Chiến Phan

Hiển thị các bài đăng có nhãn sales toyota. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn sales toyota. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 16 tháng 9, 2017

NHỮNG KẺ ĐỢI CHỜ MỘT GIẤC MƠ!?

pexels-photo 
Ở một buổi tối thiếu trăng, nó ngồi uống với anh và bạn anh ở con đường Lê Lai lúc phố đã lên đèn. Bạn anh – người phụ nữ dấn thân vào nghiệp cho thuê xe đặt câu hỏi về xe khi thấy trên ngực áo nó lấp lánh một thương hiệu của gã khổng lồ: Mua xe gì và bao giờ mua thì thích hợp?
Như bao lần, nó không trả lời đi sâu vào xe vì hơn ai hết, nó hiểu rằng việc đấy đã có những người khác giỏi hơn lo về phần đó. Nó chỉ trả lời cho câu hỏi: bao giờ mua thì thích hợp? bằng một câu hỏi khác: Hãy xác định mua để làm gì?
Nó đã từng chứng kiến, giấc mơ về một chiếc xe chỉ nằm trong tâm tưởng của người anh suốt năm năm. Đơn giản, anh chờ xe giảm giá. Bây giờ, giá xe đã giảm anh lại tiếp tục chờ thêm. Đặt câu hỏi: mục đích của ngày xưa anh mong muốn có một chiếc xe để đưa đón con anh về phố học hành, để ba mẹ anh bớt nhọc nhằn trong mỗi chuyến đi giờ ở đâu? Vậy là những con người kia cũng dùng dằn ngồi đấy chờ đợi năm năm; hoặc có thể họ hoàn toàn không chờ đợi vì rằng họ không có mục đích giống anh.
Nó đã từng chứng kiến, giấc mơ về một chiếc xe của em chỉ nằm trên trang giấy chi tiết những tính toán về việc tạo ra lợi nhuận trong suốt hai năm. Đơn giản, em chờ giảm giá xe. Bây giờ, giá xe đã giảm em lại tiếp tục chờ thêm. Đặt câu hỏi: mục đích ngày xưa của em mong muốn có một chiếc xe cho thuê để giải quyết bài toán kinh tế khi nhu cầu đang có giờ nơi đâu? Vậy là, những con người tìm kiếm những chiếc xe thuê để đi những chuyến ngắn ngày tìm đâu đấy ở một chỗ khác, không phải em; hay là em mua xe không phải để làm dịch vụ cho thuê mà chỉ đơn giản là mua đi bán lại để thấy rằng: hôm nay, chưa phải là cơ hội? 
pexels-photo-54379 
Nó không bàn sâu vào các nguyên lý kinh tế để phân tích các yếu tố lợi nhuận, cơ hội; chỉ thấy rằng ở ngày đầu bước chân đến gã khổng lồ Toyota cho đến ngày hiện tại thì thấy đã qua không biết bao nhiêu lần cái tâm lý chờ đợi lên xuống mỗi năm. Giấc mộng lành thường ngắn!?
Khi cơn bão “tồn kho” đi qua, điều gì thì ở lại? Phải chăng những cái tiếc nuối ngậm ngùi lại xuất hiện trên gương mặt thẩn thờ của những kẻ nằm mơ?
Hay nói như anh: Bão đến rồi bão sẽ qua, con người ta sẽ khôn ra? Có phải thế không sống là chờ đợi?
Khi gã khổng lồ Toyota sắp vượt qua mùa mưa bão, các hãng xe khác bắt đầu nối đuôi theo để vượt qua cùng vì hơn ai hết họ hiểu đó là đường đi an toàn để tránh bão lúc này vì con đường đó đã có kẻ từng đi qua.
Nó không bàn đến yếu tố đúng sai của những kẻ đợi chờ một giấc mơ về giá giảm với thuế suất nhập khẩu về bằng không, chỉ thấy ở hiện thực:
+ Gã khổng lồ Toyota đã bước một chân ra khỏi vùng tâm bão. Liệu rằng, gã khổng lồ hôm nay ấy có dám liều mình đặt tâm thế bán hàng như đã từng ở trong tâm bão hôm qua?
+ Mấy gã đồng hành khác cũng đã thấy lối ra ở vùng tâm bão. Liệu rằng, mấy gã hôm nay ấy sẽ quay về vùng dư chấn hôm qua hay tiếp tục đồng hành chẳng đặng đừng bắt tay cùng gã khổng lồ là đối thủ hôm qua ấy để định hình về một thị trường của ngày mai?

Ngoài lề cho các câu hỏi khác, một gã Vin đã bắt đầu giấc mộng lấp ráp & sản xuất xe con trong nước giữa tâm lý chờ đợi thuế suất của đám đông trong sự cuồng vọng phớt lờ tất cả các rủi ro không suy tính? Hay tự tin về một mặt bằng sẽ được bảo hộ nay mai của một chiếc xe con ôm trên mình không chỉ thuế còn cả một danh sách phí?

Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2016

[Đời Sales 18] Vẽ

 photo thien-nhien-13-2584-1409289858_zpsf31ffb6f.jpg 
Vẽ là nghệ thuật, người vẽ là họa sĩ. Nghệ thuật là không biên giới, bao gồm cả kinh doanh! 
Con đường Lý Thượng Kiệt vẫn bận rộn như mọi ngày! Nó chạy vội vì đã trễ giờ, thoáng qua cổng ngoài báo hiệu Giáng Sinh đang về ở mặt tiền trang trí, lướt qua những đồng nghiệp trong trang phục đỏ tươi, ghé vào căn phòng của những gương mặt mới đang chờ đợi. 
Chị nói ở đây có cả những gương mặt mới cho vùng đất Tây Ninh. Nó ngừng lại vài giây để thay đổi cấu trúc của buổi chia sẻ trong đầu vì ý thức được sự quan trọng của những “trang giấy trắng” có nét vẽ mình bổ sung ban đầu. 
Cấu trúc buổi chia sẻ được dàn trãi & mở rộng ra khỏi phạm vi tài chính. Nó đi sâu về việc bán hàng như một kẻ ngoại đạo, góp nhặt kinh nghiệm mà thành. 
Đặt nền: suy nghĩ, tiếp thu & hành động! cho những con người trẻ; luôn luôn, bắt đầu là định hình trong suy nghĩ trước khi bắt đầu góp nhặt kiến thức, tích lũy kinh nghiệm hay lên kế hoạch bán hàng.
 photo thien-nhien-3-5365-1409289858_zps38d8e155.jpg + Suy nghĩ
Trước khi vẽ, cần phải có một khung căng vừa vặn! Nó lập lại thói quen tìm hiểu mục đích nghề nghiệp của những gương mặt mới tìm đến Toyota và quan trọng nhất là lựa chọn bán hàng – bộ phận có tỉ lệ đào thải cao nhất trong tất cả công ty. Hơn 80% xác định là đời “đưa, đẩy”, tìm kiếm một “môi trường chuyên nghiệp” là lý do để đến với gã khổng lồ, nó chẳng lạ vì đây cũng là những câu trả lời của hầu hết những gương mặt trẻ, mới mà nó đã từng gặp qua. 
Đời Sales chỉ tiến lên phía trước vì doanh số là thứ gắn chặt với đời Sales, thứ chỉ được cho phép đi lên chứ không bao giờ được phép đi ngang hoặc đi xuống! 
Trước khi vẽ, cần đặt trang giấy nằm thẳng trên khung căng! Nó lập lại câu hỏi một từ gồm ba chữ cái cho các gương mặt mới (bản thân không nhớ rõ đã đặt câu hỏi đó cho bao nhiêu gương mặt mới – chỉ biết rằng đã ít nhất ba, bốn thế hệ sales của Toyota đã được nó chia sẻ từ này). 
Lời giải là lời góp ý để những gương mặt mới suy nghĩ một cách nghiêm túc về một nghề mình đã chọn, liệu rằng sau đấy có phải là nghiệp không. Không biết. Trước tiên, những con người trẻ cần phải nghiêm túc suy nghĩ về sự lựa chọn của mình; để không phải tiếc nuối ở một chặng đường qua; giống nó, thấy lãng phí một quãng đường ta đã đi vòng vô nghĩa. 
 photo thien-nhien-10-3647-1409289858_zps0f791f92.jpg 
+ Tiếp thu:
Phác thảo đầu, xác định bố cục của bức tranh! Nó đặt lọt lòng các câu trả lời vào trung tâm rồi dạt từ từ sang bốn góc để vị trí cân xứng. Sau việc định hình suy nghĩ, nó gợi ý cho việc tiếp thu kiến thức của gã khổng lồ Toyota như một bài văn cần lập lên dàn ý, không phải nạp vào đầu nhiều thứ lại chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Sales - Bán sản phẩm và bán cả dịch vụ đi kèm! Đó là những kiến thức mà các gương mặt mới phân loại ưu tiên để bắt đầu nạp vào. Nó thấy thấp thoáng câu thơ của một thời đại học, mấy thằng như nó viết vội trên ghế nhà trường “Việc học ngày nay đã lỗi thời. Mười thằng đi học bảy thằng chơi. Hai thằng vào lớp thì lo ngủ. Còn lại tôi đây cũng gật gù” 
Nghĩ vậy mà chia sẻ, nghĩ vậy mà sẻ chia để lẫn trong những gương mặt mới kia, sẽ có kẻ trở thành một best sales ở một sớm không phải loay hoay trong mớ hỗn độn kiến thức góp nhặt không biết bắt đầu từ đâu. Sản sinh ra một lớp sales được nó gọi là bán hàng dựa trên năng khiếu bẩm sinh. Sales bản năng! Lấp lánh ánh hào quang của danh hiệu Best Sales mang đến. Quá nhanh. Để gãy đổ giữa đường để ngồi gắn ghép lại trong chuỗi tiếc nuối hoặc chỉ biết ngậm ngùi ôn lại hào quang của một ngày tàn quá khứ.  

Thứ Ba, 21 tháng 6, 2016

Đời Sales 15: Kẻ đưa đò thuê

Sales như một kẻ đưa đò thuê, trên một dòng sông chỉ định, làm sao để đưa khách gặp kẻ cho thuê trong tậm thái đôi bên đều thuận lòng về một chuyến đò qua.
 photo 1010068220d170ad61_zpscd6uemd7.jpg

Trước giờ, nó nghĩ đời sales là như thế! Nhiệm vụ làm sao (1) tìm ra khách hàng thích hợp rồi (2) tư vấn; theo như cách bán hàng hiện đại, về sản phẩm và dịch vụ của công ty (3) để bán khi cả người mua và kẻ bán đều hài lòng theo đúng thuật ngữ win-win. Tâm thức về một nghiệp đời cứ thế thoai đưa.
Cho đến một ngày nhận ra rằng vai trò sales chưa dừng lại đó vì bỏ sót mất rồi những công việc không tên, tưởng chừng như được xác định phân công rõ ràng ở bất cứ nơi đâu. Đó là khi nó bắt đầu tham gia việc xử lý phàn nàn của khách hàng về sản phẩm dịch vụ.
Đời Sales bềnh bồng trên sóng nước, kẻ đưa đò thuê phải giữ thuyền nơi sóng nước mênh mông dù trước sóng dữ, từ khách qua sông động lòng nghịch nước hay chiếc thuyền lâu ngày vơi nắng, dầu chai phai dần, nước rẽ vài đường rịn ở dưới lườn tự lúc nào không hay.
 photo user1312501_pic1108784_1421321329_zpsrzyibxdf.jpg

Nó nhận lời tham gia vào cuộc giải quyết khiếu nại với ba bên: công ty, khách hàng và đối tác. Tất cả đều trong tâm thế rõ ràng, nó ngửi được mùi khói thuốc với tâm thế sẳn sàng lao vào nhau để bảo vệ đến cùng quan điểm của các bên trước khi cuộc họp bắt đầu.  
Tất cả đều nói lên quan điểm của mình. Như một cách trình bày, chẳng đầu chẳng cuối, chẳng đúng chẳng sai, tóm lại là giữ nguyên quan điểm của nơi nó được trả tiền dựa trên nguyên tắc đúng sai, xác định việc ngày trả nhanh, chậm. Chẳng khác mấy so với ngôn từ và cách chơi chữ viết cho đẹp lòng tất cả trên email. Đâu đó sự khéo léo được hiểu là một tính từ xấu!
Nó kiềm mình lại trước giọt nước mắt của khách hàng ngồi trước mặt tha thiết tìm kiếm giải pháp chứ chẳng còn thiết tha làm cho ra sai đúng, để tránh cảm xúc đưa quá nhiều vào công việc sẽ không chỉ làm ảnh hưởng đến cá nhân mà còn cả đến đồng nghiệp xung quanh mình.
Để rồi những tờ giấy nhăn nhúm được xếp lại, mang ra nhiều lần rách góc cùng với giọt nước mắt không ngừng rơi của khách hàng, cùng tiếng nói xung quanh ngày một to dần và vài phần lạc giọng. Tất cả đều nói lên quan điểm của mình. Nó quyết định chọn một lời xin lỗi.
Khách hàng ấy là một người phụ nữ và đang khóc vì một câu chuyện liên quan đến nơi bỏ tiền thuê nó. Ngẫm nghĩ. Nơi bỏ tiền thuê có thuê luôn cả lời xin lỗi của nó dành cho khách hàng. Nó đặt lại lịch hẹn trả lời về giải pháp của khoản vay được ghi nhận trả trễ ngày.
Tất cả đều nói lên quan điểm của mình. Như một cách đưa đẩy, chẳng buồn chẳng vui, chẳng đúng chẳng sai, chuyện không của riêng ai, tóm lại là miễn sao nó có được đồng ý từ gã đàn ông ngồi trong lồng kính thế thôi. Đơn giản. Thường tình.
Một cuộc kiểm tra và đánh giá lại được tiến hành. Giải pháp đưa ra được chấp nhận. Nó biết sau câu trả lời vẫn là nợ nần một câu xin lỗi thật lòng cho cuộc gọi đường dài qua Mỹ ấy. Sau tất cả, chỉ là vì muốn người phụ nữ ấy còn quay trở lại với đối tác lúc xem một nhà, lúc tạo một khoảng cách xa, dùng dằn như trẻ mới lên ba. Bập bênh. Thiệt tình.
Sài Gòn đung đưa nắng, gã đàn ông ngồi trong lồng kính chạy vào hỏi nó về câu chuyện mới xảy ra và những câu hỏi tại sao thường ngày được lập lại. Nó lịch sự đáp bằng vài ba suy nghĩ được đánh giá của trẻ trâu, bỏ lơ đi câu hỏi rằng đâu đó dường như gã đàn ông đã hỏi sai người. Thế thôi.
Trước… giờ…mới nhận ra…

 photo user1312501_pic1108791_1421321384_zpsxee5kxcn.jpg 
Đời Sales là một kẻ đưa đò thuê trên một dòng sông chỉ định, làm sao đưa khách háo hức qua sông gặp kẻ cho thuê hớn hở và để một ngày nào đấy khách còn quay trở lại để tiếp tục được qua sông, đi trên con đò cũ ấy, họa may còn nhớ kẻ đưa đò thuê thèm một lần được gọi đúng tên. Tự tình.  

Thứ Ba, 15 tháng 3, 2016

Đời Sales (13): Chân dùng người nghệ sĩ hài


 photo feelings_after_a_rain__by_hakueizm.jpg 
Nó tiếp tục phác thảo lên chân dung về người Sales sau chuyến đi Cần Thơ, gặp gỡ những mái đầu trẻ để truyền cảm hứng về một nghiệp nghề đã chọn theo định nghĩa của riêng mình. Sales - là một người nghệ sĩ hài. 


