a deserted town, where every street corner preserves the breath of someone who has disappeared."

Ingrid and Rigaud appear like "mockingbirds" (as in Harper Lee's writing) singing amidst the darkness of war. Ingrid is also a child forgotten by history, a soul without papers, lurking in hotel corridors. The empathy that Jean B. feels for Ingrid is the only thread connecting him to humanity. It observes how he spends his secluded days piecing together the life of a woman who committed suicide, to ensure she is not "forgotten" once more in the black hole of history.

"Memory is a faint light, only enough for us to see the cracks, but it is precisely there that we find the beauty of existence."

Honeymoon – Not just a sad love story, but a guide to finding the "angel" within the misty fogs of the past.

Thứ Tư, 25 tháng 2, 2026

[Book] Tình yêu ở thành phố lớn - Sang Young Park


"Seoul là một thành phố rộng lớn, nơi bạn có thể gặp hàng nghìn người mỗi ngày nhưng vẫn thấy mình như một linh hồn lưu vong đang đi tìm một bến đỗ không có trên bản đồ."

Có con đường chẳng ai đi lại lần hai. Tìm hiểu và tìm lại một tuổi trẻ cho người đọc qua từng trang sách. Nó gõ cửa bước vào căn phòng thuê chật hẹp của Jaehee và Young, ngồi xuống và lắng nghe đôi bạn trẻ nói về cuộc sống thanh xuân hiện tại của mình. Một thanh xuân cô đơn, điên rồ và đầy rối lòng trong sự nghi ngờ chính cả bản thân. Tội.

Nếu Chung Bora dùng kinh dị để lột tả sự nghẹt thở, thì Sang Young Park lại dùng sự thành thật đến đau lòng để bốc trần một "Tình yêu ở thành phố lớn" – nơi những linh hồn trẻ tuổi đang cố gắng tìm thấy sự hiện diện của mình giữa lòng Seoul rực rỡ.

Sang Young Park không chỉ là một nhà văn; anh là tiếng nói đại diện cho một thế hệ đang sống trong sự giằng xé giữa những chuẩn mực Nho giáo khắt khe và khát vọng tự do cá nhân. Sinh năm 1988, Park mang vào văn chương cái nhìn sắc sảo về đời sống đô thị. Tác phẩm của anh, đặc biệt là cuốn sách này (từng lọt danh sách rút gọn giải International Booker), là bản cáo trạng về sự cô độc nhưng cũng là lời tự tình dành trái tim mình.

Anh không chọn cách lãng mạn hóa tình yêu. 

Cuốn sách là chuỗi những câu chuyện liên kết xoay quanh nhân vật Young,  lãng du trong những quán bar ở khu Itaewon. Nhưng điểm chạm lớn nhất khiến nó bùi ngùi chính là tình bạn giữa Young và Jaehee. Họ giống như hai mảnh vỡ của nghệ thuật Kintsugi, nương tựa vào nhau để hàn gắn những vết nứt mà xã hội đã gây ra.

Jaehee và Young cùng chia sẻ một căn hộ chật hẹp, cùng uống rượu, cùng yêu, và cùng thất bại. Họ hiện diện trong cuộc đời nhau không phải bằng những lời hứa vĩ đại, mà bằng sự thấu cảm lặng lẽ nhất. Khi cô gái Jaehee rời đi để kết hôn, Young rơi vào một sự nghẹt thở mới: sự cô độc của một người bị ở lại trong "thành phố lớn" của những sự tình cờ.

"Chúng ta dành cả thanh xuân để chạy trốn khỏi sự cô độc, để rồi nhận ra rằng cô độc chính là căn tính thật nhất của mỗi kẻ lữ hành dưới ánh đèn huỳnh quang của thành phố này."

Young rơi vào giữa hai con đường chẳng biết đích đến. Một bên là thế giới rực rỡ của những cuộc tình chóng vánh và ánh đèn disco; một bên là thực tại khắc nghiệt khi anh phải chăm sóc người mẹ bị ung thư.

Dù mẹ anh chối bỏ căn tính của con trai, Young vẫn chọn cách hiện diện bên giường bệnh. Đó là nỗ lực đạo đức lớn nhất – sự tận hiến âm thầm mà M. Scott Peck từng nhắc đến. Young không lười biếng tâm linh; anh rút cạn năng lượng của mình để làm một "con chim nhại" hót giữa bóng tối của căn bệnh và sự kỳ thị. Anh chấp nhận sự dơ dáy của những túi dịch, sự mệt mỏi của những ca trực đêm để giữ lấy một chút hơi ấm tình thân.

