Chiến Phan

Hiển thị các bài đăng có nhãn teenager. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn teenager. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2026

[Sách] Là gia đình nhưng cũng là người lạ - Won Jung Mee

 

"Gia đình chỉ thực sự là tổ ấm khi mỗi thành viên đều có quyền được giữ lại một mảnh 'vùng lạ' cho riêng mình mà không bị phán xét."

Quyển sách nằm chỏng chơ trên kệ, nó không biết đây là quyển sách của thằng nhóc Merci tự mua, hay là được ai đó tặng. Một sự tò mò len lỏi. Nó cầm lên, lật từng trang, như để thỏa mãn một cơn thèm đọc, mà còn để tìm hiểu thêm về một thế giới khác—thế giới của một đứa trẻ giờ đây đã bắt đầu từng bước xây dựng vương quốc riêng cho mình.

Nhìn Merci, nó thấy một sự chuyển mình. Chàng trai ấy đã dậy thì, vươn cao hơn 1m70, bắt đầu chăm chút cho ngoại hình, bắt đầu có những cuộc chuyện trò bí mật phía sau cánh cửa đóng kín. Nhưng đằng sau sự tách biệt ấy, Merci vẫn là chú nhóc tự giác chăm sóc những người thân yêu, vẫn là người tự tay chuẩn bị những buổi cơm chiều đầy. Bếp nóng, nhà ấm. Có quá nhiều thứ khiến nó phải suy nghĩ, dù chẳng đặng đừng gì, nó cũng đang thấy thằng nhóc bước ra một thế giới mới—nơi mà ranh giới giữa "người thân" và "người lạ" bắt đầu trở nên mờ ảo như sương mù Paris của Modiano.

Won Jung Mee là một chuyên gia tâm lý người Hàn Quốc, không viết theo kiểu giáo điều, viết như một người mẹ đã từng vụng về, một người phụ nữ đã từng bối rối với khuôn khổ gia đình, ngay cả với một thiên chức làm mẹ, bà cũng chẳng hiểu ở một ấu thơ. Lớn khôn. Bà thấu hiểu rằng, ở những xã hội Á Đông như Hàn Quốc, gia đình thường là nơi người ta yêu thương nhau nhiều nhất nhưng cũng là nơi gây ra những "quấy rối tinh thần" đau đớn nhất.

Tác phẩm của bà là một bản cáo trạng nhẹ nhàng nhưng ráo riết về sự "chiếm hữu" nhân danh tình yêu. Bà bóc tách sự thật rằng:

"Chúng ta thường nhân danh sự quan tâm để xâm phạm vào vùng trắng của người khác, để rồi biến những người thân yêu nhất trở thành những người lạ chung giường, chung mâm nhưng chẳng thể chạm vào tâm hồn nhau."

Nó men theo miền ký ức của Won Jung Mee, để tự tìm câu trả lời về một gia đình bền vững, để học cách nhìn nhận người thân. 

"Hãy để con cái được là người lạ trong mắt cha mẹ, để chúng có không gian mà thở, mà lớn, và mà hót lên tiếng hót của riêng mình."

Cuốn sách vạch rõ ranh giới của một gia đình hạnh phúc: Đó không phải là nơi mọi người phải biết hết về nhau. Won Jung Mee bóc tách những "nhát chạm" tổn thương khi cha mẹ ép buộc con cái phải sống theo kỳ vọng của mình—một sự "tiêu trừ" nhân tính núp bóng hy sinh, rủi thay chẳng phải là bà, vẫn phải chịu đớn đau cùng.

"Mọi tình yêu, và cả sự tự trọng, đều được chạm khắc từ những mất mát và va đập... Trong gia đình, mất mát đôi khi chính là việc đánh mất quyền được kiểm soát người khác để đổi lấy sự kết nối chân thật."

Gia đình là một trạm dừng, không phải là một bến đỗ vĩnh viễn cho những linh hồn muốn xê dịch.

"Dẫu trẻ có thông minh giỏi giang bao nhiêu đi nữa, nhưng nếu không thể tự do trong chính căn nhà của mình, chúng cũng không thể kỳ vọng gì ở tương lai."

