Thành phố lớn, Tết đến. Những ngày cuối năm như một con thú dữ lên cơn sốt. Tiếng còi xe gầm rú, khói bụi bủa vây những tòa nhà cao tầng chọc thủng bầu trời xám xịt. Hẻm nhỏ. Dậy mùi. Nồng nặc mùi nước thải và tiếng cãi vã của những kiếp người cùng khổ, một góc dãy trọ, lũ chuột rít lên như đang giày xéo lẫn nhau.
Hắn ngồi bên mép giường, chiếc áo sơ mi trắng – biểu tượng của gã viên chức chỉn chu – giờ nhăm nhúm và ám mùi thuốc súng của những cuộc đời thất bại. Hắn nhìn nó. Nó nằm đó, cuộn tròn như một con mèo bị thương, đôi mắt ráo hoảnh nhìn trân trân vào mảng tường bong tróc. Sau cái đêm trần trụi ấy, khi thớ thịt đã thỏa thuê cái khát khao bản năng. Thứ còn lại là mênh mông và sâu hoắm.
"Em định cứ thế này mãi sao?" Hắn cất tiếng, giọng khàn đặc như có cát lạo xạo trong cổ họng.
Nó không quay lại, chỉ khẽ động đậy đôi vai gầy. "Thế này là thế nào? Anh muốn tôi phải thế nào? Quỳ xuống lạy anh vì đã ban ơn cho tôi chắc?"
Hắn khựng lại. Cái tát từ lời nói của nó đau hơn bất kỳ nhát rọc ô môi nào. Hắn biết nó đang dùng sự gai góc để che đậy sự vỡ vụn bên trong. Nó sợ. Nó sợ cái nhìn bao dung của hắn, vì sự bao dung ấy nhắc nhở nó về tất cả những gì nó đã mất ở xứ người – nơi mà nó gọi là "trận càn" của trâu bò dẫm nát thân thể.
"Anh không có ý đó. Anh chỉ muốn mình... về quê. Má đợi."
"Về quê?" Nó cười lên sằng sặc, tiếng cười khô khốc như tiếng lá khô bị nghiền nát. "Về quê để làm gì? Để má thấy đứa con gái châu báu ngọc ngà của bà giờ mang cái thân xác rách nát này về báo hiếu à? Hay để anh cưới tôi về, rồi mỗi đêm anh lại nằm tự hỏi trong đời tôi đã có bao nhiêu thằng đàn ông bước qua?"
Hắn sấn đến, nắm chặt lấy bả vai nó, ghì mạnh. "Em thôi đi! Anh đã bảo anh không quan tâm. Với anh, em vẫn là con nhỏ hái ô môi bên sông ngày ấy."
"Nhưng tôi quan tâm!" Nó hét lên, quay lại nhìn thẳng vào mắt hắn. Ràn rụa nước. Đôi mắt long sòng sọc. "Anh yêu cái bóng ma của mười năm trước, chứ anh không yêu tôi. Anh yêu cái ký ức trong sạch mà anh tự vẽ ra để sưởi ấm lòng mình giữa thị thành lạnh lẽo này. Còn tôi, tôi đã chết từ cái ngày bước chân lên chuyến xuất ngoại rồi. Cái thứ đang nằm trước mặt anh chỉ là một món hàng thải, anh hiểu không?"
Hắn tát nó. Một cái tát cháy má.
Căn phòng rơi vào sự im lặng kinh hoàng. Tiếng quạt máy rè rề như tiếng tắc kè chặc lưỡi cho những kiếp người trớ trêu. Hắn run rẩy nhìn bàn tay mình. Lần đầu tiên, gã đàn ông "thị thành" ấy nấc nghẹn. Nghẹn cho sự bất lực của chính mình. Hắn muốn bảo bọc nó, nhưng hắn lại dùng bạo lực để cưỡng cầu sự bình yên. Hắn muốn nó quên đi quá khứ, nhưng chính sự vồ vập của hắn lại khơi gợi lên những vết sẹo chưa bao giờ khép miệng. Nhiều lần, hắn tự hỏi, thật sự là quên?
Nó không đánh trả. Nó chỉ ngồi đó, tay ôm lấy gò má đang sưng lên, mắt nhìn hắn bằng sự thương hại thẳm sâu. Nó thấy trong hắn hình ảnh của chính nó – một kẻ đang học lớp "trường đời" mà mãi không xong bài thi của sự tha thứ.
