Chiến Phan

Hiển thị các bài đăng có nhãn tự kỷ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tự kỷ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 19 tháng 3, 2026

[Sách] Đứa trẻ được nuôi trong chuồng chó - Bruce D. Perry, Maia Szalvitz [THE BOY WHO WAS RAISED AS A DOG]


"Justin không biết nói. Cậu bé chỉ biết khạc nhổ, cào cấu và phát ra những tiếng kêu rít của loài thú. Thế giới của cậu chỉ rộng bằng bốn thanh sắt, nơi sự hiện diện duy nhất của con người là những bàn tay ném thức ăn vào như nuôi một sinh vật lạ."

Nó theo chân của bác sĩ tâm thần nhi khoa Bruce Perry vào một đêm Sài Gòn rầm rầm tiếng còi xe, nghe câu chuyện của Justin, một trong những hồ sơ bệnh án dày đặc về trẻ em. Những mãnh đời ấu thơ ám ảnh. Đây không phải là một tập hồ sơ bệnh án khô khốc; nó là một hành trình đi vào miền bí ẩn của bộ não người—nơi những tổn thương thời thơ ấu có thể tạc nên một quái vật hoặc một thiên thần.

Ở một chiều Sài Gòn rũ nắng. Nhớ.

Nó hỏi thằng nhóc lớn: — Bạn con dạo này thế nào rồi? — Bạn chuyển lớp, rồi chuyển trường luôn rồi ba. — Thằng nhóc trả lời. Đắng.

Nó im lặng. Nhận ra sự yêu thương và ích kỷ quá mong manh. Trong tâm tính người lớn, sự ích kỷ đôi khi mang gương mặt của tình yêu. Chúng ta yêu thương chỉ đúng mỗi con mình!? Những đứa trẻ gục ngã dưới kỳ vọng của gia đình lại tiếp tục bị dán nhãn 'dị biệt'. Chúng phải chiến đấu trong một cuộc chiến không cân sức với những phụ huynh 'bình thường' xung quanh – những người dùng quyền lực của mình để 'nhắn nhủ' giáo viên, để cô lập và đẩy chúng ra khỏi tập thể. Đứa trẻ tội nghiệp ấy, ngay cả khi muốn hòa nhập, cũng bị những lời 'dặn dò' độc hại chặn đứng mọi lối về. Chim trời lại chẳng được tự do.

Perry cảnh báo chúng ta về sự thiếu hụt kích thích trong những "chiếc lồng" hiện đại:

"Bộ não trẻ em cần sự tương tác như cơ thể cần oxy. Khi một đứa trẻ bị phó mặc cho sự cô độc, các vùng não phụ trách thấu cảm sẽ héo úa, để lại một khoảng trống đen ngòm nơi đáng lẽ phải là tình yêu."

Bác sĩ Perry dùng kiến thức khoa học để chữa lành, nhưng trên hết là dùng trái tim. Ông nhìn thấy những phụ huynh chỉ hối hận khi đã quá muộn:

"Nhiều bậc cha mẹ tin rằng trẻ con sẽ 'quên' đi những tổn thương vì chúng còn quá nhỏ. Họ sai rồi. Cơ thể ghi nhớ, bộ não ghi nhớ, và những vết sẹo ấy sẽ định hình cách chúng nhìn thế giới mãi mãi."

Nhưng nó lại tự hỏi. Liệu tình yêu đó có duy trì được lâu? Hay đi nửa đường, mệt lại nghỉ, rồi lại quên mau? Perry nhắc nhở:

"Chữa lành không phải là một sự kiện, đó là một quá trình lặp đi lặp lại. Bạn không thể 'sửa' một đứa trẻ trong một ngày; bạn phải yêu thương chúng trong từng nhịp thở hằng ngày."

Perry đã mua lại cuộc đời của một đứa trẻ bằng sự kiên nhẫn. Nó thấy sự lười biếng của mình khi nhân danh "kiếm tiền" để trốn tránh con. Perry vạch trần cái lý lẽ ấy:

"Trẻ em không cần những món đồ chơi đắt tiền hay những chuyến đi xa xỉ. Chúng cần sự hiện diện tỉnh thức của bạn. Một giờ ngồi bệt dưới sàn chơi cùng con có giá trị hơn cả một gia tài gửi vào tài khoản tiết kiệm của chúng sau này."

