Chiến Phan

Hiển thị các bài đăng có nhãn cuoc song hon nhan. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cuoc song hon nhan. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 9 tháng 5, 2018

Bán hàng, Hôn nhân & Hy Sinh

bench-man-person-night 
Nó quyết định lắng nghe nhịp điệu bên trong mình – cần những tiết tấu nhanh; như trào lưu latin đang thịnh hành với nhịp điệu sôi động, để thay đổi hình thức đào tạo vì đã nhận thấy lập đi lập lại sẽ tạo nhàm chán & mấy cái ngáp ngắn ngáp dài sẽ dễ dàng khiến tụt cảm xúc khi ngoài trời nhiệt độ đã lên đến 37oC ở một trời Biên Hòa, Đồng Nai (càng kích thích cơn buồn ngủ đến nhanh hơn) 

Buổi đào tạo chuyển thành cuộc thi của hai đội. Hai mươi con người ngồi trong căn phòng vách kính – chất liệu chính của một trong những showroom Toyota độc đáo mà nó biết đến thời điểm hiện tại. Sự pha trộn giữa các thế hệ nhân viên kinh doanh đã bắt đầu xuất hiện, thế hệ trẻ chiếm áp đảo về số đông & quan tâm đến câu chuyện thế hệ (để cải thiện về kỹ năng giao tiếp – một trong những kỹ năng quan trọng đối với một người sales). Các bạn đặt nhiều câu hỏi về cách suy nghĩ và hành vi mong muốn của các thế hệ sau khi chiến thắng & giành quyền đặt câu hỏi với nó. 

Câu chuyện thế hệ được lồng ghép cả khát khao & hy vọng về một sự sẻ chia khi nhìn vào ánh mắt trẻ, nó tắm mình trong đó như thể thanh xuân về lại, ngồi cạnh và thì thầm: hãy cứ khát khao, hãy cứ dại khờ như bao người ôm mãi một giấc mơ. 

Câu chuyện thế hệ theo nhận định riêng nó, đặt vào hai chữ hôn nhân. Tóm gọn thành 3 thế hệ: 
+ Thế hệ Trước X (<= 6x) 
+ Thế hệ X (7x, 8x) 
+ Thế hệ Y (9x, 2k) 

Hôn nhân vẫn là một phạm vi rộng. Nó nói về sự gắn kết, hay nói khác đi về tỉ lệ ly hôn ngày càng tăng ở người trẻ, đặt để vào phân tích góc nhìn mỗi thế hệ ở hai từ “hy sinh” 

pexels-photo-60778 
Thế hệ trước X – Nói rất nhiều về sự hy sinh. Một thế hệ trãi lam lũ & khốn khổ phải ngược xuôi để sinh sống không có nhiều thời gian để cho nhau những giận hờn yêu thương; rồi một mai nhìn lại tóc đã hóa mây bay – nhìn người đối diện, ậm ừ trong dạ chuyện đã qua. Ấy vậy mà cuộc sống hôn nhân ấy gắn kết cao. 
Từ ngày trăng vỡ tan thành đôi 
Từng giọt sầu rơi rụng mãi trong đời 
Em vẫn thương yêu anh 
Vì sau những nhạt nhòa bởi mưa, nắng, lời hẹn ước phôi phai theo tháng ngày, cả hai chỉ còn giử lại với nhau một điểm chung là hy vọng ở tương lai – hy vọng nằm ở những đứa con mình. 
Họ nói và luôn nói về hy sinh, một thế hệ của nhịp sống chậm – việc chiếm được con tim thiếu vắng tình yêu ấy chỉ có được khi bạn đồng hành cùng nhịp độ đó vì với họ: từ từ thôi. 

pexels-photo-326603 
Thế hệ X - Tại sao phải hy sinh? Một thế hệ thâm trầm – luôn đặt ra cho mình một trách nhiệm phải đi tìm câu trả lời ấy; mỉa may lại chính là chịu sự ảnh hưởng của bài ca “hy sinh” ngày ấy hát đi hát lại quá nhiều lần (Điều đấy không có nghĩa là oán trách một thế hệ đi trước, vì sòng phẳng thì thế hệ đi trước đã hoàn thành mục tiêu “hy sinh” là gia tài để lại; dù ít dù nhiều với đời sau nhưng là tất cả của những gì họ có). 
Một thế hệ có quá nhiều mục tiêu không chỉ còn cho riêng mình, mà còn có cả sự gửi gắm từ thế hệ trước đó, trong khi việc tìm hiểu “hy sinh” là gì vẫn đeo bám. Để rồi như lạc bước như giửa đất trời mênh mông, tôi đi tìm tôi – thấy mình đáng thương đến tội; thôi nói về phút ban đầu ấy, ngỏ đi chung một lối, khép đôi mi lại càng thương nhiều hay bao năm rồi một ngày chưa sống xa nhau…cho đến khi trãi nghiệm đủ đầy ý nghĩa của từ ấy đâu đó khóc than tội tình: Giờ đây mới biết, xa em làm chết cuộc đời anh. Từ đó, Thế hệ ít nói về hy sinh. 
Một thế hệ thâm trầm sau những chặng yêu cuồng, sống vội cùng câu hỏi vì sao – việc ghi điểm đối với một cuộc sống cuồng vội ấy không gì khác hơn là hòa vào cách họ làm: nhanh, gọn, lẹ. 

