Chiến Phan

Thứ Hai, 7 tháng 9, 2026

Nhật ký của cha - Nhạc [Dad's diary - Music ]


Tạm biệt Roblox nhé, tạm biệt cả FIFA. Nhớ lắm, quên sao được; ba tháng hè cày game...

Thằng nhóc Lavie nghêu ngao hát bài chế theo điệu nhạc chia tay mái trường, giọng nắn uốn vừa tếu táo vừa chút tiếc nuối những ngày hè vô lo. Mùa hè trôi qua nhanh như một cái chớp mắt, đám trẻ bắt đầu quay lại trường và cô nhóc Julie của ông già cũng bước vào một hành trình mới khi chuẩn bị đến trường gần nhà, nằm trên con đường Đinh Tiên Hoàng nghẹt thở với khó bụi như gom cả để trút giận tại đây. 

Sài Gòn là cái đô thị lạ đời. Nó nhanh, nó gấp, và nó mài mòn sự kiên nhẫn của người lớn bằng những nhịp sống hối hả, những vụn vặt kẹt xe, chạy deadline hay áp lực của nền kinh tế số thay đổi từng giờ. Những lịch, hẹn được lên sẵn như thể kéo dài đến bất tận, non hơn cả đời người. Nhưng giữa cái nhịp đập cuồng quay ấy, khi cô công chúa nhỏ Julie bắt đầu ngân nga những giai điệu ngây ngô theo nhịp đàn của buổi học nhạc cuối tuần, ông già cảm thấy thời gian như ngưng đọng lại.



Nhớ. Lúc lên ba. Cô công chúa nhỏ chẳng thiết tha với bộ gõ lẫn bộ dây, khi ông già dẫn đến nơi nhạc cụ được chất đầy của lớp học các ông anh, cô nhóc chỉ lẳng lặng vò nát mấy tờ giấy vẽ rồi xé vụn. Ấy thế mà, từ ngày thấy hai người anh lớn – thằng Merci nghỉ về cách nấu ăn dạt dào tình cảm; cùng thằng Lavie – lướt những ngón tay dài trên phím đàn piano trong sự bức bối chỉ muốn đôi chân thỏa sức trên sân cỏ lại phải ngồi gó phím, đôi mắt bé xíu của công chúa nhỏ đột nhiên rực sáng. Âm nhạc cuốn hút cô nàng như một ma lực kỳ diệu.

Giờ, thoáng thấy bóng dáng cô giáo đến đầu hẻm, cô nhóc của ông già đã nhảy tót lên ngồi sẵn ở chiếc dương cầm. Căn nhà nhỏ chờ đợi một âm thanh cuối tuần.

Ai Cũng Có Một Quá Khứ

Ông già mời một cô giáo trẻ về dạy; qua lời giới thiệu từ người em, là thầy của cô giáo trẻ. Em là giảng viên thanh nhạc của Nhạc viện Thành phố Hồ Chí Minh, hiện đang tiếp tục hành trình học lên cao học. Đâu đó trong tâm khảm của một người trẻ đam mê những nốt nhạc, cô giáo bước vào ngôi nhà nhỏ này nhẹ nhàng như những chú mèo con dạo bước. Em đến không chỉ để dạy nhạc, mà như thể tìm một khoảng lặng quên đi những giông bão đã trải qua trong chính gia đình mình.

Em từng trải qua một tuổi thơ với hôn nhân rạn nứt của cha mẹ. Cô giáo phải về sống với mẹ trong một căn nhà nhỏ, trong khi người cha lấy vợ khác, từ bỏ Nha Trang – vùng đất của biển cả ru đêm, để rồi sau đó lại tiến dần lên gần với đại ngàn hát khúc đêm thâu. Cô bé ngày ấy lớn lên trong điệp khúc cô đơn của riêng mình, và có lẽ chính vì thế, em đã trốn vào âm nhạc để tự chữa lành. Nhìn em nhẫn nại bên đám nhóc của ông già, có cả cô nhóc Julie, ông già thấy âm nhạc không chỉ là những nốt đô-rê-mi, mà là chiếc cầu nối giữa những tâm hồn từng mang vết xước.

Mỗi lần em gái Julie ngập ngừng trước phím đàn, Merci lại lon ton chạy lại, vỗ vai em: “Giỏi, giỏi lắm, khen!”.

