Chiến Phan

Hiển thị các bài đăng có nhãn adele. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn adele. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 19 tháng 1, 2026

[Story] Tình duyên sẽ đến bất ngờ (6)


Đầu năm. Xem bói. Thầy phán: Tình duyên sẽ đến bất ngờ? Bà cô cười. Im. Nói bụng. Bà nội thầy tào lao.

Cuối năm. Chờ xe. Bà cô phán: Bói ra ma, quét nhà ra rác! Giờ bà cô chả thấy duyên với chả tình, chỉ biết một mình bắt một chuyến xe, chẳng biết về đâu. 

...



Dưới cái nắng hanh hao của những ngày cuối tháng Chạp, bến xe Miền Tây hiện lên như một cái tổ kiến khổng lồ đang sục sôi trong cơn hỗn loạn của sự chia ly và hội ngộ. Những chiếc xe khách đời mới, bóng lộn, thơm mùi máy lạnh và xịt phòng hóa chất rầm rập lướt qua, bỏ lại những làn khói trắng trịch thượng. Chúng khinh khỉnh nhìn chiếc xe đò ọp ẹp của lão tài Lộc – một cái xác xe rỉ sét, mệt mỏi như một gã giang hồ về già đang cố rướn nốt hơi tàn. Người ta chen chúc sang những hãng xe tên tuổi, lướt qua chuyến xe này như thể cố quên đi một thời gian khó, cái thời mà người ta phải nhờ vả những chuyến xe đò "chuồng gà" thế này để chạm tay vào đất mẹ.

Gã "Ăn xác"; cái tên đời đặt cho gã, bước lên xe, tay xách chiếc cặp táp giả da bóng loáng nhưng tâm thế lại lọt thỏm. Gã đi một mình, không đàn em xăm trổ, không kèn trống hù dọa. Phi vụ liên kết với bệnh viện tuyến tỉnh lần này quá lớn, gã không muốn rùm beng để rồi bị hớt tay trên. Ngành "dịch vụ tang lễ" cạnh tranh khốc liệt chẳng kém gì giới tài chính phố Wall; chỉ cần lọt một kẽ hở, kẻ khác sẽ nhảy vào cướp đi "suất tẩm liệm" ngay khi hơi thở người bệnh còn chưa kịp tan vào hư không.

Gã ngồi xuống, mồ hôi rịn ra trên trán, lòng bồn chồn về thông tin có một gã "bác sĩ" nào đó cũng đang trên đường xuống tỉnh cạnh tranh. Gã chửi, ghét kẻ có học thức nửa mùa làm nghề này, thà như gã. Bỏ học, chữ chẳng phải bạng gã, xác định ngay từ khi tiểu học. 

Lớn lên. Gã nhớ thời thanh niên, ba gã mất, đám làm dịch vụ tang lễ cãi nhau chửi bới ngay trước quan tài chỉ vì tranh giành địa bàn. Lúc đó gã khinh bỉ. Ra đời. Những người đàn bà đi qua đời gã đều xách dép ra đi vì gã nghèo kiết xác, lặn lội sống sót ở Sài Gòn, làm đủ loại nghề, gã nhận ra rằng danh dự không mua được tô phở. Tình cờ. Gã được nhận một chân tẩm liệm trong một buổi gã được đại ca nhậu tại quán gã làm chân giữ xe, hỏi gã dám không, sau cái gật đầu, gã được việc mới, kinh nghiệm từ thời thanh niên ba gã mất, gã giúp đại ca mở rộng thêm công việc làm ăn, rồi cấp cho gã làm riêng đến giờ, phất lên từ cái liều mạng rình rập xác người lại mang về tiền đô.

Nhưng vừa đặt mông xuống, gã suýt nữa thì nghẹt thở. Ở hàng ghế chéo phía trước, một người phụ nữ đang ngồi bất động, ánh mắt nhìn trừng trừng ra cửa kính. Đó là Bà cô góa chồng.

Cái tên góa chồng này không phải vì bà yếu đuối, mà vì số mệnh bà quá cứng, đến mức chẳng gã đàn ông nào trụ nổi cạnh bà quá mười năm. Gã ăn xác nhớ mài mại cái gương mặt này, một nỗi ám ảnh từ vụ "ăn xác" hụt năm ngoái. Khi gã cho lính bám sát bệnh viện về tận nhà anh trai bà cô, cung cấp bình oxy tận giường, canh chừng từng nhịp tim để chờ rút ống thở là đội tẩm liệm vào cuộc. Ấy vậy mà, bà cô góa này đã hiện ra như một nữ tướng, tả xung hữu đột giữa đám xăm trổ, tát cho đám đàn em của gã vẹo hàm. Bà cô ngồi trước cửa, phì phò châm thuốc, búng tàn thuốc vào mặt gã rồi nhấc điện thoại gọi cho đại ca quận 6 – người nghe đâu là "trùm" bến xe này. 

Giang hồ cát cứ, cử đụng địa bàn. Gã chứng tỏ mình biết chơi và biết điều, bởi tiếng tâm của cái tên quận 6 gần như nổi khắp các bến xe của Sài thành. Gã quận 6 là đứng đầu trong chuỗi …địa bàn các bến đổ. Tức. Gã ghét nhất cái thái độ của bà cô hơn là sợ hải một tên tuổi. 

Gã nhớ cái hất hàm khinh bỉ của bà khi ấy, một cái hất hàm khiến gã hiểu rằng có những linh hồn người ta không thể "ăn" nổi. Bà cô góa chồng phun một bãi nước bọt về phía gã và đàn em gã lúc ngồi trước nhà, sau khi búng điếu thuốc bay đi. Bà cô chửi, vừa chửi, vừa giới thiệu luôn cả lịch sử nhà mình, đời mình, ấy vậy mà gã biết bà thuộc dạng góa chồng.

