Chiến Phan

Hiển thị các bài đăng có nhãn cookie. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cookie. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 9 tháng 9, 2026

Nhật ký của cha - Nhạc [Dad's diary - The First Batch]




Ông già khép bớt cánh cửa ban công tầng thượng, nhấp ngụm cà phê phin đã nguội ngơ nguội ngắt. Chiều Sài Gòn hôm nay ngộ lắm. Bầu trời trên cao bị vắt kiệt nắng, khoác lên mình tấm áo xám xịt, xù xì như mặt lưng của một con cá voi cổ đại đang trôi dạt giữa đại dương không trọng lực, báo hiệu một trận mưa giông mùa này sắp trút xuống lòng phố. Nhưng trái ngược hoàn toàn với cái vẻ đe dọa, nặng trịch của vũ trụ bao la ngoài kia, góc bếp nhỏ dưới nhà ông già lại ấm sực, sáng rực ánh đèn vàng và thơm nức nở mùi bơ đường nướng chín.

Đó là nơi thằng nhóc Merci – cậu con trai lớn từ hội hoa chuyện sang nghiện nấu ăn và dạt dào tình cảm của ông già – đang chủ trì cho sự ra đời của mẻ bánh cookie đầu tiên trong đời.

Mẻ Bánh Đầu Tiên

Nói về cái nết ăn, nết nấu của thằng nhóc Merci thì phải ngược dòng thời gian một chút. Chẳng biết cái sự thay đổi sở thích này từ đâu ra. Thích thì chìu. Ông già lặn lội theo chia sẻ từ bạn bè, lùng sục từ hang cùng, ngỏ hẻm, những món ăn ngon, lạ để cho một chú nhóc của ông già tìm hiểu thêm về sắc, hương, vị. Trầm trồ. Chiêm nghiệm ra điều chuyên gia. Ông già nhớ của những ráng chiều nơi quê cũ, tìm tòi những món quê, hay những trưa trời hửng nắng, ngất ngư với những hương vị từ các nước tràn về một Sài phố.

Từ mấy xe bánh mì nướng bơ tỏi lề đường bùng nhùng khói bụi, mấy gánh bánh bò, bánh đúc truyền thống đậm chất Nam Bộ nơi góc chợ cũ, cho tới những tiệm bakery chuẩn Pháp sang chảnh đắt đỏ nằm nép mình dưới bóng các tòa nhà cao tầng quận 1. Ông già muốn Merci được nếm, được ngửi, được cảm nhận cái tinh túy của ẩm thực từ bánh Ta cho tới bánh Tây, để con hiểu rằng món ăn ngon không nằm ở cái giá tiền, mà nằm ở cái chất của người làm ra nó.

Đêm qua, Sài Gòn rỉ rả mưa như thút thít vì tủi thân, giận một nổi chẳng ai chịu hiểu mình. Thằng nhóc Merci, cứ đứng ngồi không yên, ánh mắt van lơn nhìn ông già: "Ba ơi, mai cuối tuần rồi, mình đi mua nguyên liệu làm bánh đi ba!". Ông già và thằng nhóc, chở nhau trên chiếc xe máy cà tàng, lao vào cơn mưa của Sài Gòn thút thít đó. 

Bếp Bánh chào đón hai cha con. Thằng nhóc Merci nâng niu từng túi bột mì số 11, từng thỏi bơ Anchor thơm phức, hạt chocolate chip nhỏ xíu cho tới cái phới lồng đánh trứng bằng inox bóng loáng. Danh sách đã được soạn sẵn trong đầu trước khi đi.

Nhìn cái nét mặt hân hoan, rạng rỡ của con dưới ánh đèn neon giữa đêm mưa rỉ rả, ông già thấy lòng mình ấm lạ. Sự hồn nhiên của con trẻ mang đến những nụ cười tự nhiên, ngơ ngác và chân thật nhất. Nó khác xa với mấy cái clip dàn dựng tấu hài ồn ào, gượng gạo trên mạng xã hội – nơi người ta cố tạo tình huống để câu vài cái click ảo. 

Cuối tuần, căn nhà trong hẻm cụt. Rộn ràng và tếu táo. 

Cả nhà quây quần trong căn bếp nhỏ ngày cuối tuần. Đó là một khung cảnh nháo nhiệt nhưng ngập tràn hạnh phúc.

Công đoạn làm bánh cookie bắt đầu bằng việc Merci cẩn thận dùng rây lọc lại bột mì cho thật mịn. Em – mẹ của đám nhỏ – đứng bên cạnh trợ xướng, hướng dẫn Merci cách tán bơ nhạt ở nhiệt độ phòng với đường nâu và đường trắng. Tiếng máy đánh trứng kêu "rè rè" rộn rã. Thằng nhóc Lavie thì phụ trách việc đập và tách trứng, nhưng vụng về thế nào làm văng cả lòng trắng ra bàn, có cô em gái Julie cũng lăng xăng tham gia tạo hình chiếc bánh ở quanh bàn.

