Chiến Phan

Thứ Bảy, 31 tháng 7, 2021

[Review Sách] Nhượng quyền kinh doanh - Carl Reader

Nhượng Quyền Kinh Doanh - Con Đường Ngắn Nhất Ra Biển Lớn | Tiki 

Vốn dĩ đã bị hấp lực của những thương hiệu nổi tiếng như các chuỗi ăn uống thu hút mấy đứa nhóc của nó ở nhà như McDonald, KFC, Loteria ...cho đến những cửa hàng tiện lợi 24h như 7Eleven...rồi đến cả những thương hiệu Nhật, Hàn tràn vào Việt Nam với sự chống chọi của các thương hiệu Việt; thoi thóp có cả một thương hiệu Phở ngày xưa đã từng là nhà tiên phong.

Điều đó khiến nó hứng thú để tìm hiểu về đề tài nhượng quyền, có một chút gì đó hụt hẫng như đứa nhóc dành phần ngon nhất của món ăn để ăn cuối rồi đánh rơi khi quyển sách nói đến những ưu và nhược điểm, cũng như những điều cần lưu ý từ cả hai góc độ mua và bán nhượng quyền, chỉ có điều lại quá gắn chặt vào hệ thống nhượng quyền của Anh để phân tích và viết lên quyển sách.

"Một trong những trở ngại lớn khi bắt tay xây dựng nhượng quyền là tìm được cơ sở phù hợp"

[Review Sách] Cứ viết đi - Greta Solomon

 Review cuốn sách Cứ Viết Đi - Greta Solomon - 15 reviews

Thích viết nên gặp chủ đề về viết thì chắc chắn rằng bản thân nó sẽ không bỏ qua. Phải thú nhận rằng đề tài đơn giản vậy nhưng những quyển sách nó có thể tìm đọc thì đếm trên đầu ngón tay như nắng hạn chờ mưa.

Và cơn mưa tới, học cách viết tưởng đùa nhưng rất thật với. Khi quyển sách của Greta Solomon đã làm được điều đó với nó, hướng dẫn những điều rất cơ bản như viết ra danh sách, tạo ra phép ẩn dụ ..từ các cụm từ, đồ vật, hoặc sự vật với những đặc điểm và tìm kiếm những thứ khác có cùng đặc điểm

"Đừng nghĩ quá nhiều hoặc rơi vào tình trạng tê liệt phân tích về những gì cần viết...Hãy viết những điều mà ạn đam mê, bất cứ điều gì và tất cả mọi thứ"

[Review Sách] Agatha - Anne Catherine Bomann

 Agatha | Tiki

Một câu chuyện nhẹ nhàng về những ngày còn lại trước khi về hưu của vị bác sĩ tâm lý. 

Agatha là một trong những bệnh nhân cuối cùng, người đã làm xáo trộn tâm lý của vị bác sĩ trước những ngày cuối đời của mình hay như chính trong tâm trạng của vị bác sĩ đã có sẵn những xáo trộn để rồi tự mình nhận ra như chính Agatha mang lại một cứu cánh cho ông để nhận ra chính mình: muốn gì và cần gì. 

"Mặc dù tôi đã cố hết sức nhưng vẫn không cách nào phớt lờ được một sự thật: nổi lo âu của tôi đang ngày càng trầm trọng...Tôi bước đi một cách vô định khắp phòng khám. chính tại đây, lần đầu tiên trong đời tôi đã tìm thấy điều gì đó thuộc về mình, điều mà tôi thậm chí có thể làm tốt"

[Review Sách] Nym - Tôi của tương lai - Nguyễn Phi Vân

NYM - Tôi Của Tương Lai | Tiki

Hạn hữu đọc sách về các tác giả người Việt; đây là một trong những quyển sách được người chị đồng nghiệp giới thiệu cho nó để đọc. Vỡ ra, đọc để học và đọc để hiểu về một thế giới hiện tại vận hành; bắt nhịp kịp với cuộc sống và những con người trong cuộc sống mới này. Cuộc sống vận hành với sự hỗ trợ của công nghệ đang đổi thay chóng mặt. Như một thông điệp, nếu như chúng ta không bắt kịp thì chúng ta sẽ bị rớt lại và đào thải đến thảm thương

Tác giả là một người Việt, sử dụng thủ thuật cá nhân hóa một nhân vật robot tên là Nym để chia sẻ về góc nhìn sự thay đổi của công nghệ lên cuộc sống hiện cũng như chia sẻ về các thuật ngữ trong cuộc sống mới từ một cách chính thống đến không chính thống. 

"Người còn có quá nhiều định kiến, thiếu tư duy mở, thiếu trái tim bao dung, lại hay ghen ghét đố kỵ nữa, nên nghệ thuật của người là nghệ thuật đóng"

"Tự học, tự thử nghiệm tự ngộ - tự quyết định cuộc đời mình"

P/s: Chất lượng của in ấn và rọc giấy là điểm trừ

[Review Sách] Branding - Bill Chiavalalle, Barbara Findlay Schenck

Sách Branding For Dummies | Yes24 Việt Nam

Quyển sách được dịch sang tiếng Việt với ghi nhận về một trong những topic của Marketing là Branding với sự tổng quan về chủ đề thương hiệu; bỏ qua những khởi nguồn của thương hiệu một cách chi tiết, để cập nhật những chuyển biến về thương hiệu qua thời gian, tập trung khai thác về góc nhìn phân tích cách thức triển khai thương hiệu ở thời hiện tại. 

Quyển sách dẫn dắt người đọc từ lúc bắt đầu cho đến việc thực hiện các bước thu hút người tiêu dùng với thương hiệu, đến việc chăm sóc và bảo vệ thương hiệu ra sao

"Thương hiệu là lời hứa, tạo òng tin có một không hai, sống đúng với lòng tin, tăng cường và củng cố lời hứa" 

Đó là một quà trình xây dựng thương hiệu:

(1) Xác định đối tượng (20 Nghiên cứu sản phẩm hoặc dịch vụ (3) Định vị sản phẩm và dịch vụ (4) Định nghĩa về tuyên bố giá trị (5) Khi nhận dện ra (6) Ra mắt nội bộ và các bên liên quan để (7) Quản lý (8) Tái tổ chức lại thương hiệu

[Review Sách] Sự đủ đầy của giản đơn - Andy Couturier


Sách - Sự Đủ Đầy Của Giản Đơn - Triết Lý Sống Từ Vùng Quê Nhật Bản | Shopee  Việt Nam

Một thế hệ Nhật thời hậu chiến mang theo những trăn trở của Tuổi Trẻ trong hành trình tự tìm tòi và khám phá về cuộc sống, đi tìm mục đích của riêng mình.

Một thế hệ bước vào cuộc sống với những ám ảnh và hoang mang như một bức tranh ghép bị xáo trộn bởi chết chóc, đau thương với tiếng đạn bắn, bom rơi trên đầu; từ từ ghép lại từng mãnh ấu thơ nghèo đói đến trưởng thành với những câu hỏi luôn khắc sâu trong đầu về cái đã được truyền dạy. 

Thế hệ đó bắt đầu dịch chuyển và nhận ra được mục đích của cuộc sống mình nơi đất Phật thiêng liêng như tìm được mãnh ghép cuối cùng cho bức tranh cuộc sống mới, tự do và gần gũi với thiên nhiên. Cuộc sống mà sự cám dỗ của đồng tiền bị bỏ lại phía sau như vốn dĩ chưa hề tồn tại hoặc có chăng cũng chỉ là một phương tiện trao đổi như đúng bản chất ban đầu của chúng; chứ không phải là hành trang trên con đường mang lại sự tư do trong bản ngã và tâm hồn. 

Thế hệ đó bắt đầu phân rã sau khi tìm đến đất Phật rồi trở lại Nhật Bản, có người quay trở lại với guồng quay của cuộc sống - họ chấp nhận đưa mình trở lại cuộc sống "bình thường" với những cuộc sống xoay quanh với cơm, áo, gạo, tiền với lý lẽ cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn bằng nhiều học thuyết vỗ về; có người đi tiếp với sự phát hiện của mình về một cuộc sống mới: giản đơn, tự do và gần gũi với thiên nhiên trong cách nhìn "thiếu thốn" của những con người chọn con đường thứ nhất.  

Quyển sách là hành trình ghi chép lại mười cuộc phỏng vấn của tác giả với mười con người mang trên mình cùng một suy nghĩ về cuộc sống chọn con đường thứ hai. Tự do, giản đơn là chân ái tìm về.

