Chiến Phan

Hiển thị các bài đăng có nhãn mãn giác thiền sư. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn mãn giác thiền sư. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2026

[TFSVN] Đoàn tàu đại lý - Những chuyến tàu đi không khứ hồi


Thanh Hóa một ngày trời xám xịt. Hàng xe kéo dài gần như đến vô tận. Có những người Nhật xa xôi, mái tóc bạc phơ, cúi đầu cung kính theo nghi thức truyền thống của xứ sở Phù Tang. Có cả những viên chức đứng đầu trong bộ máy chính phủ, những người vốn dĩ chỉ xuất hiện trên màn hình tivi, nay cũng hiện diện ở đây với nét mặt u buồn, sự hiện diện để đưa tiễn một người đi. Anh ra đi trên con đường cao tốc, chẳng phải một tai nạn, chỉ là một cơn khó chịu đột ngột tìm đến ở bên trong cơ thể mình. 

Người nằm xuống, nhưng bánh xe Toyota vẫn phải lăn.

***


Trở lại, Giữa rực rỡ Gem Center: Khi ánh sáng không soi thấu nỗi mệt nhoài. Một lễ kỷ niệm 15 năm TFSVN tổ chức ở Gem Center. Ánh đèn laser quét qua những bộ suit phẳng phiu.

"Cứu em anh ơi!" – Tiếng nói thảng thốt của cô em phụ trách buổi tiệc. Sự cố đột ngột: sơ đồ chỗ ngồi bị đảo lộn do vài khách mời VIP đến muộn và một số khác xuất hiện bất ngờ. "Nó" cần phải thay đổi chỗ ngồi, sắp xếp lại người chăm sóc khách. 

Nó buộc phải bỏ lại chiếc bàn của những gương mặt thân quen – nơi vốn dĩ nó định ngồi xuống để tìm chút hơi ấm đồng nghiệp sau bao ngày xa cách. Nó lỗi hẹn với một ly rượu chúc mừng, một câu thăm hỏi, để lao vào cuộc chiến "ngoại giao bàn tiệc".

Ở một bàn khác, "nó" bắt gặp ánh mắt của một người chị quản lý tại Gem Center. Chị ngồi đó, giữa những nghi thức giao tế tưng bừng, nhưng đôi mắt lại đăm chiêu và lộ rõ vẻ mệt mỏi. Chị nhìn nó, một cái gật đầu nhẹ, như sự đồng cảm của hai kẻ cùng làm "đời công bộc".

Và rồi, khi màn hình lớn bừng sáng, chiếu lại hành trình 15 năm của TFSVN, tim nó thắt lại một nhịp. Một cuốn phim đang chạy trong đầu mình về chị hiện ra – Nguyễn T. M. Ph…, Phó Tổng Giám đốc Điều hành của Toyota Hiroshima Tân Cảng (THTC).


Ký ức Tân Cảng: Ông cụ đi bộ và người đàn bà tóc tém

Mười lăm năm trước, nó lần đầu đặt chân đến THTC. Đó là một đại lý kỳ lạ và đầy chất Nhật giữa lòng Sài Gòn. Nó vẫn nhớ hình ảnh "ông cụ" người Nhật – một vị sếp cao cấp, dáng người nhỏ con và nhanh nhẹn, sáng nào cũng lầm lũi đi bộ từ đường Tôn Đức Thắng sang Nguyễn Hữu Cảnh để làm việc. 

Chính ông đã thiết kế nên văn hóa chào hỏi đầu ngày: tất cả nhân viên đứng thành hàng, cúi chào nhau và chào khách bằng sự trân trọng tuyệt đối. Một nghi thức đã duy trì gần hai thập kỷ, biến THTC thành một biểu tượng của sự kỷ luật và lòng hiếu khách.

Lúc đó, nó tiếp nối một mối lương duyên còn dở dang của một người chị tiền nhiệm tại TFSVN với đại lý này. Một trong những người nó phải "chinh phục" chính là chị Ph.., giọng miền Bắc thanh thoát nhưng sắc sảo, mái tóc tém cá tính và tốc độ làm việc thoăn thoắt đến lạ kỳ. Chị không chỉ sở hữu một gương mặt ưa nhìn, chị còn là "sát thủ bán hàng", một trong những nhân viên bán hàng xuất sắc nhất.