Cái giá của sự lười biếng là sự đứt gãy kết nối. Khó hiểu. Tại sao ta vẫn chọn cách dễ dàng hơn là quay lưng đi?

Khoảnh khắc đứa trẻ bị tổn thương lần đầu tiên dám chạm tay vào bác sĩ. Perry miêu tả:

"Đó là một khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối. Bàn tay nhỏ bé, run rẩy của cậu bé vươn ra, chạm nhẹ vào tay tôi. Trong giây phút đó, hệ thống cảnh báo nguy hiểm trong não cậu bé—vốn đã gào thét suốt nhiều năm—bỗng dưng im bặt. Cậu bé đã chọn tin tưởng."

Đó là một "nhát chạm" lên chất liệu của sự tin tưởng. Yêu thương đến từ đâu, sao khó tìm đến vậy? Yêu thương lại mong manh, sao tan biến nhanh thế?  Chim trời lại chẳng được tự do.

***


"Justin did not know how to speak. He only knew how to spit, scratch, and emit the high-pitched shrieks of a wild animal. His world was only as wide as four iron bars, where the only human presence was hands tossing food in as if feeding an alien creature."

It (the character) followed the footsteps of child psychiatrist Bruce Perry on a Saigon night roaring with sirens, listening to the story of Justin—one of the many dense medical records of children. Haunting childhoods. This is not a dry collection of medical files; it is a journey into the mysteries of the human brain—where childhood traumas can carve out a monster or an angel.

On a sun-drenched Saigon afternoon. Remember.

It asked the older boy: — How is your friend doing lately? — He changed classes, and then transferred schools altogether, Dad. — The boy replied. Bitter.

It fell silent. Realizing that love and selfishness are so fragile. In the adult psyche, selfishness sometimes wears the face of love. Do we only love our own children!? Children collapsing under family expectations are then labeled as "misfits." They must fight an uneven war with the "normal" parents around them—those who use their power to "instruct" teachers, to isolate, and to push them out of the collective. That poor child, even when wishing to belong, is blocked at every turn by toxic "warnings." A bird of the sky is denied its freedom.

Perry warns us about the lack of stimulation in modern "cages":

"A child’s brain needs interaction as much as the body needs oxygen. When a child is abandoned to solitude, the brain regions responsible for empathy will wither, leaving a black void where love should have been."

Dr. Perry uses scientific knowledge to heal, but above all, he uses his heart. He sees parents who only regret when it is too late:

"Many parents believe that children will 'forget' traumas because they are so small. They are wrong. The body remembers, the brain remembers, and those scars will shape how they see the world forever."

But it wondered. Can that love endure? Or will they walk halfway, grow tired and rest, and then quickly forget? Perry reminds us:

"Healing is not an event; it is a repetitive process. You cannot 'fix' a child in a day; you must love them in every single breath, every day."

Perry reclaimed a child's life through patience. It saw its own laziness when invoking "making money" to evade its children. Perry exposes that reasoning:

"Children do not need expensive toys or luxury trips. They need your mindful presence. One hour sitting on the floor playing with your child is worth more than a fortune sent to their savings account later."

The price of laziness is a severed connection. Inexplicable. Why do we still choose the easier path of turning away?

The moment a traumatized child first dares to touch the doctor. Perry describes:

"It was a moment of absolute stillness. The boy’s small, trembling hand reached out and lightly touched mine. In that second, the alarm system in the boy’s brain—which had been screaming for years—suddenly went silent. He had chosen to trust."

That was a "touch" upon the material of trust. Where does love come from, and why is it so hard to find? Love is so fragile; why does it vanish so quickly? A bird of the sky is denied its freedom.

Thứ Hai, 17 tháng 11, 2025

[Truyện] Người lạ - Phần 3 - Ba có thương con không? [The Stranger - Part 3 - Does Daddy Love Me?]

 


"Ba có thương con không?"

Câu hỏi ấy không chỉ là một mũi tên mà là một chiếc đinh ghim, xuyên qua mọi lớp ngụy trang, xuyên qua sự xa hoa của những tòa nhà, xuyên qua sự bận rộn giả tạo của người lớn, và đâm thẳng vào suy nghĩ của Minh.