Từ một thở gốm theo chủ nghĩa vô trị "nói ra thật to lòng biết ơn của mình về một ngày rực rỡ và đáng quý này"

Một Atsuko Watanabe là mộ người mẹ, một nhà hoạt động có nguyên tắc sống của riêng mình "nếu anh cứ tiếp tục di chuyển, cuối cùng thì chẳng ổn định được, anh không thể nào thấy an tĩnh"

Một Phật tử như Kogan Murata - bạn sẽ cảm nhận được tiếng sáo hòa với đất trời tự do

Wakano Oe - một nghệ nhân tạo hình từ các con sối mà "đôi khi chỉ cần chạm vào Đất mẹ là đủ đầy"

Một nhà sưu tập gốm sức Gufu Watanabe thích ghi chép bởi "nếu không ghi chép lại thì bạn sẽ dần mất đi cảm giác về nơi đó"

(Nó gặp lại) Triết gia của những cánh đồng lúa Koichi Yamashita: "Khi bạn viết một cuốn sách, đó là sự thảo luận của bạn và chính bản thân"

Thứ Sáu, 30 tháng 7, 2021

[Review Sách] Phương thức Samsung Way - Taeyang Song, Kyungmook Lee

The Samsung Way - Đế Chế Công Nghệ Và Phương Thức Samsung | Tiki

Tìm hiểu về quá trình vận hành và phát triển của một trong những gương mặt hàng đầu trong ngành điện tử tiêu dùng đến từ Châu Á trên bản đồ các công ty đa quốc gia trên thế giới. Công ty SamSung hiện diện cả một nhà máy sản xuất nằm trên mãnh đất hình chữ S, nơi nó sinh sống. Đó là một trong những vùng ký ức gợi lại về những chuyến xe lướt ngang qua vùng đất Bắc Ninh, logo Samsung trãi dài như muốn gọi với theo: tôi đây, đang ở trên đất nước của bạn này. 

Điều đó chẳng phải đã thu hút sự tò mò của nó để tìm hiểu về nền văn hóa công ty Hàn Quốc này sau khi đã tìm hiểu nhiều về những văn hóa của các công ty Nhật Bản.

Đó là một sự kết hợp giữa phương thức quản trị kinh doanh kiểu Nhật và Mỹ "Các đặc trưng của SamSung như coi trọng chất lượng sản phẩm và năng lực cạnh tranh sản xuất, đào tạo đội ngũ nhân lựu ưu tú...là kết quả của việc tiếp thu phương thức quản trị kiểu Nhật ...Tái cấu trúc thường xuyên dựa trên nguyên tắc tập trung và chọn lọc, tuyển dụng nhân tài nồng cốt, nhờ chết độ lương thưởng táo bạo dựa trên năng lực và thành tích ...chính là khía cạnh chịu ảnh hưởng bơi phương thức quản trị kiểu Mỹ "


Thứ Bảy, 24 tháng 7, 2021

[Sách] Ở quán cafe của tuổi trẻ lạc lối - Patrick Modiano

Ở Quán Cà Phê Của Tuổi Trẻ Lạc Lối (Tái Bản) | Tiki

"Ở quán Le Condé, chúng tôi không bao giờ hỏi nhau về nguồn gốc xuất thân. Chúng tôi còn quá trẻ, chúng tôi không có quá khứ để hé lộ, chúng tôi sống ở thì hiện tại..."

Có một sự trùng hợp kỳ lạ khi đám trẻ đang mải mê với những trạm dừng của tuổi trẻ, thì nó cũng đang lủi thủi ngồi đọc "Ở quán cafe của tuổi trẻ lạc lối". Dường như nỗi cô đơn là một thứ nợ nần không tên, luôn bám lấy những con người đang đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời. Nó nhìn nhóc Julie, rồi nhìn lại mình trong trang sách của Patrick Modiano—chủ nhân giải Nobel văn chương, người vốn dĩ cả đời chỉ đi tìm những mảnh vỡ của ký ức trong sương mù. Nó thì thầm: cô bé à, có quá nhiều điều con muốn nói như những bức tranh con đã vẽ, tô? 

Trong thế giới của Modiano, quán cafe Le Condé không chỉ là một địa danh, nó là một "vùng trung lập". Ở đó, một bầy những người trẻ lạc lối tụ tập lại để trốn chạy khỏi sự xáo trộn của trường đời. Họ choáng ngợp trước những thay đổi rầm rầm ngoài kia, để rồi tự nhốt mình vào một sự cô đơn tự tạo, một chiếc lồng kính của sự vô định.

Nó chợt nhớ đến những "trang giấy trắng" mà mình từng trăn trở. Những người trẻ ở Le Condé chọn cách không viết gì lên trang giấy của mình, hoặc đúng hơn, họ chọn loại mực có thể tự bay màu sau mỗi buổi đêm. Họ khước từ quá khứ để khỏi phải đối diện với những vết mực lấm lem của thực tại.

Trung tâm của cuốn sách là Louki—một người phụ nữ mang vẻ đẹp của một "con chim trời" đang cố tìm một bụi mận gai để tựa vào, nhưng lại luôn lo sợ sự ràng buộc. Qua bốn điểm nhìn khác nhau, Louki hiện lên mờ ảo.

"Khi thực sự yêu một người, thì ta cần phải chấp nhận cái phần bí ẩn của người ấy... và chính là thế mà ta yêu người ấy."

Cái "bí ẩn" mà Modiano nhắc đến, với nó, chính là sự tôn trọng tuyệt đối dành cho trải nghiệm cá nhân. Nó nhận ra rằng, dù là cha mẹ hay người tình, chúng ta thường có xu hướng muốn "soi tỏ" mọi góc khuất của người mình yêu, vô tình tạo ra một sự quấy rối tinh thần núp bóng quan tâm. Nhưng Louki nhắn gửi rằng, tình yêu đôi khi là sự chấp nhận để người kia được giữ lại những "vùng trắng" trên trang giấy của họ.

Tại sao tuổi trẻ lại lạc lối? Modiano không đưa ra câu trả lời trực diện. Ông chỉ cho ta thấy những khu vực mà luật lệ của xã hội không chạm tới được. Những người trẻ trong sách bối rối vì họ nhận ra những gì được dạy ở trường học chẳng giúp ích gì khi họ bước vào cái đầm lầy của sự tồn tại. Họ vất vưởng chờ đợi một thước đo thời gian huyễn hoặc nào đó để cứu rỗi mình, nhưng cuối cùng, họ chỉ tìm thấy nhau trong những tách cafe và những làn khói thuốc đặc quánh sự cô đơn.

Tuổi trẻ cần những khoảng không vô định để tự mình tìm ra "oxy" cho tâm hồn.

"Chúng ta đi qua cuộc đời như đi qua một mê cung sương mù, thỉnh thoảng chỉ kịp chạm vào tay nhau một nhát rồi lại tan biến."

Người trẻ không đóng vai nạn nhân, họ chỉ đơn giản là đang học cách sống trong cái phần bí ẩn của chính mình.

"Ở quán cafe của tuổi trẻ lạc lối" là một nhát chạm lạnh lẽo nhắc rằng, dẫu thế giới này đôi khi "chẳng dành cho tình yêu thương", thì việc ngồi lại bên nhau, chấp nhận những ẩn số của nhau, cũng đã là một lời hứa tử tế nhất.

Nó khép sách lại, nhìn nắng rớt qua khe lá, và tự hỏi: Liệu Julie, Lavie và Merci khi bước vào "nhà ga tuổi trẻ", có tìm thấy một góc quán cafe nào đủ ấm áp để chúng không còn cảm thấy chông chênh trên sóng nước cuộc đời?

***


"At the Condé, we never asked each other about our origins. We were too young, we had no past to reveal, we lived in the present tense..."

A strange coincidence: while the children are engrossed in the "stations of youth," it (the character) sits alone reading "In the Café of Lost Youth." It seems loneliness is a nameless debt, forever clinging to those standing at the threshold of life. It looks at little Julie, then looks back at itself within the pages of Patrick Modiano—the Nobel laureate who spent his life searching for fragments of memory in the mist. It whispers: "My little girl, are there so many things you want to say, just like the pictures you’ve drawn and colored?"

In Modiano's world, the Le Condé café is more than a location; it is a "neutral zone." There, a pack of lost youths gather to escape the chaos of the world. Overwhelmed by the thundering changes outside, they lock themselves in a self-created loneliness, a glass cage of uncertainty.

It suddenly remembers the "blank pages" it once brooded over. The young people at Le Condé choose to write nothing on their pages—or rather, they choose ink that fades away every night. They renounce the past to avoid facing the smudged ink stains of reality.

At the center of the book is Louki—a woman with the beauty of a "wild bird" seeking a thorn bush to lean on, yet always fearing entanglement. Through four different perspectives, Louki appears as a blurred silhouette.

"When you truly love someone, you must accept their mystery... and that is precisely why you love them."

The "mystery" Modiano speaks of, to it, is an absolute respect for personal experience. It realizes that, whether as parents or lovers, we often tend to "illuminate" every hidden corner of those we love, inadvertently creating a form of moral harassment disguised as care. But Louki reminds us that love is sometimes the acceptance of letting the other person keep the "white spaces" on their paper.

Why is youth so lost? Modiano offers no direct answer. He only shows us the areas where the rules of society cannot reach. The young people in the book are confused because they realize that what they were taught in school is useless once they step into the swamp of existence. They drift, waiting for some illusory yardstick of time to save them, but in the end, they only find each other in cups of coffee and smoke-filled air thick with loneliness.

Youth needs indefinite spaces to find "oxygen" for the soul.

"We pass through life as if through a misty labyrinth; occasionally, we only manage to touch each other’s hands for a moment before vanishing again."

The young do not play the victim; they are simply learning how to live within their own mysterious parts.

"In the Café of Lost Youth" is a cold "touch," a reminder that even if this world sometimes "is not meant for love," sitting together and accepting each other’s unknowns is the kindest promise of all.

It closes the book, watching the sunlight filter through the leaves, and wonders: When Julie, Lavie, and Merci enter the "station of youth," will they find a café corner warm enough so they no longer feel precarious upon the waters of life?

