Chiến Phan

Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2012

[Story] Lòng thật bình yên mà sao...!

Lòng thật bình yên mà sao buồn thế.
Giật mình nhìn tôi ngồi hát bao giờ
Giật mình nghe một tiếng nói gắng gượng khi đã lim dim sắp chìm vào trong giấc ngủ trưa hè. Nó hỏi: Mẹ ơi, xuân này bố có cùng về quê không hở mẹ?
Photobucket
Chị nhìn nó, đôi mắt đen láy trong vời vợi, tịnh không chút bụi trần, dưới hàng mi cong vút, sao mà thấy giống…, đang chú tâm vào trang vở với những nét chữ. Ngô nghê.
Thiếu chừng một tuổi nữa, chính xác là chín tháng mười hai ngày, thì vào lớp một. Ước mơ. Khi một lần hụt đến lớp, không nhận vì còn thiếu tuổi, nước mắt nó ngắn dài vì phải lòng con chữ a bê, cứ thế nó cứ nói ngày mai con sẽ lớn trên suốt con đường về. Ghồng ghềnh. Chị với nó, cứ tối về ê a con chữ sau những buổi cơm đêm.
Có tiếng nói của nó bi ba, bi bô giúp chị quên đi vất vã của một ngày. Tinh thần và thể xác. Nhìn nó, chị thấy mình như sống lại. Từ một thời tưởng trần gian là địa ngục.
Photobucket
Một lần. Tay giữ yên xe, tay ghẹo trêu tà áo, ngồi phía sau xe anh trên con đường ngập lá vàng rơi. Thấy nắng chãy đều qua đôi má những giọt ấm. Chứa chan. Anh nói. Anh không có gì chỉ có một tình yêu. Nồng nàn và say đắm. Nghĩ vậy là đủ. Gió nghe ù chạy, cuốn lá vàng chạy theo lơ lững giữa khoảng không. Hụt hơi. Chao đảo lòng.
Đứa con gái ngồi trên ghế giảng đường, ôm thêm tư lự từ một quê nhà, vượt nghìn trùng đến đất khách xa xôi tìm một con đường sống. Khác hơn. Một làng quê, gốc nghèo bám sát, không bứng lên được để đời khang trang. Mang theo con chữ, mang theo nổi niềm gửi gắm từ năm mái đầu.
Lần nghe lời anh, năm mái đầu vẫn là hình ảnh. Không phai.
Photobucket
Một lúc. Nhận lời lấy anh. Đèn đêm sưỡi ấm một cõi lòng, giã từ giá buốt cho một đêm đông. Gió nghiêng, chiều say. Gió lay ngàn cây. Gió nâng thuyền mây. Gió reo sầu miên.
Bạn bè nghe chị lấy chồng. Không ngạc nhiên mà mừng thầm cho một kiếp nữ. Chuân chuyên. Từ một miền đất Bắc, vật lộn giữa đất Sài thành với một mãnh tình riêng. Dấu kín. Nơi ghế giảng đường gặp bóng chị lưa thưa, bởi những việc làm phụ hợ đan xen.
Ngờ ngợ. Lấy được một người chồng thì không còn gì để mong ngóng!? Ngây ngơ. Thấy nợ nần con chữ, nỗi niềm gửi gắm từ năm mái đầu.
Lúc nhận lời lấy anh, năm mái đầu vẫn còn là lưu ảnh. Chưa nhòa.
Photobucket
Nếu đời có phụ, xin đừng phụ người có lòng. Thầm thì. Chị lên xe hoa trong một đêm gió về chơi với con sông lạnh. Phong phanh. Vai trần bị gió nghịch đùa, liu riu như con nước hết lên rồi xuống. Có vài tiếng lớn, có mấy tiếng nhỏ trong tiếng nói cười của những người thầm chúc trăm năm. Qua sông không phải lụy đò mà sao thấy cầu về nối nhịp thương yêu cứ liêu xiêu, chòng chành.
Photobucket