"Anh biết không..." Nó khẽ khàng, giọng dịu lại như tiếng gió thoảng qua cánh đồng lúc hoàng hôn. "Ngày ở bên đó, có những đêm tuyết rơi trắng xóa, em thèm một quả ô môi đến phát điên. Em thèm cái vị chát làm tê đầu lưỡi, rồi cái ngọt hậu lịm dần nơi cổ họng. Em tự hỏi, tại sao cuộc đời mình lại chát lâu đến thế, mà cái ngọt hậu mãi chẳng thấy đâu."
Hắn ngước lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn nó.
"Em đã từng nghĩ, nếu em chết đi, có lẽ anh sẽ giữ mãi được hình ảnh đẹp về em. Nhưng em lại hèn nhát, em muốn sống. Và giờ đây, khi em sống, em lại làm khổ anh."
Hắn bò lại gần, kéo nó vào lòng. Lần này, cái ôm không còn là sự chiếm hữu, không còn là "trận càn" của khát khao nhựa sống trai trẻ. Nó là sự nương tựa của hai mầm cây bị bão đánh dập nát đang cố gắng quấn quýt lấy nhau để đứng vững. Hắn hít hà mùi hương trên tóc nó – không còn là mùi nước hoa rẻ tiền của những đêm "tiếp khách", mà là mùi của kho quẹt, mùi của canh chua không cá, mùi của sự nghèo khổ nhưng chân thật.
"Mình sai rồi em ạ," hắn thì thầm. "Anh sai khi cứ bắt em phải là người của ngày xưa. Chúng mình đều đã khác”. Hắn nhớ da diết nơi đất quê mình... dù có bị phèn mặn, dù có bị lũ lụt cày xới, thì khi mùa xuân về, cây ô môi vẫn trổ bông rực rỡ đó thôi.
Nó gục đầu vào ngực hắn, những thớ thịt săn chắc của gã đàn ông giờ đây là thành trì duy nhất còn lại của đời nó. Nó cảm nhận được nhịp tim hắn đập đều đặn, mạnh mẽ – một nhịp đập của sự sống đang cố vươn lên từ bùn nhão.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của mùa đông phương Nam le lói qua khe cửa gỗ, nó dậy sớm. Nó không dọn dẹp để ra đi như lần trước. Nó dọn dẹp để chuẩn bị cho một cuộc trở về. Thật sự, nó theo hắn về.
Hắn thức dậy, thấy nó đang ngồi bên chiếc vali cũ, trên bàn là một túi ô môi khô mà nó đã lùng mua được ở cái chợ nhỏ ven đô từ bao giờ. Nó nhìn hắn, thanh thản lạ lùng.
"Anh này, em sẽ về trước. Em sẽ thưa thật với má. Nếu bà chửi, em chịu. Nếu bà đuổi, em đi. Em thèm vị ngọt hậu của quả ô môi lắm rồi."
Hắn đứng dậy, bước lại gần, cầm lấy bàn tay rạn nứt của nó. "Anh sẽ về cùng em. Anh không làm viên chức nữa. Mệt rồi, về thôi. Anh sẽ về cày ruộng với má, về hái ô môi với em. Trường đời này anh học cũng đủ rồi, giờ anh muốn về học lại lớp làm người ở bên sông."
Hắn tháo chiếc cà vạt – sợi dây xích cuối cùng của sự giả tạo thị thành – vứt vào xó phòng. Hắn cảm thấy nhẹ bẫng. Những tờ hóa đơn, những áp lực doanh số, những cái nhìn khinh khi của người đời... tất cả giờ đây chẳng bằng một cánh hoa ô môi sắp rụng.
"Nhưng... anh có sợ không?" Nó hỏi, mắt long lanh. "Sợ người ta nói anh lấy con vợ ngoại quốc bị thải về?"
Hắn cười, nụ cười hiền hậu như mùi mạ non bao năm không phôi phai. "Anh sợ chứ. Nhưng anh sợ mất em hơn. Người ta nói gì rồi gió cũng thổi bay ra sông hết. Chỉ có đất dưới chân mình là ở lại thôi."
Chuyến xe cuối năm đưa họ về với bến sông quê. Qua cửa kính xe, những cánh đồng lúa xanh mướt mải bắt đầu hiện ra. Hắn – gã đàn ông giờ đã rũ bỏ cái mác thị thành – nắm chặt tay nó. Hắn cảm nhận được sự run rẩy của nó, nhưng cũng cảm nhận được một luồng sức mạnh mới đang nhen nhóm.
