Chiến Phan

Hiển thị các bài đăng có nhãn nxb ha noi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nxb ha noi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2026

[Sách] Lịch sử liệu có dạy ta điều gì - Edgar Morin

"Lịch sử không phải là một con đường thẳng tắp dẫn đến tiến bộ. Lịch sử là một đại dương đầy những bất ngờ, những khúc quanh và những điều không thể dự đoán."

Nằm trong những đợt sách em gửi, có tác phẩm của Edgar Morin—một trong những triết gia đương đại vĩ đại nhất của nhân loại. Ông viết cuốn sách này khi bản thân đã tự mình đi xuyên qua một thế kỷ đầy biến động bão táp (ông sinh năm 1921). Morin dắt lối người đọc bằng một thứ văn phong từ tốn, tối giản nhưng chứa đựng một sức nặng thâm sâu, như thể muốn hiển ngôn rằng đối với triết học chân chính thì ngàn năm dường như chẳng hề dời đổi. Giữa cái guồng quay vô thường của thời đại, những dòng chữ của ông giống như một khoảng trắng thẩm mỹ tĩnh lặng, gột rửa đi những xô bồ, ngạo ngược ngoài kia.

Morin chứng minh một cách đanh thép rằng, bài học lớn nhất mà lịch sử dạy cho chúng ta chính là sự bất định (Incertitude). Những sự kiện mang tính bước ngoặt, những cú bẻ lái tàn nhẫn của số phận—như sự sụp đổ của các đế chế vĩ cuồng, những cuộc đại dịch hủy diệt, hay chính là cuộc khủng hoảng Covid mà cho đến tận hôm nay, năm 2026, thực tại vẫn mang một vết thương hoắm chưa thể phục hồi—tất cả đều nằm ngoài mọi biểu đồ tài chính nhảy múa, ngoài mọi thuật toán dự đoán của các bậc trí giả tạo chốn tháp ngà.

"Bài học duy nhất của lịch sử là chúng ta thường xuyên bị bất ngờ bởi những điều chưa từng có tiền lệ. Vì vậy, vũ khí duy nhất của con người là một tư duy mở và một tinh thần sẵn sàng đối diện với cái không biết."

Lần tìm về quá khứ dẫu biết chẳng thể đổi thay được những gì đã mất, nhưng may thay, cái đích của sự học lại là để thay đổi một hiện tại và kiến tạo một tương lai. Morin như trải bày chất thanh lich người Pháp, không khuyên chúng ta nhìn lại lịch sử bằng một thứ hoài niệm bi lụy, để mặc cho ký ức bị phủ kín bởi nhiều tầng lớp rêu phong hệt như đống dữ liệu thô vô hồn đang chờ đợi một sự quên đi có chủ đích. Ông muốn ta phải như Berinato, biết bóc tách dữ liệu lịch sử để tìm ra bản chất trinh nguyên của nhân tính. Phân tích lịch sử, suy cho cùng, là một hành vi thấu hiểu sâu sắc, từ đó gieo mầm cho một hệ sinh thái phức tạp cần được nuôi dưỡng, chứ không phải coi tổ chức hay xã hội như một cỗ máy khô khốc cần sửa chữa bằng những mệnh lệnh hành chính khô khốc.

Đọc "Lịch sử liệu có dạy ta điều gì" không khiến nó trở nên hoài nghi tiêu cực trước những tin đồn chằng chịt ngoài kia, mà ngược lại, làm lòng nó phẳng lại, điềm tĩnh và yên lòng đến lạ kỳ. Ngẫm. Nó thoáng ngồi lặng yên nơi góc văn phòng, đứng thẳng bên chiếc bàn cao của sự chính trực như để ngắm lại chính mình… của ngày hôm qua. Lịch sử có thể không dạy chúng ta cách làm giàu nhanh chóng, không chỉ cách luồn lách để xây dựng nên những căn biệt thự lộng lẫy triệu đô, nhưng nó dạy chúng ta cách làm người—cách giữ lại vẹn nguyên hơi ấm của sự tử tế và tình yêu thương giữa một thời đại hỗn mang.

***


History is not a straight path leading to progress. History is an ocean full of surprises, twists, and unpredictable events."

Nestled within the batches of books you sent was the work of Edgar Morin—one of the greatest contemporary philosophers of humanity. He penned this volume having personally journeyed through a century of tempestuous turbulence (born in 1921). Morin guides the reader with a deliberate, minimalist prose that nevertheless carries a profound gravity, as if to overtly declare that for true philosophy, a thousand years change absolutely nothing. Amidst the vô thường (impermanent) whirlpool of the era, his sentences behave like a tranquil aesthetic white space, cleansing the external vanity and arrogance of the world.

Morin demonstrates with unyielding strength that the greatest lesson history bestows upon us is uncertainty (Incertitude). Turning points, the ruthless bẻ lái (sharp turns) of destiny—such as the collapse of vĩ cuồng (grandiose) empires, devastating pandemics, or the precise crisis of Covid from which reality, even here in 2026, still bears a deep, unhealed wound—all dictate themselves entirely outside of dancing financial charts or the predictive algorithms of artificial intellectuals perched in their ivory towers.

"The only lesson of history is that we are constantly surprised by unprecedented events. Therefore, man’s only weapon is an open mind and a spirit ready to confront the unknown."

Tracing back into the past, though knowing it cannot alter what has already been lost, fortunately reveals that the true destination of learning is to transform the present and hand-draft a future of autonomy (Autonomy). Unfolding with a signature French elegance, Morin does not urge us to gaze back at history through a pathetic, melancholic nostalgia, leaving memory to be blanketed under multiple layers of moss like a mountain of soulless raw data waiting for a deliberate oblivion. He demands that we operate like Berinato, knowing how to dissect historical data to excavate the pristine essence of humanity. Analyzing history, after all, is an act of deep empathy, sowing the seeds for a complex ecosystem that must be nurtured, rather than treating an organization or a society like a dry, sterile machine to be fixed by mechanical administrative commands.

Reading “De quoi l'histoire nous instruit-elle?” does not reduce nó to a negative cynic amidst the chằng chịt (densely tangled) rumors out there; on the contrary, it flattens the turbulence within its chest, rendering it strangely composed and at peace. Contemplating. Nó momentarily sits in absolute stillness in the corner of the office, standing upright beside the high table of integrity as if to gaze back at itself… of yesterday. History may not instruct us on how to amass rapid wealth, nor does it maneuver the shortcuts to construct splendid, million-dollar villas, but it teaches us how to be human—how to preserve the unadulterated warmth of kindness and yêu thương (love) in the middle of a chaotic era.

Thứ Năm, 26 tháng 2, 2026

[Sách] Tuần trăng mật - Patrick Modiano

 


"Sự biến mất đôi khi không phải là một sự kết thúc, mà là cách duy nhất để ta tìm thấy sự thật hiện diện ngay trong những gì đã mất."

Nó bước chân lên đường phố Paris, lắng nghe tâm sự của Patrick Modiano—người được mệnh danh là "nhà khảo cổ ký ức", như cách giúp ông đạt được giải Nobel (thứ vốn dĩ chẳng phải là đích đến cuối cùng của giới nghiên cứu và sáng tạo).

Có những kẻ lại khao khát được biến mất. Nếu Sang Young Park dùng ánh đèn neon Seoul để soi rọi sự cô độc, thì Modiano lại dùng làn sương mù của Paris để che giấu những linh hồn đang đi tìm một bến đỗ không tên.

Một cuộc đời bị ám ảnh bởi sự chiếm đóng của Pháp. Patrick Modiano khắc ghi những cái tên bị gạch xóa trong lịch sử, và về những người đã ra đi không để lại dấu vết. Văn phong của ông được gọi là "petite musique" (khúc nhạc nhỏ)—vừa mơ hồ, vừa dìu dặt, nhưng lại có sức công phá mãnh liệt vào tâm trí kẻ lữ hành. Mỉa mai. Ngôn ngữ của ông lại phảng phất của nét đẹp của ngôn từ Pháp. 

Ông dẫn nó đi qua những địa chỉ cũ, những khách sạn rẻ tiền, những tờ báo vàng ố, rồi thả nó ở đó tự mình cảm nhận sự khắc nghiệt của thời gian. 

"Chúng ta đều là những linh hồn lưu vong đang đi tìm một bến đỗ không có trên bản đồ, trong những tuần trăng mật kéo dài suốt cả một kiếp người cô độc."

Nó nghe lời tâm sự của Jean B, một người đàn ông quyết định rời bỏ cuộc đời mình. Giữa lúc đáng lẽ phải bay sang Brazil để làm phim, anh lại chọn cách thu mình vào một khách sạn ở ngoại ô Paris dưới một cái tên giả. 