Nó ngửi thấy mùi tóc của em – mùi xà phòng giặt cũ kỹ, giống y hệt mùi của người phụ nữ vừa ôm chặt lấy nó. Mùi hương của vất vả chưa tìm được thanh thản từ những lo toan không tên. Mùi hương ấy đã không còn là của riêng ai, mà là mùi chung của những người đang vật lộn giữa Sài Gòn phồn hoa.

Minh ôm chặt cô nhóc vào lòng. Lưng em đầy những vết sần, khô ráp sau tấm vải mỏng manh của chiếc áo. Bàn tay của nó bắt đầu vuốt dọc lưng em, cảm nhận một vòng tay ôm chặt lấy người nó, một vòng ôm vừa đòi hỏi vừa trao tặng. Cái ôm chan chứa yêu thương, ngây thơ và dại khờ, như một món quà bị lãng quên của tuổi thơ.

Minh chợt nhận ra mình đã mất đi cảm giác của một vòng tay từ lâu lắm rồi. Ở một quá khứ không xa, nó cũng luôn được những vòng tay thương yêu ôm chặt lấy. Nhưng rồi, bản thân nó tự lựa chọn xa rời những vòng tay ấy khi những lời trêu chọc của bạn bè bắt đầu nhiều lên: “Thằng Minh bám váy mẹ.” Tự dưng thấy mình phải lớn, tự nhiên thấy mình phải có một trách nhiệm nào đó với bản thân, phải "thơm", phải thành đạt như một người lớn định nghĩa. Nó đã phải rời xa những sự yêu thương vô điều kiện đó.


Như một trong những con đường học hành từ bé, cho đến cả việc tìm kiếm một môi trường học vấn ở nước ngoài, tất cả đều có sự “tư vấn”, rồi quyết định. Cuối cùng, nó chẳng thể phân biệt đâu là sự tư vấn và đâu là quyết định thực sự của nó, của ba và mẹ nó. Điều đó cũng chẳng có nghĩa là bản thân nó đổ lỗi, nhưng nó hiểu: Tình yêu thương đã bị biến thành một bản kế hoạch, thiếu đi sự ngẫu hứng và sự chân thật.

Tiếng nói của cô bé khô khốc, như thể rơi hẳn xuống một vực sâu, không có đáy. Cô bé chỉ lập lại đúng một câu nói, một lời khẩn cầu tuyệt vọng: "Ba có thương con không?"

Miệng nó tự dưng khô khốc đi! Nó chẳng hiểu có phải là cô nhóc đang tự nói lên câu hỏi của mình, hay là đang hỏi hộ nó, đứa con trai chưa bao giờ dám hỏi thẳng ông già mình câu hỏi ấy.

"Chắc rồi, ba thương nhiều mà!" Nó ôm cô bé của mình vào lòng. Thân hình gầy guộc của em chẳng thể giấu đi sau lớp vải mỏng manh của chiếc áo bên trong và áo khoác bên ngoài, bàn tay xương xẩu. Giữa những tòa nhà chọc trời của Quận 1, cái ôm này là món đồ rẻ tiền nhất, nhưng lại chứa đựng giá trị đắt đỏ nhất: sự thừa nhận về nỗi cô đơn.

Rồi chúng tôi phải chia tay. Cô bé thoát ra khỏi vòng tay là một lực kéo nhẹ nhàng nhưng dứt khoát từ người mẹ. "Chúng ta về thôi con gái." Người mẹ nói, giọng đã dịu lại nhưng vẫn còn sự vội vã.

Minh gỡ dải băng bịt mắt. Ánh đèn neon và đèn pha xe cộ lập tức ập vào, chói lòa. Nó nhìn theo bóng dáng hai mẹ con khuất dần.

"Tuyệt vời, Minh!" Linh bước tới, ống kính máy quay vẫn còn nóng. "Cái ôm ấy… nó là bản chất của mọi vấn đề trong xã hội này. Cô đơn trong giàu có. Cảm ơn anh."

Minh lắc đầu, ánh mắt nó lúc này không nhìn Linh, mà quét qua dòng người đang hối hả. Rồi nó nhìn thấy.

Cách đó không xa, ở cột đèn tín hiệu giao thông, dưới ánh sáng vàng vọt và bụi mờ, có một chiếc Maybach màu trắng đang dừng lại. Và ở ghế phụ, là mái tóc búi cao, là chiếc áo sơ mi lụa màu xanh ngọc – đó là má nó. Bà đang quay mặt về phía nó, ánh mắt bà không hề nhìn nó, mà nhìn vào tấm bảng “Bạn đã có một ngày vất vã, hãy ôm tôi.”