Nhìn Merci kiên nhẫn cổ vũ em, ông già bỗng lặng người. Cái tính ngạo chiến, hung hăng trong công việc của ông già – một gã lúc nào cũng thích chiến thắng nhiều hơn chiến bại, coi sự cứng cỏi là lẽ sống – dường như đang bị sự trong sáng của các con làm cho tan chảy.

Ai Cũng Cần Một Tương Lai

Cô công chúa nhỏ Julie bắt đầu nghêu ngao hát. Mấy nốt nhạc ngô nghê cất lên, gọt trừ, gạn từ mới ra một khúc hát, xóa tan không gian lặng tiếng suốt một thời gian dài từ mùa dịch Covid trôi qua cho đến tận hiện tại. Trong suốt hành trình ấy, ông già cứ phải kiên nhẫn đi lụm từ, nhặt tiếng, gom từng âm thanh, từng nét vẽ nguệch ngoạc của con để ghi vào cuốn nhật ký đời mình, dịch nghĩa của một ngôn ngữ riêng con. Ngộ. Hành trình lụm từ, nhặt chữ kéo dài hàng chục năm từ đứa đầu cho đến đứa út. Nhọc nhằng chẳng thấy, ơn thương ngập đầy. 

Một hành trình đọc và khám phá ra những nét vẽ của con. Nhớ lời chị từng chia sẻ trong một sớm mai mây trời bảng lãng: “Khi con mình có những đặc biệt xíu, chậm hơn người ta như thế, bao nhiêu sĩ diện của người làm cha làm mẹ cũng trôi sạch bách…”.

Đúng vậy, sĩ diện trôi đi, nhưng nó thấy nhận nhiều hơn từ thứ ở lại.

Ngạo nghễ phần nào. Đó là sự ngạo nghễ của một ông già dám chấp nhận sự thật, tự hào đi cùng con trên một hành trình khác biệt, chiếm trọn và trân trọng từng khoảnh khắc tươi đẹp của cuộc đời.

Cô nhóc Julie, với sự ngây thơ thanh khiết, như một thiên thần giáng xuống để thực hiện cuộc thanh tẩy tâm hồn cho ông già, gã con nít sống lâu va vào đời công bộc, nhiễm độc của bon chen, thắng thua, mưu mẹo…xem như gì đó bình thường. 

Nhờ có Merci, Lavie và Julie, ông già học được cách kiên nhẫn hơn để nhìn lại chính mình. Một gã từng hung hăng trong công việc và cuộc sống, thích chiến thắng nhiều hơn cả chiến bại, ngạo chiến từ đó mà ra như cái tên vận hết vào đời mình. Lúc nào ông già cũng muốn lao về phía trước như một mũi tên. Nhưng sống nhanh để làm gì khi ta bỏ lỡ nụ cười chân thật của con trẻ? Gã đàn ông đã đi từ cửa tử về lại với cửa sinh, chào đón từng thiên thần một, thanh tẩy từng lần, nhận ra mình đã có quá nhiều yêu thương cần trân trọng. 

Nhớ. Bài hát của chú nhóc Lavie: “Tạm biệt Roblox nhé, tạm biệt cả FIFA. Nhớ lắm, quên sao được; ba tháng hè cày game...

Ông già bật cười, ôm lấy thằng nhóc và cô công chúa nhỏ vào lòng. Ấm áp, dịu âm. 

Ông già khép lại trang nhật ký. Nắng Sài Gòn buông xuống mềm mại như nháy mắt, khều nhẹ, thì thầm: thấy không, tuyệt vời quá đúng không?. 

***

“Goodbye Roblox, goodbye FIFA too. Miss you so much, how could I forget; three summer months spent grinding games...”

The kid Lavie warbled his improvised parody to the tune of a school farewell song, his voice bending playfully—a mix of teasing banter and a hint of nostalgia for those worry-free summer days. Summer passed in the blink of an eye. The kids began heading back to school, and the old man’s little princess, Julie, embarked on a new journey of her own, preparing to attend a school near their home on Đinh Tiên Hoàng Street—a road suffocating with exhaust and dust, as if the whole city gathered its anger just to dump it right there.

