Nó quyết định nghĩ việc – quite
job – đơn giản, nhanh chóng nhưng không nhẹ nhàng.
…Bởi vì…
Nó là đứa con gái sống với những
kế hoạch thường trực trong đầu. Tất cả các kế hoạch đều phục vụ cho một mục
đích: tiền; và câu hỏi thường xuyên
nó đặt ra là: làm sao để có tiền?
Nếu có ai hỏi nó câu hỏi đó
(nhiều khi cũng chẳng cần hỏi), nó sẽ trả lời vì: nó sợ nghèo!
…
Nó cần có tiền để không phải vất
vả, sống kham khổ từ một ấu thơ nó đã từng trãi qua, đã trở thành một nổi ám
ảnh đến tận gây giờ.
Nó bắt đầu ấu thơ ngán đến tận cổ
từ khi nó thấy ba nó, gã chiến binh kiêu dũng từ chiến trường trở về với quà về cho mẹ là mái tóc pha sương và vết
thương trên ngực bắt đầu lại cuộc sống của đời mình sau mùi khói lửa.
Mùi cá và mùi biển.
Một mùi cá trong những lần ông từ
khơi xa trở về với những chiếc thúng chất đầy cá tươi, mùi bám vào áo, vào
người, vào tận cả ngôi nhà sợ mùa mưa bão cướp nóc. Một trong những mùi mà nó
ghét nhất khi chứng kiến sự cách biệt với những đứa bạn cùng lớp, cùng trường.
Nó chỉ chơi được với vài đứa cùng xóm, những đứa nhà có đàn ông cũng dong ra
biển để chiều về với thúng đầy cá tươi.
Nó thường ra ngồi nhìn về phía
biển với mẹ nó, thỉnh thoảng trong lúc đợi chờ nó chơi với vài đứa cũng giống
nhà nó, nhìn về phía biển. Chờ đợi.
Một mùi biển với quà tặng của biển cha, đất mẹ bao la như
ông từng nói với nó, hương đưa một vị mằn mặn chan chát đến lạ mà nó chẳng hiểu
sao ông lại xem đấy là một món quà. Nó cũng không hiểu sao người phụ nữ tìm
được gì thường ngồi chờ đợi trên bãi cát trắng mỗi độ chiều về, và luôn bên
cạnh ông trong những ngày bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, lắng nghe từng
khoản chi tiêu ông phân bổ cho gia đình, viết chi chít trên những trang giấy
ngã màu.
Ấu thơ. Nó chỉ nhớ đúng một hình
ảnh. Nó nhớ dáng ông đứng trước biển, thả khói bay về trời hòa với mây, thấy
tóc ông có vài sợi đã hóa mây bay trên trời. Trắng xóa. Bọt biển cứ thế đủng
đỉnh tiến vào bờ. Nó ngồi bên cạnh ông trên con lương già và nó không còn nghĩ
mình là con gái lúc ấy. Nó muốn được cập vai ông, ngồi ngắm biển trong một ngày
như thế. Thả khói bay về trời hòa với mây, tóc đen và tóc trắng hòa vào nhau,
bóng trải dài dưới cát. Trắng xóa. Bọt biển đủng đỉnh tiến vào bờ.
Nó cần có tiền để không phải chịu
sự khống chế của tiền trong cuộc sống chật vật, thiếu thốn những giấc mơ.
Nó xa biển, xa bờ, xa những đồi
cát trắng để đến với một vùng miền tìm được bọt biển đến hiếm hoi. Mùi mằn mặn
đến chan chát trong một chiều nó ra đi, có giọt nước lăn trên má người phụ nữ
thường ngồi chờ đợi và người đàn ông không có giọt nước lăn chỉ thấy mắt long
lanh. Thâm quần.
Nó thấy mình thua kém những bạn
bè khi bước ra một chân trời mới với nhiều thứ đổi thay, mới lạ. Khát khao bùng
cháy. Nó bắt đầu viết lên máy chi chít những con số, phân tích, kế hoạch để lên
cho mình một mục tiêu kiếm tiền. Lịch theo dõi suốt quãng thời gian ngồi trên
ghế nhà trường, tất cả chỉ là những buổi làm thêm nối tiếp nhau và những đồng
tiền kiếm được, đêm về đếm đi đếm lại thấy mệt mõi dần vơi khi tiền bắt đầu
dâng lên trên tài khoản. Thấy những con số nhảy múa theo chiều tăng dần nó thấy
nhẹ lòng vơi đi. Nó hạn chế những chuyến xe đi về vì giờ thấy biển xa lạ dù
rằng nó đã thuộc lòng mùi biển như thế nào.
Từ khi nó bước ra khỏi gia đình. Tất
cả các kế hoạch đều phục vụ cho một mục đích: tiền; và câu hỏi thường xuyên nó đặt ra là: làm sao để có tiền?
Ngay cả khi nó gặp anh.
Một gã đàn ông không nói cùng
tiếng mẹ đẻ nhưng có những thứ đấp đổi đời nó. Khác lạ. Ít ra anh có thể là một
người anh, người thầy và một người tình trong mắt nó.
Một
người anh dìu dắt nó trong những lúc nó lao vào kiếm tiền. Điên dại. Khoảng
lặng chẳng có. Nó tìm được bờ vai anh trong những lần nó mệt mõi, ức chế chuẩn bị
phát tiết nếu không có vòng tay anh ghì lại. Mĩa mai. Nó không nghĩ anh là
người tình trong lúc ấy. Anh chưa bao giờ biết được điều ấy và nó sẽ không bao
giờ cho anh biết được điều ấy. Nó giữ điều ấy cho riêng nó thôi. Nó không muốn
mình yếu đuối trước anh.
Một
người thầy với những buổi chuyện trò, vun đấp cho nó vốn ngoại ngữ còn thiếu thốn
và cả những lần anh nắn nót sửa từng con chữ trong những bài luận văn nó viết
cho một giáo trình đã kết thúc. Nó ngắm anh đắm say, nể phục sau mỗi lần anh để
lại một vài comment nào đấy trong quá trình edit bài. Nó thấy anh già đi hẳn.
Già yêu. Yêu già.
Một
người tình giữa chốn thị thành. Lẻ loi. Dù rằng ở cuối con đường nó và anh mịt
lối khi không tìm đâu ra được có tiếng khóc trẻ thơ khi đời anh được ba anh
nhào nặn một định nghĩa: đàn bà và chung thủy không đi cùng.
Thế là anh quyết định có thể yêu, có thể kết hôn những chuyện trẻ con là một
chuyện để dành nói ở một thời gian nào đó không có ở tương lai gần. Nó lục lại
sách vở, chẳng tìm đâu ra được một thì
tương lai nào thích hợp trong câu nói của anh. Nó cứ thế lặng thầm sau
những lần tranh cãi. Từ chuyện anh đam mê với những thứ xa vời không thực tế,
cuộc sống cần tiền và tiếng khóc trẻ thơ. Trong mọi cuộc tranh cãi nó đều là
người thua trận. Tranh cãi xoay quanh: tiền & tiếng khóc trẻ thơ.
Nó không muốn mình yếu đuối trước
anh. Sau cơn say nó lại gọi anh. Chẳng hiểu vì sao.