[Sách] Ho'oponopono - Carole Berger


Ho'oponopono: Sống Như Người Hawaii - Chấp Nhận, Biết Ơn và Tha Thứ - Carole  Berger | NetaBooks


Nếu trong cuốn sách "Lagom - Biết đủ mới là tự do" của Linnea Dunne, người Thụy Điển dạy ta cách tìm kiếm sự cân bằng bằng nguyên lý "không quá ít, chẳng quá nhiều, vừa đủ"—một triết lý được gỡ gạc lại từ sự vừa vặn trong nhịp sống tối giản—thì câu hỏi như tiếng nước suối róc rách trong day dứt vắt qua tâm thức con người hiện đại: Khi thực tại rơi vào sự hoại tử và sụp đổ diện rộng, khi cái "vừa đủ" không còn đủ sức chống đỡ trước những đòn đau thương chốn công sở, con người ta lấy gì để bấu víu?

Mạng xã hội năm 2026. Nhố nhăng. Nhộn nhịp. Cái xã hội văn minh kim tiền này thật là lắm chuyện ngộ nghĩnh, lắm trò cười ra nước mắt!

"Tôi đứng lên từ một đống tro tàn nguội lạnh!"—đó, người ngẩng mặt lên trời mà xướng, mà than, mà rêu rao cho thiên hạ cùng ngắm nghía cái bộ dạng của người. Bản tin thời sự truyền hình chính thống giờ đây nằm chỏng chơ, thất thế cay đắng. Những đoạn phim tư liệu giật gân về "truy bắt tội phạm", những vụ "tai nạn" thảm khốc chết người từng được người ta trịnh trọng dựng lên để răn đe cái sự đạo đức con người, nay cũng được bỏ qua. Chúng chẳng còn là một hấp lực! Thiên hạ dường như đã quá nhàm chán với những tấn trò đời được đạo diễn một cách vuông vức, bài bản.

Thế rồi, giữa cái nháo nhào, rôm rả của cỗ máy cuồng loạn ấy, một hình ảnh của năm xưa chợt dội ngược về như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào cái mặt bợt bạt chốn văn phòng của nó.

Trận hỏa hoạn thảm khốc năm nào.

Nhớ cái thời đứa nhóc sinh viên nghèo kiết xác, nằm co quắp trong căn phòng cách khu vực cháy chỉ một con kênh ở một góc quận 4 ngày đó. Trong cái đêm đen ngột ngạt ấy, nó lắng nghe con người ta gọi nhau í ới, xô đẩy, chen chúc chạy đi xem—à mà thật ra, đi coi phần nhiều chứ thương xót cái nỗi gì! Ngỗn ngang. Nhốn nháo.

Những hàng rào ba-rê sắt gầm ghè chặn ngang phố xá. Để rồi khi cánh cửa sắt ấy hé mở lúc nửa đêm về sáng, khi tàn tro còn chưa tắt hẳn và mùi khói khét lẹt còn vương trên những mảnh tường đổ nát, con người ta lại ùn ùn đèo nhau đổ về... chỉ để "xin số".

Sáng hôm sau, kết quả sổ xố vừa ra, thiên hạ đã vỗ đùi đánh đét một cái rõ đau, reo lên hả hê: "Móa, linh thiệt!"

Thế đấy! Trong cái xã hội mỉa mai đến tột cùng này, sự sống và cái chết, nỗi đau đớn tột cùng của đồng loại và vận may chốc chóc của cờ bạc chỉ cách nhau đúng một vệt vỗ đùi!

Chính giữa nhát cắt khủng hoảng của thời cuộc hiện tại, sự xuất hiện của cuốn sách "Ho'oponopono - Sống như người Hawaii: Chấp nhận, biết ơn và tha thứ" của Carole Berger không phải là một liệu pháp tâm lý thị trường hời hợt. Nó xuất hiện như một khoảng trắng thẩm mỹ tĩnh lặng, một nốt lặng mềm mại tưới tắm cho những linh hồn đang kiệt cùng oxy tinh thần.

Carole Berger—chuyên gia liệu pháp cơ thể và là một cây bút mẫn cảm—không tiếp cận triết lý sống của người bản địa bằng thái độ của một du khách cưỡi ngựa xem hoa. Cuốn sách này là kết tinh từ hành trình Carole Berger dấn thân, tìm tòi, phát hiện rồi đam mê khi sinh hoạt trực tiếp với người dân địa phương suốt bốn tháng ròng để tìm trải nghiệm về văn hóa địa phương trên đảo Hawaii.

Dù các thuật ngữ cốt lõi đã từng được đề cập rải rác trong hành trình phiêu lưu ngôn ngữ của bà, nhưng phải đến cuốn sách này, đọc nó, người ta mới thực sự hiểu rõ và thấu suốt những tập quán sinh hoạt nguyên sơ của con người Hawaii: họ sống gần gũi, giao hòa và trân trọng Mẹ Thiên Nhiên đến nhường nào. Một lối sống khiến bất kỳ ai đang mắc kẹt trong cái hộp bê tông chọc trời cũng phải thèm khát, trăn trở và biết trân quý cuộc sống từng ngày—từ khoảnh khắc mở mắt đón bình minh cho đến khi đêm về chuẩn bị vào giấc ngủ say.

Ho'oponopono—theo nghĩa đen là "làm cho đúng", "sửa chữa một sai lầm"—vốn là một nghi thức cổ xưa của người Hawaii nhằm hòa giải và khôi phục sự cân bằng. Carole Berger đã phẫu thuật cấu trúc tư tưởng ấy thành một triết lý sống ứng dụng hiện đại qua bốn câu thần chú trinh nguyên: Tôi xin lỗi. Xin hãy tha thứ cho tôi. Cảm ơn bạn. Tôi yêu bạn.

"Hành trình để có được cái nhìn thông suốt có thể sẽ đau đớn... Lòng tin (Hilina'i) cho phép chúng ta hiểu và chấp nhận một sự thật rằng chúng ta không hề cô đơn trong cuộc đời này."

Trích dẫn ấy từ cuốn sách dội thẳng vào tâm thức gã công bộc như một luồng gió mát lành. Berger giải phẫu từng tầng nấc của sự chữa lành:

  • Sự chấp nhận và Buông bỏ Nhãn quan Ngạo ngược (Arrogance): Khác với sự ngạo ngược của những gã "sếp độc hại" luôn đổ lỗi cho hoàn cảnh hay cấp dưới, Ho'oponopono buộc con người phải quay về bên trong, dũng cảm nhận 100% trách nhiệm về mình đối với mọi trải nghiệm trong đời.

  • Sự kết nối Tự nhiên và Lòng biết ơn (Mahalo): Nhìn nhận mỗi ngọn cỏ, nhành cây, làn gió là những thực thể sống có linh hồn. Khi con người biết cúi đầu trước Mẹ Thiên Nhiên, sự kiêu ngạo vô nghĩa của cỗ máy hiệu suất sẽ hoàn toàn bị đập tan.

  • Lòng tin (Hilina'i) và Sự thấu cảm (Omoiyari): Lòng tin giải phóng con người khỏi nỗi sợ hãi bị cô lập. Chúng ta không cô độc giữa đại ngàn hay giữa thành phố vách kính; chúng ta là một phần của tổng thể vũ trụ rộng lớn.

Nó bất giác thở dài, rồi lặng lẽ lật từng trang sách của Carole Berger.

Khoảnh khắc ngón tay miết nhẹ trên mép giấy hoen vàng, chiếc màn hình máy tính chốn công sở vừa chợp tắt, trả lại một khoảng trống mênh mang, ngột ngạt. Tách cà phê hiệu suất trên chiếc bàn cao đã nguội ngắt, đóng một vệt cặn đắng sẫm. Nhưng kỳ lạ thay, cõi lòng nó không còn rung lên những nhịp dằn dỗi căm hờn hay sự xơ xác héo úa của những ngày bị giam hãm trong cái hộp tù túng.

Phẳng lại. Yên lành. Điềm tĩnh.

Đối với gã công bộc chiều nay, đọc về Ho'oponopono không phải để trốn chạy thực tại vào một giấc mơ viễn xứ xa xôi. Mà là để học cách sống một đời yêu thương tất cả những thứ quanh mình—không chỉ là con người, những mắt xích chật chội chốn đô thị, mà còn cả thiên nhiên mênh mông bao la ban tặng. Cuộc sống này chẳng phải quý giá sao?

(Updated: 07/08/2026)

***


If in Linnea Dunne's Lagom: The Swedish Art of Balanced Living, the Swedes teach us to seek equilibrium through the principle of "not too little, not too much, just enough"—a philosophy salvaged from the quiet fittingness of a minimalist cadence—then a question, like the incessant, aching murmur of a mountain stream, coils tightly around the conscience of modern humanity: When reality falls into widespread necrosis and collapse, when the "just enough" no longer possesses the strength to shield us from the bruising blows of corporate life, what do we have left to cling to?

Social media in 2026. Bizarre. Bustling. How utterly absurd, how tragically comical this civilized, money-obsessed society has become!

"I rise from a cold, dormant ash!"—there, a soul tilts its head toward the heavens to chant, to lament, to advertise its pathetic plight for the whole world to ogle. The official mainstream television news now lies strewn, bitterly deposed. The sensational documentary clips of "criminal manhunts" and catastrophic, deadly "accidents," once solemnly staged to discipline human morality, are now passed over. They hold no allure! The masses seem thoroughly fatigued by life's tragic farces, orchestrated so neatly, so methodically.