"Hãy cứ đi, dù là đi vào bóng tối hay đi về phía ánh sáng neon rực rỡ. Miễn là bạn đừng để mình bị bỏ quên trong sự vô cảm của chính mình."

Tình yêu ở thành phố lớn – Không chỉ là một cuốn tiểu thuyết Queer, đó là tấm gương soi chiếu sự hiện diện của mỗi chúng ta trong kỷ nguyên của những "chiếc hộp" bê tông vô hồn. Với nó, đó là một sự thanh tẩy cần thiết để biết trân trọng hơn những ân tình dọc đường di cư.

***


"Seoul is a vast city where you can meet thousands of people every day but still find yourself like an exiled soul searching for a harbor that isn't on the map."

There is a road that no one travels twice. Through every page, the reader is invited to find and reclaim a piece of youth. He knocks and enters the cramped rented room of Jaehee and Young, sitting down to listen to the two young friends speak of their current youthful lives—a youth that is lonely, crazy, and profoundly troubled by self-doubt. Pity.

If Chung Bora uses horror to depict suffocation, Sang Young Park uses heartbreaking honesty to strip bare a "Love in the Big City"—a place where young souls strive to find their presence amidst the brilliant heart of Seoul.

Sang Young Park is not just a writer; he is the voice representing a generation caught in the tension between strict Confucian norms and the desire for individual freedom. Born in 1988, Park brings to literature a sharp perspective on urban life. His work, especially this book (which was shortlisted for the International Booker Prize), is an indictment of loneliness but also a self-confession for his own heart. He does not choose to romanticize love; instead, he presents it in its rawest form.

The book is a series of interconnected stories revolving around the character Young, wandering through bars in the Itaewon district. But the most profound touchpoint that makes him sentimental is the friendship between Young and Jaehee. They are like two fragments of Kintsugi art, leaning on each other to mend the cracks that society has inflicted upon them.

Jaehee and Young share a cramped apartment, drink together, love together, and fail together. They are present in each other's lives not through grand promises, but through the quietest empathy. When Jaehee leaves to get married, Young falls into a new kind of suffocation: the loneliness of one left behind in the "big city" of coincidences.

"We spend our whole youth running away from loneliness, only to realize that loneliness is the truest identity of every traveler under the fluorescent lights of this city."

Young falls between two paths with no known destination. On one side is the brilliant world of fleeting affairs and disco lights; on the other is the harsh reality of caring for his mother who is battling cancer.

Even though his mother rejects her son's identity, Young still chooses to be present by her hospital bed. That is the greatest moral effort—the silent dedication that M. Scott Peck once mentioned. Young is not "spiritually lazy"; he drains his energy to be a "mockingbird" singing amidst the darkness of illness and stigma. He accepts the filth of fluid bags and the exhaustion of night shifts to hold onto a small bit of familial warmth.

"Keep going, whether into the darkness or toward the brilliant neon lights. As long as you don't let yourself be forgotten in your own indifference."

Love in the Big City is not just a Queer novel; it is a mirror reflecting the presence of each of us in the era of soulless concrete "boxes." For him, it is a necessary cleansing to better appreciate the affections found along the migration route.

It reminds us to stay awake and present. Whether we are in the bustling year-end of Saigon or the cold neon of Seoul, do not let "abandonment" become your fate. Keep your Shoshin (Beginner’s Mind) and cherish the "Kintsugi" of your own life. For him, that is enough.

Thứ Ba, 24 tháng 2, 2026

Nhật ký của cha - Lì xì [Dad's Diary: Lucky Money ]


“vì tiền chưa chắc đã cho cuộc sống như tiên..."

— "Có thể… đó ba." Thằng nhóc Merci trả lời

Quê nhà. Cao Lãnh. Giêng nồng nàn hơi đất. Nắng xuân ở miền Tây, vàng óng như mật ong vừa rót, mượt mà trải dài trên những con đường làng vừa được mở rộng thênh thang. Hai bên đường, hoa rạng rỡ khoe sắc, như chứng nhân mùa xuân vừa ghé qua.

Tà tà. Xe máy. Ông già chở hai thằng nhóc, quanh những con phố nhỏ của quê nhà vào một buổi ban trưa. Gió từ sông thổi thốc vào mặt. Bình yên. 