"Là gia đình nhưng cũng là người lạ" là nhát chạm lạnh lẽo cần thiết để tỉnh mộng cho những ai đang nhầm tưởng về quyền lực của phụ huynh. Nó nhìn Merci đang lúi cúi dưới bếp, thấy lòng mình phẳng lại như những trang giấy vừa được ủi. Nó sẽ không hỏi con về những bí mật. Nó sẽ chỉ ngồi xuống, thưởng thức bữa cơm con nấu, và trân trọng cái phần bí ẩn làm nên nét lấp lánh của chàng trai 1m70 ấy.

***

"A family only truly becomes a home when each member has the right to keep a piece of the 'strange zone' for themselves without being judged."

The book lay abandoned on the shelf; it (the character) didn’t know if this was a book little Merci bought for himself or if it was a gift. A creeping curiosity took hold. It picked it up, flipping through the pages, not just to satisfy a hunger for reading, but to learn more about another world—the world of a child who has now begun, step by step, to build his own kingdom.

Looking at Merci, it saw a transformation. That boy had hit puberty, towering over 1.7 meters, starting to care for his appearance, beginning to have secret conversations behind closed doors. Yet, behind that separation, Merci remained the boy who instinctively cared for his loved ones, the one who prepared full evening meals with his own hands. A hot stove, a warm house. There were so many things to think about; although unavoidable, it was witnessing the boy step into a new world—a place where the boundary between "family" and "stranger" begins to blur like Modiano's Paris mist.

Won Jung Mee, a South Korean psychologist, does not write in a dogmatic style. She writes like a mother who was once clumsy, a woman once confused by family frameworks; even with the sacred calling of motherhood, she didn't fully understand it during childhood. Growing up. She understands that in East Asian societies like Korea, the family is often where people love each other the most, yet also where the most painful "moral harassment" occurs.

Her work is a gentle yet persistent indictment of "possession" in the name of love. She peels back the truth:

"We often intrude into others' white spaces in the name of caring, only to turn our loved ones into strangers sharing a bed or a table, yet unable to touch each other's souls."

It followed Won Jung Mee’s trail of memory to find its own answer about a sustainable family, to learn how to perceive loved ones.

"Let children be strangers in the eyes of their parents, so they have space to breathe, to grow, and to sing their own song."

The book clearly draws the boundaries of a happy family: it is not a place where everyone must know everything about each other. Won Jung Mee dissects the painful "touches" when parents force their children to live according to their expectations—a "diminishment" of humanity disguised as sacrifice; unfortunately, even she was not exempt from that shared pain.

"All love, and all self-respect, are carved from losses and collisions... In a family, loss is sometimes the losing of the right to control others in exchange for a genuine connection."

Family is a station, not a permanent pier for souls yearning for movement.

"No matter how smart or talented children may be, if they cannot be free within their own home, they cannot expect anything from the future."

"Family but Strangers" is the necessary cold touch to awaken those deluded about parental power. It looks at Merci busy in the kitchen, feeling its own heart flatten out like freshly ironed pages. It will not ask the boy about his secrets. It will simply sit down, enjoy the meal he cooked, and cherish the mysterious part that creates the sparkle of that 1.7-meter-tall young man.


Thứ Tư, 26 tháng 9, 2012

Nhỏ ơi ( Part IV): Anh không là Hoàng Tử!


Ngày hôm qua không như là ngày thơ bé vốn đùa chơi
Ðồi non cao, mắt ngời đen ngủ vùi

Cám ơn tôi. Mẹ nhóc. Người góa phụ áo đen. Không bước sang một trang đời mới, chỉ giữ lại những gì đẹp nhất của đời mình. Cho nhóc. Đứa trẻ mộng mơ thích trốn tìm vào những câu chuyện cổ tích khi ấu thơ. Bà vui. Vì nhóc không bao giờ hỏi lại. Người đàn ông. Trong lúc nóng giận đến nước mắt rơi khi hỏi về, bảo đã qua đời. Bệnh viện vắng người trong đêm lạnh. Chỉ có Tôi và người góa phụ - hình như là thích được gọi thế, ngồi dưới ánh đèn đêm nhìn sương trắng bay âm thầm.
Nhóc là tất cả của đời bà còn lại. Sau một cuộc tình. Đắng cay. Tiền bạc trở nên thừa thải và giọt máu chung không dùng làm nút thắt buộc chặt được người đàn ông. Đa tình vay vô tình. Không rõ. Bà mang tất cả những gì nơi phố thị nghèo tình. Bán đi. Đến với xứ sở mộng mơ này. Bù đắp. Hồn thương đau. Bà và nhóc.
Bà thả khói bay về trời. Mơ lại. Những phút giây đẹp nhất của đời bà. Trước khi rạn nứt một con tim. Tự hỏi. Có phải bà có trái tim quá chai sạn vì phũ phàng mà sự yếu đuối truyền sang niềm thương còn lại. Nhóc. Dị tật tim. Có giọt nước lăn trên gò má góa phụ. Đẹp. Buồn. Khói pha sương.
Photobucket
Những giọt nước thật trong. Long lanh. Ánh mắt trẻ thơ. Chơi đùa rồi trốn vào một góc nào đó. Giữ niềm đau riêng mình. Sợ giọt nước lại lăn trên gò má ửng hồng như đóa đào bung nở trong sắc xuân. Không phải sương. Mằn mặn. Mà nhóc từng nếm qua. Sờ sợ. Thương thương.

