Chiến Phan

Hiển thị các bài đăng có nhãn anh trang. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn anh trang. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 15 tháng 9, 2016

Hỡi thằng Cuội già...bây giờ về đâu!

 photo childhood_photos12.jpg 
Hẻm cụt thiếu những đứa trẻ, vắng cái lồng đèn, nó chạy lòng vòng quanh phố thị tìm một góc, một khoảng nào đó có phần phảng phất của một đêm trung thu từ ánh trăng mất dạng sau màn mây. 
Không gặp. 
Những đứa trẻ xếp hàng hay tụm lại với lồng đèn trên tay, miệng ngấu nghiến mấy cái bánh chỉ được ăn mỗi năm một lần. 
Những đứa trẻ già bước ra ngồi trước hiên nhà, nhìn trẻ đi tới đi lui, đứa cười đứa khóc, tếu tít mừng tủi vì đèn nhỏ đèn to, đèn cháy đèn tắt. 
 photo childhood_photos02.jpg
Chỉ gặp. 
Những đứa trẻ già chạy nhong nhong ngoài phố, đoán chắc cũng đi tìm những khoảng nào đấy cho những đứa trẻ con được hưởng trọn một đêm trăng vàng sáng ngập một lối đi, thấy đường về chỉ phũ một ánh đèn phố thị mất dạng cả ánh trăng soi. Chắc “thằng Cuội già, ôm một mối mơ” lâu quá đăm ra ngủ quên bên gốc cây đa. 
Ai đó quên rồi đã từng có một đêm trăng! 
Dù rằng những đứa trẻ già, thuộc về thế hệ nó, cũng ráng lấp đầy cho khoảng trống ấu thơ con. Thấy chấp chới trên ảnh hình facebook, những chiếc đèn lồng tự chế hay tự làm vã cả mồ hôi con vẫn ngoác miệng cười khi thấy ánh mắt ngơ tròn chẳng hiểu đấy là gì dù rằng cố gắng giải thích cho để hiểu. Dù rằng những đứa trẻ lớn, thuộc về thế hệ sau nó, cũng chắng mấy thiết tha, chỉ thấy cuộn tròn hay nằm ngửa, mắt dán màn hình bận phải lướt face, cảm giác trung thu là của những đứa trẻ già, khát khao ôn lại ấu thơ đời mình. Ngộ nghĩnh. 
 photo hengkileephoto11-640x679_zpsd0127338.jpg Ai đó chán rồi để ngắm một ánh trăng! 
Nó ghé nhà anh, cho kịp một buổi ăn, thấy bánh nằm một góc, không thấy lồng đèn, đứa cháu ăn một hộp cơm riêng, nó với anh ngồi bên mâm cơm với những món quanh đồng: cá linh kho lạc, thác lác khổ qua. 
Buột miệng không hỏi: sắp chết hay sao, mà tình cảm lại dâng trào, nấu ăn cho nó! Lại thôi sợ chửi, thấy tật xấu nên thôi, sợ điện về nhà, người tình lại trách, nói anh mày vậy, không sợ buồn sao. Trung thu là tết đoàn viên, cảm người tình cũ, chắc lại nằm riêng một mình! 
Hẻm cụt thiếu vắng những đứa trẻ con, mấy cái lồng đèn, tụm ba tụm bảy, bình loạn cả lên. Thấy yên bình chới với. Hỏi: ánh trăng trắng ngà, có cây đa to, có thằng Cuội già …bây giờ về đâu!?