Khuôn mặt bà nó, lúc này không còn là sự thanh lịch của "Hoa khôi trường Luật" hay sự lạnh lùng của một cổ đông công ty. Nó là một bức tượng sáp của sự im lặng, cố gắng giữ lại vẻ ngoài bình thản giữa nỗi sợ hãi tột cùng. Sợ bị người quen thấy, sợ bị chính con trai mình nhìn thấy.

Ngay sau đó, chiếc xe vụt đi. Minh không kịp phản ứng.

“Đây là câu trả lời của bà,” Minh thầm nghĩ. “Bà cũng như người mẹ kia, cũng đã bỏ đi, sợ hãi đối diện với đứa con trai đang làm điều 'điên rồ' giữa phố.” Sự thất vọng này nặng nề hơn cả cái bạt tai mà ông già đã dành cho nó.

Minh lấy dải băng bịt mắt mình lại, giơ cao tấm bảng “Bạn đã có một ngày vất vã, hãy ôm tôi.”

Bầu trời đã hoàn toàn đổ màu tím than, như một chiếc áo nhung được phủ lên thành phố, chỉ còn sót lại những dải đèn neon lạnh lẽo từ các biển quảng cáo của ngân hàng và quỹ đầu tư.

Đúng lúc đó, một vòng tay tiến đến, ôm lấy nó. Lần này, vòng ôm cứng cáp, nhưng lại thoang thoảng một mùi hương lạ lùng. Đó là mùi bột màu, mùi hóa chất acrylic khô và chút mùi dầu bóng, pha lẫn với hơi ấm của da thịt – một sự hỗn hợp của nghệ thuật và mưu sinh. Giữa nơi phố đi bộ sầm uất này, nơi mỗi người đều mang trên mình mùi hương nước hoa đắt tiền, lại có một người mang theo mùi của sự sáng tạo và lao động nghệ thuật? Minh thắc mắc.

"Hôm nay của bạn thế nào?" Nó chủ động cất tiếng hỏi, cố gắng giấu đi sự ngạc nhiên.

“Em mệt quá!” Đó là giọng nói the thé, có chút nhẹ nhàng, có chút yếu đuối, hoàn toàn khác hẳn với một thân hình cao ráo, gần bằng Minh. Đó là nhân dáng của một chàng trai.

Part 1:https://chienphan.blogspot.com/2025/11/truyen-nguoi-la-phan-1-story-stranger.html

Part 2: https://chienphan.blogspot.com/2025/11/truyen-nguoi-la-phan-2-vong-tay-nguoi.html



***



"Does my daddy love me?"

That question was not just an arrow but a nail, piercing through all disguises, through the luxury of the buildings, through the artificial busyness of adults, and stabbing straight into Minh’s thoughts.

He smelled her hair—the scent of old laundry soap, exactly the same as the woman who had just embraced him. It was the scent of struggle that had yet to find peace from nameless worries. That scent was no longer exclusive to anyone but was the common odor of those wrestling amidst the opulent Saigon.

Minh hugged the little girl tightly. Her back was full of rough bumps, dry beneath the thin fabric of her shirt. His hand began to stroke her back, feeling her arms clasping him tightly, an embrace that both demanded and gave. It was a hug overflowing with innocent, naive love, like a forgotten gift of childhood.

Minh suddenly realized he had lost the feeling of an embrace a long time ago. In the not-so-distant past, he was always tightly held by loving arms. But then, he chose to withdraw from those embraces when friends' teasing increased: "Minh is still clinging to his mother's skirt." He suddenly felt he had to grow up, naturally felt he had some kind of self-responsibility, had to be "scented" (successful), had to be successful as defined by adults. He had to move away from that unconditional love.

Just like his path through school from a young age, and even seeking an overseas education, everything involved "consultation," followed by a decision. Ultimately, he couldn't distinguish between the advice and his true decision, or that of his father and mother. It didn't mean he was blaming them, but he understood: Love had been turned into a blueprint, lacking spontaneity and authenticity.

The little girl's voice was dry, as if plummeting into a bottomless abyss. She only repeated one sentence, a desperate plea: "Does my daddy love me?"

