Chiến Phan

Hiển thị các bài đăng có nhãn Người ăn chay. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Người ăn chay. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 6 tháng 4, 2026

[Sách] Bài học tiếng Hy Lạp - Han Kang

 

Nó lật mở những trang sách của Han Kang vào một buổi chiều bảng lảng, khi những tảng nắng cuối ngày rớt qua khe lá như những mảnh vụn của thời gian. Đây là quyển thứ ba nó đọc của bà, sau khi đã đi qua sự khước từ cực đoan của Người ăn chay và nỗi đau tập thể của Bản chất của người.

https://chienphan.blogspot.com/2025/09/sach-nguoi-chay-han-kang.html

https://chienphan.blogspot.com/2025/04/sach-ban-chat-cua-nguoi-han-kang.html

Ở lần này, nó tìm thấy một sự thú vị nhiều hơn. Han Kang viết về ngôn từ, về cấu trúc của tiếng Hy Lạp cổ bằng một sự chi tiết và cụ thể đến lạ kỳ. Nó thấy mình trong đó—một kẻ đam mê con chữ, luôn đi tìm sự "soi tỏ" trong từng thanh âm và nét gạch.

"Ngôn từ không chỉ là công cụ; chúng là những sinh thể mang theo ký ức và cả những vết sẹo của lịch sử."

Nhưng rồi, nó thấy tiếc. Những cảm xúc mê mải về con chữ đó dường như chỉ là một sự vùng vẫy cuối cùng của một con người đang ngập ngụa trong đầm "bi kịch" của cuộc sống. Càng về sau, cái đam mê tinh khôi ấy cứ đuối dần qua từng chương sách. Han Kang dường như đã nhường chỗ lại cho những nhân vật, những tình huống và những cốt truyện rầm rầm kéo đến để lấp đầy khoảng trống của sự im lặng.

Cuộc sống vẫn tiếp diễn, như cuộc sống đang tiếp diễn.

"Mọi tình yêu đều được chạm khắc từ mất mát... Chúng ta học sống trong tình yêu ấy."

Có lẽ Han Kang muốn nói rằng: Ngay cả khi con chữ trở nên đuối sức trước bi kịch, thì sự hiện diện của con người bên cạnh nhau mới là "nhát chạm" cuối cùng để cứu rỗi tất cả. Một nỗi buồn có ích để ta biết trân trọng hơn những tảng nắng đang rớt qua khe lá lúc này.

Đọc Han Kang là một cuộc hành trình đi sâu vào tâm kén của sự tồn tại.

Để hiểu Bài học tiếng Hy Lạp, phải hiểu người đàn bà đã viết ra nó. Han Kang sinh ra tại Gwangju, một mảnh đất mang theo vết sẹo lịch sử của những cuộc thảm sát. Tuổi thơ bà là những câu chuyện về cái chết, về sự tàn bạo của con người đối với con người.

"Tôi luôn tự hỏi: Con người là gì? Tại sao con người lại có thể tàn ác đến thế, và đồng thời, tại sao họ lại có thể đẹp đẽ đến thế?"

Chính sự ám ảnh về thân phận con người đã nhào nặn nên một văn phong tiết chế đến mức tối giản, nhưng mỗi con chữ lại mang sức nặng của một "nhát chạm" rướm máu. Khác với sự "gồng mình" cấu trúc của Foer, Han Kang viết như thể bà đang trút hơi thở cuối cùng vào trang giấy, nhẹ tênh mà nghẹt thở.

Bài học tiếng Hy Lạp (Greek Lessons) ra đời trong một giai đoạn Han Kang rơi vào sự im lặng tuyệt đối. Bà chia sẻ rằng có những lúc bà không thể đọc, cũng không thể viết, như thể ngôn từ đã phản bội bà. Tác phẩm này chính là sự "rửa tội" cho chính tác giả, một nỗ lực để tìm lại sợi dây liên kết với thế giới thông qua một ngôn ngữ "đã chết"—tiếng Hy Lạp cổ.

Câu chuyện xoay quanh hai con người: một người phụ nữ mất đi tiếng nói sau những biến cố gia đình và một người đàn ông dạy tiếng Hy Lạp đang mất dần thị lực. Họ gặp nhau tại điểm giao thoa của bóng tối và sự câm lặng.

"Bởi vì không thể cất lời, nên trong tâm trí cô, những dòng suy nghĩ cuồn cuộn chảy như những con sóng ngầm. Ngôn từ giờ đây là những chiếc gai sắc nhọn đâm vào cổ họng."

Người đàn ông mù và người phụ nữ câm, họ không thể giao tiếp bằng những phương thức thông thường. Họ kết nối bằng những "bài học" về một ngôn ngữ cổ xưa, nơi mà mỗi từ ngữ đều mang một linh hồn riêng.

"Họ chạm vào nhau bằng những rung cảm của tâm hồn. Tiếng Hy Lạp cổ trở thành nhịp cầu duy nhất để họ nhận ra mình vẫn còn đang sống."

Đọc xong cuốn sách, nó thấy mình chậm lại, từ tốn hơn với những dấu yêu hiện tại. Sự mất mát trong văn của Han Kang không đẩy người ta xuống hố sâu, mà nâng người ta dậy bằng một "nỗi buồn có ích".

"Mọi tình yêu đều được chạm khắc từ mất mát... Chúng ta học sống trong tình yêu ấy."

Cơn đau của họ không biến mất, nhưng họ đã tìm thấy cách để "cười lại được" trong bóng tối. Nó nhìn nhóc Julie, thấy mộng mơ tưởng cạn giờ lại ùa về ngút ngàn. Có lẽ, lời hứa quan trọng nhất không phải là nói ra, mà là sự hiện diện tỉnh thức bên nhau.

"Bài học tiếng Hy Lạp" là minh chứng cho việc: Ngay cả khi thế giới này rơi vào bóng tối và sự lặng câm, chúng ta vẫn có thể tìm thấy nhau, miễn là ta còn đủ lòng trắc ẩn để vươn tay ra cho một "nhát chạm" của sự tin tưởng.

***



It flipped open the pages of Han Kang on a shimmering afternoon, as the day’s final patches of sunlight filtered through the leaves like fragments of time. This was the third book of hers it had read, following the radical renunciation in The Vegetarian and the collective agony of Human Acts.

This time, it found a greater sense of intrigue. Han Kang writes about words and the structure of Ancient Greek with an uncanny level of detail. It saw itself reflected there—a lover of words, always seeking "illumination" in every sound and stroke.

"Words are not just tools; they are living entities carrying memories and even the scars of history."

But then, it felt a sense of regret. That intoxicating obsession with words seemed merely a final struggle of a person drowning in a "swamp of tragedy." As the chapters progressed, that pristine passion gradually weakened. Han Kang appeared to yield the stage to characters, situations, and a roaring plot that rushed in to fill the void of silence.

Life goes on, as life is going on.

"All love is carved from loss... We learn to live within that love."

Perhaps Han Kang wanted to say: Even when words grow weary before tragedy, the presence of humans by each other’s side is the final "touch" that redeems all. A useful sadness to make us cherish more the patches of sunlight falling through the leaves right now.

Reading Han Kang is a journey into the heart of the cocoon of existence. To understand Greek Lessons, one must understand the woman who wrote it. Han Kang was born in Gwangju, a land bearing the historical scars of massacres. Her childhood was filled with stories of death, of human cruelty toward fellow humans.

"I always wonder: What is a human being? Why can humans be so cruel, and yet, at the same time, why can they be so beautiful?"

It is this obsession with the human condition that shaped a prose style so restrained it is minimalist, yet every word carries the weight of a bloodied "touch." Unlike the structural "straining" of Foer, Han Kang writes as if she is exhaling her final breath onto the page—weightless yet suffocating.

Greek Lessons was born during a period when Han Kang fell into absolute silence. She shared that there were times she could neither read nor write, as if language itself had betrayed her. This work is a "purgation" for the author, an effort to find a link back to the world through a "dead" language—Ancient Greek.

The story revolves around two people: a woman who lost her voice following family tragedies and a man teaching Greek who is gradually losing his sight. They meet at the intersection of darkness and silence.

"Because she cannot speak, within her mind, thoughts surge like underwater currents. Words are now sharp thorns piercing her throat."

The blind man and the mute woman cannot communicate through conventional means. They connect through "lessons" of an ancient language, where every word possesses its own soul.

"They touch each other through the vibrations of the soul. Ancient Greek becomes the only bridge for them to realize they are still alive."

Having finished the book, it found itself slowing down, more patient with its current loved ones. The loss in Han Kang’s writing does not push one into a deep abyss; instead, it lifts one up with a "useful sadness."

"All love is carved from loss... We learn to live within that love."

Their pain does not vanish, but they have found a way to "laugh again" in the darkness. It looks at little Julie, seeing dreams once thought dried up now rushing back with overwhelming affection. Perhaps, the most important promise is not the one spoken, but the mindful presence with one another.

Greek Lessons is a testament to the fact that even when the world falls into darkness and silence, we can still find each other, as long as we have enough compassion to reach out for a "touch" of trust.

Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2025

[Sách] Người ăn chay - Han Kang

"Tôi đã mơ thấy mình biến thành một cái cây."

Sau "Bản chất của người", nó biết rằng việc dấn thân vào thế giới của Han Kang cũng giống như việc mở một cánh cửa, để rồi không chắc chắn liệu mình có muốn quay lại hay không. Cuốn sách đó là một nhát cắt tàn nhẫn vào lịch sử, nhưng Người ăn chay lại là một nhát cắt sâu hơn vào bản ngã, vào một nỗi đau cá nhân, âm ỉ và khó hiểu hơn nhiều. Nó là câu chuyện về một sự phản kháng lặng thầm, một sự chối bỏ đầy tuyệt vọng đối với cái gọi là bản tính "người".

Nó như đứng ở một trạm dừng chân xe buýt, nhìn Han Kang đặt bàn tay mỏng manh, với những sợi gân xanh như đang luồn dưới lớp da trắng, hun đúc cho những dòng máu nóng đang chạy ngược xuôi khi hơi lạnh của thân cây lúc chạm vào, gây một cảm giác kỳ lạ để viết lên một tác phẩm "Người ăn chay" ở những chương cuối cùng

Câu chuyện bắt đầu với Yeong-hye, một người phụ nữ bình thường, cam chịu. Rồi một đêm nọ, cô đột ngột từ bỏ việc ăn thịt, không phải vì lý tưởng hay sức khỏe, mà vì một cơn ác mộng kinh hoàng. Quyết định tưởng chừng đơn giản ấy lại trở thành tiếng súng đầu tiên cho một cuộc chiến không khoan nhượng. Nó thấy sự bạo lực hiển hiện ở khắp nơi: trong những bữa ăn gia đình, trong ánh mắt phán xét của người thân, và trong cả những đòn roi vô lý của người cha. Sự phản kháng của Yeong-hye không phải bằng lời nói, mà bằng chính cơ thể cô, bằng một sự biến đổi cực đoan và đau đớn.

Cuốn sách này khiến nó ám ảnh, bởi nó không chỉ nói về sự tàn ác của con người với con người, mà còn nói về sự tàn ác của chính bản thân chúng ta với chính mình. Cô chỉ muốn từ bỏ tất cả những gì thuộc về "người", để trở thành một cái cây, một phần của tự nhiên vô tri, nơi không có sự giết chóc, không có sự phán xét.

Đó là một câu nói nghe như tiếng khóc của tâm hồn, một khao khát được giải thoát khỏi gông cùm của thể xác. Nó chợt hiểu, cái mà Han Kang muốn nói không chỉ đơn thuần là việc ăn chay. Đó là một ẩn dụ mạnh mẽ cho sự tuyệt vọng cùng cực, khi một cá thể đơn độc chống lại cả một xã hội, chống lại một thế giới mà cô tin rằng đã mục ruỗng.

Sau tất cả, nó nhận ra rằng, hai cuốn sách của Han Kang, Người ăn chayBản chất của người, dù ra đời vào những thời điểm khác nhau nhưng đều cùng một chủ đề đau đáu: nỗi ám ảnh về bạo lực và sự nỗ lực tuyệt vọng để giữ lấy một chút bản năng nguyên thủy, thuần khiết. Trong khi Bản chất của người là câu chuyện về bạo lực tập thể, thì Người ăn chay là một cuộc chiến nội tâm, một sự giằng xé giữa bản năng và lý trí, giữa khao khát sống và khát vọng được chết đi để trở thành một thứ gì đó khác.

"Tôi chỉ muốn cởi bỏ tất cả, để tôi được là tôi, một cái cây."

Đọc Han Kang, nó luôn cảm thấy đau đớn. Nhưng sự đau đớn ấy là cần thiết, bởi nó buộc ta phải đối mặt với những góc tối của nhân loại và của chính bản thân mình. Cuốn sách là một tác phẩm để lại dư âm dài lâu, khiến ta phải tự vấn: giữa bộn bề của cuộc đời, ta đã vô tình trở thành "người" như thế nào, và liệu ta có đang sống một cuộc đời chỉ để tồn tại, mà quên đi những khao khát được là một thứ gì đó thuần khiết hơn?

https://chienphan.blogspot.com/2025/04/sach-ban-chat-cua-nguoi-han-kang.html

***

"I dreamed I had become a tree."

After reading "Human Acts," I knew that venturing into the world of Han Kang was like opening a door, uncertain whether I'd want to return. That book was a cruel slice of history, but "The Vegetarian" is an even deeper cut into the self, into a personal pain that is much more subtle and incomprehensible. It is a story of silent resistance, a desperate rejection of what it means to be "human."

It felt as though I was standing at a bus stop, watching Han Kang place her slender hand, with its blue veins visible beneath pale skin, against the cool surface of a tree trunk. It was a strange sensation that seemed to fuel her writing of the final chapters of "The Vegetarian."

The story begins with Yeong-hye, an ordinary, submissive woman. Then, one night, she abruptly gives up eating meat, not for ideals or health, but because of a terrifying nightmare. This seemingly simple decision becomes the first shot in a relentless war. It saw violence everywhere: in family meals, in the judgmental eyes of her relatives, and in her father's senseless beatings. Yeong-hye's resistance wasn't with words, but with her very body, through a transformation that was extreme and painful.

This book haunts me because it speaks not only of the cruelty of humans to one another but also of the cruelty we inflict upon ourselves. She only wanted to shed all that was "human" to become a tree, a part of an unconscious nature where there is no killing and no judgment.

That quote sounds like a cry from the soul, a desperate desire to be freed from the shackles of the body. I suddenly understood that what Han Kang wanted to convey was not just about vegetarianism. It is a powerful metaphor for utter despair, as a lone individual rebels against an entire society, against a world she believes has become rotten.

After all, I realized that Han Kang's two books, "The Vegetarian" and "Human Acts," despite being published at different times, share a common theme: the obsession with violence and the desperate attempt to hold on to a shred of primitive, pure instinct. While "Human Acts" is a story of collective violence, "The Vegetarian" is an internal battle, a struggle between instinct and reason, between the will to live and the desire to die to become something else.

"I just want to shed everything, so I can be me, a tree."

Reading Han Kang always feels painful. But that pain is necessary, for it forces us to confront the dark corners of humanity and of ourselves. The book is a work that leaves a lasting impression, making us question: amidst the chaos of life, how have we become "human" by accident, and are we living a life just to eat and to exist, while forgetting our longing to be something purer?

[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...