Nó – một gã trai trẻ đầy tham vọng – cũng muốn mình xuất sắc như thế. Không nhớ hết bao lần. Chị em chuyện trò, từ trưa nắng hoang tàng, đến chiều tàn rực rỡ  tại THTC, nó và chị ngồi lại bên ly cà phê đậm vị, đặc trưng của vùng Tân Cảng. Nó chỉ tìm được hương vị đó ở một Toyota Thăng Long sau này. 

Dòng đời nổi trôi, chị rời THTC vì những thay đổi trong guồng máy quản lý. Nhưng rồi, như một định mệnh, chị lại trở về, lần này với tư cách người đứng đầu. Nhưng vinh quang ấy không kéo dài mãi mãi.

Nổi trôi dòng đời, tham vọng gắn kết, hai chị em trở thành quản lý. Mau mắn. Thường kỳ. Hai chị em chốt chỉ tiêu để phấn đấu chỉ bằng vài câu ngắn gọn. Người của chị, đứa bên nó, tẽn tò chẳng biết chuyện gì đang diễn ra.

Đằng sau cái sự "nhanh quá vậy" mà đám trẻ đi cùng hay thắc mắc, chính là một khối tài sản khổng lồ mang tên: Niềm tin.

Nó thường bảo với mấy nhóc khi đó: "Chị ấy cá tính, và cái cá tính đó mới là thứ khó tiếp cận nhất. Để chị ấy tin, các em phải thật, không được diễn và cam kết thì phải làm được, tất cả là hai phía".



Nguyễn Đình Chiểu, Sài Gòn, nắng xuân vẫn còn vương trên phố. Chị, em có một cái hẹn. 

Trước cuộc hẹn một ngày. Giữa lúc thông tin về những cuộc cải tổ nhân sự phủ sóng ngành xe toàn quốc, chị nhắn cho nó một dòng tin ngắn gọn: "Chị nghỉ rồi em ạ!"

Nó đọc tin, mỉm cười gõ lại: "Em không quý một người bởi một chức danh!"

Chị em gặp lại nhau, không để hoài niệm. Phòng ăn rộn rã tiếng nói, cười.  Chị em nói về hiện tại, cuộc sống và gia đình. Rộn ràng. Chia sẻ về những offer (lời mời) mới mà các đối thủ vẫn đang săn đón. Trạm dừng xác định là ở đây; sân ga vừa chào đón một người bước xuống, nhìn lại bàn, sót lại chỉ còn lẻ ở lại dưới mái nhà Toyota, các thương hiệu khác giờ đã ngồi chung bàn.  

Tâm tình. Chị kể, em nghe. Em nghe, chị kể về những khoảng trống trong gia đình suốt hành trình chinh chiến, về một mái nhà từng phải chịu đựng những cơn thịnh nộ trút xả từ áp lực công việc, về những khoảnh khắc thiếu vắng sự gần gũi với người thân yêu. Giống nhau. Tất cả như thiêu thân lao vào guồng quay đó, giờ chia lại ở thì quá khứ. 

Và rồi, cuộc trò chuyện chùng xuống khi nhắc về những người đồng nghiệp đã ra đi. Tin buồn đưa về từ khắp ba miền Bắc – Trung – Nam. Những gương mặt từng cùng nhau cụng ly, từng tranh luận gay gắt trong các cuộc họp, giờ đây đã nằm yên dưới lòng đất mẹ. Sinh tử là thường tình, nhưng đối diện với nó giữa lúc mình vừa rời bỏ một "ngai vàng" ảo ảnh, cảm xúc lại dâng cao hơn bao giờ hết.

Lúc chia tay, chị cầm tay nó, nhắn nhủ những lời về việc giữ gìn niềm tin vào cuộc sống, đừng để guồng máy nghiền nát luôn chính bản thân mình. Nó cười ngoác miệng – đắng cay, lạc quan và tếu táo: "Em vẫn luôn ngoác miệng cười mà chị!"