Ngẫu hứng. Ngân nga.

Ông già cất lời ca, bài cũ, thuộc được vài câu:

"Tình mình chưa chắc đã mua hạnh phúc bằng tiền... vì tiền chưa chắc đã cho cuộc sống như tiên..."

Ông già hát, giọng khê nồng mùi sương gió, khàn đặc với nắng mưa.

Bất chợt, Merci lên tiếng, giọng nó thỏ thẻ từ phía sau, chắc nịch. 

— "Có thể… đó ba."

Ông già hơi sững lại, lặng im. Cười. Một nốt lặng rơi tõm vào giữa trưa hè rực nắng.

Thiệt. Đám trẻ giờ lớn khôn. Tình. Chúng nhìn thấu những điều mà một gã sống lâu đôi khi phải mất cả đời, vẫn chưa chắc đã nhận ra. Ông già vẫn thường lượm từ, gom chữ, viết ra những dòng đạo mạo trên mạng về "giá trị cốt lõi", nhưng thực tế, đôi khi chính ông già cũng bị cuốn vào cái vòng xoáy "săn bắn" tiền bạc để rồi quên mất cách "hái lượm" hạnh phúc giản đơn.

Đường xuân phũ đầy nắng. 

Sài Gòn. Ngày nhập học đầu năm.

Không khí Tết dần tan như sương chiều bãng lãng. Phố lại chuẩn bị khoác lên mình vẻ ngột ngạt, hối hả thường nhật.

Ông già đón Lavie sau buổi học đầu tiên.

— "Hôm nay đi học có gì vui không kể ba nghe?" — Ông già hỏi han trên đường về.

— "Con thấy bình thường ba." — Lavie trả lời, giọng tỉnh bơ.

Thằng nhóc bắt đầu kể, giọng nó hào hứng hơn hẳn. Nó kể về "đại hội khoe lì xì" diễn ra trong lớp giữa những giờ giải lao.

— "Ba biết không, có bạn khoe được lì xì 34 triệu, có đứa còn bảo được 364 triệu lận! Nhiều kinh khủng luôn ba. Còn con có được 1 triệu rưỡi"

Ông già liếc nhìn cái ba lô cũ của Lavie. 

— "Thế con thấy sao?" — Ông già hỏi, lòng thầm lo lắng về sự so sánh của trẻ thơ.

Lavie tít mắt, lắc đầu quầy quậy:

— "Con thấy bình thường mà ba!"

Ông già mỉm cười, một nụ cười, nhẹ tựa mây trôi. Xô bồ, những kẻ sống lâu vô tình hay cố ý, kéo trẻ vào một cuộc ganh đua. Lạ lùng. 

— "Ừ! Vui là được ha"

Kích hoạt. Thằng nhóc bắt đầu hồi tưởng. Ánh mắt nó lấp lánh như thể thời gian đang quay ngược lại những ngày ở quê nhà. Nó kể về những cuộc vui bất tận với đám em ở quê nhà. Chuyện cả đám bày trò chơi trước sân nhà, lúc mai đang lặt lá chuẩn bị ra hoa. Chuyện trò của đêm thức khuya lắc khuya lơ, ngồi thì thầm nhỏ to chuyện của tuổi nhỏ, chẳng chịu đi ngủ đó. Rồi chuyện thằng nhóc nhỏ dùng tiền lì xì để làm 'thủ lĩnh', dẫn đám em đi uống cà phê, đi hát 'ka-ô-kê' nữa. Cô nàng Julie cứ nhắc mãi cái buổi tối đó: đi ka ô kê. 

Lavie kể, hứng khởi, giọng to, bạt đi tiếng gió, tiếng xe của một phố đầu năm. Thằng nhóc thèm đồ phố, vẫn nhớ món quê, nhớ bhững món mà thằng nhóc cứ ngỡ mình sẽ ăn hết toàn bộ nhưng đến lúc về phố vẫn thấy còn quá nhiều món chưa kịp thử. Ngọt lành và tự do. 

Ngỡ. Đám trẻ nhà ông già, đang đo hạnh phúc bằng tiền. Giờ. Vỡ. Hạnh phúc, niềm vui trong ánh mắt trẻ thơ chỉ chừng ấy. Chờ. Mơ một sớm mai, ngây ngô và khờ dại còn mãi. Ngẫm. Lại lo chuyện chưa tới. Ơi hời. 

Thương.