Bà cô góa chồng hôm nay bỗng trầm tư lạ. Mọi năm bà lo toan đón Tết cho anh trai chồng, coi đó là bổn phận cuối cùng. Nay anh mất, căn nhà hương khói lạnh lẽo, bà chẳng biết đi đâu, nên đành lên chuyến xe này để rong ruổi, để tìm lại chút gì đó của chính mình giữa mênh mông sông nước. Bà vừa bị móc túi ở bến, may sao gã tài xế Lộc – người mà bà nhìn phát biết ngay cùng giới giang hồ – đã kịp "đòi" lại cái bóp cho bà. Chiếc bóp đã chạy quanh khắp bến xe, chạy lên lòng vòng trong chiếc xe này, để rồi trao lại bà.

Ngồi ngay sau gã ăn xác là Gã bác sĩ. Hắn không phải bác sĩ phẫu thuật hay cấp cứu gì cao sang, chỉ là một tay văn phòng bệnh viện công, từng suýt bị tước bằng vì cấu kết với gã ăn xác làm tiền trên thân xác bệnh nhân. Nay hắn đi riêng, âm mưu dùng cái danh "bác sĩ" để hất cẳng gã ăn xác, chiếm trọn hợp đồng béo bở ở tuyến tỉnh. Hai kẻ kền kền ngồi sát nhau, không khí đặc quánh mùi sát khí và toan tính.


"Mô Phật... cái bến xe này nay thành cái điện Diêm Vương thu nhỏ hay sao mà 'vong hắc ám' nó kéo về hội tụ hết trên cái hộp sắt này vậy trời?” Bà thầy bói đã cúi, nay lại còn cúi sâu hơn, mặt nhìn ra cửa kính. 

Cái gã sơ mi đen bóng loáng đằng kia, cái tay đang ôm khư khư cái cặp táp như ôm bài vị tổ tiên ấy, chẳng phải là thằng 'Kền kền' chuyên rình rập cửa hậu bệnh viện Gia Định năm ngoái sao? Cái mùi tử khí ám vào tận kẽ móng tay, dù có xịt cả lít dầu thơm rẻ tiền cũng không át nổi cái vị tanh nồng của vải liệm. 

Nhớ. Đầu năm. Bà phán, quẻ gieo toàn ra 'Ly' với 'Sát', mình phán nó năm nay 'ăn' được nhiều, mà ai ngờ cái 'ăn' của nó là rỉa rói thân xác người ta. Thằng này, đi chuyến xe cuối năm mà mặt xám xịt như màu tro hỏa táng, chẳng lẽ năm nay nó làm ăn thất bác đến độ phải đi chuyến xe này? 

Lại còn kia nữa... bà cô góa chồng. Đốp chát. Cái dáng ngồi thẳng lưng, hất hàm khinh bạc thiên hạ đó thì không lẫn vào đâu được. Đầu năm mình phán bà ấy 'Tình duyên đến bất ngờ', bả nhìn lồ lộ suýt nữa đập cái bình bông vào đầu mình, bảo: 'Chồng tôi chết mười năm rồi, tình duyên cái con khỉ!'. Thế mà xem kìa, oan gia ngõ hẹp sao lại lùa bả ngồi ngay tầm mắt thằng ăn xác? Một bên là góa phụ thủ tiết vẹn tròn, một bên là gã kền kền rình rập cõi chết... hai cái hành tinh này mà va vào nhau thì không biết là 'tình duyên' hay là 'nghiệp chướng' đây?

Trời ơi là trời, xe chưa chạy mà cái 'hắc khí' nó cuộn lên như sóng thần. Bà thầy này tuy hành nghề kiếm cơm thật, nhưng nhìn cái quẻ sống hiện hình ngay trước mắt thế này, tự dưng thấy gai ốc nổi rần rần. Thôi thì... nhắm mắt, niệm chú, coi như mình say xe cho lành. Chứ phán ra cái sự thật tréo ngoe này, chắc tụi nó quăng mình xuống đường cao tốc trước khi tới Tiền Giang quá!"



Gã ăn xác ngước lên, thấy bà cô góa, tim gã suýt rụng. Cái ký ức về hai cái bạt tai và cuộc gọi cho đại ca bến xe lại ùa về. Gã định lên tiếng làm hòa, nhưng đúng lúc đó, một người bán nem chen vào giữa lối đi.

"Nem Lai Vung đây! Nem ngon đây! Ăn nem cho đỡ say xe, đỡ bớt mùi tử khí anh gì ơi!"

Người bán nem vô tư đưa xâu nem vào sát mặt gã ăn xác. Bà cô góa chồng bỗng bật cười hố hố, cái cười hào sảng của người phụ nữ đã đi qua giông bão:

"Đúng rồi, mua nem cho nó ăn đi, để cái mùi tỏi nó át cái mùi kền kền của nó lại!"

Gã ăn xác vừa bực, vừa thẹn, vừa sợ. Gã bác sĩ phía sau vẫn quan sát, sẵn sàng nhặt lấy một tờ hồ sơ quan trọng nào đó của gã để "nắm thóp".

Bà thầy bói sau khi "quậy" một trận thì bất ngờ đổ sụp xuống ghế, ngủ say như chết, miệng vẫn còn lầm bầm: "Tình duyên bất ngờ... bất ngờ lắm...".

Lơ đểnh. Bà cô góa chồng nhìn ra cửa sổ, thấy bóng mình phản chiếu trên kính xe, chợt thấy lòng nhẹ tênh. Bà không đi để tìm tình yêu của ai cả, bà đi để gặp lại chính người đàn bà mạnh mẽ bên trong mình, người không bao giờ khuất phục trước lũ kền kền rỉa rói cuộc đời.