Chiếc xe của chị lăn bánh đi, nó thì ở lại nhìn theo. Đoàn tàu Toyota vẫn chạy, người lên người xuống. Lắm khi, người ghép kẻ thắng người bại. Lắm lúc, nó nghĩ: Khi ánh đèn sân khấu tắt đi, bạn còn lại ai để ngồi uống một ly cà phê đậm vị và cười thật thà với nhau?

Khi người ta đang mải mê tranh quyền đoạt vị, phân định kẻ thắng người thua, thì cuối cùng, tất cả đều... thua. Thời gian, sức khỏe và tâm hồn được mang ra đánh đổi. Có một người vừa bước xuống một sân ga ở đoàn tàu đại lý Toyota, chạy song song cùng con tàu TFSVN. Nó đứng bên, mở cửa sổ, hít không khí từ đất mẹ, trời cha, ngoác miệng cười lạ: chị em ta duy trì một liên lạc. Biết đâu. 

***


Thanh Hoa, on a day of leaden skies. A line of cars stretched almost to infinity. There were guests from far-off Japan, their hair silvered by time, bowing in solemn reverence according to the traditional rites of the Land of the Rising Sun. There were top-ranking government officials—faces usually seen only on television screens—now present with sorrowful countenances, gathered to bid a final farewell. He passed away on the highway; not an accident, but a sudden, silent rebellion from within his own body.

The man lies down, but the wheels of Toyota must keep rolling.


Back to the present, amidst the brilliance of Gem Center: When the lights fail to pierce through the veil of exhaustion. A 15th-anniversary celebration for TFSVN. Laser beams swept across crisp, sharply tailored suits.

"Help me, brother!"—the frantic voice of the young girl in charge of the event. A sudden crisis: the seating chart was in shambles as several VIP guests arrived late while others appeared unexpectedly. "It" (the protagonist) had to shift seats, rearranging the staff to accommodate the guests.

"It" was forced to abandon the table of familiar faces—the very place it had intended to sit to find a bit of collegial warmth after so many days apart. It missed out on a celebratory toast, a few words of kin, only to plunge into the "banquet diplomacy" war.

At another table, "it" caught the eye of a female manager at Gem Center. She sat there, amidst the bustling social rituals, but her eyes were pensive, betraying a deep fatigue. She looked at "it" with a slight nod—a silent empathy shared between two souls living the "life of a public servant."

And then, as the giant screen ignited, replaying TFSVN's 15-year journey, its heart skipped a beat. A film began running in its mind, and the image of her emerged—Nguyen T. M. Ph…, the Deputy Managing Director of Toyota Hiroshima Tan Cang (THTC).

Memories of Tan Cang: The Walking Old Man and the Woman with Pixie Hair

Fifteen years ago, "it" first set foot in THTC. It was a strange dealership, steeped in Japanese essence in the heart of Saigon. It still remembered the image of the Japanese "old man"—a high-ranking boss, small-statured and brisk, who every morning trudged on foot from Ton Duc Thang Street to Nguyen Huu Cang Street to work.

It was he who designed the morning greeting culture: all staff standing in a row, bowing to one another and to customers with absolute respect. A ritual maintained for nearly two decades, turning THTC into a symbol of discipline and hospitality.

Back then, "it" was picking up the threads of an unfinished connection between a predecessor at TFSVN and this dealership. One of the people it had to "conquer" was Ms. Ph… Her Northern accent was graceful yet sharp, her pixie hair full of character, and her working speed was incredibly swift. She didn’t just possess a pleasing face; she was a "sales assassin," one of the most outstanding salespersons in the business.

"It"—then an ambitious young man—wanted to be just as excellent. It lost count of how many times they spoke. From the desolate heat of high noon to the radiant glow of sunset at THTC, it and she would sit over a cup of bold, flavorful coffee—a signature of the Tan Cang region. "It" would only find that specific flavor much later at Toyota Thang Long.

As life flowed on, she left THTC due to shifts in the management machinery. But then, as if by fate, she returned—this time as the leader. Yet, that glory did not last forever.