Saigon is a strange metropolis. It is fast, rushed, and wears down the patience of adults with its frantic pace, traffic jams, endless deadlines, and the pressure of a digital economy changing by the hour. Schedules and appointments are set far in advance, as if stretching out endlessly, outlasting a human lifespan. Yet amid that swirling vortex, when the little princess Julie begins humming her naive melodies to the beat of the piano during her weekend music lesson, the old man feels time freeze in its tracks.

He remembers. When she turned three, the little princess showed no interest in percussive or string instruments. When the old man took her to the room packed with instruments for her older brothers’ music class, the little girl simply crumpled sheets of drawing paper in silence and tore them into tiny scraps. Yet from the day she watched her two older brothers—Merci, who would pause his heartfelt cooking ideas, and Lavie, who’d rather be running free on the soccer pitch but had to sit constrained at the keys—gliding their long fingers across the piano, the little princess’s tiny eyes suddenly lit up. Music drew her in like a magical spell.

Now, catching a glimpse of the young teacher at the entrance of the alley, the old man’s little girl bounces right up to sit at the grand piano. The cozy house eagerly awaits a weekend sound.

Everyone Has a Past

The old man hired a young teacher through a recommendation from an acquaintance—who happened to be her professor. She is a vocal instructor at the Ho Chi Minh City Conservatory of Music, currently pursuing her master’s degree. Somewhere deep in the heart of a young soul passionate about notes, the young teacher steps into this small home as gently as a kitten taking a stroll. She comes not just to teach music, but as if seeking a quiet sanctuary to forget the storms she experienced in her own family.

She grew up through the pain of her parents' broken marriage. The young teacher had to live with her mother in a small house, while her father remarried and left Nha Trang—a land of the night-lulling sea—only to move closer to the deep forests of the central highlands, singing to the late hours. The little girl back then grew up listening to her own refrain of loneliness, and perhaps that is why she hid in music to heal herself. Watching her patiently guide the old man’s kids, including little Julie, the old man realizes music isn’t just do-re-mi; it’s a bridge connecting souls bearing scars.

Every time little sister Julie hesitates before the keys, Merci trots over and pats her shoulder: “Good job, so good, brava!”

Watching Merci patiently cheer on his sister, the old man suddenly falls silent. His aggressive, overly competitive nature at work—a guy who always favored winning over losing, holding toughness as a rule for life—seems to be melting away under the purity of his children.

Everyone Needs a Future

The little princess Julie starts to hum her tunes. A few naive notes sound out, trimmed and refined word by word to make a song, breaking the long silence that had hung over her since the COVID pandemic all the way to the present. Throughout that journey, the old man had to patiently pick up words and gather sounds, collecting every noise and scribbled drawing of hers to record in his life’s diary, translating the meaning of her own private language. How strange yet wonderful. A decade-long journey of gathering words and catching sounds, from his firstborn to his youngest. No fatigue felt, only an overwhelming abundance of grace and love.

A journey of reading and discovering the child’s drawings. He remembers the words his sister shared one morning when the sky was filled with drifting clouds: “When your child is a bit special, falling a bit behind others like that, every last drop of a parent’s vanity just washes away...”

Indeed, vanity washes away, but he feels he receives so much more from what stays behind.

A sense of pride, in a way. It’s the pride of an old man who dares to accept reality, proudly walking alongside his child on a different path, capturing and cherishing every beautiful moment life offers.

Little Julie, with her pure innocence, is like an angel descended to perform a spiritual cleansing for the old man—a grown-up child who plunged into public life, poisoned by rat races, win-lose mindsets, and cunning tactics... treating them as normal.

Thanks to Merci, Lavie, and Julie, the old man learns to be more patient and reflect on himself. A guy who used to be aggressive in work and life, wanting to win much more than lose—where his stubborn fight came from, as if his very name fated his whole existence. He always wanted to shoot forward like an arrow. But why live so fast if it means missing the genuine smiles of your children? The man who walked back from the edge of death to the gateway of life, welcoming each angel, cleansed time and time again, finally realizes he has so much love left to cherish.

He remembers. The song from the kid Lavie: “Goodbye Roblox, goodbye FIFA too. Miss you so much, how could I forget; three summer months spent grinding games...”

The old man bursts into laughter, wrapping his boy and his little princess into his arms. Warmth, soft echoes.

The old man closes his diary. The Saigon sunlight falls as softly as a wink, giving a gentle nudge, whispering: See that? Pretty wonderful, isn’t it?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...