Chiến Phan

Thứ Hai, 14 tháng 9, 2026

[TFSVN] Workshop F&I - Phần 3 - Cuồng chân, mòn chân, chùn chân [RESTLESS FEET, WEARY FEET, HESITANT FEET]

 



Cuồng Chân

“Bất tri địa quảng thiên cao dã,

Dục mượn phong lôi chấn viễn không…”

(Chẳng biết đất rộng trời cao rộng,

Mượn gió sương gầm lay cõi không…)

Nguyễn Du

Sài Gòn, ngày thứ nhất.

Phi trường Tân Sơn Nhất buổi sớm mai đông đúc và nháo nhác đến nghẹt thở. Tiếng loa phóng thanh thông báo các chuyến bay rền rĩ liên hồi, vang lên như những tiếng thở dài kim khí, đè nặng lên bầu không khí ngột ngạt của những hàng người rồng rắn nối đuôi nhau chờ làm thủ tục. 

“Anh làm em sợ?”

Thằng nhóc H… đứng ngay sau lưng nó, cười để lộ rõ chiếc răng khểnh ngổ ngáo, dáng dấp cao là một lợi thế của anh chàng. Thằng nhóc là hướng dẫn viên dẫn đoàn, đang kiên nhẫn chờ các thành viên xếp hàng gửi hành lý trước khi bước qua cửa kiểm soát an ninh.

Nó chậm rãi rời mắt khỏi những trang sách đang đọc dở. Cụm từ “Tiền lương chưa bao giờ là tất cả” (The Meaning Revolution: The Power of Transcendent Leadership của Fred Kofman) đập vào mắt thằng nhóc khi nó tò mò ghiêng đầu xem tựa sách.

Nó ngạo: “Xem gì? Đời anh, giờ chỉ còn mỗi cái này là dọa được người ta sợ.”

Tiếng cười rinh rích, giòn tan của cô bé đồng nghiệp đứng sau bất chợt vang lên, xé tan sự tập trung lặng lẽ của nó. Cô bé quay sang huých nhẹ vào tay thằng nhóc H.—chàng trai dẫn đoàn trẻ tuổi mang đôi mắt sáng quắc và nụ cười răng khểnh của một thời tham gia chương trình “bạn muốn hẹn hò”. 

Biết nhau từ đi Trung Quốc.

Thằng nhóc ấy là người từng cùng nó tung hứng, vắt cạn lực để tìm kiếm từng nụ cười cho du khách qua biết bao chặng đường dặm dài. Ký ức dội về, cuồn cuộn như những vệt mây mờ: từ một Thượng Hải sầm ướt đèn hoa, qua những con phố cổ kính của Tô Châu, Hàng Châu, đến cái nắng gió hun hút vùng Tây An, Lạc Dương…

Anh em đã từng gặp nhau, gắn bó từ những ngày rong ruổi trên dải đất Trung Hoa rộng lớn ấy.

“Nǐ hǎo, ta gē, wǒ xiǎng shàng gè xǐshǒujiān, rủ…ưa, ẩu…q..ia”  

Cái kỷ niệm buồn cười năm xưa bất chợt hiển hiện: Thằng nhóc H. ngớ người khi lần mò bước xuống cuối chiếc xe năm mươi chỗ ấy, nơi nó đang ngồi lọt thỏm giữa gã đứng đầu và đám trẻ của TFSVN. Những câu đùa tếu táo bằng thứ tiếng Hoa bồi được quăng ra liên hồi khiến thằng nhóc H ngớ người ra, không tài nào tung hứng theo kịp. Ấy thế mà thằng nhóc cứ bị thu hút, bị cuốn chặt rồi đu theo “đoàn cuối xe” suốt chuyến đi, để rồi rốt cuộc chẳng ai phân định nổi ai mới là kẻ mang lại tiếng cười thực sự cho đoàn trong suốt chuyến đi đó.

Thằng nhóc H chia sẻ với nó về một quyết định nghề nghiệp.

Tiếng động cơ máy bay gầm lên. Phi cơ bắt đầu lăn bánh trên đường băng, từ từ nhấc mình rời khỏi chảo lửa Sài Gòn ngột ngạt để đưa chúng nó trở về mảnh đất nơi chú nhóc H. đã sinh ra và lớn khôn.

“Giang sơn bách cựu âm phù hư,

Vô thường biến ảo tích không hoa…”

(Giang sơn còn đó hình hư ảo,

Trống rỗng vô thường vệt khói hoa…)

Thiền sư Từ Đạo Hạnh

Mòn chân

Ngày thứ hai, Huế, đêm của những mạch văn nợ nần.

Đêm kinh kỳ rủ xuống một làn sương mờ mịt, đẫm vị ẩm ướt trĩu nặng của dòng sông Hương.

Chú nhóc H. lên vest chỉnh chu. Bộ suit phẳng phiu siết chặt bờ vai trẻ tuổi, che đi cái dáng vẻ ngổ ngáo ngông nghênh ngày nào. Sau những tràng pháo tay ròn rã, những tiếng hò reo trao thưởng và vinh danh lấp lánh dưới ánh đèn LED, sân khấu được nhường hẳn lại cho anh chàng. H. cầm micro, khuấy động bầu không khí bằng những trò chơi tập thể của một đêm Gala cuồng nhiệt.

Ở một góc tối bên ngoài ranh giới của ánh đèn, nó lặng lẽ nhấp men cay.

Đó là sau khi nó để lại những trang sách đọc dở của Fred Kofman trong căn phòng khách sạn ngập tràn tiếng nhạc Jazz rỉ rả của một buổi chiều Huế mộng mơ. Những ý niệm trong cuốn The Meaning Revolution lẩn quẩn, dội đi dội lại trong đầu nó cho đến tận bàn tiệc đêm. Công trình của vị cựu Phó Chủ tịch LinkedIn hiện lên như một khoảng trắng thẩm mỹ tĩnh lặng, phẫu thuật trần trụi vết sẹo sâu thẳm nhất của văn hóa doanh nghiệp hiện đại: Sự ảo tưởng nghiệt ngã khi dùng vật chất để thay thế cho Ý nghĩa Sống.

Fred Kofman—với tư duy sắc lạnh của một nhà kinh tế học nhưng sở hữu trái tim mẫn cảm của một nhà triết học—đã bóc tách sự đối lập sinh tử giữa hai trường lực quản trị: Lãnh đạo Giao dịch (Transactional Leadership) và Lãnh đạo Siêu việt (Transcendent Leadership).

Các doanh nghiệp hiện đại thường mắc kẹt trong mô hình "thưởng-phạt" cơ giới. Họ tin rằng con người chỉ là một động cơ sinh học được điều khiển duy nhất bằng tiền. Họ gia tăng tiền lương, ban phát cổ phiếu thưởng (stock options), hoặc dùng sự đe dọa sa thải để siết chặt quy trình. Nhưng Kofman chỉ ra rằng: Tiền lương hay đặc quyền vật chất chỉ mua được sự tuân thủ miễn cưỡng của thể xác. Nó tạo ra những "kẻ đánh thuê" vô hồn, sẵn sàng tháo chạy khi con thuyền gặp sự cố.