Với phong thái tràn đầy sự tự tin và bản lĩnh của một người am hiểu về sản phẩm và dịch vụ mình đang bán để giới thiệu & đáp ứng nhu cầu của khách hàng trong trạng thái win - win khi sự tin tưởng cho đi và nhận lại từ cả hai phía, khách & sales. 
 photo user1092425_pic808991_1279607120.jpg 
Nó tìm hiểu về xuất thân & lý do đến với Toyota của những con người trẻ như mọi lần. Tất cả đi & đến một cách chẳng đặng đừng. Họ dồn hết cho hai từ số phận, dịch theo ngôn ngữ bình dân là "đưa đẩy" hai từ. Trong ánh mắt ngơ ngác về chân dung được nó phác thảo để cho những mái đầu trẻ suy nghĩ nghiêm túc hơn về con đường mình đã chọn & lên kế hoạch gần nhất cho đời mình trở thành một Best Sales. 
Nó chỉ về hướng phòng kinh doanh ấy để cho những mái đầu trẻ này quan sát về những con người ở phía sau cửa kính ấy, có mấy người được trở thành best sales và tâm thế họ khác biệt thế nào với sự miêu tả ấy? 
Nắng miền Tây bắt đầu rã xuống những con đường như muốn nhận chìm bởi sức nóng mang theo, sen trước thềm bắt đầu rũ xuống như khuất phục trước gã nắng du côn. 
Trình diễn trên một sân khấu thiếu đèn. Lúc ở showroom với kẻ đến người đi hay dọc con đường đất nước, những bước chân âm thầm họ đi lại con đường khách đã từng đi mõi mòn để sinh nhai. 
Những đứa trẻ của miền Tây sông nước đã bắt đầu nhuộm chút phong trần trong cử chỉ bắt đầu biết thích nghi với tác phong "ăn ở" ngầm, như vị mặn của biển đã bắt đầu liếm láp sông vào tận đồng bằng ngọt nước một cách lưu manh nhìn những ngọn lúa vàng rũ chết. 
Với nụ cười thường trực ở trên môi để diễn nhiều vai khác nhau do khách hàng & công ty lựa chọn. 
Đặt vào đó nhiều hy vọng về một sự đổi đời, tìm kiếm trong ánh mắt đang ngời những khát khao, những con người trẻ đang đối đầu với những áp lực về chỉ tiêu trước mắt mà không biết rằng thử thách lớn hơn chính là làm sao để tồn tại lâu dài trong nổi sợ tìm & mất khách đó, sẽ có được mấy người tìm thấy sự tự tin kia bằng cách để chính con tim mình lên tiếng với khối óc nhăn nhúm đầy những kiến thức về ngành nghề đã trót theo.
 photo 3307838558_5bbc89cdfb_336701113-1.jpg
Điều cần làm là người nghệ sĩ đó phải biết được mình có những đạo cụ, phục trang gì để hỗ trợ cho một vai diễn xuất sắc. 
Ở Toyota đó, chẳng có gì khác ngoài chiếc xe & dịch vụ đi kèm; tài chính là một trong những điều người Sales cần trang bị. Thế thôi.

Thứ Năm, 15 tháng 10, 2015

Đời sales 11: Kẻ đưa đò cần một lần được gọi đúng tên

 photo tumblr_n26fa0YAUQ1s8evbdo1_500_zps70d75160.jpg
Người sales như một kẻ đưa đò; có khách cần qua và có người đợi khách ở bên sông.
Nó từng ví von như thế trong mấy cuộc sẻ chia ban đầu cho mấy kẻ lần đầu gặp gỡ, tình cờ hay mơ mộng về một giấc mơ sales - lấp lánh ánh hào quang khiến người khác phải ngưỡng mộ nhìn từ vóc dáng bề ngoài đến tác phong, trong mỗi cuộc chơi, chuyện trò luôn là người nổi bật (vì đơn giản đấy là những thứ cơ bản sales cần để ở lại trong mắt tất cả mọi người, ít ra là với khách hàng để rồi trong ngổn ngang già, non đoán hình dong đó, họ muốn lưu giữ lại một hình ảnh trong tâm trí của một kẻ muốn quên mình)
Ví von vậy đã đủ chưa?
Chả biết!
Chỉ biết câu chuyện diễn ra trong một bối cảnh khác để nó bắt đầu nhớ đến cái ví von lúc đầu. Thằng ku tiến vào gặp nó, mặt đỏ, mắt xuất hiện những đường chỉ đỏ, đâu đó như báo hiệu tuyến lệ bị ngăn chặn giữa chừng, giọng run run hỏi: có cần thiết phải vậy không anh, chẳng ai, chẳng ai…
Tôn trọng mình! Nó tiếp lời. Vốn dĩ đã quá quen với những ngày đầu như thế, những ức chế vẫn chưa nhạt phai, những bế tắc vẫn còn lẫn quẫn đâu đây ở cảm giác ban đầu ấy nên câu chuyện của những mái đầu trẻ không còn là chuyện lạ với nó.
Nó bắt đầu ngăn dòng cảm xúc trẻ lại với những thứ chưa từng gặp, với những việc chưa từng nghĩ sẽ xảy ra với mình…như vậy. Thấy vị chua chát làm tê đầu lưỡi khiến môi run không thể nói hết trọn lời.
 photo tumblr_nbvh7dehjF1sj4yavo1_500_zps40e39d0f.jpg
Nó chưa đủ già để dạy đời một đứa trẻ kém chưa đủ chục. Nó chưa đủ chín để nói về những triết lý thâm sâu; đại để: muốn người khác tôn trọng mình, mình phải tôn trọng họ trước đã.
Khó quá bỏ qua.
Thằng ku cần giải pháp.
 Nó cho giải pháp nhưng nói thằng ku không phải giải quyết với tâm trạng thế này. Quay lại với vị trí mình chọn – kẻ đưa đò. Nó cần một sự bình tĩnh từ thằng ku bắt đầu tiếp công việc đó.
Việc cần làm không phải là buông bỏ, điều này hơn ai hết là tối kỵ với người sales. Họ có rất nhiều lý do để cố gắng. Điều đó không nằm hẳn hoàn toàn ở chỉ tiêu.
Nó cho em một lý do nữa: Nghĩ đến sales và khách hàng, hãy tiếp tục vì họ nữa chứ không chỉ riêng em. Những con người xứng đáng để qua gặp kẻ ở bên sông - quá xa để nhìn thấy, quá mờ để có thể nhận ra dáng hình của kẻ sắp qua sông; chỉ có những kẻ như nó và thằng ku may mắn có được điều đó thì việc còn lại là phải cố gắng vững tay chèo để lèo lái con đò đưa khách qua sông. Thuận dòng; không nghịch nước, khéo chòng chành nửa đường làm lỡ khách qua sông. Đủ gần để nhìn thấy, đủ rõ để làm cùng từ người chờ ở bên sông.
Thế thôi là đủ rồi!
Thế thôi là tôn trọng!
Thế rồi ở một hôm nào đấy, khách qua sông tìm đường quay trở lại, đứng ở đầu bên ấy, cất tiếng to vang gọi đúng tên chứ không còn hai chữ: đò ơi!

P/s: Viết từ một độ Sài Gòn bắt đầu giận lẫy với những cơn say nắng giữa ngày để chiều về lất phất ngắm mưa bay rồi đêm về nặng hạt ngập khắp một ngỏ quanh.

