Chiến Phan

Hiển thị các bài đăng có nhãn tài chính toyota việt nam. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tài chính toyota việt nam. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 16 tháng 3, 2016

Sài Gòn núp nắng với những con người tìm kiếm được lý do

 photo angelcrybydigitalsoldiele3.jpg 
Sài Gòn núp nắng đại hạn trong căn phòng của tòa nhà sáu mươi tám tầng lắng nghe tiếng nhạc của Beethoven để viết cho thỏa thuê cảm xúc mang về từ sông nước miền Tây.
***
Thằng nhóc bước vào với khuôn mặt lộ rõ những đường gân, căng thẳng hơn mọi lần với đôi mắt đăm đăm và lẫn đâu đó vài giọt mồ hôi vì nắng giữa trưa. Thường khi. Đợi một tràng tuôn xả của anh chàng bức xúc về một điều gì đó trong quá trình làm. Lắng nghe.
Câu dạo đầu sau mấy lần hơi chặn lại: Anh có thấy em theo phe này hay phe kia trong công ty này không?
Nó trả lời: Không.
Rồi, vậy nói tiếp. Thằng nhóc đáp lại với cái tính ngông nghênh vốn thường. 
Nó tiếp lời, cười. Vì em khéo. Nó muốn giải tỏa bớt nhiệt đang phát ra từ đối diện khi cái nắng theo thằng nhóc bắt đầu vào phòng & đầu nó đã chuẩn bị cho một câu chuyện phải nghĩ suy nhiệt tình. Và việc khéo đấy là do tính cách của mỗi người khác nhau và không thể ghép chung chuyện phe phái gì ở đây, nhưng chốt lại là chuyện gì?
Thằng nhóc bốc đồng vì câu chuyện ngày một đi xa và dặn dò nó phải cẩn thận khi thằng nhóc lắng nghe nhiều câu chuyện mà bản thân chứng kiến được kể lại trước mọi người khác đi từ miệng của một người. 
Một người mà nó thường & luôn ép thằng nhóc cũng như những đồng nghiệp làm cùng phải dành sự tôn trọng với lý lẻ thuyết phục duy nhất rằng bản chất con người đấy không phải xấu xa.
 photo 40151423.jpg
Con người vốn dĩ ích kỷ & độc ác, chỉ khác biệt nhiều hay ít ở mỗi con người người trong những hoàn cảnh khác nhau.
Em chỉ muốn dặn anh cẩn thận! 
Thằng nhóc để lại sự lo lắng sau khi xả bớt nhiệt phần nhiều do bức xúc tích tụ từ sự so kè giữa công việc và tình đã làm cái tính ngông nghênh kia phải tiết chế phần nhiều, để rồi bỏ lại mấy chữ: sân si vẫn còn
Thằng nhóc tiếp tục sự lo lắng mấy đứa trẻ sẽ bị ảnh hưởng ít nhiều. Nó cười khì là đã nghĩ về rủi ro đó khi đã từng mất đi một, hai ...thì giờ ba. Âu cũng đã chuẩn bị tâm lý cho mình & đâu đó đặt vào những con người trẻ tự quyết định con đường của chính mình sáng suốt khi bắt buộc phải xử lý thông tin đa chiều.
Thằng nhóc nhìn nụ cười chua chát trong im lặng. Nó giải thích thêm về sự lo lắng khác khi gốc rễ bám sâu. Hận thù. Ở khởi đầu giống nhau, cuối đường theo hai ngả rẽ khác. 
Sự lo lắng về tính khí của ngày cũ ở một cuộc sống đổi thay vẫn còn, sẽ bồi thêm vào sự câm hận như giải pháp duy nhất để giải tỏa cho sự ức chế bản thân. Trút lên một người nào đó. Cười khì chắc có lẽ vì quá yêu. 
***
 photo one_more_step_by_bittertaste.jpg
Khi cái nắng không còn núp bóng nữa, chui tận vào trong con người để rồi bị vùi dập bởi những lý lẽ đưa ra để tự vỗ về mình bằng sự lắng lo:

 + Rằng sự giận dữ khi bế tắt trước những gì của hôm qua chưa bỏ xuống được để chấp nhận hiện tại đã đổi thay để bắt đầu lại. Khó khăn. Sẽ thúc giục con người ta buông xuôi mặc cho giận dữ lấn át lý trí đẩy mình rơi tự do vào những hành động thiếu nghĩ suy. Thường tình.
 + Rằng cái bản chất chắc có lẽ đã không còn khi ngày hôm nay đã thay đổi quá nhiều với mọi thứ điều quy chụp về nó khi nghe thằng nhóc nói. Nghẹn đắng. Thấp thoáng thấy con đường nào của ngày hôm qua nói cười trên những con đường nắng, gió bụi bám đầy rồi khóc cười ở một đêm mưa. Sự háo thắng đẩy con người ta đến bờ vực thẳm!?

Nó bỏ ngang câu chuyện như mọi lần khi thấy gương mặt thằng nhóc đã dịu sau vấn đề chốt lại: Nó sẽ chỉ làm điều bản thân cho là đúng & tập trung vào làm chuyện đó, gạt bỏ những thức xung quanh. Thằng nhóc cười: Em thích anh ở điều đó. Nó cảm giác thằng nhóc thích một người khác hơn là bản thân nó về tư tưởng này để lại. Một tư tưởng rất thử thách người theo đến cùng. 
***
Sài Gòn nắng trưa như dịu ngọt khi thằng nhóc ngông nghênh với tâm thức mặc kệ, đo lường các kiểu ngày nào giờ bật ra điều lắng lo cho bản thân nó - đứa mang trên đời lắm chuyện thị phi, chỉ chốt lại rằng: cây to phải chịu nhiều gió lớn
Thằng nhóc xác định rằng nó sẽ ngồi riêng một bên. Một mình. Chẳng đụng đến ai và chẳng muốn ai đụng đến mình như cách thức con người ta thường chọn ở một đời công bộc. Mọi khi.
Nó bước xuống cái tòa nhà cao nhất Sài Gòn hiện tại để nhìn lại con đường mình đi. Tự hỏi. Đúng hay sai!? Rồi sau làn khói bay đấy nó lại nhập nhòa ở những dòng người đi vội vàng. 
***
Tưởng đâu ngày tàn theo cơn gió mặn, đâu ngờ ở giữa Sài thành nó cũng niếm được chút dư vị ngọt lành từ mãnh đất Bình Dương. Thằng nhóc trẻ chạy ngược về thành phố để gặp nó lúc mặt trời đi trốn chỉ vì muốn khách hàng có giấy tờ mang theo mình cho kịp một buổi làm ăn. Chợt nghĩ.
Chắc thằng nhóc đó có hoặc sẽ không kể lại rằng nó đã chăm sóc khách hàng mình bằng cả sự tận tâm. Thật lòng. 
Thấy trái khoái giửa hai dòng cảm xúc. 
Thấy cảm giác do dự bất chợt về một nghiệp nghề tan biến. 
Thấy nó như trẻ lại với những khát khao vì được soi lại bóng mình từ những ngày mới vào đếm được một hai. 
(P/s: Chắc có lẽ sau bài này, thằng nhóc sợ thị phi đó ít nhiều cũng tìm kiếm được thị phi giống mình :D) 
Ảnh: Sưu tầm
  