Có đứa trẻ già còn mê một ánh trăng

Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014

Có kẻ ngồi cùng ngắm một ánh trăng trôi

Nó tưởng mình lạc loài ở thế giới này với ánh trăng từ lâu lắm rồi cho đến khi vỡ ra rằng vẫn còn có một kẻ cùng ngồi với nó ngắm một ánh trăng trôi. Vô tình. 
 photo Shining-Moon-Mystical-Island-Wallpaper_zps5618c8a2.jpg
“Trăn…g, trăng,…trăn..g” 
Thằng ku cứ gọi ầm mỗi lần ngẩng đầu lên, đưa bàn tay cắt ngang những chùm dây điện giăng đầy, cùng ánh mắt vượt qua những tòa nhà để đến với vật thể khuyết, tròn trên mãnh trời con. Bao lần. Nhớ người phụ nữ trong ảnh hình thương nhớ; người phụ nữ thằng ku đang yêu và sẽ yêu lại một lần nữa sau này, nhắc nhở thằng ku về cách để đỡ nhớ thương: hãy nhìn trăng để nhớ về một khuôn mặt, bóng hình. Sến sủa. Vậy mà thằng ku nhớ luôn từ đấy. Mỗi lần. Gọi ầm lên khi thấy đâu đó có trăng khuyết, tròn lấp ló trên đoạn đường đi. Tự dưng. Thèm gọi thằng cha họ Hàn ra ngồi kể nghe câu chuyện nó với thằng ku, chẳng buồn muốn biết cung Quế đã ai ngồi đó chửa? Cành đa xin chị nhắc lên chơi. Bởi vì vốn dĩ thằng ku có biết đến đa là gì 
 photo art-tree-lanterns-moon-night-hd-wallpaper_zpsde87e273.jpg
“Trăn…g, trăng,…trăn..g” 
Thằng ku cứ gọi ầm trên những cung đường qua, chơi trò cuốc hà với ánh trăng núp trốn sau những nóc nhà cao cao giữa phố thị ồn ào, quên đi gió bụi, khói xe mệt nhoài, lưng đẫm mồ hôi. Thiệt tình. Cuộc rượt đuổi không dừng lại khi tay lái nó cứ mãi miết, quán tính đi về trên những cung đường dần dà đã đi vào máu rồi khô đi lúc nào chẳng hay. Mặc kệ. Ít ra thì cũng có một lối nhỏ - tạm gọi là nhà để trở về cho đêm đi sâu vào giấc ngủ phì phò. 
 photo amazing-free-quality-alien-moon-and-chameleon-3d-wallpaper-image-for-computer-screensaver-and-destop-755x471_zps94918fdc.jpg
Lúc này tự khắc nhớ trăng quê nhà gã Nguyễn Bính ai đem trăng rải lên trên vườn chè? để rồi nó sẽ ôm thằng ku ngủ trong tiếng dế đêm hè râm ran hòa cùng ếch nhái làm một bài đồng dao buồn thấm đất cho hả hê phận đời. Ai bảo sinh ra mày đã mang phận người!? như mấy câu ngạo đời từ vọng cổ cất lên đâu đó phía xa xa vọng về trong lúc chất cay vào người, giọng cứ thế cất lên cao ngút trời mây giữa lúc sân nhà sáng tỏ bởi một ánh trăng đêm rằm. 
“Trăn…g, trăng,…trăn..g” 
Thằng ku lú đầu ra cánh cửa, tìm kiếm được một khoảng trời đóng khung nơi gác lửng có trăng đang ngồi đấy đợi chờ sau khi thôi không mãi mê trốn tìm. Đưa ngón tay nhỏ, trỏ về phía trời cao, quay đầu nhìn nó, thằng ku như sợ nó bỏ lỡ một ánh trăng. Giữ ngón tay nhỏ, trỏ tiếp về phía trời cao, lại quay đầu nhìn nó, thấy miệng cười chẳng hiểu chi, thằng ku như sợ nó bỏ lỡ một mãnh trăng nằm ở giữa khoảng trời đóng khung. 
 photo moon-wallpaper-desktop-desktop-wallpaper-graphic-design_zpsac4c8be9.jpg
Muốn nói vài câu nhỏ nhưng nghĩ rồi lại thôi, thằng ku giờ nghe thấy chắc cũng chẳng hiểu gì, tâm ý của Nguyễn Duy: 
Từ hồi về thành phố 
Quen ánh điện cửa gương 
Vầng trăng đi qua ngõ 
Như người dưng qua đường 
Thôi thì để dạ vậy, cần chi nhiều ý tứ, câu chữ cho khuyết, tròn về đẹp xấu đâu ý nghĩa trong tiếng ngáy phì phò, ừ thì khi nào lớn, biết có còn được vầy, thôi thì thôi giờ vậy, có nghĩa với hôm nay, có thằng ku làm bạn ngồi ngắm một ánh trăng.
(Ảnh: Sưu Tầm)

Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2012

Tưởng đâu TRĂNG đã qua đời!