Xe dừng ở đầu làng. Mùi sình non nồng nàn dâng lên từ những con mương. Mùa ô môi đã trổ bông thật rồi. Màu hoa hồng thắm phủ dọc bờ sông, rụng xuống dòng nước trôi lững lờ như những kỷ niệm buồn đang được thanh tẩy.
Má nó đứng ở đầu ngõ, chiếc áo bà ba sờn cũ, đôi mắt hanh hao xa xăm giờ bỗng rực sáng khi thấy hai cái bóng dáng quen thuộc đang đi tới.
"Má ơi, con về rồi!"
Tiếng kêu của nó xé toang cái tĩnh lặng của chiều quê. Nó chạy tới, gục vào lòng má mà khóc, khóc như chưa từng được khóc, khóc như thể cho đã cái “nư” nó kiềm nén bấy lâu nay. Bà im. Bà vuốt tóc nó, đôi bàn tay nhăn nheo như rễ cây già cội ôm lấy đứa con tội nghiệp.
"Về là tốt rồi bây ơi... Ô môi rụng là phải về mà..."
Hắn đứng phía sau. Nghẹn lại. Hắn nhìn ra phía sông, nơi những hòn đá buồn của mười năm trước dường như đã lặn sâu xuống đáy, nhường chỗ cho những con sóng nhỏ lăn tăn gọi bờ.
Mùa ô môi năm nay không lỡ hẹn. Vị chan chát của cuộc đời vẫn còn đó, nhưng cái hậu ngọt của sự tha thứ và đồng cảm đang lan tỏa khắp không gian. Dưới táng cây già, hai kẻ lầm lạc đã tìm thấy nhau, tìm thấy đất và tìm thấy chính mình.
"Khó đi mẹ dắt con đi Con đi trường học, mẹ đi trường đời..."
Hắn nghe ai hát vọng ở bên nhà hàng xóm.
https://chienphan.blogspot.com/2012/07/mua-o-moilo-hen.html
https://chienphan.blogspot.com/2012/07/mua-o-moilo-hen-2.html
https://chienphan.blogspot.com/2012/07/au-o-vi-dau-cau-dan-ong-inh-cau-tre-lac.html
The big city. Tet is coming. The final days of the year are like a wild beast suffering from a fever. Car horns roar, dust and smoke envelop the skyscrapers that pierce the grey, murky sky. A small alley. The stench. The air is thick with the smell of sewage and the bickering of miserable souls. In a corner of the lodging house, rats screech as if tearing each other apart.
He sits on the edge of the bed. His white shirt—the symbol of a tidy official—is now wrinkled and stained with the "gunpowder" scent of failed lives. He looks at her. She lies there, curled up like a wounded cat, her dry eyes staring blankly at the peeling wall. After that naked night, once the flesh had satisfied its primal cravings, what remains is an immense, gaping void.
"Are you going to stay like this forever?" he speaks, his voice husky as if sand is scratching his throat.
She does not turn back, only slightly moving her thin shoulders. "Like what? How do you want me to be? Kneel down and kowtow to you for your 'grace'?"
He freezes. The slap from her words hurts more than any cut of a Cassia fruit. He knows she is using thorns to hide the shattered pieces within. She is afraid. She fears his compassionate gaze, for that compassion reminds her of everything she lost in a foreign land—a place she calls the "assault" of cattle trampling her body.
"I didn't mean that. I just want us to... go back home. Mother is waiting."
"Back home?" She bursts into a frantic laugh, a sound as dry as crushed leaves. "Back home for what? So Mother can see her 'precious jewel' of a daughter bringing this tattered body back to fulfill her filial duty? Or so you can marry me, and every night you’ll lie there wondering how many men have passed through my life?"
He lunges forward, gripping her shoulders tightly. "Stop it! I told you I don't care. To me, you are still that girl picking Cassia fruit by the river."
"But I care!" she screams, turning to look straight into his eyes. Brimming with tears. Her eyes are bloodshot. "You love a ghost from ten years ago, you don't love me. You love the 'pure' memory you painted yourself to warm your heart in this cold city. As for me, I died the day I stepped on that trip abroad. The thing lying in front of you is just discarded merchandise, do you understand?"
He slaps her. A burning slap across the cheek.
The room falls into a terrifying silence. The hum of the electric fan sounds like a gecko clicking its tongue at the irony of fate. He trembles, looking at his hand. For the first time, this "city" man chokes on a sob. Choking on his own helplessness. He wanted to protect her, but he used violence to force a sense of peace. He wanted her to forget the past, but his very desperation only reopened scars that had never closed. Many times, he wondered: Can one truly forget?