Jean B kể việc mình bị thu hút. Anh bị ám ảnh bởi câu chuyện của Ingrid và Rigaud—một cặp đôi mà anh đã gặp hai mươi năm trước, những người cũng từng trốn chạy trong một "tuần trăng mật" giả tạo vào năm 1942 để thoát khỏi vòng vây của phát xít. Jean B. không chỉ đi tìm Ingrid; anh đang đi tìm lại "tuần trăng mật" của chính mình, tìm lại cái thuở thanh xuân mà anh đã "phó mặc" cho dòng chảy vô tình của sự nghiệp và danh vọng.

"Có những lúc tôi có cảm giác như mình đang bước đi trong một thị trấn bị bỏ hoang, nơi mà mỗi góc phố đều lưu giữ hơi thở của một người đã biến mất."

Ingrid và Rigaud hiện lên như những "con chim nhại" (như trong sách của Harper Lee) hót giữa bóng tối của chiến tranh. 

Ingrid cũng là một đứa trẻ bị lịch sử bỏ quên, một linh hồn không có giấy tờ, lẩn khuất trong những hành lang khách sạn. Sự thấu cảm mà Jean B. dành cho Ingrid chính là sợi dây duy nhất kết nối anh với nhân tính. Anh dành cả những ngày "ẩn dật" của mình để chắp vá lại cuộc đời của một người đàn bà đã tự sát, để chắc chắn rằng cô không bị "bỏ quên" thêm một lần nữa trong hố đen của lịch sử.

"Ký ức là một thứ ánh sáng yếu ớt, chỉ đủ để ta thấy được những vết nứt, nhưng chính ở đó, ta thấy được vẻ đẹp của sự tồn tại."

Tuần trăng mật – Không chỉ là một câu chuyện tình buồn, đó là bản hướng dẫn để ta tìm thấy "thiên thần" ngay trong những làn sương mờ của quá khứ. 

***


"Disappearance is sometimes not an end, but the only way for us to find the truth present within what has been lost."

Saigon at the year's end, mackerel clouds still wander overhead. It takes a sip of bitter coffee; the "Winter" of Vivaldi lingers in its ears. Outside, the stream of vehicles "roars by with a dizzying rush," a reminder of a frantic reality where humans always fear being forgotten. Yet, there are those who long to disappear.

It walks the streets of Paris, listening to the confessions of Patrick Modiano—the man dubbed the "archaeologist of memory," a title that helped him secure the Nobel Prize (an accolade that, in itself, was never the ultimate destination for true researchers and creators).

If Sang Young Park uses the neon lights of Seoul to illuminate loneliness, Modiano uses the fog of Paris to hide souls searching for a nameless harbor. His is a life haunted by the French Occupation. Modiano meticulously records the names erased from history and the people who departed without leaving a trace. His writing style is known as "petite musique" (a little music)—vague, rhythmic, yet possessing a fierce impact on the traveler's mind. Ironically, his language still carries the profound beauty of French prose. He leads it through old addresses, cheap hotels, and yellowed newspapers, dropping it there to feel the cruelty of time for itself.

"We are all exiled souls searching for a harbor that is not on the map, in honeymoons that last a whole lifetime of loneliness."

It listens to the confessions of Jean B., a man who decides to abandon his own life. While he was supposed to fly to Brazil to make a film, he chooses instead to withdraw into a hotel in the suburbs of Paris under a pseudonym. Jean B. speaks of his attraction to a certain mystery. He is haunted by the story of Ingrid and Rigaud—a couple he met twenty years prior, who also fled in a fake "honeymoon" in 1942 to escape the Nazi dragnet. Jean B. is not just looking for Ingrid; he is looking for his own "honeymoon," rediscovering the youth he had "abandoned" to the indifferent current of career and fame.

"There are times when I have the feeling of walking in a deserted town, where every street corner preserves the breath of someone who has disappeared."

Ingrid and Rigaud appear like "mockingbirds" (as in Harper Lee's writing) singing amidst the darkness of war. Ingrid is also a child forgotten by history, a soul without papers, lurking in hotel corridors. The empathy that Jean B. feels for Ingrid is the only thread connecting him to humanity. It observes how he spends his secluded days piecing together the life of a woman who committed suicide, to ensure she is not "forgotten" once more in the black hole of history.

"Memory is a faint light, only enough for us to see the cracks, but it is precisely there that we find the beauty of existence."

Honeymoon – Not just a sad love story, but a guide to finding the "angel" within the misty fogs of the past.

Thứ Năm, 13 tháng 11, 2025

[Sách] Giáo dục Việt Nam dưới thời thuộc địa - Nguyễn Thụy Phương

 

"Chỉ còn tinh thần hiếu học vốn là bản sắc văn hóa Việt vẫn được coi trọng, vì học hành là con đường tiến thân để thành đạt. Người Pháp đã biết cách đặt thuộc tính văn hóa Việt này vào hệ thống giáo dục thuộc địa tại Đông Dương."

Nó bước đi chậm rãi trong sân trường cũ, cảm giác như khung thời gian vừa vượt qua một quãng đường xuyên không. Lập tức trở về với những ngày tháng người Pháp cày cắm ý đồ thôn tính bằng giáo dục, bằng sự cài cắm khéo léo và cả sự trăn trở lớn lao: làm sao để thay đổi một nền Nho giáo cũ kỹ đã neo giữ dân tộc quá lâu. "Lâu chê cũ, mới chê non"—cái thế lưỡng nan của một thời kỳ chuyển giao không bao giờ dễ dàng.

"Giáo dục Việt Nam dưới thời thuộc địa" là công trình nghiên cứu dựa trên luận án Tiến sĩ Lịch sử Giáo dục của Tiến sĩ Nguyễn Thụy Phương, cung cấp một cái nhìn đa chiều, bình tâm và hệ thống về di sản giáo dục Pháp tại Đông Dương, đặc biệt là Việt Nam, từ cuối thế kỷ 19 đến năm 1945.

Cuốn sách nổi bật với việc sử dụng hai thuật ngữ ẩn dụ: "Huyền thoại Đỏ" (quan điểm ca ngợi, tô hồng sứ mệnh khai hóa) và "Huyền thoại Đen" (quan điểm chỉ trích, phê phán sự đàn áp và chính sách ngu dân). Tác giả không chọn đứng về phía nào, mà phân tích cả hai luồng quan điểm này đã được cả người thống trị và người bị trị phát ngôn ra sao.

1. Phân tích "Sứ mạng khai hóa" và Cơ chế Thao túng

Cuốn sách tập trung làm rõ nguồn gốc của luận thuyết "sứ mạng khai hóa" (mission civilisatrice) của Đế chế Pháp. Luận thuyết này, chịu ảnh hưởng của thuyết tiến hóa sinh học, đã biện minh cho sự xâm lược bằng cách tự đặt Pháp vào vị thế kẻ mang văn minh, giải thoát dân tộc bị trị khỏi sự "mông muội".

Tác giả chỉ ra rằng, hệ thống giáo dục Pháp tại Đông Dương được thiết lập một cách đầy đủ nhưng lại được vận hành bằng chính sách cản bước tầng lớp tinh hoa Việt. Việc duy trì tinh thần hiếu học của người Việt Nam đã được người Pháp tận dụng, nhưng cánh cửa tiến lên bậc trung học và đại học luôn bị siết chặt, đặc biệt là khi tình hình chính trị căng thẳng.

  • "Tụi trí thức hả, chúng tôi đâu có cần!" 

2. Sự đấu tranh của "Thế hệ 1925"

Cuốn sách khắc họa rõ nét mâu thuẫn nội tại của những người Việt Nam được thụ hưởng nền giáo dục mới (thường được gọi là "Thế hệ 1925"). Họ được dạy về tự do, về tinh thần phản biện của Khai sáng Pháp, nhưng khi trở về quê hương lại đối diện với một thực tế hoàn toàn trái ngược:

  •  "Những ai du học ở Pháp trở về đều chung một suy nghĩ rằng, những giá trị đang thịnh hành ở chính quốc đều bị mất giá trên chính xứ sở của họ."

Chính sự nhận ra mâu thuẫn này đã thúc đẩy họ sử dụng những kĩ năng và kiến thức tiếp thu được từ nhà trường Pháp để đấu tranh cho độc lập và cải tổ xã hội, biến giáo dục thành một công cụ phản kháng mạnh mẽ.

3. Di sản đa diện

Nguyễn Thụy Phương đưa ra kết luận rằng, di sản giáo dục thuộc địa là một "gói" phức hợp: vừa có những đóng góp về chữ Quốc ngữ, về hệ thống trường lớp (Huyền thoại Đỏ), vừa là một công cụ kiểm soát chính trị, tước đoạt cơ hội của người Việt (Huyền thoại Đen). Cuốn sách kêu gọi độc giả có cái nhìn đa diện, không tô hồng cũng không chỉ trích một cách tuyệt đối về quá khứ.

"Giáo dục Việt Nam dưới thời thuộc địa" là một công trình nghiên cứu học thuật cần thiết để hiểu thấu đáo về lịch sử giáo dục cận đại. Tác phẩm không chỉ cung cấp dữ liệu mà còn đặt nền móng cho cách tiếp cận lịch sử bằng tư duy phản biện, giúp thế hệ sau đánh giá đúng di sản phức tạp của thời kỳ thuộc địa.

***



"Only the traditional Vietnamese value of hard work and studiousness remained valued, as education was still seen as the path to success and advancement. The French knew how to integrate this Vietnamese cultural trait into the colonial education system in Indochina."

I walked slowly in the old schoolyard, feeling as though time had leaped across a cosmic distance. I was immediately transported back to the days when the French zealously pursued their assimilation agenda through education, skillfully implanting their influence while struggling with the enormous challenge: how to transform an obsolete Confucian system that had held the nation stagnant for too long. "The old is criticized as obsolete, the new is criticized as immature"—the dilemma of a transitional era is never easy.

"Vietnamese Education under the Colonial Period" is a research work based on the doctoral thesis of Dr. Nguyễn Thụy Phương, providing a multi-faceted, balanced, and systematic view of the French educational legacy in Indochina, specifically Vietnam, from the late 19th century to 1945.

The book stands out for its use of two metaphors: the "Red Myth" (the view that praises and romanticizes the civilizing mission) and the "Black Myth" (the critical view that condemns oppression and the policy of deliberate under-education). The author chooses no side but analyzes how both perspectives were articulated by both the rulers and the ruled.

1. Analysis of the "Civilizing Mission" and the Mechanism of Control

The book focuses on clarifying the origin of the French Empire's doctrine of the "mission civilisatrice". This doctrine, influenced by biological evolution theory, justified the invasion by placing France in the position of the civilizer, liberating the colonized people from "barbarism."

The author points out that the French education system in Indochina was fully established but operated under a policy of impeding the Vietnamese elite class. The enduring Vietnamese value of studiousness was exploited by the French, but the path to high school and university was constantly restricted, especially during periods of political tension.

  • Quote (On obstructing the elite): "You intellectuals, we don't need them!" (This is the statement of Cochinchina Governor Maurice Cognacq to revolutionary Nguyễn An Ninh in 1924, a quote Dr. Nguyễn Thụy Phương uses as an epigraph, revealing the colonial administration's policy of limiting the training of Vietnamese intellectuals.)

2. The Struggle of the "1925 Generation"

The book clearly depicts the internal conflict of Vietnamese people who benefited from the new education (often called the "1925 Generation"). They were taught the French Enlightenment's ideals of freedom and critical thinking, but upon returning home, they faced a starkly contradictory reality:

  • Quote (On the devaluation of knowledge in the colonies): "All those who studied abroad in France shared the view that the values thriving in the métropole were devalued in their own country."

It was this realization of contradiction that motivated them to use the skills and knowledge acquired in French schools to fight for independence and social reform, turning education into a powerful tool of resistance.

3. The Multifaceted Legacy

Nguyễn Thụy Phương concludes that the colonial educational legacy is a complex "package": it included positive contributions like the Quốc Ngữ script and a systematic school system (The Red Myth), but also served as a tool for political control and the denial of opportunity to the Vietnamese people (The Black Myth). The book urges readers to adopt a multi-faceted view, neither completely romanticizing nor absolutely condemning the past.

The book "Vietnamese Education under the Colonial Period" is an essential academic work for thoroughly understanding modern educational history. The work not only provides data but also lays the groundwork for approaching history with critical thinking, helping subsequent generations accurately assess the complex legacy of the colonial era.

Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2025

[Sách] Người ăn chay - Han Kang

"Tôi đã mơ thấy mình biến thành một cái cây."

Sau "Bản chất của người", nó biết rằng việc dấn thân vào thế giới của Han Kang cũng giống như việc mở một cánh cửa, để rồi không chắc chắn liệu mình có muốn quay lại hay không. Cuốn sách đó là một nhát cắt tàn nhẫn vào lịch sử, nhưng Người ăn chay lại là một nhát cắt sâu hơn vào bản ngã, vào một nỗi đau cá nhân, âm ỉ và khó hiểu hơn nhiều. Nó là câu chuyện về một sự phản kháng lặng thầm, một sự chối bỏ đầy tuyệt vọng đối với cái gọi là bản tính "người".

Nó như đứng ở một trạm dừng chân xe buýt, nhìn Han Kang đặt bàn tay mỏng manh, với những sợi gân xanh như đang luồn dưới lớp da trắng, hun đúc cho những dòng máu nóng đang chạy ngược xuôi khi hơi lạnh của thân cây lúc chạm vào, gây một cảm giác kỳ lạ để viết lên một tác phẩm "Người ăn chay" ở những chương cuối cùng

Câu chuyện bắt đầu với Yeong-hye, một người phụ nữ bình thường, cam chịu. Rồi một đêm nọ, cô đột ngột từ bỏ việc ăn thịt, không phải vì lý tưởng hay sức khỏe, mà vì một cơn ác mộng kinh hoàng. Quyết định tưởng chừng đơn giản ấy lại trở thành tiếng súng đầu tiên cho một cuộc chiến không khoan nhượng. Nó thấy sự bạo lực hiển hiện ở khắp nơi: trong những bữa ăn gia đình, trong ánh mắt phán xét của người thân, và trong cả những đòn roi vô lý của người cha. Sự phản kháng của Yeong-hye không phải bằng lời nói, mà bằng chính cơ thể cô, bằng một sự biến đổi cực đoan và đau đớn.

Cuốn sách này khiến nó ám ảnh, bởi nó không chỉ nói về sự tàn ác của con người với con người, mà còn nói về sự tàn ác của chính bản thân chúng ta với chính mình. Cô chỉ muốn từ bỏ tất cả những gì thuộc về "người", để trở thành một cái cây, một phần của tự nhiên vô tri, nơi không có sự giết chóc, không có sự phán xét.

Đó là một câu nói nghe như tiếng khóc của tâm hồn, một khao khát được giải thoát khỏi gông cùm của thể xác. Nó chợt hiểu, cái mà Han Kang muốn nói không chỉ đơn thuần là việc ăn chay. Đó là một ẩn dụ mạnh mẽ cho sự tuyệt vọng cùng cực, khi một cá thể đơn độc chống lại cả một xã hội, chống lại một thế giới mà cô tin rằng đã mục ruỗng.

Sau tất cả, nó nhận ra rằng, hai cuốn sách của Han Kang, Người ăn chayBản chất của người, dù ra đời vào những thời điểm khác nhau nhưng đều cùng một chủ đề đau đáu: nỗi ám ảnh về bạo lực và sự nỗ lực tuyệt vọng để giữ lấy một chút bản năng nguyên thủy, thuần khiết. Trong khi Bản chất của người là câu chuyện về bạo lực tập thể, thì Người ăn chay là một cuộc chiến nội tâm, một sự giằng xé giữa bản năng và lý trí, giữa khao khát sống và khát vọng được chết đi để trở thành một thứ gì đó khác.

"Tôi chỉ muốn cởi bỏ tất cả, để tôi được là tôi, một cái cây."

Đọc Han Kang, nó luôn cảm thấy đau đớn. Nhưng sự đau đớn ấy là cần thiết, bởi nó buộc ta phải đối mặt với những góc tối của nhân loại và của chính bản thân mình. Cuốn sách là một tác phẩm để lại dư âm dài lâu, khiến ta phải tự vấn: giữa bộn bề của cuộc đời, ta đã vô tình trở thành "người" như thế nào, và liệu ta có đang sống một cuộc đời chỉ để tồn tại, mà quên đi những khao khát được là một thứ gì đó thuần khiết hơn?

https://chienphan.blogspot.com/2025/04/sach-ban-chat-cua-nguoi-han-kang.html

***

"I dreamed I had become a tree."

After reading "Human Acts," I knew that venturing into the world of Han Kang was like opening a door, uncertain whether I'd want to return. That book was a cruel slice of history, but "The Vegetarian" is an even deeper cut into the self, into a personal pain that is much more subtle and incomprehensible. It is a story of silent resistance, a desperate rejection of what it means to be "human."

It felt as though I was standing at a bus stop, watching Han Kang place her slender hand, with its blue veins visible beneath pale skin, against the cool surface of a tree trunk. It was a strange sensation that seemed to fuel her writing of the final chapters of "The Vegetarian."

The story begins with Yeong-hye, an ordinary, submissive woman. Then, one night, she abruptly gives up eating meat, not for ideals or health, but because of a terrifying nightmare. This seemingly simple decision becomes the first shot in a relentless war. It saw violence everywhere: in family meals, in the judgmental eyes of her relatives, and in her father's senseless beatings. Yeong-hye's resistance wasn't with words, but with her very body, through a transformation that was extreme and painful.

This book haunts me because it speaks not only of the cruelty of humans to one another but also of the cruelty we inflict upon ourselves. She only wanted to shed all that was "human" to become a tree, a part of an unconscious nature where there is no killing and no judgment.

That quote sounds like a cry from the soul, a desperate desire to be freed from the shackles of the body. I suddenly understood that what Han Kang wanted to convey was not just about vegetarianism. It is a powerful metaphor for utter despair, as a lone individual rebels against an entire society, against a world she believes has become rotten.

After all, I realized that Han Kang's two books, "The Vegetarian" and "Human Acts," despite being published at different times, share a common theme: the obsession with violence and the desperate attempt to hold on to a shred of primitive, pure instinct. While "Human Acts" is a story of collective violence, "The Vegetarian" is an internal battle, a struggle between instinct and reason, between the will to live and the desire to die to become something else.

"I just want to shed everything, so I can be me, a tree."

Reading Han Kang always feels painful. But that pain is necessary, for it forces us to confront the dark corners of humanity and of ourselves. The book is a work that leaves a lasting impression, making us question: amidst the chaos of life, how have we become "human" by accident, and are we living a life just to eat and to exist, while forgetting our longing to be something purer?

Thứ Sáu, 6 tháng 6, 2025

[Sách] Nghịch lý 13 - Higashino Keigo - Paradox 13


"Điều quan trọng nhất không phải là sự thật, mà là cách người ta tin vào sự thật đó."

Chiếc xe lăn bánh từ Hàng Châu trở lại Thượng Hải, bản thân dấn thân vào những nhịp thở của các nhân vật trong quyết định "tự vẫn" để trở về với thực tại trong một Paradox 13; "Nghịch lý 13". Chú nhóc tò mò cứ hỏi nó về con số 15. 

"Nghịch lý 13" của Higashino Keigo, bậc thầy trinh thám Nhật Bản, không chỉ là một cuốn tiểu thuyết giật gân, mà còn là một cuộc thử nghiệm tàn khốc về bản chất con người khi đứng trước lằn ranh sinh tử. Keigo đã một lần nữa chứng minh khả năng bậc thầy trong việc xây dựng cốt truyện phức tạp, cài cắm những bất ngờ không tưởng và đẩy người đọc vào một mê cung của những câu hỏi đạo đức, nơi sự thiện và ác trở nên mong manh hơn bao giờ hết.

"Trong một thế giới đầy rẫy nghịch lý, đôi khi sự lựa chọn duy nhất là chấp nhận nó." 

Trở lại Sài Gòn, Park Hyatt, gõ những dòng phím trong lúc MC tìm những con người may mắn từ Blanca city, bản thân vẫn chìm đắm vào trong câu chuyện của 13 con người bị lột trần căn tính khi đối diện với thực tế khắc nghiệt

Câu chuyện xoay quanh một nhóm mười ba người tưởng chừng không liên quan bị mắc kẹt trong một trò chơi sinh tồn bí ẩn. Từ một vụ án mạng oan ức, họ bị kéo vào một "thí nghiệm" kinh hoàng, nơi mỗi quyết định sống còn đều phải đánh đổi bằng những lựa chọn đầy rẫy sự phi lý và vô nhân đạo. Keigo không chỉ dừng lại ở việc khám phá bí ẩn của vụ án hay kẻ chủ mưu, mà ông còn đi sâu vào tâm lý nhân vật, phơi bày những mặt tối ẩn giấu khi con người bị đẩy đến giới hạn cuối cùng.

"Liệu ranh giới giữa đúng và sai có còn ý nghĩa gì khi sinh mạng bị đe dọa?" 

Giọng văn của Keigo trong "Nghịch lý 13" vẫn giữ được sự lạnh lùng, khách quan nhưng lại vô cùng khiến người đọc ám ảnh. Ông không phán xét, chỉ miêu tả, nhưng chính cách miêu tả trần trụi về bản năng sinh tồn, sự ích kỷ, và cả những tia sáng hy vọng nhỏ nhoi trong hoàn cảnh tuyệt vọng, đã tạo nên sức nặng cho tác phẩm. Mỗi chương sách như một mảnh ghép, từ từ hé lộ một bức tranh lớn hơn về một xã hội đầy rẫy những định kiến, sự bất công và sự dễ dàng bị thao túng.

Cuốn sách không chỉ là một trò chơi trí tuệ thách thức độc giả, mà còn là một lời cảnh tỉnh về "lời nguyền" của sự phán xét vội vànghậu quả của những quyết định thiếu suy xét. "Nghịch lý 13" buộc người đọc phải tự đặt câu hỏi: Nếu ở vào hoàn cảnh đó, liệu ta có thể giữ vững được nhân tính?

Vì "Nghịch lý 13" tập trung vào diễn biến tâm lý và tình huống, những trích dẫn thường mang tính chất gợi mở và đầy ám ảnh:

"Bóng tối lớn nhất không nằm ở sự căm ghét, mà ở sự thờ ơ." 

Higashino Keigo đã thành công trong việc tạo ra một tác phẩm trinh thám không chỉ lôi cuốn mà còn sâu sắc về mặt tư tưởng. "Nghịch lý 13" không chỉ là một câu đố cần giải, mà là một trải nghiệm tâm lý mạnh mẽ, buộc người đọc phải đối diện với những góc khuất trong tâm hồn mình và suy ngẫm về những "nghịch lý" tồn tại trong xã hội. Đây là một cuốn sách ám ảnh, nhưng vô cùng đáng giá, để lại dư âm dài lâu sau khi trang sách cuối cùng được khép lại.

***

"It's not the truth that matters most, but how people believe in that truth."

The car rolled from Hangzhou back to Shanghai, and I delved into the rhythm of the characters' decisions to "self-destruct" and return to reality in Paradox 13. The curious little boy kept asking me about the number 15.

"Paradox 13" by Higashino Keigo, the Japanese master of detective fiction, is not merely a thriller; it is a brutal examination of human nature when facing the brink of life and death. Keigo once again demonstrates his masterful ability to construct complex plots, embed unimaginable surprises, and pull readers into a maze of ethical questions, where good and evil become more fragile than ever.

"In a world full of paradoxes, sometimes the only choice is to accept it."

"Returning to Saigon, at the Park Hyatt, I typed these lines while the MC searched for lucky individuals from Blanca City, still deeply immersed in the story of 13 people stripped bare of their identities when confronted with harsh reality.

The story revolves around a group of thirteen seemingly unrelated individuals trapped in a mysterious survival game. Pulled in from a wrongful murder case, they are thrust into a horrifying "experiment," where every life-or-death decision must be traded for choices fraught with absurdity and inhumanity. Keigo doesn't merely uncover the mystery of the case or the mastermind; he delves deeply into the characters' psychology, exposing the hidden dark sides when people are pushed to their ultimate limits.

"Does the line between right and wrong still hold meaning when a life is threatened?"

Keigo's writing style in "Paradox 13" remains cold, objective, yet incredibly haunting. He doesn't judge, merely describes, but it is this stark portrayal of survival instincts, selfishness, and even tiny glimmers of hope in desperate circumstances that gives the work its weight. Each chapter is like a puzzle piece, slowly revealing a larger picture of a society riddled with prejudices, injustice, and susceptibility to manipulation.

The book is not just an intellectual game challenging readers; it is also a warning about the "curse" of hasty judgment and the consequences of ill-considered decisions. "Paradox 13" forces readers to ask themselves: If in that situation, could I maintain my humanity?

As "Paradox 13" focuses on psychological developments and situations, the quotes often have a suggestive and haunting quality:

"The greatest darkness lies not in hatred, but in indifference."

Higashino Keigo has succeeded in creating a detective novel that is not only captivating but also profound in its thought. "Paradox 13" is not merely a puzzle to solve, but a powerful psychological experience, forcing readers to confront the hidden corners of their own souls and reflect on the "paradoxes" that exist in society. This is a haunting, yet incredibly worthwhile book, leaving a lasting impression long after the final page is turned.

Thứ Ba, 8 tháng 4, 2025

[Sách] Bản chất của người - Han Kang

“Có những nỗi đau không thể kể lại – nhưng cũng không thể im lặng”
 ​
Hoàn cảnh giúp nhận diện bản chất, con người cũng là một sinh vật nằm trong chuổi hoàn cảnh được chính con người tạo ra. Nghiệt ngã. Con người sẽ tàn nhẫn với con người. 

"Bản chất của người" của Han Kang là một tác phẩm văn học đầy ám ảnh, đưa độc giả quay về những ngày tháng đau thương của Phong trào Dân chủ Gwangju năm 1980 tại Hàn Quốc. Qua lăng kính của nhiều nhân vật khác nhau, cuốn sách tái hiện chân thực những mất mát, đau đớn và sự tàn khốc của lịch sử.​


Han Kang không chỉ kể lại sự kiện, mà còn đi sâu vào tâm hồn con người, khám phá những góc khuất tối tăm nhất của bản chất nhân loại. Những câu hỏi về đạo đức, lương tâm và phẩm giá con người được đặt ra một cách mạnh mẽ, khiến người đọc không khỏi trăn trở:​

"Có phải con người là một sinh vật tàn nhẫn từ trong bản chất? Hay đó chỉ là những trải nghiệm phổ biến của chúng ta?" ​

Bằng ngòi bút tinh tế và đầy cảm xúc, Han Kang đã khắc họa một bức tranh sống động về nỗi đau và sự kiên cường của con người trước nghịch cảnh. "Bản chất của người" không chỉ là một lời nhắc nhở về quá khứ đau thương, mà còn là một lời cảnh tỉnh về giá trị của sự sống và phẩm giá con người.

Có những cuốn sách ta đọc để giải trí. Có những cuốn sách ta đọc để hiểu thêm thế giới. Nhưng cũng có những cuốn sách, sau khi gấp lại, ta không thể nào là mình của trước đó nữa.

Han Kang không viết bằng ngôn từ đơn thuần – chị viết bằng vết cắt. Mỗi chương là một lát cắt của sự thật, của ký ức, của đau thương. Mỗi nhân vật là một nhân chứng. Một người còn sống để kể lại. Một người đã chết nhưng vẫn chưa thể yên nghỉ. Một người viết, một người nhớ, một người quên – hoặc cố gắng quên.

“Làm sao có thể nói về cái chết của người khác bằng giọng văn trôi chảy? Làm sao có thể nói bằng thứ tiếng trơn tru, khi ngôn từ của chúng ta cũng rỉ máu?”

Những cái chết không có lý do – và những ký ức không được phép lãng quên

Cuốn tiểu thuyết lấy bối cảnh Gwangju, 1980 – một chương đen tối trong lịch sử Hàn Quốc, khi hàng trăm người dân (trong đó có cả học sinh, sinh viên) bị quân đội đàn áp dã man trong một cuộc biểu tình đòi dân chủ. Những xác chết bị chất đống. Những người sống sót bị truy đuổi, tra tấn, và buộc phải im lặng.

Han Kang không dựng lại lịch sử. Chị đặt chúng ta vào giữa nó.

Chị bắt đầu với xác một cậu bé 15 tuổi tên là Dong-ho – và từ đó, những linh hồn cứ thế lần lượt lên tiếng. Mỗi chương là một “hành động” (act) – như thể ta đang xem một vở kịch buồn mà từng nhân vật đều biết trước kết cục.

Cái nhìn vào bản chất con người – qua tận cùng của cái ác

“Bản chất của người” không phải là một bản cáo trạng. Nó không buộc tội. Không phán xét. Nhưng nó cũng không làm lành. Không xoa dịu. Nó bóc trần – bằng sự im lặng, bằng cái nhìn thẳng vào sự bất công, và nhất là, bằng câu hỏi chưa lời đáp:

“Chúng ta có thực sự là con người, nếu đứng trước sự đau đớn của kẻ khác mà không cảm thấy gì?”

Han Kang cho thấy con người có thể trở nên tàn ác – nhưng cũng có thể yêu thương đến tận cùng. Có thể bị biến thành công cụ, nhưng vẫn giữ được phẩm giá cuối cùng.

“Cậu muốn chạm vào một ai đó – không phải bằng tay, mà bằng trái tim. Như thể sự tồn tại của cậu chỉ còn có thể được chứng minh qua một lần chạm đó.”

Văn chương không để giải trí – mà để ghi nhớ

Có người bảo đây là cuốn tiểu thuyết "quá nặng", "quá buồn", "quá ám ảnh". Nhưng làm sao có thể viết nhẹ nhàng về một cuộc thảm sát? Làm sao có thể kể một cách bình thản về những cái chết bị phủ nhận?

Han Kang chọn cách kể không ồn ào. Chị không hô khẩu hiệu. Chị viết bằng sự kiên nhẫn và trầm lặng – như một người gói những mảnh vỡ ký ức vào từng đoạn văn, trao lại cho độc giả như một lời nhắn nhủ:

“Hãy nhớ giùm – cho những người không còn cơ hội được kể.”

"Bản chất của người" là một cuốn sách không dễ đọc – nhưng rất cần đọc. Không chỉ để hiểu lịch sử Hàn Quốc, mà còn để soi chiếu vào lịch sử nơi mình sống, vào tâm hồn chính mình.

Vì đôi khi, điều khiến ta thực sự là con người – không phải là chiến thắng, mà là ký ức. Không phải là lý trí, mà là lòng trắc ẩn.

***

"There are pains that cannot be told — and yet cannot be silenced."

Circumstances reveal essence. And humans, too, are creatures shaped by circumstances — often created by other humans. Brutal. Humans can be cruel to one another.

The Human Acts by Han Kang is a haunting literary work that takes readers back to the tragic days of the 1980 Gwangju Uprising in South Korea. Through the eyes of multiple narrators, the book reconstructs the raw wounds, losses, and unspeakable brutality of that period.

But Han Kang doesn't merely recount events — she delves into the very soul of humanity, uncovering the darkest corners of our nature. Moral dilemmas, conscience, and human dignity are laid bare, raising uncomfortable yet necessary questions:

“Are we inherently cruel beings? Or is cruelty simply the shared experience of our time?”

With a voice both delicate and intense, Han Kang paints a vivid portrait of human suffering and resilience. The Human Acts is not just a remembrance of past tragedy, but a powerful reminder of the value of life and human dignity.

There are books we read for entertainment. Some, to better understand the world. But then there are those rare books — after which we are never quite the same again.

Han Kang doesn’t write in mere words — she writes in wounds. Each chapter is a cut: of truth, of memory, of grief. Each character is a witness. One lives to tell. One dies without peace. One writes. One remembers. One forgets — or tries to.

“How can one speak of another’s death with fluent prose? How can our language remain smooth, when even our words bleed?”

These are deaths without reason — and memories that must not be forgotten.

Set against the backdrop of Gwangju, 1980 — one of the darkest moments in South Korea’s history — The Human Acts reveals how hundreds of civilians, including students, were slaughtered during a democratic protest. Bodies piled. Survivors hunted, tortured, and silenced.

Han Kang does not reconstruct history. She places us inside it.

The story begins with the body of a 15-year-old boy named Dong-ho — and from there, the voices of the dead and living alike begin to speak. Each chapter unfolds like an "act" in a sorrowful play where everyone already knows the ending.

A glimpse into human nature — through the very heart of darkness.

The Human Acts is not an indictment. It does not accuse. It does not judge. But neither does it heal or console. It strips bare — with silence, with the direct gaze into injustice, and most of all, with unanswered questions:

“Can we still call ourselves human, if we feel nothing in the face of another’s pain?”

Han Kang shows that humans can be cruel — and yet capable of unimaginable love. That we can be reduced to mere tools — and yet still hold on to our final dignity.

“You wanted to touch someone — not with your hands, but with your heart. As though your existence could only be proven by that one touch.”

Literature not to entertain — but to remember.

Some say this book is "too heavy", "too sad", "too haunting". But how can one write lightly about a massacre? How can one recount calmly the deaths that were denied?

Han Kang chooses not to shout. She doesn’t chant slogans. She writes with quiet patience — like someone wrapping shards of memory into paragraphs, handing them to us with a whisper:

“Remember — for those who no longer have the chance to tell their story.”

The Human Acts is not an easy read — but it is a necessary one. Not just to understand Korean history, but to reflect on the history of our own places. Our own souls.

Because sometimes, what makes us truly human — is not victory, but memory. Not logic, but compassion.

Thứ Hai, 20 tháng 1, 2025

[Sách] Wabi-Sabi - Những suy nghĩ thêm – Leonard Koren


"Wabi-Sabi không phải là một phong cách mà là một cách nhìn thế giới."

Đơn giản và xúc tích theo đúng tinh thần của Wabi-Sabi. Sau thành công của Wabi-Sabi: Cho nghệ sĩ, nhà thiết kế, nhà thơ và triết gia, Leonard Koren tiếp tục hành trình khám phá triết lý thẩm mỹ Nhật Bản với Wabi-Sabi: Những suy nghĩ thêm. Cuốn sách này không chỉ mở rộng những ý niệm về Wabi-Sabi mà còn đào sâu hơn vào cách tư duy về cái đẹp, thời gian, và bản chất của sự không hoàn hảo.

Sự vô thường của cái đẹp

Nếu như cuốn sách đầu tiên của Koren giúp người đọc làm quen với Wabi-Sabi như một khái niệm thẩm mỹ, thì Những suy nghĩ thêm giống như một cuộc trò chuyện thân mật, nơi tác giả chia sẻ những suy ngẫm cá nhân về bản chất của Wabi-Sabi trong đời sống hàng ngày.

"Wabi-Sabi là vẻ đẹp của những thứ không hoàn hảo, vô thường và dở dang."

Trong thế giới ngày càng hướng tới sự hoàn hảo và công nghệ hóa, Koren nhấn mạnh rằng Wabi-Sabi không phải là thứ ta có thể học qua sách vở hay công thức cố định. Nó là một cách cảm nhận, một trạng thái tâm hồn, một sự đồng điệu với tự nhiên và dòng chảy của thời gian.

Wabi-Sabi trong đời sống và sáng tạo

Một trong những điểm thú vị của cuốn sách là cách Koren liên hệ Wabi-Sabi với những lĩnh vực sáng tạo như nghệ thuật, kiến trúc, thiết kế và triết học. Ông đặt câu hỏi về cách con người nhìn nhận cái đẹp, về giá trị của những thứ cũ kỹ, không hoàn chỉnh, thậm chí là đổ nát.

"Sự hấp dẫn của Wabi-Sabi không nằm ở những gì hào nhoáng, mà ở những gì tinh tế và lặng lẽ tồn tại."

Tác giả cũng nhấn mạnh rằng Wabi-Sabi không thể bị thương mại hóa hay biến thành một phong trào nhất thời. Nó không phải là một xu hướng trang trí, mà là một nhận thức về sự tạm bợ của vạn vật, một sự tôn trọng những dấu vết của thời gian.

Sống cùng Wabi-Sabi

Cuốn sách không chỉ dành cho những ai yêu thích nghệ thuật hay triết học mà còn cho bất cứ ai đang tìm kiếm sự cân bằng trong cuộc sống. Nó khuyến khích ta chậm lại, trân trọng những khoảnh khắc giản dị và học cách chấp nhận sự không hoàn hảo – trong thế giới xung quanh và trong chính bản thân mình.

"Mọi thứ đều không hoàn hảo, và chính điều đó làm cho chúng trở nên đẹp."

Wabi-Sabi: Những suy nghĩ thêm là một cuốn sách đầy chất thơ, mang đến những góc nhìn sâu sắc hơn về một triết lý sống có sức ảnh hưởng mạnh mẽ. Đây không phải là một quyển sách để đọc vội, mà là để chậm rãi nghiền ngẫm, để cảm nhận từng con chữ như một làn gió nhẹ lướt qua – tinh tế, khiêm nhường, nhưng để lại dư vị sâu sắc.

Nếu bạn đã yêu thích Wabi-Sabi, cuốn sách này sẽ giúp bạn hiểu nó theo một cách trọn vẹn hơn – không phải như một khái niệm cố định, mà như một cảm giác lặng lẽ, tinh tế, len lỏi trong từng khoảnh khắc của cuộc sống.

https://doisales.com.vn/index.php/2025/01/20/sach-wabi-sabi-nhung-suy-nghi-them-leonard-koren/

***

Wabi-Sabi is not a style but a way of seeing the world.

Simple and succinct, in true Wabi-Sabi spirit. After the success of Wabi-Sabi: For Artists, Designers, Poets & Philosophers, Leonard Koren continues his journey into the Japanese aesthetic philosophy with Wabi-Sabi: Further Thoughts. This book not only expands on the concepts of Wabi-Sabi but delves deeper into the perception of beauty, time, and the nature of imperfection.

The Impermanence of Beauty

If Koren’s first book introduced readers to Wabi-Sabi as an aesthetic concept, Further Thoughts feels more like an intimate conversation, where the author shares his personal reflections on the essence of Wabi-Sabi in everyday life.

"Wabi-Sabi is the beauty of things imperfect, impermanent, and incomplete."

In a world increasingly driven by perfection and technology, Koren emphasizes that Wabi-Sabi is not something one can learn from textbooks or apply through rigid formulas. It is a way of feeling, a state of mind, a quiet harmony with nature and the passage of time.

Wabi-Sabi in Life and Creativity

One of the most intriguing aspects of the book is how Koren connects Wabi-Sabi to creative fields such as art, architecture, design, and philosophy. He questions how we perceive beauty, the value of things that are old, unfinished, or even decayed.

"The allure of Wabi-Sabi lies not in the ostentatious but in the subtle and quietly existing."

The author also stresses that Wabi-Sabi cannot be commercialized or turned into a fleeting trend. It is not a decorative style but an awareness of the transience of all things—a reverence for the marks left by time.

Living with Wabi-Sabi

This book is not only for those who love art and philosophy but for anyone seeking balance in life. It encourages us to slow down, to cherish simplicity, and to embrace imperfection—not just in the world around us but also within ourselves.

"Nothing is perfect, and that is what makes it beautiful."

Wabi-Sabi: Further Thoughts is a poetic, thought-provoking book that offers a deeper perspective on a philosophy with profound influence. It is not a book to rush through, but one to savor slowly, allowing each word to settle like a gentle breeze—delicate, humble, yet deeply resonant.

If you have already fallen in love with Wabi-Sabi, this book will help you understand it more fully—not as a fixed concept, but as a quiet, subtle presence woven into the fabric of everyday life.

[Sách] Wabi-Sabi - Cho nghệ sĩ, nhà thiết kế, nhà thơ và triết gia - Leonard Koren

 

"Wabi-Sabi là vẻ đẹp của những điều không hoàn hảo, vô thường và dở dang." 

Sức hút về một nền văn hóa Nhật; nơi của những gã đam mê sáng tạo, đắm chìm trong công nghệ và sự sôi động của một nền kinh tế hiện tại như Mỹ hoặc Châu Âu, đã bắt đầu tìm lại những gì của giản đơn, thô sơ, dang dở lại ẩn chưa triết lý và vẻ đẹp ngở ngàng khi quân bình tâm, cảnh. 

Nếu bạn đã từng rung động trước một bức tường cũ với lớp sơn bong tróc, một tách trà mẻ viền hay sự tĩnh lặng của một buổi chiều thu, thì Wabi-Sabi – Cho nghệ sĩ, nhà thiết kế, nhà thơ và triết gia của Leonard Koren chính là cuốn sách dành cho bạn. Đây không chỉ là một quyển sách về thẩm mỹ, mà còn là một triết lý sống sâu sắc, một cách nhìn nhận thế giới qua lăng kính của sự đơn giản, tự nhiên và vô thường.

Wabi-Sabi – Vẻ đẹp của những điều không hoàn hảo

Wabi-Sabi là một khái niệm thẩm mỹ và triết học bắt nguồn từ Nhật Bản, mang trong mình tinh thần của Thiền tông. Nó đối lập với sự hào nhoáng, hoàn hảo và công nghiệp hóa của phương Tây. Wabi-Sabi tôn vinh sự giản dị, vẻ đẹp của tự nhiên và dấu ấn của thời gian.

"Wabi-Sabi là vẻ đẹp có thể khiến bạn rơi nước mắt."

Leonard Koren, vốn là một kiến trúc sư và nghệ sĩ, đã viết cuốn sách này như một cuộc hành trình khám phá bản chất của Wabi-Sabi, không theo cách tiếp cận hàn lâm mà thông qua sự chiêm nghiệm và cảm nhận. Ông giúp người đọc hiểu rằng Wabi-Sabi không chỉ là một phong cách nghệ thuật mà còn là một cách sống – một sự chấp nhận những điều không hoàn hảo và tôn vinh sự mong manh của cuộc đời.

Wabi-Sabi trong nghệ thuật và thiết kế

Trong nghệ thuật và thiết kế, Wabi-Sabi thể hiện qua sự bất đối xứng, thô mộc, giản đơn và gần gũi với thiên nhiên. Một chiếc chén gốm có vết nứt, một bức tranh với những đường nét chưa hoàn thiện hay một căn phòng với ánh sáng mờ ảo – tất cả đều mang trong mình hơi thở của Wabi-Sabi.

"Nếu một vật thể hoặc một biểu hiện nghệ thuật có thể khiến bạn cảm thấy bình yên, thì đó chính là Wabi-Sabi."

Koren nhấn mạnh rằng Wabi-Sabi không thể được định nghĩa chính xác mà chỉ có thể cảm nhận. Nó nằm trong những khoảnh khắc thoáng qua, những điều nhỏ bé mà đôi khi ta vô tình bỏ lỡ giữa bộn bề cuộc sống.

Wabi-Sabi – Một triết lý sống

Không chỉ trong nghệ thuật, Wabi-Sabi còn là một cách tiếp cận cuộc sống. Nó dạy ta biết trân trọng vẻ đẹp của sự già nua, sự biến đổi không ngừng và sự không hoàn hảo của chính mình.

"Cuộc sống thực sự là một chuỗi những khoảnh khắc Wabi-Sabi."

Trong một thế giới ngày càng chú trọng đến sự hoàn mỹ và tốc độ, Wabi-Sabi nhắc nhở ta sống chậm lại, trân trọng những điều giản dị và chấp nhận bản thân với tất cả những gì chưa hoàn hảo.

Wabi-Sabi – Cho nghệ sĩ, nhà thiết kế, nhà thơ và triết gia không chỉ dành cho những người làm nghệ thuật mà còn cho bất kỳ ai muốn tìm thấy sự bình yên trong cuộc sống. Đọc cuốn sách này, bạn sẽ học được cách nhìn nhận thế giới bằng một đôi mắt khác – đôi mắt biết yêu thương sự không hoàn hảo, biết trân trọng vẻ đẹp của những điều dở dang.

"Hạnh phúc không nằm ở sự hoàn hảo, mà ở sự chấp nhận và trân trọng những gì đang có."

https://doisales.com.vn/index.php/2025/01/20/sach-wabi-sabi-cho-nghe-si-nha-thiet-ke-nha-tho-va-triet-gia-leonard-koren/

***

Wabi-Sabi is the beauty of imperfection, impermanence, and incompleteness."

The allure of Japanese culture—where creativity thrives, technology advances, and the economy pulses with energy, much like in the U.S. or Europe—has led many to rediscover the simplicity, rawness, and incompleteness that hold profound philosophical depth and unexpected beauty in balancing mind and environment.

If you have ever been moved by an old wall with peeling paint, a chipped tea cup, or the stillness of an autumn afternoon, then Wabi-Sabi: For Artists, Designers, Poets & Philosophers by Leonard Koren is the book for you. This is not just a book about aesthetics but also a deep philosophy of life—a way of seeing the world through the lens of simplicity, nature, and impermanence.

Wabi-Sabi – The Beauty of Imperfection

Wabi-Sabi is an aesthetic and philosophical concept rooted in Japan, carrying the essence of Zen. It stands in contrast to the glamour, perfection, and industrialized ideals of the West. Wabi-Sabi embraces simplicity, the beauty of nature, and the marks left by time.

"Wabi-Sabi is a beauty that can bring you to tears."

Leonard Koren, an architect and artist, wrote this book as a journey to explore the essence of Wabi-Sabi—not through academic analysis but through contemplation and experience. He helps readers understand that Wabi-Sabi is not just an artistic style but also a way of life—a celebration of imperfection and an appreciation of life’s fleeting nature.

Wabi-Sabi in Art and Design

In art and design, Wabi-Sabi is reflected in asymmetry, roughness, simplicity, and a deep connection to nature. A cracked ceramic bowl, an unfinished brushstroke, or a dimly lit room—all carry the quiet breath of Wabi-Sabi.

"If an object or an artistic expression can bring you peace, then it embodies Wabi-Sabi."

Koren emphasizes that Wabi-Sabi cannot be strictly defined—it can only be felt. It exists in fleeting moments, in small, often-overlooked details amidst the chaos of life.

Wabi-Sabi – A Philosophy of Life

Beyond art, Wabi-Sabi is also a way of approaching life. It teaches us to appreciate the beauty of aging, the inevitability of change, and the imperfections within ourselves.

"Life itself is a series of Wabi-Sabi moments."

In a world obsessed with perfection and speed, Wabi-Sabi reminds us to slow down, embrace simplicity, and accept ourselves with all our flaws.

Final Thoughts

Wabi-Sabi: For Artists, Designers, Poets & Philosophers is not just for artists but for anyone seeking tranquility in life. Reading this book will teach you to see the world through different eyes—eyes that cherish imperfection and find beauty in the incomplete.

"Happiness does not lie in perfection but in acceptance and appreciation of what is."


Chủ Nhật, 12 tháng 1, 2025

[Sách] Khái niệm hệ thống pháp luật - Joseph Raz


"Pháp luật không phải là một bộ quy tắc cứng nhắc, mà là một thực thể sống, vận hành dựa trên các mối quan hệ nội tại và sự đồng thuận xã hội."

Con người ta thường phản kháng với sự thay đổi, điều mới hoặc sự mơ hồ. Phán kháng là đằng sau sự sợ hãi. Pháp luật là thứ được miêu tả tương đồng; bản thân đã từng lướt qua trong hành trình bán hàng của bản thân, xử lý sự vụ chỉ lắng nghe người  "am hiểu luật", thoáng qua, cho đến một ngày xử lý một sự việc mang tính chất hệ thống. Bản thân đã có một cái nhìn hoàn toán khác về pháp luật và cách xử lý các sự vụ mang tính pháp lý tụng đình. 

Hứng thú ít nhiều từ đó, chưa kể là chuổi ngày tiếp xúc với những con người làm công việc pháp lý, tuân thủ dưới mái nhà Toyota. Âu cũng là duyên. 

Joseph Raz là một trong những triết gia pháp lý có ảnh hưởng sâu rộng nhất trong thế kỷ 20, và tác phẩm Khái niệm hệ thống pháp luật của ông là một nghiên cứu kinh điển về triết học pháp luật. Với sự kết hợp giữa lý luận chặt chẽ và tư duy sắc bén, cuốn sách này cung cấp một cách nhìn mới mẻ và đầy thách thức về khái niệm hệ thống pháp luật.

Raz phân tích khái niệm về một hệ thống pháp luật qua lăng kính của chủ nghĩa pháp lý (legal positivism), trong đó ông nhấn mạnh:

Pháp luật là một hệ thống chuẩn mực (norms), không phải chỉ là tập hợp các quy định rời rạc.

Tính liên kết và nhất quán của các chuẩn mực trong một hệ thống pháp luật là điều kiện cốt lõi để hệ thống đó vận hành hiệu quả.

Raz cũng đặt câu hỏi quan trọng: Điều gì khiến một hệ thống pháp luật trở thành một hệ thống? Qua đó, ông khám phá cách các nguyên tắc pháp lý gắn kết với nhau, tạo ra trật tự và khả năng thực thi trong xã hội.

Raz đi sâu vào những khía cạnh cơ bản nhất của pháp luật mà chúng ta thường xem nhẹ, như:

Sự khác biệt giữa pháp luật và đạo đức.

Cách các chuẩn mực pháp luật tương tác với nhau để hình thành một thể thống nhất.

Vai trò của quyền lực và sự chính danh trong việc thực thi pháp luật.

Đây là một ý tưởng quan trọng, vì nó giúp chúng ta hiểu rằng một hệ thống pháp luật không chỉ là các quy định trên giấy tờ, mà còn là cách chúng được diễn giải, áp dụng và gắn kết với nhau.

"Pháp luật tồn tại không chỉ để kiểm soát, mà còn để hướng dẫn. Nó cung cấp cho con người một khuôn khổ để lựa chọn, để hiểu về trách nhiệm và quyền lợi của mình."

Quan điểm này nhấn mạnh vai trò tích cực của pháp luật trong việc định hình hành vi và thúc đẩy sự phát triển của xã hội.

Cuốn sách là một tác phẩm đầy thách thức nhưng đáng để đọc, đặc biệt với những ai quan tâm đến triết học pháp lý và bản chất của pháp luật. Một số bài học chính có thể rút ra từ tác phẩm:

Tính hệ thống: Một hệ thống pháp luật hiệu quả cần đảm bảo tính nhất quán, liên kết và khả năng thích ứng với những thay đổi xã hội.

Vai trò của quyền lực: Quyền lực pháp luật phải gắn liền với trách nhiệm và tính chính danh.

Tương tác giữa pháp luật và đạo đức: Mặc dù pháp luật và đạo đức không đồng nhất, chúng thường giao thoa để tạo nên nền tảng ổn định cho xã hội.

Khái niệm hệ thống pháp luật là một tác phẩm kinh điển, không chỉ giúp người đọc hiểu sâu hơn về bản chất của pháp luật mà còn khơi gợi những suy ngẫm quan trọng về cách chúng ta xây dựng và vận hành các hệ thống pháp lý.