Nó suy nghĩ về những gì anh nói.
Nó đã có một công việc ổn định và một tấm bằng master cho riêng mình để đạt một
vị trí cao hơn. Tiền không còn khống chế được nó. Thế thì giá trị tiếp theo của
nó là gì?
…
Nó quyết định nghĩ việc – quite
job – đơn giản, nhanh chóng nhưng không nhẹ nhàng. Nó quyết định đưa anh về lại
với biển. Chẳng hiểu vì sao.
…
Sân ga chào tạm biệt, đòn tàu lăn
bánh khi bóng đèn đêm đã nhòa đi dưới màn mưa. Mắt nó cũng ướt mất lúc nào
không hai. Rain or tear. Không phân biệt.
Tàu hú một còi dài nói rằng nó hãy
ngủ đi đừng mộng mị với những nghĩ suy. Mệt nhoài. Nó rúc vào người anh tìm hơi
ấm. Anh cười. Nó quay lại giường mình nằm. Chẳng hiểu vì sao.
Nó thả tầm nhìn qua ô cửa sổ như
cửa tù với những mái nhà san sát của phố thị chen chúc nhau đang lùi lại. Đêm
chìm sâu như buông màn rào mắt nó lại. Ướt đẫm. Chẳng hiểu vì sao.
Nó chập chờn với mỗi nhịp tàu qua.
Một dãi ngân hà lóe sáng lên. Nó lau mắt mình để nhìn kỹ hơn sau một thời gian
dài chưa có lần nào về, nó ngước mắt nhìn về dãi ngân hà ấy. Những tia sáng lấp
lánh từng quãng theo hàng, không xê dịch như những vì sao trong chuỗi thất tinh
luôn đổi thay. Những tia sáng lấp lánh sáng từng quãng theo những khuôn bọc bao
quanh.
Anh tỉnh giấc giữa đêm, nó ngồi giải
thích cho anh về cách người dân vùng nó sưởi ấm, bảo vệ cho cây được mùa, trĩu
quả.
Ga đến, người đến vào giữa khuya.
Sân ga chỉ còn một, hai chiếc taxi. Nó và anh bắt một chiếc taxi, chiếc còn lại
thất thiểu ra về vì biết đấy là chuyến tàu cuối. Xe chạy dọc bờ biển giữa đêm.
Nó ngồi song song anh ở băng ghế sau không dựa dẫm.
- How long will we be there, baby?
- 5 minutes.
Anh bảo taxi dừng lại. Gió biển
làm choáng ngợp khi cánh cửa mở. Tiếng động cơ và ánh đèn lùi vào trong bóng
đêm. Chỉ còn nó & anh trước biển.
Anh chạy ù về phía biển, đứng lên
trên lưng con lương già như một đứa trẻ lần đầu đến với biển. Anh dang tay mình
ra đón gió biển, cất cao tiếng. Nó không hiểu. Anh quay đầu lại nhìn nó cười.
Dễ thương.
- Enjoy, baby! it’s a gift of life. Everything is here.
Nó đứng ngây người ra. Giữa đêm.
Gió biển thổi làm hồn bay lây lất. Nó ngồi bên anh lắng nghe anh nói về những
giá trị sống của riêng mình.
Đơn giản hay phức tạp. Vĩ đại hay
điên rồ. Xa vời hay thực tế. Vẫn là một giá trị. Anh không muốn là hạt cạt trên
bờ biển để nắng, nước làm cho khô, ướt mỗi lần kia, anh muốn là ngọn hải đăng
phân biệt được sáng, tối.
Nó ngồi ngây người ra. Giữa đêm.
Anh cười. Đơn giản thôi vì anh
phải biết mình đang làm gì trong cuộc sống này. Nó hỏi anh về công việc đang
làm. Anh cười đấy là công việc để kiếm kế sinh nhai, giấc mơ anh không nằm
trong kế sinh nhai ấy, anh có thể đem tất cả những gì anh có để đốt hết vào một
điều anh khao khát, mặc kệ mọi người nghĩ gì, bao gồm cả nó. Nó thấy anh ích kỷ
khi nói thế, nhưng lại thấy vui khi nghe thế. Khó hiểu.
Nó nhìn lại mình đứa con gái có
quá nhiều khát khao về tiền, khi cuộc sống đã gần như có đủ. Một căn nhà với
một khoản vay vừa tầm, một công việc vừa đủ cho một cuộc sống ổn định. Tất cả
sụp đỗ khi hỏi sau những điều ấy là gì? Giật mình.
Nó ôm anh. Mộng mị. Dưới màn
sương đêm. Hai thân thể hòa nhau trên cát. Nồng nàn. Biển bắt đèn hải đăng lấp
lánh.
…
Nó quyết định nghĩ việc – quite
job – đơn giản, nhanh chóng nhưng không nhẹ nhàng. Nó quyết định nghĩ việc để
phiêu bạt trên mọi miền đất nước, hẹn anh một ngày gặp lại khi nó đã tìm cho
mình một mục đích, một giá trị khác hơn cái đầu tiên. Lầm lẫn. Đói nghèo làm
cho tất cả rối tung. Mục đích sống. ( Ảnh: Sưu Tầm)
***
She decided to quit the job—simple, quick, but not gentle. Because...It's a girl living with constant plans in her mind. All plans serve one purpose: money; and the frequent question it poses is: how to get money? If someone asks it that question (sometimes without asking), it will answer: because it's afraid of poverty! ...She needs money to avoid hardship, living a miserable life she experienced in childhood, which has become a haunting memory until now. It started detesting poverty when it saw its father, a brave warrior returning from the battlefield with gifts for its mother—hair soaked in mist and wounds on the chest, restarting life after the scent of smoke. The smell of fish and the smell of the sea.A fishy smell during the times its father returned from the open sea with buckets full of fresh fish, a smell clinging to clothes, body, and the entire house afraid of storms stealing its roof.
One of the smells it hated the most, witnessing the difference between classmates, with friends. It could only play with a few kids from the neighborhood, those whose families also sent men to the sea to return with buckets full of fresh fish.
She often sat, looking at the sea with its mother, occasionally playing with a few kids similar to its home, looking towards the sea. Waiting.A sea smell with the gifts of the sea from its father, the vast land as its mother described, a scent carrying a salty and bitter taste that it couldn't understand why its father considered it a gift. She also couldn't understand why the woman found something, often sitting waiting on the white sandy beach every evening, and always beside its father on days selling faces for land, selling its back to the sky, listening to every expense its father allocated to the family, writing meticulously on the discolored pages. Childhood. She only remembers one image. She remembers its father standing before the sea, releasing smoke into the sky, and seeing its father's hair turn into a few strands that turned into clouds in the sky. Pure white. Seafoam kept advancing to the shore. She sat next to its father on an old buoy, and she no longer thought of herself as a girl at that moment. She wanted to shoulder its father, sitting and gazing at the sea for a day like that. Releasing smoke into the sky, merging black and white hair, and shadows stretching under the sand. Pure white. Seafoam advancing to the shore.
She needs money to avoid the control of money in a struggling and deprived life, lacking dreams.