And then, amidst the clamorous, feverish chaos of that frantic machine, an image from years gone by surges backward like a bucket of icy water splashed directly onto its pale, worn office face.

The devastating inferno of that distant year.

It remembers the days of being a dirt-poor college student, curled up in a cramped room separated from the fire zone by a single canal in a secluded corner of District 4. In that suffocating, pitch-black night, nó listened to people shouting, jostling, crowding together to watch—though in truth, most came merely to spectate, far from feeling any genuine grief! Chaos. Commotion.

The snarling iron barricades choked off the streets. Only for those iron gates to crack open in the dead hours before dawn, when the embers had not yet fully died out and the acrid stench of smoke still lingered on ruined, crumbling walls, as crowds swarmed back on their motorbikes... merely to "beg for lottery numbers."

The following morning, the moment the winning numbers were announced, people slapped their thighs with a sharp, resounding thwack, cheering with grotesque jubilation: "Damn, the spirits are real!"

Thus it goes! In this supremely satirical society, life and death, the agonistic suffering of fellow human beings, and the fleeting luck of gambling are separated by nothing more than the slap of a hand against a thigh!

Right at this sharp cut of contemporary crisis, the arrival of Carole Berger’s book, Ho'oponopono: Live Like a Hawaiian - Acceptance, Gratitude, and Forgiveness, is no superficial market therapy. It emerges like a quiet aesthetic white space, a soft rest note showering upon souls rapidly running out of spiritual oxygen.

Carole Berger—a bodywork specialist and an exquisitely sensitive writer—does not approach the native philosophy as a casual tourist skimming the surface. This book is the crystallized essence of Berger’s immersion, exploration, discovery, and ultimate passion derived from living directly alongside local inhabitants for four full months to truly experience local Hawaiian culture.

Though core terminology had been scattered throughout her linguistic wanderings, it is only with this book, in reading it, that one truly comprehends the primal living customs of the Hawaiian people: how intimately, harmoniously, and reverently they cherish Mother Nature. A way of life that leaves anyone trapped inside a skyscraper's concrete box (cái hộp) yearning, contemplating, and treasuring every passing day—from the moment their eyes open to greet the dawn until night descends to welcome a deep slumber.

Ho'oponopono—literally "to make right" or "to correct an error"—was originally an ancient Hawaiian ritual aimed at reconciliation and restoring balance. Carole Berger surgically reshapes that conceptual framework into a modern, applied philosophy through four pristine mantras: I am sorry. Please forgive me. Thank you. I love you.

"The journey to gaining clear insight may be painful... Trust (Hilina'i) allows us to understand and accept the truth that we are never alone in this life."

That quotation from the book strikes the mind of the public servant (gã công bộc) like a cool, refreshing breeze. Berger anatomizes every layer of healing:

  • Acceptance and the Renunciation of Arrogance (Arrogance): Unlike the arrogance of "toxic bosses" who perpetually shift blame onto circumstances or subordinates, Ho'oponopono forces the individual to turn inward, courageously accepting 100% responsibility for every experience in life.

  • Connection to Nature and Gratitude (Mahalo): Recognizing every blade of grass, every branch, every gust of wind as living entities imbued with spirit. When humans learn to bow before Mother Nature, the meaningless pride of the efficiency machine is shattered completely.

  • Trust (Hilina'i) and Mutual Empathy (Omoiyari): Trust liberates humans from the paralyzing fear of isolation. We are not solitary beings in the vast jungle or within the glass-walled city; we are an integral part of a boundless cosmic whole.

Nó involuntarily sighs, then silently turns each page of Carole Berger's book.

The moment its fingertips lightly graze the yellowed paper edges, the office computer screen abruptly shuts off, returning a vast, stifling void. The high-performance coffee sitting on the elevated table has turned cold, leaving a dark, bitter residue at the bottom. Yet strangely, its inner soul no longer vibrates with resentment or the withered, dry (khô khốc) desolation of days spent imprisoned in that claustrophobic box.

Leveled. Peaceful. Composed.

For the public servant this afternoon, reading about Ho'oponopono is not an attempt to escape reality into a distant, foreign dream. It is about learning to live a life of deep love (yêu thương) for everything around oneself—not just human beings, those cramped cogs of the urban sprawl, but also the vast, boundless nature bestowed upon us. Isn't this life inherently precious?

Thứ Bảy, 17 tháng 7, 2021

[Review Sách] Quản trị Marketing - Kotler & Keller

Quản Trị Marketing Philip Kotler - Phiên Bản Lần Thứ 15 - Năm 2020 |  Lazada.vn 

Vốn dĩ đã là thích Marketing nên khi bắt gặp quyển sách cùng chủ đề của mình thích thì nhất thiết không thể bỏ qua nhưng cái sự na ná của các quyển sách ngập tràn trên thị trường luôn là điều khiến nó phải đắn đo trong lựa chọn.

Nếu nói về tác giả Kotler thì hàng tá quyển sách được viết dưới dạng công tác, Kotler đã làm đúng như cái cách mình giới thiệu với tất cả độc giả về chủ đề"tiếp thị". Liệu chúng ta có lắng nghe một người chia sẻ ác kinh nghiệm mà bản thân họ chưa từng thử qua? Câu trả lời quá rõ ràng đúng không?

Ở đây, điều thu hút nó ngoài việc cùng một lúc hai tác giả Kotler và Keller; đó chính là độ dày của quyển sách và tên cảu tác giả là "tập thể giảng viên khoa kinh doanh Quốc tế - Marketing, đại học Kinh Tế TP.HCM (phiên bản được in lần thứ 15), chẳng hiểu sao cảm giác nó cứ như mình vừa trúng mánh khi tìm được trog tầng tầng lớp lớp những sách cùng thể lọa có một quyển sách giúp nó có cái nhìn tổng quát nhất về marketig được cập nhật đầy đủ của một thời hiện đại với ba phần được chia thành 23 chương cho tất cả.

Nhật ký của cha - Julie - Ngủ đi, mộng bình thường

 

Sài Gòn đi chầm chậm vì bị thu hút bởi âm thanh phát ra từ căn nhà bên trong hẻm nhỏ; trước mùa dịch, hẻm nhỏ nằm trên Sài Gòn khá giống nhau, ngoằn ngoèo, quanh co, uốn lượn như mấy đường đèo trên một ngọn núi cao; cái điểm ăn tiền là luôn có lối vào thì sẽ có lối ra; giờ trong mùa dịch hẻm nhỏ bắt đầu khác nhau ở kẽm gai giăng lối. 


Sài Gòn bắt đầu dồn hết thính lực để nghe; không phải là tò mò, bởi tính Sài Gòn tuyệt đối không nhiều chuyện, chỉ là ai kể thì nghe, rồi bắt mấy đứa hứa, thề “không kể ai nghe”. Sài Gòn càng đi vào sâu bên trong căn hẻm, càng nghe thấy âm thanh này khác xa mấy tiếng chuyện trò thường nghe. Âm thanh phát ra từ trong căn nhà của ông già, em và ba đứa nhóc.


Tiếng dương cầm trong căn nhà nhỏ. 

Nghe tiếng dương cầm, Sài Gòn nhớ Hà Nội. Sài Gòn tự nhiên có tình cảm bởi cái nét rêu phong, hoài cổ của Hà Nội; đâu đó có con người được gọi là nhà thơ Phan Vũ đã viết rồi đến một con người gọi là nhạc sĩ Phú Quang phổ nhạc cho “Em ơi Hà Nội phố!”, cũng có câu “tiếng dương cầm trong căn nhà đổ, tan lễ chiều sao còn vọng tiếng chuông ngân”

Nhưng không, Sài Gòn nghe lại.

Tiếng nhạc nghe quen lắm, bài này hình như khá thịnh hành với mấy đứa trẻ con thì phải. Sài Gòn hé mắt nhìn vào, thấy ông già ngồi bên cạnh thằng nhóc lớn, tập tành bài nhạc “bầy bi sác” (baby shark), nghe thằng nhóc lớn quay sang nói với ông già mình đánh còn thiếu một nốt la. 

Thấy ông già phản ứng, chắc già thua trẻ nên đăm “quê”, tự ái đây mà. Bỏ ngang. Thằng nhóc bắt đầu đánh tiếp bài nhạc còn dang dở, nghe đâu như là bản giao hưởng số năm của Beethoven. 

Sài Gòn nhìn mấy ngón tay múp của thằng nhóc lớn lọt thỏm trên các phím đàn, chưa kịp thuộc hết nốt xong, đánh đàn mà như đánh trận, nhìn mấy giọt mồ hôi lăn thấm qua tóc, lăn xuống hai bên thái dương, tuôn ra như mưa rỉ rả của hạ về ở nơi đây, vậy mà cứ luôn miệng nhắc ông già về nốt trắng với nốt đen. Đến đây, thấy mặt ông già nghệch ra đến tội. 


Tèo, tèo, tèo téo teo teo teo.

Sài Gòn nghé nhìn qua phía đối diện, có thằng nhóc giữa bắt đầu hát theo điệu hát của một clip hài, trên màn hình đang là một người Nhật với mấy trò ngây ngô. Vậy mà mê, bắt chước theo mấy điệu nhạc. Đúng là trẻ con, bắt chước như một phản xạ. Vậy mà chê, Thằng nhóc lớn cứ hay định nghĩa giai điệu đó là ...tào lao. 