Ngược lại, nhà lãnh đạo siêu việt không "bán" công việc để đổi lấy sức lao động. Họ truyền tải một Sứ mệnh Siêu việt (Transcendent Purpose)—nơi mỗi cá nhân tìm thấy ý nghĩa tồn tại, được tôn trọng như một bản thể tự chủ và cùng tạo dựng giá trị phụng sự cộng đồng.

Nó tự hỏi giữa tiếng loa gầm rú: Có một cõi đời thực như thế sao?

Chùn chân

Ngày thứ ba, Huế, nắng trưa hoang tàn. Đất và sách

Đường về, Huế bừng sáng trong một làn nắng thu lưa thưa, dịu nhẹ hanh hao. Thằng nhóc H. lại trở về với vai trò dẫn đoàn, đưa mọi người đến thăm Chùa Thiên Mụ.

Sau khi nó và thằng Ng… lướt qua những khoảng không gian cổ kính đậm màu thời gian, nó dừng lại trước những tấm bia đá khắc chữ Hán sương phai. Ngôi chùa cổ kính đứng uy nghi bên dòng sông Hương phẳng lặng. Nơi đây từng ghi dấu ấn bước chân mở cõi của Chúa Nguyễn Hoàng, gắn liền với huyền thoại về người tiên nữ áo đỏ báo mộng. Nơi ngọn tháp Phước Duyên 7 tầng sừng sững nâng đỡ những giá trị tâm linh vượt qua bao giông bão lịch sử. Giờ ai mộng, bấy giờ mộng ai? 


Khi nó thả những bước chân thong dong xuống dốc đá gập gềnh, thằng nhóc H. tiếp cận như để tìm trò và “mảng miếng” tìm vui. 

Thằng nhóc chụp hình nó cầm quyển sách, theo kiểu “xưa giờ dạng này hiếm”, “để khoe với bạn bè”. H. nhe chiếc răng khểnh cười xòa khi chia sẻ mục đích chụp ảnh, rồi nhanh tay rút chiếc thiết bị đọc sách điện tử nhỏ gọn ra khỏi túi, hí hoáy lật mở. Gió từ sông thổi vào mát lộng, trôi đi mấy dòng lẩn quẩn của ngày qua.

Anh em ngày gặp lại. Thằng nhóc cũng dành thời gian để chuyện trò trong lúc chờ đoàn tập trung, để tiếp tục một đường về.

“Em cũng thích đọc sách, trên cái máy này nè, nhẹ hều à, đi xa mang theo tiện lắm. Em đang đọc mấy cuốn về lịch sử, văn hóa Trung Hoa của Lâm Y Đường, Dịch Chi…”—Thằng nhóc hào hứng khoe, ánh mắt lấp lánh sự tò mò trong trẻo. Nó hiểu rằng, những tác giả của một thời Cố Mạn, Tân Di Ổ…chẳng phải “gu” của anh chàng.

“Nếu tin sách qua thì đừng đọc. Sách rác rất nhiều!”—Nó chia sẻ lại với thằng nhóc, mây trôi giữa tầng không.

“Anh đọc xong cuốn của Fred Kofman cho em mượn nha!”—Thằng nhóc H. cười tươi. “Tặng chứ không cho mượn!”—Nó trả lời, điềm nhiên. Mây dừng chờ gió.

CHÙN CHÂN

Nhưng cuộc đời vốn chứa đựng những nhát cắt bất ngờ và nghiệt ngã nhất của cõi vô thường.

Đến chiều ngày cuối cùng của chuyến đi, khi cả đoàn đang hối hả chuẩn bị hành lý để ra sân bay trở về Sài Gòn, nó không tìm được thằng nhóc H khi qua công an ninh. Mới hay, thằng nhóc H. nhận được một cuộc điện thoại từ quê nhà. Có một người thân vừa đã ra đi.

Thằng nhóc không thể cùng đoàn bay về Sài Gòn được nữa.

“Biệt thời dị diệc nan,

Đông phong vô lực bách hoa tàn…”

(Gặp nhau đã khó, chia tay lại càng khó,

Gió xuân không sức, trăm hoa đều tàn…)

Lý Thương Ẩn (Vô đề)

Nó bước đến bên đứa em đồng nghiệp, nhẹ nhàng đưa cho anh chàng một số tiền nhỏ gấp gọn, thì thầm bằng một tông giọng trầm đặc, rung nhẹ:

“Gửi cho ku H. giúp anh.”

Rút ra cuốn The Meaning Revolution của Fred Kofman—cuốn sách mà mới vài ngày trước thằng nhóc H. còn cầm trên tay, nhe chiếc răng khểnh ra làm "mảng miếng" trêu chọc nó ở phi trường Tân Sơn Nhất nháo nhác—nó miết nhẹ lên gáy sách rồi dúi chặt vào tay đứa em.

Không có những lời an ủi sáo rỗng. Không có những triết lý xa xôi hay bài học nhân sinh đao to búa lớn. Nó biết, ở cái ranh giới trần trụi của sinh tử vô thường, mọi ngôn từ đều trở nên nhạt nhẽo. Nếu còn kịp gặp H. trước khi chiếc xe lăn bánh, anh em hẳn chỉ trao cho nhau một cái ôm thật chặt, siết mạnh bờ vai đang run lên vì bàng hoàng, để hơi ấm con người truyền qua nhau. Thế thôi.

Giữa chảo lửa Sài Gòn hối hả ngày mới khởi hành, H. từng thủ thỉ một câu mà giờ đây cứ dội về nhức nhối: “Sau chuyến này, em nghỉ. Đi quá nhiều, thấy và học nhiều... nhưng cũng mất quá nhiều.”

Lời nói ấy, hóa ra là một dự cảm trước cõi vô thường.

Âu cũng là một quyết định. Lặng im. Khắc ghi. Viết lại tất cả vào khoảng trống thăm thẳm của tâm tưởng, khi mây miền Trung ngoài cửa sổ vẫn lững lờ trôi về phía chân trời xa xăm. Lạ thật. Biệt thời dị diệc nan. Khép lại một hành trình workshop, khép lại một chuyến đi, và có thể là khép lại cả một khoảng thanh xuân rực rỡ nhưng kiệt cùng của đứa em tự phương trời gặp lại. 

Ngã ghế. Dựa đầu, thiêm thiếp mộng.

https://chienphan.blogspot.com/2026/09/tfsvn-workshop-f-phan-2-khang-khai-khon.html

***


“Knowing not the vastness of earth nor the height of heaven,

Desiring to borrow thunder and wind to shake the distant sky…”

Nguyen Du

RESTLESS FEET

Saigon, Day One.

Tan Son Nhat airport in the early morning was crowded and suffocatingly chaotic. The persistent, metallic drone of the loudspeakers echoed continuously like a series of mechanical sighs, weighing down on the stifling air where serpentine queues of passengers waited endlessly for security checks. In that cramped pressure cooker, human beings were quietly compressed into mobile "boxes," carrying faces etched with exhaustion, hurry, and dryness.

“Am I scaring you?”

Young H… stood directly behind it, grinning to reveal an unapologetically crooked tooth, his tall stature a clear advantage. As the tour guide, he waited patiently for group members to check their luggage before clearing security.