"Xuân ơi xuân, xuân vừa ghé qua đây... lòng ta bỗng thấy nhẹ nhàng như mây..."

***


"For money might not provide a heavenly life..."

—“Maybe… Dad.”

Hometown. Cao Lanh.

January, heady with the scent of earth. Spring sun in the Mekong Delta—golden as freshly poured honey, smoothing over the village roads that have recently been widened. On both sides of the road, flowers bloom radiantly, acting as witnesses to the spring that just passed through.

Rolling slowly. Motorbike. The Old Man carries the two boys around the small streets of their hometown at high noon. The wind from the river blasts against their faces. Peace.

Spontaneous. Humming.

The Old Man raises his voice, an old song, only remembering a few lines: "Our love might not buy happiness with money... for money might not provide a heavenly life..."

The Old Man sings, his voice thick with the scent of wind and dust, hoarse from years of sun and rain.

Suddenly, Merci speaks up, his voice small from behind, yet firm. —“Maybe… Dad.”

The Old Man pauses slightly, silent. A smile. A beat of silence falls into the middle of the sun-drenched afternoon.

Truly. Children these days are grown. Heart. They see through things that a man who has lived long might spend a lifetime and still not necessarily realize. The Old Man often gathers words, collects letters, writing dignified lines online about "core values," but in reality, sometimes even the Old Man is caught in the "hunting" whirlpool of money, only to forget the way of "gathering" simple happiness.

Spring roads drenched in sunlight.

...

Part 2: Saigon. The first day back at school.

The atmosphere of Tet gradually dissolves like a wandering evening mist. The streets prepare to don their usual suffocating, hurried look.

The Old Man picks up Lavie after his first class. —“Anything fun at school today? Tell me,” the Old Man asks on the way home. —“It was normal, Dad,” Lavie replies, his voice nonchalant.

The boy begins to tell his story, his voice much more excited now. He talks about the "lucky money bragging festival" that took place in class during breaks. —“Dad, you know, one friend bragged about getting 34 million, another even said they got 364 million! It’s crazy, Dad. And I only have 1.5 million.”

The Old Man glances at Lavie’s old backpack. —“So, how do you feel?” the Old Man asks, his heart slightly worried about the comparisons of childhood.

Lavie squints his eyes and shakes his head vigorously: —“I find it normal, Dad!”

The Old Man smiles, a smile as light as drifting clouds. In the hustle and bustle, those who have lived long—unintentionally or intentionally—drag children into a race. Strange. —“Yeah! As long as you’re happy, right?”

Triggered. The boy begins to reminisce. His eyes sparkle as if time is rewinding to those days back in their hometown. He recounts endless fun with his cousins. The games in the front yard while the apricot leaves were being plucked to prepare for blooming. The conversations of those nights staying up very late, whispering about childhood things, refusing to go to sleep. And then, the story of how the little guy used his lucky money to be the "leader," taking the younger ones out for coffee and "ka-ra-o-ke." Julie keeps mentioning that night: going to karaoke.

Lavie tells the story with excitement, his voice loud, cutting through the wind and the engine noise of a city at the start of the year. The boy craves city food but still remembers the country dishes—the ones he thought he would eat all of, but upon returning to the city, realized there were still too many he hadn't tried. Sweetness and freedom.

Thinking. The Old Man’s children are supposed to be measuring happiness with money. Now. Shattered. The happiness and joy in a child’s eyes are only that much. Waiting. Dreaming of a dawn where innocence and foolishness remain forever. Reflecting. Worrying about things yet to come. Oh, well.

Love.

"Spring, oh Spring, you’ve just stopped by... my heart suddenly feels as light as a cloud..."

Note in his diary: "Money is a responsibility, but love is the destination. Saigon out there is hurried, but in our family's little alley, time stops to make room for priceless smiles. I promise to spend more time with you, so our family's laughter is always the most real—no filters, no scripts. Welcome back to school, and congratulations to me... for finally opening my eyes."


[Book] Thời gian biểu ca đêm - Chung Bora

 

"Thế giới này không vận hành bằng lòng tốt, nó vận hành bằng những món nợ mà người ta luôn tìm cách lẩn tránh cho đến khi chúng gõ cửa vào lúc nửa đêm."

Để hiểu "Thời gian biểu ca đêm", ta không thể chỉ đọc cốt truyện; ta phải hiểu về người đàn bà đã sử dụng quy luật nhân quả và những yếu tố tâm linh, kinh dị như một thứ "mực đen" để vẽ nên những ẩn dụ tàn nhẫn nhất về xã hội hiện đại.