Gã bán nem này không có vẻ gì là người lương thiện; đôi mắt lanh tửu, cánh tay xăm trổ hình một con rồng cụt đuôi và giọng nói sặc mùi "cướp cạn".

"Nem đây! Nem chua Lai Vung, ngon dai, mang về làm quà" – Gã bán nem hét lên, âm thanh chát chúa dội vào vách xe sắt. Gã không mời, gã "ép". Gã dí thẳng chùm nem hồng rực vào mặt gã ăn xác, giọng gằn xuống: "Anh trai, nhìn tướng anh hắc ám quá, mua chùm nem này 'giải hạn' đi. Không mua là xe không chạy được đâu, tổ trác đó!"

Gã ăn xác đang bực vì bị bà cô góa chồng nhìn bằng nửa con mắt, nay gặp thêm gã bán nem giở trò trấn lột trá hình, liền sừng sộ: "Đi chỗ khác! Đừng có ép tao!"

Gã bán nem nhếch mép, hất hàm về phía đám đàn em đang đứng dưới bến: "À, muốn chơi rắn hả? Xe chưa chạy mà muốn đổ máu à?"

Bà cô góa chồng nãy giờ vẫn im lặng, tay vân vê điếu thuốc lá chưa châm, bỗng nhiên đứng bật dậy. Bà nhìn gã bán nem, rồi nhìn gã ăn xác đang lúng túng. Dù ghét gã ăn xác cay đắng vì cái nghề kền kền, nhưng bản năng của một người đàn bà từng "bảo kê" cả một gia đình sau khi chồng mất bỗng trỗi dậy. Bà cô góa cười khẩy, giọng ráo hoảnh như gió bạt trên đồng:

"Nè, thằng nhỏ bán nem kia! Đừng có cậy đây là bến mà giở trò ép người. Thằng này tuy nó có mùi tử khí thật, nhưng nó là 'người nhà' của chuyến xe này. Mày muốn ép nó mua, hay muốn tao gọi đại ca quận 6 lên hỏi thăm sức khỏe mày?"

Gã bán nem khựng lại khi nghe nhắc đến đại ca quận 6 – cái tên lẫy lừng giới bến xe. Gã nhìn bà cô góa chồng với vẻ kiêng dè, rồi lầm bầm bỏ đi. Gã ăn xác ngước nhìn bà cô, một cảm giác lạ lẫm chạy dọc sống lưng. Gã không ngờ cái người đàn bà từng tát vẹo hàm đàn em gã năm xưa, nay lại đứng ra "bảo vệ" gã trước đám giang hồ vặt.

Đúng lúc đó, Gã Bác sĩ hành chính ngồi sau bỗng cất giọng mỉa mai, cố tình đổ thêm dầu vào lửa: "Chà, tình cảm quá nhỉ? Một bên chuyên thu dọn xác, một bên chuyên thủ tiết thờ chồng, đúng là một cặp bài trùng của cõi âm."

Gã bác sĩ nhếch mép nhìn gã ăn xác: "Anh bạn nên cảm ơn chị đây đi. Làm nghề kền kền mà không có đàn bà che chở thì đúng là chỉ còn nước đi bốc mộ thuê thôi."

Câu nói hèn hạ của gã bác sĩ như một mồi lửa châm vào kho thuốc súng. Gã ăn xác bỗng thấy máu nóng dồn lên mặt. Gã không tức cho mình, mà gã thấy xúc phạm cho bà cô góa – người vừa cứu gã một bàn thua trông thấy. Gã đứng dậy, che chắn trước mặt bà cô, nhìn thẳng vào gã bác sĩ:

"Mày câm mồm lại! Nghe ngửi không nổi. Mày đốt mẹ cái bằng đi cho tao nhờ! Thối hơn cả xác chết. Ít ra tao còn đi lượm bạc lẻ của người chết công khai, còn mày, ăn trên đầu trên cổ người sống, cấu kết sau lưng để ăn chia phần trăm rồi giờ giở giọng đạo đức?"

Bà cô góa chồng sững người. Bà nhìn cái tấm lưng hơi còng vì thói quen khom núm của gã ăn xác, bỗng thấy nó trở nên... rộng hơn một chút. Bà cô thấy vai trái gã có sợi chỉ đứt bị bung ra. Cái "bản năng giống đực" để bảo vệ người đàn bà vừa đứng về phía mình vẫn còn sót lại đâu đó dưới lớp áo sơ mi đen bóng rẻ tiền. Mùi bụi, mùi giống hòa với nhau.

Bà cô góa chồng khẽ đặt bàn tay lên vai gã ăn xác, giọng bà dịu lại nhưng vẫn đầy quyền uy: "Thôi, ai mượn vậy, xem thằng này làm được gì! Tiên sư nhà mày sống lại thử động đến mống tay bà đây thử?"

Bà cô rút một tờ tiền, ném về phía gã bán nem đang hậm hực: "Bán cho tao một chục nem rồi biến!"

Gã bán nem lẹ làng thối tiền, ngoan như một đứa trẻ.  

Gã công an ngầm ngồi ở cuối xe, chứng kiến màn kịch từ xung đột sang… Lặng. Gã mở kính, đốt điếu thuốc. 

Lão Lộc bước lên xe: “Gì đấy, thằng bán nem mày kiếm chuyện với khách tao à?” 

Gã bán nem rụt rè: “Dạ đâu! Hữu duyên gặp chị em! Thấy bất ngờ!” 

Bà cô góa chồng liếc nhẹ gã ăn xác! Gã cười. Lạ. Đời gã lâu rồi mới gặp lại mấy “pha” lúng túng cỡ này, tự dưng gã thấy thinh thích cái liếc của bà cô góa chồng.

https://chienphan.blogspot.com/2023/12/tinh-duyen-se-en-bat-ngo-2.html

https://chienphan.blogspot.com/2023/12/tinh-duyen-se-en-bat-ngo-3.html

https://chienphan.blogspot.com/2024/01/tinh-duyen-se-en-bat-ngo-4.html

https://chienphan.blogspot.com/2024/01/tinh-duyen-se-en-bat-ngo-5.html

***

Đang tải lên: Đã tải 120261/120261 byte lên.


Early year. Fortune telling. The psychic prophesied: "A surprise romance is coming your way?" The widow smirked. Silence. She thought to herself: "What a load of rubbish."

Year-end. Waiting for a bus. The widow muttered: "Fortune tellers see ghosts, sweepers find trash!" Now, she saw neither romance nor destiny; she only knew she was boarding a bus alone, with no destination in mind.

Under the searing, parched sun of late December, the Western Bus Station appeared like a giant anthill, seething in a chaotic swirl of partings and reunions. Modern buses—shiny, smelling of air conditioning and chemical room sprays—thundered past, leaving behind haughty trails of white smoke. They looked down disdainfully at the rickety old bus of old man Loc—a rusted carcass, as exhausted as an aging gangster exhaling his final breaths. People crowded onto the big-name buses, passing this one by as if trying to forget a time of hardship, the days when they relied on these "chicken coop" buses to reach their ancestral lands.

The "Hearse-chaser" (Gã Ăn Xác) stepped onto the bus, clutching a shiny faux-leather briefcase, though his posture was hollow. He was alone—no tattooed henchmen, no intimidating fanfare. This deal with the provincial hospital was too big; he didn't want any commotion that might lead to being undercut. The "funeral service" industry was as cutthroat as Wall Street; one slip-up, and another would snatch the "burial contract" before the patient’s final breath had even vanished into the void.

He sat down, sweat beading on his forehead, his heart racing over rumors of a certain "doctor" also on his way to the province to compete. He cursed, hating those with half-baked education in this trade. He preferred his own kind. A school dropout, books were never his thing—he’d known that since primary school.

Growing up. He remembered his youth: when his father died, the funeral service crews fought and cursed right in front of the coffin just to claim territory. He had despised them then. Out in the world, every woman who passed through his life had walked out because he was dirt poor. Struggling to survive in Saigon, working every odd job, he realized that "honor" couldn't buy a bowl of pho. By chance, he got a job as an embalmer during a drinking session with a boss at the parking lot where he worked. The boss asked, "Do you dare?" After a nod, he had a new career. With experience from his father's funeral, he helped the boss expand the business, eventually striking out on his own. He flourished through the sheer audacity of stalking the dead to bring home the dollars.



But the moment he sat down, he nearly choked. In the diagonal seat ahead, a woman sat motionless, staring fixedly out the window. It was the Widow.

She wasn't called "the widow" because she was weak, but because her destiny was too "hard"—so tough that no man could last by her side for more than ten years. The Hearse-chaser vaguely remembered that face—a lingering nightmare from a failed "body snatch" last year. He had sent his men to tail a patient from the hospital back to her brother’s house, providing oxygen tanks to the bedside, monitoring every heartbeat to wait for the moment the ventilator was pulled so the burial team could swoop in. Yet, this widow had appeared like a female general, charging through his tattooed thugs, slapping his henchmen until their jaws were crooked. She had sat in front of the door, puffing on a cigarette, flicking the ash into his face, and picking up the phone to call the "Big Boss" of District 6—the rumored "King" of this very bus station.

Warlords of the underworld, never touch another’s turf. He had proven he knew how to play fair and respect the rules, for the reputation of the District 6 name echoed through every station in Saigon. The man from District 6 was the head of the terminal hierarchy. Furious. He hated the woman’s attitude more than he feared a big name.

He remembered her contemptuous chin-flip back then—a gesture that made him realize there are some souls one simply cannot "consume." The widow had spat toward him and his men as they sat in front of the house, after flicking her cigarette away. She had cursed, and while cursing, introduced her entire family history and her life, which was how he knew she was a widow.

The widow was unusually pensive today. Every year, she took care of the Tet preparations for her brother-in-law—her final duty. Now that he was gone, the house was cold and empty. She didn't know where to go, so she boarded this bus to roam, to find a piece of herself amidst the vast rivers. She had just been pickpocketed at the station, but fortunately, the driver, Loc—whom she recognized instantly as a fellow from the "underworld"—had managed to "retrieve" her wallet. The wallet had circled the station, circled this very bus, only to be returned to her.

Sitting right behind the Hearse-chaser was the Doctor. He wasn't a high-status surgeon or ER specialist; he was just a public hospital office worker who had nearly lost his license for conspiring with the Hearse-chaser to make money off dying patients. Now he was traveling alone, plotting to use his "Doctor" title to kick the Hearse-chaser out and seize the lucrative provincial contract. The two vultures sat near each other, the air thick with malice and calculation.

"Buddha have mercy... has this bus station turned into a miniature Palace of the King of Hell? Why are all these 'dark spirits' congregating in this iron box?" The Fortune Teller, who had been ducking, now ducked even lower, her face pressed against the window.

That guy over there in the shiny black shirt, clutching his briefcase like he's holding an ancestral tablet—isn't he the 'Vulture' who used to stalk the back door of Gia Dinh Hospital last year? The scent of death is ingrained under his fingernails; even a gallon of cheap perfume couldn't mask the pungent stench of a burial shroud.

Memory. Early year. She had cast the hexagrams—all 'Separation' and 'Slaughter.' She prophesied he would "consume" much this year, but who knew his "consumption" would be scavenging human remains? This guy, on a year-end bus with a face as ashen as cremation ash—could business have been so bad this year that he’s forced onto this bus?