Rẽ ánh sáng vàng vọt của đường đèn soi lối. Thênh thang. Một lối đi về để lại phố đằng sau. Chỉ còn một ánh sáng trăng. Xanh dịu dàng. Soi lối nhỏ trở về ngở sỏi đá bổng mềm ra. Thướt tha. Nó thấy quyết định này không phải sai lầm. Trở lại nhà vào một tết nguyên tiêu. Khi cuộc sống đời thường ập đến. Đột ngột. Nó như con vụ tiếp tục xoay vần. Bất tận.
Photobucket
Nhẹ nhàng. Dòng ánh sáng từ vì tinh tú xa xăm rọi đường. Về với yêu thương nồng nàn. Lúc này. Có nói là sến sủa, có gọi là không sống đời thực thì cũng đành chịu. Hồn du mục. Không kềm lại. Giữa đêm. Đường nhỏ không liêu xiêu chỉ có gió phiêu cùng hương hoa cỏ. Đồng quê. Yên ả.
“ Đường trong làng: hoa dại với mùi rơm 
Người cùng tôi đi giữa đường thơm 
Lòng giắt sẵn ít hương hoa tưởng tượng”
( Huy Cận)
Giắt sẵn. Lâu rồi. Chờ hoàn cảnh để sức ám ảnh của câu thơ tự bao giờ trở lại. Đưa hoang. Ở giữa đường làng, mùi rơm, hoa dại. Nay lại có ánh trăng. Điểm xuyết. Một bức tranh mơn mang quê nhà. Dân dã. Rơm rạ giữa đồng ngó cánh cò bay bạt gió, mang theo mùi hoa đêm đương thời bung nỡ. Hết mình. Cùng ánh sáng nguyên tiêu.
Photobucket
Nghiêng ngã. Những đứa trẻ thả miệng nghệch ngoạch khoe hàm răng sún. Ngô nghê. Đua nhau cười trò tìm kiếm. Dế kêu. Bỏ quên giấc mơ thèm khôn lớn. Mau mau. Ngồi ở sân sau nhà tư lự kể chuyện đời tư, đời ta đã đi qua từng ấy. Hay hay. Vỗ đùi cười khà khà, thời giờ đi qua nhanh thật. Không hay. Đã già mà ngỡ hôm qua còn nghô nghê vẫn chưa là người lớn.
Phiêu diêu. Những con tim nghèo thổn thức. Hẹn hò. Nơi mô đất nhô ra, khuất sau những tàn cây. Xanh mướt. Lá làm bạt lót. Thì thầm. Dưới ánh trăng. Thề tình. Mình có nhau, bên nhau thế nào, làm gì cho mai sau. Hẹn ước. Nghe sến sao sao. Hỏi lạ. Ai yêu mà chẳng sến sao sao một vài lần.
Photobucket
Phôi pha. Những con đường làng. Ấu thơ chờ đợi. Ánh sáng trăng nào soi sáng. Nơi phố thị đi về mỗi giấc tan ca trễ giờ. Mất tăm. Trăng non bất chợt hóa già. Không hay. Những con đường đèn đường không nhường chỗ cho ánh trăng đêm.
Ấy thế mà về. Tìm lại… ánh trăng quê.
Dưới đường. Trăng rọi. Thênh thang. Cười nhẹ. Vậy là trăng vẫn còn chưa qua đời.

Thứ Năm, 9 tháng 8, 2012

Có ĐỨA TRẺ GIÀ còn mê một ÁNH TRĂNG!