Life drifted, ambitions bound them together, and both became managers. Quick. Constant. The two would close targets and commitments with just a few brief sentences. Her people and its subordinates would stand by, bewildered, not knowing what had just transpired. Behind that "How was it so fast?" that the younger staff often wondered about was a massive asset called: Trust.

"It" used to tell the youngsters back then: "She has a strong personality, and that character is the hardest thing to approach. To earn her trust, you must be real—no acting. If you commit, you must deliver. It goes both ways."

Nguyen Dinh Chieu Street, Saigon. Spring sunshine still lingered on the pavement. "It" and she had an appointment.

A day before the meeting, as news of personnel restructuring flooded the national automotive industry, she sent a brief text: "I’ve resigned, my brother."

"It" read the message, smiled, and typed back: "I don't value a person by their title!"

They met again, not for nostalgia. The dining room was lively with laughter and talk. They spoke of the present, of life and family. Vibrant. They shared news of the new offers from competitors who were still headhunting her. This was the determined stop; a platform that had just welcomed someone stepping off the train. Looking back at the table, only a few remained under the Toyota roof; those from other brands now sat at the same table.

Soul-searching. She told, "it" listened. "It" listened, she told—about the voids in the family throughout the journey of "combat," about a home that had to endure the outbursts of rage vented from work pressure, about the moments lacking intimacy with loved ones. It was the same for everyone. Like moths to a flame, they had all plunged into that vortex, and now they were merely recounting it in the past tense.

And then, the conversation slowed down when they mentioned the colleagues who had passed away. Sad news arrived from all three regions—North, Central, and South. Faces that once clinked glasses together, who argued fiercely in meetings, now lay silent beneath the mother earth. Life and death are common, but facing them just as one has left an illusory "throne," emotions surged higher than ever.

As they parted, she held its hand, whispering advice about keeping faith in life, not letting the machinery grind down one's own soul. "It" grinned wide—a mix of bitterness, optimism, and wit: "I’m always grinning wide, sister!"

Her car rolled away; "it" stayed behind, watching. The Toyota train keeps running, people getting on, people getting off. Sometimes, they categorize winners and losers. Sometimes, "it" thinks: When the stage lights go out, who do you have left to sit with, sharing a cup of bold coffee and an honest laugh?

While people are busy vying for power and prestige, determining winners and losers, in the end... everyone loses. Time, health, and the soul are traded away. Someone has just stepped off at a station on the Toyota Dealership train, which runs parallel to the TFSVN train. "It" stood by, opened the window, inhaled the air from Mother Earth and Father Sky, and grinned a strange grin: we will keep in touch. Who knows.

Thứ Tư, 25 tháng 12, 2024

[TFSVN] Câu chuyện 15 năm - Hồi 6 - Ngộ biến tòng quyền - TFSVN] The Story of 15 Years - Chapter 6 - Adapting to Circumstances


 

“Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận,

Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.”

Sân khấu không thể thiếu hậu đài. Ánh sáng phía trước vẫn cuốn con người ta bước lên, có người bước xuống, mắt vẫn hướng về một sân khấu sáng đèn, như thể đom đóm chẳng rời xa được ánh sáng, dù là nhân tạo. Nó đứng trước cửa khoan tàu, hiển hiện những con số nổi bật trước cánh cửa, các thành viên của khoan tàu đang ngồi chi chít.

“Anh ổn chứ hả anh!? Thở đi anh?”

Sài Gòn Center, lầu 12, phía sau chỗ nó ngồi, đám trẻ rộn ràng ở phòng dịch vụ khách hàng (tên phòng hay bị nhầm với chăm sóc khách hàng). Háo hức. Tô chút má hồng ngạo với non sông. 

Con tàu TFSVN tiếp nhận thêm người mới, suốt dọc hành trình mười lăm năm của mình, mọi thứ đang đổi thay, tất cả phải nhận nhìn cuộc sống không dừng lại. 