It slowly withdrew its eyes from the pages of the book it was reading. The line “Salary has never been everything” (The Meaning Revolution: The Power of Transcendent Leadership by former LinkedIn Vice President Fred Kofman) caught the young man’s eye as he curiously tilted his head to read the cover.

It teased with dry sarcasm: “What are you looking at? At this point in my life, this book is the only thing I have left to intimidate people.”

A crisp, tinkling laugh from a female colleague standing behind them suddenly broke out, shattering its quiet focus. She turned and nudged young H.—the youthful tour leader with bright eyes and a crooked smile who had once competed on a popular dating show.

They had known each other since China.

H. was the one who had once bantered with it, exhausting every ounce of energy to hunt for smiles for travelers across countless miles. Memories flooded back like surging waves of mist: from a dazzling, light-drenched Shanghai, through the ancient, humid streets of Suzhou and Hangzhou, to the windswept, sun-parched stretches of Xi’an and Luoyang…

Two brothers who had met and bound their fates together during those roaming days across the vast expanse of China.

“Nǐ hǎo, dà gē, wǒ xiǎng shàng gè xǐshǒujiān, rǔ… ưa, ẩu… q..ia”

That hilarious memory from years past suddenly materialized: young H. looking utterly bewildered as he fumbled his way down to the very back of that fifty-seater coach—where it sat nestled between the top leader and the young crew of TFSVN. A relentless barrage of broken, makeshift Chinese jokes thrown around left H. completely stunned, unable to catch the rhythm or banter back. Yet, the young man was inexplicably drawn in, hooked, and ended up trailing the "back-seat crew" for the entire journey—so much so that in the end, no one could tell who was actually bringing the genuine laughter to the tour.

Then, young H. quietly shared a decision regarding his career path.

The jet engines roared to life. The aircraft began rolling down the runway, slowly lifting itself out of the stifling furnace of Saigon to carry them back to the land where young H. was born and raised.

“The mountains and rivers remain, yet the sound is but a phantom shadow,

Impermanence shifts and transforms into traces of void flowers…”

Zen Master Tu Dao Hanh

WEARY FEET

Day Two, Hue, a night of indebted prose.

Night descended upon the ancient capital in a veil of dense mist, heavy with the humid, dripping moisture of the Perfume River.

Young H. suited up impeccably. The crisp, tailored suit constricted his youthful shoulders, concealing the wild, reckless demeanor of his earlier days. After rounds of thunderous applause, cheers, and glowing awards under the sparkling LED lights, the stage was handed over to him. H. held the microphone, igniting the atmosphere with collective games for a roaring Gala night.

In a dark, quiet corner beyond the boundary of the stage lights, it silently sipped the burning spirit.

That was after leaving the unfinished pages of Fred Kofman in a hotel room filled with the soft, weeping strains of jazz on a dreamy Hue afternoon. The concepts in The Meaning Revolution lingered, echoing back and forth in its mind all the way to the late-night banquet. The work of the former LinkedIn Vice President emerged like a serene aesthetic void, surgically laying bare the deepest, rawest scar of modern corporate culture: the grim illusion of substituting material gain for the Meaning of Life.

Fred Kofman—possessing the razor-sharp intellect of an economist paired with the sensitive heart of a philosopher—dissected the mortal opposition between two management forces: Transactional Leadership and Transcendent Leadership.

Modern enterprises are perpetually trapped in a mechanical "reward-and-punishment" framework. They believe humans are merely biological engines driven solely by money. They raise salaries, hand out stock options, or wield the threat of dismissal to tighten compliance. But Kofman points out: salaries or material perks buy nothing more than the reluctant compliance of the physical body. It creates soul-less "mercenaries," ready to abandon ship the moment the waters turn rough.

Conversely, a transcendent leader does not "sell" a job in exchange for labor. They impart a Transcendent Purpose—a realm where every individual discovers their reason for being, feels respected as an autonomous entity, and collectively builds values that serve the community.

It asked itself amid the thundering speakers: Does such a realm truly exist in real life?

HESITANT FEET

Day Three, Hue, desolate midday sun. Land and books.

On the road back, Hue brightened under a sparse, delicate autumn sun—gentle, crisp, and dry. Young H. returned to his role as the tour leader, guiding everyone to visit Thien Mu Pagoda.

After it and young Ng… glided through the ancient spaces steeped in the color of time, it paused before stone steles engraved with faded Chinese characters. The ancient pagoda stood majestically beside the tranquil Perfume River. Here lay the historic footsteps of Lord Nguyen Hoang opening the realm in 1601, forever bound to the legend of the red-robed maiden’s prophecy. Here, the seven-story Phuoc Duyen tower rose proudly, upholding spiritual values through centuries of historical tempests. Who dreams now, and whose dream was it then?

As it took leisurely steps down the uneven stone slope, young H. approached, looking for playful banter and a lighthearted spark.

The young man snapped a photo of it holding the book—in a half-joking tone: “This kind of sight is rare nowadays,” “just to flex with my friends.” H. grinned wide, showing his crooked tooth as he shared his reason for the photo, then quickly pulled a compact e-reader out of his pocket, flicking it open. The breeze blowing in from the river was cool and refreshing, sweeping away the lingering, tangled thoughts of yesterday.

Reunited, the two brothers took time to chat while waiting for the group to gather before continuing the journey back.

“I’ve started to love reading too, on this little machine right here. It’s light as a feather, so convenient for long trips. I’m reading a few books on Chinese history and culture by Lin Yutang, Yi Chi…”—the young man boasted enthusiastically, his eyes sparkling with pure, innocent curiosity. It understood that popular romance authors of a past era like Gu Man or Xin Yi Wu were hardly his taste.

“If you believe books blindly, don't read them at all. There is plenty of trash out there!”—it shared back with the young man as clouds drifted casually across the sky.

“When you finish Fred Kofman’s book, lend it to me, okay?”—young H. smiled brightly.

“I’ll give it to you as a gift, not a loan!”—it replied, composed. Clouds paused, waiting for the wind.

HESITANT FEET

Yet life inherently holds the most unexpected, ruthless cuts of impermanence.

By the afternoon of the final day, as the entire group was hurriedly packing luggage to head to the airport back to Saigon, it could not find young H. anywhere near the security check. Only then did it learn that young H. had received a phone call from his hometown. A beloved relative had just departed this mortal realm.

The young man could no longer fly back to Saigon with the group.

“Meeting is difficult, parting is harder still,

The east wind lacks power, a hundred flowers fade…”

Li Shangyin (Untitled)

It stepped up to a younger colleague, gently handing him a small, neatly folded sum of money, whispering in a deep, raspy voice that vibrated softly:

“Please pass this to young H. for me.”

Pulling The Meaning Revolution by Fred Kofman out of its bag—the very book young H. had held just days ago, showing his crooked tooth to tease it at the chaotic Tan Son Nhat airport—it rubbed the spine gently and pressed it firmly into the colleague's hand.

No hollow words of comfort. No distant philosophies or grandiose lessons on human life. It knew that at the raw boundary of impermanence and mortality, all words turn utterly bland and dry. If it had managed to see H. before the bus rolled away, the two brothers would have simply shared a tight embrace, squeezing a trembling shoulder to let human warmth flow between them. That would be all.