Một lẻ. Chị ngồi ở một góc nhỏ hiên nhà, ngồi nhìn bức vách lên rêu vì nước chãy từ dòng. Mằn mặn. Đời vào trang viết mới. Kiếm được một việc làm tạm ổn cho một cuộc đời mới với niềm hạnh phúc không nguôi. Vì chị vẫn nhớ. Anh nói. Anh không có gì, chỉ có một tình yêu. Nồng nàn và say đắm. Từng nghĩ vậy là đủ.
Những lời có cánh bay đi, chỉ còn tiếng nặng lòng ở lại, trong những lần tiếng lại lời qua. Ran rát. Chị không còn nhận ra anh nữa, cũng như nhận ra mình.
Đi đâu mất rồi những con chữ từng học!? Chỉ còn vài câu, mấy chữ từ đời bước vào câu nói, những từ chưa học ở trường lớp. Bao giờ. Bay đâu mất rồi cơn gió thương yêu, tiếng yêu nào thì thầm với bở ngở yêu đương đầu đời. Chết nghẹn.
Ngồi một góc nhà, nhìn qua ô cửa, thấy ngoại ô xa xôi không dần như mấy tiếng sáng trời lao đi. Vội vã. Thấy làng từ nghìn trùng xa dời lại chốn này. Một con đường vắng, những nóc nhà liêu xiêu, thấy gốc nghèo bám rễ, thấy tình người thả trôi theo con nước bồng bềnh, tình nhân tuột tơ hồng trôi theo mất dạng, tấp lại bờ lòng chỉ là một giọt máu hình thành của cơn gió ngày ấy. Xa xôi.
Photobucket
Nghe tiếng nói không biết thật lòng hay giả dối. Chị phải giữ gìn, giọt máu đã hình thành. Một tiếng nói, một lời yêu. Dẫu là đã mất đi. Thì vẫn còn cái của chị.
Một lỡ. Bỏ đi. Trong một lần mắt trời xé mi mây, ràn rụa khóc cho một nổi lòng, khóc cho thương cảm, khóc cho ức nghẹn, khóc đến bùi ngùi. Vì tình yêu đánh mất, chỉ còn tiếng nói đến đau lòng và những vết bầm ở lại.
Giọt máu hình thành một đứa con trai. Đỏ hỏn. Nó nằm yên trong lòng chị, không thấy mắt trời lệ rơi ngập đến đại ngàn. Bỏ đi. Ôm con về lại với góc nhà, nghèo vẫn bám gốc, để sống một cuộc đời khác. Không có gì, chỉ có một tình yêu. Nồng nàn và cay đắng.
Một bận. Hai bận. Ba bận…nhiều bận. Chị không còn nhớ nhiều đến người yêu, sau tiếng gọi chồng.
Chị còn lại nó. Kết tình duy nhất của tình yêu ngày ấy. Kết dính còn lại của chị với cuộc sống này. Ngoài những bạn bè trong những lúc café chán chê với những câu chuyện cười tìm kiếm, cho đời vơi bớt đi nhọc nhằng và cay đắng. Lúc về. Nằm riêng một ngọn đèn trắng dã như ma mị, dồn chị vào một góc lòng cô đơn và lạnh lẽo. Mỗi lần. Bóng dáng quay về tìm tiếng gọi bố, con. Lẫn khuất. Từ một ánh đèn ngã màu vàng đơn côi, soi bóng một bờ tường rêu đã lên xanh. Đứng chờ.
Photobucket
Những bước đi đầu tiên, những tiếng gọi đầu đời. Nặng, nhẹ lòng mang. Tiếng mẹ, hỏi bố trong cuộc sống có hàng trăm câu hỏi này.
Nó cứ hỏi không thôi. Những câu hỏi về sự sống xung quanh. Chị đáp đủ đầy.
Nó cứ hỏi không thôi. Những câu hỏi về cuộc sống loanh quanh. Chị hẹn hò, chờ lớn.
Anh vẫn đứng trước nhà. Chờ. Sau từng ấy thời gian. Ly thân. Chị từng nghĩ mình sẽ làm được. Một mình.
Trả lời cho một tiếng nói gắng gượng đã chìm vào trong giấc ngủ trưa hè. Ừ, thì xuân này bố sẽ về cùng với mẹ con mình.
Chợt. Cơn gió ngưng nghịch đùa, cơn mưa thôi chọc nghẹo, nắng cũng thôi không cợt đùa. Thấy.  
Lòng thật bình yên mà sao buồn thế
Giât mình nhìn tôi ngồi khóc bao giờ
( Ảnh: Sưu Tầm )
***

My heart is at peace, yet why so sad? Startled, I find myself singing, though I know not since when. Startled, I hear a strained voice just as I am drifting into a summer midday nap. It asks: “Mother, will Father come home to the village with us this Spring?”

She looks at him—his eyes are jet-black and profound, untouched by the dust of the world. Beneath those long, curled lashes, he looks so much like… He is focused on his notebook, sketching out letters. Naïve. In about a year—exactly nine months and twelve days—he will enter first grade. A dream. After one failed attempt to enroll because he was underage, his tears fell long and bitter for his love of the letters A and B; since then, he kept saying "Tomorrow I will be big" all the way home. Rugged. Every evening after dinner, she and he chant the letters together. His babbling and cooing help her forget the hardships of the day. Body and soul. Looking at him, she feels herself coming back to life—from a time when she thought the world was hell.

Once. One hand on the bicycle seat, the other teasing the flap of her tunic, she sat behind him on a path carpeted with yellow leaves. She felt the sun pouring warm drops over her cheeks. Brimming. He spoke. He had nothing but a love. Fervent and intoxicated. She thought that was enough. The wind whistled past, swirling yellow leaves into the void. Out of breath. Her heart swayed. The girl sitting in the lecture hall, carrying worries from a distant home, crossing thousands of miles to a foreign land to find a way to live. Different. A rural village where poverty clung tight, impossible to uproot to make life grand. Carrying her education, carrying the hopes entrusted by five souls at home. Listening to him, those five souls remained as images. Unfaded.

A moment. Accepting his proposal. The night lights warmed a corner of her soul, bidding farewell to the chill of a winter night. The wind leaned, the afternoon was drunk. The wind swayed a thousand trees. The wind lifted the cloud-boat. The wind sang a lingering sorrow. Friends heard she was getting married. Not surprised, but secretly happy for a woman’s fate. Eventful. From the North, struggling in the heart of Saigon with a private love. Hidden. In the lecture hall, her silhouette was sparse due to the interlacing of part-time jobs. A lingering doubt. Having a husband, is there nothing left to long for? Innocent. Feeling the debt of her education, the hopes entrusted by those five souls. When she accepted his proposal, those five souls were still vivid memories. Unblurred.

If life must betray, please do not betray the one with a heart. Whispering. She entered the wedding car on a night when the wind came to play with the cold river. Fragile. Her bare shoulders were teased by the wind, rising and falling like the tide. There were loud voices, there were soft voices amidst the laughter of those wishing for a hundred years of happiness. Crossing the river without a ferry, yet why did the bridge connecting the rhythms of love feel so shaky, so unstable?

A solitary state. She sat in a small corner of the porch, watching the wall grow mossy from the flowing water. Salty. Life entered a new chapter. Finding a stable job for a new life with unceasing happiness. Because she still remembered. He spoke. He had nothing, only a love. Fervent and intoxicated. She once thought that was enough. The winged words flew away; only the heavy heart remained during the times of back-and-forth arguments. Stinging. She no longer recognized him, nor did she recognize herself. Where did the words she studied go? Only a few phrases, a few words from life entered her speech—words never learned in school. Never. Where did the wind of love vanish, the voice of love that whispered with the first wonder of a lifetime’s passion? Choked to death. Sitting in a corner of the house, looking through the window, she saw the distant outskirts not as far as the morning sounds rushing by. Hurried. Seeing the village from a thousand miles away move to this very spot. A deserted road, tottering roofs, seeing poverty take root, seeing human affection drift away with the bobbing water. The lover’s red thread of fate slipped and vanished; what washed up on the shore of her heart was but a drop of blood formed by the wind of that day. Distant.

Hearing a voice, she knew not if it was sincere or false. She had to protect it—the drop of blood already formed. A voice, a word of love. Even if it was lost. It was still hers. A mistake. Leaving. In a moment when the sun tore through the clouds, she cried profusely for her heart, cried for pity, cried for the suffocation, cried until she was overcome with grief. For the love lost, leaving only a heart-wrenching voice and the bruises that remained. The drop of blood became a son. Infant. He lay still in her lap, not seeing the sun’s tears flooding the vast wilderness. Leaving. Carrying her child back to the corner of the house, poverty still clinging to the roots, to live another life. Having nothing, only a love. Fervent and bitter. Once. Twice. Thrice… many times. She no longer remembered the lover much after the call of "husband." She was left with him. The sole crystallization of the love of that day. The remaining bond between her and this life. Aside from friends during weary coffee chats with sought-after jokes to ease life’s labor and bitterness. Returning home. Lying alone under a stark white light, ghost-like, pushing her into a lonely and cold corner of her heart. Every time. A silhouette returning to find the call of "Father, son." Hidden. From a lonely yellow light, casting a shadow on a mossy wall that had turned green. Waiting.

The first steps, the first calls of life. Carrying the heart, heavy and light. The word "Mother," asking for "Father" amidst the hundreds of questions in this life. He kept asking without end. Questions about life all around. She answered in full. He kept asking without end. Questions about the life encircling them. She made trysts, waiting for him to grow up. He still stood in front of the house. Waiting. After all that time. Separated. She once thought she could do it. Alone. Answering the strained voice that had sunk into the summer midday sleep: “Yes, this Spring, Father will come home with us.” Suddenly. The wind stopped playing, the rain stopped teasing, the sun stopped mocking. Realization. My heart is at peace, yet why so sad? Startled, I find myself crying, though I know not since when.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...