Ngắm. Người lên, kẻ xuống. Như thể vượt ngàn thiên lý tiễn người đi, thì cũng qua vạn thiên lý gặp người đến. Một lớp người nữa đã ra đi, một lớp người mới đang bước lên tàu. Đâu đó, họ nói nhau nghe về những thuộc tính, đặc tính hay cách miêu tả về một cách nghỉ, cách làm: “những kẻ theo sau,” “những người làm,” “những người non”...Đặt để, từ guồng cuộc sống bên ngoài, mang theo đặc tính sống còn của tư bản vốn chất.

Dẫu thương, mấy đứa trẻ ở khoan tàu sống lâu như nó, cứ mang suy nghĩ và cảm xúc của quá khứ chèn vào hiện tại để níu giữ thời gian, thứ sẽ chẳng bao giờ quay lại. Dẫu tiếc, mấy đứa trẻ phục vụ từ vài chục ngàn, giờ đến trăm ngàn khách hàng, chẳng thèm cài đóng mớ cảm xúc ấy, nhào nặn rồi thành ra những thứ tự mang, buồn khổ, mọi thứ cứ nhập hòa như ánh nắng pha lê, dễ dàng tan biến đi bất chợt một lúc nào không hay. Rồi nhiều đêm trở mình tự hỏi, ta đã làm vậy đúng sai? Đúng sai chỉ là theo thời điểm, thứ vốn chẳng tồn tại.

Như thể cách biệt phương trời, nay gặp lại. Ngỡ ngàng viết lại chuyện yêu thương. Viết là một trong hai điều yêu thích nhất của nó. 

Có lẻ. Đám trẻ ngồi ở mấy khoan sau đã quen với một hình ảnh, ở những sớm trời đến với căn phòng của TFSVN ấy, có thằng nhóc sống lâu ngồi gõ lọc cọc trên bàn phím theo thời gian chẳng còn kịp một vết keo bám dính, phải dùng đến bàn phím rời để viết những dòng cảm xúc trôi đi của một đời công bộc, của một chuyến xe đi, nhìn lại ngót nghét đã mười lăm năm.

Không lẻ. Đám trẻ cũng gần quên đi mấy mấy hình ảnh, của những buổi đầu hôm, sớm mai, cứ phải khoác lên người một bộ dạng “chỉn chu”, sơ mi bỏ quần, áo khoác, cặp da, giọng cười ha hả, vang cả một góc phòng sau mấy trận về từ đại lý, hát miết một bài ca “đào tạo” và “nước bọt tạo hình”

Đỉnh cao của văn xuôi là thơ ca, đỉnh cao của thơ ca là âm nhạc; thứ âm nhạc nó thường nghe mỗi sáng để ngồi lọc cọc gõ phím đấy là những dòng chảy âm nhạc tràn đầy suy tưởng của những con người tồn tại ở những thế kỷ trước như Beethoven, Mozart, Chopin, Vivaldi … nhiều đến vô kể. Nghe thôi chẳng hiểu gì, chỉ là cảm nhận như thể chạm vào nguồn cảm xúc bất tận để viết không ngưng, cho đã, cho sướng những ngôn từ tù đọng ở bên trong con người mình.



Bởi lẻ, đám trẻ chẳng buồn bình luận mấy thứ âm thanh đầu ngày, như thể để nó yên trôi vào miền cảm xúc của riêng mình. 

Viết không dùng đến ngôn ngữ miêu tả, như một thói quen là hay suy nghĩ, nên không dùng đến biện pháp tu từ miêu tả này hoặc là né tránh gọi tên trong lúc viết một bài hay một đoạn, biết rằng khó khăn định hình một nhân vật, trong tâm trí người đọc, cứ thế rồi tự như tự vấn, cứ thế mà viết ra chẳng để đến lòng, thành ra như giải thích cho văn chương cứ long bông, như thể tản văn cứ từng tảng thế mà văng ra.

Đọc tiếp theo sau viết. Như một gã lang thang thích phiêu bạt trong thế giới của những quyển sách, có sẵn một người hướng dẫn viên đưa đến mọi nơi trên thế giới, từ quá khứ, hiện tại, tương lai, đời thực hay cả là tưởng tượng. Thế giới mở ra như chưa từng được mở. Đọc quá khứ để thấy rằng hiện tại là tương lai của quá khứ, nhận ra tất cả chẳng có gì mới lạ, chẳng qua là theo thời gian ngôn từ thay đổi mà thôi, chứ cách ấy, suy nghĩ ấy đã tồn tại từ lâu.