Amidst the scorching furnace of Saigon on the day they first departed, H. had once whispered a sentence that now echoed back with a sharp, aching pain: “After this trip, I’m quitting. Traveling too much, seeing and learning a lot... but losing far too much as well.”

Those words, as it turned out, were a quiet premonition before the realm of impermanence.

Such, too, was a decision. Silence. Etched deep. Writing it all into the profound void of memory, while the Central clouds outside the window drifted lazily toward the distant horizon. Strange indeed. Meeting is difficult, parting is harder still. Closing a workshop journey, closing a trip, and perhaps closing a brilliant yet utterly drained chapter of youth for a brother met once more under a shared sky.

It reclined the seat. Rested its head, slipping into a soft, dreamlike haze.

[Sách] How We Die (Hiểu về cái chết) -Sherwin B. Nuland


"Cái chết, trong hình thái sinh học thuần túy nhất của nó, chưa bao giờ là một cuộc dạo chơi êm đềm hay một khúc ca lãng mạn. Nó là một quá trình tan rã sinh lý học đầy khắc nghiệt—nơi cơ thể con người kiên cường chiến đấu đến giọt sinh khí cuối cùng để níu giữ sự sống."

Chúng ta rồi sẽ về đâu?

Câu hỏi nghiệt ngã ấy cứ lẩn quẩn, nhấp nháy liên hồi trong tâm trí nó giữa những buổi chiều đô thị ngột ngạt. Càng dấn sâu vào những trang sách, nó lại càng nhận ra sự ngu dốt mong mỏng của chính mình trước quy luật vĩ đại của vũ trụ. Nó quay trở lại với những tìm hiểu căn bản nhất về điểm tận cùng của kiếp người.

Hành trình giải mã cái chết của nó vốn đã dài. Nó từng dầm mình qua những lối nghĩ tâm linh, những công trình tôn giáo huyền bí—từ sự thức tỉnh tính Vô ngã (Anattā) và vòng lặp Vô thường (Anicca) trong "Triết học Phật giáo Ấn Độ" của Amber D. Carpenter, cho đến những dòng mây trắng thong dong trong "Đường xưa mây trắng" của Thích Nhất Hạnh; hay đến cả Kinh Thánh nhận diện về thiên đường và địa ngục để biết ta sẽ về đâu... Nó cũng từng lắng nghe những trăn trở của những con người chuẩn bị bước qua bên kia biên giới cõi tạm.

Kinh kỳ. Nó tiếp cận sự ra đi đó ở một góc nhìn khác: sắc lạnh hơn, trần trụi hơn và mang đậm tính sinh lý học y khoa.

Nó lật mở tuyệt tác y học "Hiểu về cái chết" (How We Die: Reflections on Life's Final Chapter) của bác sĩ phẫu thuật kiêm giáo sư Đại học Yale—Sherwin B. Nuland. Tác phẩm xuất hiện như một khoảng trắng thẩm mỹ tĩnh lặng, phẫu thuật trần trụi vết thương kiêng kỵ nhất của nhân loại: Bản chất sinh học thật sự của sự ra đi.

Dưới góc nhìn y học, Sherwin B. Nuland như đưa nó quay trở lại lịch sử phát triển của loài người: từng ấy bước tiến của văn minh cũng là từng ấy thời gian sáu sát thủ sinh học hàng đầu tàn phá thể xác con người. Đó là: Bệnh tim mạch, ung thư, AIDS, bệnh Alzheimer, tai biến mạch máu não và tuổi già hoại tử.

Nuland bóc tách một sự thật nghiệt ngã: Chúng ta thường ảo tưởng về một "cái chết êm ái trong thanh thản" như những thước phim lãng mạn. Nhưng tự nhiên có quy luật phũ phàng riêng.

"Mọi sự ra đi của con người suy cho cùng đều là kết quả của sự thiếu oxy tế bào (Anoxia). Dù là do sự nổi loạn của tế bào ung thư hay sự hoại tử của mạch máu, cơ thể chúng ta luôn chiến đấu rứt rách đến nhịp đập cuối cùng để sinh tồn. Cái chết không phải là một bi kịch siêu nhiên, mà là cái giá sinh học ta phải trả cho sự sống."

Ý nghĩa tối thượng của việc hiểu rõ cái chết không phải để hoảng sợ hay buông xuôi; mà là để ta biết cách trân quý sự sống, trả lại cho con người thời gian để hiện diện, để dầm mình vào dòng cảm xúc yêu thương khi còn có thể.

***



"Death, in its purest biological incarnation, has never been a tranquil stroll or a romantic ode. It is a harsh process of physiological decay—where the human body fiercely battles to its very last breath of vital force to cling to existence."

Where will we end up going?

That unrelenting question hovered, flickering repeatedly within its mind amidst suffocating urban afternoons. The deeper nó ventured into the pages of books, the more it confronted the fragile ignorance of its own existence before the grand laws of the cosmos. Nó returned to the most fundamental search concerning the final threshold of human life.

Its journey to decipher death was long. Nó had immersed itself in spiritual pathways, in mystical religious works—from the awakening of Non-Self (Anattā) and the cycle of Impermanence (Anicca) in Amber D. Carpenter’s Indian Buddhist Philosophy, to the tranquil drifting of white clouds in Thích Nhất Hạnh’s Old Path White Clouds; down to the Holy Bible discerning heaven and hell to understand where we truly belong... Nó had also listened to the lingering anxieties of souls preparing to cross over to the other side of this transient realm.

The capital city (Kinh kỳ). Nó approached that final departure through a different lens: colder, more unvarnished, and deeply rooted in medical physiology.

Nó opened the medical masterpiece How We Die: Reflections on Life's Final Chapter by Yale surgeon and professor Sherwin B. Nuland. The work materialized like a quiet aesthetic white space, surgically dissecting humanity’s most taboo wound: the true biological essence of departure.

Through a medical lens, Sherwin B. Nuland seemed to guide nó back through the evolutionary timeline of mankind: every stride in civilization was shadowed by the same span of time during which the six leading biological killers laid waste to the human frame. These were: cardiovascular disease, cancer, AIDS, Alzheimer's disease, cerebrovascular accidents, and necrotic old age.

Nuland laid bare a brutal reality: We often indulge in the illusion of a "peaceful, gentle death" akin to romanticized cinema. But nature dictates its own unyielding laws.

"All human departures are, in the final analysis, the result of cellular oxygen deprivation (Anoxia). Whether through the rebellion of cancerous cells or the necrosis of blood vessels, our bodies fight relentlessly to the very last beat to survive. Death is no supernatural tragedy, but the biological price we must pay for life."

The ultimate purpose of truly comprehending death is not to recoil in terror or surrender to despair; it exists so that we learn to cherish life, returning to human beings the time to be present, and to immerse ourselves in the pure current of love while we still can

Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2026

[TFSVN] Workshop F&I - Phần 2 - Khắng khái, khôn khéo kết nối nhau bởi chữ KHỜ [Candor, sharewdness rebound by a stip of foolishness]]





“Đại giang đông khứ, lãng đào tận, thiên cổ phong lưu nhân vật…”

Tô Thức (Niệm Nô Kiều - Xích Bích hoài cổ)

Có quá nhiều câu hỏi “Tại sao?” của mọi người dành cho nó.