Nấu nướng là công việc cần nhẫn nại. Ông già thấy có quá nhiều khâu, công đoạn, Merci nhẫn nại vô cùng. Thằng nhóc không hề nổi giận khi em làm hỏng hay quấy rầy. Ngược lại, nó vừa khéo léo gạt tay em ra vừa vỗ vai: "Julie ngoan, đợi anh Merci trộn bột xong rồi cho Julie nặn hình con giun nha!". Khi hỗn hợp bột, bơ, trứng và chocolate hòa quyện thành một khối mềm mịn, Merci dùng chiếc muỗng múc từng viên bột tròn xoe đặt lên khay đã lót sẵn giấy nướng.

Khay bánh được đưa vào lò. Trong lúc chờ đợi, cả nhà ngồi quanh chiếc bàn ăn. Qua lớp cửa kính của lò nướng, những viên bột bắt đầu nở xòe ra, bơ chảy tràn tỏa ra một mùi thơm ngọt ngào, béo ngậy lấp đầy căn nhà. Khi tiếng "ting" vang lên, mẻ bánh cookie đầu tiên ra lò, vàng ươm, giòn rụm ngoài vỏ nhưng mềm dẻo bên trong. Thằng nhóc Merci hào hứng chia cho từng người, đôi mắt sáng rực niềm tự hào. Thơm ngạt ngào, hồn lơ lửng bay.

Giấc Mơ con

Khi cái giòn tan của mẻ bánh nổ lách tách trong miệng, thằng nhóc Merci bắt đầu bộc bạch những suy nghĩ bên trong cái đầu nhỏ nhắn nhưng chứa đầy những hoài bão bao la của mình.

Thời gian gần đây, ông già thấy thằng nhóc thường trao đổi với nhau một chủ đề chung: nơi nào dạy nấu ăn. 

Lụm khụm, ông già săn lùng thông tin về mấy ngôi trường high school cho tới đại học quốc tế, tìm miết chẳng đâu, quẩn quanh vẫn là ở mãnh đất nhà có vài cộng đồng dựng xây trên facebook. Phong phanh đâu đó, ông già cũng tự mình đi tìm hiểu. Nghe người ta đồn về mấy festival ẩm thực của các chef danh tiếng diễn ra ở Úc hàng năm, ông già lại lò mò lên trang web của họ, đọc từng thủ tục, xem xét điều kiện đăng ký, thầm chuẩn bị cho con một bệ phóng nếu mai này con cần.

Thụy Sĩ – vùng đất của những dãy núi tuyết hùng vĩ và những học viện quản lý khách sạn, ẩm thực danh tiếng thế giới – là địa điểm thằng nhóc tự tìm thấy trên mạng. "Ông già ơi, trường này có lò nướng bự lắm, người ta dạy mình làm từ bánh mì đen cho tới pastry cao cấp luôn đó, đi học cũng có lương!" – Merci chia sẻ thông tin mình tìm kiếm.

Gật gù, ông già tự rà lại mạng lưới bạn bè, dặn lòng sẽ tìm thêm để cung cấp cho một cánh chim gần như sẵn sàng cần được “chấp cánh” bay đến một chân trời mới, nơi cảm thấy yêu thích, thỏa sức với đam mê. 

Giấc mơ con. Thằng nhóc tâm sự sau này lớn lên sẽ mở được một chuỗi nhà hàng của riêng mình. "Ít nhất phải mười cái nha ông già!" – Thằng nhóc nói khi ngồi sau yên xe, gió bạt lời. "Còn nếu không mở được chuỗi nhà hàng, thì con sẽ đi làm công. Nhưng con phải quan trọng với người sếp".

Lặng im. Hai từ "gánh vác" và "giá trị" thoảng qua đầu ông già, hệt như một trendy mà giới trẻ bây giờ ngán ngẩm, chẳng thiết tha chạy theo trên các nền tảng truyền thông để khẳng định bản thân trước áp lực thay đổi. Tự hỏi, liệu mình đủ lớn để giải thích đủ đầy, liệu đủ sâu để giải thích cho trẻ hiểu? 

Rồi thằng nhóc cứ thế tiếp tục câu chuyện của riêng mình, tự thoại, bắt đầu dùng mệnh đề "nếu... thì" – cái mệnh đề chứa đựng tất cả những giả định tươi đẹp của tuổi thơ:

"Nếu sau này con làm bếp trưởng, kiếm được thiệt là nhiều tiền... thì con sẽ không chỉ mua nhà cho ba mẹ đâu. Con sẽ mở một ngôi trường đặc biệt, một ngôi trường không có chấm điểm, không có áp lực thi cử, để ai thích nấu ăn thì vô học nấu ăn, ai thích vẽ thì vô vẽ như Julie, ai thích đá banh thì vô tập đá banh như Lavie. Một ngôi trường mà ai cũng có thể học những điều mình thích!"