"Không có hệ thống pháp luật nào hoàn hảo, nhưng một hệ thống pháp luật tốt là hệ thống biết cách cải thiện chính mình."

Đây là một cuốn sách mà bất kỳ ai quan tâm đến triết học pháp luật hoặc lĩnh vực công quyền đều không thể bỏ qua.

https://doisales.com.vn/index.php/2025/01/13/sach-khai-niem-he-thong-phap-luat-joseph-raz/

***

"Law is not a rigid set of rules but a living entity, operating based on internal relationships and social consensus."

People often resist change, novelty, or ambiguity. Resistance stems from fear. Law is described in a similar way. I once encountered this concept during my journey in sales, handling cases by merely listening to those who “understand the law.” It was fleeting until the day I had to resolve an issue of a systemic nature. From that point on, I had a completely different perspective on law and the approach to handling legal disputes and litigations.

That interest began to grow, fueled further by my interactions with people working in the field of law and compliance under Toyota’s roof. Perhaps it was fate.

Joseph Raz is one of the most influential legal philosophers of the 20th century, and his work The Concept of a Legal System is a classic study in the philosophy of law. With a combination of rigorous reasoning and sharp thinking, this book offers a fresh and challenging perspective on the concept of a legal system.

Raz analyzes the concept of a legal system through the lens of legal positivism, emphasizing that:

Law is a system of norms, not just a collection of discrete regulations.

The interconnectedness and consistency of norms within a legal system are essential conditions for its effective functioning.

Raz poses a critical question: What makes a legal system a system? He explores how legal principles interconnect to create order and enforceability in society.

Raz delves into the fundamental aspects of law that are often overlooked, such as:

The distinction between law and morality.

How legal norms interact to form a cohesive whole.

The role of power and legitimacy in the enforcement of law.

This is a vital idea, as it helps us understand that a legal system is not merely a collection of written rules but also how those rules are interpreted, applied, and interconnected.

"Law exists not only to control but also to guide. It provides people with a framework to make choices and to understand their responsibilities and rights."

This viewpoint highlights the constructive role of law in shaping behavior and fostering societal development.

The book is challenging yet rewarding, especially for those interested in legal philosophy and the nature of law. Some key lessons that can be drawn from the work include:

Systematic nature: An effective legal system must ensure consistency, coherence, and adaptability to societal changes.

Role of power: Legal power must be accompanied by responsibility and legitimacy.

Interaction between law and morality: Although law and morality are not identical, they often overlap to create a stable foundation for society.

The Concept of a Legal System is a classic work that not only deepens readers’ understanding of the nature of law but also provokes important reflections on how we construct and operate legal systems.

"No legal system is perfect, but a good legal system is one that knows how to improve itself."

This is a book that anyone interested in legal philosophy or public governance should not miss.

Thứ Bảy, 10 tháng 2, 2024

[Sách] 8760 giờ một năm - Ali, Nurali Abliz

 

"Cuộc sống không đo lường bằng thời gian, mà đo lường bằng những khoảnh khắc ta sống đúng với chính bản thân mình."

Cuốn sách "8760 giờ một năm" của tác giả Ali (Nurali Abliz), một người dân tộc Duy Ngô Nhĩ ở Tân Cương, không chỉ là một bức tranh sống động về cuộc sống cá nhân mà còn là nguồn động viên mạnh mẽ cho những người đang trải qua những khó khăn trong cuộc sống.

Tác giả, sau khi tốt nghiệp đại học Bắc Kinh, đã trở thành một diễn thuyết gia và giáo viên tiếng Anh thuộc tập đoàn Tân Đông Phương. Cuốn sách không chỉ là một hành trình chia sẻ về những kinh nghiệm cá nhân mà còn là một bài giảng về cách quản lý thời gian thông minh và hiệu quả.

Phương pháp quản lý thời gian của tác giả, gọi là "34 đồng tiền vàng," nơi mỗi đồng tiền vàng đại diện cho nửa giờ đồng hồ, là một cách tiếp cận sáng tạo để tối ưu hóa thời gian hàng ngày. Đây không chỉ là một phương pháp quản lý thời gian, mà còn là triết lý sống đầy tích cực, khuyến khích độc giả hiểu rõ giá trị thời gian và cách sử dụng nó một cách có ý nghĩa.

Cuốn sách kể lại câu chuyện đầy cảm xúc từ quãng thời thơ ấu béo ú, những thử thách cuộc sống nặng nề đến việc vượt qua và trở thành một người nổi tiếng. Điều này không chỉ là một câu chuyện về thành công cá nhân mà còn là hành trình chứng minh sức mạnh của ý chí và khả năng chấp nhận thách thức.

Cuốn sách này sẽ là nguồn cảm hứng lớn cho những người đang tìm kiếm định hình lại cuộc sống và tận dụng mọi khoảnh khắc để phát triển bản thân.

***

"Life is not measured by time but by the moments we live true to ourselves."

The book "8760 Hours a Year" by Ali (Nurali Abliz), a Dungan ethnic from Xinjiang, is a vivid portrait of personal life and a powerful source of motivation for those facing challenges in life.

After graduating from Peking University, the author became a lecturer and English teacher at the Xin Dong Fang Group. The book is not only a journey sharing personal experiences but also a lesson on smart and effective time management.

The author's time management method, known as the "34 gold coins," where each gold coin represents half an hour, is a creative approach to optimize daily time. It's a time management technique and a positive life philosophy, encouraging readers to understand the value of time and how to use it meaningfully.

The book recounts an emotional story from the author's childhood, being an overweight child with rejected love letters thrown into the trash, facing the heavy challenges of life, overcoming them, and becoming a well-known figure. This is a story of personal success and a journey proving the power of will and the ability to accept challenges.

This book will be a great source of inspiration for those seeking to reshape their lives and make the most of every moment to develop themselves.

https://doisales.com.vn/index.php/2024/02/11/sach-8760-gio-mot-nam-ali-nurali-abliz/

Thứ Ba, 5 tháng 12, 2023

[Sách] Bàn cờ lớn - Zbigniew Brzezinski

 

"Chính trị không phải là sự kỳ vọng về điều hoàn hảo, mà là sự chọn lựa giữa các rủi ro khó lường."

Tác phẩm "Bàn Cờ Lớn" của Zbigniew Brzezinski là một tổng hòa phân tích và nhận định về chính trị quốc tế, nơi tác giả giới thiệu và phân tích những diễn biến quan trọng trong lịch sử thế giới. Được viết bởi một nhà ngoại giao, chính trị gia có uy tín, cuốn sách này không chỉ mang lại cái nhìn sâu sắc về quan hệ quốc tế, mà còn là một nguồn thông tin quý giá cho những người quan tâm đến chủ đề này.

Brzezinski không chỉ tập trung vào việc mô tả sự kiện, mà còn phân tích những nguyên tắc cơ bản và triết lý chính trị đằng sau chúng. Ông giúp độc giả hiểu rõ hơn về sự thay đổi của quyền lực thế giới, đồng thời đưa ra những dự đoán sáng tạo về tương lai.

Một trong những điểm đáng chú ý của "Bàn Cờ Lớn" là khả năng kết hợp giữa phân tích sâu sắc và viết văn lôi cuốn. Tác giả không chỉ là người nắm vững kiến thức chuyên sâu mà còn là một nhà văn tài năng, biến những thông tin khô khan thành những câu chuyện hấp dẫn.

"Bàn Cờ Lớn" không chỉ là một cuốn sách với nội dung kiến thức sâu rộng, mà còn là một tác phẩm văn học đặc sắc về chính trị thế giới. Đối với những người quan tâm đến chủ đề này, đây là một nguồn tư duy quan trọng và đáng đọc.

***

"Politics is not an expectation of perfection but a choice between unpredictable risks."

Zbigniew Brzezinski's work "The Grand Chessboard" is a comprehensive analysis and assessment of international politics, where the author introduces and analyzes significant developments in world history. Written by a reputable diplomat and political analyst, this book not only provides a profound insight into international relations but also serves as a valuable source of information for those interested in the topic.

Brzezinski focuses not only on describing events but also on analyzing the fundamental principles and political ideologies behind them. He helps readers understand the changes in global power dynamics and offers innovative predictions about the future.

One notable aspect of "The Grand Chessboard" is its ability to combine in-depth analysis with captivating writing. The author not only possesses extensive knowledge but also showcases his talent as a writer, transforming dry information into engaging narratives.

"The Grand Chessboard" is not just a book with extensive knowledge; it is also an outstanding literary work on world politics. For those interested in this topic, it is an essential source of critical thinking and a worthwhile read.

https://doisales.com.vn/index.php/2023/12/06/sach-ban-co-lon-zbigniew-brzezinski/

[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...