Thứ Bảy, 27 tháng 2, 2016

[TFSVN] Người đàn bà thép của Toyota Việt Nam

Nó bắt đầu kiểm tra lại lịch đã lên cho nhân sự quản lý mới ở một góc con đường Katinat của Sài Gòn buổi sáng. Công việc mà lẽ ra nó và chị thường làm.
 photo G9.jpg
Giờ không còn nữa…
Buổi đầu tiên. Dáng dấp nhỏ người đến mong manh đó bước qua cùng cái gật đầu để lại với nụ cười đậu đó trên khóe môi trong ký ức ban đầu của thằng nhóc ngổ ngáo gặp trong buổi phỏng vấn lần hai. Đâu hay. Buổi phỏng vấn đấy nó được gặp hai người làm ảnh hưởng đến sự nghiệp nó sau này. Giật mình. Chị là một trong số đấy!  
Một người đã bước xuống trước một sân ga ở một buổi trời vàng nắng để lại cho nó giá trị về lòng tin nằm trước sự thật. Kiên trì. Khi nghe đâu đó có phạm trù về đời công bộc có hai loại người. Anh thuộc khái niệm đầu đang viết tiếp câu chuyện ở bên kia triền dốc. Nhọc lòng.
 photo 82781350a7542b593d0_zpsd4580127.jpg
Chị là người còn lại đi tiếp cùng nó trên một con tàu đang chuẩn bị vào hầm. Bão giông. Đời công bộc. Thế sự nhiễu nhương. Con người tìm đường sống hay lòng vọng sân si. Không biết. Chỉ biết là vùi dập nhau làm quà mua vui. Mặc kệ. Chị, nó và những con người trẻ tiếp tục trên con đường đã xác định. Dặn lòng. Cây to phải chịu nhiều gió lớn. Dặt dìu. Đi trong những tháng ngày sương gió. Ì đùng. Miệng đời, đời miệng. Nghiệt cay. Trôi tuột. Không ghì lại kịp khi lỡ đẩy mạnh một đoàn tàu chất đầy những khoang chẳng chịu khớp răng.

Giờ không còn nữa.
Buổi sớm mai. Bước đi vào lòng phố từ nơi phố cổ của Hà Nội âm vang, đến sông Hàn ươm nắng rồi dọc bến Ninh Kiều nghe mấy đợt sóng Cửu Long rì rầm những âm thanh sống của ngày mới bắt đầu. Nhẹ thênh thang.
Buổi trưa già. Dặn dò sau câu nói “ai rồi cũng thế” như ấu thơ về lại khi nghe đâu đó tiếng đời này khá quen. Thầm nhớ. Chị là một trong những người phụ nữ mạnh mẽ nhất mà nó từng biết khi trong lúc suy sụp nhất không còn điều khiển được cơ thể mình gục vào người nó, trí óc vẫn lên tiếng dặn dò từng chuyện tí ti.
 photo user1092425_pic830061_1281780065.jpg

Giờ không còn nữa.
Buổi cuối cùng. Tiễn đưa chị với hơn hai mươi năm sống với tên tuổi trong ngành ô tô cùng thương hiệu Toyota & tám năm khai sinh ra từ mãng tài chính của nhà sản xuất từ một góc chia cùng văn phòng, là một buổi tiệc nơi căn bếp nhỏ với những chiếc dĩa lấp đầy bánh, nghe kể rằng quà bác tổng mang từ Nhật sang. Nghẹn đắng.
Lắng nghe trãi lòng như đọc thoại nói với những con người còn lại trên chuyến tàu như cuốn phim quay ngược, đưa mọi người về cùng ở thập kỷ chín mươi nơi gã khổng lồ vẫn còn đang chạy đà & là nơi nó may mắn bắt gặp được những tình bạn gắn kết nhau từng ấy năm. Thèm thuồng. Năm, mười, mười lăm, hai mươi. Đời cạn. Tự hỏi đời mình mai này có được những tình bạn vượt ngưỡng năm, mười, mười lăm, hai mươi…để lời chào tiễn nhau bằng mấy bước nhẹ thênh thang, người đi khập khiểng ở những mái đầu tóc đã nhuộm một màu mây ở một trời cuối năm lặng gió. Tiễn đưa.  
Lắng nghe chân tình gửi gắm, mấy gia vị đời trộn thành một vị cay, cạn lời dành cho đội ngũ mình ở ánh mắt quạnh hiu chiều ấy, thấy gì đó xa xăm, dù đã chuẩn bị sẵn tình thần cho một buổi tiễn đưa. Nó bước ra, bỏ lại căn bếp nhỏ với những tiếng rộn ràng tiễn đưa, để rồi tiễn chị xuống một sân ga có hoa, bánh mang về. Một góc. Chị mang trên mình kỷ niệm từ những hình ảnh đồng nghiệp gắn bó đã từng bao năm.
 photo user1092425_pic830076_1281780392.jpg
Nó quay trở lại căn phòng thường trực để ngồi ngó sang bàn chị. Thiếu vắng. Điều gì đó lúc này.
Dẫu biết cuộc sống đến và đi. Lẽ thường. Nhưng lý lẽ thường không khống chế được cảm xúc của con tim.
Dẫu biết cuộc sống đến và đi. Lẽ thường. Nhưng cuộc đời luôn có những phút giây người ta sẽ nhớ mãi. Phút ban đầu và lời sau cuối. Nặng mang.
Rồi ngồi ở một góc con đường tưởng tượng. Đếm từng ngày ở mỗi lần thức dậy sớm mai theo quán tính ngày ấy. Chắc cũng đếm được vài lần…lặng lẽ…nhắc nhở mình rằng ngày hôm nay lại là một ngày thong thả, tự do.