Kẻ đi cùng trên một chuyến tàu ngơ ngác, người đứng ở những con tàu song song thuộc đại gia đình Toyota cũng ngoái nhìn nghi ngại. Họ không hiểu sao nó lại tự khoác lên mình sự im lặng, tự nhốt mình vào một cái bóng nhạt nhòa giữa lúc tưởng chừng ánh hào quang đang rực rỡ nhất. Khi bánh xe công danh lăn càng nhanh, người ta càng dễ bị nghiền nát thành những hạt bụi.

Huế đón nó bằng một ngày nắng đổ lửa.

Cái nắng rát da rát thịt của vùng đất miền Trung như muốn thiêu đốt tất cả, nhưng đằng sau sự oi nồng ấy lại ẩn chứa một sức sống cuồn cuộn, mãnh liệt. Dư âm của những ngày xưa cũ dội về trong lòng nó từng hồi nhức nhối. Đứng trước Fusion Hotel – nơi hội tụ của những con người làm nên thần thoại F&I Toyota trên toàn quốc – nó cảm nhận được một luồng nhiệt lượng sục sụa, ma mị.

Thần thoại vốn dĩ đến từ sự vô tình. Vô tình gieo hạt thì tạo nên giai thoại; kẻ đời sau thích thánh hóa lên thì biến nó thành thần. Nó phát ngán khi cứ phải lặp đi lặp lại một câu chuyện cũ kỹ, cốt chỉ kể như một dĩ vãng ăn may không biến mình thành kẻ “ăn mày dĩ vãng”.

Mô hình F&I chuyên trách này vốn chẳng phải một phát minh vĩ đại. Nó chỉ xuất hiện đúng lúc cần xuất hiện. Như một lẽ tự nhiên của sinh tồn: khi guồng máy khựng lại vì bế tắc, người đứng đầu buộc phải tìm mọi cách để… thử.

Ở một mảnh đất đồng bằng sông Cửu Long trù phú, có một gã đứng đầu chịu liều mình thử nghiệm; ở một mảnh đất Sài Gòn phồn hoa, có người chấp nhận âm thầm phối hợp. Cứ thế mà triển khai. Sớm nở, tối tàn. Rực rỡ rồi cũng điêu tàn, nhưng chính sự điêu tàn lại kiến tạo nên những mùa rực rỡ mới, biết đâu?

Hôm nay, tại đất kinh kỳ này, những gương mặt cũ gặp lại nhau, lồng ghép khéo léo cùng những thế hệ mới tươi trẻ. Mô hình nhân viên chuyên trách tài chính đại lý, xuất phát từ những ý niệm phôi thai năm xưa, giờ đây đã phủ sóng khắp các tỉnh thành. Măng đã mọc khi tre còn chưa kịp già.

Nhìn đám trẻ F&I tự tin, và đám trẻ TFSVN xông xáo điều phối từng sảnh tiệc, nó thấy một thế hệ mới đã thực sự trưởng thành. Chúng chứng tỏ một nội lực tự thân mãnh liệt, như chú bé Phù Đổng năm xưa vươn vai đứng dậy để trở thành gã khổng lồ bảo vệ bờ cõi, có người từ trên ngó xuống để quản trò lắm khi.

“Nghêu ngao hát khùng hát điên

Bắt chước Trần Nhanh khoát tay cười xòa…”

Nguyễn Bỉnh Khiêm (Bạch Vân Quốc Ngữ Thi Tập)

“Vô tình như chiến lược, chiến lược như vô tình.”

Nó nhớ, có lần mấy vị sếp nằm trong top lãnh đạo hàng đầu tò mò hỏi về mối quan hệ giữa nó và gã đứng đầu Nó chỉ nhếch môi cười, đáp nhẹ như gió thoảng: “Đó là một bước đi chẳng tồi.”

Những gương mặt của thế hệ Gen Z giờ đây đã bắt đầu bước lên và làm chủ sân khấu của riêng mình. Từ những bài phát biểu chững chạc, những lời chia sẻ rưng rức trải lòng, cho đến cả những giai điệu hiện đại góp vào không gian. Tất cả hòa vào một dòng chảy ký ức đong đầy.

Từ cô bé mang vẻ đẹp sắc sảo của núi rừng Tây Bắc hun hút sương mờ, cho đến cô em mang cái chất mặn mòi, phóng khoáng của vùng đất bạt ngàn sông nước Kiên Giang. Vừa hạ cánh xuống sân bay Phú Bài, cô bé đã tíu tít chạy lại ghì chặt lấy tay nó.

Anh ơi, cứu tụi em! Có cái hồ sơ này khách đang "quậy" tưng bừng ở showroom!

Đời sales là thế, nó tưởng tượng đến nhân viên bán hàng đang ngồi bàn tiếp đón và giải quyết sự trăn trở “lớn tiếng” của khách hàng, chưa bao giờ thiếu những pha "quậy" nảy lửa. Nhớ. Từng viết: Người sales như một kẻ đưa đò. Nhắc. Bản thân cởi bỏ bộ suit phẳng phiu, ngồi xuống rót một tách trà nóng, lắng nghe những uất ức người ta trút ra, rồi mềm mỏng gỡ từng nút thắt bằng sự thấu cảm trần trụi nhất. Hồi. Nghĩ và viết: “Khách hàng là con nít” trong những khoảng nhật ký của đời mình. Giải quyết xong cái "quậy" đó, khách không chỉ xuống tiền, mà còn trở thành tri kỷ.

Thằng nhóc Ng.. ngồi bên cạnh, ngoái đầu nhìn nó, tếu táo hỏi: — Rốt cuộc, giờ anh làm cái gì ở cái công ty này vậy?

Nó bật cười, vỗ vai thằng em: — Mày chỉ cần biết tao là được rồi. Thế trước giờ mày chơi với tao vì tao làm chức gì à?

Ng.. cười toe loét. Gương mặt thằng nhóc đã bắt đầu nhuốm màu phong trần của nắng gió Bình Thuận, hằn lên chút đong đo, tính toán của một người đàn ông phải gánh vác trọng trách.

Nó vốn ngần ngại nói chuyện quá nhiều về quá khứ, về một vị trí hay một công việc chẳng còn là của riêng mình. Nó tự động tạo ra một khoảng cách, một sự cách ly an toàn. Nhưng ở đây, giữa những cái ôm chặt xiết bao và tiếng cười giòn tan của đám trẻ, sự khẳng khái khôn khéo lại được kết nối lại một cách kỳ diệu bởi một chữ KHỜ.

Sân khấu buổi workshop bừng sáng, tiếng cười hòa cùng nhịp vỗ tay cuồng nhiệt rúng động cả sảnh tiệc. Đó là khoảnh khắc nó bước lên, dốc cạn lòng để giới thiệu thế hệ tiếp theo của tài chính Toyota – sau khi đã sẻ chia dưới góc độ của bán hàng, thông điệp cần đơn giản, ngắn gọn mà hiệu quả.