"Người ta thường nghĩ rằng nếu mình không nhìn thấy nỗi đau, thì nỗi đau đó không tồn tại. Nhưng trong vũ trụ của sự vay trả, mọi sự thờ ơ đều được tính lãi theo thời gian."

Chất liệu của cuộc sống là lợi thế của Chung Bora; khi tận dụng chất liệu từ công việc là nhà hoạt động xã hội am tường về văn học Nga và Đông Âu. Sự am tường này đã giúp bà nhào nặn nên một thế giới nơi quy luật nhân quả không hiện lên qua những lời răn dạy đạo đức giáo điều, mà qua những tình tiết kinh dị dồn dập.

Không chọn cách lãng mạn hóa nổi đau, thay vào đó phơi bày hết bằng ẩn dụ. Trong thế giới của Chung Bora, cái ác hay sự bất hạnh không tự nhiên sinh ra. Chúng là "quả" của những "nhân" dối trá, vô cảm và bóc lột. Bà sử dụng thể loại Speculative Fiction (Văn chương suy tưởng) để đặt ra một câu hỏi nhức nhối: Nếu chúng ta phó mặc nhân tính cho guồng máy, thì bóng ma nào sẽ thức tỉnh để đòi lại món nợ đó? 

"Đôi khi, những con quái vật đáng sợ nhất lại là những kẻ mang trong mình trái tim khao khát được làm người nhất, giữa một đám đông đã từ bỏ quyền làm người từ lâu."

Tên tác phẩm gợi nhắc về một sự trật tự, kỷ luật (Thời gian biểu), nhưng đối tượng lại là Ca đêm—khoảng thời gian của những gì bị che giấu và những yếu tố tâm linh huyền bí.

Nếu trong sách của Shelley Tanaka, chiếc hộp là căn hộ chật hẹp, thì ở đây, chiếc hộp là thời gian ca đêm. Những người làm ca đêm là những kẻ bị gạt ra lề, những "con tốt thí" hiện diện trong sự vô hình. Chung Bora lột tả họ qua những ẩn dụ về sự biến dạng: con người dần biến thành máy móc, hoặc bị nuốt chửng bởi những bóng ma do chính hệ thống tạo ra. Đây chính là quy luật nhân quả: khi một xã hội vận hành bằng sự bóc lột thầm lặng, nó sẽ sản sinh ra những "quái vật" tâm linh từ chính sự nghẹt thở đó.

Những nhân vật trong ca đêm phải học cách nhìn thế giới lại từ đầu, nơi những quy luật ban ngày không còn giá trị, chỉ còn lại sự đối diện trần trụi với bản ngã và những "nghiệp báo" từ công việc.

Điểm sâu sắc nhất là cách Chung Bora tìm thấy "linh hồn" trong những thực thể quái dị. Các yếu tố kinh dị không dùng để hù dọa rẻ tiền, mà là ẩn dụ cho những nỗi đau bị kìm nén. 

Những nhân vật của bà đều là những mảnh vỡ nhân quả. 

Kết nối với Hãng luật hay Tính bản ác, cuốn sách của Chung Bora là bản cáo trạng về sự dối trá của hệ thống:

  • Cái ác vô hình: Cái ác thường là một quy trình, một thời gian biểu vô hồn. Quy luật nhân quả vận hành khi con người chấp nhận làm một mắt xích trong quy trình đó mà không đặt câu hỏi.

  • Sự lười biếng đạo đức: Xã hội ban ngày "phó mặc" mọi trách nhiệm cho những người làm ca đêm. Sự "vô tình" này chính là cội rễ của những hiện tượng tâm linh đáng sợ, khi những linh hồn bị bỏ quên quay lại tìm sự hiện diện của mình.

Hành trình của các nhân vật chính là cuộc đấu tranh để giữ lấy "mùi người" giữa sự vây hãm của những ẩn dụ kinh dị công nghiệp. 

Thời gian biểu ca đêm – Một tấm gương soi chiếu sự cô độc và quy luật nhân quả nghiệt ngã trong kỷ nguyên máy móc. Với nó, đó là sự thanh tẩy cần thiết để tỉnh táo trước những dối trá nhân danh sự trật tự.

***


"This world does not operate on kindness; it operates on debts that people always seek to evade until they knock on the door at midnight."