His mouth suddenly went dry! He didn't know if the little girl was voicing her own question or asking on behalf of him, the son who never dared to ask his old man that question directly.

"Of course, Daddy loves you very much!" He hugged the girl close. Her scrawny body couldn't be hidden beneath the thin fabric of her inner shirt and outer jacket, her hands bony. Amidst the skyscrapers of District 1, this embrace was the cheapest thing, yet contained the most precious value: the acknowledgment of loneliness.

Then they had to part. The girl broke free from the embrace with a gentle yet firm pull from her mother. "Let's go home, my daughter." The mother said, her voice softer but still with a sense of urgency.

...

Minh took off the blindfold. Neon lights and car headlights immediately rushed in, glaring brightly. He watched the figures of the mother and daughter gradually disappear.

"Brilliant, Minh!" Linh approached, her camera lens still warm. "That hug... it's the core of every problem in this society. Loneliness in luxury. Thank you."

Minh shook his head, his gaze now not on Linh, but sweeping across the hurried crowd. Then he saw it.

Not far away, at the traffic light, under the sickly yellow light and haze, a white Maybach was stopping. And in the passenger seat, was the high bun, the jade-green silk blouse—that was his mother. She was facing towards him, but her eyes were not looking at him; instead, they were fixed on the sign: "You have a struggling day. Hug me."

His mother's face, at that moment, was no longer the elegance of the "Law School Beauty Queen" or the coldness of a company shareholder. It was a wax statue of silence, striving to maintain a calm exterior amidst extreme fear. Afraid of being seen by acquaintances, afraid of being seen by her own son.

Right after that, the car sped away. Minh didn't have time to react.

"This is her answer," Minh thought. "She, too, like that other mother, chose to leave, afraid to face the son doing a 'crazy' thing in the middle of the street." This disappointment was heavier than the slap his old man had given him.

Minh took the blindfold and put it back on, holding up the sign: "You have a struggling day. Hug me."

The sky had completely fallen into a dark violet, like a velvet cloak draped over the city, with only the cold neon strips from the bank and investment fund billboards remaining.

Just then, an embrace approached him. This time, the hug was firm, yet it carried a strange, subtle scent. It was the smell of powder paint, dry acrylic chemicals, and a hint of varnish, mixed with the warmth of skin—a blend of art and livelihood. Amidst this bustling pedestrian street, where everyone wore expensive perfume, was there really someone carrying the scent of creativity and artistic labor? Minh wondered.

"How was your day?" He took the initiative to ask, trying to hide his surprise.

"I'm so tired!" That was a reedy voice, slightly gentle, a little weak, completely unlike the tall figure, nearly Minh’s height. It was the form of a young man.


Thứ Hai, 3 tháng 11, 2025

[Truyện] Người lạ - Phần 2 - Vòng tay người lạ [Story - Stranger - Part 2 - The Embrace of a Stranger]



Nó đứng đó, bịt mắt, giữa dòng chảy hối hả của phố đi bộ Nguyễn Huệ, nơi ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, hòa cùng ánh đèn lung linh từ các tòa nhà cao ốc. Bầu trời buổi chiều đã chuyển từ màu hổ phách sang tím than, nhưng vẫn còn vương lại những vệt hồng cam cuối cùng, mỏng manh như một lời hứa bị bỏ quên.

Rồi một vòng tay bất ngờ ập đến.

Đó là một người phụ nữ. Người đầu tiên.

Nó chỉ có thể hình dung qua cảm nhận: cơ thể bà đâu đó chỉ tầm một mét năm mươi, nhỏ bé và lọt thỏm. So với chiều cao gần một mét chín của nó, nó thấy đầu bà gục sâu vào trong ngực nó, tựa như một con chim non tìm nơi trú ẩn. Tóc của bà tỏa mùi nắng cháy, một mùi hương khô khốc, pha lẫn với mùi của xà phòng giặt rẻ tiền – một sự hòa quyện chân thật, không hề có chút giả tạo của nước hoa đắt tiền. Tất cả hòa quyện vào nhau, bà đang ôm rất chặt, lực siết mạnh mẽ như người đang cố gắng bấu víu lấy một điểm tựa cuối cùng trước khi bị cuốn đi.

Nó ôm bà, cũng trao cho bà một cái ôm thật chặt, một sự đáp lại vô điều kiện.

