Chiến Phan

Thứ Năm, 19 tháng 7, 2012

[Truyện] MÙA Ô MÔI…LỠ HẸN ( 3)

Ầu ơ ví dầu cầu dán đóng đinh
Cầu tre lắc lẻo gặp rình khó đi

Biết chứ anh. Anh đang mơ một mái nhà tranh không rách nát của riêng mình, có trẻ thơ nằm nuôi như tiếng chị hàng xóm phòng bên, đang ru hời trong ánh nắng lả lơi ngoài sân chứ gì.
Anh chân chất như mùi mạ bao năm xạ đồng vẫn cứ giữ một hương không phôi phai, dù rằng xa con đò đưa khách sang sông, xa chiếc cuốc mỗi sáng ra đồng mà mắt nhìn ai ngần ngại, để đến với thị thành mong một phút đổi đời chứ không muốn trốn chạy cái kiếp nghèo trong ánh mắt hanh hao xa dịu vợi của má nó. Chân chất vẫn còn đấy.
Anh thương nó bằng trái tim khù khờ, bơ vơ như gió chiều buồn hắt hiu bay đi thời niên thiếu cùng chơi trên cánh đồng khắc khoãi, rồi trưởng thành chòng chành trong tiếng yêu, cứ đuổi theo nó trên những chặng đường đời rẽ ngoặc từ lúc má biết ửng hồng đến cả lúc sang sông. Anh chỉ ngồi ở mé sông, nén nhìn về đám cưới vì sợ không cầm lòng khi trông thấy một chiếc áo cô dâu. Vỡ ào thẹn khóc cho đời mình như hòn đá anh ném rơi tỏm vào mặt nước, không sóng sánh được dù chỉ một lần.
Photobucket
Anh quí nó hơn tất cả những gì anh có. Thiệt chứ sao không! dù nó đã sang sông đắm đò. Trốn chạy từ nhà chồng về với một tâm hồn rách nát, rát cả thịt da. Anh chả nói gì chỉ ghì chặt nó vào lòng trong tiếng xe chạy rối ren bên ngoài khu lao động. Nó khóc ướt cả áo anh như cơn mưa vào mùa rơi mãi miết trên mái nhà trong đêm quạnh quẻ. Có ánh lữa nhỏ nhen nhói giữa nhà sưỡi ấm một con tim. Một tháng trời anh chỉ rữa vết thương cho nó bằng sự im lặng riêng mình, với nó là quá đủ. Chỉ cần một lời hỏi han thôi vì vết thương sẽ đứt chỉ, bục ra mà tứa máu không ngừng lại. Nó biết vậy. Chỉ chui ra, chui vào căn phòng anh thuê tạm bợ, làm những bữa ăn mang mùi hương của đồng ruộng quê nhà về lại cho anh thay lời nói. Kho quẹt, mẻ kho thêm tô canh chua không cá. Vậy mà anh lại ăn hì hà hì hục. Thấy thương.
Photobucket
Giờ chắc tiếng trẻ thơ nào đi vào trong giấc ngủ anh mất rồi. Chứ gì nữa. Nó khẽ khàng lướt ngón tay đã được mài giũa kỹ càng vào lưng anh, da anh, từng thớ thịt anh…nó bàng hoàng vì khát khao ngày nào vẫn còn âm ĩ chứ không trơ lì ra, sau trận càn bị trâu bò dẫm nát thân thể trăng tròn vừa điểm khuyết. Anh trở mình trong ánh mắt long lanh, người anh phã ra một làn hơi nóng, ôm nó trọn vào lòng rồi gửi những nụ hôn. Vội vã. Anh nằm lên người nó trong đôi tay siết chặt như sợ rằng mất nó lần thứ hai, để rồi mé sông lại phải nhận những hòn đá buồn rơi lõm bõm trong dòng nước đục ngầu vì bùn nhão bao năm. Chẳng hiểu sao nước mắt nó ràn rụa tuôn trào như nước vỡ đê vào ruộng. Không ngừng lại . Hốt hoảng hiện ra trong ánh mắt anh, nó ước sao không là cây ô môi lúc đó, để cắt bỏ mắt đang tuôn trào vẫn còn một mắt khác phía sau – mắt khác đó sẽ ánh lên niềm hạnh phúc dù không trọn vẹn, khi thớ thịt căng tràn nhựa sống đang vồ vã với khát khao giải phóng sức sống trẻ trai. Trận càn trở lại. Tiếng người mẹ trẻ ngừng ru mất rồi. Chơi vơi.
 
Tìm quên
Biết chứ anh. Biết từ lúc em thuê phòng ở đây, cứ mỗi sáng đi làm nhận từ anh một nụ cười lặng thinh trong ánh mắt nhìn tan biến cả hồn nhiên, rồi tan ca lại gửi cái nhìn lưng lững về anh như cánh cò bay ngang đồng ruộng hững hờ trong những ngày đầu. Anh gày gày trong bóng dáng thư sinh, khuôn mặt, mái tóc chỉn chu như viên chức trên phim. Xem nhiều rồi nhưng thấy nữa đời nữa diễn thì chỉ có ở riêng anh trong ánh mắt, có ngõ tối nào đó không rõ buông xuống lối nhỏ qua căn phòng thuê nhỏ tạm rồi mới đến nhà anh – thị thành lưu lại trên áo anh bụi đường pha lẫn chút hương thơm phai mùi.
Những câu chuyện anh cứ kể nghe khi mưa chiều rã rít, nghe đó mà lòng để đâu, chỉ thấy thấp thoáng bóng người đi trên con đường sình trơn trợt, bàn chân ai cố bấu lấy đất lầy khi gió lất lây tàu dừa non phàng phạt. Anh cứ cười như đời không u tối, bảo mắt nó hiền khi mỗi lần nhìn về phía xa xăm. Từ gạch cửa buông vài lời qua lại, vào trong nhà sau mỗi tối lẻ loi. Anh gửi trao về tâm sự một phần đời bị đánh mất con tim khi người tình đầu bỏ đi khi anh phong phanh một cuộc sống chỉ đủ qua ngày, giờ khá hơn thì lạnh mất một phần hồn để tìm lại kỷ niệm xưa. Tắt lịm.
Photobucket
Gió nào thổi bay qua làn tóc, da thịt đón nhận từng hơi lạnh đến con tim. Đối diện phòng có đôi vợ chồng sống ngày qua bữa, cọc cạch đời nghèo trong những buổi cơm chung. Nóng, ấm một căn phòng. Nó trơ trọi mỗi lúc không có anh qua, dù chỉ là những câu chuyện về đời anh như tiếng tắc kè nào chậc lưỡi mỗi đêm như gọi đời bớt trớ trêu. Cho mình một ngã sống.
Nó nằm xuống đón chờ từng hơi ấm tõa ra từ bàn tay anh lướt nhẹ, như nâng niu một cánh diều đang căng trong gió. Hoang mang. Anh trao cho nó ánh mắt của ngày đầu lặng thinh, từng chiếc cút áo mở ra khi trời đêm rĩ rã của một cơn mưa cuối mùa, chập chờn những ngọn gió đầu đông lướt qua hai cơ thể hòa quyện vào nhau. Trần trụi. Nó ghì chặt anh vào người vì sợ anh thấy nước mắt nó đang rơi không tự chủ. Mệt nhoài.
“Em không còn…à!” Anh hỏi nó khi hơi thở vẫn chưa về lại với bình thường. Nó gửi anh một ánh mắt lặng thinh. Sét đâu đánh trên mái nhà vụt sáng phá tan màn đêm tối. Thoáng qua. Anh gửi lại nó một ánh mắt nhìn thinh lặng, rồi trở lại với nhà mình. Nó ngồi co lại một góc phòng, răng cứ cắn móng tay mãi miết. Rướm máu. Nghe đâu đó tiếng ai ru con văng vẳng
Photobucket

Khó đi mẹ dắt con đi
Con đi trường học, mẹ đi trường đời
Giờ lớn rồi má ơi, trường đời con học không xong một lớp người.
Con muốn về với má, má ơi. Ô môi trổ hết rồi.
Con muốn về với má, má ơi. Ô môi trổ hết rồi.
Photobucket
***

Rock-a-bye, the bridge is nailed and firm The bamboo bridge is shaky, the footing is precarious…

I know, my dear. You are dreaming of a thatched roof of your own, one that isn't tattered, with the laughter of a child—much like the neighbor’s babe whose lullaby drifts in through the wall, lulling a soul under the playful sunlight in the yard. You are as honest as the scent of young seedlings, a fragrance that has lingered through years of sowing in the fields, never fading. Even though you are far from the ferry that carries passengers across the river, far from the hoe that strikes the earth every morning under shy, hesitant glances, you came to the city hoping for a moment of change—not to flee poverty, but to escape the distant, longing ache in your mother's eyes. That honesty remains.

You loved her with a simple, clumsy heart, as lonely as the desolate evening breeze that swept away your youth spent playing on the restless fields. You grew up swaying in the tremors of love, chasing her through every turning point of life, from the moment her cheeks first blushed with maidenhood until the day she "crossed the river" to another. You only sat by the river’s edge, suppressing a glance toward the wedding, fearing you couldn't hold back at the sight of her bridal gown. A burst of shame, crying for a life that felt like a stone you threw into the water—it sank with a thud, unable to stir even a single ripple.

You cherished her more than anything you owned. Truly! Even though her "boat" had capsized mid-stream. She fled from her husband's house back to you with a tattered soul, her very flesh stinging. You said nothing, only pulled her tight into your embrace amidst the chaotic roar of traffic outside the labor district. She cried until your shirt was soaked, like a monsoon rain falling relentlessly on a roof in the lonely night. There was a small flame flickering in the center of the house, warming a heart. For a whole month, you washed her wounds with your own silence; for her, that was enough. Not a single word of questioning was needed, for any inquiry would have snapped the stitches, causing the wounds to burst open and bleed without end. She knew that. She only slipped in and out of the makeshift room you rented, cooking meals that brought the scent of their home fields back to you in place of words. Kho quẹt (caramelized fish sauce), a pot of braised food, and a bowl of sour soup without fish. Yet you ate with such gusto. Heartbreaking.

Now, perhaps the sound of a child’s voice has drifted into your sleep. It must be so. She gently traced her well-groomed fingers along your back, your skin, every fiber of your muscle… she was stunned because the desire of old was still smoldering, not yet numbed, even after the assault of cattle trampling upon her full-moon body that had just begun to wane. You turned over with shimmering eyes, your body radiating a wave of heat, pulling her entirely into your arms and delivering kisses. Hurriedly. You lay upon her, your arms tightening as if fearing to lose her a second time, lest the riverbank have to receive more stones falling sadly into the water muddied by years of sludge. For some reason, her tears flowed uncontrollably, like a dike bursting into the fields. Unceasing. Panic appeared in your eyes. She wished she were a Cassia tree then—so that when one "eye" (bud) was cut away and weeping, there would still be another eye behind it—an eye that would shine with a happiness, however incomplete, as the flesh, brimming with the sap of life, rushed to liberate its youthful vitality. The assault returned. The young mother’s lullaby has ceased. Adrift.


Seeking Oblivion

I know, my dear. I knew from the moment I rented a room here. Every morning on the way to work, I received from you a silent smile in a gaze where innocence had vanished. Then, after the shift, I would cast a lingering look back at you, like an egret flying indifferently across the fields in those early days. You were thin, with the silhouette of a scholar; your face and hair were as neat as an official in a movie. I’ve seen many, but that half-real, half-acted quality belonged only to the look in your eyes. There was a dark alley somewhere that descended into the small path past the temporary rented room before reaching your house—the city left road dust on your shirt, mingled with a fading scent.

The stories you told as the afternoon rain drizzled… I listened, but my heart was elsewhere. I only saw the fleeting silhouette of someone walking on a slippery, muddy road, feet trying to claw into the mire as the wind whipped the young coconut fronds. You kept smiling as if life weren't dark, saying her eyes were gentle every time she looked toward the distance. A few words exchanged from the doorstep, then into the house after every lonely night. You shared the secrets of a life that had lost its heart when your first love left because you lived a precarious existence, barely getting by. Now that things are better, a part of your soul has grown cold in the search for old memories. Extinguished.

The wind blows through the hair, the flesh receiving every chill down to the heart. Across the hall, a couple lives day by day, a creaking life of poverty over shared meals. Hot, warm—a room. She is barren every moment you aren't there, even if it's just the stories of your life, like the sound of a gecko chirping every night as if calling for life to be less ironic. Giving oneself a path to live.

She lay down, awaiting every wave of warmth radiating from your hand as it glided gently, as if cradling a kite taut in the wind. Bewildered. You gave her the silent gaze of the first day; each button was undone as the night sky drizzled with a late-season rain, flickering as the first winds of winter swept across two bodies merging into one. Naked. She held you tight against her, fearing you would see her tears falling uncontrollably. Exhausted.

"You’re no longer... are you?" You asked her when your breath had not yet returned to normal. She gave you a silent gaze. Lightning struck somewhere on the roof, a flash shattering the dark night. Fleeting. You returned a silent gaze, then went back to your own home. She sat curled in a corner of the room, her teeth incessantly biting her fingernails. Bleeding. Somewhere, the sound of someone lulling a child echoed faintly:

It’s hard to walk, Mother leads the child The child goes to the school of books, Mother goes to the school of life

I am grown now, Mother, but I haven't finished a single grade in the school of life. I want to go home to you, Mother. The Cassia flowers have all bloomed. I want to go home to you, Mother. The Cassia flowers have all bloomed.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...