Khi Ngôn Từ Và Nhát Cọ Hội Ngộ Giữa Nhân Gian
Cao thành, những ngày cuối năm se lạnh. Nó gặp lại Trịnh Lữ. Trước đây, nó có dịp ngồi nghe Trịnh Lữ kể qua những bức họa trong "Đi vẽ - Nhật ký hội họa 2014" (được Phạm Long chấp bút), lần này, nó gặp lại một Trịnh Lữ hoàn toàn khác: Một Trịnh Lữ của ngôn từ.
Ở cuốn Ghi chép này, ông không còn tự buộc chặt mình trong không gian chật hẹp của khung toan và màu sắc. Ông bước ra ngoài, dùng ngôn từ của riêng mình để nhìn ngắm và diễn đạt một thế gian đầy biến ảo.
Trịnh Lữ có khả năng tìm thấy cái đẹp trong những điều bình thường nhất: một góc phố cũ, một nhành hoa dại, hay dáng ngồi của một người bạn.
Nghệ Thuật - Một Cách Định Nghĩa Cuộc Đời
Nó nhận ra rằng có quá nhiều thứ để tạo nên nghệ thuật, và "Nghệ thuật" dường như chỉ là một từ bao quát để diễn đạt cho cái quá trình kiến tạo đó. Văn chương hay hội họa, tất cả chẳng qua chỉ là những phương tiện khác nhau—kẻ dùng đường nét, người dùng ngôn từ—để biểu đạt một cuộc sống vốn dĩ luôn nồng nàn.
"Chỉ cần tâm hồn đủ nhạy cảm với xung quanh, thì mỗi nhịp thở, mỗi sự kiện, hay mỗi con người ta gặp đều có thể hóa thành những tác phẩm nghệ thuật sống động."
Sắc Xuân Trên Những Tấm Postcard
Yêu thương dường như chất đầy trong từng trang ghi chép của ông. Nó ngắm mãi những tấm postcard in hình những bức tranh sen gửi tặng. Những màu sắc rực rỡ nhưng vẫn dịu dàng, nồng nàn đến mức thân thương, như thể hòa cùng xuân sang, ùa về trú ngụ trên những nét vẽ ấy. Đó không chỉ là màu của họa phẩm, mà là màu của một tâm hồn đang ở độ "Trí tuệ kết tinh", biết trân trọng cái đẹp của sự tàn phai và sự tái sinh.
"Vẽ hay viết, suy cho cùng, cũng là để yêu đời hơn một chút."
Hãy lắng nghe nhiều hơn. Lắng nghe những câu chuyện ông kể về những sự kiện, những con người bình dị xoay quanh cuộc sống, hay thậm chí là cách ông cảm nhận một bộ phim như "Quán Ký Nam" (The Food of Love). Đó chính là sự hiện diện tỉnh thức, là cách ta phá vỡ "cái hộp" của chính mình để hòa nhập vào miền bí ẩn của người khác.
"Khi ta biết dừng lại để kể chuyện, để xem một bộ phim hay ngắm một đóa sen, ta đang thực hiện một nghi lễ để chữa lành cho tâm hồn mình giữa dòng đời chạy rầm rầm ngoài kia."*
Trịnh Lữ không chọn cách đối đầu với thời gian, ông chọn cách "ghi chép" lại nó.
Nó gấp sách lại, nhấp nốt ngụm trà sớm, nhìn nắng hanh vàng trải dài trên phố. Nghệ thuật không ở đâu xa, nó nằm ngay trong tay kẻ biết yêu và biết ghi lại những rung động nhỏ bé của đời mình.
https://chienphan.blogspot.com/2025/01/sach-i-ve-nhat-ky-hoi-hoa-2014-cua.html
***
Cao Thanh (Hanoi), the chilly year-end days. It (the character) encounters Trinh Lu once more. Previously, it had the chance to listen to Trinh Lu’s stories through the paintings in "Going Out to Paint – Art Diary 2014" (penned by Pham Long). This time, it meets a completely different Trinh Lu: A Trinh Lu of Words.
In this book, Ghi Chép (Notes), he no longer binds himself within the narrow confines of canvas and color. He steps outside, using his own words to observe and express an ever-changing world. Trinh Lu possesses the ability to find beauty in the most ordinary things: an old street corner, a wild branch of flowers, or the way a friend sits.
Art – A Way of Defining Life It realizes that so many elements go into creating art, and "Art" seems to be just a broad term to describe that process of creation. Literature or painting—all are merely different mediums; some use lines, others use words—to express a life that has always been vibrant.
"As long as the soul is sensitive enough to its surroundings, every breath, every event, or every person we encounter can be transformed into a vivid work of art."
The Colors of Spring on Postcards Love seems to fill every page of his notes. It gazes endlessly at the postcards printed with the lotus paintings he gifted. The colors are brilliant yet gentle, so passionate they feel intimate, as if joining with the spirit of Spring to rush back and dwell within those strokes. These are not just the colors of art supplies; they are the colors of a soul at its peak of "Crystallized Intelligence," knowing how to cherish the beauty of both fading and rebirth.
"Painting or writing, in the end, is simply to love life a little more."
Listen more. Listen to the stories he tells about events and simple people surrounding his life, or even the way he perceives a film like "The Food of Love" (Quán Ký Nam). That is mindful presence; it is how we break out of our own "box" to integrate into the hidden mysteries of others.
"When we know how to stop to tell a story, to watch a film, or to admire a lotus, we are performing a ritual to heal our souls amidst the rushing current of life out there."
Trinh Lu does not choose to confront time; he chooses to "record" it.
It closes the book, takes a final sip of early tea, and watches the golden sun stretching across the street. Art is not far away; it lies right in the hands of those who know how to love and how to record the tiny vibrations of their own lives.