Không hiểu thì tìm hiểu. Đọc để hiểu gì thêm về một cuộc sống, cứ thể miệt mài trên những trang sách để phiêu lưu đến những miền tri thức khác nhau, nghịch đảo thời gian đến miền quá khứ của từng con người, đất nước.

một gã sống lâu ngồi trên một khoang tàu lắc lư tiến thẳng về phía trước, ngồi gõ những dòng cảm xúc vụt qua cho đến khi từng đứa bắt đầu trở lại khu vực của mình, gửi một lời chào, một cái đá xéo, liếc ngang và gọi tên nó. Đùa. Nó gọi tên là “nghiệp”

Mỗi bận đến chỗ làm, cô em cứ gào lên: chào ông anh “guột”

Những lúc như sương tan bởi một tiếng chuông ngân, báo hiệu một buổi sáng làm việc bắt đầu. Xuân, hạ, thu, đông rồi lại xuân. 

Lòng đầy. Tự bao giờ ở nơi đằng sau chiến tuyến, ắt hẳn đã tự dệt lên những gương mặt gì đó phũ đầy gam màu tối, giờ đây trực tiếp thưởng thức một bức tranh sống, thấy rạng rỡ và sống động như thế người họa sĩ thiên tài đã vẽ được cả một bức tranh hai mặt chứ không chỉ đưa được phần rực rỡ nhất ra bên ngoài để rồi phá lưng chi chít những vết mực lem, bởi nhiều lớp màu khác nhau chồng chéo tạo hình cho một bề mặt lung linh thu hút người nhìn. 

Mấy cô nhóc phòng dịch vụ khách hàng ngồi đặc kín. Khoan tàu đã nới rộng thêm, theo tháng ngày, kéo dài thêm, như thể hàng ray vẫn như thế, chỉ có khoan tàu mở rộng thêm với chuổi khách hàng được phục vụ. 

Hành trình đi dọc chiều đất nước, mãnh đất hình chữ S này dần đón những con người tương tác qua những cánh thư.   

Đó là những phút giây chào hỏi, cười òa ngất ngây. Cô nhóc đến từ mãnh đất miền Trung, nơi cung đình xưa cũ chốt hạ: tụi em chỉ có thể “nghiệp” được với mình anh. 

Thời khắc trôi tự do như thể không bao giờ có thời khắc. Thi thoảng, giật mình bởi đám nhóc của phòng phê duyệt: Anh cứ sống vậy hoài hả?  Câu nói signature của một thằng nhóc phòng phê duyệt, người được dệt lên bằng hàng tá câu chuyện để chờ nó về hẳn có nhiều thứ “để xem” lại khiến nhiều người tiếc nuối vì chẳng có gì “để xem”, câu nói trở thành “trend” (xu hướng), đám nhóc còn lại bắt chước theo, lan từ phòng này sang phòng khác. Đám nhóc của nó là những đứa trẻ hầu hết đã bước sang chương đời mới - có con. Đám trẻ còn lại là những thành viên mới vừa chập chửng bước lên con tàu TFSVN, có thể chòng chành nên dùng công nghệ để nhắn tin hỏi han đủ thứ, như thể gã sống lâu nên có thể biết được ít nhiều. Rồi nó cũng sử dụng. 

Trước giờ, luôn ở đầu sóng ngọn gió, riết thành một thói quen, chắng nhớ đến những con người ở phía sau

Đám trẻ của nó từ một chinh chiến trở về: Có gì vui không anh? 

Lòng dâng tràn cảm xúc. Da thịt đám trẻ giờ đã trong cuộc chơi. Điều đó là điều gì? Điều là vì khách hàng, trong những mối quan hệ còn sót lại, điều mà tất cả mọi người sẽ phải 

Lắm lúc, “sống lâu” rồi ít nói. Đám trẻ cứ sốt ruột lại lo: Có chuyện gì không anh? Anh thở đi anh? Bật cười, ngồi yên chẳng quen với đám trẻ. 


Ra lẻ. Đám trẻ trên khoan tàu cứ gọi tên nó suốt chiều dài của ngày, như thể để nghe một khái niệm, để hiểu một địa danh…tự gánh việc “chế”, “biên” thêm thành những nụ cười. Pha trò cho áp lực và thời gian trôi, đám trẻ của khoan tàu cứ thế rộn ràng như thể thời gian chẳng còn tồn tại cùng nó. 

Tiếng chuông reo trên bài hát Giáng Sinh...

Sân khấu không thể thiếu hậu đài. Ánh sáng phía trước vẫn cuốn con người ta bước lên, có người bước xuống, mắt vẫn hướng về một sân khấu sáng đèn, như thể đom đóm chẳng rời xa được ánh sáng, dù là nhân tạo. Nó đứng trước cửa khoan tàu, hiển hiện những con số nổi bật trước cánh cửa, các thành viên của khoan tàu đang ngồi chi chít.

“Anh ổn chứ hả anh!? Hay thở đi anh?” Câu hỏi của đám trẻ ở văn phòng TFSVN, như hậu cần tiếp sức cho tiền tuyến, khi đã bắt đầu tiếp nhận và quen dần với sự xuất hiện của nó, một gã ở nơi mặt trận nhiều hơn là hậu cần của ngày nào.

Giờ này, ở một góc văn phòng miệt mài với đọc, viết, sau khi bước xuống nhẹ nhàng để thênh thang nhận ra con đường mới đến. Chấp dứt chẳng thể làm gì, chỉ là ăn mày dĩ vãng và ngăn cản bước tiến của người sau.

“Anh ổn như chưa từng được ổn. Nhiều lúc khẽ lay mình để không tưởng đấy chiêm bao” 

Con tàu TFSVN vẫn chạy tiếp trên đường ray, miệt mài và rung lên như thể muốn dừng lại để bảo trì, một điều không thể với những con người ở trên toa chẳng thể dừng. Cuộc sống họ gắn liền với con tàu.

https://doisales.com.vn/index.php/2024/12/25/tfsvn-cau-chuyen-15-nam-hoi-6-ngo-bien-tong-quyen-tfsvn-the-story-of-15-years-chapter-6-adapting-to-circumstances/

***

“Do not grieve for spring’s passing and falling petals,

For last night, a branch of plum blossomed by the pavilion.”

The stage cannot exist without its backstage. The lights ahead captivate people, pulling them forward. Some step down, eyes still drawn to the illuminated stage, like fireflies irresistibly drawn to artificial light. Standing before the train’s compartment door, bold numbers stood out, while its members sat closely packed.

"Are you alright? Just breathe!"

At Saigon Center, 12th floor, behind where he sat, the bustling voices of youth from the Customer Service Department (a name often confused with Customer Care) filled the air. Excited chatter. A blush of pride for the homeland.

The TFSVN train welcomes new passengers as it journeys through its 15-year expedition, adapting to change and embracing the unstoppable flow of life.

Observing. People board, others disembark. Like bidding farewell across vast distances, only to meet others on the horizon. A generation departs, and a new one ascends. Conversations emerge about attitudes, actions, and descriptions—“followers,” “doers,” “the unripe.” Each brings the survival instincts of a capitalistic world into the mix.

Nostalgia weighs heavy. The long-serving employees hold onto past sentiments, attempting to anchor time that can never return. Meanwhile, the young workers move from serving tens of thousands of customers to hundreds of thousands, unburdened by lingering emotions. Their feelings dissolve like sunlight through crystal, vanishing without notice. Many nights, they wonder: Were my choices right or wrong? Such questions, tied to fleeting moments, hold no real answer.

Reunions feel like strangers meeting anew, rediscovering old bonds. Writing is one of his two great loves.

Perhaps the younger employees, seated farther back, have grown accustomed to the sight of an old-timer, tapping away at a keyboard worn smooth, its keys now replaced by an external set. He writes to capture fleeting emotions in this life of service. A train journey that, looking back, spans 15 years.