Thứ Bảy, 3 tháng 10, 2015

Đời Sales 10: Đừng lo về thất bại, chỉ cần đúng một lần thôi

Don't worry about failure; you only have to be right once.
Drew Houston
 photo anh_zps739e0c23.jpg
Em gọi nó vào lúc phố đã lên đèn, những sinh hoạt về đêm bắt đầu khi các cuộc mưu sinh sáng ngày quay trở về nơi có ai đó hoặc giản đơn là căn phòng trống đợi chờ.
Hỏi đúng số anh, em giữ chút kiềm chế còn sót lại với giọng nấc nghẹn vì một nổi uất ức trọn ngày; tính cặn kẽ thì hơn thế nữa, chẳng qua là dồn nén đếm trọn được một ngày rồi bùng phát thế thôi.
Em hỏi về một tình huống – nói như độc thoại gần như không phải để nghe lời anh kiểm chứng đúng sai - khi áp dụng cách anh dạy nói đúng 2 từ: bên em – vì với khách hàng đơn giản nghĩ chúng ta là Toyota.  Không cần phải phân biệt làm gì vô nghĩa. Chuyện chẳng qua chỉ là thế.
 photo 82781350a7553539211_zps751cffd1.jpg 
Nó ngắt lời em, chỉnh từ đấy chỉ là chia sẻ chứ có dạy gì đâu em. Bởi xét tuổi đời, tuổi nghề nó vẫn còn quá trẻ ở thế giới gã khổng lồ này. Em chặn lời: không biết người ngoài thế nào nhưng với em, người dạy em thì em gọi người đấy là thầy thế thôi. Và đấy cũng là lý do em gọi anh.
Vì một trường hợp khách hàng xử lý quá lâu, thêm mấy câu chuyện dùng dằng chẳng đầu chẳng cuối làm em đứng giữa phải xử lý những phàn nàn – hai từ viết cho nhẹ nhàng, mắng chửi là từ dịch ra theo ngôn ngữ đời thường của người sales. Nghẹn ngào. Em đứng ra chịu đựng những lời ấy, không biết bày tỏ cùng ai vì một lời hứa đến tận cuối ngày không thể thực hiện được và biết rất rõ ràng rằng lỗi chẳng do em. Em hỏi việc đấy đúng hay sai sau khi đã giải bày.
Nó lắng nghe trọn vẹn. Một nổi niềm. Ức chế riêng mang. Thấy đâu đó một thời trẻ trâu quay trở lại với bao nổi ức nghẹn đến chẳng nói được thành lời, không biết tìm ai để giải bày, ngồi viết ra vài dòng để xã cơn rồi delete đi khi chẳng thể viết cho trọn hết cảm xúc ngày.
Nó đáp lại lạc đề. Một lời giải. Giống như đề mở, em đã chọn cho mình một đáp án, chẳng qua là sự ức chế cuối ngày về một sự sẽ chia thiếu vắng. Từ đồng đội. Vì nghĩ rằng trong câu chuyện đấy lỗi lầm không phải của riêng em, thì cớ làm sao phải giải quyết đến trọn ngày. Một mình. Lẻ loi.

 photo 82781350acbc43e83f4_zps466b4708.jpg
Thêm chú thích
Nó nghĩ ra giải pháp. Một giải bày. Đối diện thực tế. Khách hàng cần biết sự thật và nhận một lời xin lỗi. Chỉ có thế thôi. Điều cần làm lúc này là phải vượt qua sự sợ hãi đó, vốn dĩ tồn tại thường trực ở người sales mà không phải ai cũng đủ làm việc đó. Một mình. Nếu cần nó sẽ gọi thay em. Ở đầu dây phía kia, những tiếng nấc vơi bớt đi nhiều. Niềm tin đã trở lại. Nó nhắn nhủ rằng việc đấy hoàn toàn đúng chẳng sai, việc em kiếm tiềm chữ “tin” đã khó thì đừng để chữ “sợ” hình thành rồi lưu manh cướp, giết một chữ “tin” không dễ kiếm tìm. Em ậm ừ tiếp nối chẳng phải là để kiểm chứng mà chẳng qua là để xã bớt những gì mình đã tin yêu. Thế thôi. Cám ơn anh để kết thúc một cuộc gọi có gì sẽ liên hệ anh. Đêm ấy trời không trăng đường vẫn sáng lên lạ thường.
(Ảnh: Sưu Tầm)

Thứ Năm, 20 tháng 8, 2015

Đời Sales 8: Đồng nghiệp & Đồng đội

Con người vốn dĩ chỉ là một lăng kính, hấp thụ gì thì phản xạ ra đấy chỉ khác chăng là tán sắc nhiều hơn. 
 photo tumblr_n06x85nimx1sj4yavo1_500_zpsc19506a3.jpg
Khi đặt nặng quá nhiều định kiến; đa phần tiêu cực vào suy nghĩ, chẳng thấy gì ngoài hai chữ sân si của Phật giáo truyền dạy. Nó - một kẻ đi ngang tôn giáo vì gia đình vốn dĩ sống với một đức tin sẵn có, còn với bản thân mình nó vẫn cố gắng đi tìm một đức tin, đang loay hoay để loại bớt mấy phần định kiến, sân si và khỏi phải nghĩ suy chỉ khi đến một chiều.
... 
Vũng Tàu trời mặc mây trôi, chẳng quan tâm trắng hồng hay xạm tối. Đóng khung vùng trời qua ô cửa kính xe, đặt vài làn hơi như muốn thổi mây bay như trong một câu hát "xua mây đen tàn nhanh" ở Vùng Trời Bình Yên mà Phạm Hữu Tâm miệt mãi đi tìm.
Thằng nhóc bắt đầu chia sẻ những suy nghĩ của bản thân mình với nó. Khác hẳn những lần đi trước. Đó được tính như lần đầu tiên với một thằng được xem kiệm lời ít nói. Tính bằng thời gian nó làm việc cùng đến hiện tại. 
Hỏi ra mới biết: Thích thì nói, không thì im. Ngông nghênh ngược tuổi. 
Đi qua những con đường chẳng thể gọi là gian khó như với các đồng đội khác đã từng, cũng chẳng thể gọi là dễ dàng với từng ấy khách hàng và đại lý đến rồi đi; thằng ku giờ đây đã biết hỏi han về nó: cuộc sống và gia đình. Trời lúc đó lặng gió, có tiếng reo hò đâu đó từ trong tận thâm tâm khi đã thấy:
+ Đổi thay một vai trò: hai thằng không chỉ là đồng nghiệp theo một số quan niệm sống chết mặc bây. 
+ Thay đổi một suy nghĩ khi thằng nhóc trả lời: Em đã biết phải làm gì? khi nó đặt ra một vấn đề trong công việc cần giải quyết. 
Bánh xe lăn gần đến mốc ranh giới Sài Gòn. Thấy Sài Gòn mát rượi, không phải bởi ngày tàn, mà bởi tâm trạng hân hoan những tưởng bước sang bên kia đường làm một ly cafe sữa đá nhâm nhi cái vị pha tạp đắng ngắt để rồi chém gió mấy câu không chỉ quẩn quanh là công việc. 

(Vũng Tàu, ngày 22 tháng 7 năm 2015)
 

Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2015

Life is a book


 photo tumblr_n3ch7swdTA1sj4yavo1_500_zpsf766476b.jpg
Chị hỏi: Ăn ở thế nào mà lắm người ra đi vậy? Nó thừ người ra một khắc, ấp úng loay hoay tìm câu trả lời khi cái chất bỗ bã, sằng sặc cười như dại thường trực đâu mất; chỉ còn sự lúng túng như đứa ăn trộm bị bắt quả tang. Sài Gòn nắng trưa hạ phôi phai, bóng dáng những con người đi dọc khắp showroom. Rộn rã.
Anh hỏi trong một câu đùa, chẳng thiết tha lời đáp: Chiến là chiến bại hay là chiến gì!? Giọng anh chùn xuống ở cuối câu. Sài Gòn mãng trời đâu đó xuất hiện những cơn mưa. Vội vã. Tự bao giờ câu chuyện đã trở thành một cuộc chiến!? Theo cách gọi của nhiều người. Đấy có phải là nguồn cơn!? 
Ở một đêm hè, con đường vốn lặng lẽ với màn đêm bao phũ thân quen, rộn rã những bước chân đi ngày ấy, nó cũng từng nghe anh đưa ra một nhận xét về nó: không phải dạng thường, Chiến là chiến mã đấy. Nó cười, đáp lại cho qua: đường xa mới biết sức ngựa. Trả lời cho những buổi đầu đặt chân vào thế giới của gã khổng lồ Toyota này. Cách biệt bảy năm từ cái kiểu ngông nghênh, bất cần dạo đầu, giờ xa vắng khi nào chẳng hay. Hỏi: có còn không!?
Em nói: Anh đã có nhiều đổi thay. Nó thức gần trọn đêm. Sài Gòn mưa đêm rĩ rã, nghe rõ từng tiếng xe qua nhanh chậm với nhịp thời gian. Thằng nhóc phì phò trong giấc mộng đêm hè thấy ông già chọc nghẹo, cựa mình khóc mấy tiếng o e. 
Cuộc sống giống như một cuốn sách. Một vài chương khá buồn, một số chương hạnh phúc và một số chương rất thú vị. Nhưng bạn chưa bao giờ lật thử một trang bạn sẽ không bao giờ biết tiếp chương tiếp theo.
Nó chẳng biết đang nằm ở chương nào khi vẫn còn đang dang dỡ viết, chỉ biết rằng đời đã sang trang. 
Mấy lần. Tự nói. Nó đó gọi là đam mê. Muốn cháy rực rỡ đến tàn tro. Dù rằng trong khốn khó đã bắt đầu xuất hiện những cú điện thoại, tín nhắn rác ngoài vùng mong muốn. Lẫm nhẫm. Chắc phải nhìn lại: xem cách ăn ở thế nào!? Hay suy nghĩ theo cách chị cười: khó quá cho qua.   
Sài Gòn bắt đầu mưa hỉ hả. Tiếng nhạc chờ báo hiệu có cuộc gọi ở miền xuôi, chắc trong lòng người phụ nữ ấy thấy có gì xốn xang dù phần đời giờ đang gắn bên kinh kệ. Nó cho lỡ một cuộc gọi để người phụ nữ ấy bớt phần lắng lo vì sợ một lần nữa bị bắt mạch cảm xúc giữa dòng lơ ngơ. 
Anh gọi: ngày...tháng...đó, có sấp xếp về được cùng anh? Nó trả lời: có chứ sao không? để chủ động xem về cùng hay về trên một chuyến xe đò đêm. Book mấy ngày phép ở giữa đêm hè văng vẳng tiếng ếch kêu đâu đó vọng về từ dưới tán lá tuổi thơ.
Nó, em & thằng nhóc trong giấc mộng đêm hè thấy ông già chọc nghẹo, cựa mình khóc mấy tiếng o e. 



Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2015

Đời sales (6): Đời ta mấy lần vui khi tạ từ!?

Đôi khi, cảm xúc cần được nuôi dưỡng khi cuộc sống, công việc đã bắt ta sử dụng lý trí quá nhiều. 
 photo xem-va-cam-nhan-nhung-hinh-anh-buon-ve-tinh-yeu-2_zps48abf2ae.jpg
Em nói: anh ấy chọn ngày đẹp 5/5/2015 để nộp đơn. Nó nghe. Thấy chút gí đấy gọi là lưu luyến của một kẻ sắp ra đi. Vấn vương trong đó hai từ để lại: dễ nhớ. 
Một chặng đường. 
Ngót nghét gần bảy năm. Từ trong một ngày cũ – buổi ban đầu. Từ lạ, ghét, thành thân thông qua một người chị. Sài Gòn nắng đổ, mưa dầm làm con đường lầm lũi dường như thêm lỗi lầm với những hoạch định chưa tính ở những vùng trời tuổi trẻ độc thân ấy. 
Rồi cũng đi qua những ngày ấy như tua lẹ một thước phim – thuở ban đầu của cuộc sống không còn độc thân. Xuất hiện mấy ngã rẽ ở những con đường lựa chọn hoạch định cho chính bản thân mình. Rong ruổi. Chị là người đầu tiên rời khỏi con tàu TFS ấy để bước xuống một sân ga ở một khoảng trời cách xa vạn dậm. Rối lòng. Sài Gòn nắng tắt, mưa tạt làm con đường giờ ghập ghềnh hơn cả xưa đi khi những trách nhiệm và hoạch định bắt đầu ghì lại lại bước chân và đôi vai đã thôi không còn thấy nhẹ nhàng. 
Một đoản ca. 
Hát lại giữa dàn đồng ca chơi bị chỏi tông lúc đầu bởi tiếng xe rộn rã không đều với tiếng ly chạm và giọng thiết tha chỉ vào nhịp lúc mưa giăng. Hai thằng nhóc trẻ, khóc đời trẻ con, tạm gọi là đàn ông khi đã sống lâu bắt đầu hồi tưởng lại: ở một quảng đời bơ vơ với những mộng mơ huyền ảo, khi nghĩ cuộc sống đầy mây hồng trôi giữa trời trong xanh. Sài Gòn mưa đổ như khóc thay hai gã vẫn xùng xình một lối đi. Chấp vá. 
 photo tumblr_n1n4ioq6fF1sj4yavo1_500_zpsafb6b51a.jpg 
Một lời chào. 
Trong im lặng. Tất cả đều bị nhấn chìm trong không khí ấy. Trơ. Lơ. Với những gì đang xảy ra và tất cả chỉ còn lại là cảm xúc đắng cay, bạc bẽo trong khoảnh khắc người đi? Và chẳng biết sẽ lên con tàu nào kế tiếp, chỉ biết là có người vừa xuống một sân ga. Tơi tả. Sài Gòn lúc ấy bắt đầu rỉ rả một cơn mưa.
Nó mở ra, chép lại vài dòng. Sợ rằng quên khi người đi muốn nhớ. Dù rằng lý trí đã rõ nhưng cảm xúc vẫn chưa thông vì câu hỏi vẫn chưa tìm ra lời giải. Trọn tình. 
Thiếu thời Huynh đệ nhất chính mộng 
Tàn cuộc truyền thù, vạn đạo chia?
(Sài Gòn, ngày 20/06/2015. P/s: Ngày thằng bạn nó bước xuống một sân ga, tạm biệt con tàu đã gắn bó gần 7 năm trong một tâm trạng hỗn độn tiếc thương, buồn bã, giận dữ và đắng cay)

Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2015

Đời Sales (5): Nếu như được lựa chọn

Nếu bây giờ, được lựa chọn thêm lần nữa; thì chắc có lẽ nó vẫn sẽ yêu sales như ngày xưa 
 photo tumblr_n06x85nimx1sj4yavo1_500_zpsc19506a3.jpg
Trời Sài Gòn ở độ tháng tư đang trấn lột mồ hôi của những con người đang vội vã theo một đích đến định sẵn cho riêng mình qua các con đường quen thuộc đến quên tên. Thằng nhóc gọi nó ở một trời miền Trung nắng lưu manh cũng đang chơi trò trấn lột mồ hôi. 
… 
Thanh Hóa. Nhớ. Lần đầu tìm đến để kết nối một nhịp cầu với câu chuyện nó kể về nhân vật Triệu Tử Long trong giấc mơ của Lưu Bị: vọng tử thành long. Khi các phân tử nhiệt huyết dò được cùng bước sóng nghề nghiệp. Nó chia sẽ với thằng nhóc một câu thay cho lời chào: hãy bước ra bên ngoài kia vì Toyota còn rất rộng, đừng lấy thước đo mãi chỉ ở nơi này làm sao biết được ngoài đấy nông sâu. 
Sài Gòn. Chín tháng sau đó. Thằng nhóc trở thành một trong những best sales về bán xe của đại lý mình và tài chính nói riêng. Ăn mừng qua một cuộc gọi sau vài lần thằng nhóc gọi khi nó lướt vội trên những con đường Sài phố để cập nhật kết quả của cá nhân hiện tại khi thằng nhóc không thấy nó đến phát thưởng như từng hứa. 
 photo 12690628347160_zps431ccc4d.jpg
Hà Nội. Ba tháng tiếp theo. Trời bắt đầu đỏng đánh trong không khi nóng lạnh bất thường. Thằng nhóc vui mừng khi gặp lại nó sau một cuộc gọi tưởng đùa rằng thằng nhóc sẽ gặp nó khi đến với buổi đào tạo ở miền Bắc xa xôi ấy. Lửng lơ. Thằng nhóc nói về những đổi thay và sự ức chế đâu đó tồn tại phía sau đồng tử vọng về phía xa xăm, thấy sao mịt mờ lối đi. Lơ lửng. Nó chia sẽ với thằng nhóc một câu thay cho lời chào: vì cuộc sống không bao giờ hoàn hảo và chẳng mấy ai tìm thấy được đam mê. 

 photo 10072137142822eba4_zpsd4130e47.jpg
Nó ước ao trời Sài Gòn khóc thật nhiều lúc ấy để nó có thể ngồi ngắm mưa bay ở bên trong tấm kính che tưởng tượng về đất trời Thanh Hóa ấy, có thằng nhóc gọi điện để gửi một lời chào tạm biệt. Rát đau. Một lời chào từ biệt một mái nhà Toyota sau những năm tháng yêu đương mặn mà với nơi đã từng gắn bó. 
Với đằng sau đó là những dự định của riêng mình, thằng nhóc vẫn không dấu được nổi niềm đam mê về một nghề nghiệp đã gắn bó nhưng chỉ vì muốn thoát ra khỏi sự tù đọng muốn bóp chết sự sáng tạo, đổi thay và một phần sự nóng nảy của tuổi trẻ như tốc độ truyền sóng tăng đột biến kích thẳng vào con tim. Đau nhói. Nó cắt ngang câu chuyện để cuộc chuyện trò không phải dành để khóc than sau những thuyết phục không thành. 
Sài Gòn. Trời nắng tang hoang. 
Nó để lại thằng nhóc một câu thay cho lời chào: Cám ơn vì chú vẫn còn nhớ anh. Hãy tự tin và bước đi đừng từ bỏ một khi đã chọn
Đầu Thanh Hóa nhắn: hẹn gặp anh ở một ngày em vào Sài Gòn
Chắc lúc đó trời sẽ lộng gió, rồi tiếp đến cơn mưa rĩ rã trên một mái nhà, ly cà phê dậy một mùi hương thức tỉnh một đam mê. 
(P/s: Tặng thằng em Nguyễn Thế Quyền. Tiến lên nhé ở một đất trời tự do)
(Ảnh: Sưu tầm)

Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2015

Thành công là một cuộc hành trình

Thành công là một cuộc hành trình chứ không phải điểm đến
(A.Moravia)
 photo thien-nhien-2-3353-1409289858_zpsb1869695.jpg
Toyota Bến Thành (TBTC)
Giải ngân qua TFS
Vị trí theo xếp loại của TFS trên phạm vi toàn quốc
2012
65 xe
Thứ 9
2013
100 xe
Thứ 2
2014
194 xe
Đứng đầu

Giọng cao. Bắt chuyện. Chị hăm hở mở đầu về những cuộc gọi tìm hiểu lý do tại sao đạt được kết quả như thế thay cho lời mở đầu ngoài mấy câu xã giao, chúc mừng thường gặp từ những anh, chị, em đồng cấp cùng ngành từ những đại lý khác nhau gọi về.
 photo 391912_10150401214566872_58180901871_8795168_1448892998_n_zps604d34a2.jpg
Khi cuộc sống xuất hiện thước đo thì đấy là lúc con người thay đổi.
Một năm, tám tháng thiếu vài ngày tính từ lần đầu nó đến với Toyota Bến Thành (TBTC). Chị em. Nói chuyện về công việc đếm trên đầu ngón tay vẫn chưa tròn đủ một giờ. Chị gọi nó vào một tối Giáng Sinh.
Giọng trung. Góp ý. Chị nhẹ nhàng nói về những gì ở phía sau bán hàng vẫn còn chưa hoàn thiện. Nó gật đầu bên ngoài điện thoại và dặt dè về một nổi niềm để tiếp lời cho phía nó chút thời gian.
Nó lấy lưng mượn cửa làm điểm tựa, thả mắt rong chơi về phía trời mới giã biệt hoàng hôn, đông sắp tạm biệt để chào đón xuân sang, vài cơn gió lạnh lén lút vào nhà nhưng muốn hòa cùng tiếng trẻ phía sau lưng.

Giọng hạ. Lắng nghe. Chị lặng im nghe thằng nhóc nói:
            Như từng nói ở một đêm sông Hàn lặng gió. Nó đưa chị ngược dòng thời gian về với những cảm xúc ban đầu nó đến với TBTC như một sự thách thức đầy khiêu khích ở một đại lý bề dày lịch sữ và kinh nghiệm của những con người làm việc nơi đây. Sự tò mò lấn áp luôn cả áp lực.
            Như từng nói ở một ngày đầu ngơ ngáo chạy vào Toyota Bến Thành với một kế hoạch mà người đọc thấy ngô nghê đến dại rồ khi nó bắt đầu câu chuyện trong buổi họp cả phòng về câu chuyện lòng tin. Tin tưởng. Sự thiếu thốn duy nhất còn lại ở đại lý thâm niên.
            Như từng “hát” về sự gắn kết từ những người thực hiện giữa hai bên: TFS & TBTC. Kiểm chứng. Từ thực tế những gì đại lý ưu ái thành chính sách riêng đến những gì TFS làm được trong lĩnh vực hoạt động của riêng mình thì dàn nhạc chỉ còn thiếu đúng cây baton tin tưởng – gắn kết để tạo thành bản hợp xướng thành công.     
 photo art-beautiful-blue-cute-fashion-girl-Favimcom-99612_zps97e0fa5a.jpg
Và nó thôi nói như đã từng nói khi TBTC là một đại lý quá thừa những yếu tố để đứng trên đỉnh vinh quang. Một trong những đại lý có doanh số bán cao nhất cả nước. Một bộ máy quản lý chặt chẽ đến đồ xộ xen lẫn vài điểm cồng kềnh nhưng tựa trung lại vẫn là một bộ máy mạnh với các vi mạch phức tạp gắn kết chặt chẽ vào bộ máy đến những con số 5 năm, 10 năm, 15 năm từ các nhân sự phòng ban và nổi bật là anh em phòng kinh doanh.
Và nó thôi nói như đã từng nói về câu chuyện TBTC không còn là việc đạt chỉ tiêu mà đó là giấc mơ được một lần đứng trên đỉnh vinh quang ấy. Gã khổng lồ TBTC về đích sớm trước một tháng tròn.
Và nó nên thôi “hát” về những gì tạo nên sự thành công vì nghe đâu đó rằng thành công viết rất dễ với hàng tá quyển sách chất đầy trong những thư viện hay nhà sách, chứ chẳng mấy ai viết về một quyển sách nói về thất bại vì mấy ai chịu mua một bài học cho mình.
Giọng ngang. Rộn ràng. Nó trở về thực tại cùng với những cảm xúc hân hoan cùng chị đang chờ và sự háo hức về những thất bại nó vẫn còn đấy trong năm. Đặt lòng. Tiếp tục. Câu chuyện về một giấc mơ khác cũng đắng chát ban đầu và ngọt hậu phía sau.
Tắt máy. Tự thưởng cho mình một cảm xúc dâng trào khi được sẻ chia ở một mùa chim làm tổ. Tự ru mình bằng khúc hát đón xuân. Rộn ràng. Tự đoán giờ này chắc TBTC đèn vẫn còn sáng trưng.