Sài Gòn thấy ông già và em lơ luôn mấy khoảnh khắc đó.


Nắng rọi xuống thềm, Sài Gòn ngồi nghỉ ở trước hiên. Đợi chờ. Mấy câu chuyện trong nhà của con người sẽ còn diễn ra.

Tiếng nhạc ngừng phát khi những ngón tay lướt đàn chán chê, mỏi mệt như đàn cũng cần phải căng dây, chỉnh nhịp sau những phút giây tạo phím, kết âm. 

Thằng anh nhảy qua tiếp tục mấy trò lắp ráp của mình với mấy mảnh lego; từ kiếm cho đến xe; từ đồ chơi cho đến con vật. Thằng em cũng nhào ra lấy gạch lego để xây nhà như không muốn thằng anh cứ thế ngồi chơi phớt lờ, bỏ qua mình; có cô nhóc nhỏ ngồi mê dán lên người ở góc nhà với mấy miếng dán nhỏ, to; nghe đâu con người gọi là sticker 

Sài Gòn thấy ngộ! Ông già cứ đực mặt vào trong màn hình vi tính; ngồi nhìn, tay gõ, miệng nói cứ như một gã lên đồng. Ngộ. Giờ người không thích nói chuyện với người nữa sao ta? 

Sài Gòn bắt đầu ngửi thấy mùi hương của bếp nhà đang lên; chắc là em đang chuẩn bị cho một buổi trưa kịp giờ. 

Chán chê. Đám nhóc bắt đầu thay đổi mấy trò từ xếp gạch thành bắn nhau ì đùng, rồi méc, rồi đánh, rồi khóc, rồi cười. Liên tục khiến Sài Gòn chóng mặt khi định hỏi ông già và em sao không nhảy vào để xử phân.

Sài Gòn thấy ông già và em lơ luôn mấy khoảnh khắc đó.


Loay hoay xem vậy mà thôi hết ngày! Chiều dần buông xuống, bếp nhà là ngát hương bay cho một buổi cơm chiều. Ba đứa nhóc như hồi sinh, sống dậy sau khi được tiếp cơm đủ đầy như mấy siêu nhân, người máy được nạp thêm năng lượng chiến đấu. Cuộc chiến lại bắt đầu.


Sài Gòn bắt đầu chú ý đến ông già, tự dưng lấy viết vẽ nguệch ngoạc gì ra gạch mấy vòng tròn; đặt cái lõi giấy gọi là lon. Sài Gòn thấy ngộ sao đám nhóc lại hứng thú với trò này, cứ lấy dép đi trong nhà tạt tới tạt lui.

Sài Gòn chưa kịp hiểu thì thấy ông già bắt sang trò mới; vẽ một đường vạch ngang nhà; chia làm hai phe; ông già và cô nhóc đối kháng với hai cậu nhóc ở bên kia lằn vạch. Nghe âm thanh “u”, “u” gì đó trong miệng của từng người mỗi khi bước qua vạch ngang giửa nhà

Sài Gòn thấy vậy chứ cũng chịu khó cập nhật công nghệ, sợ bản thân lỗi thời mà sau mấy trò này không thấy mấy đứa trẻ con giờ chơi khi nào. 

Sài Gòn chưa kịp tiêu thụ mấy trò vừa thấy, lại thấy ông già chuyển sang đứng xếp lại thành hàng, cứ đứa đối diện tìm bắt đứa ở cuối hàng ...nghe mấy câu đầu “rồng rắn” gì đó “lên mây”


Đến đây thì Sài Gòn lên mây thật, thấy lùng bùng hai cái lỗ tai. Tưởng đâu mò xuống đây để xem một nếp nhà con người sinh sống ra sao, nghĩ dịch này chắc là sầu đau, sầu đâu, sầu đó nhưng cũng có nếp nhà đầy những thanh âm. Lạ lùng. Sài Gòn thấy đêm về dịu nhẹ. Thằng nhóc anh ngồi hí hoáy với những nét vẽ của mình từ chuyện em bày cho mấy chuyện “lây ơ” (layer) vẽ trên màn hình; thằng em thấy vậy cũng ngồi đòi vẽ say sưa, cô nhóc cầm bút ngoáy gạch những dòng trên trang giấy trắng tinh. Chỉ có ông già ngồi nói gì như càm ràm “nghệ sĩ kiểu này thì chỉ đói rách thôi” trong cái liếc xéo của em ở bên máy tính bàn như thể muốn nói: chuyện đời chưa biết ai nuôi ai.


Vậy thôi là hết ngày, đi ngủ. Dưới cơn mưa rào, Sài Gòn vẫn nghe ông già và em nói về “hồi đó” trong những ánh mắt thả vào trần nhà chuẩn bị đi vào giấc mộng con. Dịu dàng. Sài Gòn nói như dặn dò: ngủ đi, mộng bình thường!


Que sera sera! Cái gì đến sẽ đến, mọi thứ rồi sẽ qua!

Sài Gòn mở mắt ra từ từ khi vừa từ trong khoảng không gian thiền định tìm hiểu về bên trong bản ngã của mình bước ra, đã hiểu mấy điều giản đơn mà con người đến tận cuối đời vẫn chưa trả lời được: Tôi là ai? và cuộc sống là gì?

Trong thâm thẩm của suy tư, Sài Gòn tìm về ngày xưa chôn dấu; đọc mấy văn tự xưa viết, thấy mình vốn dĩ được Lễ Thành Hầu -  Nguyễn Hữu Cảnh khai sinh ra, ghi rõ là từ hoang sơ nuôi dưỡng mà thành, chẳng hiểu lắm từ ngữ viết “vùng đất khai hoang” trong ngữ cảnh viết về mình.


Sài Gòn tự hỏi thế tên mình ở đâu ra? Câu hỏi xuất hiện ở trong đầu khi thấy sử sách ghi chép ông cụ Nguyễn Hữu Cảnh khai sinh, đặt tên là Gia Định; rồi đến tranh luận của ông Huỳnh Tịnh Của là tên Sài Gòn từ nơi sống mà ra Sài nghĩa của “củi”, Gòn tức của "cây bông gòn"; với ông Trương Vĩnh Ký là tên phiên âm từ “Prei Nokor” của người Khmer, đọc đến đoạn này thấy có văn tự bắt qua chuyện khác và thêm từ khó hiểu về “lịch sử chính trị”.


Thật lòng, Sài Gòn thấy sao rối rắm, sao cứ phải dán nhãn đặt tên khi bắt đầu đã là hoang sơ nuôi dưỡng mà thành, vốn dĩ đã chẳng có tên, sao cứ phải gắn tên để rồi phải cãi nhau thế này.  

Sài Gòn nếu chọn chắc là thích cái nghĩa của ông Huỳnh Tịnh Của - nơi của vùng đất đầy những cây bông gòn có thể chặt ra làm củi đó; nghe dung dị và gần gũi như tính cách của con người sống ở nơi đây. Mà thôi, Sài Gòn thấy sao con người cứ hay phức tạp vấn đề lên, sống đơn giản không phải dể thở hơn sao, nên thôi, dừng lại chuyện xem ai khai khẩu, đặt tên cho mình.


Nói đừng giận, Sài Gòn thấy mình như sống lại một thời của hoang sơ của văn tự cổ, được hòa với thiên nhiên, cảm giác đó đến trong những ngày con người bắt đầu ở yên trong nhà mình, nhà ai ở nhà đó, có chuyện cần lắm mới ló ra ngoài.


Trong buổi thiền định kéo dài, mở mắt đã một tuần trôi qua; Sài Gòn nghe con người nói rằng Sài Gòn bị bệnh. 

Sài Gòn muốn nói: Đâu có đâu mấy cha. Sài Gòn có bệnh gì đâu, cái này là bệnh liên quan đến con người mà, sao ghép tui vào. Nghĩ. Chắc là cho đủ tụ. 

Sài Gòn nghe con người hát - có một gã giáo viên hát bài “Sài Gòn tôi sẽ” đầy tha thiết, quạnh quắn, cô đơn...nghe não lòng như Sa Mưa Giông buồn não nề của cố nhạc sỹ Bắc Sơn; chuyên viết cho mấy đứa miền Tây; mấy con người sống ở đó nghe đâu cũng giống mấy con người sống cùng tui, phải ở nhà chống dịch.

Nói thiệt, Sài Gòn muốn nói cái này: Đâu có đâu mấy má! Tui có buồn quái nào đâu mà nói sao nghe gì thảm thiết, thê lương; cô đơn hay hạnh phúc; trống trải hay đủ đầy; do mọi người tự mang vào, dán lên mặt tui rồi nói tui buồn, thấy chẳng liên quan gì đến tui. 

Chưa hết, nghe mấy đứa trẻ khắp nơi nghe đi nghe lại bài hát: Sài Gòn đau lòng quá! Đọc tựa đề thôi cũng chẳng thấy khác gì so với "Sài Gòn tui sẽ"; cũng y chang chuyện vừa nói; lại cô đơn lạc lõng não nề, ba cái vui buồn là do con người tự chọn, liên quan gì đến Sài Gòn tui mà gán ghép vào. 

Ừ thì tuổi trẻ hay mang một nổi buồn. Ừ thì hoàn cảnh mang cảm xúc đến cho con người ta! Nhưng mà,

Story pin image

Nếu là Sài Gòn tui, trẻ chút thì nghe gì đó tích cực hơn, giai điệu hừng hực sức sống chút, để tiếp lửa cho mấy con người chạy ngược, ngang trên khắp các con đường với một màu áo giống nhau. 

