"Viết lách không làm nỗi đau biến mất, nhưng nó thay đổi cách chúng ta nhìn nhận nỗi đau. Nó biến một tảng đá đè nặng ngực thành một viên sỏi nằm gọn trong lòng bàn tay để ta có thể quan sát."
Cao thành, đêm của đầu năm. Giữa bóng tối tĩnh mịch của một đêm đầu năm, đứa cháu chợt hỏi: "Sao út viết nhiều vậy?". Câu hỏi ấy không phải lần đầu nó được nghe, nhưng lần này nó vang lên như một sự phản tỉnh. Nó viết để làm gì?
Nó tìm thấy câu trả lời trong cuốn sách của Javita Bhattachariee—một lời mời gọi "hiện diện" bằng cách đối diện với chính mình trên trang giấy. Nhớ. Viết những áng văn, dòng chữ, ngôn từ tuôn tào, móp hẳn những đầu ngón tay, của những ngày thi cử hay cảm xúc ùa về trên trang giấy, tay mõi, ngôn từ chẳng dừng lại. Ngẫm. Yêu những quyển sổ tay, nhặt nhạnh những ngôn từ trong cuộc sống, gói góm những tính cách, nhân vật vào trong những trang viết của riêng mình, đến khi gõ lại trên bàn phìm. Ngôn từ cứ thế như thôi miên, dù nhiều lần rơi rớt, phải lượm chữ, tìm từ trong mấy lúc tìm một cách diễn đạt.
Trong tâm tối của bản thể của riêng mình, nó chọn cách viết "để bỏ ra", viết để "xả", nhằm tiếp tục nhận vào những điều mới mẻ và hay ho của cuộc đời.
"Khi bạn đặt bút xuống, bạn đang trao cho tâm hồn mình một quyền năng: quyền được kể lại câu chuyện của chính mình thay vì để mặc cho định mệnh viết tiếp."
Javita Bhattachariee chỉ ra rằng, những nỗi đau, sự nghẹt thở và những phức cảm tự ti thường bị ta giam cầm trong không gian kín mít của sự im lặng. Viết không phải để trở thành một nhà văn tài hoa như Nhất Linh, mà viết là để ngoại hiện hóa những gì đang cấu xé bên trong.
Nó nhận ra có nhiều loại viết khác nhau, nhưng tựu trung cũng quanh quẩn ở việc đối diện với bản ngã. Nó nghĩ về Haruki Murakami, người đã chia sẻ về cách xây dựng nhân vật và cốt truyện như một hành trình chìm đắm vào sâu thẳm tâm linh. Như tác phẩm "Thành phố và những bức tường" vừa xuất bản, đó là kết quả của những bản thảo dở dang được ông viết tiếp sau hàng chục năm—một hành trình ngắm nhìn lại chính mình xuyên qua thời gian, ở một thời hiện đại, tại một nơi xa xứ, gã Murakami quay trở lại nơi quán bar phiêu bồng với một tuổi trẻ ngông nghênh. Viết, với Murakami hay với nó, là cách để những "bức tường" nội tâm trở nên minh bạch hơn.
"Hãy giữ tính tò mò ham hiểu biết, hãy thực hiện các ý tưởng tốt đẹp của mình bằng ngòi bút. Viết là cách chúng ta giữ cho trái tim mình không bị nguội lạnh trước dòng thời gian đưa thoi."
Kết nối với kỹ thuật của Ethan Kross, Javita khuyến khích chúng ta sử dụng viết lách như một công cụ tạo khoảng cách tâm lý. Khi viết về nỗi đau của mình dưới dạng một câu chuyện, ta không còn là nạn nhân đang quằn quại, mà trở thành một "giám tuyển" cho chính cuộc đời mình.
Đôi khi, viết lách đòi hỏi một sự tận hiến đến đau đớn. Nó nhớ đến nữ tác giả Han Kang, người đã ví việc viết như rút máu mình ra thay mực để truyền tải cảm xúc của nhân vật khi đứng phát biểu nhận một giải Nobel. "Bản chất của người" hay "Người ăn chay" là những trang giấy được viết ra từ máu chưa ráo.
Cuộc đời suy cho cùng cũng chỉ có thế—một sự tỏ bày kiệt cùng. Khi viết, ta thấy mình vừa là người đang đau (như Van Gogh), vừa là người đang thanh lọc nỗi đau đó bằng sự thấu cảm. Những vết nứt trong tâm hồn được hàn gắn bằng những sợi tơ chữ nghĩa bền bỉ, giúp nó thoát khỏi sự "phó mặc" linh hồn cho định mệnh.
Để Chữ Nghĩa Thanh Tẩy Một Năm U Mê
Javita dạy rằng, viết giúp ta nhận ra "thiên thần" ngay trong đống tro tàn của thất bại. Việc ngồi xuống và nắn nót bản thảo chính là lúc ta thực hành lòng dũng cảm để hạnh phúc.