She distances herself from the sea, from the shore, from the white sand hills to come to a region where sea foam is rare. The salty scent becomes bitter in the evening it departs, a drop of water rolling down the face of the woman often waiting and the man with no rolling water, only sparkling eyes. Deep darkness.
She feels inferior to friends when stepping into a new horizon with many changes, and novelty. Burning desire. She starts writing on the calculator, analyzing, and planning to achieve a money-making goal. The schedule during the time spent on the school bench, all just consecutive extra work sessions and the money earned, counting and recounting at night, feeling gradually relieved as the money starts accumulating in the account. Seeing the dancing numbers in an increasing direction, She feels lightened. She limits trips home because now the sea seems distant, even though it has memorized how the sea smells. Since it left the family. All plans serve one purpose: money; and the frequent question she poses is: how to get money?
Even when she meets him.A man who doesn't speak the same mother tongue but has things to exchange for her life. Different. At least, he can be a brother, a teacher, and a lover in her eyes.A brother guides it in times when she dives into earning money. Crazy. No silence. She finds the comfort of his shoulder in times when it's tired, frustrated, and preparing to burst if not held by his arms. Foolish. She doesn't think of him as a lover at that time. He has never known that, and it will never let him know. She keeps that for herself. She doesn't want to appear weak in front of him.A teacher with storytelling sessions, nurturing its language skills and the times he painstakingly corrects every word in essays written for a finished course. It admires him intoxicated and respects him after each time he leaves some comments during the editing process. She sees him aging entirely. Aging gracefully. Graceful aging.A lover during the urban chaos. Lonely. However, at the end of the road, it and he disappear when nowhere can be found, with the sound of a child's cry when his life is defined by his father molding a definition: women and loyalty don't go together. So, he decides he can love, he can marry, and childish matters are for a time to talk about sometime shortly. She searches through books, but can't find a suitable future in his words. She remains silent after arguments. From his passion for vague and impractical things, life needing money, and the sound of a child's cry. In every argument, it is the one who loses. Arguments revolve around money & the sound of a child's cry. She doesn't want to appear weak in front of him. After the drunkenness, she calls him again.
Don't know why. She thinks about what he said. She has a stable job and a master's degree for herself to reach a higher position. Money no longer controls her. So, what is its next value?... She decided to quit the job—simple, quick, but not gentle. It decided to take him back to the sea. Don't know why....The train station bids farewell and the train starts rolling when the night lights have faded under the drizzling curtain. Its eyes are also wet, lost at some point. Rain or tear. Indistinguishable.The train whistles a longhorn, saying she should sleep, don't dream with thoughts. Tired forever. It snuggles into him to find warmth. He laughs. She turns back to its bed to lie down. Don't know why. She looks out through the window like a prison with the tightly packed roofs of the city receding. Night sinks as deeply as lowering a curtain over its eyes again. Drenched. Don't know why.
She flinches with each passing train beat. A strip of the Milky Way glows. She wipes her eyes to look more closely after a long time without a chance to return, she looks up at the Milky Way. The bright rays sparkle in intervals, not shifting like the stars in the constellation always changing. The sparkling rays shine in intervals along the wrapped shapes. He wakes up in the middle of the night, it sits explaining to him how people in his hometown warm themselves, and protect trees during the season, laden with fruit.
The station arrives, and people come in the middle of the night. The station has only one, or two taxis. She and he take a taxi, the remaining one dwindles away because it knows it's the last train. The car runs along the coastal area in the middle of the night. It sits beside him on the back seat without leaning. How long will we be there, baby? 5 minutes. He tells the taxi to stop. The sea breeze is dizzying when the door opens. The sound of the engine and the reversing lights disappear into the darkness.
Nó lững thửng bỏ lại Sài Gòn. Gió
bụi. Tìm kiếm một điều gì đó mà đến giờ nó vẫn chưa xác định được giữa những thứ
bon chen và áp lực đè nặng từ một cuộc sống đang đeo đuổi sau khi đã lụm lặt từ
tiền bạc, danh vọng, gia đình…rồi nhiều thứ, nhiều thứ đến giờ với nó vẫn không
rõ đó là điều gì. Tất cả giờ là sự ngở ngàng. Ngông cuồng trở lại. Vác ba lô
lên vai để đi đến một nơi nào đó trong tâm tư nghĩ: miễn là không phải chỗ cũ,
lối quen với những con đường mòn suy tư & xúc cảm. Vốn vậy. Mọi thứ rớt dọc
theo hành lang của ngày rượt đuổi cho đêm về không tròn một giấc ngủ say, trong
đó có tình yêu.
Trong một ngày nắng trốn.
Phố núi. Giăng mù sương, đón bước
chân người mới đến bằng những tâm trạng vương mang và ngở ngàng về một miền đất
mới. Ai đó nói với nó đến đây tìm hiểu, khám phá một vùng đất mới. Xa lạ. Thứ
cảm xúc duy nhất tìm được nơi phố núi làm lửng lơ tâm hồn như một gã khách lang
thang quá bộ không biết đi ngang hay chạy dọc. Thu hút tầm mắt bằng những con
đường dốc dọc ngang như những chiếc thang được xếp có chủ đích với những con người
đang leo lên, leo xuống.
Băng qua nó. Chầm chậm. Một cảm
xúc gì đấy không định hình, một cảm xúc tươi mới như từ thời võng đưa ru ngủ ở
ấu thơ đến khi lớn khôn ru ngủ bằng nhiều thứ cộng hưởng, mơ tròn một giấc say,
giờ đây như bừng tỉnh nhẹ nhàng, thiết tha như rượu vừa nấu chín. Thơm lừng. Gánh
chè vừa mới lướt qua con đậm mùi đướng nước, bắp non nấu vàng hạt trong làn
khói nghi ngút thúc giục những cơn thèm vụt qua.
Từ từ. Bước vào một ngôi chùa nằm
sát góc đường, nó ngẩn ngơ nhìn ít phút trầm tư, nguyện cầu, không hiểu sao đầu
trống rỗng, hồn phách chắc theo gió lang bạt phương nào. Tăng ni và phật tử giữ
ánh nhìn của nó thật lâu. Từ niệm. Một cuộc sống không quá vội vàng.
Bỏ lại cảnh chùa với Phật vẫn mắt
khép hờ đôi mắt để bước sang một góc đường đối diện khi thu hút bởi hai từ
Buâng Khuâng của tên một quán nhỏ, chọn một góc quán ngồi bởi một bản nhạc Pháp
ghì chân không thể đi. Lạnh lùng. Nghĩ. Tính cách hình thành từ cuộc sống. Cuộc
sống được tạo ra từ môi trường. Cứ thế đồng điệu, liên miên theo những xúc cảm.
Bỏ lửng. Cô chủ quán trẻ đang
ngồi bên cạnh với tóc dài tết gọn chạm đất như chiếc thang được bắc từ mặt đất
lên đến đỉnh núi sương mờ chưa phũ vội vàng, trong chiếc đầm liền thân dài chạm
đất đầy những họa tiết chìm trên nền vải đen làm nổi bật một làn da trắng như
sương phủ đầu non, nét mày kẻ đậm kéo dài như kẻ sông lượn vòng quanh núi cùng
hai ngọn đèo mi cong vút với thủy tinh thể trong veo như người đứng núi soi
bóng lòng sông, lướt trên mặt dậm phấn son vừa phải, cùng thả ánh nhìn về con
đường lơ lửng mưa bay giữa trời đêm hút cạn dòng người qua lại.
Trong một ngày nắng ngủ.
Một góc quán vắng. Lắng mình với
giọt café phố núi. Nặng. Bước chân người cô độc trong một lối đi tìm. Chân trời
ở nơi đâu? Hạnh phúc ở chốn nào? Ta đi đâu cho hết một cõi sầu. Lắng lo.
Từ lâu. Nó thích ngồi đoán những
nổi niềm như một thú vui theo ngày tháng giữa phố núi chập trùng như cái cách
mà gia đình nó đã gieo vào người đến thưởng thức những giọt café tí tách bằng
tên gọi quán. Buâng Khuâng. Nó không thả ánh mắt nhìn anh. Đối diện. Ngờ ngợ.
Đôi điều về người khách lạ. Chắc không phải chốn này.
Một lữ khách phương xa. Ngồi ngẩn
ngơ đến lạ. Khói thuốc cứ bay từ quán ấp ủ người đầy đến giữa quán trống huơ. Người
đến rồi đi, chẳng ai ghì lại một hình ảnh của người con trai ngồi đấy. Thẩn
thơ. Hồn du.
Nó
thấy một chàng trai đoán chắc rằng từ nơi thành phố, lần đầu đến với phố núi
mộng mơ. Giống anh. Chàng trai cứ thích ngồi thẩn thờ ở một góc quán nhìn ngắm
mưa bay. Chàng trai đến từ một Sài phố đầy phù hoa rực rỡ với những điều khác
lạ giữa phố núi. Cô chủ quán Buâng Khuâng cứ ngồi bàn bên cạnh cùng ngắm mưa
đêm. Lặng thầm. Chẳng buồn nhắc anh. Quán đã vắng người. Đêm đã về khuya, chỉ
còn tiếng nhạc đu đưa Je t'aimais, Je
t'aime et j'ai
Nó
đưa ngón tay vờn vài sợi tóc cô đơn trong khi khói thuốc cứ bay. Nó ngồi ghép
bóng nó với bóng anh đang châm chậm chạy ra đường theo ánh đèn đêm. Nó lồng hai
bóng vào nhau, đưa ngón tay nghịch đùa mái tóc như muốn lấy tóc trêu đùa anh,
cứ thế cứ thế nghịch đùa bóng trên đường phố mưa bay, không để ý rằng anh đang
cứ ngồi đấy đưa mắt vô hồn về một khoảng đường xa xăm không dịu vợi.
Bất
chợt. Anh thấy bóng nó quấn lấy bóng anh, nghịch đùa. Anh cười. Cô bé thích thế
sao không qua đây ngồi không phải chơi cùng bóng. Anh với nó bắtbóng cả đêm đến tận bình minh thức
dậy giữa một Buâng Khuâng Café không ai nhắn gửi, không ai đợi chờ, cứ thế
nghịch đùa. Bắt bóng.
Trong một ngày nắng đứng.
Ngồi phía sau em, vài sợi tóc cô
đơn vờn qua mặt trêu hương của đất trời và của chính em. Thơm lừng. Có chút gì
đó từ nghìn xưa trở về. Nhớ có những khoảnh khắc như thế, ở một làng quê. Một
mái tóc dài thướt tha chỡ nó đi khắp những con đường làng vừa được tráng nhựa,
chạy bon bon dưới ánh trăng thay đèn soi, cỏ cây hai bên đường như hờn dỗi mỗi
lần qua. Thì thầm. Chắc hai đứa bị hâm cứ chạy đi chạy lại, không biết để làm
gì. Nó ngửi hương của tóc trong làn gió bay, cứ thấy sao sao một điều gì đấy
khó tả, không hiểu đấy là gì nhưng tất cả những điều ấy cứ thế bay đi. Tự tình.
Ôm một vòng tay từ phía sau, vùi đầu vào vai em, để ngửi hương đưa nhẹ cho một
phút đê mê. Đắm tình. Dị.
Thiệp hồng báo tin em lấy chồng.
Thông qua một người bạn cũ nhắn tin, hỏi mày có đi không, nó bỏ lửng câu trả
lời vì không muốn nói rằng mày hỏi gì ngu thế. Như khắc một lời thề trong trái
tim dị đắng dị tình, đào hố chôn chân nơi phố thị thành. Không còn hỏi tương
lai và quá khứ.
Trong một ngày nắng ngã.
Nó
chở anh đi về bản Đôn. Anh ngồi phía sau nó đưa hơi thở nghịch đùa những sợi
tóc cô đơn với một vùng da còn tóc con chưa quên mất những dư vị của tình đầu.
Tình đầu cũng đến trong một ngày nắng như thế giống hôm nay, tình đầu đến với
người con trai không phải từ đất khách xa lạ, ngồi phía sau nó nói về những
mong ước cho mai sau, với những chân trời mới mở ra khi phố núi là một chấm nhỏ
xa tít dưới mặt đất và tất cả sẽ là một ngày về anh sẽ cùng nó trở lại bản Đôn
lần cuối để tiễn đưa một phố núi buồn sẽ chôn đi hồn trẻ. Tự giác. Nó thấy mình
trẻ con trong suy nghĩ của tình đầu, thấy má ửng hồng khi nghĩ đến chuyện ngày
mai, trong tay anh ấm áp, dưới làn môi anh ẫm ướt, ôm ấp nhau giữa động tình
không phải giữa chốn núi non.
Bốn
năm vượt, sáu tháng trên, thêm vài ngày lướt. Nó ngồi nhìn anh trong sự lặng thinh
khi nói rằng chúng mình khác biệt. Những lời anh nói cứ vụt qua như xe bên
ngoài lướt đi hờ hững, không đọng lại bất kỳ một tiếng nói gì của tình đầu. Nó
ngồi dịch ra ngoài để bóng nó không chạm bóng anh. Vòi vĩnh.
Trong một ngày nắng khóc
Bằng
những giọt mưa bay. Nó thấy hơi ấm đang từ từ phũ kín từ một vòng tay ôm. Nó
tấp xe dừng lại bên đường khi bàn tay giật mình buông vội. Nó không nhìn lại,
đưa hai tay bắt lại đôi tay, khép chặt lại vòng ôm, nó thấy bóng mình bắt lại
bóng anh. Vài giọt mưa bay đọng lại trên vòm mi cong.
( Ảnh: Sưu Tầm )
***
Trapped in the scorching sun, it left Saigon behind, amidst the dusty winds, searching for something undefined amid the hustle and the weighty pressures of a life pursued after gathering wealth, fame, family, and many other things that, till now, remain unclear to it. All that remains now is a sense of bewilderment, a return to recklessness. It throws a backpack over its shoulder, heading towards a place within its contemplation: as long as it's not the old place, the familiar path with its well-trodden trails of thoughts and emotions. That's the plan. Everything now is a state of wonder. It wanders back to itself.
In a sunlit escape.
Mountainous streets draped in mist welcome the newcomer with lingering emotions and awe toward a new land. Someone tells it to come here, and explore a new region. Unfamiliar. The only emotion found in the mountainous streets leaves its soul suspended, much like a wanderer who stumbles through without a fixed direction. The twisting roads, like purposeful steps, captivate with their uphill climbs, as people ascend and descend.
Crossing through it. Slowly. A certain indescribable emotion, a fresh feeling reminiscent of childhood lullabies, resonates from the times of swinging in hammocks during infancy to the complexity of dreams in adulthood, now awakening gently, tender as freshly brewed wine. Fragrant. Just passed by a tea vendor, the scent of brewed tea leaves and roasted corn wafts through the air, urging the fleeting cravings to pass by.
Gradually. Stepping into a temple nestled at the corner of the street, it gazes contemplatively for a few minutes, praying. The empty drum's resonance disappears, and the soul seems to drift away with the wandering wind. Monks and devotees hold its gaze for a long time, from prayer. A life not overly hurried.
Leaving the temple, with the closed-eyed Buddha still there, it moves to the opposite side of the street, drawn by the words "Buâng Khuâng" from a small cafe. It chooses a corner, captivated by a French song playing relentlessly. Aloof. Reflecting. Personality is shaped by life. Life is created by the environment. Harmony, incessantly resonating with emotions.
Leaving it behind. The young owner sits next to it with neatly braided long hair, touching the ground like a ladder rising from the earth to the misty mountain top. Clad in a fitted black dress adorned with patterns, the dress accentuates a skin as white as the mountain mist covering the young peaks, with bold eyebrows elongating like a river meandering around a mountain. The two curves of the brow, like mountain passes, arching with crystal clear eyes, surveying the distant road amidst the night, drawing attention away from the bustling crowd.
In a sunlit hideaway.
A deserted corner. Immerse in the scent of mountainous coffee. Heavy. The solitary figure steps in search of something. Where is the horizon? Where is happiness? Where can one escape from all the sorrows? Contemplating.
For a long time, it enjoyed guessing the hidden emotions as a pastime between days in the mountainous street, much like how its family embedded the enjoyment of tasting small sips of coffee with the cafe's name. Buâng Khuâng. It doesn't let its eyes wander towards the stranger. Opposite. Suspicious. A few things about a stranger. Probably not from this place. A traveling stranger. The owner of the Buâng Khuâng cafe keeps sitting at the nearby table, gazing at the rainy street with a cold expression. Silent. Thinking. The character is formed by life. Life is produced from the environment. All in harmony, a continuous echo of emotions.
Drifting away. The cafe owner, a young lady, seems to be sitting by herself in a daze. The smoke from the cafe fills the entire space between them. People come and go, leaving no trace of the young man sitting there. Lost in thought. The cafe owner continues to sit quietly, absorbed in the evening's street view. Still. The night has come, leaving only the sound of Je t'aimais, Je t'aime et j'ai...
It extends a finger, playfully swirling a few lone strands of hair, while the smoke continues to drift. It sits, merging its shadow with the shadow of the guy who is slowly walking into the street under the night lights. It intertwines their shadows, using a finger to playfully tease the hair, as if wanting to grab it, teasingly playing with the shadow on the rain-soaked street, unaware that he is sitting there, eyes drifting towards a distant street, lost in thought.
Suddenly. He sees its shadow entwining with his shadow, playing around. He laughs. The girl likes this place, why not come over and sit, not just play with the shadow. He and it catch the shadow all night until dawn breaks in an empty Buâng Khuâng Cafe with no messages, no waiting, just playing like this. Catching the shadow.
In a sunlit standing.
Sitting behind her, a few lonely strands of hair sway across the face, teasing the scent of earth, sky, and of her own essence. Fragrant. There's something indescribable, something ancient returning. Remembers moments like these, in a village. A long, slender hair runs through the village's newly asphalted roads, running lightly under the moonlight and replacing the street lamps, with grass on both sides of the road, seemingly sulking every time she passes. Whispering. Probably both were teased to run back and forth, not knowing what to do. It smells the scent of her hair in the flying breeze, feeling something indescribable, not understanding what it is, but all those things seem to fly away. Self-awareness. It sees itself as a child in the thoughts of the first love, feeling the blush when thinking about tomorrow, in his warm hands, the damp warmth under his lips, embracing each other amidst the romantic setting not in the mountainous city.
A pink card announces that she's getting married. Through an old friend's message, asking if it would go, it leaves the question unanswered because it doesn't want to say that it's a silly question. As if swearing an oath in a bitter and sweetheart, it digs a pit to bury its feet in the urban street. No longer asking about the future and the past.
On a sunlit fall.
It takes him to the village of Đôn. He sits behind it, his breath teasing the lonely strands of hair, touching a skin still remembering the residues of the first love. First love came on a sunny day like today, first love came to the boy not from a distant land, sitting behind it, speaking about dreams for the future, with new horizons opening up when the mountainous city is a tiny dot far below the ground, and everything will be one day when he and it return to Đôn village for the last time to bid farewell, burying the soul of youth in a sad Buâng Khuâng Café. No one sends messages, no one waits, just playing like this. Catching the shadow.
Four years pass, six months gone, and a few days drifting. It looks at him in silence as he says that they are different. His words flash by like a passing car, indifferent, not lingering on any words of the first love. It sits and translates outwardly so that its shadow doesn't touch his shadow. Eternal fountain.
Leaving him. The young lady owner sits next to it with a few lonely strands of hair, swirling over a region of skin not yet forgotten by the first love. She feels a warm breath slowly enveloping her from an embrace. It abruptly stops the bike by the roadside when the hand jerks away suddenly. It doesn't look back, bringing the two hands back to catch each other, tightly enclosing the embrace, feeling its shadow capturing his shadow. A few raindrops linger on the arched lashes.
In a sunlit weeping.
With raindrops flying. It feels like warmth slowly enveloping from an embrace. It abruptly stops the bike by the roadside when the hand jerks away suddenly. It doesn't look back, bringing the two hands back to catch each other, tightly enclosing the embrace, feeling its shadow capturing his shadow. A few raindrops linger on the arched lashes.
Có lúc đứng trên đầu ngọn sóng
nghĩ về một sinh linh vừa mới tượng hình cần một cái tên.
Có lúc ngồi ở núi non trập trùng
thấp thoáng sương bay phủ bóng mờ nghĩ về một cái tên cho chồi non đang lớn.
Có lúc nằm dưới trời mất nắng,
lãng đãng mây trôi, nghĩ về một cái tên cho một sinh linh đạp chồi trong bụng
mẹ.
…
Cứ thế. Ngẩn ngơ, ngờ nghệch.
Cười lệch nắng mưa, tơ tưởng một bóng hình không biết mặt mũi ra sao như ôm ấp
một người tình tưởng tượng. Đặt tên cho người tình tâm tưởng. Cứ thế. Ngờ
nghệch, ngẩn ngơ.
Con cái làm dịu ngọt sự nhọc nhằn
nhưng cũng làm sự hoạn nạn trở nên cay đắng.
Từng muốn thoát ly. Từ biệt. Một
điều gì đấy thực tại với những suy nghĩ man dại đến hoang đường, cái thế giới
cũ bên trong vẫn còn chưa từ bỏ dù rằng nhịp đập mới đã định hình và cứ nhịp
nhàng vang lên trong bụng em.
Từng muốn trốn chạy. Đối mặt.
Những gì đang diễn ra khi cuộc sống đang thay đổi. Một sinh linh đã hình thành
trong những nổi niềm ngổn ngang bắt đầu một cuộc sống mới với những thay đổi
khiến hai mái đầu trẻ giờ đã thành mẹ cha choáng ngợp. Gia đình & sự
nghiệp. Hiện tại & tương lai. Kế hoạch & thực hiện. Nhảy múa lung tung
như tàn lửa bay lên từ củi khô gặp lửa đỏ cháy bập bùng.
Đấy chính là một sinh mạng. Đã từng nghe nói giữa một buổi trưa
nắng bỏ đi chơi mất biệt chỉ còn mưa rào giắt ngang như cướp cạn dòng nắng. Tất
cả cứ thế theo khói thuốc bay cao từ lúc cháy đỏ đến khi tàn. Thời gian tưởng
như dừng lại.
Đấy chính là một sinh mạng. Bỏ tù. Sự ngông nghênh với suy nghĩ lạc
loài, khát khao được cháy hết mình của tuổi trẻ. Tử hình. Những lắng lo cho
cuộc sống hiện tại với thước đo giá trị tự mình đặt ra khi so sánh với những
giá trị mất cân bằng xung quanh từ tham lam lôi kéo những điều xa xôi, vượt
tầm.
Tôi không còn là trẻ con nhưng
tôi vẫn là trẻ con trên nhiều phương diện
Giật mình. Hiểu ra câu nói của
Charles Darwin, trước giờ chỉ nghĩ nói về một ai đó. Xa vời. Chưa bao giờ nghĩ
câu nói đó sẽ dành cho nó, một thằng nhóc với những suy nghĩ cạn dòng cùng áng
mây bay, khói trời lơ lửng, lẫn quẫn với nắng mưa cùng gió, chưa có một lối nhỏ
nào đi vào trong những ngách vắng xôn xao giữa một Sài Gòn. Bám trụ. Không nghĩ
nhiều lắm vì sợ.
Giờ đây. Nỗi sợ không còn nữa khi
đôi vai ghì lại để những nghĩ suy cạn dòng thôi bớt lửng lơ, và đôi tai không
còn ngồi nghe gió hát chỉ còn lắng nghe những gợn sóng theo một nhịp điệu riêng
trong dạ.
Bấy nhiêu đấy sẽ làm phôi phai,
bấy nhiêu đấy sẽ càn quét làm tàn phai đi tất cả những gì cống hiến với nghĩ
suy, khiến người gục ngã. Cứ thế mà lướt qua ngày tháng, vứ thế mà để thời gian
cứ nhẹ nhàng ùa qua rồi cứ ngẩn ngơ nhìn lại. Đôi khi hỏi tại sao mà không biết
được, tìm đâu ra câu trả lời.
Tương lai quan trọng với hiện tại biết bao nhiêu khi xung quanh là con
trẻ ( Charles Darwin )
Cứ thế và cứ thế. Nghĩ suy, suy
nghĩ.
Sẽ có một canh khuya nằm mơ thấy
những gì đẹp nhất. Sẽ có một ban mai với cái nắng không hanh hao đến khô cạn
hồn, cứ thế rồi lang thang, cứ thế rồi miên man. Thôi tìm kiếm. Như một gã ngốc
donkihote thời hiện tại đi tìm một miền đất hứa. Rong ruổi. Nghĩ suy. Nhiều
khi. Tưởng khùng.
Thôi không buồn nghĩ vì đã có một
món quà – món quà từ cuộc sống – một sinh linh kết tụ của yêu thương. Nồng nàn.
Dành tặng Merci như tên con thường gọi ở nhà.
…
Em hỏi: Merci nghĩa là gì!?
Cười. Cám ơn cuộc sống & cảm ơn em. ( Note: Merci - Parler à Mon Pere) ( Ảnh: Sưu Tầm )
Nó ngồi với đứa em giữa một trời
trưa nắng gió đi chơi, chỉ còn vài áng mây ngượng ngùng, trôi lửng lơ trên đầu
Bảo Tàng thành phố. Chuyện trò. Nghe nó nói rằng mình thiếu vốn sống để có thể
viết những câu chuyện rõ nghĩa, đủ lời; đứa em gái đam mê xê dịch nói: hãy tìm
đến với những người bạn vượt ngưởng thất thập cổ lai hi, để có một cái nhìn
trãi nghiệm và bao quát hơn anh. Tự dưng. Nó nghĩ về người phụ nữ ấy, người phụ
nữ đã cùng nó đi qua mấy mươi mùa mưa gió. Cạn dòng.
Tất cả tâm trạng tồn đọng trong một
phút giây bùng phát suy nghĩ về bà như cánh diều đang bay cao giữa trời lộng
gió bỗng chao đảo như dây đang căng bị cuộn vội vào. Rối dòng. Người phụ nữ đã
để sương gió nhuộm da, để đất đá tạo nốt chai sần, để những đêm thâu tràn sâu
dưới mi mắt và để mặc cho mưa nắng lướt qua phận đàn bà với tất cả những gì còn
lại chỉ là một nỗi niềm nấc nghẹn chôn sâu.
Đã
từng nhớ…. Lang thang ở một góc con đường gọi điện về trong một đêm trời hậm
hực với cái nóng của ngày vẫn còn chưa tan. Những hàng cây lá rũ như đuối mình
dưới cơn giận của nắng ngày lướt qua. Ở bên kia đầu dây vẫn còn nghe đâu có
tiếng kinh kệ ngân vang phát ra ở đâu đó một góc phòng. Lẻ loi. Có tiếng nói
trong gió ngược chiều hắt nóng, vượt Cửu Long đến với đường đông phố thị, nói
chuyện hàng huyên. Thường ngày.
Đã từng nghe…giữa một đêm đứa con
trẻ giờ đã có gia đình gọi về để thõa nổi nhớ mong một cánh cò còn mài mò giữa
trời đêm. Quạnh vắng. Một góc nhà. Rau cà với chao ăn theo lòng mộ đạo. Nguyện
cầu. Trút cạn đi những gian nan & toan tính đeo bám gần hết một kiếp đời,
giờ đây chỉ một giấc mơ tìm kiếm bình yên cho những đứa con trẻ giờ bỗng già
với lo toan khi về nhà.
Có những thứ đến suốt đời vẫn không thể nào quên.
Nó gợi ý với một lời đề nghị cho
người phụ nữ đã vượt ngưỡng thất thập cổ lai hy. Về thăm lại quê nhà, ở miền
Trung xa cách ấy. Không phải là khát vọng quá xa tầm với nhưng cánh cò ấy vẫn
cứ bồng bế những nổi lắng lo thành do dự, cứ dần dà làm cho ngày tháng vụt qua,
tuổi đời cứ thêm nấc như những viên gạch chất đầy trong một ngôi nhà. Tất cả cứ
chồng chất và sự lo toan cứ ghì lại. Mãi miết.
Đầu
dây. Một vài giây trôi qua. Cánh cò ấy suy nghĩ vài giây để rồi sẽ chia về
những kỷ niệm còn đong đầy trong trí nhớ chưa phai, sợ rằng đến khi xuống mồ
thì những kỷ niệm ấy vẫn như còn đây những không còn ai để kể lại. Một đời. Cánh
cò ấy đã từng không nghĩ rằng bay xa đến thế, từ một miền Trung nắng cháy đến một
miền Tây gió nước mênh mông, đến khi ngoãnh lại quãng đường ngót nghét đã hơn
năm mươi mấy năm rồi.
Đầu
dây. Tâm sự. Những gì chất chứa đã nhiều năm sợ trí nhớ giờ không chịu nghe lời.
Một kỷ niệm về người mẹ chồng
trước phút lâm chung. Mắt không nhắm lại chờ đợi đứa con dâu vuốt nhẹ mới êm
trôi về một thế gới bên kia. Nhẹ nhàng. Kỷ niệm ấy như một ngụm đá bào dần tan
mát lạnh tâm hồn, tưởng đã bị số con gái, phận con dâu & kiếp đàn bà làm
khô hạn mất những khát khao.
Một nổi niềm về người em chồng
trước phút cha chồng lâm chung. Nặng nợ một câu nói về một món tiền lo cho cha
chồng trước giây phút không còn nồng nàn cuộc sống trần gian. Không phải cha
chung nhưng sao lòng vẫn không thôi chạnh lòng. Nghĩ thế thôi nhưng rồi cũng
đứng ra thay chồng, thay cha bồi hoàn lại phần tiền mua chiếc áo quan tiễn ông
xuống địa ngàn để giữ gìn đức sinh cho con mình, những đứa con còn thơ dại làm
sao biết được đời lắm cảnh trái ngang. Dâu hay con, con hay dâu không còn phân
biệt được.
Bên này. Đầu dây. Nó lặng đi về
khi người phụ nữ vượt ngưỡng thất thập cổ lai hi ấy chia sẽ những gì đã giữ lại
lòng mình mấy mươi năm. Ức nghẹn. Bất chợt. Nhớ đến câu hát nó vẫn thường nghêu
ngao.
Cánh vạc trắng tìm về trong những tiếng ru của mẹ. Tôi ngồi hát một
mình giữa đêm trăng thu.
Giờ đây. Cánh cò ấy không còn suy
nghĩ gì nữa, mặc dư âm ngày cũ, kệ dòng đời nghiệt ngã muốn cắt chia cắt lìa
một con tim rĩ máu sau mấy mươi mùa sóng gió. Bình thường. Hoan hỉ. Về bên kinh
kệ thấy …
Một
niềm tin yêu mới vào cuộc sống khi năm mái đầu đã đủ lông, đủ cánh. Tự bay.
Những chiếc tổ nhỏ được thành hình với những trăn trở riêng đâu hay cánh cò ấy
vẫn còn đấy lòng lành lắng lo cho những chiếc tổ nhỏ ấy qua mỗi mùa giông bão!?
Cứ thế ngồi bên kinh kệ, sám hối với nguyện cầu, âu lo đâu đó dành lại một góc
lòng cho bớt đi những phiền lo vì sức ấy đã thôi không còn đủ đề gánh gồng.
Một
niềm vui về lại với nơi đã ra đi cùng với những cánh chim non giờ đã sãi cánh
đủ rộng để bay xa và đủ lớn để chở che cho tổ mới. Một niềm vui – một giấc mơ,
ngày về quê cha đất tổ.
Tất cả những gì mong mõi là một
ngày về lại. Đủ đầy. Trước tất cả những con người cùng chung một họ, người phụ
nữ vượt thất thập cổ lai hi muốn báo một thông điệp rằng trách nhiệm giờ đã trã
xong, minh chứng sống bằng những đứa con đã tượng hình, có chút phai phôi sương
gió những giờ vững trãi trên mỗi bước đi. Chông chênh mà kiêu hãnh.
Nghĩ đến đấy thôi rồi cười khanh
khách như một đứa trẻ vừa làm được một điều như người lớn.
Nghe xong nỗi niềm tưởng như một
giấc mơ giữa đời thực. Tự hỏi. Bao giờ hội tụ đủ đầy năm cánh chim đã làm tổ
cho riêng mình. Bao lâu khi năm cánh chim ấy cùng cánh cò ấy bay về miền quê
ấy. Bao giờ và bao lâu. Bao lâu và bao giờ…
Bắt máy sẽ chia vội nỗi niềm
tưởng như một giấc mơ ấy với một cánh chim anh gần tổ.
Tự dưng. Sợ.
Cánh vạc trắng tìm về trong những giấc hồng. Tôi ngồi hát một mình giữa
cánh đồng mênh mông. ( Ảnh: Sưu Tầm )
Nắng rọi rực trời. Đầu năm. Nắng dội xuống mái tôn nhà làm người rĩ rã mồ hôi như vừa bước ra từ phòng tắm vội.
Nó ngồi một góc. Phía sau bàn khách.Nhìn từ trên xuống dưới. Điểm.
Một người đàn bà tóc nhuộm khói, sương. Trắng xóa. Khóe mắt kéo dài lộ rõ vết chân chim. In hình. Dấu thời gian trên gương mặt với những nốt đồi mồi nhỏ to như những đóa hoa nở muộn. Trễ mùa nắng mưa. Vạt áo bà ba vẫn còn một góc nhăn dưới tà. Phong ba. Không có người đàn ông của đời bà bên cạnh để song hành trong những lúc khó khăn từ lúc nó lọt lòng và cả hôm nay trong câu chuyện bàn về tương lai. Thằng út. Một trong những kỷ niệm yêu thương còn sót lại của đời bà với ông khi trí nhớ bị bòn rút dần. Những lời dặn dò trước lúc ra đi về cát bụi. Ngồi bên ông, giữa một trưa hè, bà nhận một lời hứa. Ngược thời gian, ngót ngét cũng đã gần ba mươi năm.
Nhìn qua đối diện. Ấm lòng.
Một người anh cả, nắng đã thấm da. Rạm. Những sóng gió dập ngã mấy lần trên gương mặt bước ngoài bốn mươi năm. Đã từng. Cả giận mất khôn. Đánh. Lên bờ xuống ruộng. Không còn đánh, không còn đau. Mà sao nhớ hoài. Mỗi lần ly vơi lại đầy như dầm trong tim khó lấy. Nó cười mỗi lần ly vơi lại đầy. Chắc là máu chảy ruột mềm mà thôi.
Một người anh ba, sương thấm vào xương. Rạn. Từng cơn quặng đau sau mỗi lần vận động quá sức vì vai oằn nặng gánh. Làm thuê. Khi đêm về mỗi lần ghe lái cập bờ, điểm thời lúc đó hãy còn phổ thông. Với nó. Một sự chăm lo cho món quà thưởng nó vào một trường chuyên là một chiếc xe đạp hợp thời, anh chăm từng vết sơn lợt đến mỗi cái căm xe. Đan chéo. Tình anh em.
Một người anh tư, gió đi vào tũy. Rán. Nắng, gió, bụi đời ở một xứ sở xa xôi. Độc hành. Trong tuổi thơ nó, không có nhiều câu chuyện viết về anh, chỉ có khi rời quê đến thị thành mất đến mười năm, nó với anh mới ngồi nói chuyện trên mỗi chuyến xe đi về. Tâm sự. Hiện tại và tương lai. Thấy ruột lại mềm ra. Bội phần. Chắc là máu đã tắc quá lâu.
