Chiến Phan

Thứ Hai, 16 tháng 2, 2026

[Book] Trò chuyện với chính mình - Ethan Kross


"Nghi lễ tạo ra trật tự trong sự hỗn loạn. Khi bạn không thể điều khiển thế giới bên ngoài, hãy bắt đầu bằng việc điều khiển cách bạn pha một tách trà."

Cuốn sách của Ethan Kross đến như một bản hướng dẫn kỹ thuật – kẻ đứng ở giữa – học cách điều hành cái nhà hát nội tâm đầy náo nhiệt ấy.

Ethan Kross chỉ ra rằng tiếng nói nội tâm vốn là một món quà của tiến hóa, giúp chúng ta lập kế hoạch và ghi nhớ. Nhưng khi gặp khó khăn , tiếng nói ấy thường biến thành "Chatter" – những tiếng lầm rầm tiêu cực, lặp đi lặp lại khiến ta nghẹt thở.

Nó chợt nhớ đến bi kịch trong Những đứa trẻ bị bỏ quên. Sự im lặng bên ngoài đôi khi che giấu những tiếng thét lầm rầm bên trong. Khi ta bị kẹt trong những suy nghĩ tiêu cực, ta sẽ rơi vào trạng thái "phó mặc" linh hồn mình cho sự hoảng loạn. Kross dạy ta rằng: tiếng nói đó có thể là một huấn luyện viên tài ba, nhưng cũng có thể là một kẻ bắt nạt tàn nhẫn nhất nếu ta không biết cách "hiện diện" để điều chỉnh nó.

"Tiếng nói trong đầu chúng ta có thể là người bạn thân nhất, nhưng cũng là kẻ thù đáng sợ nhất. Bí mật nằm ở chỗ chúng ta chọn cách đứng ở đâu để lắng nghe nó."

Một trong những kỹ thuật mạnh mẽ nhất mà Kross giới thiệu là "Tự đối thoại cách biệt" (Distanced Self-talk). Thay vì dùng đại từ "tôi", hãy gọi tên chính mình. "Này, định làm gì tiếp đây?". Khi gọi tên mình, ta tự tạo ra một khoảng cách, biến mình thành một quan sát viên – giống hệt cách "Trương Tử" đứng ở giữa để nhìn thấu suốt nhân gian mà không bị cuốn vào dòng xoáy của nó.

Điều này kết nối kỳ lạ với triết lý của Adler trong Dám bị ghét. Khi ta đứng từ xa nhìn vào vấn đề của chính mình, ta dễ dàng thực hiện việc "phân chia nhiệm vụ". Nỗi sợ bị ghét hay phức cảm tự ti lúc này chỉ còn là những dữ liệu để quan sát, thay vì là những xiềng xích ghì chân ta lại. Ta thoát khỏi cái "tôi" ái kỷ để nhìn thấy một bức tranh toàn cảnh rộng lớn hơn, giống như cách Tenzin Priyadarshi nhìn về miền bí ẩn của Himalayas từ phòng thí nghiệm tại MIT.

Kross cũng nhắc đến sức mạnh của môi trường và các nghi lễ (rituals). Khi cuộc sống quá hỗn loạn, một không gian ngăn nắp hoặc một thói quen nhỏ (như nhấp ngụm trà sớm dưới bầu trời vảy cá) sẽ giúp não bộ tìm lại cảm giác kiểm soát.

"Thiên nhiên là liều thuốc giải độc cho tiếng lầm rầm nội tâm. Một cái nhìn vào bầu trời rộng mở sẽ giúp bạn thu nhỏ ống kính của nỗi đau cá nhân."

Cuốn sách của Ethan Kross nhắc nhở nó rằng: Để không bị "bỏ quên", chúng ta phải học cách trò chuyện với chính mình một cách thông tuệ.Trò chuyện với chính mình không phải để tự lừa dối, mà để tìm thấy sự thực hiện diện ngay tại đây, lúc này.

***


"Rituals create order in chaos. When you cannot control the world outside, start by controlling the way you brew a cup of tea."

The book by Ethan Kross serves as a technical manual—the middleman—to learn how to direct that bustling internal theater. Kross points out that our inner voice is an evolutionary gift, helping us plan and remember. But during hardships, that voice often turns into "Chatter"—negative, repetitive whispers that leave us suffocating.

It (the character) suddenly recalls the tragedy in "Nobody Knows". Sometimes, external silence hides a roaring scream within. When we are trapped in negative thoughts, we fall into a state of "neglecting" our souls to panic. Kross teaches us: that voice can be a brilliant coach, but it can also be the most ruthless bully if we do not know how to be "present" to adjust it.

"The voice in our head can be our best friend, but also our most terrifying enemy. The secret lies in where we choose to stand to listen to it."

One of the most powerful techniques Kross introduces is "Distanced Self-talk." Instead of using the pronoun "I," call yourself by your name. "Hey [Name], what are you going to do next?" By naming oneself, one creates a distance, turning into an observer—exactly how "Truong Tu" stands in the middle to see through the world without being swept away by its vortex.

This connects strangely with Adler's philosophy in "The Courage to Be Disliked." When we look at our own problems from a distance, it becomes easier to perform the "separation of tasks." The fear of being disliked or an inferiority complex then becomes mere data to observe, rather than chains holding us back. We escape the narcissistic "Self" to see a broader panoramic view, much like how Tenzin Priyadarshi gazed toward the mystery of the Himalayas from a laboratory at MIT.

Kross also mentions the power of environment and rituals. When life is too chaotic, an organized space or a small habit (like taking a sip of early tea under a mackerel sky) helps the brain regain a sense of control.

"Nature is the antidote to internal chatter. A glance at the vast sky helps you shrink the lens of personal pain."

Ethan Kross’s book reminds it: to avoid being "forgotten," we must learn to converse with ourselves wisely. Talking to oneself is not about self-deception; it is about finding the truth of presence, right here, right now.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...