Nếu là Sài Gòn tui, lớn hơn chút nữa thì nghe chút gì đó lắng đọng, đánh thức mấy cái suy nghĩ sáng tạo nằm sâu trong tiềm thức, hay lên tầm xíu, nghe mấy bản nhạc thiền để thấy mình tĩnh tâm trong không gian tù động, cứ ngồi lâu không vững lòng thế lại có họa sinh. Không thì thôi cứ đơn giản, im lặng, ngồi thiền giống Sài Gòn tui, lắng nghe từ chính bên trong mình. Hiểu mình xong rồi thì hành động, chắc kiếm gì đó mà làm cho mình, cho nhà, cho người ta.


Tóm lại, ba cái chuyện này thế nào cũng sẽ nhanh chóng qua thôi qua, sao bi quan dữ vậy, cái gì nó tới để nó tới đi; khóc lóc ỉ ôi để làm gì.


Sài Gòn thấy ngộ! Bắt đầu tìm hiểu mấy chuyện ở xung quanh của con người, đến với căn nhà nằm trong hẻm nhỏ của ông già, em và ba đứa nhóc. Ngộ. Có năm mạng thôi mà rần rần suốt ngày, suốt đêm như dịch dã chỉ là ba chuyện thứ yếu, chuyện chính là giải quyết cho xong ba cái chuyện giặc nhà: ăn, ngủ với cãi nhau, ầm ĩ cả một góc trời. Sài Gòn tui không muốn nghe cũng không được. Vui. Vậy đi cho đời bớt khổ? Cái gì đến sẽ đến, mọi thứ rồi sẽ qua. Rồi ngày mai sẽ khác!



Thứ Hai, 12 tháng 7, 2021

[Sách] Con tàu ma của thế chiến II - Robert Kurson

Cuốn Sách Phiêu Lưu Khoa Học Hấp Dẫn Khám Phá Bí Ẩn Của Con Tàu U-Boat:  Shadow Divers: Con tàu ma của Thế Chiến II ( 2021 ) | Tiki 

Nắng lung linh.

Vệt nắng vàng vắt qua vai áo, trong trẻo và dịu nhẹ như một cái vuốt ve hoài niệm. Nó bắt đầu cùng em và cô nhóc bước đi, cùng nhau mở ra một hành trình khám phá chân trời mới. Những bước chân đầu tiên bỡ ngỡ đến bơ vơ. Một cảm giác mơ hồ, buốt lạnh nhưng đầy kích thích, như thể gã độc hành đang men theo vệt rêu phong đi tìm một kho báu còn chôn giấu nơi phế tích ngàn năm.

Lặng lẽ. Nó gõ nhịp vào dòng nhật ký cá nhân để mai này lật lại, trang nhật ký bỗng gọi về hình bóng của một dòng sách đầy mê dụ.

Thể loại hồi ký luôn có một sức hút mãnh liệt với nó.

Bởi lẽ, trong khi lịch sử thương mại hay các sự tranh chấp về một eo biển, một hòn đảo ngoài kia. Nước Hormuz long lanh, trời Greenland trắng xóa, lại thấm đẫm những bi kịch của con người, từ tranh chấp mà ra. Đọc lại, "Con tàu ma của thế chiến II" (Shadow Divers) của nhà báo điều tra Robert Kurson, nó không chỉ đọc một thiên thiên tiểu thuyết thám hiểm. Nó bắt đầu học hỏi được một nghề mới—nghề lặn, với những khát vọng dằn dỗi tìm kiếm các mảnh ghép lịch sử còn nằm lại u uất dưới đáy đại dương.

Robert Kurson không dùng thứ ngôn từ hoa mỹ của kẻ đứng trên bờ nhìn sóng dạt. Bằng văn phong phong sương, sắc lạnh, dứt khoát nhưng cuồn cuộn một dòng chảy lãng mạn kiên trung, Kurson đưa người đọc chìm xuống độ sâu 70 mét ngoài khơi New Jersey—nơi xác chiếc tàu ngầm U-boat thời Thế chiến II nằm câm nín từ năm 1941.

Đó là một thế giới hoàn toàn khác. 

Những con người đam mê nghề lặn đến từ nhiều lĩnh vực khác nhau: kẻ làm thợ điện thô mộc, người làm chủ doanh nghiệp nhỏ, kẻ lại là gã làm thuê chốn đô thị... Để rồi trước sự nguy hiểm tột cùng của môn lặn này, có người đi đến tận cùng của cuộc khám phá, nhưng cũng có người mãi mãi nằm lại dưới đáy đại dương—nằm lại về tâm hồn, và đôi khi là cả thân xác xơ xác trong lòng biển lạnh.

Đó là những con người đã từng đi qua tuổi trẻ, từng dừng lại giữa những ngã rẽ cuộc đời để đặt ra câu hỏi rách lòng cho chính bản thân: "Mình sẽ muốn ở đâu 10, 20 năm tới? Mình sẽ nghĩ gì về quyết định này khi mình về già?"

Và trong trận đại chiến với bóng đêm dưới đáy sâu ấy, họ tìm thấy bản tuyên ngôn sống còn cho chính mình: "Quyết định tồi tệ nhất là bỏ cuộc."

"Khi mọi thứ dễ dàng thì người ta sẽ không hiểu chính mình. Chính hành động của con người ở thời khắc vật chất mới cho anh ta thấy mình là ai."

Nắng lấp lánh. Nó, em và cô nhóc dạo trên con đường phố tấp nập người đi, tuyến phân đường mới của một Đinh Tiên Hoàng như càng làm cho con đường ngạt thở bởi số lượng người tắt lại quá đông. Ngụp lặn trong một bầu không khí đặc quánh.

Nó khép lại cuốn sách "Con tàu ma của thế chiến II". Cười. Mây nhẹ trôi, tạo dáng hình con tàu nơi giữa tầng không, rồi sẽ lặng dần như một màu của hư ảo. 

Đối với gã công bộc chiều nay, lật mở cuốn hồi ký thám hiểm không phải để tìm đường trốn chạy vào một giấc mơ viễn xứ. Mà là để học cách lặn sâu vào cội nguồn của chính mình, dũng cảm đứng thẳng trước những thử thách nghiệt ngã nhất. Mái ấm gia đình—nơi chứa đựng tình yêu thương chân thật và bất biến—chính là mỏ neo tối thượng giúp con người ta bình thản mỉm cười trước mọi đợt sóng vô thường của nhân thế.

(Updated: 17/08/2026)

***


Sparkling sunlight.

A streak of golden sun drapes over the shoulder of his shirt, clear and soft like a nostalgic caress. Nó begins to walk alongside her and the young girl, embarking together on a journey to explore a new horizon. The very first steps—bewildered to the point of feeling utterly forlorn. A vague, cold, yet thrilling sensation, as if a solitary traveler were treading along a trail of moss to search for a hidden treasure buried deep within thousand-year-old ruins.

Silently. Nó taps his fingers rhythmically against the keyboard, writing into his personal diary to look back on in days to come; the diary page suddenly summons the silhouette of a mesmerizing genre of books.

The memoir genre has always possessed a fierce, irresistible pull for him.

Because, while commercial history or disputes over a distant strait or an island out there—where the waters of Hormuz glisten and the skies of Greenland stretch out in blinding white—are soaked in human tragedies born of conflict, reading Robert Kurson's Shadow Divers (Con tàu ma của thế chiến II) again, nó is not merely reading an adventure novel. Nó begins to learn a new craft—the craft of diving, driven by suffocating longings to search for fragmented pieces of history that still lie in melancholy silence beneath the ocean floor.

Robert Kurson does not use the florid language of one who stands safely on the shore watching the crashing waves. With a weathered, razor-sharp, and decisive prose—yet surging with a steadfast, romantic current—Kurson plunges the reader down to a depth of 70 meters off the coast of New Jersey, where the wreckage of a World War II German U-boat has lay mute since 1941.

It is an entirely different world.

Those who share a passion for diving come from vastly different walks of life: a rugged electrician, a small business owner, an urban laborer... Only for them to face the ultimate peril of this trade, where some push to the absolute edge of exploration, while others remain forever beneath the ocean—their souls, and sometimes their withered bodies, swallowed by the freezing deep.

They are human beings who have walked through their youth, pausing at life's crossroads to ask themselves a heart-wrenching question: "Where do I want to be 10, 20 years from now? What will I think of this decision when I grow old?"

And in that fierce war against the darkness of the deep abyss, they forge a vital manifesto for their own survival: "The worst decision is to give up."

"When everything is easy, people do not understand themselves. It is a person's actions at the material moment that show him who he truly is."

Sunlight glimmers. Nó, her, and the young girl stroll along the bustling street crowded with passersby. The newly divided lanes of Dinh Tien Hoang Street seem to make the road choke even further under the sheer weight of gridlocked traffic. Diving and struggling inside a thick, suffocating atmosphere.

Nó closes the book Shadow Divers. Smiles. Clouds gently float across the sky, forming the shape of a ship high above, only to slowly fade away into the color of an illusion.

For the public servant (gã công bộc) this afternoon, opening an adventure memoir is not about finding an escape into a distant, foreign dream. It is about learning to dive deep into one's own origin, standing tall and courageous before the grimmest trials of life. The warmth of home—a sanctuary holding a love (yêu thương) that is real and immutable—remains the ultimate anchor, allowing a soul to serenely smile before every wave of impermanence (vô thường) in this human existence.

