Chiến Phan

Thứ Năm, 6 tháng 9, 2018

[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]


0-02-06-f1c3c63592a298ccdca2f3b8c0bbd53d1bfe55d9c04c71180595a83e597da04c_full 
Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằng hai ba loại ngôn ngữ trộn lẫn vào nhau: ni hao ma? T’Rex, king of dinasour, con heo đã đủ ba tờ xanh mua bộ xương T’rex rồi.

Đã đến lúc ông già tính đến chuyện thằng nhóc phải học con chữ - yếu tố xuất phát điểm đến đam mê của ông già được gọi là văn chương. Con chữ là thứ bắt đầu để giống loài Sapien tiếp xúc với thứ tạo ra sự khác biệt với các giống loài còn lại; gọi nôm na là tri thức (thứ không thuộc của riêng ai).
Trên mạng. Rôm rã. Chuyện cả nước tranh luận với nhau về một cách phát âm & cách học con chữ, từ ngữ theo kiểu mới, hiện đại, biến hóa hay tiến hóa gì đấy. Ông già vẫn sẽ không thay đổi quan điểm về việc lựa chọn trường công để cho thằng nhóc đi học vì phần đam mê tiếng mẹ đẻ & nét đẹp đẽ của từ ngữ thuần Việt, và phần đảm bảo rủi ro tài chính ở tương lai nếu cho thằng nhóc học trường quốc tế sẽ không phải đứt gánh giữa đường. Ông già nhẫm đếm đã ba con.
Đời thực. Lắng lo. Em kể ông già nghe chuyện đứa bạn là giảng viên than thở về việc con trẻ đã học cái chương trình tiến hóa đã năm sáu năm nay, người mẹ trẻ giờ phải quay về học lại để dạy con. (Ông già cũng sẽ như thế và suy diễn chắc nhiều phụ huynh cũng sẽ như thế?) Đấy là một phụ huynh của thời hiện đại (mà thật ra ngày xưa cũng chẳng khác gì mấy, chẳng qua là số phụ huynh như vậy chiếm ít hay nhiều). 
Một thế hệ của ông già bắt đầu nghĩ đến con trẻ, ôm lấy gia đình như sự khẳng định trưởng thành và giàu có trong tư duy chứ không chỉ ngồi nói nhau nghe “mày đã mua đươc gì”. Chuyện lập luận ngụy biện con trẻ học đã có cô, thầy lo rồi cứ thản nhiên đỗ sạch hết trách nhiệm lên thầy, cô mỗi khi có vấn đề gì liên quan đế học hành. Một là trò dốt, hai là thầy dốt?

Rồi ông già cũng chỉ lướt qua những phần thông tin đầy rẫy trên mạng đó, để hiểu xem mọi người tranh luận ra sao vì tranh luận là để phát triển, điều kiện là nguồn thông tin phải được truyền tải đúng. Ông già nhìn nhận, phát âm giống “tung quo” thật. Tò mò. Ông già lục lọi tìm kiếm giữa rừng thông tin mạng thật, giả ấy để tìm kiếm các giáo sư; rồi đặt mình vào đấy, suy diễn xem có phải vì một giấc mơ phát triển giáo dục Việt, có phải vì một mong muốn lưu danh vào sử sách với gia tài để lại cho thế hệ sau là một nền tảng tri thức đã tích lũy được của một trí thức tận tâm thật sự hay chỉ là một “trí trá” háo danh. 
Ông già biết rằng đáp án không có ngay lúc này, hiện tại sẽ trở thành quá khứ của mai sau, quá khứ là lịch sử, sẽ được đánh giá bởi một gã tri thức ghi chép công tâm chứ không nghiên ngã theo một phe phái nào (bởi nếu không có gã đấy thì vẫn còn thế hệ như ông già sẽ còn kể lại con cháu nghe). Ông già lập luận, phàm là kẻ viết sử phải viết lại đúng những gì lịch sữ diễn ra.
0-02-06-150e47c10d0563847755b506fc8cadeab6a625bb95987054bc41a519301c8da7_full 
Đó là chuyện tương lai, giờ là chuyện hiện tại, ông già biết một điều chắc chắn rằng bản thân không chấp nhận được sự đổi mới này và ông già đứng ở chọn lựa: học hay không học, chấp nhận hay không chấp nhận mà thôi. Sự lựa chọn rồi cũng có đáp án lúc ông già thấp nén nhang ở bàn thờ, thằng nhóc phản ứng lại lời nguyện cầu: cho con được thông minh!
Con chỉ cần bình thường! Thằng nhóc nói ở một chiều nắng bỏ chạy trước khi đêm về ở trong căn nhà rộn rã tiếng trẻ hòa tiếng chó nhà ai sủa rền vang. Ông già giờ tỉnh mộng! Có gì phải trăn trở, có gì phải lắng lo khi chỉ cần thằng nhóc biết đọc, viết thôi; kiến thức thì lượm lặt từ trang sách, kinh nghiệm thì tích lũy từ việc làm. Ông già nhớ. Đứa bạn đại học cũng từng dõng dạc trả lời giáo viên về việc cháu chậm phát triển rằng: từ từ rồi cháu sẽ khá hơn – mọi thứ rồi cũng qua – đứa cháu không học trước khi vào lớp một ấy vẫn lớn khôn, vẫn lẽo đẽo theo mẹ đến sân cầu sau buổi học rồi về nhà vui vầy với tam đại đồng đường, ngập với yêu thương, và ghen tị trong mắt người nhìn.
Đêm ấy. Ông già lập lại lời thằng nhóc. Ừ! Con chỉ cần bình thường! Rồi ông già bồi thêm câu chối: Không cần xuất sắc con ạ, chỉ cần không bị đuổi là được.  
***