To understand "Your Night Shift," we cannot simply read the plot; we must understand the woman who used the law of cause and effect and spiritual, horror elements as a kind of "black ink" to paint the most ruthless metaphors of modern society.

1. Author Chung Bora: The Law of Cause and Effect and the Ghosts of Reality

Chung Bora is not just a writer; she is a social activist well-versed in Russian and Eastern European literature. This mastery helped her mold a world where the law of cause and effect appears not through dogmatic moral teachings, but through frantic horror episodes.

In Chung Bora’s world, evil or misfortune is not born naturally. They are the "fruits" of the "seeds" of lies, apathy, and exploitation. She uses the genre of Speculative Fiction to pose a haunting question: If we abandon our humanity to the machine, what ghost will wake up to reclaim that debt? She chooses not to romanticize pain; instead, she exposes it all through metaphors, forcing us to look directly at the law of cause and effect that we are often too lazy to acknowledge.

"People often think that if they don't see pain, then that pain does not exist. But in the universe of borrowing and repaying, all indifference is charged with interest over time."

The title of the work evokes a sense of order and discipline (Time Schedule), but the subject is the Night Shift—the time of the hidden and the mystical spiritual elements.

If in Shelley Tanaka's book, the box is a cramped apartment, here, the box is the night shift time. Night shift workers are the marginalized, the "pawns" present in invisibility. Chung Bora portrays them through metaphors of distortion: humans gradually turning into machines, or being swallowed by ghosts created by the system itself. This is the law of cause and effect: when a society operates by silent exploitation, it will produce spiritual "monsters" from that very suffocation.

The characters in the night shift must learn to look at the world anew (Shoshin), where daylight rules no longer hold value, leaving only the raw confrontation with the ego and the "karmic consequences" of work.

The deepest point is how Chung Bora finds the "soul" in grotesque entities. Horror elements are not used for cheap scares but are metaphors for suppressed pain.

"Sometimes, the most terrifying monsters are those who carry in them a heart that yearns for humanity the most, amidst a crowd that has long surrendered the right to be human."

Her characters are all karmic fragments. She uses horror as the "liquid gold" of Kintsugi to mend them, highlighting the cracks of existence. "Trương Tử" (the one who stands in the middle) will see that horror is the most authentic way to depict a reality that is already inherently terrifying.

Connecting with The Firm or People of the Lie, Chung Bora's book is an indictment of the system's deceit:

  • Invisible Evil: Evil is often a process, a soulless time schedule. The law of cause and effect operates when humans accept being a link in that process without asking questions.

  • Moral Laziness: Daylight society "abandons" all responsibility to those on the night shift. This "indifference" is the root of terrifying spiritual phenomena, when forgotten souls return to reclaim their presence.

The journey of the protagonists is the struggle to preserve the "human scent" amidst the siege of industrial horror metaphors. Chung Bora reminds us: To avoid being "forgotten," we must dare to look at the consequences we have created.

Your Night Shift – A mirror reflecting the loneliness and the harsh law of cause and effect in the machine age. For him, it is a necessary purification to stay awake before lies in the name of order. It is enough.

Thứ Hai, 23 tháng 2, 2026

[Musings of life] Ta bắt đầu lại với tin yêu (5) - Let us begin again—with truth, with love.(5)

 


Mở mắt ra thôi, đời đã cạn...

Tết hết rồi à? Ừ! Khi những đĩa trái cây trên bàn thờ được hạ xuống, những cánh mai vàng rụng lả tả, trải một lớp thảm mỏng manh dưới chân đế chậu, ấy là lúc người ta giật mình nhận ra: Tết hết rồi. 

Cái sự hết này không đến đột ngột như một nhát cắt, mà nó thấm từ từ qua vị ngọt đã nhạt đi của miếng mứt gừng, qua đáy mắt chìm sâu của người già và ngấn mắt ngỡ ngàng của người trẻ.

Tết sum vầy. Vui. Ngắn ngủi của một bản nhạc dài dằng dặc những lo toan. Tết. Dắt díu nhau về quê nhà, quà cáp mang theo, như một cách chứng minh mình vẫn "ổn" ở nơi đất khách. 

Rồi như bữa tiệc tàn, tiếng ly tách không còn khua rộn rã, Sài Gòn ở lại hiện ra trong tâm trí như một người vừa xa lạ lại vừa thân quen, hiền lành, bao dung chờ những bước chân quay trở lại, như thể để hỏi han: Tết thế nào? 