Thứ Bảy, 10 tháng 7, 2021

Đời Sales: Covid lần 4 và Tin Yêu


Sài Gòn thở chậm lại. Sài Gòn lắng nghe từng nhịp thở vào, ra như thiền định cùng với bầu trời, gió thoảng mây trôi. Nhẹ nhàng. Sài Gòn bắt đầu thiêm thiếp, vài lúc giật mình với tiếng xe cứu thương vụt va; tiếng động bất thường khác và với nhịp điệu ồn ào vốn dĩ đã quen. Sài Gòn chưa quen lắm với nhịp điệu này.


Sài Gòn của ngày đầu tiên thực hiện chỉ thị 16, nhà cách nhà; tổ dân phố cách tổ dân phố…, trong căn hẻm nhỏ, nó dứt điểm một trong những ổ bánh mì thịt cuối cùng còn bán ở Sài Gòn, tham gia họp online của một ngày làm việc tại nhà khi dịch Covid diễn ra.

Một ngày. Hai câu hỏi cùng một ý. 

Câu hỏi của gã đứng đầu về một chỉ tiêu đưa ra có thực tế hay không?

Câu hỏi của đồng nghiệp cùng một bộ phận hỏi rằng chỉ tiêu có đạt được không? 

Một ngày. Hai ý cho một câu trả lời.


  1. Con đường đi vốn dĩ chỉ có một hướng về phía trước!

Đó chính là con đường của đời Sales.

Nó - một gã đã đi qua quá nửa cuộc đời theo định nghĩa của Y Vân, đi dọc các con đường của đất nước, luôn nói điều đó với những con người mình gặp gỡ. Bán buôn. Anh, chị, em cùng chung một cuộc đời buôn bán, đời gọi tên họ với nhiều chức danh. Con đường đi đó như một mũi tên được bắn ra; chỉ tiến về phía trước trước dù khoảng cách xa, gần khác nhau. 

Nó chia sẻ, hỏi han, nhắn nhủ rằng: bước vào cuộc đời này đã sẵn sàng chưa? Lo. Chuyện đấy như dạy đời! Ngẫm. Có quá nhiều lắng lo đã từng!

Hãy còn trăng gió, gió trăng

Đừng lo lắng thanh xuân bất tái

Nó lục lại từng mái tóc, gương mặt, nụ cười còn lại trong trí nhớ. Cùng mình, những con người nếm trải. Thanh xuân đến rồi đi. Con số đến rồi đi. Chỉ riêng đời họ - đời Sales cứ thế tiến về phía trước như một nghiệp đã vận vào mình. Bán buôn. Nghe từ miêu tả như lam lũ, nhưng lại thấy bình dị đến nao lòng khi tràn ngập những nụ cười nuốt đi mấy nỗi niềm riêng mang, lại chứa chan đến ngỡ ngàng khi ngập tràn những ánh mắt sáng lên những niềm tin cuồng tín, lúc đã gạt đi mấy giọt nước chạnh lòng cho một phận.  

Nó đếm lại từng mái tóc, gương mặt, nụ cười còn lại trong trí nhớ. Cùng nhau, những tháng ngày cười nói. Có người ở lại dưới mái nhà của gã khổng lồ, có người đã ra đi, vài người chuyển nghề, vài người vẫn ở nghiệp đó cho một món hàng khác được dán nhãn, gắn tên, tô màu, dậm nét, ẩn dụ đến thậm xưng từng giá trị. An nhiên. Trấn an bản thân, ngang nhiên vào trận chiến mới. Nó và tất cả tiến tới chứ không lùi. Nó yêu sự cuồng tín đó.

Sự cùng thông, bĩ, thái bởi tự trời

Sông có khúc, con người ta có lúc 

  1. Con đường đi vốn dĩ cần có tin yêu trước khi nhận nhìn! 

Từ sự cuồng tín của đời Sales mang đến, nó không cho phép mình được phép bước lùi chân. Khó khăn thay phần định nghĩa lại, thử thách thế vào như định nghĩa bất phân; chẳng qua là đổi nghĩa trong một cách nhận nhìn. 

Tin vào một thể chế! Có gì đó không có nhiều cho một sự lựa chọn nhưng ở đằng sau đó vẫn cần phải vượt qua dù ngụy biện thế nào. Nếu như không thể đưa ra được một giải pháp, thì điều cần làm là hợp tác với việc triển khai. Ở trong nó chảy một dòng máu lính, với những bức xúc của đời mình, anh em cùng dòng máu nếm trải trong uất hận, thì có một điều cuồng tín về đất mình vẫn sục sôi là thứ không thể phũ định đi. Như đốt nén nhang thơm, dạ nhớ người, dòng máu tin yêu ấy của ông cụ vẫn còn sục sôi trong lòng. 

Nó tin rằng mọi thứ sẽ được kiểm soát được dịch bệnh đang tràn lan! Nó tin rằng mọi thứ rồi sẽ qua… và đó sẽ không là mù quáng khi

(i) Đất nước này hiện hữu đầy những tinh hoa kiệt xuất! Nó gắn họ bằng mấy từ dị nhân trong cách nghĩ cách làm. Từ trong tâm dịch, nó thấy họ đã bước ra và không còn ẩn mình; họ nói, họ viết, họ làm...Tất cả để góp phần chiến đấu và vực dậy từ những đau thương như đã từng đi qua một thời chinh chiến. Đâu đó, một trong những dị nhân chia sẻ với nó rằng đây là một cuộc chiến tranh thế giới lần thứ ba với thương vong nhiều hơn rất nhiều lần. Đâu đó, có thể tất cả tinh hoa bước ra không phải vì thế chế nhưng thấy rõ rằng đó là vị nhân sinh. Đâu đó tất cả vì bóng hình của đất nước!

Biết rằng ai đã trải hơn ai

Cho hay muôn sự tại trời 

(ii) Lời kêu gọi niềm tin được hồi đáp! Can đảm bỏ qua vấn vương hoài những dư âm cũ, chẳng giải quyết được gì với hoài bão, tiếc nuối và đến bắt đầu ước ao thay đổi một quá khứ vốn đã định hình. Ở nhà, dõi theo và chống dịch.

Yêu thương được trở về! Con người bắt đầu hỏi han nhau. Nó nhớ Sài Gòn trước ngày thực thi chỉ thị 16, con người ta đồn nhau về mấy chuyện cấm chợ, ngăn sông; sự hoảng loạn dâng lên trong lòng thành phố, người với người nối nhau đi tìm cho mình sự an toàn qua những món hàng dự trữ. 

Anh gọi nói về những đoàn xe xếp dài như thác đỗ; cánh bác tài cứ qua điện thoại í ới gọi hỏi thăm nhau.

Chị gọi nói về những món ăn được làm vội; dặn canh giờ chờ đón những chuyến xe trở lại với Sài Gòn.

Em gọi nói về những tin tức trong ngày, thăm hỏi khi dịch đã về đến tận những miền quê.

Nó gọi nói về những đứa trẻ đang sống cùng mình với sách và mấy món đồ chơi mua vội.


Tất cả đều bắt đầu với tin yêu!


Sài Gòn nhìn xung quanh, thấy những hàng rào kẽm gai, dây giăng khắp mọi nẻo, đường đi thưa vắng người qua. Sài Gòn đảo mắt lại nhìn quanh, thấy những bờ cỏ giờ mọc xanh um, mấy cánh chim bay lượn, đạp trên dòng nước trong để sang bờ tìm kiếm thức ăn, mấy chú cá bắt đầu đớp nước nhiều hơn thay vì phải lặn sâu vì cần câu đặt xuống nhiều quá theo dọc mây con kênh. Sài Gòn thấy ngộ! Ngộ. 

Thiên sinh nhân, hà nhân vô lộc. 

Địa sinh thảo, hà thảo vô căn. 

Ngẫm. Mấy thứ kế bên mình, gặp hoài mà tưởng đã quên tên. 

Sài Gòn lắng nghe từng nhịp thở vào, ra như thiền định cùng với bầu trời, gió thoảng mây trôi. Nhẹ nhàng. Sài Gòn bắt đầu thiêm thiếp, vài lúc giật mình với tiếng xe cứu thương vụt va; tiếng động bất thường khác và với nhịp điệu ồn ào vốn dĩ đã quen. Sài Gòn chưa quen lắm với nhịp điệu này.

Sài Gòn của ngày đầu tiên thực hiện chỉ thị 16, nhà cách nhà; tổ dân phố cách tổ dân phố…, Sài Gòn của giãn cách toàn xã hội 

Sài Gòn lắng nghe câu trả lời của thằng nhóc sống lâu trả lời hai câu hỏi khi đám trẻ con ngồi chơi dưới nền nhà cãi nhau chí chóe. Sài Gòn cười! Vậy mà vui.


Thứ Tư, 7 tháng 7, 2021

[Sách] Những sai lầm đắt giá trong Marketing - Jack Trout

 

Những Sai Lầm Đắt Giá Trong Marketing

"Bạn tin vào điều mà mình muốn tin. Bạn nếm thứ mà bạn muốn nếm. Marketing là cuộc chiến của những ý niệm, không phải hương vị."

Thương trường. Nháo nhác. Cuồng quay.

