Chiến Phan

Hiển thị các bài đăng có nhãn leader. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn leader. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 28 tháng 12, 2025

[Sách] Đừng bao giờ lãnh đạo một mình - Keith Ferrazzi, Paul Hill

“Đừng đợi đến khi có thẩm quyền mới bắt đầu lãnh đạo. Hãy bắt đầu nâng tầm người khác ngay từ hôm nay, và quyền năng thực sự sẽ theo sau bạn.”

Sài Gòn những ngày cuối năm, trời bỗng se lạnh như muốn nhắc người ta tìm về những hơi ấm thật thà. Tối, em muốn gặp ở "Xẻng"—một không gian dựng lên giả chiến cho một quán nhậu một trệt, một lầu, để người ta trút cạn những suy nghĩ về gánh vác một vị trí điều hành. Em thấy mình cô độc, lẻ loi giữa những quyết định sống còn và những con người mà em ngỡ là "dưới quyền".

Nó nhìn em, rồi bất chợt nhớ về một chú nhóc khác, của một thời ở ngưỡng cửa ba mươi, cái tuổi bắt đầu nếm trải đủ đầy những gia vị chát đắng của cuộc đời. Nhìn em, nó bỗng thấy lại hình bóng của chính mình những ngày đầu dấn thân vào nghiệp Sales, tay lần giở từng trang "Đừng bao giờ đi ăn một mình" như tìm kiếm một điểm tựa giữa biển người xa lạ.

Trên chuyến tàu định mệnh năm ấy, nó đã gửi tặng chú nhóc quyển sách cùng tên trước khi chú nhóc quyết định bước xuống một sân ga để về bám trụ với ruộng đồng quê nhà. Rồi thời gian trôi, chú nhóc lại trở lại phố thị, vẫn gắn bó với cái nghề liên quan đến gốc rạ mặn mòi. Nó tự hỏi, giữa những xô bồ của cơm áo, liệu đám trẻ này có còn nhớ lời dặn dò của gã sống lâu năm ấy: Đừng bao giờ đi ăn một mình? Cũng như em tối nay, sự cô đơn trên đỉnh cao đôi khi là do chính chúng ta tự xây nên từ những viên gạch mang tên "quyền lực". Nó chỉ nhẹ nhàng chỉ ra những gì có thể, nói những gì chân chất đến mức khó nghe, để em hiểu rằng: Mức cuối cùng cao nhất của quản lý không phải là quản trị con người, mà là nghệ thuật làm cho không ai cảm thấy mình đang bị quản trị.

Trong một thế giới kinh tế đầy biến động, nơi các cấu trúc hình tháp cũ kỹ đang sụp đổ, Keith Ferrazzi đã mang đến một "tuyên ngôn" mới về quyền lực. "Đừng bao giờ lãnh đạo một mình" không chỉ là một cuốn sách về kỹ năng quản lý; nó là một cuộc cách mạng về Vốn xã hội (Social Capital) và Sự đồng hành (Co-elevation) trong kỷ nguyên số.

Dưới lăng kính của một chuyên gia kinh tế, Ferrazzi đã chỉ ra một điểm nghẽn nghiêm trọng: Sự lãng phí nguồn lực do tư duy "quyền hạn". Khi một lãnh đạo chỉ dựa vào chức danh để vận hành, họ đang làm tiêu hao vốn xã hội của doanh nghiệp. Ferrazzi đề xuất mô hình Co-elevation (Đồng kiến tạo/Cùng nâng tầm):

  • Lãnh đạo không cần chức danh: Khả năng gây ảnh hưởng và dẫn dắt dựa trên sự đóng góp giá trị thay vì cấp bậc hành chính.

  • Phá vỡ các ốc đảo (Silos): Tạo ra dòng chảy thông tin tự do, nơi sự tin tưởng làm giảm chi phí giao dịch và tăng tốc độ ra quyết định.

  • “Lãnh đạo không phải là một chức danh trên danh thiếp; đó là một cam kết bền bỉ để nâng tầm những người xung quanh bạn, bất kể bạn có quyền hạn trực tiếp đối với họ hay không.”

Nếu chuyên gia kinh tế nhìn thấy hệ thống, thì nhà văn lại nhìn thấy những tiếng thở dài trong đêm. Ferrazzi viết về sự "phơi bày lỗ hổng" (vulnerability). Tại "Xẻng", khi em thừa nhận mình mệt mỏi, đó chính là lúc em bắt đầu lãnh đạo thực sự.

Hành trình thoát khỏi sự cô độc là hành trình chúng ta học cách trân trọng gánh nặng của nhau. Khi em không còn cố gắng tỏ ra hoàn hảo, em sẽ thấy những người xung quanh bắt đầu sẵn lòng gánh vác cùng em. Đó chính là bản giao hưởng của những tâm hồn đồng điệu, nơi gã Sales già năm xưa và chú nhóc ở sân ga nọ đều tìm thấy sự an ủi trong việc sẻ chia.

  • “Cách tốt nhất để thành công là khiến cho những người khác cũng thành công. Khi bạn đặt lợi ích của đội ngũ lên trên cái tôi cá nhân, bạn không còn lãnh đạo một mình; bạn đang đứng giữa một gia đình.”

Nó nói với em về mức cuối cùng cao nhất của quản lý theo kinh nghiệm của một kẻ từng trải: Đó là khi em đạt đến trạng thái "Lãnh đạo bằng cả yêu thương". Cuốn sách cung cấp các bước để đạt được điều đó:

  • Hào phóng vượt mức: Giúp đỡ cộng sự đạt được mục tiêu cá nhân của họ, giống như cách nó trao đi quyển sách ở sân ga năm nào.

  • Sự thật phũ phàng (Candor): Phản biện thẳng thắn nhưng đầy tình thương, như cái cách nó nói những lời "khó nghe" với em tối nay.

  • “Đột phá thực sự xảy ra khi chúng ta ngừng đặt câu hỏi 'Tôi có thể làm gì?' và bắt đầu hỏi 'Chúng ta có thể cùng nhau đạt được điều gì mà không ai trong chúng ta có thể tự làm được?'”

"Đừng bao giờ lãnh đạo một mình" là liều thuốc cho những vị điều hành đang thấy mình đơn độc. Nó nhắc nhở chúng ta rằng thành công không phải là một đích đến cá nhân, mà là một hành trình đồng hành.

Đêm Sài Gòn dần về khuya, những lời chân chất đã nói xong. Hãy gấp sách lại, rời khỏi "Xẻng", và ngày mai, hãy bắt đầu lãnh đạo không bằng mệnh lệnh, mà bằng việc cùng nâng tầm những người quanh em. Bởi vì, suy cho cùng, thành công chỉ thực sự rực rỡ khi ta nhìn sang bên cạnh và thấy những người đồng hành cũng đang mỉm cười—và quan trọng nhất, chúng ta đã không bao giờ phải đi ăn một mình.

  • “Đừng đợi đến khi có thẩm quyền mới bắt đầu lãnh đạo. Hãy bắt đầu nâng tầm người khác ngay từ hôm nay, và quyền năng thực sự sẽ theo sau bạn.”

***


In a volatile economic world where old hierarchical structures are collapsing, Keith Ferrazzi has brought a new "manifesto" of power. "Never Lead Alone" is not just a book on management skills; it is a revolution in Social Capital and Co-elevation in the digital age.

Saigon in the final days of the year, the weather suddenly turns chilly as if reminding people to seek sincere warmth. Tonight, he wanted to meet at "Xẻng"—a makeshift one-story pub where people pour out their thoughts about the burden of an executive position. He feel lonely and isolated amidst life-and-death decisions and the people he thought were "under" him.

I look at him, then suddenly remembers another lad, once at the threshold of thirty, the age when one begins to taste the bitter spices of life. Looking at him, I see a reflection of myself in the early days of embarking on a Sales career, flipping through the pages of "Never Eat Alone" as if searching for a foothold in a sea of strangers.

On that fateful train year, I gifted that young lad the book of the same name before he decided to step down at a station to stick with the rice fields of his hometown. Time passed, the boy returned to the city, still tied to a profession associated with the salty stubble of the fields. I wonder, amidst the hustle and bustle of making a living, if these kids still remember the advice of that long-lived guy: Never Eat Alone? Just like you tonight, loneliness at the top is sometimes self-built from bricks named "power." I gently point out what is possible, speaking truths so plain they are hard to hear, for you to understand: The final, highest level of management is not managing people, but the art of making no one feel like they are being managed.

Through the lens of an economic expert, Ferrazzi points out a serious bottleneck: Resource waste due to an "authority" mindset. When a leader relies solely on a title to operate, they deplete the organization's social capital. Ferrazzi proposes the Co-elevation model:

  • Leading Without a Title: The ability to influence and lead based on value contribution rather than administrative rank.

  • Breaking the Islands (Silos): Creating a free flow of information where trust reduces transaction costs and accelerates decision-making.

  • “Leadership is not a title on a business card; it is a persistent commitment to elevate those around you, whether or not you have direct authority over them.”

If an economist sees the system, a writer sees the sighs in the night. Ferrazzi writes about "vulnerability." At "Xẻng," when you admit you are tired, that is the moment you truly begin to lead.

The journey out of loneliness is the journey of learning to cherish each other's burdens. When you stop trying to be perfect, you will see those around you start to become willing to carry the weight with you. That is the symphony of kindred souls, where the old Sales guy of the past and the lad at that station both find comfort in sharing.

  • “The best way to succeed is to make others successful. When you place the team's interests above your ego, you are no longer leading alone; you are standing in the midst of a family.”

It tells you about the final, highest level of management based on the experience of a seasoned veteran: that is when you reach the state of "Leading with Love." The book provides the steps to achieve that:

  • Exceptional Generosity: Helping colleagues achieve their personal goals, just as it gave away the book at the station years ago.

  • Hard Truths (Candor): Direct feedback delivered with love, like the way it spoke those "hard to hear" words to you tonight.

  • “A real breakthrough happens when we stop asking 'What can I do?' and start asking 'What can we achieve together that none of us could do alone?'”

"Never Lead Alone" is medicine for executives who find themselves solitary. It reminds us that success is not a personal destination, but a journey of companionship.

The Saigon night grows late, the plain words have been spoken. Close the book, leave "Xẻng," and tomorrow, start leading not with orders, but by elevating those around you together. Because, ultimately, success is only truly brilliant when we look to our side and see our companions also smiling—and most importantly, we never have to eat alone.

Thứ Năm, 3 tháng 1, 2019

[Sách] Nhà lãnh đạo xuất chúng - Liz Wiseman

Kết quả hình ảnh cho nhà lãnh đạo xuất chúng


















Sớm trời, chị chia sẻ một tâm tư, sưu tầm từ một tâm trạng trên mạng khi những bước chân đang lướt trên một cung đường. "Bắt nạt" là chủ đề được nói đến.

Nó nhắn phản hồi như kiểu chẳng có gì tự nhiên mà thành.

Nó lật lại những trang sách của Liz Wiseman vào một buổi sáng Sài Gòn hối hả, nơi những tòa nhà văn phòng cao chọc trời đang nhốt hàng vạn bộ não trong những quy trình nghiêm ngặt. Wiseman không viết về những chiến lược kinh doanh khô khốc; bà bóc tách sự hiện diện của hai loại người: Kẻ nhân bản trí tuệ (Multipliers) và Kẻ hủy diệt trí tuệ (Diminishers).

Những kẻ hủy diệt trí tuệ thường không phải là người xấu. Họ thậm chí rất giỏi, nhưng sự giỏi giang đó lại trở thành một sự "bội ước" đối với tiềm năng của cấp dưới.

"Những kẻ hủy diệt trí tuệ thường tin rằng họ là những người thông minh nhất trong phòng và không ai có thể làm gì mà không có họ. Họ bóp nghẹt trí thông minh của người khác bằng chính sự hiện diện át chế của mình."

Có những nhà lãnh đạo tự biến mình thành chiếc lồng sắt, nhân danh sự cầu toàn để nhốt đôi cánh của nhân viên lại. Họ lèo lái, dặn dò và kiểm soát từng chút một, khiến những "con chim trời" trong công sở chẳng bao giờ được tự do cất cánh. Đó là một sự nghẹt thở âm thầm, nơi trí tuệ bị héo úa vì thiếu "oxy" của sự tin tưởng.

Ngược lại, những Multipliers là người biết cách dùng sự hiện diện của mình để làm cho người khác thông minh hơn. Họ không chiếm lĩnh ánh hào quang; họ tạo ra không gian để người khác tỏa sáng.

"Các nhà lãnh đạo xuất chúng không tìm kiếm câu trả lời; họ đặt ra những câu hỏi đầy thách thức để khơi gợi sự sáng tạo tột cùng."

Kết nối với bác sĩ Perry, nó thấy rằng một Multiplier chính là một "người chữa lành" trong môi trường làm việc. Họ nhìn thấy những vết nứt, những nỗi sợ của nhân viên và dùng lòng trắc ẩn để gắn kết chúng lại, biến những điểm yếu thành sức mạnh. 

Cái hay của Wiseman là bà vạch trần những "Kẻ hủy diệt vô tâm" – những người tưởng mình đang giúp đỡ nhưng thực chất đang cản trở.

"Khi bạn làm hộ việc cho người khác, bạn đang gửi đi một thông điệp ngầm: 'Tôi không tin bạn có đủ khả năng'. Đó là nhát dao cắt đứt sợi dây của sự trưởng thành."

"Nhà lãnh đạo xuất chúng" nhắc nhớ: Giá trị của một người không đo bằng việc họ thông minh bao nhiêu, mà đo bằng việc họ khiến những người xung quanh trở nên thông minh đến thế nào.

(updated: 25/03/2026)

***



Early this morning, she shared a reflection—a sentiment gathered from the internet while footsteps were gliding along a path. "Bullying" was the topic being discussed.

It (the character) replied with the thought that nothing ever happens by sheer accident.

It flipped through the pages of Liz Wiseman on a hurried Saigon morning, where towering office buildings imprison tens of thousands of brains within rigid procedures. Wiseman does not write about dry business strategies; she dissects the presence of two types of people: Multipliers and Diminishers.

Diminishers are often not "bad" people. They are even exceptionally talented, but that very talent becomes a "betrayal" of their subordinates' potential.

"Diminishers often believe they are the smartest people in the room and that no one can do anything without them. They stifle the intelligence of others with their stifling presence." There are leaders who transform themselves into iron cages, using the name of perfectionism to lock away the wings of their employees. They steer, they instruct, and they micromanage every detail, ensuring that the "birds of the sky" in the office are never free to take flight. This is a silent suffocation, where intellect withers for lack of the "oxygen" of trust.

In contrast, Multipliers are those who know how to use their presence to make others smarter. They do not monopolize the limelight; they create the space for others to shine.

"Multipliers don’t look for answers; they ask challenging questions that spark ultimate creativity." Connecting this to Dr. Perry, it sees that a Multiplier is essentially a "healer" within the workplace. They see the fractures and the fears of their employees and use compassion to bind them together, turning weaknesses into strengths.

The brilliance of Wiseman lies in her exposure of "Accidental Diminishers"—those who believe they are helping but are, in fact, hindering.

"When you do the work for someone else, you are sending a subconscious message: 'I don't believe you are capable.' It is a blade that severs the cord of growth." "Multipliers" serves as a reminder: A person's value is not measured by how smart they are, but by how smart they make the people around them.

Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2017

Người kế thừa ở Toyota!

 photo 00bac8e494d57756ddbc6f5c1eacb0d1_zpsm2wsai6y.jpg 
Đọc các quyển sách của Jim Colin từ “Build to last” cho đến “Good to Great”, sự thu hút về việc làm sao một công ty được xây dựng để trường tồn và người lãnh đạo làm sao để công ty trở thành vĩ đại, sau khảo sát & phỏng vấn hàng trăm nhà lãnh đạo của các công ty hàng đầu với mốc thời gian xác định, đã thôi thúc nó tìm minh chứng thuyết phục cho việc đúc kết đó khi trong danh sách khảo sát và phỏng vấn đó hoàn thiếu vắng gã khổng lồ Toyota. 
Sống dưới mái nhà của gã khổng lồ Toyota, nó nghiễm ra đâu đó những điều gì đó khá tương đồng. 
Tuy nhiên, việc kiểm chứng làm sao để gã Toyota xây dựng để trường tồn qua từng ấy thập kỷ, riêng ở Việt Nam đã là 8 thập kỷ, là một điều bất khả thi với một cá nhân và thời gian giới hạn. 
Nó lựa chọn việc kiểm chứng về đặc điểm của những nhà lãnh đạo ở nơi này. Duy nhất. Giả thuyết những nhà lãnh đạo ở Toyota được nằm vào danh sách nhà lãnh đạo cấp độ 5 theo tiêu chí của Jim Colin & đội ngũ của ông khi thực hiện bảng cấp độ nhà lãnh đạo. 
Cấp 1: Cá nhân có năng lực - Highly Capable Individual 
Cấp 2: Thành viên trong nhóm có đóng góp – Contributing Team Member 
Cấp 3: Giám đốc có năng lực – Competent Manager 
Cấp 4: Nhà lãnh đạo hiệu quả - Effective Leader 
Cấp 5: Nhà điều hành cấp độ 5 – Leader 5 Executive 
Nhà lãnh đạo cấp độ 5 được định nghĩa: Xây dựng sự vĩ đại bền vững thông qua sự kết hợp đầy nghịch lý giữa bản tính khiêm nhường và quyết tâm trong công việc
Nó quan tâm đến yếu tố “xây dựng sự vĩ đại bền vững” – sự lựa chọn người kế thừa – yếu tố quan trọng nhất theo nó, để tiếp tục giữ gìn di sản vĩ đại của nhà lãnh đạo cấp độ 5. Nó tiếp tục bằng cách cũ: số liệu (thời gian tồn tại & phát triển) và phỏng vấn nhà lãnh đạo (có cơ hội được gặp gỡ và trao đổi thẳng thắn, thoải mái không vụ lợi) 
Đâu đó có hai câu chuyện để nghiền ngẫm về sự lựa chọn của hai nhà lãnh đạo ở gã khổng lồ Toyota. 
 photo 9daf581ca07d946ddc2fa2f56c1fdba0_zpsrztki1kz.jpg 
Câu chuyện đầu tiên - Ở một tiệc đêm cuối năm gần tàn giữa đồng bằng sông nước Cửu Long. 
Nó đặt câu hỏi cho anh: vì sao anh chọn…? Thật lòng trong câu hỏi có mấy phần sân si vì với những thông tin, dữ liệu ít ỏi có được, các tiêu chí tự chọn, nó chưa thấy thuyết phục dù hiểu rõ rằng đấy không phải việc của mình, chưa kể điều đấy là chủ quan trong suy nghĩ. 
Anh trả lời dứt khoát: Nó hoàn toàn hội đủ các yếu tố để lãnh đạo! Tiếng nhạc, tiếng cười nói sau một năm chiến đấu quên mình, những con số thay đổi chạy ngang màn hình như mọi năm. 
Nó tiếp tục truy vấn: Em chưa hiểu, thế yếu tố nào nổi trội nhất? 
Anh trả lời từ tốn như phong cách vốn có: Nó ốm đi nhiều! Nó giật mình nhìn về đối tượng trong câu chuyện của hai anh em, thật sự là ốm đi rất nhiều so với thời thằng nhóc chập chững bước đến vùng đất phù sa để bắt đầu những tháng ngày ròng rã điểm vài nét phụ họa cho bức tranh tổng thể anh vẽ với gam màu ấm áp từ sự khắng khít của công ty, nhân viên và nhà lãnh đạo. 
Tuy nhiên, câu trả lời chưa đi vào trọng tâm cho đến khi anh tiếp: Đó là làm gương! Một người lãnh đạo ở đây phải có mặt từ lúc 6h30 sáng 
và ra về ở cùng mốc điểm thời gian ấy chỉ khác là lúc nắng tàn biến mất. Ngẫm nhớ. Nó từng ngồi ở showroom với anh ở mốc thời điểm nắng tàn biến mất ấy ở mấy lần về. 
Làm gương, chăm chỉ là đủ để trở thành kẻ kế thừa nơi anh? Đơn giản vậy? Nó không nghĩ vậy! Đâu đó nó nhìn ra sự tham vọng! Một tham vọng không xấu! 
 photo 56ec9df64651a46e5426b4f1d556463b_zps5hyydlle.jpg
Câu chuyện thứ hai – Ở một buổi cơm trưa trên gác mái giữa phố thị Sài thành. 
Nó đặt câu hỏi tương tự. Anh trả lời: sự trung thành! Đơn giản vậy? Nó không nghĩ vậy. Nó nhìn người phụ nữ gói trong dáng người toát lên sự vất vả, ôm những mối lo từ việc nhỏ đến việc to. Từ câu chuyện của người phụ nữ bôn ba, bước ra đi đòi nợ, vì mấy lỗi lầm từ những đứa nhóc mới vào đã từng vấp phải sự phản đối của nó trong cách làm ở mấy lần thăm hỏi. 
Nó nghĩ việc đấy không làm những đứa nhóc lớn khôn vì cần phải chịu trách nhiệm cho những gì mình làm, để rồi một ngày ngồi lại, thấy những đứa nhóc lớn theo cách dắt dìu, bắt lửa từ người phụ nữ bôn ba nợ đòi. 
Nó quan sát người phụ nữ như phiên bản kế thừa trong mấy câu nói bắt nhịp đều với anh từ công việc đến đời thường. Mấy cái triết lý hay quan niệm người nghe khó lọt tai dù có ngắn hay dài ngày sống ở dưới mái nhà Toyota, chưa nói đến thẩm thấu để rồi trở thành câu nói đầu môi. Thường xuyên. Đâu đó nó nhìn ra một sự tham vọng! Một tham vọng không xấu! 
 photo ebad3c2933737b0f45a93b0dd44f616a_zpstr6m0tmq.jpg
Trở lại tiếp với định nghĩa của lãnh đạo cấp độ 5: Họ là những người tham vọng, dĩ nhiên, nhưng tham vọng trước hết là vì công ty, chứ không phải bản thân họ. Đâu đó có một sự tương đồng.
Rồi một lúc nhìn ra ô cửa, quan sát những kẻ làm cùng, người kế thừa thấy đâu đấy ở một trời thành công có nhiều áng mây bồng bềnh tạo thành một bức tranh đẹp chứ không phải chỉ duy nhất từ một ánh mặt trời chói chang. Để rồi trong giây phút ấy, người kế thừa lại tiếp tục chọn lựa người kế thừa tiếp theo!

[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...