And over there... the Widow. Sharp-tongued. That upright posture, that contemptuous chin-flip—unmistakable. Early year, I prophesied 'A surprise romance is coming,' and she looked at me like she was about to smash a flower vase over my head, saying: 'My husband’s been dead ten years, romance my foot!' Yet look here, enemies on a narrow path—why did fate herd her right into the Vulture's line of sight? On one side, a widow guarding her chastity; on the other, a vulture stalking the realm of death... when these two planets collide, will it be 'romance' or 'karma'?

Good God, the bus hasn't even moved and the 'dark energy' is swirling like a tsunami. I might do this for a living, but seeing a living hexagram manifest right before my eyes makes my skin crawl. Fine... I'll close my eyes, chant my mantras, and pretend I’m motion-sick. If I blurt out this twisted truth, they’ll probably throw me off the highway before we hit Tien Giang!"

The Hearse-chaser looked up and saw the widow; his heart nearly dropped. The memory of the two slaps and the call to the District 6 boss came rushing back. He was about to speak to make peace, but just then, a fermented pork (nem) seller pushed into the aisle.

"Nem Lai Vung here! Delicious nem! Eat nem to cure motion sickness and ward off the scent of death, sir!"

The seller mindlessly shoved a string of nem into the Hearse-chaser’s face. The widow suddenly burst into a loud guffaw—the hearty laugh of a woman who had weathered many storms:

"That’s right! Buy him some to eat, let the smell of garlic drown out the scent of that vulture!"

The Hearse-chaser was annoyed, ashamed, and afraid. The Doctor behind him watched, ready to snatch any important document that might fall to get the "upper hand."

The Fortune Teller, after her "episode," suddenly collapsed into her seat, falling into a death-like sleep, still mumbling: "Surprise romance... very surprising..."

Distracted. The widow looked out the window, seeing her reflection in the glass, and felt her heart lighten. She wasn't traveling to find anyone's love; she was traveling to meet the strong woman within herself—the one who would never succumb to the vultures scavenging through life.

This nem seller didn't look like an honest man; shifty eyes, an arm tattooed with a tailless dragon, and a voice smelling of highway robbery.

"Nem here! Lai Vung sour nem, chewy and delicious, take them home as gifts!" the seller shouted, his harsh voice echoing against the bus walls. He didn't invite; he "forced." He shoved the bright pink bunch of nem directly into the Hearse-chaser’s face, his voice low and threatening: "Hey man, you look pretty dark and gloomy. Buy this bunch to 'break the curse.' If you don't buy, this bus won't move—it’s bad juju!"

The Hearse-chaser, already annoyed by the widow’s disdain, now faced this thuggish extortionist. He snapped: "Go away! Don't force me!"

The seller smirked, gesturing with his chin toward his cronies standing at the station: "Oh, want to play tough? The bus hasn't even left and you want to see blood?"

The widow, who had been silent, fingering an unlit cigarette, suddenly stood up. She looked at the seller, then at the flustered Hearse-chaser. Though she loathed him for his ghoulish trade, the instinct of a woman who had "protected" an entire family after her husband's death surged back. She smirked, her voice dry as wind over the fields:

"Hey, you, nem boy! Don't think just because this is a station you can go around bullying people. This guy might have the scent of death on him, but he’s 'family' on this bus. You want to force him to buy, or do you want me to call the District 6 boss to ask about your health?"

The seller froze at the mention of the District 6 boss—a legendary name at the terminal. He looked at the widow with wariness, then grumbled and walked away. The Hearse-chaser looked up at her, a strange sensation running down his spine. He never expected the woman who once slapped his men would now "protect" him against a petty thug.

Just then, the "Doctor" in the back spoke up mockingly, intentionally fueling the fire: "My, how touching! One specializes in clearing corpses, the other in mourning a husband—a perfect pair for the underworld."

The doctor smirked at the Hearse-chaser: "You should thank this lady. A vulture without a woman’s protection would end up digging graves for hire."

The doctor’s vile words were like a match to a powder keg. Blood rushed to the Hearse-chaser’s face. He wasn't angry for himself; he felt insulted for the widow—the person who had just saved him from a humiliating defeat. He stood up, shielding her, staring straight at the doctor:

"You shut your mouth! I can't stand the smell of you. Why don't you just burn that damn medical license? You stink worse than a corpse. At least I scavenge off the dead openly, but you—you feed off the living, conspiring behind their backs for a percentage, and now you want to lecture me on morality?"

The widow was stunned. She looked at his slightly hunched back—a habit from years of groveling—and suddenly it seemed... a bit broader. She noticed a loose thread on his left shoulder. That "male instinct" to protect the woman who stood by him still lingered somewhere under that cheap, shiny black shirt. The smell of dust and the smell of kin mingled together.

The widow gently placed a hand on his shoulder, her voice softening but still commanding: "Forget it, who asked you anyway? Let's see what this brat can do! You think your ancestors could come back to life and touch a hair on my head?"

She pulled out a bill and threw it toward the grumbling nem seller: "Give me ten packs of nem and get lost!"

The seller quickly made change, as obedient as a child.

The undercover cop in the back witnessed the drama shift from conflict to... silence. He opened the window and lit a cigarette.

Old man Loc stepped onto the bus: "What's going on? Nem boy, you picking trouble with my passengers?"

The seller stammered: "Oh no! Just fate meeting a sister! It was a surprise!"

The widow gave the Hearse-chaser a slight glance. He smiled. Strange. It had been a long time since he’d felt this kind of awkwardness, and suddenly, he quite liked the widow's glance.