(Sài Gòn, ngày 7/1/2014)

Thứ Năm, 7 tháng 5, 2015

TOYOTA BẾN THÀNH – ĐƯỜNG LÊN ĐỈNH OLYMPIA

For success, attitude is equally as important as ability. 
Để thành công, thái độ cũng quan trọng ngang bằng khả năng. (Walter Scott)
 photo 82781350a7540f7d015_zpscade4c12.png
Đối với công ty tài chính Toyota Việt Nam (TFS VN), công ty Toyota Bến Thành (TBTC) là một đối tác đầy tiềm năng & thách thức khi TBTC luôn mang trên mình sứ mệnh & khát khao đạt được vị trí tốt nhất. 
Kế hoạch đầu năm 2014 đặt ra giữa TFS & TBTC, thách thức không còn ở chỉ tiêu đạt được tỉ lệ giải ngân 12% & thị phần 50% mà còn là khát khao đứng trên đỉnh vinh quang một lần. 
 Yếu tố nào khiến hai đối tác tự tin đặt cho mình thử thách cao nhất? 
Sẽ là ngạo mạn khi lên kế hoạch trở thành đại lý đạt số lượng giải ngân qua TFS cao nhất toàn quốc: 
             Nếu TBTC không sở hữu một bề dày hoạt động gần 16 năm. Xí nghiệp ôtô TOYOTA Bến Thành tiền thân là xưởng sửa chữa ôtô du lịch được thành lập từ tháng 11 năm 1998; đơn vị kinh tế trực thuộc Công ty cơ khí ôtô Sài Gòn nay là Tổng Công ty Cơ khí Giao Thông Vận tải Sài Gòn – TNHH Một Thành Viên (SAMCO). 
 photo 82781350a754f13ddb5_zps16a4bf73.jpg                Nếu TBTC không sở hữu một đội ngũ kinh doanh chuyên nghiệp & kỳ cựu với thâm niên làm việc trung bình 5 năm trở lên & thực tế vẫn còn đó những con người gắn bó với công ty kể từ ngày khai thiên lập địa. 

Bảng đánh giá tổng kết 6 tháng đầu năm 2014: TOYOTA BẾN THÀNH đạt số lượng giải ngân 94 xe qua công ty Tài Chính TOYOTA (TFS), một con số gần đạt kết quả phấn đấu của cả năm 2013 – giải ngân 100 xe. Tỉ lệ giải ngân đạt 19%, thị phần chiếm 75%. 
Một đánh giá khác trong bảng tổng kết 6 tháng, đó là có đến 2 nhân viên kinh doanh vượt & chạm đến mức thứ hai của cơ cấu giải thưởng TFS (Mức 1: 8 xe, mức 2: 12 xe & mức 3: 18 xe) dành cho những nhân viên bán hàng xuất sắc hàng năm. 
 Mr. Nguyễn Hữu Trung: 13 xe 
 Mr. Nguyễn Đình Quang: 11 xe 
Điều gì tạo nên sự đột phá này? Niềm tin được xác lập
Từ phía TBTC – thực hiện việc tin tưởng ấy qua việc điều chỉnh những chính sách dành cho hoạt động bán hàng nói chung & bán sản phẩm TFS nói riêng để anh em phòng kinh doanh có thể phát huy một cách tốt nhất có thể. 
Từ phía TFS – thực hiện việc tin tưởng ấy qua việc điều chỉnh qui trình & nhân lực cho hoạt động bán hàng tối đa & hiện thực hóa những gì cam kết về thủ tục & thời gian thực hiện. 
 photo Our_true_priority__by_Camiloo.jpg  Chất kết dính hình thành.
Sự gắn kết giữa TBTC & TFS từ việc việc theo dõi, giám sát để có hành động hỗ trợ kịp thời đến việc thực hiện mang tính chất đồng đội cao. Sự khác biệt giữa nhân viên TFS & TBTC không còn nữa cả về kiến thức & kinh nghiệm chuyên môn. 
Với khách hàng, sự gắn kết chặt chẽ giữa TBTC & TFS đã đem đến một trãi nghiệm hoàn toàn khác biệt về dịch vụ ở TOYOTA. 
Hơn nửa chặng đường đã đi qua, kết quả đạt được là một sự khích lệ tinh thần cho cả hai phía và ước mơ của gã khổng lồ một lần đứng trên đỉnh vinh quang không còn xa vời. Mặc dù vậy, TFS & TBTC luôn luôn nhắc nhở nhau cố gắng và giữ vững phong độ vì đích đến đã thấy nhưng vẫn là ở phía trước con đường. 
 (Sài Gòn, ngày 3/8/2014)

Thứ Hai, 27 tháng 4, 2015

Đời Sales (4): SỐNG ĐỂ CHIẾN ĐẤU

 photo 1345185920274610_574_574_zps236e393d.jpg
Làm điều bạn thích là tự do. Thích điều bạn làm là hạnh phúc Frank Tyger. 
Lang thang trên mạng đọc được một bài báo về một con người trẻ quyết định từ bỏ công việc đầu tiên mình đăng ký là một tổ chức phi chính phủ với công tác thiện nguyện và thu nhập gần như không bù đấp nổi chi tiêu, cộng với những trãi nghiệm cuộc sống mà bản thân chưa hình dung hết. Tóm lại đấy là công việc mình không thích sau những tháng ngày mệt mõi đấu tranh với sự sợ hãi: thất bại. 
Nó bắt đầu lôi ra những cuốn sách đã từng đọc, tìm điểm tương đồng và khác biệt trong văn phong hay cảm xúc của người viết theo thói quen. Bản thân tầm soát lại với từng ấy thời gian gắn bó với nơi này. TOYOTA. Tự hỏi. Cảm giác của người bạn trẻ ấy có điểm gì tương đồng giống nó không!? Hay cảm giác đang hiện hữu còn mấy phần dính líu với văn chương nên đôi khi nhập nhòa thực tế không phân!? 
Không ngạc nhiên khi bắt gặp cùng một hình ảnh - con người trẻ ở buổi đầu tiên tìm đến với gã khổng lồ Toyota này trong một tâm trạng tò mò và háo thắng; có khác chăng là sự ngông nghênh, thách thức của một thời tuổi trẻ xem trời chỉ tựa nấp vung ở một độ trưa hè nắng khát. Đọc. Xây dựng để trường tồn. Ngược ngạo. Bao mái đầu xanh thích thực hành những điều vĩ đại! 
Thời gian trôi qua như đất trời hết nắng lại mưa. Thằng nhóc ngổ ngáo ngày nào bắt đầu sống lây lất với những nổi buồn tự tạo khi quan sát cuộc sống xung quanh mình, chẳng ai khác ai là bao. Hiệu ứng chuồn chuồn. Những cơn mưa rào lấp đầy ở mỗi chiều ký ức. Những cuộc đời “cơm đường, cháo chợ” gặp nhau. Những con người gắn bó với bán hàng đi qua từng cung đường nắng, gió; bỏ lại sau lưng là mấy cảm xúc chứa chan rồi trôi tuột về các mối quan hệ đặt tên khách hàng. Đọc. Bắt trẻ đồng xanh. Vỗ về. Ừ thì tuổi trẻ đấy thèm tự do! 
Thời gian trôi nhanh như một câu phụ đề để chuyển cảnh. Người đến kẻ đi trên một cuộc hành trình. Sân ga nào đón kẻ lên lại có người tìm xuống với những tâm sự và quyết định của riêng mình. Không hối hận!? Chuyến tàu cứ thế hú còi vang lướt đi trên con đường định sẵn; rằng sẽ dừng lại ở một sân ga. Những cuộc đời “cơm đường, cháo chợ” gặp nhau tìm được bến đỗ rồi có kẻ dừng lại hẳn ở một sân ga, thoai thoải rẽ đi; có người lên tàu vẫy tay chào một nửa của đời mình để tiếp tục một chuyến đi theo chiều sương gió. Ừ thì từ buổi đó anh đi. Đọc. Sống hạnh phúc. Bao cuộc đời bắt đầu sống với lắng lo! 
 photo tv5_zpsc653336d.jpg 
Riêng nó – thằng nhóc của những buổi pha trò đâu mất, thằng nhóc viết bao câu văn thường thấy trong những khoảnh khắc của cuộc đời, ngỡ ngàng thấy tất cả được ghi lại với đầy những cung bậc cảm xúc buồn vui giận hờn đều tồn tại nơi đây. Toyota. Chính nơi này! Đọc. Từ tốt đến vĩ đại! Bất chợt thấy mình quá nhỏ nhoi. 
Chính ở nơi này nó bắt gặp quá nhều thăng trầm của cuộc sống để một ngày ngồi viết lại không biết bắt đầu từ đâu. 
Lẫn quẫn và hiện lên rõ rệt trong những khoảnh khắc của cuộc đời mình ở gã khổng lồ Toyota này, nó bắt gặp hình ảnh từ văn chương bước ra như gã Chí Phèo vừa thức dậy lắng nghe thanh âm cuộc sống. Làng Vũ Đại ngày xưa giờ lóng lánh ánh đèn với những dàn xe bóng loáng được những đôi bàn tay cẩn thận lau chùi hàng ngày từ ghế đến mâm bên trong khu làng rào bằng kính chắn. 
 photo tumblr_m4gcphDKxE1r1ywrqo1_500_zps2a92ccbf.jpg 
Những đứa trẻ lang thang ở khắp ngõ showroom, lon ton đồng phục đi phía sau người chúng gọi là mẹ cha ở một buổi tan tầm. Lúc đó nó biết rằng những con người ở đây đã tìm thấy mục tiêu. Với họ, khó khăn sẽ chẳng là gì vì chắc chắn lối về họ tìm thấy nụ cười đậu lại đâu đó trên vành môi. Nhẹ nhàng mà tự nhiên. Không miễn cưỡng hay khách sáo để làm sao người đối diện không thấy nặng nề từ công việc đeo bám. Đọc. Không gia đình. Kẻ chăn dắt. Thấy vẫn có những đứa trẻ đủ đầy trong thiếu thốn. 
 photo IMG_4726_zps3e62dbbe.jpg Những người đang sống là những người chiến đấu 
(Victor Hugo)
Những cuộc đời lắng lại khi đã tìm được ít nhất một mục tiêu với bộn bề cuộc sống gắn đầy trên đôi vai các chỉ tiêu theo từng ngày, chiết tháng, đoạn năm. 
Có mấy cuộc đời phiêu bạt cùng khoảnh khắc ấy để khi thăng hoa như bản anh hùng ca được viết lại. Anh nói: anh thích được thỏa chí làm việc với trách nhiệm anh mang ở một buổi anh ngược xuôi một miền sông nước đến với phố biển đèn lên. 
Có những con người để khoảnh khắc ấy lướt ngang rồi dừng lại, có những người dừng lại mãi mãi để bản hùng ca còn viết dỡ dang. Anh đi ở một đêm đông tàn lạnh cảm. 
Anh em bán hàng những con người viết bản hùng ca ở mặt trận hôm nay. 
Bản hùng ca viết theo từng giai điệu khác nhau. Có những giây phút huy hoàng rồi chợt tắt. Có những giai điệu âm vang như một khúc khải hoàng hát đi hát lại. Có những phút giây ngỡ ngàng vì đời đã sang trang nhưng cuộc sống cứ lặng lẽ trôi khi khát khao chinh phục bản thân mình không còn sôi sục. Chị nói: Ta cứ vui hôm nay, biết đâu ngày mai vẫn thế. Đọc. Đời thay đổi khi ta thay đổi. Thấy triết lý đôi khi cũng đúng mấy phần. 
Đọc tới rồi đọc lui. Dư âm vẫn còn đấy thấy mấy điểm tương đồng, thấy mấy phần khác biệt. Con người trong hoang dại, thích tìm kiếm những khát khao theo các thước đo tự tạo. Nó thôi không đọc nữa vì triết lý quá nhiều, tự hiểu đọc sách vở càng nhiều, cảm xúc lấn đi phần lí trí. Thôi thì, ta cứ vậy, sống quanh quẩn nơi đây, vui vẻ ở chốn này, lắng nghe những bài ca cuộc sống như một thời ngô nghê, thích chép ra lời nhạc để rãnh rỗi lại ngân nga từ những bản anh hùng ca được biết.
(Ảnh: Sưu Tầm)