(P/s: Tạm biệt người sếp cũ – chị Hương – người đã bước xuống một sân ga ở một buổi đầu xuân)
(Ảnh: Sưu Tầm)

Thứ Tư, 17 tháng 12, 2014

Biểu Đồ ĐỨT ĐOẠN

Nó bỏ lại kế hoạch năm mới còn dang dỡ, mở word lên bắt đầu gõ con chữ đầu tiên ở cái gió đông bắt đầu về khi dòng xúc cảm chen ngang những con số vì một biểu đồ đứt đoạn. Một biểu đồ thiếu hai đoạn cuối với số liệu về Mo. 
Gạch đầu dòng. Mưa xuân giữa rừng. Đặt cho họ tên. Thằng ku; nằm vào trong bản thảo kế hoạch giữa năm, đến từ một độ hạ bỏ đi bụi đời khi thu vừa ngênh ngang bước sang. 
 photo thien-nhien-11-7004-1409289858_zps76fda032.jpg
Nhìn mái đầu trẻ (nói xong nhận già – đăm ra trẻ dại – lại thích dạy đời – ngược ngạo) từ buổi đầu ngơ ngác nói chẳng trôi lời, ngượng ngùng trong câu hỏi, sượng sùng cười trừ khi nắng hạ vàng lén vén màn đi vào cửa cơ quan. 
Đóng khung. Những cách thức ban đầu, tiếp cận ra sao, giao tiếp thế nào đưa vào trong câu nói. Đừng nhìn cười tưởng vui. Ra rã. Theo những bước đi đầu, nắng rớt lại phía sau từ mấy lần ghé khách. Chuyện trò. Xã giao. Đi vào câu chuyện ngọt ngào hay đắng chát. Lần mò. Chậm mà chắc anh ơi! Dằn lại. Nhìn cười tưởng vui!? Rồi cười cho rớt bớt bụi đường sớm mai trên chiếc áo ngập đầy mồ hôi thấm ướt. 
Nhập số. Theo chiều đi lên. Những lời khen đan xen lời dằn. Ngựa non háu đá, rừng càng già càng cay. Những lời dặn vượt ngoài khung việc. Chuyện trò. Tìm hiểu một nổi niềm. Sẽ chia với một củ gừng cay khác. Cho ngọn lửa ngày hôm qua thắp lại, cho sự tự ti bớt đi ở ngày hôm nay. 
 photo thien-nhien-4-4440-1409289858_zpseb892e6a.jpg 
Chấm đến nhiều lần hơn cả số ba. Đặt thêm vào một dấu chấm than. Gạch ngang phần bỏ trống. Chẳng muốn đặt số không ở hai ô còn lại trong con số mười hai để nằm tròn trọn tính. Rừng về lại với mưa xuân với những quyết định của riêng mình. 
Dừng lại cuộc chơi ở một chiều thu tàn. Lá úa. Trong cái nắng gió ở thì hiện tại nó với thằng ku ngồi ôn lại những gì gió nắng ở thì quá khứ đơn, thằng ku tưởng như đang đọc thoại một mình khi ngồi trước nó để lân la bắt đầu một câu chuyện nhằm giải tỏa những cảm xúc, nổi niềm khi phố phường tấp nập, quán đông người như dòng thác chảy. Mặc kệ. Những cảm xúc, nổi niềm riêng. 
Để rồi, phát hiện, nhận ra, vỡ òa với day dứt, mâu thuẫn chen vào làm lấm chút đắn đo lựa chọn. Đặt lòng. Những cấu trúc lên giọng ở cuối câu. Trên những ngã rẻ của cuộc sống mình, quyết định ấy có phải là sai? Trên những khoảnh khắc của đời mình, tự một lần quyết định, có phải là đúng? 
Muốn chửi. Như những lần chửi. Có bài toán đời nào có kết quả đúng sai rõ ràng? Vẫn còn đó những mãnh đời đến tận khi nằm xuống, trút hơi thở cuối cùng còn tự hỏi rằng ta đã sống đúng & trọn cho cuộc đời ta? Một lần thôi tiếc nuối. Thì lấy đâu ra câu trả lời ở thằng nói và thằng nghe về bài toán đời. Chỉ biết đời không cho ta biết trước, đời chỉ cho ta quyết định. Nghĩ thầm. Triết lý mệt đời thằng nói, mệt mõi đứa nghe. 
Muốn mắng. Như mọi lần mắng. Rồi thôi. Vì không còn nhiều thời gian nữa để ngồi lại. Lắng nghe. Sự dồn nén khi gửi gắm quá nhiều trở thành sự ức chế. Sự non trẻ khi nhận định một vấn đề không kiểm chứng trở thành sự giận dữ. Thấy mình sân si, có là gì thì đấy là một phần của đời đấy thôi. 
 photo thien-nhien-9-8828-1409289858_zpsb0b938b6.jpg 
Nhìn mái đầu trẻ (nghe xong thấy già – cũng ra trẻ trâu – thích đâu đó thành quả) từ buổi tàn thu nay, thấy long lanh trong ánh mắt, xác lột mấy lần, chẳng biết dỡ hay, không biết xấu tốt chỉ nghe được một câu: Thấy mình khác nhiều. Mắt trốn ra đường, làm một ngụm, thả khói bay trêu đùa với màn đêm. Thích câu: khác nhiều.
Ghế cây, bàn nhậu, dăm câu ba chuyện vẫn là quay lại với quyết định ra đi, sự ức chế vẫn còn đeo bám. Bia lạnh không trôi được đâu đó một nỗi niềm. Tựu trung lại. Nhiễu nhương. Hai từ. 
Đặt dấu ba chấm…từ nụ cười và ánh mắt trẻ của ngày quay lại giữa nắng hoang tàn, ăn một buổi cơm trưa, say sưa về con đường mới. Ngập ngừng. Đặt tiếp ba chấm… để con số sẽ chạy trên một biểu đồ khác khi quay về nguồn cội. Chúc thầm. Rừng sẽ ngập xanh với mưa xuân. 
(P/s: Gửi tặng một đồng đội không ngồi cùng trên đỉnh “vinh quang” tự nhận)

Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

Ba Rọi - I've never been to me

 photo 82781350a7546496a8c_zps25fc745d.jpg
Như một tật xấu, nó ngồi đếm những gì đọng lại: vài câu chuyện vui buồn từ mấy bận nắng mưa về một người đã dừng lại ở một sân ga khi con tàu TFS tiếp tục lăn bánh về phía trước.
Nhiều khi. Nó từng hỏi từ đâu hình một tật xấu, khi không đếm kẻ lên tàu chỉ đếm người xuống ở một sân ga nào đấy?
Không biết.
Trong cái khí trời của Sài Gòn đỏng đánh lúc nắng lúc mưa, nó thoáng nghe câu nói của chị trong lúc bước vào để đón mừng sự sẻ chia từ những đồng nghiệp. Còn mấy ngày nữa là sắp sửa được năm năm, nghe xong nấc nghẹn. Cười. Gượng gạo.
Không hiểu. Vì sao.
Đời người lại bắt đầu đếm những cái năm, mười, mười lăm…Không như thuở nhỏ của trò chơi năm, mười lắng đi trong vài giây để rồi kiếm tìm. Giờ đây. Năm, mười, ngồi với gã Y Vân mà đếm. Ngậm ngùi. Hỏi. Tìm kiếm được gì đây!?
Ba rọi. Nickname nó đặt cho chị trong một lần đùa. Mặt thịt. Mặt mở. Vậy thì còn thiếu gì ở đây. Nó gọi chị là Ba rọi từ đó.
Từ đó. Đến giờ đã gần năm năm.
 photo 82781350a7551571264_zps82a8e4ce.jpg
Từ đó cũng là một ngày cuối năm nói cười trong một thuở khai sinh với nhiều thứ để nhận nhìn, dựng xây. Lấp đầy. Tiếng cười thay cho xả giao phần nhiều. Tiếng nói thay cho khách sáo phần cao. Tất cả chỉ dừng lại ở đấy thôi. Tiếng cười và tiếng nói. Không cùng một phòng ban, chị em đi qua những ngày nắng gàn đổ lửa đế những ngày mưa bão ghé ngang dội vào lớp kính. Không hay. Phố phường không chờ đợi. Thời gian cũng chẳng đợi chờ.
Đến giờ nó bước lên bậc tiếp theo của đời người để ngồi ngang với chị. Chuyện trò. Ngổ ngáo. Về một chủ đề mà trước giờ bắt theo không kịp vì chưa có kinh nghiệm đời thường. Cái con, con cái.
Nó học hỏi chị những kinh nghiệm sẻ chia về cuộc sống đời thường. Lắm lúc. Cảm. Thấy chị tôi; ba rọi, người phụ nữ đâu đó thèm khát tự do nhưng lại mâu thuẫn với hạnh phúc hiện tại. Người phụ nử đang có tất cả nhưng dường như thiếu thốn, đủ đầy nhưng thấy vẫn còn trống vắng ở một góc đời mình. Cảm. Một người phụ nữ đang khát khao đi tìm sự khám phá như trong lời hát của I’ve never been to me.
Gom lại. Tất cả chỉ là một cảm giác chủ quan như mỗi lần ngồi với ai đó. Chuyện trò.
 photo 82781350a7543a871fc_zps35186e90.jpg 
Nó bỏ ra ngoài, chọn một góc quán, ngắm phố phường với người, xe qua lại trên một đại lộ của Boulevard của ngày xưa giữa trời vẫn còn giăng mưa. Rỉ rả. Sợ cái cảm giác như sắp mất đi một điều gì đó thân thuộc. Thèm khát một vòng tay nhưng lại sợ hơi ấm làm cảm xúc nhận chìm đi những gì của thực tại. Chị đã dừng lại ở một sân ga và nó cần phải vẫy tay chào trong nụ cười rạng rở để một ngày mới, ở nơi nào đó, chị sẻ bắt đầu viết tiếp những trang khác của đời mình. Thiết tha & yêu đời, có thể những hậm hực lẫn xen nhưng trong tất cả đấy là những gì của trang mới.
Ngày xuống, đêm lên. A new day has come. Nó bước qua chổ cũ, ghế đã vắng người xưa. Một góc bàn đã khuyết.

( Ảnh: Sưu Tầm)

[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...