pexels-photo-340779 
Thế hệ Y – một thế hệ được giải phóng hoàn toàn từ vật chất đến tinh thần – gắn liền với suy nghĩ về quá trình không quan trọng, quan trọng là kết quả và bây giờ là thần thái. Thế hệ đó đặt câu hỏi: Hy sinh là gì?
(Ảnh: Sưu Tầm)

Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2013

Hai gã đàn ông ngồi nói chuyện với mưa, đêm

 photo 9464595149bbf154da0_zpsd8ecfc38.jpg
19h30 - 38.4oC
Đêm Sài Gòn đổ loạng choạng, rướn tấm thân mình èo uột qua những nẻo đường chằng chịt, vẹo nghiêng như bị rạch mặt. Nó ngồi với thằng ku. Chuyện trò. Về những chiếc xe qua.
            Đó là xe gì vậy?
            - Đó là xe gắn máy.
            What's that?
            - That's a car.
            Quelle voiture est-ce?
            - Ce taxi
Kia là xe máy, kế là ô tô…Đó là Honda, cạnh là Mazda, Toyota…và tiếp là xe rác. Từng chiếc xe lướt qua nhanh, chậm tùy theo công năng & dung tích trên con đường phanh ngực lỗ chỗ những lõm sâu cạn. Nó ngồi với thằng ku. Chuyện trò. Thị trường & đối thủ.
Ban đầu. Thằng ku hứng chí nhìn ra đường theo ngón tay chỉ dẫn, dõng mắt theo những chiếc xe qua dưới cái nóng hầm hập tiết ra từ con đường phanh ngực xã hơi và khí trời của ngày xông hơi để lại. Lúc sau. Thằng ku phát tiết với cái nóng bên trong và bên ngoài chịu đựng. Nó vẫn ngồi tiếp tục nói về những chiếc xe qua.
 photo 9464595149bbd849165_zpsa9073913.jpg 20h30 – 37.5oC
Nó ngồi nói về chuyện gió, cây với thằng ku. Khóc cười. Mặt như mếu vì bỏ lở dỡ mấy bữa ăn chưa kịp xong, nước chẳng vô được một giọt. Cứ thế. Khóc cười. Trên lối hành lang. Qua lại. Hai thằng đàn ông chẳng còn thiết tha ngồi. Người đi qua, kẻ đi lại, chẳng ai đoái hoài ai một cái nhìn. Trời bắt đầu dội nước.
22h45 – 39.1oC
Nó biến thái ngồi nhìn gái tắm thằng ku. Mặt mếu. Rêu rao như thì thào vì đã mệt nhoài, giọng khàn đến đục vì phải chịu đựng cái nóng bên trong lẫn ngoài. Lưu manh. Cướp nước, cướp sức, chẳng chịu dừng cho một buổi chuyện trò êm xuôi, nhẹ nhàng.
1h15 – 37oC
Thằng ku nói nó nghe rằng thằng ku bực lắm dù giọng thều thào, mặt mếu máo. Và vì hai thằng đàn ông vẫn còn chưa nói xong mấy câu chuyện đời, thời sự đó đây, chỉ mới tạt ngang qua vài ba thương hiệu của mấy hãng xe về một thị trường vẫn còn đang nóng sốt rồi câu chuyện đứt đoạn mấy lần vì nhiệt tăng cao.
3h35 – 37oC
Thằng ku lúc này bất chấp chẳng còn muốn gồng mình, khóc đòi ngủ trên ngực nó. Xương, thịt ê hề. Nước dãi, nằm mê. Góc cuối căn phòng. Nó với em ngồi đợi. Một giấc ngủ tròn. Quá đêm. Hai thằng đàn ông xếp lại câu chuyện về những chiếc xe qua.
 photo 9464595149bb255e163_zpsdd849ee2.jpg 6h – 37.4oC
Nó bước ra đón ánh bình bình với thằng ku vừa thức. Nó ngồi với thằng ku. Chuyện trò. Về một buổi bình minh. Một góc sống đang diễn ra. Giữa lòng thành phố. Bắt gặp những mãnh đời thượng vàng hạ cám từ tỉnh đến thành níu kéo nhau vào đây vì một nổi lòng lắng lo chung. Con, cháu.
7h – 37oC
Nó bước ra về chuẩn bị cho kịp một giờ làm. Tự dưng. Nhớ gã Trần Tiến, muốn biết rõ lý do cụ thể hơn ngoài hoàn cảnh sáng tác một Sắc Màu từ một đêm trong đêm thâu, một vầng sáng chói lóa không biết được còn điều gì đã giúp gã lang bạt ấy bừng tỉnh từ một đêm tưởng rằng không trở lại.
Riêng nó. Thức dậy. Nó chỉ nghe thấy thằng ku gọi papa với vài tiếng nấc vẫn còn vang trong miệng. Bừng tỉnh. Khi nghe tiếng khóc trẻ. Đâu hay. Tiếng đấy là tiếng trẻ ở phòng kế vang sang không phải tiếng con mình. Cười. Nghiệt. Tiếng ba kêu rõ ở nơi bệnh đầy giăng ngang có thằng ku nhỏ kiên cường chiến đấu với thân nhiệt sốt cao.
Nó quay đầu nhìn lại, nhìn lại về căn phòng có hai thằng đàn ông chiến đấu với nhiệt độ và đêm dài bằng những lần chuyện trò về những chiếc xe qua.
Cám ơn con về một câu chuyện đêm dài.
( Trích nhật ký của cha - ngày hai gã đàn ông chuyện trò trong một đêm có đầy tiếng trẻ nhỏ khóc la ở khoa Nhiễm, Nhi Đồng 2)
( Ảnh: Sưu Tầm)

[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...