Thứ Hai, 26 tháng 1, 2015

Đời Sales (3): Sống đơn giản, chết giản đơn

 photo tumblr_n06x85nimx1sj4yavo1_500_zpsc19506a3.jpg 
Anh gầy & nhỏ người, lọt thỏm giữa một đội ngủ phòng kinh doanh hơn ba mươi người. Ấn tượng về anh với nó chỉ có bao nhiêu đó sau không biết bao nhiêu lần gặp mặt, giao nhau để rồi cứ nháo nhào về phía công việc & cuộc sống. Đánh cấp. Cảm xúc 
Sống đơn giản, chết đơn giản. Thằng bạn nói về anh như thế ở một tối đông tàn. Cuộc đời anh đơn giản với từng nghĩa cử anh mang sau những lần bán hàng đụng khách, cách xử sự khiến nhiều người nghiêng mình cũng lấm kẻ dựa vào đấy vượt lên để khẳng định bản thân. Cuộc đời anh đơn giản để rồi chính anh mờ nhạt trong khái niệm giản đơn khi vốn dĩ không lấp lánh ánh hào quang (đôi khi tự tạo, đôi lúc giả tạo) của một người sales thường (phải) có vì cuộc sống và công việc vương mang. Trọng bề ngoài. 
Sống đơn giản dưới nếp nhà là một gã đàn ông sống cùng hai đứa con xa mẹ, cuộc đời anh - cuộc đời sales vượt qua chặng đường 10 năm như chính cuộc đời các anh em gắn bó với Toyota Bến Thành đã từng. Nó bắt đầu lục tung ký ức trên con đường gió lạnh lướt qua như muốn đóng băng bộ não sắp già cõi và chẳng chịu nghe lời để tìm kiếm một hình ảnh anh. Sợ nhầm. 
Anh gầy & nhỏ người, lọt thỏm giữa căn phòng rộng những đồng nghiệp xoay quanh anh ở một khung cảnh chiều tàn. Đó lại là lần họp cuối với nó và anh. 
Dẫu biết cuộc đời có sinh tử nhưng có mấy cuộc ra đi khiến ta phải ngậm ngùi. 
Chết đơn giản giữa phố phường đông đúc. Có người nói, anh tự ngã đập đầu. Có kẻ kể, anh bị té đập đầu… Những lời giải thích chẳng làm rõ câu chuyện chỉ biết một điều anh lỡ mất “giờ vàng” theo thuật ngữ ngành y. Bệnh viện không có sẵn xe cứu thương để chuyển viện. Nhịn. Khi nghe thằng bạn đã buông câu chửi đổng giùm. 
Dẫu biết cát bụi trở về với cát bụi nhưng có mấy ai đưa tiễn ta lúc giã biệt hồng trần
Nó đến thấp cho anh một nén nhang ở đêm đông tàn lạnh cảm. Nó không phải là kẻ đầu tiên. Các đồng nghiệp ở bên anh từ lúc tỉnh lúc mê, từ lúc hoàn hồn đến khi tạ thế. Tính chất. Cá nhân. 
Đón đưa anh có những đồng nghiệp đã trở thành anh em. Cảm giác. Đâu đó gia đình anh không phải chỉ ở nếp nhà chỉ có gà trống hai con. Đâu đây anh còn có một gia đình thứ hai. Nó nhìn tới nhìn lui, chẳng nguôi cảm xúc, nhớ lời chị từng nói rằng chính ở nơi đây: sự gắn bó nẩy mầm từ lâu & rễ đã cấm chặt sâu. Kiểm chứng từ một cuộc chia ly. 
Thôi thì vì cuộc đời có quá nhiều chữ nếu với giá như…Vậy nếu như không được sống thanh thản, chết nhẹ nhàng thì có lẽ giống như anh sống đơn giản, chết đơn giản cũng đã ngoài tầm với. 
Viết lại vài dòng cảm xúc cho riêng anh, chưa thể là điếu văn cho người tạ thế chỉ để nhắc nhở rằng cảm xúc vẫn còn đâu đây ở cuộc sống bon chen đầy tự tạo. 
Vĩnh biệt anh, yên nghĩ anh nhé. 
(Sài Gòn, ngày 27/01/2015 – ngày anh về với cát bụi)

[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...