Then again, perhaps they've nearly forgotten the early days, when this old-timer, sharp-dressed with a tie tucked neatly into his shirt, returned from dealer visits with an audible laugh and an endless repertoire of training stories. His presence was synonymous with performance and charisma.

At the pinnacle of prose lies poetry, and at the pinnacle of poetry lies music. Each morning, he would immerse himself in the classical melodies of Beethoven, Mozart, Chopin, or Vivaldi—sounds he didn’t fully comprehend but felt profoundly. These timeless pieces stirred a boundless reservoir of emotions, compelling him to write, freely and passionately, pouring out words that lay dormant inside.

Perhaps the younger employees no longer comment on his morning symphonies, letting him drift into his private reverie.

He writes without description, out of habit, avoiding literary devices or names. It’s an exercise in thought rather than imagery—a self-questioning stream of consciousness that lacks anchors, resulting in a prose that seems aimless, much like essays fragmented into chunks.

Reading follows writing. He roams the literary landscape like a vagabond with a guide leading him through every corner of the world—past, present, future, real, or imagined. Books open worlds that seem boundless. Through them, he sees that the present is simply the future of the past. Everything feels oddly familiar, as if the thoughts and ideas have existed forever, merely clothed in different words over time.

He reads to understand the complexities of life, journeying through pages that unveil diverse knowledge, delving into the histories of people and nations.

This veteran of life, seated in a swaying train car moving ever forward, types his emotions as the younger ones return to their desks, offering greetings, side comments, or playful banter. They call him “The Experienced One.”

At the office, the younger ones call out cheerfully, "Morning, Sir Legend!"

These moments feel like mist dissipating at the sound of a bell, signaling the start of a new workday. Spring, summer, autumn, winter—then spring again.

Behind the scenes, faces once shrouded in shadows now appear vibrant and radiant, like a master painter unveiling the two-sided nature of his canvas. Both its brilliance and its flaws contribute to the allure.

In the crowded Customer Service Department, the train carriage has expanded over time, stretching to accommodate an ever-growing chain of customers.

The journey across this S-shaped land unfolds as letters and messages connect strangers turned acquaintances.

Greetings erupt into laughter and joy. A young woman from Central Vietnam jokes, “We can only tease you, nobody else.”

Time flows freely, seemingly infinite. Occasionally, he’s jolted by remarks from his approving colleagues: “You’ve been living like this forever, haven’t you?” A young coworker’s signature phrase became a trend, spreading from one team to another.

Many of his peers have moved on to new chapters—raising children, embracing change. New members step aboard the TFSVN train, a bit unsteady at first, relying on technology to ask questions. They see him as the long-time expert. And he uses it too.

He’s used to being in the thick of things, rarely thinking about those behind him.

“Anything exciting happen, Boss?”

Emotion wells up. The newer generation is now fully immersed in the game. What does it mean? It means serving the customer, preserving the connections that remain, and adapting to the relationships that must evolve.

At times, the veteran grows quiet. The younger ones grow anxious: “Is something wrong, Sir?” They prod, “Just breathe, will you?” He chuckles, unfamiliar with their concern.

Somehow, the young workers call his name throughout the day, seeking answers, cracking jokes, and easing tension. The train carriage feels alive, as if time has paused to share in their joy.

The sound of a Christmas carol’s bell...

The stage cannot exist without its backstage. The lights ahead captivate people, pulling them forward. Some step down, eyes still drawn to the illuminated stage, like fireflies irresistibly drawn to artificial light. Standing before the train’s compartment door, bold numbers stood out, while its members sat closely packed.

“Are you alright? Just breathe!” Their voices, like a lifeline to this veteran navigating the frontlines more often than not.

Now, in a corner of the office, he writes and reads tirelessly, preparing for a new path ahead. To linger is futile, for it only delays progress for others.

“I’m fine. Better than ever. Sometimes I pinch myself to ensure I’m not dreaming.”

The TFSVN train presses onward, its tracks unwavering. Even as it shudders, longing for a break, its passengers cannot afford to stop. Their lives are bound to the journey.

[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...