Nửa đùa, nửa thật.

“Anh L…” – tiếng gọi xao xác, thân thương của đám trẻ cứ vang lên liên hồi giữa không gian của khán phòng từ ngày caffein cho đến đêm ngập tràn men say. Con tàu TFSVN vẫn cuồn cuộn lao về phía trước, nhưng giờ đây nó cần những gương mặt mới. Nhìn những gương mặt trẻ trung bừng bừng sức sống bên dưới, nó lặng đi trong một nhịp thở. Nó nhận ra mình, từ bao giờ, đã đóng xong vai trò của một kẻ đưa đò âm thầm bên bến sông lửng lờ.

Sự ngổ ngáo, liều lĩnh của thằng nhóc L…  như một tấm gương phản chiếu, hắt ngược về quá khứ, khiến nó nhìn thấy chính bản thân mình của một thời vụng dại. Cái thời nó còn xông xáo, nông nổi, ngông nghênh bước vào đời công bộc với niềm tin có thể dùng nhiệt huyết trẻ tuổi để đập tan mọi quy chuẩn. Năm tháng bào mòn, hợp tan đủ kiểu, lên xuống đủ đường thấy mình nhỏ bé. Vỡ lở. 

Hôm nay, đứng ở góc tối bên lề ánh đèn rực rỡ, nó nhận ra mình đang lặp lại đúng công việc mà những người anh, người chị tiền nhiệm năm xưa từng làm cho nó. Không còn những lời đao to búa lớn. Không còn khát khao phải chứng tỏ hay khẳng định vị thế. Chỉ còn lại …kiên nhẫn và lặng im.

Vô tình như chiến lược, chiến lược như vô tình; thông minh tuyệt đỉnh nhưng cũng ngây ngô vô cùng.

Huế, đêm Gala

Sau những con số nhảy múa nhấp nháy trên màn hình, những đại lý xuất sắc được vinh danh, những gương mặt mới cũ lần lượt tươi tắn bước lên bục nhận giải. Giữa vô vàn tiếng pháo nổ lách tách, tràng pháo tay và lời chúc tụng vang dội, nó không nhìn vào những chiếc bằng khen lộng kính. Nó chỉ nhìn thấy sự trưởng thành vượt bậc của cả đám trẻ TFS, đằng sau là cả sự mở đường của những con người quản lý để đám trẻ bước lên. Dậm trường ai có. 

Không khí của đêm hội F&I vút lên đến đỉnh điểm khi những nấc thang âm thanh của một bản nhạc trẻ thịnh hành bất chợt dội qua hệ thống loa công suất lớn. Tiếng bass đập dồn dập, rung rinh cả những chao đèn pha lê lộng lẫy trên trần sảnh tiệc. Đám trẻ F&I không còn đứng xem nữa; chúng tự mình cất giọng, gào lên những giai điệu của một thời tuổi trẻ tươi xanh, nông nổi mà chính chúng đang đi qua.

Nhưng trong cái biển âm thanh cuồng nhiệt ấy, sự phân tách của nhịp sống hiện ra rõ mùng một. Đám trẻ phía Nam dường như có phần thu mình lại, lặng lẽ hơn. Một "chảo lửa" Sài Gòn nghiệt ngã, ngột ngạt với những chỉ tiêu sát ván và guồng quay cuộc sống gấp gáp gần như đã nuốt trọn lấy sự xao động, hồn nhiên một thời của các em, nhốt các em vào những áp lực không tên. Trái lại, đại diện đến từ dải đất phía Đông, phía Tây, miền Trung và miền Bắc lại bùng lên mãnh liệt. Như những mầm cây vừa gặp được cơn mưa rào giữa mùa hạn mặn, nhựa sống trong chúng bộc phát, trỗi dậy đầy kiêu hãnh.

"Anh guột..." Giật mình. Nghĩ. Nó lạc người thân sao nhiều vậy; guột ở khắp nơi từ một góc văn phòng TFSVN cho đến bước ra đại lý, có đùa, có thảo, có mai, quẩn quanh lại vẫn là thân thương. 

Tiếng gọi ngọng nghịu nhưng ấm sực vang lên ngay bên tai, len qua cái ồn ào hỗn độn của sảnh tiệc.

Đó là cô nhóc thuộc thế hệ F&I thứ hai—người nối bước đứa học trò đầu tiên của nó đến từ vùng đất Cần Thơ, nơi dạt dào sông nước Tây Đô với những rặng dừa nước nghiêng mình soi bóng xuống dòng phù sa đục ngầu. Cô nhóc tay cầm ly bia sóng sánh, nhích lại gần bên nó. Đôi guốc cao gót gò gẫm đã bị trút bỏ, vứt chổng chơ dưới chân bàn, chỉ còn lại chiếc đầm trắng đung đưa nhịp nhàng theo làn gió lạnh ngắt phả ra từ những họng máy điều hòa. Chợt hỏi. Bông bần mùa này hẳn đã nở, đẹp và nhuồm hồng cả một bến sông?

Không phải một lời xã giao đãi bôi. Cô nhóc nương theo men say, nâng ly rồi thủ thỉ chuyện trò về những điều bản thân tự mình cảm nhận đằng sau chiếc màn hình máy tính lạnh lẽo.

Cô nhóc bảo, qua từng yêu cầu của mỗi bộ hồ sơ, từng nút bấm phê duyệt hay điều chỉnh, nhắm mắt lại em vẫn cảm nhận được chính là "nó" đang lặng lẽ đứng sau lưng xử lý, dù rằng người duyệt đều ẩn danh. Sự tò mò và nhạy bén hiện rõ trong ánh mắt lóng lánh của cô gái trẻ. Đằng sau đó hẳn là một câu hỏi "Tại sao?" chực chờ bùng phát. Nhưng tuổi đời và trải nghiệm của em đã bắt đầu phát ngán với những câu hỏi thể loại này, nên thôi. Em chọn cách im lặng nâng ly.

Dặm đường dằng dặc đã đi qua. Đằng sau chiếc màn hình ấy là cả một khoảng trời dặm dài nó đã gắn bó cùng gã khổng lồ Toyota. Nó đã bước qua đủ thăng trầm của "đời sales" để hiểu đến tâm lý của những con người tìm đến mang về một chiếc xe cho gia đình, lẫn những suy tính trăn trở của những gã công bộc đồng hành cùng anh em đại lý đi gõ cửa từng nhà; hay ngồi xuống để lắng nghe những suy nghĩ từ những quản lý đứng đầu chống chèo cho mỗi con sóng nước khơi xa trước khi dạt bờ. Nó đã từng nhặt nhạnh từng tờ giấy thủ tục, để lắng nghe đủ hỉ, nộ, ái, ố của mỗi một phận người về mỗi một nghề nghiệp—như thể họ đang tự tay thuật lại toàn bộ cuốn sách của đời mình qua từng lời than thở, từng ánh mắt lo toan.