She does not fight back. She only sits there, cradling her swelling cheek, looking at him with deep pity. In him, she sees a reflection of herself—a student in the "school of life" who can never pass the final exam of forgiveness.
"You know..." she speaks softly, her voice mellowing like the wind across a field at sunset. "Over there, on nights when the snow fell white and thick, I craved a Cassia fruit to the point of madness. I craved the tartness that numbs the tongue, followed by the sweet aftertaste that slowly melts in the throat. I wondered why my life has been tart for so long, yet the sweetness never comes."
He looks up, his eyes red-rimmed.
"I used to think that if I died, perhaps you would keep a beautiful image of me forever. But I was a coward; I wanted to live. And now that I live, I only make you suffer."
He crawls closer, pulling her into his arms. This time, the embrace is not about possession, not about the "assault" of youthful lust. It is the leaning of two storm-battered seedlings trying to entwine to stay upright. He breathes in the scent of her hair—no longer the cheap perfume of "hosting" nights, but the scent of kho quẹt, of sour soup without fish, the scent of poverty but truth.
"We were wrong, my dear," he whispers. "I was wrong to keep forcing you to be the person of the past. We are both different now." He desperately misses their homeland... no matter how salty the alum soil, no matter how the floods plow the earth, when spring comes, the Cassia tree still blooms brilliantly.
She buries her head in his chest; the firm muscles of the man are now the only fortress left in her life. She feels his heart beating steadily and strongly—a pulse of life trying to rise from the mire.
The next morning, as the first rays of the Southern winter sun peek through the wooden slats, she wakes up early. She isn't packing to leave like before. She is tidying up to prepare for a return. Truly, she is following him home.
He wakes up to find her sitting by the old suitcase. On the table is a bag of dried Cassia fruit she had somehow found in a small suburban market. She looks at him with an uncanny serenity.
"My dear, I will go back first. I will tell Mother the truth. If she scolds me, I'll take it. If she drives me away, I'll go. I crave the sweetness of the Cassia fruit so much now."
He stands up, walks closer, and takes her scarred hand. "I’m going with you. I’m done being an official. I’m tired; let’s just go. I’ll plow the fields with Mother and pick Cassia fruit with you. I’ve learned enough in this 'school of life.' Now I want to go back and retake the class on 'how to be a human' by the river."
He unties his necktie—the final shackle of urban hypocrisy—and tosses it into a corner. He feels weightless. The bills, the sales pressure, the disdainful looks from the world... none of it matters as much as a single falling Cassia petal.
"But... aren't you afraid?" she asks, her eyes shimmering. "Afraid of people saying you married a 'discarded' foreign bride?"
He laughs, a smile as gentle as the scent of young seedlings that hasn't faded over the years. "I am afraid. But I’m more afraid of losing you. Whatever people say, the wind will blow it out to the river. Only the earth beneath our feet remains."
The year-end bus carries them back to the village wharf. Through the window, lush green rice fields begin to appear. He—the man who has now stripped off his urban label—holds her hand tightly. He feels her trembling, but he also feels a new surge of strength brewing.
The bus stops at the village entrance. The pungent scent of fresh silt rises from the ditches. The Cassia flowers have truly bloomed. A deep pink color lines the riverbanks, petals falling into the water, drifting slowly like sad memories being purified.
Her mother stands at the entrance of the alley, her faded blouse worn thin, her distant, weary eyes suddenly lighting up upon seeing two familiar silhouettes approaching.
"Mother, I’m home!"
Her cry pierces the silence of the country afternoon. She runs to her mother, collapsing into her arms and crying—crying like she has never cried before, crying as if to release all the suppressed "nợ nần" (bitterness) she had held inside. The mother remains silent. She strokes her daughter's hair, her wrinkled hands like ancient tree roots embracing her poor child.
"It’s good that you’re home, my child... When the Cassia flowers fall, you must come home..."
He stands behind them. Choking up. He looks out at the river, where the "sad stones" of ten years ago seem to have sunk to the very bottom, making way for small ripples calling to the shore.
The Cassia season did not miss its tryst this year. The tartness of life is still there, but the sweetness of forgiveness and empathy is spreading through the air. Under the ancient canopy, two lost souls have found each other, found the earth, and found themselves.
"It’s hard to walk, Mother leads the child; the child goes to the school of books, Mother goes to the school of life..."
He hears someone singing faintly from the neighbor's house.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét