Chiến Phan

Hiển thị các bài đăng có nhãn me. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn me. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 3 tháng 12, 2012

Có những thứ đến suốt đòi vẫn không thể nào quên

Nó ngồi với đứa em giữa một trời trưa nắng gió đi chơi, chỉ còn vài áng mây ngượng ngùng, trôi lửng lơ trên đầu Bảo Tàng thành phố. Chuyện trò. Nghe nó nói rằng mình thiếu vốn sống để có thể viết những câu chuyện rõ nghĩa, đủ lời; đứa em gái đam mê xê dịch nói: hãy tìm đến với những người bạn vượt ngưởng thất thập cổ lai hi, để có một cái nhìn trãi nghiệm và bao quát hơn anh. Tự dưng. Nó nghĩ về người phụ nữ ấy, người phụ nữ đã cùng nó đi qua mấy mươi mùa mưa gió. Cạn dòng.
Photobucket
Tất cả tâm trạng tồn đọng trong một phút giây bùng phát suy nghĩ về bà như cánh diều đang bay cao giữa trời lộng gió bỗng chao đảo như dây đang căng bị cuộn vội vào. Rối dòng. Người phụ nữ đã để sương gió nhuộm da, để đất đá tạo nốt chai sần, để những đêm thâu tràn sâu dưới mi mắt và để mặc cho mưa nắng lướt qua phận đàn bà với tất cả những gì còn lại chỉ là một nỗi niềm nấc nghẹn chôn sâu.
Photobucket
            Đã từng nhớ…. Lang thang ở một góc con đường gọi điện về trong một đêm trời hậm hực với cái nóng của ngày vẫn còn chưa tan. Những hàng cây lá rũ như đuối mình dưới cơn giận của nắng ngày lướt qua. Ở bên kia đầu dây vẫn còn nghe đâu có tiếng kinh kệ ngân vang phát ra ở đâu đó một góc phòng. Lẻ loi. Có tiếng nói trong gió ngược chiều hắt nóng, vượt Cửu Long đến với đường đông phố thị, nói chuyện hàng huyên. Thường ngày.
Photobucket
           Đã từng nghe…giữa một đêm đứa con trẻ giờ đã có gia đình gọi về để thõa nổi nhớ mong một cánh cò còn mài mò giữa trời đêm. Quạnh vắng. Một góc nhà. Rau cà với chao ăn theo lòng mộ đạo. Nguyện cầu. Trút cạn đi những gian nan & toan tính đeo bám gần hết một kiếp đời, giờ đây chỉ một giấc mơ tìm kiếm bình yên cho những đứa con trẻ giờ bỗng già với lo toan khi về nhà. 
Có những thứ đến suốt đời vẫn không thể nào quên.
Photobucket
Nó gợi ý với một lời đề nghị cho người phụ nữ đã vượt ngưỡng thất thập cổ lai hy. Về thăm lại quê nhà, ở miền Trung xa cách ấy. Không phải là khát vọng quá xa tầm với nhưng cánh cò ấy vẫn cứ bồng bế những nổi lắng lo thành do dự, cứ dần dà làm cho ngày tháng vụt qua, tuổi đời cứ thêm nấc như những viên gạch chất đầy trong một ngôi nhà. Tất cả cứ chồng chất và sự lo toan cứ ghì lại. Mãi miết.
            Đầu dây. Một vài giây trôi qua. Cánh cò ấy suy nghĩ vài giây để rồi sẽ chia về những kỷ niệm còn đong đầy trong trí nhớ chưa phai, sợ rằng đến khi xuống mồ thì những kỷ niệm ấy vẫn như còn đây những không còn ai để kể lại. Một đời. Cánh cò ấy đã từng không nghĩ rằng bay xa đến thế, từ một miền Trung nắng cháy đến một miền Tây gió nước mênh mông, đến khi ngoãnh lại quãng đường ngót nghét đã hơn năm mươi mấy năm rồi.
Photobucket
            Đầu dây. Tâm sự. Những gì chất chứa đã nhiều năm sợ trí nhớ giờ không chịu nghe lời.
Một kỷ niệm về người mẹ chồng trước phút lâm chung. Mắt không nhắm lại chờ đợi đứa con dâu vuốt nhẹ mới êm trôi về một thế gới bên kia. Nhẹ nhàng. Kỷ niệm ấy như một ngụm đá bào dần tan mát lạnh tâm hồn, tưởng đã bị số con gái, phận con dâu & kiếp đàn bà làm khô hạn mất những khát khao.
Một nổi niềm về người em chồng trước phút cha chồng lâm chung. Nặng nợ một câu nói về một món tiền lo cho cha chồng trước giây phút không còn nồng nàn cuộc sống trần gian. Không phải cha chung nhưng sao lòng vẫn không thôi chạnh lòng. Nghĩ thế thôi nhưng rồi cũng đứng ra thay chồng, thay cha bồi hoàn lại phần tiền mua chiếc áo quan tiễn ông xuống địa ngàn để giữ gìn đức sinh cho con mình, những đứa con còn thơ dại làm sao biết được đời lắm cảnh trái ngang. Dâu hay con, con hay dâu không còn phân biệt được.
Bên này. Đầu dây. Nó lặng đi về khi người phụ nữ vượt ngưỡng thất thập cổ lai hi ấy chia sẽ những gì đã giữ lại lòng mình mấy mươi năm. Ức nghẹn. Bất chợt. Nhớ đến câu hát nó vẫn thường nghêu ngao.
Cánh vạc trắng tìm về trong những tiếng ru của mẹ. Tôi ngồi hát một mình giữa đêm trăng thu.
Giờ đây. Cánh cò ấy không còn suy nghĩ gì nữa, mặc dư âm ngày cũ, kệ dòng đời nghiệt ngã muốn cắt chia cắt lìa một con tim rĩ máu sau mấy mươi mùa sóng gió. Bình thường. Hoan hỉ. Về bên kinh kệ thấy …
            Một niềm tin yêu mới vào cuộc sống khi năm mái đầu đã đủ lông, đủ cánh. Tự bay. Những chiếc tổ nhỏ được thành hình với những trăn trở riêng đâu hay cánh cò ấy vẫn còn đấy lòng lành lắng lo cho những chiếc tổ nhỏ ấy qua mỗi mùa giông bão!? Cứ thế ngồi bên kinh kệ, sám hối với nguyện cầu, âu lo đâu đó dành lại một góc lòng cho bớt đi những phiền lo vì sức ấy đã thôi không còn đủ đề gánh gồng.
Photobucket             Một niềm vui về lại với nơi đã ra đi cùng với những cánh chim non giờ đã sãi cánh đủ rộng để bay xa và đủ lớn để chở che cho tổ mới. Một niềm vui – một giấc mơ, ngày về quê cha đất tổ.
Tất cả những gì mong mõi là một ngày về lại. Đủ đầy. Trước tất cả những con người cùng chung một họ, người phụ nữ vượt thất thập cổ lai hi muốn báo một thông điệp rằng trách nhiệm giờ đã trã xong, minh chứng sống bằng những đứa con đã tượng hình, có chút phai phôi sương gió những giờ vững trãi trên mỗi bước đi. Chông chênh mà kiêu hãnh.
Photobucket
Nghĩ đến đấy thôi rồi cười khanh khách như một đứa trẻ vừa làm được một điều như người lớn.
Nghe xong nỗi niềm tưởng như một giấc mơ giữa đời thực. Tự hỏi. Bao giờ hội tụ đủ đầy năm cánh chim đã làm tổ cho riêng mình. Bao lâu khi năm cánh chim ấy cùng cánh cò ấy bay về miền quê ấy. Bao giờ và bao lâu. Bao lâu và bao giờ…
Bắt máy sẽ chia vội nỗi niềm tưởng như một giấc mơ ấy với một cánh chim anh gần tổ.
Tự dưng. Sợ.
Cánh vạc trắng tìm về trong những giấc hồng. Tôi ngồi hát một mình giữa cánh đồng mênh mông.
( Ảnh: Sưu Tầm )

Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2012

Có những giấc mơ tìm về...

Photobucket
Một ngày nắng chiều đầu xuân, nó về nói với bà. Thành gia lập thất. Rạng rỡ. Một niềm hạnh phúc ánh lên trong thủy tinh thể đã ngã màu bởi thời gian làm phôi pha của người phụ nữ ấy.
Người phụ nữ không ngủ khi có những giấc mơ tìm về.
Photobucket
Vì trách nhiệm còn vương mang với một kẻ từng xẻ dọc đại ngàn, băng qua phố thị, đến với một phương trời xa lắm. Đời thực. Không ai kể được cho bà nghe về một thế giới vô hình. Trong mơ. Có mấy lần được nghe tiếng thì thầm, ông ngồi đấy ngắm nhìn bà, hát lại mấy câu ghẹo tình.
Cầu Tràng Tiền sáu vài mười hai nhịp
Anh qua không kịp, tội lắm, em ơi
Nghĩa tào khang ai mà vội dứt
Đêm nằm ấm ức, lụy nhỏ tuôn rơi
Bấy lâu ni chịu tiếng mang lời
Dẫu có xa nhau đi nữa…
Dẫu có xa nhau đi nữa…
Cũng bởi ông trời mà xa
Sống lại một thời yêu. Cũng bởi ông trời mà xa. Tỉnh ra. Thấy mắt lung tròng, đọng nước, giấc mơ đầu đâu mất.
            Người phụ nữ như trở về từ một thuở đê mê
Photobucket
Vì tình yêu còn lại sau tình yêu đầu dành trọn cho người đàn ông của đời mình. Con cái. Những nổi niềm thương yêu, những giấc mơ rất riêng hiển hiện của một người làm mẹ.
Trong những giấc mơ ấy, chỉ còn duy nhất một giấc mơ nằm lại bên mình trong năm giấc mơ nằm nghiêng, từ những năm tháng nắng mưa dưới một mái ghe lá lợp ngắn dài.
Tròng trành. Sóng đời xô một phận gái. Lênh đênh. Từ một miền Trung thương nhớ đến Sài Gòn bơ vơ rồi về ở lại một miền Tây đợi chờ. Đến giờ.
Photobucket
Giấc mơ không trọn vẹn với mỗi đợt mưa về, lũ qua. Ướt đẫm. Một chỗ nằm, phần khô giữ lại cho những mái đầu xanh. Đứa nằm chéo cạnh, đứa nằm co ngang, đứa nằm góc vuông. Khóc thầm. Không phân được đâu nước mưa hay nước mắt. Ngắn dài. Lướt qua gò má phũ đầy vết xạm bởi nắng xiên xổ xắn qua da từng ngày. Nằm gác tay lên trán. Nghĩ. Không biết rồi những mái xanh có được một mái nhà lành!? Mai đây.
Đợi chờ. Có một lời thề ghi nhớ về một tiếng yêu xưa. Xa vắng. Có một lời thề ghi nhớ, chưa được lập bao giờ, lo lắng những hồn thơ. Dại khờ. Từ một thời chiến tranh cào xé, đến một bận bao cấp rách lòng, rồi một lần đói nghèo chạm đáy.
Photobucket
Điểm lại. Giữa kệ kinh. Phật ở trên ngồi nhìn. Lắng nghe. Tâm sự một cây năm trái, bốn đã bén rễ mọc cạnh tạo thành cây riêng, vài cây đâm chồi, kết trái. Còn riêng trái còn lại vẫn còn lủng lẳng trên cành đại thụ vượt quá thất thập cổ lai hi. Thấy nhân nào gieo quả nấy. Nghiệm lại. Một niềm tin. Đại, tiểu thừa.
Người phụ nữ không còn chờ đợi.
Photobucket
Vì một kiếp đời còn nặng gánh. Lăn lộn giữa chợ đời, niếm trãi đã từng qua: đắng, cay, chua và chát. Vài cái bạt tay, dăm ba lời chửi. Văn hóa chợ trời. Sợ đời sau mang nặng, lắng lòng dưới áo tu, sống gần bên kinh kệ, ngủ dưới bệ Phật ngồi. Đêm về. Trong tiếng thở có mấy phần nặng nhọc, có vài lần đứt quãng không trọn một luồng hơi.
Thầm lo. Đến giây phút cuối đời, hồn vẫn không thể chấp cánh bay. Ngược sông nước đợi chờ, băng qua phố đông người, lướt trên đại ngàn xanh thẫm, về một phương trời xa xăm. Gặp gỡ. Người về với bên kia thế giới vô hình. Một mai. Biết sao trả lại một lời thề, chưa được lập bao giờ, lo lắng những hồn thơ.
Photobucket
Nghe nó nói với mắt trong vời vợi. Thành gia lập thất. Rạo rực. Một trách nhiệm cuối đời với một niềm vui còn lại. Vung trồng. Cho trái xanh vẫn còn lủng lẳng trên cành đại thụ, giờ đang sắp bén rễ tạo cành. Không biết rồi cây con trưởng thành có mọc cạnh đại thụ đã vượt quá thất thập cổ lai hi.
( Ảnh: Sưu Tầm )

Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2012

Hãy bình yên con nhé!

Nơi ẩn náo yên ổn nhất là lòng mẹ ( Florian)
Photobucket
Nó không biết ngày trước ở trong lòng mẹ nó có thế hay không!? Bình yên. Không lo nghĩ như những con người ở thế gới bên ngoài nghĩ suy. Háo hức & kích động, lắng lo & suy sụp. Tất cả những trạng thái ấy lúc nó chưa ra đời không biết có cảm nhận được không, hay là đã cảm nhận nhưng rồi quên mất đi khi chào đời. Biết đâu.
Sờ lên bụng. Đếm tháng ngày. Chẳng biết gái trai, chỉ biết là đứa con của nó. Tất cả giờ đây những gì áp lực của ngày dồn nén cạn dần qua mỗi lần chân con đạp chồi. Thôi đừng nghĩ suy con nhé. Bên trong mẹ, nơi yêu thương không phôi phai, chỉ chơi thôi đủ rồi!
Khi tôi ngã ai chạy đến nâng lên, rồi vỗ về bằng những câu chuyện thần tiên, hay hôn lên chỗ đau hầu xoa dịu?..Mẹ tôi ( Anne Taylor )
Photobucket  
Nó nhớ lớ mớ về một ngày nào đấy trong tuổi thơ cũng từng ngã như thế. Một mình. Nhìn quanh tìm xem có ai đấy quan tâm để dỗi hờn, chẳng cần biết đấy là có phải do nó làm nó ngã hay không. Ngốc nghếch. Thôi không hờn dỗi khi lớn lên nếm trãi cuộc đời, tự cho rằng đã lớn, cần một mình bước đi, vượt qua những vấp ngã. Một mình. Giấu đi những lần gục ngã vẫn còn chưa vượt qua, thèm khát trở về ấu thơ, ôm vai mẹ yêu dấu để rồi khóc òa như một đứa trẻ thơ. Ngờ nghệch. Không hiểu ai cấm, ai ngăn nhưng từ khi bước vào đời nó thôi không còn hờn dỗi, sợ vai gầy không chịu nỗi những gì đến với đời mình. Bơ vơ.
Sờ lên bụng. Đếm tháng ngày. Chẳng phải của nổi mong nhớ giống như khi tình yêu bắt đầu mà chỉ còn là một nỗi mong chờ gì đấy mơ hồ về một ngày tương lai. Tự tay nó vẽ trong lần đầu tiên trong đời cho một mầm sống đang mang.
Không một ai có cái nhìn thấu như người mẹ. Giữa người mẹ và đứa con dường như có một sợi dây bí mật vô hình mà nhờ đó mỗi sự xao động trong tâm hồn đứa trẻ đều được người mẹ cảm nhận như một nổi đau trong tim mình và mỗi một thành công của đứa trẻ thì người mẹ cũng thấy đó là một niềm vui của đời mình ( Honore de Balzac)
Photobucket  
Nó ngờ ngợ về điều đó khi mẹ nó nói nó nghe ở một buổi chiều nào đấy, lúc dậy thì vừa lớn, khi con tim vừa lỗi nhịp. Rộn ràng. Thời gian làm trôi đi tất cả những gì cảm nhận của hôm qua, đến khi có gia đình, một mái ấm riêng, một niềm tin mới trong những giờ phút dựng xây đầy những trạng thái khúc khũy đến tâm hồn. Rối reng. Nó lơ ngơ về một cảm nhận của ngày xưa từng nghe câu nói ấy. Rõ ràng. Giờ nói cho con nó nghe.
Photobucket  
Khi lắng nghe một bài nhạc. Tự dưng. Thoáng buồn.
Khi lắng nghe một câu chuyện. Tự khắc. Thoáng thương. Không hiểu. Cảm xúc từ đâu. Dạt dào. Đến rồi đi. Vui, buồn lẫn lộn. Nhiều khi, tưởng mình tự kỷ ngồi nghĩ khóc thương. Thân phận.
Không biết rằng mầm sống có biết không? Tự nghĩ. Hẳn là cảm nhận được vì con ở trong dạ mẹ. Nhưng thôi đừng nghĩ suy con nhé, đấy chỉ là cảm nhận của riêng mẹ thôi. Hãy bình yên con nhé! 
( Ảnh: Sưu Tầm )

[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...