"Chuyện gì đã xảy ra?" Nó hỏi, giọng trầm ấm và nhẹ nhàng, cố gắng trở thành một cái neo vững chắc trong cơn bão cảm xúc của bà.

Bà trả lời trong tiếng nức nở, giọng run rẩy như một sợi dây đàn bị căng quá mức. "Một ngày quá khó khăn với tôi. Tôi... tôi mệt quá." Chiều tà đã ngã bóng, những con người đang đi dọc phố phường vẫn vội vã, tiếng chuông điện thoại, tiếng còi xe như một bản nhạc nền hỗn độn. Chẳng hiểu sao bà dừng lại, và chạy đến ôm một chàng trai xa lạ, một người đang bịt mắt, chỉ vì tấm bảng kia đã nói với bà rằng “hãy ôm đi”.

"Tôi mệt quá, một mình chăm ba đứa con. Tôi đã có một ngày quá mệt mỏi."

Nó ôm chặt người phụ nữ, nhận ra qua xúc giác rằng bà đang mặc bộ đồ bộ đã cũ, da thịt của cánh tay bà khá chắc chắn, săn lại. Có thể là kết quả của việc lao động cật lực, không phải là thứ cơ thể được nuông chiều, bảo dưỡng.

"Có phải tôi chối bỏ đứa con mình không?" Bà nói như nghẹn, đang cố gắng kiềm chế cơn khóc của mình. Giọng nói đứt quãng, sợ hãi, như những giọt mưa chạm đất, chỉ sợ tung tóe ra mất, không thể gom lại.

"Sao vậy cô?" Nó hỏi, hoàn toàn quên mất vai trò "người lạ" của mình.


Nó ôm chặt bà hơn, một cái ôm khác, khi giọng bà nghẹn lại và vỡ òa, những giọt nước mắt đã rơi ra, thấm đẫm vào chiếc áo thun của nó. Những giọt nước mắt nóng hổi, như thể đang rửa trôi đi lớp bụi bặm vô cảm mà nó đã vô tình tích tụ bấy lâu.

"Kể tôi nghe nào," Nó chỉ có thể nói tiếp, chẳng hiểu vì sao. Nó chẳng thể nào biết người phụ nữ đứng trước mặt mình đang mặt mũi thế nào, ăn mặc ra sao cho đến khi bà kể lại.

"Tôi đi đón con mình! Tôi đã dừng lại, khi mọi người xung quanh bắt đầu nhìn con tôi, lúc con bé chạy loanh quanh khắp nơi để hỏi các phụ huynh đón con tan trường. Con gái lớn đáng thương của tôi. Chắc họ đang nhìn con bé bằng cặp mắt thương cảm, rồi bất chợt có tiếng mắng vốn của người thầy, người đã nói về con bé như một đứa ngổ ngịch và hư hỏng."

Giọng bà lạc đi, nhưng vẫn cố gắng kể tiếp. Nó cố gắng hình dung ra khung cảnh: ánh đèn pha vàng vọt từ cổng trường, từng phụ huynh đeo khẩu trang vội vã, chen chúc nhau như những chiếc xe bị kẹt trong giờ cao điểm.

"Con bé phải chịu sự quát nạt để ngồi lại vị trí của mình chờ đợi phụ huynh, thay vì phải chạy lòng vòng. Có thể thầy giáo sợ làm phiền mọi người... Tiếng thầy giáo to dần, tôi có thể nghe được từ ngoài cổng: ‘Con bé này mới chuyển trường về đây, nó la hét, đánh thầy cô, đánh bạn.’ Tiếng thầy giáo vang vọng vào trong tâm can tôi. Chẳng hiểu sao lúc đó tôi lại bỏ con mình đứng đó. Tôi đi thụt lùi, đứng đằng sau chiếc xe của mình. Con bé chửi thề, con bé tiếp tục hỏi, nó ngồi ngơ ngẩn một mình, trong khi vẫn ôm lấy quyển tập..." Người phụ nữ bắt đầu ràn rụa nước mắt.

Câu chuyện của bà như một lưỡi dao sắc lạnh, cứa thẳng vào tâm can Minh. Nó chợt nhớ đến câu châm ngôn: “Sự vất vả không làm ta gục ngã, chính sự cô đơn mới là thứ giết chết ta.”