Đám trẻ tiếp tục hòa mình vào giai điệu sôi động và những trò chơi tập thể bùng nổ. Men say ngấm dần, tràn qua những bờ cõi giữ kẽ thường ngày. Men rượu khiến con người ta tự tay cởi bỏ lớp vỏ phòng vệ chai sạn, bộc lộ bản ngã chân thật và trong trẻo nhất. Chúng dẫn dắt một bầu không khí rạo rực, như để thỏa hết những tháng ngày vất vả dồn nén, trút xả sạch sẽ từng giọt mồ hôi cay đắng rơi trên sàn showroom xuống mặt sàn Gala này.

Nó đứng lùi lại ở một góc tối, ngoác miệng cười—điệu cười hiền lành, lặng lẽ. 

Chợt.

Có mấy đứa trẻ quây lại quanh nó, ánh mắt lấp lánh câu hỏi cũ: — Anh có thấy vui không? Tụi em làm gì cũng chỉ sợ anh buồn…

Nó nhìn chúng nó, nụ cười giãn ra trên gương mặt sương gió. Nhập nhằng, tình cảm và công việc. Cảm xúc và kết quả. Dạt dào lan tỏa. Làm sao nó có thể buồn được khi chứng kiến những hạt giống mình gieo năm xưa nay đã đâm chồi nẩy lộc?

Con tàu TFSVN bắt đầu biết lắng nghe nhiều hơn và chuyển mình, triển khai những chính sách linh hoạt để đáp ứng nhu cầu thực tế của khách hàng Toyota, của đại lý, và của cả những khách hàng nội bộ. Dù rằng những bước đi ban đầu vẫn còn đôi chút xiêu vẹo, gập ghềnh, nhưng chẳng phải có đi thì mới thành đường, có làm vẫn tốt hơn gấp ngàn lần sự đứng yên mục chuộng. Hơn  cả ngồi nói và gõ phím như lúc này. 

Bên cạnh sự sôi động ấy, có một nhóm trẻ thế hệ F&I ban đầu dường như thu mình lại. Chúng bước qua một chương đời mới với những nếp nhăn già dặn hơn ở khóe mắt. Đứa đã yên bề gia thất, đứa tay bế tay bồng, và cũng có sang sông rồi đắm đò…

“Nếu không thông minh tuyệt đỉnh, thì phải ngây ngô vô cùng…”

Giai điệu hiện đại đan xen với không gian trầm mặc, cổ kính của đất kinh kỳ tạo nên một sự xung đột cảm xúc dữ dội. Trong cái ồn ào, náo nhiệt của những ly rượu cụng vào nhau lanh lảnh, nó lại cảm nhận được một tia sóng ngầm.

Một sự thay đổi nhỏ đang âm thầm hình thành từ mảnh đất Long An xa xôi – nơi có những mắt xích mới đang ngầm bắn tỉa, sẵn sàng cho một cuộc dịch chuyển lớn. Liệu đó có phải là điềm báo cho một cơn lũ mới sắp sửa tràn qua bộ máy?

Ngày về, gã CEO đời thứ năm gặp nó, mỉm cười hỏi: — Vui hé?

Nó ngoác miệng cười, cái gật đầu nhẹ thay cho mọi lời giải thích.

“Ví dầu đèn tắt có tôi,

Mái tranh chật hẹp nhưng đời thong dong…”

https://chienphan.blogspot.com/2026/09/tfsvn-workshop-f-phan-1-nhung-manh-vo.html

***


“Great river flows Eastward, its waves washing away all heroic figures of a thousand ages…”

Su Shi (Tune: Nian Nu Jiao – Memories of the Red Cliff)

There were far too many questions asking “Why?” directed at "it".

Those riding alongside on the same train looked on in bewilderment, while others standing on parallel tracks belonging to the broader Toyota family glanced over with quiet skepticism. They could not fathom why "it" chose to wrap itself in silence, voluntarily locking its presence away inside a fading shadow at the very moment when the limelight seemed most brilliant. As the wheels of ambition spin faster, the easier it is for a soul to be ground down into withered dust.

Hue greeted "it" with a day of scorching, merciless sun.

The blistering heat of the Central region seemed ready to incinerate everything in its path, yet beneath that suffocating humidity lay an intense, surging vitality. Echoes of bygone days rebounded in its chest like sharp, aching pulses. Standing before the Fusion Hotel—the gathering point for the souls who forged the nationwide TFSVN Finance & Insurance (F&I) legend—it felt a turbulent, almost mystical wave of heat rising within.

Myths, after all, are born of coincidence. Scatter seeds by chance, and you create a legend; let posterity sanctify it, and it turns into a deity. "It" grew utterly weary of repeating an old tale, refusing to let a stroke of past luck turn it into a beggar scavenging off past glory.

This specialized F&I model was never a grand invention. It simply emerged at the exact moment it needed to exist. Like an instinct of survival: when the gears grind to a halt in deadlock, the leader is forced to try anything... just to experiment.

In a fertile delta of the Mekong, a leader dared to risk an experiment; in a prosperous Saigon, someone accepted to quietly coordinate. Thus, it unfolded. Blooming at dawn, fading by dusk. Splendor turns to ruin, yet who knows if that very ruin might nourish a brand-new season of brilliance?

Today, in this ancient capital, old faces met once more, seamlessly blending with a fresh, vibrant generation. The dealership-dedicated F&I officer model, hatched from embryonic ideas years ago, had now blanketed provinces and cities across the land. The bamboo shoots had sprouted long before the old grove withered.

Watching the confident F&I youth alongside the energetic TFSVN team coordinating every banquet hall, "it" recognized that a new generation had truly come of age. They demonstrated a fierce self-sustaining strength—like the mythical child of Phu Dong rising overnight into a giant to defend the realm, while someone watched from above to direct the play.

“Singing wild and crazy songs all day long,

Imitating Tran Nhanh, waving a hand with a free laugh…”

Nguyen Binh Khiem (White Clouds Vernacular Poetry Collection)

“Coincidental like a strategy, strategic like coincidence.”

"It" recalled a time when top-tier executives curiously asked about its relationship with the leader of those early days. "It" merely curled its lips into a faint smile, replying light as a passing breeze: “That was not a bad move.”

The faces of Gen Z had begun stepping up to claim their own stage. From mature speeches and raw, heartfelt confessions to modern melodies contributed to the ambient air, everything merged into a deep, flowing stream of memory.

From the young girl carrying the sharp beauty of the mist-shrouded Northwest mountains to the sister embodying the salty, free-spirited essence of Kiên Giang's boundless rivers. The moment the flight landed at Phu Bai Airport, she hurried over, tightly clutching its arm:

—“Brother, save us! There’s a file where the customer is causing a wild scene at the showroom!”

Such is the sales life. "It" imagined the sales representative sitting at the reception desk, trying to resolve the customer’s booming frustration—a life never short of explosive scenes. "It" remembered writing once: A salesperson is like a ferryman. "It" reminded itself: shed the crisp suit, sit down, pour a hot cup of tea, listen to the grievances being vented, and gently untie every knot with the rawest empathy. "It" reflected on its old journal entries: “Customers are just big children.” Once that storm is weathered, the customer doesn't just disburse the money; they become a lifelong confidant.

Ng.., sitting beside "it", turned his head with a mischievous smirk:

—“Honestly, what do you even do at this company nowadays, brother?”