Ngày hôm qua không như là ngày tôi ngắm những vì sao
Tận trên cao rất cao những đêm màu

Tôi thả khói bay về trời. Lơ thơ. Thấy ngu ngơ khi nghĩ về Bằng Lăng. Nghĩ rằng nhóc chỉ biết ôm ấp những đóa hoa và những câu chuyện tình. Thường buồn. Mơ mộng. Trong niềm tin yêu cuộc sống. Đầy màu hồng như những bước chân chưa chạm đời. Đá sõi.
Nhóc như loài hoa bất tử. Cứ mang một nét đẹp mãi mãi không phai trong sự cô đơn vì mãi mãi không tàn. Những vết thương. Không do nhóc tạo nên. Chẳng trách ai được. Sống.
Sống với cổ tích riêng mình. Trong khung sắt bao kín con tim, ở một lâu đài xa vắng. Chờ đợi.

Ngày hôm qua như giấc mơ, trôi rất nhanh những âm thanh buồn.
Tuổi còn xanh khao khát quay về nguồn

Tôi tự hỏi. Có phải là hoàng tử trong giấc mơ mỗi đêm về góc nơi căn phong nhỏ. Lẻ loi. Kiềm tiếng nấc. Đớn đau. Lịm dần.
Anh không là một hoàng tử nhóc à. Hoàng tử trong miền cổ tích hẳn đã giải thoát cho em như ngọn gió chiều ở bãi cỏ ven sông, khỏi sự giam cầm của chính nhóc mang theo. Một mình. Chỉ có nụ cười bay bay. Ónh ánh nắng chiều.
Anh không phải là một hoàng tử nhóc ơi. Hoàng tử trong câu truyện hẳn đã nghe được con tim lỗi nhịp, để rồi không làm nhóc phải đớn đau. Hai lần.
Anh chỉ là anh thôi. Sống với cái tôi riêng mình. Ích kỷ. Đến giờ. Chai sạn một nhịp đập con tim, chỉ rung lên sức sống khi trong nhóc trái tim đang yếu dần. Giờ đây.
Photobucket

Ngày hôm nay tôi yêu thầm người con gái mái tóc mộng mơ
Đầy hồn nhiên trắng trong đến bất ngờ

Nộp đơn. Sếp nói suy nghĩ lại. Đăm chiêu nhìn nó đang gấp rút hoàn tất những dự án dỡ dang. Gió rạo rực lùa mùa đông đi ngoài hiên. Có chiếc bóng đứng nơi góc con đường. Lẻ loi.
Photobucket
Đồng nghiệp. Người bảo điên, kẻ bảo chứng. Chắc đòi tăng lương. Cười khì. Nghĩ sao thì nghĩ. Gió rộn ràng đi ngang qua mái nhà phũ lá me bay. Tất cả giờ không còn ở chốn này. Thấy thấp thoáng một nụ cười nở trên vành môi mọng sương mềm, lạnh. Cần một hơi thở truyền sang ấm áp. Nơi góc hồ. Sương chiều bãng lãng.
Nhóc ơi!
Đừng mơ mộng. Anh chỉ là anh thôi. Không là hoàng tử. Vì hoàng tử không có yêu em. Dại khờ.

Chuyện tình tôi giống như bao người,
Nhiều mơ ước cho riêng mình thôi.
Buồn man mác, tiếng mưa rơi lòng tôi.

[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...