Nó động viên, trong thấp thoáng của trí tưởng tượng, nó có thể hình dung được dáng dấp của một buổi rước con: từng phụ huynh một đang gặp phải cô bé hỏi cùng một câu hỏi. Rồi họ nở một nụ cười thương cảm, vì là trẻ con mà. Người thầy cũng bất lực đuổi theo sau, một cuộc rượt đuổi gần như vô tận, một vở kịch câm đầy bi hài diễn ra giữa tiếng rao hàng và tiếng chuông tan học.

Nó như thể nghe thấy tiếng nói chuyện của cô bé, tiếng chửi thề của cô bé trong bộ đồng phục của riêng mình. Nó như thể thấy người phụ nữ đang ôm chặt nó, nép mình sau chiếc xe, như thể sợ ai đó nhận ra bản thân mình. Như muốn tan biến đi cùng cô bé của mình, như thể muốn những ánh mắt thương hại kia đừng dòm ngó nữa. Đã quá đủ rồi cho sự tổn thương, mà nỗi sợ hãi nhận lỗi của người mẹ còn lớn hơn cả tình yêu thương.

"Cảm ơn cậu," Người phụ nữ lấy lại bình tĩnh. Bà ngẩng đầu lên, nở một nụ cười với chàng trai đang bịt mắt mình bằng dải đen. Sống mũi cao lộ ra đằng sau nụ cười, lất phất những lọn tóc đen vẫn quanh trán vì gió từ con sông Sài Gòn đang thổi đến, mang theo chút hơi nước mát lạnh để làm dịu đi cái nóng của buổi chiều. Bà nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt còn vương trên má.

Bà hỏi. "Con bé có thể ôm cậu không?"

Nó gật đầu ngay, không chút do dự. "Được chứ." Sự chân thành của bà đã làm tan chảy lớp vỏ bọc cảnh giác của nó.



"Cậu đợi xíu nha, con bé đang ở ngoài xe chờ tôi." Người phụ nữ vội vã rời khỏi vòng tay của nó, bước chân đầy quyết tâm.

Chỉ vài giây sau, một vòng tay khác ập đến, mạnh mẽ và đột ngột, khiến nó như muốn ngã ra phía sau. Nó mất vài giây để có thể định thần lại, tìm vị trí định vị. Vòng ôm này không có sự mệt mỏi, mà đầy sự giận dữ, hỗn loạn và thách thức.

"Chào em," nó cố gắng nở nụ cười tươi nhất cho cô bé mà mình chưa hề thấy mặt, giọng cố gắng giữ sự nhẹ nhàng của người lớn.

Không có lời chào đáp lại. Chỉ có một câu hỏi, sắc lẹm và thấu xương, vang lên ngay sát tai nó, giữa phố phường ồn ào nhưng lại nghe rõ mồn một như một tiếng thét trong câm lặng:

"Ba có thương con không?"

Câu hỏi ấy không chỉ dành cho Minh. Nó là một mũi tên xuyên qua mọi lớp ngụy trang, xuyên qua sự xa hoa của những tòa nhà, xuyên qua sự bận rộn giả tạo của người lớn, và đâm thẳng vào tâm lý của Minh, người đang đứng đó vì muốn giải đáp cho sự rạn nứt trong chính gia đình mình.

https://chienphan.blogspot.com/2025/11/truyen-nguoi-la-phan-1-story-stranger.html


 ***



Minh stood there, blindfolded, amidst the bustling flow of Nguyen Hue Walking Street, where the streetlights had begun to turn on, blending with the twinkling lights from the high-rise buildings. The afternoon sky had shifted from amber to a dark violet, yet still retained the last faint streaks of pink and orange, delicate like a forgotten promise.

Then, a sudden embrace arrived.

It was a woman. The first one.

He could only sense her through touch: her body was somewhere around one meter fifty, small and completely lost in his arms. Compared to his height of nearly one meter ninety, he felt her head burying deep into his chest, like a nestling seeking refuge. Her hair emitted the smell of sun-scorching, a dry aroma, mixed with the scent of cheap laundry soap—an authentic blend, entirely without the pretense of expensive perfume. Everything merged; she was hugging very tightly, the pressure fierce, like someone grasping for a final anchor before being swept away.

He hugged her back, giving her an equally firm embrace, an unconditional response.