Thứ Hai, 8 tháng 1, 2024

Tình duyên sẽ đến bất ngờ (4)


Chó thật! Đụng ngay con mẹ thầy bói! Gã lầm thầm chửi trong miệng, rút thân người nhỏ nhắn vào trong cái mũ trùm đầu của chiếc áo khoác. Gã luôn biết tận dụng lợi thế nhỏ nhắn của mình, ngay cả từ khi còn nhỏ.

Nếu chịu khó công tâm, nhìn kỹ thì gã cũng là một thằng nhóc khôi ngô, một gương mặt sáng, đôi mắt to, sóng mũi cao, và miệng gã luôn nở một nụ cười để tạo sự hài hòa trên tổng thể gương mặt, chiếm lấy ngay cả cảm xúc ban đầu của người nhìn. Thật sự, gã thông minh, chứ không chỉ là vóc dáng.

Gã say sưa môn kiến trúc. Từ nhỏ, ông già gã đã lôi những mô hình kiến trúc thu nhỏ từ sở làm về, gã được thỏa thích chơi đùa và khám phá với những kiến trúc thu nhỏ này từ chợ Bến Thành, nhà thờ Đức Bà, bưu điện Thành phố… đặc biệt là cách bố trí của những nhà giam.


Gã lao đầu vào học để đổi đời. Cuộc sống của gã hoàn toàn đảo lộn, gia đình gã không còn, ông già lão đã không còn mang về những mô hình cho gã nữa, tất cả đều diễn ra ở một giao thời. 

Để đổi đời gã lao đầu vào học. Cuộc sống cũng mang đến cho gã một cuộc sống mà gã mong muốn, đi chưa hết tuổi thanh xuân của minh, gã nhận ra mình dốt. Dốt thật, khi thấy xung quanh mình gã chẳng biết gì ngoài những thứ nền mống, cột, mấu ra sao, trong đầu gã chỉ có bao nhiêu thứ đó. Dẫu vậy, gã muốn học để kiếm sống, gã ghét cay thứ không kiếm tiền bằng nghề nghiệp của mình và khi đi lao vào kiếm tiền thì gã bắt gặp loại người thứ hai gã không ưu. Mỉa may, gã bắt gặp cả hai loại người không ưa trên chiếc xe cuối này

Gã có vẻ nhỏ bé, nhưng sự thô lỗ của cuộc sống khiến gã trở nên thông minh hơn. Gã nhận biết được cả hai thế giới, cả thế giới của "đứa trộm" với chiêu thức lừa dối, như khi gã vừa phát hiện một tên vừa thực hiện trót lọt vụ trộm của mình trên trẻ rồi bị tổ trác trước một gã cao tay hơn, và thế giới của "mụ thầy bói" với lời nói mà gã gét bỏ.

Thứ không ưa đầu tiên là "bán danh nhiều hơn bán nghệ,", gã thấy một những "danh sĩ" này vừa lướt ngang ghế của mình, tiến về phía cuối xe, như những người tự tin, cố tình thu hút sự chú ý với vẻ ngoại hình và cách nói. 

Tên “danh sỉ” này gợi cho gã nhớ một thời ăn chơi đàn đúm, tiếp những “tay to, mặt lớn” cho những dự án cần một cái gật đầu, những lúc đó cần đám này để mua vui. Gã ngủ với không biết bao nhiêu danh sỉ, nhận ra phía sau những tiếng nói trịch thượng và ánh sáng “hào quang rực rỡ” đó thì chỉ là mấy thứ rẽ tiền trong mắt gã. chúng thích dùng những từ ngữ hoa mỹ để thể hiện sự am hiểu và tri thức của mình. Gã ghét nhất thể loại tự cho mình cao hơn người khác. 

Bên phải, một người phụ nữ luống tuổi, đang loay hoay với cây đàn cầm của mình.

Thứ không ưa tiếp theo là "trưởng giả học làm sang," môi trường đi làm giúp gã nhận ra sự giả dối của những người có trình độ cao. Họ giỏi ẩn giấu sự dơ bẩn bên trong họ. Gã đã nhận ra điều này khi bắt đầu đi làm, khi sự chênh lệch giữa những người biết nhiều và những người biết ít trở nên rõ ràng.

Cuộc đời gã, như một cuốn sách, luôn mở ra một trang mới, mỗi trang đều đưa gã đến những thử thách đầy rùng rợn. Cảm giác sợ hãi trỗi dậy khi thủ trưởng của gã, người được kính trọng và ngưỡng mộ, lần đầu tiên đối mặt với gã một cách thẳng thắn. Thủ trưởng, người có tiếng đạo đức chuẩn mực tuyệt vời trong ngành, như một bức tranh hoàn chỉnh, gã nhỏ bé trước vẻ lớn lao và uy tín của ông.

Thủ trưởng dạy hắn về sự khôn ngoan. Gã như một chiếc lá rơi nhẹ giữa thế giới khổng lồ, người ta cúi đầu và chào đón gã như một nhà tư vấn, một nguồn kiến thức và mối quan hệ rộng, các chủ dự án cần được duyệt đều biết rằng cần phải liên hệ đến gã. Tất cả đều nhờ sự khôn ngoan của thủ trưởng dạy gã, gã đặt bút ký thay cho thủ trưởng nhiều dự án, thay mặt thủ trường để kết nối với những nhân vật ra quyết định và chủ đầu tư, gã ý thức rằng sự sợ hãi là một phần không thể thiếu trong cuộc sống.

Cuộc sống của gã, một đám đông đầy ấn tượng, như những ngôi sao sáng lấp lánh. Những đám chúc mừng, lời khen ngợi, ánh mắt ngưỡng mộ từ mọi người, như một bầy kền kền, tất cả đều là những nguồn động viên lớn. Gã thấy ai cũng phải cúi đầu trước mình, như tất cả gã khổng lồ cúi đầu trước một chàng trai Jack trong ngụ ngôn. Nhưng sau cánh cửa đó, gã nhận ra rằng không phải tất cả đều là thật.