“Bóng trăng trắng ngà, có cây đa to
Có thằng cuội già, ôm một mối mơ..”
Photobucket
Trung thu năm nay nó vui cùng với đứa cháu. Không nghe câu hát ngân nga ngày nào của ấu thơ thường hát. Nó buộc miệng hỏi đứa cháu, cháu bảo quên mất rồi chỉ nhớ loáng thoáng vài câu, hình như là bóng trăng trắng ngà rồi thằng cuội già gì đó. Gục gặt đầu cho qua.
Bóng trăng và thằng cuội già. Quên mất rồi, còn đâu.
Trung thu của thế hệ sau, tính từ cháu nó - thế hệ 9x & 2k, rộn ràng trên những con đường rực rỡ ánh đèn. Từ Đồng Khởi, Nguyễn Huệ rồi vòng về Lê Lợi, tất cả đều phủ lên mình các ngọn đèn nhiều màu sắc. Lung linh. Chào đón một đêm trung thu vui vầy cho tất cả trẻ em. Tất cả trẻ em đều mong muốn như thế. Cầm đèn, ngồi xe. Tập chung, vui cùng. Rước đèn có thế thôi.
Các nơi tổ chức những cuộc vui chơi. Nào là Hằng Nga, nào là thỏ ngọc với những tiếng vỗ tay rộn ràng. Tất cả đều được tổ chức. Tất cả đều được sắp đặt. Chơi đó rồi quên đó. Chỉ qua một đêm, sau giấc ngủ vùi. Quên mất.
Trung thu của thế hệ nó, tính từ nó - thế hệ 8x, hân hoan trên con đường đất, cát nhuộm ánh trăng đêm soi đường cho tuổi thơ vui sướng với lễ hội trăng rằm.Vui say. Một câu chuyện ấu thơ bao giờ mới quên đây. Không quên mà lại càng nhớ nhiều hơn. Cái ngày ấy thiếu thốn nhiều thứ nhưng lại không hề thiếu một ánh trăng đêm. Dịu dàng. Soi theo những bước chân rong ruỗi trên khắp những con đường nghèo khó, lòng trẻ ngày nào vội vàng bước chân đi quên mệt mõi. Ngất ngây. Chẳng đứa nào biết đường bao xa, đường bao dài. Chỉ biết mê mãi bước đi khi ông trăng còn theo bước. Trò chơi đơn giản vậy. Rước đèn có thế thôi.
Photobucket
Trò chơi ngày ấy. Rước đèn trong những con đường trăng soi. Tiếng gió nào đung đưa bóng dừa ganh đua với bóng trăng trên mặt đường. Lồi lõm. Những mô đất. Chân bước thấp cao, có đứa ngã nhào khóc òa trong đêm sáng. Đơn giản vậy thôi mà sao bám chặt vào ký ức. Tưởng rằng lâu ngày đã rong rêu trí nhớ. Vậy mà lại không.
Hòa vào đám bạn, mỗi đứa một chiếc đèn với kiểu dáng khác nhau. Nghêu ngao. Vừa đi vừa hát, vang cả một con đường. Lao xao. Một bản hòa tấu thiếu nhạc trưởng. Cứ thế mà chơi, cứ thế mà đùa, hát hò búa xua. Qua một mùa trung thu lồng đèn lại treo chỏng chơ xó nhà. Kỷ niệm. Hư mất. Không hay. Năm sau mua lại. Bỏ quên một món đồ trong ngăn tủ ký ức. Sau cả ngàn đêm. Vẫn còn trong trí nhớ. Thiết tha.
Photobucket
Trung thu của thế hệ trước, tính từ anh chị nó – thế hệ 7x, náo nức những mãnh đời nghèo, vui chơi trong một khoảng đất rộng trên là đường, dưới là sông. Trăng ấu thơ rách lổ chổ trong ký ức nó, trong ký ức anh chị nó trăng lại càng tả tơi. Thiếu thốn. Những ngọn đèn lung linh với muôn hình con thú, chỉ có những chiếc đèn tự chế bằng lon sữa bò , vuốt tre làm hình sao, hình thuyền vui cùng chúng bạn với những trò chơi vui say, ngày ấy những trò chơi dưới trăng dần trở nên quên lãng đến. Trò chơi sáng trăng. Nói đâu xa. Riêng trò “ Cầu Cuội “. Giản đơn. Không nói không biết. Rước đèn chỉ có thế thôi.
Đèn lồng ngày ấy làm từ những nan tre kết với giấy màu rẽ tiền, giấy kiếng lại là sang, tạo thành những ông sao sáng. Sáng sao. Nhà nhà thi nhau làm lồng đèn xem ngôi sao nào to hơn, ngôi sao nào rực rỡ hơn. Ấu thơ ngu ngơ chỉ biết chẻ đủa ra làm khung thay cho nan tre mãnh dẽ, cứ ráp lại rời, cứ ghép lại bụng. Vừa bực, vừa ức. Mếu rồi ngọng nghệu không biết méc ai, méc vì điều gì cứ thế ngồi lì một góc. Buồn thiu cả một góc trời. Buồn thiu. Sau cả vạn đêm. Vẫn còn trong trí nhớ. Nồng nàn.
Ánh đèn dần thay cho ánh trăng.
Photobucket
Tự bao giờ không biết nữa. Qua bao năm. Từ đường lớn vào hẻm nhỏ, từ thị thành về đến thôn quê. Ánh trăng như mờ dần trong tâm thức trẻ, dù rằng trăng đã cố sáng soi để một đêm trung thu vẹn tròn.
Dẫu rằng.
Trăng giờ không rách lổ chỗ, cũng chẳng tả tơi mà sao trăng lịm dần trong ánh sáng đèn đường phiêu linh.
Nếu có hỏi “thằng Cuội ngồi gốc cây đa”. Đâu rồi. “Bóng trăng trắng ngà” thì nay Cuội chắc cũng đã già bảo rằng:
Quên mất rồi một ánh trăng.
Chỉ còn
Một thằng Cuội già ôm một mối mơ.
Nó dừng xe lại bên đường, ngẩn mặt tìm trăng. Tìm trăng của riêng mình. Tự hỏi không biết có bao nhiêu người nhìn trăng trong đêm vẹn tròn. Giống nó. Đi tìm một đứa trẻ còn mê mẫn với ánh trăng. Cúi mặt. Chạy vù. Chỉ còn mỗi một đứa trẻ già còn mê mãi với ánh trăng. Đã tàn.
( Ảnh: Sưu Tầm )

[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...