"What happened?" he asked, his voice warm and gentle, trying to be a stable anchor in her emotional storm.

She replied through sobs, her voice trembling like a string pulled too taut. "It's been such a difficult day for me. I... I'm so tired." Twilight had fallen; people walking along the street were still hurried, the ringing of phones, the blare of horns served as a chaotic background score. She didn't know why she stopped and ran to hug a strange young man, a blindfolded person, just because the sign told her, "hug me."

"I'm so tired, raising three children alone. I've had such an exhausting day."

He held the woman tightly, realizing through touch that she was wearing worn pajamas. The flesh of her arms was quite firm, toned. It might be the result of hard labor, not a body that had been indulged or maintained.

"Did I abandon my child?" she spoke, choked up, trying to suppress her urge to cry. Her voice was broken, afraid, like raindrops hitting the ground, terrified of scattering and being unable to be gathered again.

"Why, Madam?" he asked, completely forgetting his role as "the stranger."

He held her even tighter, a different kind of hug, as her voice caught and burst, the tears already flowing, soaking his T-shirt. The tears were hot, as if they were washing away the layer of apathetic dust he had unconsciously accumulated for so long.

"Tell me," he could only say, though he didn't understand why. He couldn't know what the woman standing before him looked like, or what she was wearing, until she told her story.

"I went to pick up my child! I stopped when everyone around started looking at my child, as she ran around everywhere asking parents picking up their kids the same question. My poor oldest daughter. They must have been looking at her with pity, and then suddenly there was the sound of the teacher scolding, speaking about my girl as a rebellious and spoiled child."

Her voice cracked, but she continued to tell the story. He tried to imagine the scene: the yellowish headlights from the school gate, parents wearing masks rushing, crowding together like cars stuck in rush-hour traffic.

"My girl was scolded to sit back in her spot and wait for a parent, instead of running around. Maybe the teacher was afraid of bothering others... The teacher's voice grew louder; I could hear it from outside the gate: 'This girl just transferred here, she yells, she hits the teachers, she hits her friends.' The teacher's voice echoed in my soul. I don't know why, but I just left my child standing there. I backed away, hiding behind my car. She cursed, she kept asking, she sat there bewildered by herself, still clutching her notebook..." The woman began to weep profusely.

Her story was like a sharp knife, cutting straight into Minh's heart. He suddenly remembered the proverb: “Hardship does not break us; it is loneliness that kills us.”

He encouraged her. In a hazy flicker of imagination, he could picture the scene of the school pickup: every single parent encountered the little girl asking the same question. Then they would offer a sympathetic smile, because she was just a child. The helpless teacher chased after her, an almost endless pursuit, a tragicomic pantomime unfolding amidst the street vendor calls and the school bell.

It was as if he could hear the little girl's voice, her cursing in her own uniform. It was as if he could see the woman clinging to him, hiding behind the car, as if afraid of someone recognizing her. As if wanting to vanish with her little girl, as if pleading for those pitying eyes to stop staring. The damage was already too much, and the mother's fear of admitting fault was even greater than her love.

"Thank you," The woman regained her composure. She looked up, offering a smile to the young man blindfolded with the black strip. His high nose bridge was revealed behind the smile, faint black strands of hair still framed his forehead due to the wind blowing from the Saigon River, bringing a touch of cool moisture to soothe the afternoon heat. She gently wiped away the remaining tears on her cheeks.

She asked, "Can my daughter hug you?"

He nodded immediately, without hesitation. "Of course." Her sincerity had melted away his layer of caution.

"Wait a moment, she's waiting for me in the car," The woman rushed away from his embrace, her steps full of determination.

Just a few seconds later, another set of arms rushed in, strong and abrupt, making him feel like he was about to fall backward. It took him a few seconds to regain his footing, to locate his position. This hug carried no weariness, but was full of anger, chaos, and defiance.

"Hello, little one," he tried to give the warmest smile he could for the girl he couldn't see, his voice striving for adult gentleness.

There was no reply. Only a question, sharp and bone-piercing, rang right next to his ear, audible amidst the noisy street like a silent scream:

"Does my daddy love me?"

That question wasn't just directed at Minh. It was an arrow piercing through all disguises, through the luxury of the buildings, through the adults' fake busyness, and straight into the psyche of Minh, who was standing there seeking to resolve the fracture in his own family.


[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...