Người về kể, Tết thế này. 

Ở một đêm đầu xuân, thoảng chút hơi lạnh của gió bấc, nó dìu “người tình tóc bạc” trên con đường vắng, đất đã lấp sông.  Mẹ nó, người tình tóc bạc, bảo nó dẫn về, đường lưa thưa bóng ngã, mãnh trăng nào đi mất, chỉ còn ánh đèn đường hắt hiu chiếu xuống hai bóng người: một cao lớn, một nhỏ thắt lại. Người tình tóc bạc giờ đi có thêm "một chân" – cây gậy mây chống đỡ cho đôi khớp gối đã mòn vẹt theo thời gian. Mấy lần ngã là mấy lần đứng dậy. Bóng mẹ và bóng nó đổ dài trên con đường đêm. 

Nó nhìn qua tóc bà, tóc nhuộm một màu mây trắng, cắt ngắn ngang vai, , chị gái đưa cắt ngắn một mái tóc thề ngày xưa chấm đất, giờ cho gọn gàng, mát mẻ. Nó nhìn vào gáy bà, cái gáy gầy guộc lộ rõ như chiều thời gian như đang trôi tuột qua kẽ tay. Những nốt thời gian – đồi mồi – bắt đầu gắn chặt trên da tay, da mặt, những nốt thời gian gắn chặt trên da, nở rộ như hoa bần rụng trắng cả một khúc sông chiều.

Ở đêm đầu xuân đó, trong hơi men cay, anh em trong nhà bắt đầu nói về giấc mơ nằm lại của bà sẽ ở đâu khi trăm năm tuổi về. 

Người quê kể Tết, hỏi ngược phố. 

Sài Gòn thì thầm, những ngày này, giống y lời kể của bạn bè, trơ trọi đến thương, các con đường như lắng lại, để lắng nghe một nhịp thở sâu, khi đã chìm quá lâu trong hối hả.. Đường vắng, quán đóng như gã khổng lồ đang ngủ say. Mệt…nghỉ. Sài Gòn không có người miền Tây, người miền Trung, người miền Bắc quay về, chỉ còn những con người nhận Sài Gòn là quê, đã bao lâu rồi Tết chẳng rời phố, chẳng nhớ.




Hết Tết. Người trở lại phố. Nó nhìn dòng người chạy dọc theo con đường quốc lộ, ai nấy đều chở theo trên xe những "giấc mơ" được gói ghém kỹ càng. Người mang về phố, những món đồ quê, cho chuỗi ngày mưu sinh sắp tới.

Hoa tàn, mầm nhú, tiễn một người đi. Những chậu mai, thọ, cúc trưng lối hai bên đường giờ đã thoai thoải lá xanh, như nhắc rằng xuân vẫn còn đây. Hai bên con đường về phố, ruộng lúa xanh rờn đến tận chân trời, một màu xanh nhức mắt dười cái nắng ngợp lòng.

Thình lình. Nhớ. Học lại. Một bài học vỡ lòng. Cảm ơn. Lúc ngô nghê chẳng hiểu hai rõ ý nghĩa của hai từ, mang một mục đích gì chẳng rõ, chỉ biết vô thức thực hành như cách xung quanh dặn dò. Cảm ơn.  Một trong bốn từ kỳ diệu của cuộc sống ban tặng. Già rồi nhận ra. Cảm ơn. Thấy nhiều trong cuộc sống, bắt chợt trôi dần, thoát bay, mất biệt, rồi tan biến như gió thoảng mây trôi. Tạc dạ, ghi lòng có chịu nghe lời trí nhớ.

Phì phò trẻ ngáy trên xe. Mỉm cười. Một thế hệ mới đang hình thành, hồn nhiên và vô ưu. Chợt. Nhạc vang trên xe: "Cuộc đời khó nói em ơi, khổ trước để sau này thảnh thơi”. Cười mỉm. Có sao đâu, khi ta bắt đầu lại với tin yêu?

Hạ kính, mở cửa. Hít một cái thật sâu. Thâu tất cả không khí mát lành của khoảng trời quê hương lần cuối trước khi cửa kính xe khép lại. Mùi cỏ xanh, lá xanh của một miền ký ức ùa về, lấp đầy lồng ngực.

Hành trình thoi đưa của kiếp nhân sinh vẫn tiếp diễn. Chen chúc, nhốn nháo và nhộn nhịp.

