Chiến Phan

Hiển thị các bài đăng có nhãn nước mắt chảy xuôi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nước mắt chảy xuôi. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 10 tháng 9, 2017

NƯỚC MẮT CHẢY XUÔI!?

pexels-photo-274711 
Nó đặt chiếc điện thoại xuống, gọi cho chị, nhắn tin cho anh, ngồi viết về những điều của cuộc sống vừa diễn ra.
Mẹ tôi, khóc với tôi những lúc tôi buồn, nếm với tui cay đắng tủi hờn…Cả cuộc đời của mẹ là con.
Người tình tóc bạc giọng thổn thức ở một đêm cuối hè đầu thu: Có phải không tiền nên không có con!? Nó cảm nhận niềm tủi thân của tuổi già đang bao quanh căn nhà lọt thỏm giửa những cây cối xác xơ xung quanh, gạch đá tan hoang sau trận càn quét của những chiếc máy xúc, đào sau khi thỏa thuận xong giá cả, bán cả xác nhà ở những người hàng xóm cạnh nhà. 
Nó gạt ý nghĩ tiêu cực của người tình, lãng sang chuyện khác để nổi niềm vơi đi. Lắng nghe. 
Người tình tóc bạc giọng khàn đặc của trận cảm đến với tuổi già day dắt như cơn mưa rỉ rã của bong bóng nổi bềnh bồng trên mặt sông không ngớt, thách thức khói nhà ai bay hòa vào nước mưa tan biến mất, chỉ đọng lại một vệt khói ở mãng trời trôi qua.
Mẹ tôi bước với tôi những bước chân đầu…lớn khôn rồi ngỡ còn trong nôi...yêu thương chưa thiếu một ngày. Lúc vui buồn của một đứa con trai, mẹ là cha mà còn thường thiếu.
Nó thấy dòng đời ngưng trôi, thời gian quay trở lại. Hình bóng của đứa trẻ trâu ngày nào vui đùa bên mái tóc dài chấm đất, bắt ghế lược chải nhìn vài sợi tóc rơi trong lúc tay gầy nhuộm nắng đang vội quấn lại như hẹn thề cuộc đời chỉ một và một thôi với người mình đã chọn ở một thời khói lửa, đạn bay.
Một người đã chọn đến khi hòa bình trở lại, đã ở lại thị thành và dỗ dành rằng người tình tóc bạc sẽ ở đó trong một ngăn tim, trong lúc lim dim không nhìn tỏ một bóng hình chỉ nhắn nhủ vài dòng để lại là nuôi dại những mãnh đời thơ ấy. 
Xa vắng, thấy mưa bay khắp trời, cỏ lay như níu kéo người chậm lại với giận dỗi có phải thế để trọn tình yêu thương, tìm chỗ nằm cho người mình đã chọn. Rồi người nhắn người tình nằm ở một ngăn tim cũng tìm về với đất, yêu thương gì để lại ngoài những mãnh đời con!?
Trời gió mây ngàn… sông tàn sao rơi…thế giới mênh mông, mênh mông không bằng nhà mình.
Nó ngắm nhìn xung quanh ngôi nhà đang sống, quẩn quanh trong những met vuông ấy. Ngơ ngẩn. Tìm về.
Mẹ ơi, con đã già rồi…con ngồi ngơ ngẩn nhớ ngồi nhà xưa.
Ngôi nhà bồng bềnh trên sóng nước, mưa đêm dột chổ nằm mơ người tình. Xa thẫm, ngắm người mình chọn qua di ảnh đặt chéo chỗ nằm, huân chương treo đầy lắc lư theo tiếng sóng và í a lời ru con ngủ sợ nước thấm làm ướt mất giấc mơ con. Ấm áp.
...
Nó nhớ đến câu chuyện anh kể khi chứng kiến những giọt nước mắt của các đứa con về một người cha đã ra đi; tự trách mình đã quá vô tâm, sống gần nhưng không gắn bó, thời gian trôi qua vội vã đến lúc ngồi cạnh quan tài thấy điều quí giá đã mất đi. 
Anh hỏi: Nếu như ông già có sống lại, cuộc sống của các anh có khác không? Tất cả đều “đứng hình” im lặng. Thấy cuộc sống của hôm qua quay trở lại, những câu hỏi thăm chiếu lệ lúc ghé qua nhà, để đâu đó cho người làm lo, thấy con cháu quanh nhà thiếu gì người lo, cuộc sống với những mưu sinh cứ thế định hình.
pexels-photo-327466 
Nó đệm lời anh: Nước mắt chảy xuôi. Anh gật đầu đồng ý.
Từng chặng đường dài đi qua, nỗi nhớ về quê nhà đã từng là một điều quý giá giúp con người ta trở về nay đã đi quá xa và quá lâu để con người ta quên mất? hay dỗ dành rằng sớm thôi, sớm thôi sẽ quay về, quanh đấy căn nhà sẽ ấm cúng hơn bên bếp lửa hồng, tiếng trẻ già sẽ lại râm rang như ngày hôm qua còn quẩn quanh bên chân mình, người tình sẽ mĩm cười như hồi sinh, thanh xuân quay trở lại. Thời gian như ngừng lại. Tình yêu ấy cứ ngỡ như là mơ. Tình yêu bình dị như trời đất hết nắng rồi mưa.
sky-man-person-night
Rồi sẽ nối tiếc, khóc thương hay lặng thinh nói thầm:  
Cám ơn mẹ hi sinh cả cuộc đời?
Tiếng trẻ nhỏ bí bô nằm cạnh, giấc mơ con chồng tiếp giấc mơ con 

Thứ Ba, 4 tháng 11, 2014

Thật rồi, nước mắt đã chảy xuôi!?

Nó gửi lời chào Thanh Hóa lặng im như bóng chim chìm vào ánh hoàng hôn. Êm ả và tự tình. Trên con đường thưa thớt người đi với hai bên ruộng đồng xanh mát; muốn thả kính xuống để hỏi mùa về lúa đã ngậm sữa chưa cho mũi ngửi hương đã thèm, con đường thẳng tiến ra sân bay không có những cánh cò bay như miền Tây yên ả, Thanh Hóa ngày đi chỉ có máy bay cất cánh đưa những con người từ nhiều miền ngược xuôi theo những mục đích của riêng mình; tựu trung lại vì cuộc sống khác nhau, gặp nhau vì một mục đích sống lúc nào đó giao nhau rồi đi. Ngẫu nhiên. 
 photo photo_8045.jpg 
Thả lưng vào ghế, treo mắt qua bên. Thấy con đường đê xé ngang cánh ruộng với khói bay lên trời như điểm xuyết việc thiếu vắng một áng mây ở phía trời xa, vài đứa trẻ cọc cạch chiếc xe đạp trên con đê già vui đùa chẳng để ý đến hương đồng cỏ nội xung quanh thơm đến thế nào mà bao kẻ đi xa vẫn không thể nào quên được những mùi hương ấy, đến tận phân trâu vẫn thấy sao nghe thơm lừng. 
Có phải là tâm lý của kẻ đi xa, nhớ đến da diết quê nhà từ những gì giản đơn mộc mạt nên những gì ngán ngại, cái bịt mũi của ngày hôm qua giờ đây lại ám ảnh đến nao lòng!? 
Có phải trong những lần lục lọi trí nhớ ấy, rồi sẽ có những kẻ ở phương xa ngậm ngùi, thèm thuồng nhớ đến những ngày ba vá đầu dừa ở những buổi chơi đầu hạ, khung trời kỷ niệm ấy rồi chợt thèm vài món gì đó dân quê từ góc nhà tỏa khói lam chiều!? 
 photo moon-wallpaper-desktop-desktop-wallpaper-graphic-design_zpsac4c8be9.jpg
Trong những lần sử dụng trí nhớ ấy, thèm một tiếng vịt kêu chiều nao lòng như tiếng đàn bầu da diết khiến người bật khóc ở một nơi xa, và vì sự da diết ấy mà đăm ra thành sợ một lần nào đó bất chợt nghe được âm thanh ấy từ những công cụ số hóa phát ra. Dặn dò. Nó đã chứng kiến quá nhiều nổi nhớ của những người ra đi về cái gọi quê nhà nên nó sẽ đưa hình hài đang lớn lên từng ngày trong tiếng gọi yêu thương để gặp lại những cái gọi là quê nhà mà ở đó nó vẫn còn đánh rơi nhiều lần những ký ức, kỷ niệm hay thậm chí từng thẳng tay vùi dập khi lớn sợ đúng mỗi một từ “quê”. Đau lòng. Khép lại cảm xúc, đặt mi chồng lên nhau, định dập dìu theo nhịp xe chạy trên con đường ấy, nhận ra người phụ nữ nó yêu gọi ra hỏi đến mấy lần về chuyến bay khi những hình ảnh phát đầy trên tivi về những cảnh tượng của máy bay mất tích gần đây. Nồng nàn. Hương đồng gió nội, bóng dáng quê nhà, thấy âm ỉ như than hồng vừa cháy. Bất tử. Dáng lưng của người phụ nữ nó yêu ấy ngày một khòm hơn, vầng trán giờ điểm đầy những vết chân chim. 
 photo photo_9645.jpg
Nó thấp thoáng thấy đâu đó khung cảnh tưởng tượng của ngày xưa ùa về. Thật gần, ở một khung cửa nhỏ, tiếng chó sủa ầm từ đầu hẻm, có kẻ lòng đầy hối hả đi vào cho thỏa cái êm đềm khó tả, rạo rực khó quên khi tưởng tượng về một ai đó rướn cổ ngóng nhìn từ phía trong với ánh mắt long lanh đợi chờ; khoảng sân lưa thưa nắng, nắng leo lén từ trần xuống đất ngồi chơi đợi chờ những chiếc lá vàng vẫn còn bấu víu lấy mấy tàng cây còi cọc mọc nơi đất hẹp ở những căn nhà phố thị, hẻm bắt chéo nhau, thiếu khoảng râm ngợp sân dưới bóng hoàng lan của Thạch Lam ngày nào, tương tư trong sách vở về một mối tình đẹp như tranh vẽ với những ngôn từ bình dị. 
Nó thấp thoáng thấy đâu đó khung cảnh tưởng tượng không còn là của ngày xưa. Thật rồi, có thật rồi một thằng nhóc nhỏ sẽ nhao nhao lên chạy ra để gọi bi bô những tiếng nói đầu đời mà đến tận khi xuống mồ con người ta vẫn khát khao nghe lại những từ ấy. Ba mẹ. Ảnh hình của một thằng nhóc không còn là thấp thoáng, ảnh hình đó trong đầu rất rõ ràng, rõ ràng hơn bao giờ, không như sự tưởng tượng hình hài bằng góp nhặt hình ảnh từ những đứa trẻ xung quanh ở một lần bắt gặp về một ảnh hình tay non bấu vào cửa sắt, nhìn về khoảng sân trước long lanh bên tiếng chó sủa ầm để rồi nở nụ cười con lòi mấy chiếc răng vừa nhú trong sự thích thú của những người yêu thương, đong đếm từng ngày như sợ đánh rơi mất vài kỷ niệm, ký ức của khung trời ấu thơ không bao giờ quay trở lại. 
Thật rồi, nước mắt đã chảy xuôi!?
(Ảnh: Sưu Tầm)

[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...