Sách trên kệ. Nhan nhản. Toàn dạy thành công. Những công thức rập khuôn. Những ảo ảnh lộng lẫy. Chúng vẽ ra con đường trải hồng. Chúng ru ngủ người ta trong sự ngây thơ vĩ cuồng.

Nhưng nó thì khác.

Nó chỉ thèm đọc về sai lầm.

Bởi nó hiểu. Qua một đời phong sương bám đầy bụi đường kiếm tiền, thành công nào mà chẳng đúc kết từ gãy đổ? Học về thành công thường chỉ là bắt chước một mô hình ngụy tạo. Còn học về thất bại? Đó là nhát cắt trần trụi nhất. Đó là tự tay giải phẫu những vết thương hoắm. Bóc tách từng mảng ký ức kiêu ngạo để tránh bước xuống vực thẳm. Để không bị vồ vập bởi sự đào thải khốc liệt ngoài kia.

Giữa cái hộp văn phòng tù túng. Chiều giông bão vần vũ. Nó lật mở từng trang sách "Những sai lầm đắt giá trong Marketing" (In Search of Arrogance / Big Brands, Big Trouble) của Jack Trout. 

Jack Trout—bậc thầy về chiến lược định vị— bằng văn phong phong sương, dứt khoát và nặng như một khối chì, ông bóc tách căn bệnh cốt lõi của những gã Sapiens kiêu ngạo: sự u mê trong ảo tưởng của chính mình, thường lầm lỡ tin rằng: chỉ cần sản phẩm ngon hơn, chất lượng tốt hơn, cỗ máy vận hành hoàn hảo hơn thì sẽ chiến thắng. Nhưng Trout lạnh lùng chứng minh điều ngược lại. Trực giác con người vốn dĩ bị thao túng bởi ý niệm. Khi các thương hiệu khổng lồ bắt đầu nảy sinh tâm lý thượng đẳng, họ tưởng mình là kẻ vô địch. Sự ngạo ngược (Arrogance) chính là khởi đầu của mọi thảm họa.

Jack Trout đã điểm mặt chỉ tên những "di sản" sai lầm đắt giá nhất lịch sử thương trường:

  • Bẫy mở rộng thương hiệu vô độ (Line Extension): Khi một cái tên đã định hình trong tâm trí khách hàng, việc tham lam gán nó lên vô số sản phẩm không liên quan chính là cách nhanh nhất để làm loãng và hủy diệt ý niệm nguyên bản.

  • Sự ngây thơ trước đối thủ: Đứng yên trên đỉnh cao, coi thường sự dịch chuyển của thị trường và phớt lờ những bước đi tinh ranh bên lề phố của các thương hiệu mới nổi.

  • Thao túng dữ liệu để ngụy tạo sự tăng trưởng: Những dự báo thu lời mong xé lẻ, những con số kế toán bị bóp méo chỉ để thỏa mãn lòng tham ngắn hạn.

"Những dự đoán mong manh về khả năng thu lời, tăng trưởng thường dẫn tới việc các mục tiêu bị bỏ lỡ, vốn bị xé lẻ và thậm chí số liệu kế toán cũng phải làm giả."

Đọc đến đây, tim nó nhói lên một nhịp rứt rách. Cụm từ "số liệu kế toán bị làm giả" dội vào tâm trí nó hệt như tiếng máy in dồn dập chốn công sở. Đó chẳng phải là những chỉ số phù phiếm (Vanity Metrics) mà đám trẻ và những gã thích la lối vẫn mải mê đuổi theo sao? Hệt như cảnh báo của Spencer Johnson trong Ai đã lấy miếng pho mát của tôi, hay bài học số hóa vô cảm của Joe Wheeler: khi người ta mải mê làm giả con số để đổi chát lấy sự an toàn giả tạo, chối bỏ hiện thực phơi bày. Để rồi khi cơn khủng hoảng trút xuống, miếng pho mát thị phần lập tức biến mất, chiếc mặt nạ vị lợi rơi rụng, chỉ còn lại sự vỡ vụn khô khốc.

Không chỉ dừng lại ở việc lên án, Jack Trout trang bị cho đọc giả một bộ lọc tư duy tối giản nhưng mang tính sống còn. 70% dung lượng cuốn sách là những ca phẫu thuật thực tế, bóc tách tại sao những gã khổng lồ lại ngã ngựa:

  1. Chấp nhận sự hữu hạn của thương hiệu: Một thương hiệu không thể đại diện cho tất cả mọi thứ. Càng cố ôm đồm, ý niệm càng mờ nhạt.

  2. Tôn trọng thực tại trần trụi: Khách hàng không mua sản phẩm, họ mua ý niệm nằm trong tâm trí họ. Muốn thay đổi ý niệm, không thể dùng mệnh lệnh hành chính khắt khe hay những chiến dịch quảng cáo la lối, mà phải bắt đầu từ sự thấu suốt hành vi.

  3. Điềm tĩnh đối diện với thất bại: Cắt lỗ kịp thời khi nhận ra sai lầm, thay vì tiếp tục đổ hàng triệu đô-la vào một chiến lược mục nát chỉ để bảo vệ cái tôi ngạo ngược của ban lãnh đạo.

Một thương hiệu bền vững không thể xây trên những số liệu ngụy tạo. 

Nó khép lại cuốn sách của Jack Trout. Mưa ngoài hiên đập từng vệt dài. Tách cà phê hiệu suất trên chiếc bàn cao đã nguội ngắt từ lâu. Nhưng cõi lòng nó phẳng lại. Yên lành. Điềm tĩnh.

***


THE ANATOMY OF ARROGANCE: WHEN ILLUSIONS COLLAPSE IN THE MARKETPLACE

"You believe what you want to believe. You taste what you want to taste. Marketing is a battle of perceptions, not taste."

The marketplace. Frantic. Whirlwind.

Books lined upon shelves. Ubiquitous. All preaching success. Rigid, cookie-cutter formulas. Splendid illusions. They paint a rose-tinted path. They lull people to sleep in a state of grandiose innocence.

But nó is different.

Nó only craves to read about failure.

Because nó understands. Through a lifetime weathered by dust along the roads of chasing money, what success isn’t forged from collapse? Learning about success is usually merely imitating a fabricated blueprint. But learning about failure? That is the most naked cut. That is surgically dissecting gaping wounds with one's own hands. Peeling back each layer of arrogant memory to avoid stepping off the precipice. To avoid being violently consumed by the fierce elimination out there.

Inside the suffocating box of the office. An afternoon heavy with swirling storms. Nó turns each page of Jack Trout's “In Search of Arrogance / Big Brands, Big Trouble.”

Jack Trout—a master of positioning strategy—utilizes a prose weathered, decisive, and heavy as a block of lead to anatomize the core affliction of arrogant Sapiens: the intoxication within their own illusions. They often mistakenly believe that as long as a product tastes better, possesses superior quality, or operates as a more perfect machine, it will triumph. But Trout coldly proves the exact opposite. Human intuition is intrinsically manipulated by perception. When giant brands begin to nurture a mentality of superiority, they imagine themselves invincible. Arrogance is the precise origin of every catastrophe.

Jack Trout pinpoints and names the most expensive "legacies" of failure in market history:

  • The Trap of Unbridled Line Extension: When a name has already crystallized in the customer's mind, greedily slapping it onto countless unrelated products is the fastest way to dilute and annihilate the original perception.

  • Naive Complacency Toward Rivals: Standing idle upon the peak, scorning market shifts, and ignoring the shrewd moves made on street corners by emerging brands.

  • Manipulating Data to Fabricate Growth: Fragile profit forecasts sliced thin, twisted accounting figures designed solely to satisfy short-term greed.

"Fragile predictions regarding profitability and growth often lead to missed targets, fragmented capital, and even falsified accounting metrics."

Reading to this point, its heart throbbed with a sharp, fractured ache (rứt rách). The phrase "falsified accounting metrics" reverberated through its mind like the relentless clatter of an office printer. Were those not the exact vanity metrics that the young staff and the shouting men endlessly chased? Just like the warning from Spencer Johnson in Who Moved My Cheese?, or Joe Wheeler’s lesson on cold digitization: when people obsess over fabricating numbers to barter for a false sense of safety, they deny the exposed reality. Only for the crisis to crash down, causing the market-share cheese to instantly vanish, the utilitarian mask to fall away, leaving behind nothing but a dry, shattered ruin (vỡ vụn khô khốc).

Far from stopping at condemnation, Jack Trout equips the reader with a minimalist yet vital cognitive sieve. Fully 70% of the book consists of real-world autopsies, dissecting precisely why giants fell from grace:

  • Accepting the Finitude of a Brand: A brand cannot represent everything. The more it attempts to grasp, the fainter its core perception becomes.

  • Respecting Naked Reality: Customers do not buy products; they buy the perception lodged within their minds. To alter perception, one cannot employ harsh administrative commands or loud, shouting ad campaigns; one must begin with the deep comprehension of human behavior.

  • Calmly Confronting Failure: Cutting losses swiftly upon recognizing a mistake, rather than continuing to pour millions of dollars into a rotting strategy merely to protect the management's arrogant ego.

A sustainable brand cannot be erected upon fabricated metrics.

Nó closes Jack Trout’s book. Outside the window, rain strikes the glass in long, heavy streaks. The performance-driven coffee cup upon the high table has long gone cold. Yet its inner world levels out. Tranquil.

[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...