Gã đi tù như một kết cục không tránh khỏi. Thủ trường từng hứa: mọi thứ để anh lo. Mọi thứ là gì thì không biết, còn lời hứa “anh lo” thì có lo, mà lo cho ai đấy chứ chắc chăn không phải gã. Gã như thể biến mất trong cuộc sống thường ngày của cơ quan. 

Gã cảm thấy mất đi mọi thứ. Gã chẳng nhận ra bất kỳ ai trong những con người muốn “sống bên gã”, ngay cả những đứa con gái, đàn bà đã qua tay gã, ngủ trong lúc say túy lúy, nói gì về điều sung sướng, chỉ muốn trọn đời bên gã thì cái ngày gã nghe tuyên án, gã không thấy bóng dáng của bất kỳ một ai. Rốt cuộc, người thân gã còn ai, gã chỉ còn mỗi một mẹ già.

Năm sau sẽ có chuyện bất ngờ! Năm sau đỡ hơn năm trước! Gã nhớ mấy lời của bà thầy bói khi mẹ gã nhìn thấy sự bất an trong ánh mắt đứa con trai duy nhất của mình, đã lôi gã đi xem bói. Lần đầu cũng như là lần cuối, gã lật tung bàn của bà thầy bói, xé nát mấy tờ kinh dịch làm nghề của bà thầy bói, chửi không tiếc lời trước lời phán. Đó là trước khi gã nhận tráp hầu tòa. 

Gã nhớ như in trong ngày tuyên án, không có bóng dáng nào xuất hiện, chỉ còn lại một mình gã và một mẹ già. Cuộc sống của gã mất đi ý nghĩa, và gã không nhận ra ai thực sự là người thân trong gia đình gã. Nhưng kỳ lạ, nhà tù trở thành một nơi giải thoát, nơi gã có thể thể hiện trí thông minh và sự khôn khéo của mình. Gã đặt ra mục tiêu mới: vượt ngục.

Năm sau đúng là có “đỡ”, mà là nhiều người “đỡ” gã để vượt ngục.

Nhà tù đối với gã gần như là một sự giải thoát. Gã tự dưng thấy cơ hội ở ngay trước mắt mình, gã có thể tận hưởng lại khoảnh khắc một mình của ngày xưa, cái thân hình nhỏ bé trở lại và việc phải sinh tồn thôi thúc gã biết cách nương tựa vào một ông anh lớn ở trong tù để thể hiện trí thông minh của mình ra sao. Một kế hoạch vượt ngục từ đó mà ra, gã vượt ngục cùng với người có danh xưng đại ca, cùng với vài đứa. Trừ gã và đại ca ra, thì hầu hết đầu bị bắt lại.

Khi vượt ngục thành công, đó là lúc các buổi tiệc bắt đầu sống lại. Mỗi buổi tiệc, như một bức tranh họa, gã trải qua những khoảnh khắc khoái lạc, nhìn thấy rõ hơn con người của mình. Đại ca giới thiệu gã với thế giới giang hồ, cả những con người tự nhận mình là lương thiện chủ động kết nối với thế giới giang hồ, nơi mọi người lắng nghe câu chuyện của gã với sự chăm chú. Một lần nữa, gã cảm thấy mình được người khác lắng nghe, được thể hiện sự thông minh và khôn khéo của mình.

Một sở thích mới nảy sinh, gã muốn chinh phục những thách thức mới, như việc tháo bỏ xiềng xích của nhà tù. Đại ca, sau nhiều lần giác ngộ, đồng tình với kế hoạch của gã. Vượt ngục trở thành thách thức mới, không chỉ là để giải thoát, mà còn để chứng minh sức mạnh và uy danh trước thế lực khác.

Gã mê đắm trong niềm đam mê vượt ngục, thách thức tâm hồn gã, khiến gã bắt đầu mở rộng giới hạn bản thân với những thử thách khó khăn hơn. Cuộc thách thức cuối cùng mà gã đối mặt trên đất nước Việt Nam chính là trại giam Chí Hòa, một cơ sở giam giữ được xây dựng như một hình lục giác, nơi chỉ có số lượng nhỏ người có thể thoát ra được, đếm trên đầu ngón tay.

Thực tế, cuộc sống như một tác phẩm nghệ thuật không hoàn thiện. Gã vượt ngục và tận hưởng đâu đó vài ngày thì y như rằng gã trở lại sau song sắt; đến độ gã nhớ được mặt của tên đã bắt gã và rượt đuổi trong hành trình xuyên suốt đất nước này, như thể đấy là một chuyến phiêu lưu kỳ thú với gã. 

Cho đến một ngày cuối năm thế này, gã muốn xuôi về miền Tây, nơi có thể hy vọng thấp lên lại cho gã niềm say mê với kiến trúc xa xưa, nơi những ngôi nhà trần cao kiểu Pháp còn sót lại, cho gã được trở lại một ấu thơ ngày nào.

Về đâu. Tên bác tài hỏi gã cọc lốc

Bến cuối. Gã cũng cọc lốc trả lời.

Lên xe. Tên bác tài ra lệnh sau khi đã quét một lần từ đầu đến chân gã, trong khi người phụ nữ ngồi ở hàng ghế phụ cười tươi đón gã lên xe.

https://chienphan.blogspot.com/2023/12/tinh-duyen-se-en-bat-ngo-2.html

https://doisales.com.vn/index.php/2023/12/24/tinh-duyen-se-den-bat-ngo-3/

***

Dam! Right into the fortune teller's mother! He silently cursed under his breath, withdrawing his petite figure into the hood of his coat. He always knew how to leverage his small stature, even from a young age.