Tự dưng, ông già nhớ tới hình ảnh Totto-chan bên cửa sổ và thầy hiệu trưởng Kobayashi – người đã làm được điều đấy... trên trang sách. Sách viết về đời hiếm khi, và sách viết về điều chưa với tới. Lời nói ngô nghê của Merci khiến ông già sững người. Một hành trình dài rồi sẽ trôi đi, thằng nhóc rồi sẽ lớn, sẽ bước ra khỏi tổ ấm nhỏ bé để đối mặt với sóng gió đời người. 

Bầu trời ngoài cửa sổ sau trận mưa giông cuối cùng cũng chuyển mình. Mảng mây đen xám xịt tan ra, nhường chỗ cho vệt hoàng hôn rực rỡ sắc cam hồng trải dài trên những mái nhà Sài Gòn. Khung cảnh đối nghịch giữa sự u tối lúc ban chiều và nét rạng ngời hiện tại hệt như tâm trạng ông già: mọi muộn phiền, lo âu về tương lai đã bị xua tan bởi ước mơ trong sáng của đứa con trai.

Merci nhét miếng bánh cookie còn ấm nóng vào tay ông già: "Bánh giòn không ba? Ngon hơn tiệm mình mua tuần trước không?".

Cắn một ngụm, vị ngọt thanh của đường nâu, vị béo ngậy của bơ và chút đắng nhẹ của chocolate hòa quyện lan tỏa trên đầu lưỡi, ông già xưng tụng: "Ngon xuất sắc!".

Ông già khép cuốn nhật ký lại, lòng tràn ngập niềm yêu đời phơi phới. Cuộc sống dù áp lực hay biến động, chỉ cần nhìn các con lớn lên hồn nhiên, biết yêu thương và mơ những giấc mơ tử tế, thì với ông già, đó đã là điều viên mãn nhất.

Chẳng mong giấc mơ con đè nát cuộc đời con.

***

The old man partially closed the rooftop balcony door, taking a sip of his stone-cold drip coffee. Saigon this afternoon was quite strange. The sky above had been squeezed dry of sunlight, wearing a dark gray coat, rough like the back of an ancient whale drifting through a zero-gravity ocean, signaling a seasonal thunderstorm about to pour down on the streets below. Yet in stark contrast to the heavy, threatening look of the vast universe outside, the small kitchen downstairs was cozy, warmly lit with yellow lights, and filled with the intoxicating aroma of baked butter and sugar.

That was where the kid Merci—the old man's eldest boy who had switched from drawing to an addiction for cooking, overflowing with affection—was presiding over the birth of the very first batch of cookies in his life.

The First Batch

Talking about the kid Merci's appetite and passion for cooking requires rewinding time a bit. Where this shift in interest came from, nobody knew. If he liked it, the old man humored him. The old man trudged along based on tips from friends, scouring every hidden alley and corner for delicious, unique dishes so his little boy could learn more about color, aroma, and flavor. Awestruck. Reflecting like an expert. The old man recalled late afternoon glows in his old hometown, searching for rustic dishes, or bright sunny middays dazed by flavors pouring into Saigon from all over the world.

From roadside garlic butter bread carts swirling with dust and smoke, traditional Southern bánh bò and bánh đúc stalls in the old market corners, to pricey, fancy French bakeries tucked beneath the shadows of District 1’s high-rises. The old man wanted Merci to taste, smell, and feel the essence of cuisine, from Eastern pastries to Western baked goods, so the child would understand that delicious food lies not in the price tag, but in the soul of the person who makes it.

Last night, Saigon dripped with rain as if whimpering out of self-pity, upset that no one understood it. The kid Merci was restless, his eyes pleading as he looked at the old man: "Dad, tomorrow is the weekend, let's go buy baking ingredients, Dad!" The old man and the kid hopped on their battered old motorbike, riding straight into that whimpering Saigon rain.

The baking supply shop welcomed father and son. The kid Merci cherished every bag of No. 11 flour, every block of fragrant Anchor butter, tiny chocolate chips, down to the shiny stainless steel balloon whisk. The list had been prepared in his head before heading out.

Looking at the joyful, radiant expression on his child's face under the neon lights amidst the drizzling night rain, the old man felt his heart warm up strangely. The innocence of children brings the most natural, unpretentious, and genuine smiles. It was a world away from those loud, forced comedy clips staged on social media—where people try to manufacture situations just to bait a few virtual clicks.

Weekend in a dead-end alley. Lively and playful.

The whole family gathered in the small kitchen over the weekend. It was a bustling yet deeply happy scene.

The cookie-making process began with Merci carefully sifting the flour until it was extra fine. Em—the mother of the kids—stood beside him as an assistant, guiding Merci on how to cream room-temperature unsalted butter with brown and white sugar. The electric mixer hummed cheerfully. The kid Lavie was in charge of cracking and separating eggs, but clumsily managed to splash egg whites all over the table, while little sister Julie bustled around joining in to shape the dough around the table.

Cooking is a job that demands patience. Seeing so many steps and stages, the old man realized Merci was remarkably patient. The kid didn't get angry at all when his siblings messed up or bothered him. On the contrary, he gently pushed his sister's hand away while patting her shoulder: "Be a good girl, Julie. Wait until Brother Merci finishes mixing the dough, then I'll let you shape a little worm, okay!" Once the mixture of flour, butter, eggs, and chocolate blended into a smooth dough, Merci used a spoon to scoop round balls onto a baking tray lined with parchment paper.

The tray went into the oven. While waiting, the whole family sat around the dining table. Through the oven's glass door, the dough balls began to spread out, the melting butter releasing a sweet, rich aroma that filled the entire house. When the "ding" sounded, the first batch of cookies came out of the oven, golden brown, crispy on the outside yet soft and chewy inside. The kid Merci excitedly shared them with everyone, his eyes glowing with pride. A rich, sweet fragrance filled the air, leaving souls floating with delight.

A Child's Dream

As the crunch of the cookies crackled in their mouths, the kid Merci began to open up about the thoughts inside his small head, which was packed with vast ambitions.

Lately, the old man noticed the kid frequently bringing up a common topic: where to learn cooking.

Trudging along, the old man scoured for information on high schools up to international universities, searching endlessly to no avail, revolving mostly around a few Facebook community groups back home. Hearing rumors here and there, the old man also looked into things himself. Hearing about annual food festivals featuring famous chefs in Australia, the old man blindly navigated their websites, reading every procedure and checking registration requirements, secretly preparing a launching pad for his child should he ever need it in the future.

Switzerland—a land of majestic snowy mountains and world-renowned hospitality and culinary institutes—was a location the kid found on the internet by himself. "Dad, this school has a huge oven! They teach everything from dark rye bread to high-end pastries, and you even get paid while studying!" Merci shared the information he found.

Nodding, the old man privately reviewed his own network of friends, promising himself to look further to provide for a pair of wings that were nearly ready to soar toward a new horizon—a place where the kid could enjoy and indulge his passion.

A child's dream. The kid confided that when he grows up, he wants to open his own chain of restaurants. "At least ten of them, Dad!" the kid said while sitting behind the motorbike seat, his words carried away by the wind. "And if I can't open a restaurant chain, I'll work for someone else. But I have to be important to my boss."

Silence. The words "shoulder responsibility" and "value" drifted through the old man's mind, much like a trend that today's youth grow weary of, lacking interest or care to chase on media platforms just to assert themselves under the pressure of change. The old man wondered: Is he big enough to explain it fully, deep enough to explain it thoroughly for a child to understand?

Then the kid simply carried on with his own story, monologuing, starting to use the "if... then" clause—the clause holding all the beautiful assumptions of childhood:

"If I become a head chef later and make a ton of money... I won't just buy a house for Mom and Dad. I'm going to open a special school—a school with no grades, no pressure from exams. Whoever likes cooking can come learn cooking, whoever likes drawing can draw like Julie, and whoever likes soccer can practice soccer like Lavie. A school where everyone can learn what they love!"

Out of nowhere, the old man recalled the image of Totto-Chan: The Little Girl at the Window and Headmaster Kobayashi—a man who actually accomplished that... on the pages of a book. Books rarely write about real life, and books write about things yet reached. The kid Merci's naive words left the old man stunned. A long journey will eventually pass; his little boy will grow up and step out of this small nest to face the storms of life.

The sky outside the window finally transformed after the thunderstorm. The dark gray clouds dispersed, giving way to a brilliant orange-pink sunset stretching across Saigon's rooftops. The contrasting scene between the earlier gloomy afternoon and the current radiance mirrored the old man's mood: all worries and anxieties about the future were swept away by his son's pure dream.

Merci pushed a still-warm cookie into the old man's hand: "Is it crunchy, Dad? Is it better than the shop-bought ones from last week?"

Taking a bite, the subtle sweetness of brown sugar, the richness of butter, and a hint of dark chocolate blended and melted on his tongue. The old man praised him: "Utterly delicious!"

The old man closed his diary, his heart brimming with a buoyant love for life. No matter how pressurized or unpredictable life gets, as long as he sees his children growing up innocently, knowing how to love and dreaming decent dreams, for the old man, that is already the most fulfilling thing of all.

May a child's dream never crush a child's life.



[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...