"Everyone has to grow up! The old man realized this as he sat nursing a warm cup of chrysanthemum tea on a late summer night, listening to the kid, Merci, speak in two or three mixed languages: ni hao ma? T’Rex, king of dinosaur, the pig has saved enough for the three blue notes to buy the T-Rex skeleton set.

It was time the old man seriously considered the kid's path to literacy — the foundational element that ignited the old man’s own passion, which he called literature. The alphabet is what sets the Sapien species apart from the rest; simply put, it’s knowledge (a commodity belonging to no one).

Online, the debate raged. The entire country was locked in a heated discussion about a new way to pronounce and teach letters and words—a new, modern, transformative, or perhaps evolutionary, method. The old man would not change his stance on choosing a public school for the boy, partly out of passion for the mother tongue and the inherent beauty of pure Vietnamese vocabulary, and partly to hedge against future financial risk should an international school prove unsustainable halfway through the journey. The old man counted three offspring.

In real life, anxiety reigned. Em told the old man about her friend, a university lecturer, complaining that her child had been studying this so-called "evolving" curriculum for five or six years, and the young mother now had to go back to school herself just to teach her own child. (The old man figured he would be the same, and inferred many parents must feel likewise.) This is a modern parent (though honestly, it wasn't much different in the past, except perhaps the numbers were smaller).

The old man's generation started prioritizing their children, embracing family as an affirmation of mature growth and wealth in mindset, rather than just asking each other, "What have you bought?" They countered the specious argument that teachers and schools should bear all the responsibility for academic issues. Was the student ignorant, or the teacher ignorant?

The old man only skimmed through the deluge of online information to understand the arguments, believing that debate leads to development, provided the information being transmitted is correct. He observed that the pronunciation truly sounded like "tung quo" (Chinese-like). Intrigued, the old man rummaged through the jungle of real and fake online information to seek out the professors involved; then, putting himself in their shoes, he tried to deduce whether this movement stemmed from a genuine dream for developing Vietnamese education, a sincere desire by a truly devoted intellectual to leave a legacy of accumulated knowledge, or merely an "intellectual fraud" seeking fame.

The old man knew the answer wouldn't come immediately; the present would become the future's past, and the past is history, which would be assessed by an impartial historian, one unswayed by factional bias (because even without such a scribe, a generation like his would still recount the story to their grandchildren). The old man reasoned: by definition, a historian must record precisely what transpired.

That was the future; now was the present. The old man knew one thing for certain: he did not accept this particular innovation. He was left with a choice: to learn or not to learn, to accept or not to accept. The choice found its answer when the old man lit an incense stick at the altar, and the kid reacted to his prayer: Make me intelligent!

Just be normal! The kid declared on an afternoon when the sunlight fled before nightfall, in the house echoing with the cheerful sounds of children and the loud barking of a neighbor's dog. The old man was jolted awake! Why worry, why fret, when all the boy needed was to know how to read and write? Knowledge could be gathered from book pages, and experience accumulated from work. The old man remembered his college friend's defiant reply to a teacher about his late-developing nephew: He'll get better eventually—everything passes—that nephew, who didn't attend pre-school, still grew up, still trailed his mother to the badminton court after school, and returned home to a happy extended family, steeped in love and the envy of onlookers.

That night. The old man repeated the kid's words. Yeah! Just be normal! Then the old man added a slight disclaimer: No need to be excellent, son, just don't get expelled.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...