Một người anh rễ, bụi bay vào mắt. Rát. Nước mắt chãy không ra hay là dấu kín. Nổi lòng. Vợ chồng. Mơ một hạnh phúc về đứa trẻ lọt lòng, khóc trong ngôi nhà tường vách khang trang. Mõi mòn. Nó gặp anh rạng ngời trong tâm thế của một kẻ ngồi cùng. Chờ. Về xây chiếc cầu nối bờ sông. Chị tôi chưa có chồng.
Giờ tất cả ngồi đây, nói cùng một chủ đề. Chung một tâm thế. Quyền quynh thế phụ.
Nó ngồi đấy. Trôi tuột mãi về với những ký ức, kỷ niệm của ngày xưa. Dội về. Từng đợt, từng đợt. Nắng dội. Dịu. Lòng. Lâng lâng.
Từ một buổi trưa nắng, mưa giận hờn. Đâu đó, tin lũ kéo về trên những miền đất nước Việt Nam: một miền trung nắng cháy và một miền Tây ngập lòng đất mặn phù sa, có quê nhà anh ở đấy. Trong cái nắng, mưa giận hờn nó gom lại những ngày “mưa,nắng” tâm trạng cùng anh viết ra.
Những gì của ngày hôm qua. Chóng nhanh. Mới đó mà đã ba năm vượt mất mười ngày. Từ một thuở ban đầu, chập chững bước lên con tàu TFS khi vừa mới hú một còi dài cho một cuộc hành trình khám phá mang tên mình.
Quan điểm cũng như chiếc đồng hồ vậy: mỗi cái chỉ một kiểu nhưng mỗi người chúng ta chỉ tin vào cái của mình ( A. Poup)
Nó và anh. Không nói được với nhau nhiều có lẽ vì quan điểm khác nhau tạo thành một khoảng cách vô hình trong tâm trạng. Vui có, buồn có, và cả ức chế vương mang. Từ lúc bắt đầu. Nó ngang tàng với nghĩ suy của riêng mình, quan điểm của riêng mình, những suy nghĩ và quan điểm vẫn chưa đủ dày và sâu cho một nghề nghiệp đòi hỏi những trãi nghiệm. Đời bền lâu.
Tranh cãi cùng anh trong một ngày trời đổ nắng ngang tàng, mang theo cái gió bụi lang thang, đem về trút cạn nơi một góc văn phòng với những suy luận trẻ đời của riêng mình. Ấm ức. Những lý luận không thuyết phục được người nghe, là anh.
Những gì của ngày hôm qua. Chóng nhanh. Mới đó mà đã ba năm vượt mất mười ngày. Cũng từng ấy thời gian, nó đi ngang qua quãng đường tín dụng với những nét riêng mang, còn anh vẫn cứ đi trên con đường suy nghĩ của riêng mình.
Tôi nghi tất cả những gì tôi chưa rõ. Thà phải tìm hiểu sự thực suốt đêm còn hơn phải nghi ngờ nó suốt đời.
F. Engels
Trên con đường ấy, không có chuyện mập mờ đánh lận con đen hay những nhỏ nhen bỏ sang phần tính toán. Có cảm tính phần nào, có khách quan suy xét, những đứa trẻ sống lâu như nó trong một tập thể ngang tàng, vài đứa đi hoang trong tâm trạng, những đứa trẻ sống chưa gắn kết hết gần nữa đời mình với những con số. Hơn 20 năm đời anh, ăn nằm cùng những con số với những rũi ro, gắn cho mình một niềm tin vĩnh cửu.
Nếu ai đó gọi niềm tin là lý thuyết thì với anh niềm tin là mạch sống của đời mình nó đi vào tận trong công việc ngoài những logic nghĩ suy. Anh là vậy với những tính chất riêng mang mà không ai bàng hoàng trong những ngày đầu gặp gỡ.
Giờ đây, anh dừng lại bước xuống một sân ga mà con tàu TFS chỉ vừa mới ghé ngang. Tạm dừng. Nó nhìn cái nắng ngỡ ngàng, mưa gió xô ngang. Sững sờ. Đêm về ở một góc quán Sài Gòn, nó và những ai còn lưu luyến anh, gửi một lời say goodbye để hẹn một ngày gặp lại trên một sân ga nào đó, ai biết chừng chỉ là say hello khi gặp gỡ tình cờ. Tiếng còi lại hú vang, nó và những người còn lại tiếp tục một chuyến đi xa với những dự định của riêng mình và nó không biết mình sẽ xuống ở một sân ga nào đấy không chỉ biết gửi lại anh một lời chúc với những gì tin yêu.
( Gửi tặng anh Trương Văn Rong: Ex – TFS VN Credit Director )
Ảnh : Sưu Tầm
***
From a sunny noon, the rain sulking. Somewhere, news of floods arrived in parts of Vietnam: a sun-scorched Central and a Southwest immersed in salty alluvium, where your hometown lies. In the mix of sunshine and sulking rain, it gathers the days of “rain, sunshine” moods that I write with you.
Photobucket
What of yesterday. How quickly it passes. Just like that, three years have slipped by in ten days. From the very beginning, tentatively stepping onto the TFS ship just as it sounded a long whistle for a journey of discovery bearing its name.
Opinions are like watches: each one shows a different time, but everyone believes their own (A. Poup)
You and me. We couldn’t talk much, perhaps because different viewpoints created an invisible gap in our moods. There were happy moments, sad moments, and even lingering frustrations. From the start. You, with your own thoughts and viewpoints, which were not yet deep and mature enough for a career that demands experiences. Life is long-lasting.
Photobucket
Arguing with you on a sunny, defiant day, carrying the wandering dust wind, poured out in a corner of the office with my youthful reasoning. Frustrated. The arguments did not convince the listener, who was you.
What of yesterday. How quickly it passes. Just like that, three years have slipped by in ten days. In all that time, I traversed the path of credit with my unique traits, while you continued on your own path of thinking.
Photobucket
I doubt everything I do not understand. It’s better to seek the truth all night than to doubt it all your life.
F. Engels
On that path, there is no room for ambiguity or petty calculations. There is some sentimentality, some objective assessment, the long-lived children like me in a defiant collective, a few wandering in their minds, children not yet fully committed to the numbers for nearly half their lives. More than 20 years of your life, living with numbers and risks, you have built an eternal belief for yourself.
If someone calls belief a theory, for you belief is the lifeline of your life, it goes deep into your work beyond logical thinking. You are like that with your unique qualities, which surprised no one in the early days of our meeting.
Photobucket
Now, you step off at a station where the TFS train has just stopped by. A pause. I look at the bewildering sun, the rain and wind pushing across. Stunned. At night, in a corner of a Saigon café, those of us who still miss you send a farewell to meet again someday at some station, who knows, maybe just a hello when we meet by chance. The whistle sounds again, and those who remain continue a long journey with their own plans, not knowing at which station they will alight, but sending you wishes with all their love.
(Dedicated to Mr. Truong Van Rong: Ex – TFS VN Credit Director)