Chiến Phan

Hiển thị các bài đăng có nhãn saxophone. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn saxophone. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 2 tháng 12, 2015

[Nhật ký của cha] Uber, Jazz & Lần đầu tiên

 photo tumblr_m4gcphDKxE1r1ywrqo1_500_zps2a92ccbf.jpg 
Sài gòn ở một buổi lập đông. Nó đọc tin tức biết hoạt động của Uber & Grap taxi – một hình thức đi quá giang xe có thể bị cấm. Nó quay sang bảo thằng nhóc chuẩn bị thay đồ để thực hiện một chuyến đi dạo quanh Sài thành, từ nhà đến một quán bar. 
Quán bar của nghệ sĩ saxophone Trần Mạnh Tuấn – người đương thời nổi tiếng với những bài hát thuần Việt được thổi hồn bằng chất liệu Jazz. Nó đã từng như bị thôi miên bởi giai điệu “Về quê” từ album cùng tên khi nghe lần đầu để rồi lần lượt tìm nghe cho bằng hết những bài hát anh đã từng chơi. Nó không nhớ rõ đã bao nhiêu lần giới thiệu bạn bè – những kẻ không sinh ra ở đất nước này - đến đây lắng nghe & ngợi khen. Tự hào. 
 photo tumblr_lvgb0g7H3s1qee5pso1_500_zpscbe07fdc.jpg 
Nó muốn cùng thằng nhóc trãi nghiệm về những điều đầu tiên. Với nó, những gì đầu tiên & cuối cùng là những thứ sẽ khắc sâu vào tâm trí. Đơn giản là vậy
Chuyến đi đầu tiên từ dịch vụ Uber bằng Honda City 
Đúng như lời đồn đại, mùi thơm tho của chiếc xe chính chủ được nâng niu phảng phất trong khoang xe sạch sẽ với câu chuyện được bắt nhịp nhàng và dễ dàng về một đề tài ngăn cấm với những cái chứng minh & biện luận của người lái xe một cách lịch sự nhất dành cho kẻ lần đầu tiên. Nó chốt lại câu chuyện với người lái rằng nó sử dụng Uber vì đơn giản nó và thằng ku cần trãi nghiệm thế thôi. Thằng nhóc lặng nhìn người đi bên phố bị ánh đèn đường với khói xe làm tan biến đi cái se lạnh vốn dĩ của đông về. 
Lần thưởng thức âm nhạc jazz đầu tiên tại Sax’n’Art Club.
Thằng nhóc nhảy thót lên ghế, bỏ mặc những ánh nến để nhìn ngắm những nhạc cụ & lắng nghe tiếng nói lè phè của ông già giải đáp về tên gọi của từng loại nhạc cụ trong dàn nhạc đang chơi. 
Piano – Dương cầm là tiếng Việt đang ngân vang bởi bàn tay người nghệ sỹ lướt phím điêu luyện. Guitar – Tây ban cầm với người nghệ sĩ khảy đàn tài tình hòa cùng nhịp trống và tiếng kèn saxophone hòa vào bản tấu. Họ đang chơi một bản nhạc jazz! 
Nó muốn thằng nhóc trãi nghiệm với thể loại âm nhạc riêng biệt, không trộn lẫn với các chương trình tạp kỹ. 
 photo tumblr_lwh831s6zx1qhzv6oo1_500_zpse41022f1.jpg 
Nó muốn cùng thằng nhóc lưu lại một cảm xúc hay một khoảnh khắc để rồi mong chờ (biết đâu) có một ngày thèm được thằng nhóc ngồi hỏi. Đó là gì vậy ông già? 
Để nó được nói về một chuyến xe đi không có định dạng rõ ràng về một chiếc taxi như thằng nhóc đã từng đi, từng thấy & ghi nhận vào đầu như mặc định. Đó là một loại hình tương tự taxi được sử dụng phần mền ở thời hiện đại con trai ạ! 
Để nó được nói một phần về jazz – một thể loại âm nhạc bắt nguồn từ cộng đồng người Mỹ gốc Phi với đặc điểm nổi bật là sự ngẩu hứng của người chơi. Đó là một thể loại mà người nghệ sĩ không bị đóng khung hay phải nằm trong khuôn khổ qui định con trai ạ. Đấy là jazz theo cách hiểu của ông già. 
Để nó được chứng tỏ mình hiểu biết và để níu kéo những gì nó muốn - thằng nhóc không đóng khung trong cách nhìn & cách nghĩ. 
 photo tumblr_lxhlqtybDD1r556eno1_5001_zps1d3a7cfb.jpg 
Và tự nó hiểu rằng khi thằng nhóc đạt được điều đó thì: 
Sẽ sớm thôi thằng nhóc nhận ra rằng ông già không phải là thiên tài – biết được tất cả. Cuộc sống hiện tại sẽ trang bị cho thằng ku nhiều thứ để tự mày mò tìm hiểu. Internet – Google sẽ là một trong những công cụ giúp thằng ku tìm kiếm nhưng gì mình chưa hiểu và chưa biết. Ông già sẽ ngồi đâu đó một góc loay hoay tìm cái hình ảnh biết tất cả trong mừng tủi khi đó. 
Sẽ sớm thôi thằng nhóc sẽ tự mình khám phá ra những điều mới lạ ở những nơi chưa từng đến trên trái đất này như một tiên đoán hay mơ mộng không rõ của ông già về một công dân toàn cầu ở ngày nó đến đây với thế giới này. Ông già sẽ ngồi đâu đó một góc lụi hụi tìm cái hình ảnh nằm, bò trong nhớ mong khi đó. Bật cười. 
...
Rồi trong khoảnh khắc của ngày tàn, đêm tận để tìm đến giấc ngủ con trên đường về thằng ku say sưa nói về một loại nhạc cụ: guitar. Thằng nhóc thích cách người nghệ sĩ biểu diễn với guitar & đặt lại lòng nó câu nói: con sẽ chơi guitar cho ba nghe, ở một chuyến uber chiều về, người tài xế chẳng buồn cất tiếng chuyện trò, chỉ tập trung di chuyển xe thật chậm và điều chỉnh nhiệt độ sợ quá lạnh với trẻ con. Sài gòn đã lập đông, thằng ku ngồi vùi đầu vào ngực nó. Ấm áp. 
(Ảnh: Sưu tầm)
(Trích Nhật ký của cha – ngày 1/12/2015)

Thứ Ba, 26 tháng 8, 2014

[Musings of life] Đi Tìm Lời Ru - Finidng the lullaby

photo 1389863804_baby-21_zps4e33fa9b.jpg 
Tiếng saxophone hoà cùng tiếng dương cầm cho một ca khúc vang lên trên radio giữa trưa vắng. Hai bên con đường, những hàng cây cao su thoai thoải xếp những chiếc lá đưa mình vào giấc ngủ ban trưa. Nó hạ tấm kiếng xuống để ngửi lại mùi mặn nồng của đất, rồi mùi ngăn ngắt của lá xa cành đang vàng đi trong nắng bên dưới các gốc cây. Tiếng gió xào xạc như hoà cùng điệu jazz trên đài, nó thả lõng người, trãi dài theo thân ghế. Trãi dài theo giấc mộng ban trưa.
photo 1389863796_baby-20_zps56a55fe7.jpg

Thế là đã gần hết năm, công việc cứ như con vụ xoay vần. Ai ai cũng thế, vùi đầu vào công việc rồi khi giở tờ lịch lại chắc rẽ hết năm. Nhanh thật. Nó cũng vậy. Cuộc sống nghĩ nhiều lúc cũng lạ thật.
Khi con người ta còn nhỏ cứ mong hết năm Tết đến để được nghĩ học, ngửi mùi áo mới rồi cười sung sướng khi nhận lì xì cho những chuyến đi gần xa cho hết 3 ngày tết.
Khi con người ta lớn lại cứ thấy hết năm Tết đến lại mang theo bao nỗi buồn vui và lo lắng để rồi thầm tiếc rẽ, thời gian sao lẹ thế. Cứ thế dòng đời cứ trôi, trôi mãi. Trôi luôn theo cái kiếp người để rồi đếm mõi mòn cuộc đời có bao năm.
photo 1389863789_baby-19_zpsa66dd7e7.jpg 
Chẳng hiểu có đăm bang trong cái không khí này không nhưng sao lòng lại nao nao nhớ một tiếng ru.
Tiếng ru theo nó vào giấc ngủ trưa ngày nào. Tiếng ru của trưa hè vắng mẹ. Tiếng ru vọng từ nhà hàng xóm vọng qua ngập chìm trong nổi nhớ của tuổi thơ. Ngân vang theo tiếng gió để còn mãi một lời ru. Ngẫm nghĩ những đứa cháu của nó hôm nay không may mắn đi vào giấc ngủ bằng những lời ru, chỉ thiêm thiếp rồi chìm vào giấc ngủ không hay của những giai điệu ê a qua lời người mẹ trẻ. Không trách, không hờn vì cuộc sống vội vã đã cuốn đi lời ru của ngày nào. Chỉ tiếc lời ru trẻ chỉ còn thỏ thẻ trên vành môi những người bà mà cuộc sống còn giữ lại và không biết ngày mai ai sẽ đi tìm lời ru.
Cứ thì thầm theo giai điệu ru khi bài jazz kết thúc, đóng cửa kính lại và chìm vào một giấc ngủ say. Giấc ngủ đi tìm lời ru của ngày nào.
photo 1389863811_baby-22_zps03cf3d8b.jpg
Câu chuyện của sáu năm vừa dứt. Tưởng rằng vô vọng trong công cuộc tìm kiếm lời, thấy thằng ku post lên face đoạn trẻ ru hời đứt lời mấy quãng, có người mẹ trẻ vẫn còn tiếc rẽ lời ru. Ngàn đời. Chẳng biết lời ru có còn giữ những câu chữ, nổi lòng lỗi thời của ngày nay, tê tái của ngày cũ khi nghe ngậm ngùi. Đời đâu lắm kẻ bể dâu để rồi câu chữ đi sâu vào trong giấc ngũ trẻ những sự oán trách, tiếc thương đời mà ngược ngạo đấy là những gì trẻ nhớ chẳng để tâm đến thương tiếc, trách oán của người ru.
Câu chuyện của sáu năm vừa dứt. Nghe lời trẻ ru hời đứt lời mấy quãng, có thằng khờ khạo vẫn còn ngồi tiếc rẽ mấy lời ru. Thiệt tình.

(Ảnh: Sưu Tầm)
***

Listening to the Heart, Letting Life Drift By

The sound of a saxophone blends with a piano melody playing on the radio in the silence of midday. Along both sides of the road, rows of rubber trees slope gently, their leaves swaying as if tucking themselves into a noon-day nap. He rolls down the window to breathe in the pungent, salty scent of the earth, followed by the bitter fragrance of fallen leaves turning gold in the sun beneath the trunks. The rustling wind seems to harmonize with the jazz on the station; he lets his body relax, stretching out along the seat. Stretching out along a midday dream.

And just like that, the year is nearly over; work has been spinning like a top. Everyone is the same, burying their heads in tasks only to realize, upon flipping the calendar, that the year is gone. So fast. I am no different. Life, when you think about it, is truly strange.

When we are small, we long for the year to end and for Tết to arrive just to escape school, to smell the scent of new clothes, and to smile with joy receiving lucky money for trips near and far throughout those three days of Spring.

When we grow up, the arrival of Tết at year-end brings a mixture of joy, sorrow, and anxiety, leaving us to secretly regret: why does time fly so fast? And so the current of life flows on, drifting forever. It drifts along with the human fate, until we find ourselves wearily counting how many years of life are left.

I don't know if it is out of place in this atmosphere, but my heart suddenly aches with the memory of a lullaby.

The lullaby that followed me into my afternoon naps long ago. The lullaby of a summer noon when mother was away. A lullaby echoing from a neighbor’s house, submerged in the nostalgia of childhood. It resonated with the wind, leaving behind an eternal refrain. I mused that his nieces and nephews today are not fortunate enough to drift into sleep guided by such lullabies; they merely drowse off into an unconscious slumber through the humming melodies of a young mother. No blame, no resentment, for the hurried pace of life has swept away the lullabies of yesteryear. One only regrets that the lullaby now only whispers on the lips of grandmothers whom life has spared, and one wonders who will go searching for that lullaby tomorrow.

I whispered along to the rhythm of a lullaby as the jazz track ended, rolled up the window, and fell into a deep sleep. A sleep in search of the lullaby from days gone by.

The story of six years has just concluded. Thinking the search for those lyrics was hopeless, he saw a young man post a clip on Facebook of a child singing a broken lullaby, missing several beats. There is a young mother who still cherishes the lullaby. Eternally. I wonders if the lullaby still holds the words and the "outdated" sentiments of today—the numbing sorrow of the old days that feels so heavy when heard now. Life isn't always full of such upheavals that words should carry resentment or mourning into a child's sleep; ironically, what the child remembers is the melody, paying no mind to the sorrow or grievances of the singer.

The story of six years has just concluded. Hearing the child's broken lullaby, there is a "foolish" man still sitting there, mourning the loss of those old refrains. Truly.

[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...