"It" burst out laughing, patting his shoulder:

—“You only need to know me, that’s enough. Have you ever hung out with me because of my title?”

Ng.. grinned wide. The young man’s face had begun to show the weathered traces of Binh Thuan’s sun and wind, etched with the quiet calculations of a man carrying heavy burdens.

"It" had always been hesitant to speak too much of the past, of a position or a job that no longer belonged solely to itself. "It" automatically built a distance, a safe quarantine zone. Yet here, amid the warm embraces and the crisp laughter of the younger generation, candor and shrewdness were magically reconnected by a single word: FOOLISH.

The workshop stage lit up in brilliance; laughter blended with thunderous applause, shaking the entire banquet hall. That was the moment "it" stepped up, pouring its heart out to introduce the next generation of Toyota finance—after sharing from a sales perspective that messages must remain simple, concise, and effective.

Half-joking, half-earnest.

“Brother L…”—the endearing, persistent call of the younger staff echoed continuously through the hall, from the caffeine-fueled morning sessions to a night steeped in spirits. The TFSVN vessel kept charging forward, but now it required new faces. Looking down at those youthful, vibrant expressions, "it" paused for a single breath. "It" realized that, somewhere along the way, its role as a quiet ferryman beside the resting pier had drawn to a close.

The wild boldness of young L… acted like a mirror reflecting the past, casting "it" back to its own days of naive foolishness—the days when it eagerly, rashly entered the life of a public servant, believing youthful passion could smash every rigid rule. Years of attrition, countless meetings and partings, rising and falling, only to realize how small one truly was. A quiet awakening.

Today, standing in the quiet shadow beside the dazzling lights, "it" realized it was repeating the exact role that senior brothers and sisters had once performed for it years ago. No more grandiose declarations. No more craving to prove or assert dominance. All that remained was… patience and silence.

Coincidental like a strategy, strategic like coincidence; brilliant to the supreme, yet profoundly foolish to the core.

Hue, Gala Night

After the blinking numbers danced across the massive screen, outstanding dealerships were honored, and old and new faces stepped brightly onto the stage to receive their awards. Beneath the crackle of party poppers, applause, and roaring cheers, "it" didn't gaze at the glass-framed certificates. It only saw the incredible maturity of the TFS youth, built upon the path cleared by managers so the next generation could step forward. A long, shared road.

The atmosphere of the F&I night reached its absolute peak as the booming waves of a trending pop song surged through the massive speakers. Heavy bass thudded, vibrating the crystal chandeliers hanging from the ceiling. The F&I youth no longer stood by to watch; they sang out at the top of their lungs, shouting the melodies of their own green, reckless youth.

Yet within that wild sea of sound, a stark division in life’s rhythm emerged. The youth from the South seemed to draw inward, quieter. The scorching pressure cooker of Saigon had nearly swallowed the innocence and excitement they once held, trapping them inside nameless anxieties. In contrast, representatives from the East, West, Central, and North erupted with fierce vitality. Like saplings meeting a sudden downpour mid-drought, their life energy burst forth, proud and unyielding.

"Brother guot..." (Cousin-brother...)

"It" startled. A sudden thought flashed: how did it end up with so many "blood relatives" everywhere? From a corner of the TFSVN office out to the dealerships—joking, discussing, sharing—in the end, it was all warmth and affection.

The slurred yet warmly affectionate voice whispered right beside its ear, cutting through the chaos of the hall.

It was a young girl from the second generation of F&I—following in the footsteps of its very first pupil from Can Tho, where the waters of Tay Do overflow and water coconut palms bow over murky, moist alluvial streams. Holding a sloshing glass of beer, she leaned close. Her restrictive high heels had been kicked off, tossed carelessly beneath the table, leaving only her white dress swaying gently in the cold blast of the air conditioner. "It" wondered silently: Has the corkwood flower bloomed this season, painting the riverbank in shades of soft pink?

This was no hollow pleasantry. Leaning on the alcohol’s warmth, she raised her glass and whispered about what she felt behind the cold computer screen.

She shared that through every document requirement, every hidden approval click or adjustment, even with her eyes closed, she could feel that "it" was quietly standing behind the screen processing it. Curiosity and sharpness sparkled in her eyes. Behind that lay a burning question asking "Why?", but her young life had already grown weary of such questions, so she refrained. She chose silence, raising her glass instead.

A long, winding road had been traveled. Behind that screen lay a vast sky of years bound to the Toyota giant. "It" had navigated enough turns of the "sales life" to understand the mind of a family bringing home a new car, as well as the quiet anxieties of public servants knocking on doors alongside dealership teams, or sitting down to listen to the thoughts of leaders steering through rough seas before reaching the shore. It had gathered every scrap of paperwork, listening to the full spectrum of human joy, anger, sorrow, and delight across every profession—as if they were recounting their life stories through hurried sighs and worried glances.

The youth continued to dissolve into the vibrant music and games. The intoxication settled in, spilling over daily defenses. The drink allowed people to strip away their hardened shields, exposing their rawest, purest selves. They drove a roaring atmosphere, as if to release every bit of bottled-up strain, pouring every bitter drop of sweat shed on the showroom floor out onto this Gala stage.

"It" stepped back into a dark corner, a wide, silent grin spreading across its face.

Suddenly.

A few younger colleagues gathered around, eyes sparkling with the same old question:

—“Are you happy, brother? Whatever we do, we just worry you might be sad…”

"It" looked at them, a gentle smile relaxing its weathered face. Love and work, emotion and results—intermingled and deep. How could it ever be sad watching the seeds planted years ago now sprouting into lush green branches?

The TFSVN vessel was learning to listen more and transform, deploying flexible policies to meet the real needs of Toyota customers, dealerships, and internal colleagues alike. Even if those first steps remained somewhat wobbly and uneven, wasn't a paved road formed only by walking? Action was a thousand times better than standing still in decay—far better than merely sitting around typing on a keyboard like right now.

Beside that vibrancy, a group of first-generation F&I youth seemed to draw inward. They were entering a new chapter of life with mature wrinkles around their eyes. Some had settled into family life, some were cradling infants, and some had crossed the river only to face a wrecked boat…

“If not brilliant to the supreme, then one must be profoundly foolish…”

Modern melodies intertwined with the quiet, ancient dignity of the capital, creating a fierce emotional clash. Amidst the clinking of glasses, "it" sensed an undercurrent.

A subtle shift was quietly forming from distant Long An—where new cogs were quietly aligning, preparing for a major realignment. Was this the omen of a new storm about to sweep through the machine?

On the day of return, the fifth-generation CEO met "it", smiling:

—“Having fun, huh?”

"It" grinned wide, a slight nod replacing any explanation.

“Even if the lamp goes out, I am here,

Under a narrow thatched roof, life remains serene…”

"It" grinned wide—the familiar smile of a soul that had tasted enough bitterness yet never lost faith in life and human affection. Hue tonight shimmered with the soft colors of flora, breathing gentle fragrance into the night air.

Even if the undercurrents in Long An turn into a surging flood tomorrow, even if business models shift or love affairs part permanently into two separate directions, the genuine connection between human beings will forever remain a moist, warming flame comforting this "life of a public servant."

[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...