Nó biết mình sẽ đi về đâu là được. 

Xe vẫn bon bon trên đường.

Hết Tết. Người trở lại phố. Nhắm mắt. Làm một giấc nông. Mở mắt ra thôi, dù đời có cạn, lòng vẫn còn đấy những tin yêu. 

Cảm ơn.

***


Is Tết really over? Yes. When the fruit platters are taken down from the altar and the yellow apricot petals fall in scattered heaps, weaving a fragile carpet beneath the flowerpots, that is the moment one jolts into realization: Tết is gone.

This ending does not come with the suddenness of a sharp blade; it seeps in slowly through the fading sweetness of a piece of ginger jam, through the deep-sunken eyes of the elderly, and the startled gaze of the young.

A Tết of reunions. Joyful. Yet merely a brief interlude in a long, relentless symphony of worries. Tết. Bringing each other home to the countryside, luggage packed with gifts—a way to prove that one is still "doing well" in a foreign land.

Then, like a party drawing to a close, as the clinking of glasses falls silent, Saigon reappears in the mind like a figure both strange and familiar—gentle, tolerant, waiting for returning footsteps as if to ask: "How was your Tết?"

The returnees tell their tales: Tết was like this.

On an early spring night, touched by the slight chill of the northern breeze, he guides his "silver-haired lover" along a deserted road where the earth has reclaimed the river. His mother—the silver-haired lover—asks him to lead the way. Shadows fall sparsely along the road, the moon has vanished somewhere, leaving only the dim glow of streetlamps to cast down upon two figures: one tall and large, the other small and frail. The silver-haired lover now walks with "an extra leg"—a rattan cane supporting knees worn thin by time. Each fall is followed by a rise. The shadows of mother and son stretch long across the night path.

He looks at her hair, dyed the color of white clouds and cut short at the shoulders. His sister had trimmed that once-vow-bound hair that used to touch the ground, keeping it neat and cool now. He looks at the nape of her neck; the scrawny neck is exposed clearly, like the afternoon of time slipping through his fingers. The marks of time—liver spots—have taken a firm hold on the skin of her hands and face, blooming like cork flowers falling white across a stretch of river in the evening.

In that early spring night, amidst the sting of alcohol, the siblings begin to speak of her final dream: where will she rest when she reaches her hundredth year?

The country folk tell of Tết, then ask back about the city.

Saigon whispers. These days, exactly as friends described, it is pitifully bare. The streets seem to settle down, listening for a deep breath after being submerged for too long in the hustle. The roads are empty, the shops closed like a sleeping giant. Tired... resting. Saigon is devoid of the people from the West, the Central, and the North returning home; there are only those who claim Saigon as their own, those who haven't left the city for Tết in so long they no longer remember, no longer yearn.

Tết is over. People return to the city. He watches the stream of people running along the highway, everyone carrying "dreams" carefully packaged on their vehicles. Bringing back to the city the bits of the countryside for the coming days of toiling for a living.

Flowers fade, buds sprout, seeing someone off. The pots of apricot, marigold, and chrysanthemum lining the roads now lean over with green leaves, as if to remind that Spring is still here. On both sides of the road back to the city, rice fields are green to the horizon—a green so vibrant it aches the eyes under the overwhelming sun.

Suddenly. Remembering. Re-learning. A primary lesson. Thank you. Back when he was naive, he didn't clearly understand the meaning of those two words, nor their purpose; he only practiced them unconsciously as he was told. Thank you. One of the four magical words gifted by life. Only in old age does he realize. Thank you. Seeing it often in life, then suddenly watching it drift away, escaping, vanishing like a passing breeze or a floating cloud. To engrave it in one's heart—would the mind even obey?

The rhythmic snoring of children in the car. A smile. A new generation is forming, innocent and carefree. Suddenly, music plays from the speakers: "Life is hard to predict, my dear; suffer first so you can be at ease later." A faint smile. What does it matter, as long as we begin again with trust and love?

Roll down the window, open the door. Take a deep breath. Gather all the fresh air of the homeland sky one last time before the glass slides shut. The scent of green grass and green leaves of a memory realm rushes in, filling the chest.

The shuttle journey of human fate continues. Crowded, frantic, and bustling.

As long as he knows where he is going, it is enough.

The car hums along the road.

Tết is over. People return to the city. Close your eyes. Take a shallow nap. Open your eyes; though life may run dry, the heart is still full of trust and love.

Thank you.

[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...