If one cared to observe closely, he was a spry lad, with a bright face, large eyes, a prominent nose, and his mouth always adorned with a smile that harmonized the overall facial expression, captivating the initial emotions of onlookers. Truly, he was intelligent, not just in appearance.

He passionately pursued architecture. From a young age, his old man would bring home miniature architectural models from work, providing him with the joy of playing and exploring with these miniatures from Ben Thanh Market, Notre-Dame Cathedral Basilica of Saigon, the City Post Office... especially the layout of the prisons.

He immersed himself in studies to transform his life. Life took a complete turn, his family no longer existed, and the old man stopped bringing home models, all unfolding during a transitional period.

To alter his destiny, he plunged into education. Life offered him the desired transformation, albeit in his youthful years, realizing his own inadequacy. Clueless amidst people who knew much more, he found himself lacking in fundamental knowledge. Nevertheless, he desired to learn for survival, detesting anything that wasn't earned through his profession.

Despite his diminutive appearance, life's roughness made him wiser. He recognized both worlds—the world of "thieves" with deceitful tactics, like when he discovered a fellow thief executing a successful theft on a child and getting caught by a more skilled person. And the world of the "fortune teller" with words he despised.

The first dislike was "selling a reputation more than selling skill." He observed a few of these "masters" gliding past his seat, heading to the back of the bus, deliberately drawing attention with their confident demeanor and speech.

This "master" reminded him of his days dealing with influential figures for projects requiring a nod, times when he needed these connections for merriment. He slept with countless masters, realizing behind their refined words and radiant glamour were merely entities seeking monetary gains in his eyes.

On the right, a woman of similar age struggled with her violin. The next dislike was the "false leader pretending to be refined," workplace exposure revealed the duplicity of highly educated individuals. They excelled at concealing their dirt. He noticed this when he started working, as the difference between knowledgeable and less knowledgeable people became apparent.

His life, like a book, constantly unfolded new chapters, each leading him to thrilling challenges. Fear engulfed him when his respected and admired supervisor confronted him for the first time. The supervisor, an epitome of ethical standards in the industry, made him feel small before his grandeur and reputation.

The supervisor taught him about wisdom. Like a fallen leaf in a vast world, he was welcomed by people as a consultant, a source of knowledge and broad connections. Project managers knew they had to contact him for approvals. All thanks to the wisdom the supervisor imparted, he signed contracts for numerous projects, representing the supervisor to connect with decision-makers and investors.

His life, like an impressive crowd, resembled sparkling stars. Congratulations, praises, and admiring glances, like a herd of cranes, all served as significant motivations. Everyone seemed to bow before him, just as all giants bowed before Jack in a fable. But behind that door, he realized not everything was genuine.

Imprisonment became an inevitable consequence. The supervisor once promised: that everything will be taken care of. What everything was, he didn't know. But the promise "I'll take care of it" seemed to be true, though it wasn't him who was being taken care of. He vanished from the daily life of the office.

He felt like losing everything. No one he recognized wanted to "live with him," even the girls, the women who had passed through him, talking about pleasure, wanting a lifelong commitment, but on the day he heard the verdict, he saw no one. Eventually, his only remaining relative was his elderly mother.

The following year would bring surprises! It would be better than the previous year! He remembered the words of the fortune teller when his mother saw the unrest in her only son's eyes, leading him to a fortune-telling session. It was the first and last time he flipped the table of the fortune teller, tore apart a few scrolls of her sacred texts, cursing vehemently before the pronouncement. That was before he faced the court.

On the day of the verdict, no one appeared; only he and an elderly mother remained. His life lost its meaning, and he failed to recognize who truly was family. Yet strangely, the prison became a place of liberation, where he could showcase his intelligence and cunning. He set a new goal: escape.

The next year was indeed a "relief," and many people "helped" him to escape. Prison became a form of liberation for him. He suddenly saw opportunities right in front of him; he could enjoy the solitary moments of the past, where he had to rely on his wits to survive, and learned to lean on a senior brother in prison to showcase his intelligence. An escape plan was conceived, and he successfully escaped with the self-proclaimed Big Brother, along with a few others. Except for him and the big brother, most heads were recaptured.

Upon successful escape, the parties resumed. Each party, like a painting, presented him with moments of joy, experiencing a clearer understanding of his own character. Big Brother introduced him to the underworld, even those who claimed to be virtuous were actively connected with the underworld. They listened attentively to his story with interest. Once again, he felt heard, expressing his intelligence and cunning.

A new hobby emerged; he wanted to conquer new challenges, like removing prison shackles. The big brother, after several enlightenments, agreed to his plan. Escaping became a new challenge, not just for freedom but to demonstrate strength and reputation before other forces.

He became engrossed in the passion of escape, challenging his soul, and expanding his limits with more difficult challenges. The ultimate challenge he faced in Vietnam was Chí Hòa prison, a facility designed in a hexagonal shape, where only a small number of people could escape, countable on his fingers.

In reality, life was like an imperfect work of art. He escaped and enjoyed a few days before it seemed like he was back behind bars; to the point he remembered the face of the person who arrested him and chased him throughout the country, as if it were an adventurous journey.

Until one day at the end of this year, he wanted to travel to the West, where he could hope for a rekindling of his passion for ancient architecture. There, in the remaining French-style villas, his petite frame could fit right in. He looked forward to returning to his childhood days.

"Where to?" The taxi driver asked as he got on. "The last pier," he replied.

"Get on the bus," the taxi driver commanded after scanning him from head to toe, while the woman sitting in the passenger seat greeted him with a bright smile as he boarded.


[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...