Đọc và viết là cách để bản thân nó tiếp nhận và tỏ bày. Chẳng cần với ai cao xa, chỉ là với chính bản thân mình. Để mỗi khi nhìn lại, nó hiểu rằng những lời mình nói với cả thế giới thật ra cũng chỉ là những lời tự tình với chính bản thể đơn độc của mình. Viết để hiểu rằng "trung niên là gì? Kệ." Viết để thấy rằng hành trình với đám sinh viên hay Evan chỉ là một phần của dòng đời vô tận những sự tình cờ.
Nó nhấp nốt ngụm cà phê, nhìn những dòng chữ đang chạy trước mặt. Dù là những dòng chữ viết tay tâm tình gửi cuối năm, hay những dòng review dang dở, tất cả đều là nỗ lực để giữ lại hơi thở, để "xả" đi những u mê cũ.
Viết để chữa lành – vì mỗi chúng ta đều xứng đáng được lắng nghe bởi chính mình, ngay tại đây, lúc này. Viết là để dọn chỗ cho những điều mới bước vào. Với nó, vậy thôi.
***
Writing to Heal: When the Pen Becomes a Remedy for the Soul
"Writing doesn't make pain disappear, but it changes how we look at it. It turns a heavy boulder on the chest into a pebble in the palm of your hand for us to observe."
Cao Thanh, a night at the start of the year. Amidst the tranquil darkness of a New Year's night, a nephew suddenly asked: "Uncle, why do you write so much?". It wasn't the first time he had heard this, but this time it echoed as a moment of self-reflection. What was he writing for?
It found the answer in Javita Bhattachariee's book—an invitation to be "present" by facing oneself on the page. It remembers. Writing prose, lines of text, words flowing out until his fingertips were dented from days of exams or emotions flooding the paper; hands weary, but the words would not stop. It reflects. Loving notebooks, picking up words from life, packing personalities and characters into his own pages until they were typed onto the keyboard. The words felt like hypnosis, even when they were dropped and he had to "pick up" letters and search for terms during moments of struggling for expression.
In the darkness of his own being, he chose to write to "discharge," to "release" (xả), to make room for new and wonderful things in life.
1. Writing: An Escape from the "Box" of the Mind
"When you put your pen down, you are giving your soul a power: the right to retell your own story instead of letting destiny write it for you."
Javita Bhattachariee points out that pain, suffocation, and inferiority complexes are often imprisoned within the closed space of silence. Writing is not about becoming a gifted writer like Nhất Linh, but about externalizing what is tearing at us from within.
It realizes there are many types of writing, but they all ultimately revolve around facing the ego. He thinks of Haruki Murakami, who shared how building characters and plots is like a journey into the depths of the psyche. Like the recently published work "The City and Its Uncertain Walls," it is the result of unfinished manuscripts revisited and continued after decades—a journey of looking back at oneself through time. In a modern era, in a foreign land, Murakami returns to a drifting bar with the arrogance of youth. Writing, for Murakami or for him, is a way to make the internal "walls" transparent.
2. Dedication and the Distance Between "It" and the Words
"Keep your curiosity and hunger for knowledge; realize your good ideas with the pen. Writing is how we keep our hearts from growing cold before the shuttle-flow of time."
Connecting with Ethan Kross's techniques, Javita encourages us to use writing as a tool for psychological distancing. By writing about our pain in the form of a story, we are no longer a writhing victim but become a "curator" of our own lives.
Sometimes, writing requires a painful level of dedication. It remembers the female author Han Kang, who compared writing to drawing blood to use as ink to convey the emotions of her characters during her Nobel prize speech. "Human Acts" or "The Vegetarian" are pages written from blood that hasn't dried yet.
Life, in the end, is just that—an ultimate expression. When writing, we find ourselves as both the one in pain (like Van Gogh) and the one purifying that pain through empathy. The cracks in the soul are mended with the resilient silk threads of words, helping him escape from "abandoning" his soul to destiny.
3. Purifying a Year of Delusions
Javita teaches that writing helps us recognize "angels" even in the ashes of failure. Sitting down and meticulously drafting is the moment we practice the courage to be happy.
Reading and writing are ways for him to receive and express. Not to anyone distant, but simply to himself. So that every time he looks back, he understands that the words he spoke to the whole world were, in truth, just whispers to his own solitary self. Writing to understand that "what is middle age? Who cares (Kệ)." Writing to see that the journey with the students or Evan is just a part of the endless chain of coincidences in life.
It sips the last of his coffee, watching the characters dance before him. Whether they are handwritten sentiments sent at the end of the year or unfinished reviews, all are efforts to hold onto one's breath, to "release" old delusions.
Writing to heal – because each of us deserves to be heard by ourselves, right here, right now. Writing is to make room for new things to enter. For me, that is enough.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét