Chiến Phan

Thứ Hai, 11 tháng 5, 2026

[Sách] Tục lên đồng và lễ gọi hồn của người Việt - Kiều Thu Hoạch

“Bà ơi, có khách!”. Tiếng đứa trẻ vọng từ đầu cổng nhà. Khách đến là một người phụ nữ trung niên, dắt theo bé trai tầm tám tuổi phờ phạc sau chặng đường xa. Người đàn bà vận áo bà ba, bỏ dở mâm cơm, tiến vào gian thờ thắp nén nhang, cấm cây nhang vào bát nhang đặt trước mặt mình. Khách nói người muốn gặp là chồng mình, là cha đứa trẻ. 

Sau giây phút gục xuống, người đàn bà ngẩng mặt, cầm điếu thuốc hút – một hình ảnh lạ lẫm, bởi đứa bé ấy sau này lớn khôn, nghe bà kể lại rằng cha mình khi còn sống chưa bao giờ hút thuốc. Đó là lần đầu tiên nó tiếp xúc với một tập tục "lên đồng" 

 Đứa bé trai ngày ấy giờ đã trưởng thành, đi tìm lời giải trong công trình của GS.TS Kiều Thu Hoạch: "Tục lên đồng và lễ gọi hồn của người Việt".

Trong công trình này, Kiều Thu Hoạch tập trung vào hai mảng miếng lớn nhất của đời sống tâm linh người Việt: Sự thăng hoa (Lên đồng)Sự an ủi (Gọi hồn).

1. Lên đồng: Một loại hình "Nghệ thuật tổng hợp" đặc thù

Tác giả khẳng định Lên đồng không đơn thuần là một nghi thức tôn giáo. Nó là một loại hình diễn xướng dân gian độc đáo, nơi con người đóng vai "trung gian" để kết nối với cõi thánh.

  • Cấu trúc của một giá đồng: Kiều Thu Hoạch phân tích rất kỹ sự kết hợp giữa âm nhạc (Hát văn), vũ đạo (chuyển động tay chân, điệu múa mồi, múa kiếm)phục sức (hệ thống khăn chầu áo ngự).

  • Nhân vật Thanh đồng: Họ là những người "bắc ghế" cho thánh ngự. Khi đó, họ không còn là chính mình mà trở thành hóa thân của các vị anh hùng, những người có công với dân với nước.

"Lên đồng là một hiện tượng văn hóa đa diện, ở đó âm nhạc, vũ điệu và trang phục không chỉ phục vụ nghi lễ, mà còn tạo ra một không gian thẩm mỹ đặc biệt giúp người tham gia giải tỏa những ẩn ức tâm lý của đời thường."

2. Ý nghĩa của các "Giá đồng" - Những nhát chạm vào lịch sử

Nội dung sách soi tỏ rằng mỗi giá đồng là một trang sử được kể bằng cảm xúc. Người Việt không chỉ thờ những thế lực siêu nhiên vô hình; họ thờ những con người có thực được thần thánh hóa.

  • Qua cách tác giả miêu tả các giá ông Hoàng, giá Chầu bà, ta thấy được sự trân trọng của cha ông đối với thiên nhiên và những người có công. Đó là cách người Việt thể hiện lòng biết ơn vào dòng chảy thời gian.

"Trong điện thần của người Việt, ranh giới giữa người và thần thường mờ nhạt. Thần linh ở đây vốn là những người có công với dân, với nước, được cộng đồng hóa thân thành bất tử qua các nghi thức diễn xướng."

3. Lễ gọi hồn: Liệu pháp "Tạ từ" muộn màng

Nếu Lên đồng là sự rực rỡ, thì lễ Gọi hồn lại là sự trầm mặc. Kiều Thu Hoạch nghiên cứu nó dưới góc độ dân tộc học để thấy được nhu cầu cháy bỏng của con người: được đối thoại với người đã khuất.

  • Sự giải tỏa (Catharsis): Tác giả bóc tách rằng gọi hồn là cách người Việt đối diện với sự mất mát. Khi không kịp nói lời tạ từ (giống như các nhân vật của Kawaguchi), người ta tìm đến nghi lễ để làm phẳng lại những nếp nhăn của sự đau khổ.

"Lễ gọi hồn thực chất là một liệu pháp tâm lý dân gian sâu sắc, giúp con người xoa dịu nỗi đau thương và giải tỏa những hối tiếc còn vướng bận với người đã khuất thông qua môi trường tâm linh."

4. Ranh giới giữa Văn hóa và Mê tín

Kiều Thu Hoạch rất công bằng khi chỉ ra rằng, tín ngưỡng này chỉ thực sự lấp lánh khi nó giữ được sự trong sáng của di sản. Sự ngông nghênh của những kẻ lợi dụng thần thánh để trục lợi chính là hành vi tiêu trừ nhân tính của một nét đẹp văn hóa.

"Nghệ thuật diễn xướng trong lên đồng là một tài sản quý báu của dân tộc, nhưng nếu tách rời nó khỏi bản sắc văn hóa để chạy theo những giá trị vật chất, nó sẽ sớm trở thành một lớp vỏ rỗng tuếch."

Ranh giới giữa tín ngưỡng và mê tín quá mong manh. Nó ngồi lặng yên, lật giở những trang sách dày dặn của Kiều Thu Hoạch, lòng thầm nghĩ về những "vùng trắng" trong văn hóa Việt mà đôi khi sự ngông nghênh của tư duy duy vật hiện đại đã vô tình gạt bỏ. Lên đồng, hay Tín ngưỡng thờ Mẫu, không đơn thuần là sự mê tín "huyễn hoặc"; qua lăng kính của tác giả, đó là một bảo tàng sống, một hình thái "trải nghiệm khách hàng" ở mức độ tâm linh cao nhất, nơi con người tìm thấy sự cứu rỗi cho những bế tắc của đời thường. 

***


“Grandma, someone is here!” A child’s voice echoed from the front gate. The visitor was a middle-aged woman, leading an eight-year-old boy who looked exhausted after a long journey. The woman, dressed in a traditional ao ba ba, left her unfinished meal and stepped into the altar room. She lit a stick of incense, placing it into the burner before her. The visitor spoke; the person she sought was her husband—the child’s father.

After a moment of bowing her head, the woman looked up and began smoking a cigarette—a strange sight, for that boy, once grown, would remember his grandmother’s words: his father had never smoked a day in his life. That was his first encounter with the ritual of len dong (mediumship).

That boy has now matured, seeking answers within the monumental work of Prof. Dr. Kieu Thu Hoach: "The Mediumship and Soul-Summoning Rituals of the Vietnamese." In this study, the author focuses on the two largest pillars of Vietnamese spiritual life: Exaltation (Mediumship) and Consolation (Soul-summoning).

1. Mediumship: A Specific "Synthesized Art Form" The author asserts that len dong is not merely a religious ritual. It is a unique form of folk performance where humans play the role of "intermediaries" to connect with the divine realm.

  • The Structure of a Ritual Session (gia dong): Kieu Thu Hoach meticulously analyzes the combination of music (Hat van), choreography (movements of hands and feet, fire dances, sword dances), and attire (the elaborate system of robes and headgear).

  • The Mediums (Thanh dong): They are the ones who "prepare the seat" for the deities. In those moments, they cease to be themselves and become incarnations of heroes and those who served the people and the nation.

  • "Mediumship is a multifaceted cultural phenomenon, where music, dance, and attire do not just serve the ritual, but create a specific aesthetic space that helps participants release the psychological inhibitions of daily life."

2. The Significance of the Ritual Sessions: Touches of History The book illuminates that each session is a history book told through emotion. The Vietnamese do not just worship invisible supernatural forces; they worship real historical figures who have been deified.

Through the author's description of the sessions dedicated to the Princes (Ong Hoang) and the Ladies (Chau Ba), we see the reverence our ancestors held for nature and those of merit. This is how the Vietnamese express their gratitude within the flow of time.

  • "In the Vietnamese pantheon, the boundary between human and god is often blurred. The deities here were originally those of merit to the people and the nation, transformed into immortals by the community through performative rituals."

3. Soul-Summoning: A Belated "Farewell" Therapy If Mediumship is brilliance, then the Soul-summoning ritual is somber. Kieu Thu Hoach studies it from an ethnological perspective to witness a burning human need: to dialogue with the departed.

  • Catharsis: The author peels back the layers to show that soul-summoning is how the Vietnamese face loss. When there is no time to say a final farewell (much like the characters of Kawaguchi), people turn to the ritual to smooth out the wrinkles of suffering.

  • "The soul-summoning ritual is essentially a profound folk psychological therapy, helping people soothe their grief and release lingering regrets with the deceased through a spiritual environment."

4. The Boundary between Culture and Superstition Kieu Thu Hoach is remarkably fair in pointing out that this belief only truly shimmers when it maintains the purity of heritage. The brashness of those who exploit the divine for profit is an act of "diminishing" the humanity of a beautiful cultural tradition.

  • "The performative art within mediumship is a precious asset of the nation, but if it is severed from its cultural identity to chase material values, it will soon become a hollow shell."

The line between faith and superstition is so fragile. It (the character) sits in silence, turning the thick pages of Kieu Thu Hoach’s book, reflecting on the "white spaces" in Vietnamese culture that the brashness of modern materialistic thinking has accidentally discarded. Len dong, or the Mother Goddess worship, is not merely "illusory" superstition; through the author’s lens, it is a living museum—a form of "customer experience" at the highest spiritual level, where humans find redemption for the deadlocks of mundane life.

Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2026

[Sách] Đôi mắt của Mona - Thomas Schlesser

Nó ngồi lặng yên, ngắm nhìn nhóc Julie đang mải mê với những bảng màu rực rỡ, đó cũng chính là lúc nó lang thang dọc hành lang của viện bảo tàng nghệ thuật để ngắm nhìn những bức tranh, rồi bất giác nhìn lại chính mình trong hình bóng của ông nội Henry. Có một sự giao thoa kỳ lạ giữa thực tại và những trang viết của Thomas Schlesser. Câu chuyện bắt đầu khi cô bé Mona, 10 tuổi, đột ngột bị mất thị lực trong 63 phút. Đó là một lời cảnh báo nghiệt ngã từ số phận: bóng tối có thể ập đến vĩnh viễn bất cứ lúc nào.

Giữa cơn bão của sự sợ hãi và những xét nghiệm y khoa nghẹt thở – thứ vốn dễ dàng quấy rối tinh thần của một đứa trẻ – ông Henry đã chọn một liệu pháp kỳ lạ nhưng đầy nhân văn. Mỗi tuần một lần, trong suốt một năm, ông dắt Mona đến Louvre, Orsay và Beaubourg để ngắm nhìn duy nhất một bức họa.

Cuốn sách là một sự kết hợp tài tình giữa cấu trúc truyện kể và những bài giảng về lịch sử hội họa. Tuy nhiên, ông Henry không dạy Mona theo kiểu cứng nhắc và đầy giáo điều. Ông dạy cô bé cách quan sát, cách chìm sâu vào bên trong tác phẩm để lắng nghe tiếng vọng của những thớ màu.

Từ Botticelli mềm mại, Vermeer tĩnh lặng đến sự bạo liệt của Goya hay sự phá cách của Picasso, ông Henry đưa đứa cháu mình – và chính xác hơn là dắt tay độc giả – thực hiện một chuyến tham quan xuyên qua ba viện bảo tàng nghệ thuật lớn nhất thế giới. Thomas Schlesser đã bóc tách một sự thật cốt lõi: Nghệ thuật không phải là thứ xa xỉ phẩm dành cho những kẻ mộng mơ viển vông, nó là "vũ khí" để chống lại sự tiêu trừ nhân tính.

Qua đôi mắt của Mona, những bức tranh không còn là hiện vật chết nằm im lìm trên tường bảo tàng; chúng trở thành những thực thể sống động, mang theo những bài học về sự khổ đau, lòng trắc ẩn và sự vĩnh cửu.

Nó ngắm nhìn bức tranh của cô nhóc Julie, những đường nét đã rõ ràng hơn, bố cục giáp viền và cả những gam màu thay đổi liên tục theo cảm xúc. Hiểu hơn. Việc ông Henry dắt Mona đi xem tranh không chỉ đơn thuần là để "nhìn", mà là để "khắc cốt ghi tâm". Nếu một ngày bóng tối thực sự kéo đến, Mona sẽ không bao giờ cô đơn, vì trong tâm trí cô đã có sẵn một bảo tàng rực rỡ sắc màu, gia tài của cái đẹp mà ông nội đã tận tụy ký quỹ thay cô. Tự hỏi. Gia tài nó để lại cho cô công chúa nhỏ của mình là gì? 

"Mọi tình yêu, và cả sự tự trọng, đều được chạm khắc từ những mất mát... và cái đẹp chính là thứ làm cho những mất mát đó trở nên dịu dàng hơn."

Thomas Schlesser không phải là một cái tên xa lạ trong giới học thuật. Ông là một nhà sử học nghệ thuật người Pháp, hiện là Giám đốc Quỹ Hartung-Bergman. Với vốn kiến thức uyên bác, Schlesser đã dành nhiều năm để nghiên cứu về sức mạnh biểu đạt của hội họa. Tuy nhiên, với Đôi mắt của Mona, ông đã cởi bỏ chiếc áo khoác hàn lâm để mặc vào chiếc áo của một người kể chuyện đầy trắc ẩn.

Tác phẩm này đã gây tiếng vang lớn ngay khi vừa ra mắt, được dịch ra hàng chục ngôn ngữ và trở thành một hiện tượng xuất bản toàn cầu năm 2024. Thomas Schlesser chia sẻ rằng ông viết cuốn sách này như một nỗ lực để "dân chủ hóa" cái đẹp, biến những kiệt tác hội họa vốn được coi là xa xỉ trở thành điểm tựa tâm hồn cho bất kỳ ai đang phải đối mặt với nghịch cảnh.

Cuốn sách không chỉ là một hành trình giáo dục, mà còn là một lời cảnh tỉnh về cách chúng ta đang sống. Trong đời công bộc đầy rẫy những xô bồ và sự "tiêu trừ" cảm xúc, chúng ta thường lãng quên việc quan sát những nhát chạm lấp lánh của cuộc sống. Ông Henry và Mona nhắc nhở ta rằng: Hãy nhìn thật kỹ, vì ánh sáng là hữu hạn, nhưng cái đẹp được lưu giữ trong lòng sẽ là vĩnh cửu.

Nó nhìn nhóc Julie, rồi nhìn lại những trang sách đã khép. Trong ngôn ngữ còn lượm lặt từng từ, mọi thứ vẫn long lanh, rực rỡ đến lạ thường bởi tình yêu thương

***


It sits in silence, watching little Julie lost in her vibrant palettes; that is also the moment it wanders along the corridors of the art museum to gaze upon the paintings, suddenly finding its own reflection in the figure of Grandpa Henry. There is a strange intersection between reality and the pages of Thomas Schlesser. The story begins when ten-year-old Mona suddenly loses her sight for sixty-three minutes. It is a cruel warning from fate: darkness could fall permanently at any moment.

Amidst the storm of fear and the suffocating medical examinations—things that easily harass the spirit of a child—Henry chooses a peculiar yet deeply humane therapy. Once a week, for an entire year, he takes Mona to the Louvre, the Orsay, and the Beaubourg to gaze upon only one painting.

The book is a masterful blend of storytelling and art history lectures. However, Henry does not teach Mona in a rigid or dogmatic way. He teaches her how to observe, how to immerse herself deeply within the work to hear the echoes of the brushstrokes.

From the grace of Botticelli and the stillness of Vermeer to the violence of Goya and the subversion of Picasso, Henry takes his granddaughter—or more accurately, leads the reader—on a journey through three of the world’s greatest art museums. Thomas Schlesser peels back a core truth: Art is not a luxury for idle dreamers; it is a "weapon" against the diminishment of humanity.

Through Mona’s eyes, these paintings are no longer dead artifacts on museum walls; they are living entities carrying lessons of suffering, compassion, and eternity.

It gazes at Julie’s drawing; the lines have become clearer, the composition framed, and the colors constantly shifting with her emotions. It understands more now. Henry’s act of taking Mona to see these paintings is not merely about "looking," but about "engraving them upon the heart." Should darkness one day fall, Mona will not be alone, for her mind will already hold a vibrant museum of colors—the heritage of beauty that her grandfather devotedly deposited on her behalf. It wonders: What is the heritage I will leave for my own little princess?

"All love, and all self-respect, are carved from losses... and beauty is the very thing that makes those losses more gentle."

Thomas Schlesser is no stranger to the academic world. He is a French art historian and currently serves as the Director of the Hartung-Bergman Foundation. With his profound erudition, Schlesser has spent years studying the expressive power of painting. However, in Mona’s Eyes, he sheds his academic cloak to don the mantle of a compassionate storyteller.

The work resonated deeply upon its release, being translated into dozens of languages and becoming a global publishing phenomenon in 2024. Schlesser shared that he wrote this book as an effort to "democratize" beauty, turning masterpieces into a spiritual anchor for anyone facing adversity.

The book is more than an educational journey; it is a wake-up call about how we live. In a "public servant" life filled with bustle and the "diminishment" of emotion, we often forget to observe the shimmering touches of existence. Henry and Mona remind us: Look closely, for while light is finite, the beauty held within the heart is eternal.

It looks at Julie, then back at the closed pages. Within a language still gathering word by word, everything remains unexpectedly shimmering and brilliant, held together by love.


Thứ Năm, 7 tháng 5, 2026

[Sách] Tay người lạnh giá - Han Kang


Nó rời khỏi lớp học tiếng Hy Lạp, để bước tiếp theo hướng của Han Kang. Nó bước vào căn phòng nồng nặc mùi thạch cao, lặng lẽ ngồi xuống để ngắm nhìn một nghi lễ kỳ quái: từng giọt thạch cao trắng xóa được đổ lên một cơ thể sống. Cái khuôn ấy từ từ cô đặc lại, giam cầm sự "quằn quại" của nhân vật bên trong. Nó chứng kiến khoảnh khắc từ lúc chất lỏng bắt đầu đông cứng cho đến khi cái lớp vỏ ấy được bóc tách ra khỏi da thịt. 

Han Kang dắt ta đến một ranh giới cực đoan hơn: sự xa lạ với chính cơ thể và danh tính của mình.

"Tôi muốn hỏi xem liệu có thể hoàn toàn bộc lộ mình trước một người khác hay không. Hay chúng ta chỉ đang mải mê đúc những chiếc mặt nạ cho nhau?"

Câu chuyện xoay quanh một nhà điêu khắc chuyên lấy khuôn từ người sống. Những chiếc mặt nạ thạch cao ghi lại từng thớ thịt, từng lỗ chân lông li ti, nhưng lại hoàn toàn bất lực trong việc nắm giữ linh hồn đang run rẩy bên dưới.

Han Kang không viết để vỗ về; bà viết để "truy vấn". Trong thế giới của bà, con người là những thực thể đầy vết xước, luôn tìm cách trốn chạy khỏi sự nghiệt ngã của định kiến và kỳ vọng xã hội. Những người phụ nữ trong truyện tình nguyện để thạch cao phủ kín mình; họ tìm đến sự kỳ dị để trốn chạy khỏi đời thường.

"Họ không muốn được nhìn thấy, họ muốn được bao bọc. Thạch cao không chỉ là vật liệu, nó là một sự ẩn nấp."

Họ muốn lưu giữ hình thể, hay thực chất là muốn hóa đá bản thân để không còn phải cảm nhận nỗi đau? Nó thấy ở Han Kang một sự thấu cảm nghiệt ngã. Bà soi tỏ để ta thấy rằng: dưới lớp vỏ bọc "chức sắc huyện làng" hay những bộ vest công sở chỉn chu, ai cũng mang một "bàn tay lạnh giá" đang khao khát hơi ấm của sự chân thật.

Sự mâu thuẫn giữa Cái tôi và Vỏ bọc giống như những "trang giấy nhàu" của đời công bộc. Chúng ta thường tô vẽ lên mình những chiếc mặt nạ tử tế giả tạo, nhưng Han Kang bóc tách một sự thật tàn nhẫn: Khi ta quá mải mê xây dựng lớp vỏ, ta đã vô tình thực hiện một hành vi "tiêu trừ" chính bản thân mình.

"Chúng ta dành cả đời để xây dựng một hình ảnh hoàn hảo, để rồi nhận ra mình đã trở thành một bức tượng rỗng tuếch từ lúc nào không hay."

Nhát chạm thạch cao ấy thật nghẹt thở. Nạn nhân phải giữ im lặng tuyệt đối, không được cử động, chỉ còn hơi thở mỏng manh luồn qua khe hở. Đó là lúc ranh giới giữa người thân và người lạ, giữa sự sống và cái chết trở nên mờ ảo như sương mù Paris.

Nhà điêu khắc có thể tạo ra hàng ngàn khuôn mặt giống hệt người thật, nhưng ông ta mãi mãi là một "người lạ" với những người mẫu của mình. Điều này khiến nó tự vấn về đời công bộc: Ta có đang đối xử với đồng nghiệp như những bức tượng thạch cao vô hồn? Ta có đang rút vốn quá nhiều từ "tài khoản uy tín" của sự thấu cảm để đổi lấy những hư danh chức sắc?

"Cô đơn không phải là cảm giác khi không ai bên cạnh. Cô đơn là khi đôi bàn tay ta chạm vào nhau nhưng chỉ thấy cái lạnh của thạch cao."

"Tay người lạnh giá" là một nhát chạm buốt người nhưng cần thiết để tỉnh mộng. Nó nhắc nhở nó rằng, dẫu thế giới đôi khi "chẳng dành cho tình yêu thương", ta vẫn không được phép để đôi tay mình trở nên lạnh giá trước những mầm xanh như Julie hay Merci.

"Mọi tình yêu đều được chạm khắc từ những mất mát và va đập... nhưng đừng để sự va đập ấy biến trái tim ta thành đá tảng."

https://chienphan.blogspot.com/2025/09/sach-nguoi-chay-han-kang.html

https://chienphan.blogspot.com/2025/04/sach-ban-chat-cua-nguoi-han-kang.html

***

It (the character) enters the room thick with the scent of plaster, sitting nearby to watch as each drop of liquid plaster is poured into a mold—a living mold, slowly solidifying amidst the writhing of the "human shape," from the moment the plaster begins to set until the shell is peeled away. Once again, it encounters Han Kang in a new realm, feeling a cold electric chill run down its spine. If Won Jung Mee spoke of estrangement within the family, then Han Kang leads it to an even more extreme frontier: estrangement from one’s own body and identity. The story revolves around a sculptor who specializes in taking molds from living bodies—plaster masks that record every fiber of flesh and every pore, yet remain utterly powerless to capture the soul.

Han Kang does not write to comfort. She writes to "interrogate." In her world, human beings are entities full of scars, always seeking to escape the "iron cage" of societal prejudice. Her characters often carry a silent pain, much like the aimless child upon the waves that it once mentioned; but instead of seeking a warm cup of coffee, they choose to "petrify" their emotions to survive.

The escape of the women who undergo the molding process; an escape from the mundane, meeting in the grotesque.

It sees in Han Kang a ruthless compassion. She does not illuminate to console; she illuminates so that we may see: beneath the facade of "village dignitaries" or polished office suits, everyone carries a "cold hand" longing for the warmth of truth.

The book focuses on women who volunteer to have the protagonist pour plaster over them. Do they wish to preserve their form, or do they actually seek to escape into a hard shell so they no longer have to feel the pain?

The Conflict between the Self and the Shell: Much like the "crumpled pages" of a public servant's life, we often paint upon ourselves masks of artificial kindness. Han Kang peels back the truth: when we are too preoccupied with building the shell, we inadvertently commit an act of "diminishing" our own selves.

The Plaster Touch: The author describes the molding process as suffocating. The victim must remain in absolute silence, motionless, with only a thin thread of breath remaining. It is a moment where the boundary between family and stranger, between life and death, becomes as blurred as the mist of Paris.

"All love is carved from losses and collisions... but do not let those collisions turn your heart into a block of stone."

Han Kang brings an haunting sadness. Loneliness is not the feeling of having no one by one's side.

The sculptor in the story can create thousands of faces identical to the real ones, yet he remains forever a "stranger" to his models. This leads it to question its own life as a public servant: Are we treating our colleagues like soulless plaster statues? Are we withdrawing too much from the "account of empathy" just to exchange it for empty titles and status?

"Cold Hands" is a piercing touch, cold but necessary to awaken from the dream. It reminds it that even if the world sometimes "is not meant for love," we must not allow our own hands to grow cold before green shoots like Julie or Merci.

It closes the book, watching the sunlight filter through the leaves, feeling its heart tremble slightly but still wanting to hold onto the warmth of the present. It will not pour plaster over its children's lives. It will let them be moved, be crumpled, and be stained with the ink of experience—so long as they always feel the warmth of a genuine touch rather than the coldness of perfect masks.

Thứ Tư, 6 tháng 5, 2026

[Sách] Khi lời tạ từ còn chưa kịp nói - Toshikazu Kawaguchi

 

"Rồi mọi chuyện cũng sẽ qua, để em nhận ra mình rực rỡ"

Nó ngắm nhìn lại, những nhân vật của Kawaguchi, một nhà biên kịch, đang chìm đắm trong các câu chuyện của mình trong quán cafe nhỏ ở một góc Tokyo.

Mỗi câu chuyện là một màn kịch nhỏ, nơi các nhân vật phải đối diện với "Hợp đồng tâm lý" của chính mình trước khi tách cà phê nguội.

Quyển 1: Khi Tách Cà Phê Còn Chưa Nguội

Đây là chương mở đầu của lòng trắc ẩn, nơi các nhân vật học cách làm phẳng trang giấy đời mình.

  • Fumiko và Goro: Fumiko quay về để ngỏ lời với chàng trai Goro trước khi anh đi Mỹ. Cô nhận ra sự "ngông nghênh" đã ngăn mình nói lời yêu thương chân thật.

  • Kotake và Fusagi: Người vợ y tá Kotake quay về gặp chồng mình, ông Fusagi, để nhận lá thư ông viết trước khi căn bệnh Alzheimer xóa sạch hình bóng bà trong tâm trí ông.

  • Hirai và Kumi: Hirai, cô gái ham chơi bỏ nhà đi, quay về gặp em gái Kumi—người đã qua đời trong một tai nạn—để xin lỗi vì đã để em gánh vác việc gia đình một mình.

  • Kei và Miki: Kei, chủ quán có trái tim yếu ớt, đã du hành đến tương lai để gặp con gái Miki, người mà cô biết mình sẽ phải hy sinh tính mạng để sinh ra.

Quyển 2: Khi Yêu Thương Còn Chưa Quên Lãng

Tập này soi tỏ về sự "thấu thị", nơi những người đàn ông cũng bắt đầu bộc lộ sự yếu mềm và chân thành.

  • Gotalo: Một người đàn ông quay về để gặp người bạn quá cố đã chăm sóc con gái mình.

  • Katsuki: Chàng trai quay về để gặp người mẹ đã khuất, mong tìm lại sự cứu rỗi cho tâm hồn đang chất đầy hối tiếc.

  • Kurasuda: Một người đàn ông muốn gặp lại người vợ đã mất để nói một lời cảm ơn mà khi xưa sự im lặng đã tiêu trừ mất cơ hội.

  • Kiyoshi: Người con quay về để nói lời tri ân với người cha nghiêm khắc của mình.

Quyển 3: Khi Tình Yêu Còn Chưa Ngỏ Lời

Tập này tập trung vào sự trì hoãn, nơi những người xa lạ trong cùng một ký ức tìm cách chạm vào nhau.

  • Yayoi: Cô gái muốn gặp lại cha mẹ đã qua đời để hỏi về một sự thật mà cô hằng thắc mắc.

  • Todoroki: Chàng trai không dám ngỏ lời với người bạn đời tiềm năng của mình, để rồi phải nhờ đến chiếc ghế thần kỳ để phá vỡ sự hèn nhát.

  • Reiko: Người phụ nữ muốn quay về gặp lại chị gái để hóa giải những đứt gãy tình cảm đã kéo dài nhiều năm.

  • Reiji: Chàng trai trẻ quay về gặp cô gái mình thầm yêu để ngỏ lời trước khi quá muộn.

"Dẫu thế giới chẳng dành cho tình yêu thương, thì lời tạ từ chính là cách chúng ta tự tạo ra nó, để người ra đi được nhẹ lòng và người ở lại được bình an."

Quyển 4: Khi Lời Tạ Từ Còn Chưa Kịp Nói

Như một lời kết của một series, tập phim về sự vĩnh hằng, nơi lời tạ từ trở thành sức mạnh để người ở lại tiếp tục xê dịch trên sóng nước cuộc đời. Họ cần phải sống ở hiện tại và tiến về phía trước.

  • Kadokura: Người chồng muốn quay về nói lời cảm ơn vợ vì đã bên mình đến phút cuối.

  • Sunao: Một người đàn ông muốn quay về gặp lại chú chó cưng của mình để nói lời tạ từ

  • Hikari: Người phụ nữ muốn quay về gặp lại người cầu hôn mình năm xưa để nói một lời khước từ nhưng đầy trân trọng.

  • Michiko: Người con gái quay về để nghe lời tạ từ của người cha trước khi ông nhắm mắt.

Kawaguchi chia sẻ rằng ông tạo ra quán cà phê Funiculi Funicula không phải để cổ xúy cho việc thay đổi quá khứ. Ngược lại, quy tắc "Thực tại không đổi" là cốt lõi của tác phẩm. Ông muốn gửi gắm rằng:

"Dù bạn có quay về quá khứ và nói hàng ngàn lời, người chết không sống lại, người đi không quay về. Nhưng khi bạn bước ra khỏi chiếc ghế, tâm hồn bạn đã được 'ủi phẳng'. Bạn không còn là nạn nhân của quá khứ, mà là chủ nhân của hiện tại."

Nó cảm giác như, Ông xây dựng nhân vật Người đàn bà mặc váy trắng (Hồn ma) ngồi trên chiếc ghế cố định như để đưa mình vào đấy, ngồi cạnh nó và gửi một lời cảnh báo: Nếu cứ mải mê sống trong hối tiếc (không uống hết cà phê trước khi nguội), bạn sẽ trở thành một bóng ma vật vờ, không thể hiện diện tỉnh thức cho những người dấu yêu. 

Nhìn vào danh sách những Fumiko, Kotake, hay Kadokura, nó thấy đó là bản đồ của những nỗi đau Sapiens. Nhưng nhờ có tách cà phê của Kawaguchi, những nỗi đau ấy đã được "soi tỏ".

Nó rời quán, mang theo lời nhắn của Kawaguchi về một cuộc sống cần được yêu thương, cứ mạnh dạn nói ra những điều mình muốn nói. Nó sẽ không để chúng trở thành những cái tên trong danh sách hối tiếc của Kawaguchi. Lời ngỏ lời hay lời tạ từ, đều cần được thốt ra khi tách cà phê đời người vẫn còn đang bốc khói.

***



It (the character) gazes back once more at the characters of Kawaguchi, a playwright, as they immerse themselves in their stories within that tiny café at a corner of Tokyo. Each story is a miniature play where the characters must confront their own "Psychological Contract" before the coffee gets cold.

Book 1: Before the Coffee Gets Cold This is the opening chapter of compassion, where characters learn to smooth out the crumpled pages of their lives.

  • Fumiko and Goro: Fumiko returns to speak her heart to Goro before he leaves for America. She realizes her "brashness" had prevented her from expressing true love.

  • Kotake and Fusagi: Kotake, a nurse, returns to meet her husband, Mr. Fusagi, to receive the letter he wrote before Alzheimer’s erased her image from his mind.

  • Hirai and Kumi: Hirai, the free-spirited girl who ran away, returns to meet her sister Kumi—who died in an accident—to apologize for leaving her to shoulder the family burdens alone.

  • Kei and Miki: Kei, the proprietor with a frail heart, travels to the future to meet her daughter Miki, whom she knows she will sacrifice her life to bring into the world.

Book 2: Tales from the Cafe This volume illuminates "clairvoyance," where men also begin to reveal their vulnerability and sincerity.

  • Gotalo: A man returns to meet a deceased friend who had cared for his daughter.

  • Katsuki: A young man returns to meet his late mother, hoping to find salvation for a soul burdened with regret.

  • Kurasuda: A man wishes to see his deceased wife to say a word of thanks that silence had once diminished the opportunity to say.

  • Kiyoshi: A son returns to offer words of gratitude to his stern father.

Book 3: Before Your Memory Fades This volume focuses on procrastination, where strangers within the same memory seek to touch one another.

  • Yayoi: A girl wishes to see her deceased parents to ask about a truth she has long wondered about.

  • Todoroki: A young man who lacked the courage to confess to his potential partner, finally using the magical chair to shatter his cowardice.

  • Reiko: A woman wishes to return to meet her sister to heal the emotional ruptures that have lasted for years.

  • Reiji: A young man returns to the girl he secretly loves to speak his heart before it’s too late.

Book 4: Say Goodbye Before the Coffee Gets Cold Like the finale of a series, this volume is about eternity, where a farewell becomes the strength for those left behind to continue drifting upon the waves of life. They must live in the present and move forward.

  • Kadokura: A husband wishes to return to thank his wife for staying by his side until the very end.

  • Sunao: A man wishes to return to see his beloved dog to say a final farewell.

  • Hikari: A woman wishes to meet her former suitor to offer a refusal, but one filled with respect.

  • Michiko: A daughter returns to hear her father’s final farewell before he closes his eyes.

Kawaguchi shared that he created the Funiculi Funicula café not to advocate for changing the past. On the contrary, the rule "Reality does not change" is the core of the work. He wants to convey that:

"Even if you return to the past and say a thousand words, the dead do not come back to life, and those who left do not return. But when you step off that chair, your soul has been 'ironed flat.' You are no longer a victim of the past, but the master of your present."

It feels as though he built the character of the Woman in the White Dress (the Ghost) sitting in that fixed chair to place itself there, sitting right beside it, sending a warning: If you are too preoccupied with living in regret (not finishing the coffee before it gets cold), you will become a wandering ghost, unable to be mindfully present for your loved ones.

Looking at the list of people like Fumiko, Kotake, or Kadokura, it sees a map of Sapiens' pain. But thanks to Kawaguchi’s cup of coffee, those pains have been "illuminated."

It leaves the café, carrying Kawaguchi’s message about a life that needs to be loved—to boldly say the things one wishes to say. It will not let its loved ones become names on Kawaguchi's list of regrets. Whether an opening word or a final farewell, both must be uttered while the coffee of one’s life is still steaming

Thứ Ba, 5 tháng 5, 2026

[Sách] Khi tình yêu còn chưa ngỏ lời - Toshikazu Kawaguchi


"Sự ngông nghênh của chúng ta đôi khi không nằm ở sự kiêu ngạo, mà nằm ở việc ta tưởng mình có thể kiểm soát được thời gian để trì hoãn sự chân thật."

Nó tiếp tục ngồi lại quán cafe. Lắng nghe nhân vật đầu tiên dắt nó vào chuỗi sự kiện này là một gã Sapiens đầy mâu thuẫn. Anh ta yêu cô bạn thân nhất của mình suốt bao nhiêu năm, nhưng lại chọn cách trú ẩn trong một "vùng trắng" của tình bạn để tránh khỏi rủi ro bị từ chối. Anh ta đứng nhìn cô bước vào những mối quan hệ khác, nhìn cô hạnh phúc rồi đau khổ, mà vẫn giữ cho mình một bộ mặt "vô can".

Khi cô gái quyết định rời đi mãi mãi, gã mới hốt hoảng tìm đến chiếc ghế của quán Funiculi Funicula. Anh quay về không phải để cầu xin một đám cưới, mà để phá vỡ cái "lồng kính" của sự hèn nhát.

Như Louki trong quán cafe của tuổi trẻ lạc lối. Chúng ta thường yêu cái "phần bí ẩn" của người khác nhưng lại quá sợ hãi để phô bày phần bí ẩn của chính mình. Khi chàng trai ngỏ lời lúc tách cà phê còn bốc khói, dù thực tại không đổi, anh đã cứu rỗi chính mình khỏi kiếp sống của một "hồn ma" hối tiếc.

Lắng nghe câu chuyện thứ hai về tình phụ tử. Một người cha luôn tỏ ra nghiêm khắc, đã qua đời mà không kịp để lại một lời nhắn nhủ nào cho đứa con trai vốn luôn xa cách. Người con quay về quá khứ, ngồi vào chiếc ghế cũ để tìm kiếm lại yêu thương. Vỡ ào.

Tại quán, anh nhận ra cha mình đã từng ngồi đúng chiếc ghế đó, chuẩn bị một lời ngỏ mà ông đã trì hoãn suốt cả đời. 

Một nhân vật khác là người phụ nữ luôn sống trong mặc cảm lỗi lầm với một người bạn cũ—người mà cô đã vô tình làm tổn thương bởi một sự ngông nghênh thời trẻ. Cô quay về quá khứ không phải để thay đổi sự kiện, mà để "ngỏ lời" xin lỗi.

Kawaguchi soi tỏ một thực tế cay đắng: Chúng ta thường dễ dàng ngỏ lời với người lạ, nhưng lại vô cùng khó khăn để chân thật với những người từng thân thuộc. Sự tách biệt khiến họ trở thành "người lạ" chung một ký ức nhưng khác một hành trình.

"Mọi tình yêu, và cả sự tự trọng, đều được chạm khắc từ những mất mát... nhưng sự tha thứ chỉ đến khi ta can đảm đối diện với thớ giấy đã rách của chính mình."

Tập truyện "Khi tình yêu còn chưa ngỏ lời" của Toshikazu Kawaguchi là một điểm chạm lạnh lẽo về sự trì hoãn. Các nhân vật sau khi rời khỏi chiếc ghế, dù thực tại vẫn nghiệt ngã, nhưng bước chân họ đã phẳng lại. Họ không còn là những bóng hình đơn độc trên dòng sông đời.

"Dẫu thế giới chẳng dành cho tình yêu thương, thì ta vẫn phải tự tạo ra nó bằng cách không bao giờ để lời ngỏ bị lãng quên trong tách cà phê đã nguội."


 "Our brashness sometimes lies not in arrogance, but in the illusion that we can control time to delay our own truthfulness."

It (the character) continues to sit in the café. It listens to the first character who leads it into this sequence of events—a Sapiens full of contradictions. He has loved his best friend for so many years, yet chose to take refuge in a "white space" of friendship to avoid the risk of rejection. He stood by, watching her enter other relationships, seeing her happy and then suffering, while maintaining a facade of "indifference."

Only when the girl decides to leave forever does he frantically seek the chair at Funiculi Funicula. He returns not to beg for a wedding, but to shatter the "glass cage" of his own cowardice.

Like Louki in the Café of Lost Youth. We often love the "mysterious part" of others but are too terrified to reveal our own mystery. When the young man finally speaks his heart while the coffee is still steaming, even though reality remains unchanged, he has redeemed himself from the life of a "ghost" haunted by regret.

It listens to the second story about paternal love. A father, who always appeared stern, passed away without having the chance to leave a single message for his son, from whom he was always distant. The son returns to the past, sitting in that old chair to search for love once more. A sudden outburst of emotion.

At the café, he realizes his father had once sat in that very chair, preparing an opening word that he had delayed for an entire lifetime.

Another character is a woman living in the guilt of a mistake made with an old friend—someone she unintentionally hurt through the brashness of her youth. She returns to the past not to change the event, but to "speak" her apology.

Kawaguchi illuminates a bitter reality: We often find it easy to open our hearts to strangers, yet find it incredibly difficult to be truthful with those once familiar. The separation turns them into "strangers" sharing a memory but traveling on different journeys.

"All love, and all self-respect, are carved from losses... but forgiveness only comes when we are brave enough to face the torn fibers of our own paper."

Toshikazu Kawaguchi’s collection, "When Love Has Not Yet Been Spoken," is a cold point of contact regarding procrastination. After leaving the chair, though reality remains harsh, the footsteps of the characters have flattened out. They are no longer solitary shadows on the river of life.

"Even if the world is not meant for love, we must still create it ourselves by never letting our words be forgotten in a cup of coffee that has already gone cold."

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2026

[Sách] Khi yêu thương còn chưa quên lãng - Toshikazu kawaguchi


"Thực tại không thay đổi, nhưng trái tim con người thì có."
Lặng im. Nó ngồi lắng nghe Kawaguchi tiễn đưa rồi gặp lại những nhân vật của mình ở một ngày mừng giải phóng miền Nam. Tại quán cà phê nhỏ Funiculi Funicula ở một con ngõ hẻm Tokyo, có một chiếc ghế đặc biệt cho phép người ta quay về quá khứ. Nhưng sự quay về ấy đi kèm với những quy tắc nghiệt ngã: không thể thay đổi thực tại, và quan trọng nhất, phải trở về trước khi tách cà phê nguội hẳn. Tự hỏi, nếu như bản thân được quay trở lại quá khứ, nó sẽ muốn gặp ai? 

Kawaguchi không xây dựng một cỗ máy thời gian vĩ đại. Ông xây dựng một trạm dừng của tâm hồn. Những quy tắc của quán cà phê này giống như một phép thử cho lòng trung trinh và sự chân thật.

Lần này, nó lắng nghe 

Mỗi chương truyện là một mảnh đời, một nỗi đau riêng biệt. Có người muốn gặp lại người chồng đã mất, có người muốn gặp lại đứa con chưa kịp chào đời. 

Nó lặng người trước hình ảnh người vợ quay về gặp chồng mình – một gã công bộc dành cả đời để làm việc nhưng lại mắc chứng mất trí nhớ. Khi thực tại đã xóa sạch mọi ký ức, thì một nhát chạm ở quá khứ, một lời thú nhận khi yêu thương còn chưa quên lãng, chính là thứ làm phẳng lại những nếp nhăn của sự đau đớn.

"Khi thực sự yêu một người, ta cần phải chấp nhận cái phần bí ẩn của người ấy, ngay cả khi cái phần bí ẩn đó là sự lãng quên."

Câu trích dẫn này khiến nó nhớ đến triết lý của Won Jung Mee. Trong gia đình, đôi khi chúng ta "quên lãng" sự hiện diện của nhau ngay khi vẫn còn chung một mái nhà. Chúng ta quấy rối tinh thần nhau bằng sự thờ ơ, để rồi khi người đó đi xa, ta mới khao khát một tách cà phê để quay lại.

Kawaguchi bóc tách sự thật rằng: Ký ức là một loại tài khoản tin yêu. Nếu chúng ta liên tục ký quỹ vào đó bằng sự tử tế và chân thành, thì dù thời gian có trôi đi, số dư của tình yêu vẫn luôn còn mãi. Ngược lại, nếu ta chỉ lo "rút vốn" bằng sự cáu bẳn và vô tâm, tài khoản ấy sẽ sớm trở thành một con số nợ nần của sự nuối tiếc.

Nếu quay trở lại, nó hẳn sẽ ngược dòng để tìm gặp ông; người đàn ông đi qua cuộc đời bà, người tình tóc bạc với nắng gió phai sương qua những lời kể, ảnh hình của ông nhạt nhòa trong tâm trí, như thể muốn chứng thực một điều kể.  

"Mọi tình yêu, và cả sự tự trọng, đều được chạm khắc từ những mất mát và va đập... Nhưng chính những va đập ấy tạo nên hình hài của sự thấu hiểu."

Đọc Kawaguchi không làm ta bi lụy, mà làm ta tỉnh mộng. Nó nhắc ta rằng, dù ta có quay lại quá khứ bao nhiêu lần đi nữa, thực tại vẫn đứng đó, lạnh lùng và bất biến. Sự giải thoát duy nhất không nằm ở việc thay đổi những gì đã xảy ra, mà nằm ở việc thay đổi cách ta nhìn nhận nó.

Tách cà phê dù nguội đi, nhưng hơi ấm của sự thật vẫn còn đọng lại trên môi. Những nhân vật sau khi trở về từ quá khứ, dù thực tại vẫn nghiệt ngã, nhưng bước chân họ đã trở nên từ tốn hơn, trắc ẩn hơn. Họ đã học được cách sống với "vùng lạ" của người khác mà không còn phán xét.

"Khi yêu thương còn chưa quên lãng" là nhát chạm cứu rỗi cho những linh hồn đang chông chênh trên sóng nước cuộc đời. 

***



"Reality does not change, but the human heart does."

Silence. It (the character) sits and listens as Kawaguchi bids farewell to and reunites with his characters on a day marking the Liberation of the South. At the tiny Funiculi Funicula café, tucked away in a Tokyo alley, there is a special chair that allows one to travel back to the past. But this journey comes with cruel rules: reality cannot be altered, and most importantly, one must return before the coffee gets cold. It wonders: If I could return to the past, whom would I want to meet? Kawaguchi did not build a grand time machine. He built a "waystation" for the soul. The rules of this café act as a crucible for loyalty and truthfulness.

This time, it listens.

Each chapter is a separate life, a distinct pain. There is someone who wishes to see a deceased husband; another who longs to meet a child never born.

It stands frozen before the image of a wife returning to see her husband—a public servant who spent his entire life working, only to suffer from dementia. When reality has wiped away every memory, a "touch" in the past, a confession made while love has not yet been forgotten, is the very thing that smoothes out the wrinkles of pain.

"When you truly love someone, you must accept their mystery, even when that mystery is forgetfulness."

This quote reminds it of Won Jung Mee’s philosophy. Within a family, we sometimes "forget" each other's presence even while sharing the same roof. We "morally harass" one another with indifference, only to crave a cup of coffee to return once that person is gone.

Kawaguchi peels back the truth: Memory is a type of "account of love and trust." If we continuously make deposits with kindness and sincerity, then even as time passes, the balance of love remains forever. Conversely, if we only "withdraw" with irritability and heartlessness, that account will soon become a debt of regret.

If it were to return, it would surely travel upstream to find him—the man who walked through her life, the silver-haired lover weathered by sun and wind through stories told; his image is blurred in its mind, as if seeking to testify to a tale once told.

"All love, and all self-respect, are carved from losses and collisions... But it is those very collisions that create the form of understanding."

Reading Kawaguchi does not make one despondent; it awakens us from the dream. It reminds us that no matter how many times we return to the past, reality stands there, cold and immutable. The only liberation lies not in changing what happened, but in changing how we perceive it.

Even if the coffee gets cold, the warmth of truth still lingers on the lips. The characters, after returning from the past, find that although reality remains harsh, their footsteps have become more deliberate, more compassionate. They have learned to live with the "strange zone" of others without judgment.

"Before the Memory Fades" is a redeeming touch for souls drifting precariously upon the waves of life.

Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2026

[Sách] Khi tách cà phê còn chưa nguội - Toshikazu Kawaguchi


"Mọi tình yêu đều được chạm khắc từ mất mát, nhưng chính sự thấu hiểu đã biến mất mát đó thành phép màu MAGIC của sự tồn tại."

Một lần nữa, nó quay trở lại Tokyo. Nó ngồi lặng yên, lắng nghe những quy tắc đã thiết lập trong quán cà phê nhỏ nằm sâu dưới tầng hầm một con hẻm nhỏ. Một không gian không có cửa sổ, không có ánh nắng, chỉ có những chiếc đồng hồ chạy sai giờ và mùi hương trầm mặc của cà phê, để lắng nghe từng nhân vật của Toshikazu Kawaguchi kể chuyện xuyên không.

Để quay về quá khứ, hoặc tìm đến tương lai, người ta phải chấp nhận những điều kiện mà thoạt nghe như một sự giễu cợt của định mệnh:

  1. Chỉ có thể gặp những người đã từng đến quán.

  2. Dù cố gắng thế nào, thực tại cũng sẽ không thay đổi.

  3. Chỉ có một chiếc ghế duy nhất để trở về, và phải đợi người phụ nữ đang ngồi trên đó đứng dậy.

  4. Không được rời khỏi ghế khi đang ở quá khứ.

  5. Và quy tắc cốt tử: Phải uống hết tách cà phê trước khi nó nguội hẳn.

Mở đầu series là Fumiko, một phụ nữ hiện đại, giỏi giang nhưng lại thất bại trong việc giữ chân người yêu. Chàng trai của cô chọn rời bỏ cô để đi Mỹ đuổi theo những giấc mơ riêng. Fumiko quay về quá khứ không phải để cầu xin anh ở lại – vì quy tắc thực tại bất biến không cho phép điều đó – mà để nói ra sự thật rằng cô yêu anh hơn cả lòng kiêu hãnh của mình.

"Chúng ta thường để sự ngông nghênh của tuổi trẻ che lấp đi sự chân thật, để rồi khi người đó đi xa, ta mới nhận ra mình đang đứng trong một căn phòng trống rỗng."

Trùng lập. Nó thấy Fumiko chính là hình ảnh của những người trẻ lạc lối tại quán Le Condé của Modiano, những kẻ sống ở thì hiện tại nhưng lại bị quá khứ "quấy rối tinh thần" vì những lời chưa kịp nói.

Đau. Kotake là một y tá, và chồng bà, ông Fusagi, đang mất dần ký ức vì bệnh Alzheimer. Ông ngồi trong quán hằng ngày, nhìn vợ mình như một người lạ. Kotake quay về quá khứ để nhận lá thư mà chồng bà định đưa cho bà trước khi ông quên sạch mọi thứ.

"Trong gia đình, mất mát đôi khi không phải là cái chết, mà là khi người ta nhìn nhau bằng ánh mắt của người lạ ngay trên bàn ăn."

Đời mấy lần, cho ta được lựa lời nói lại. Dù ông Fusagi không còn nhớ tên vợ, nhưng cái cách ông viết thư để lo lắng cho tương lai của bà chính là khoản ký quỹ cuối cùng của sự chính trực. Bà yêu ông. Tuyệt đối và không có từ "nhưng".

Hirai là cô gái đã bỏ nhà đi để sống cuộc đời tự do, mặc kệ em gái mình phải gánh vác việc gia đình ở quê. Cô luôn trốn tránh khi em gái đến tìm, để rồi một tai nạn bất ngờ đã tước đi cơ hội gặp gỡ cuối cùng. Hirai quay về quá khứ chỉ để được nhìn thấy em gái mình thêm một lần và hứa rằng cô sẽ về nhà.

"Sự im lặng vô can trước tình thân chính là sự tiêu trừ nhân tính thầm lặng nhất."

Kei là chủ quán, một người phụ nữ có trái tim yếu ớt nhưng lại mang trong mình một mầm sống. Cô biết mình có thể chết khi sinh con. Kei quay về quá khứ? Không, cô chọn đi đến tương lai để gặp đứa con gái của mình.

"Nuôi dạy một đứa trẻ là nuôi dạy một thế giới, và đôi khi, người mẹ phải đánh đổi cả thế giới của mình để mầm xanh đó được vươn lên."

Kết nối. Nó nghĩ mình sẽ lựa chọn như Kei, muốn thấy con mình lớn khôn, về một cuộc đời sẽ ra sau, có bước qua những chương đời mới, có đặt lên tay ai đó bước đi chung đường, nguyện thề hay hẹn ước...đời lấm tấm như mây trôi.

Cả bốn nhân vật: Fumiko, Kotake, Hirai và Kei, sau khi rời khỏi chiếc ghế thần kỳ, họ đều không thể thay đổi thực tại nghiệt ngã. Chàng trai vẫn đi Mỹ, ông chồng vẫn mất trí nhớ, người em vẫn qua đời, và cái chết vẫn rình rập Kei.

***

"All love is carved from loss, but it is understanding that transforms that loss into the MAGIC of existence."

Once again, it (the character) returns to Tokyo. It sits in silence, listening to the rules established within the small café hidden deep in the basement of a narrow alleyway. A space without windows, without sunlight, inhabited only by clocks running at the wrong time and the somber scent of coffee—sitting there to listen to each of Toshikazu Kawaguchi’s characters tell their stories of time travel.

To return to the past, or to seek the future, one must accept conditions that, at first glance, sound like a mockery of fate:

  • You can only meet people who have previously visited the café.

  • No matter how hard you try, the present reality will not change.

  • There is only one specific chair to return to, and you must wait for the woman currently sitting in it to stand up.

  • You must not leave the chair while in the past.

  • And the ultimate rule: You must drink all the coffee before it gets cold.

Opening the series is Fumiko, a modern, talented woman who nonetheless failed to hold onto her lover. Her man chose to leave her for America to pursue his own dreams. Fumiko returns to the past not to beg him to stay—for the rule of immutable reality forbids it—but to speak the truth: that she loves him more than her own pride.

"We often let the brashness of youth overshadow our truthfulness, only to realize when that person is gone that we are standing in an empty room."

Overlap. It sees Fumiko as the mirror image of the lost youths at Modiano’s Le Condé—those who live in the present but are "morally harassed" by the past because of words left unsaid.

Pain. Kotake is a nurse, and her husband, Mr. Fusagi, is slowly losing his memories to Alzheimer’s. He sits in the café every day, looking at his wife as if she were a stranger. Kotake returns to the past to receive a letter her husband intended to give her before he forgot everything.

"In a family, loss is sometimes not death, but the moment people look at each other as strangers across the dinner table."

How many times in life are we given the chance to choose our words again? Though Mr. Fusagi no longer remembers his wife’s name, the way he wrote that letter out of concern for her future was the final deposit into his "account of integrity." She loves him. Absolutely, and without the word "but."

Hirai is a girl who ran away from home to live a life of freedom, leaving her younger sister to shoulder the family responsibilities back in the countryside. She always evaded her sister's visits, only for a sudden accident to strip away their final chance to meet. Hirai returns to the past just to see her sister one more time and promise that she will come home.

"Bystander silence in the face of family ties is the most silent diminishment of humanity."

Kei is the proprietor, a woman with a weak heart but carrying a new life within her. She knows she might die during childbirth. Did Kei return to the past? No, she chose to go to the future to meet her daughter.

"Raising a child is raising a whole world, and sometimes, a mother must trade her entire world so that the green shoot can rise."

Connection. It thinks it would choose as Kei did, wanting to see its children grow up, to see what their lives will become, whether they will step into new chapters of life, whether they will place their hand in someone else’s to walk the same path, with vows or promises... life is as dappled as drifting clouds.

All four characters—Fumiko, Kotake, Hirai, and Kei—upon leaving the magical chair, could not change their harsh realities. The boy still goes to America, the husband still loses his memory, the sister is still gone, and death still stalks Kei.

Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2026

[Sách] Là gia đình nhưng cũng là người lạ - Won Jung Mee

 

"Gia đình chỉ thực sự là tổ ấm khi mỗi thành viên đều có quyền được giữ lại một mảnh 'vùng lạ' cho riêng mình mà không bị phán xét."

Quyển sách nằm chỏng chơ trên kệ, nó không biết đây là quyển sách của thằng nhóc Merci tự mua, hay là được ai đó tặng. Một sự tò mò len lỏi. Nó cầm lên, lật từng trang, như để thỏa mãn một cơn thèm đọc, mà còn để tìm hiểu thêm về một thế giới khác—thế giới của một đứa trẻ giờ đây đã bắt đầu từng bước xây dựng vương quốc riêng cho mình.

Nhìn Merci, nó thấy một sự chuyển mình. Chàng trai ấy đã dậy thì, vươn cao hơn 1m70, bắt đầu chăm chút cho ngoại hình, bắt đầu có những cuộc chuyện trò bí mật phía sau cánh cửa đóng kín. Nhưng đằng sau sự tách biệt ấy, Merci vẫn là chú nhóc tự giác chăm sóc những người thân yêu, vẫn là người tự tay chuẩn bị những buổi cơm chiều đầy. Bếp nóng, nhà ấm. Có quá nhiều thứ khiến nó phải suy nghĩ, dù chẳng đặng đừng gì, nó cũng đang thấy thằng nhóc bước ra một thế giới mới—nơi mà ranh giới giữa "người thân" và "người lạ" bắt đầu trở nên mờ ảo như sương mù Paris của Modiano.

Won Jung Mee là một chuyên gia tâm lý người Hàn Quốc, không viết theo kiểu giáo điều, viết như một người mẹ đã từng vụng về, một người phụ nữ đã từng bối rối với khuôn khổ gia đình, ngay cả với một thiên chức làm mẹ, bà cũng chẳng hiểu ở một ấu thơ. Lớn khôn. Bà thấu hiểu rằng, ở những xã hội Á Đông như Hàn Quốc, gia đình thường là nơi người ta yêu thương nhau nhiều nhất nhưng cũng là nơi gây ra những "quấy rối tinh thần" đau đớn nhất.

Tác phẩm của bà là một bản cáo trạng nhẹ nhàng nhưng ráo riết về sự "chiếm hữu" nhân danh tình yêu. Bà bóc tách sự thật rằng:

"Chúng ta thường nhân danh sự quan tâm để xâm phạm vào vùng trắng của người khác, để rồi biến những người thân yêu nhất trở thành những người lạ chung giường, chung mâm nhưng chẳng thể chạm vào tâm hồn nhau."

Nó men theo miền ký ức của Won Jung Mee, để tự tìm câu trả lời về một gia đình bền vững, để học cách nhìn nhận người thân. 

"Hãy để con cái được là người lạ trong mắt cha mẹ, để chúng có không gian mà thở, mà lớn, và mà hót lên tiếng hót của riêng mình."

Cuốn sách vạch rõ ranh giới của một gia đình hạnh phúc: Đó không phải là nơi mọi người phải biết hết về nhau. Won Jung Mee bóc tách những "nhát chạm" tổn thương khi cha mẹ ép buộc con cái phải sống theo kỳ vọng của mình—một sự "tiêu trừ" nhân tính núp bóng hy sinh, rủi thay chẳng phải là bà, vẫn phải chịu đớn đau cùng.

"Mọi tình yêu, và cả sự tự trọng, đều được chạm khắc từ những mất mát và va đập... Trong gia đình, mất mát đôi khi chính là việc đánh mất quyền được kiểm soát người khác để đổi lấy sự kết nối chân thật."

Gia đình là một trạm dừng, không phải là một bến đỗ vĩnh viễn cho những linh hồn muốn xê dịch.

"Dẫu trẻ có thông minh giỏi giang bao nhiêu đi nữa, nhưng nếu không thể tự do trong chính căn nhà của mình, chúng cũng không thể kỳ vọng gì ở tương lai."

"Là gia đình nhưng cũng là người lạ" là nhát chạm lạnh lẽo cần thiết để tỉnh mộng cho những ai đang nhầm tưởng về quyền lực của phụ huynh. Nó nhìn Merci đang lúi cúi dưới bếp, thấy lòng mình phẳng lại như những trang giấy vừa được ủi. Nó sẽ không hỏi con về những bí mật. Nó sẽ chỉ ngồi xuống, thưởng thức bữa cơm con nấu, và trân trọng cái phần bí ẩn làm nên nét lấp lánh của chàng trai 1m70 ấy.

***

"A family only truly becomes a home when each member has the right to keep a piece of the 'strange zone' for themselves without being judged."

The book lay abandoned on the shelf; it (the character) didn’t know if this was a book little Merci bought for himself or if it was a gift. A creeping curiosity took hold. It picked it up, flipping through the pages, not just to satisfy a hunger for reading, but to learn more about another world—the world of a child who has now begun, step by step, to build his own kingdom.

Looking at Merci, it saw a transformation. That boy had hit puberty, towering over 1.7 meters, starting to care for his appearance, beginning to have secret conversations behind closed doors. Yet, behind that separation, Merci remained the boy who instinctively cared for his loved ones, the one who prepared full evening meals with his own hands. A hot stove, a warm house. There were so many things to think about; although unavoidable, it was witnessing the boy step into a new world—a place where the boundary between "family" and "stranger" begins to blur like Modiano's Paris mist.

Won Jung Mee, a South Korean psychologist, does not write in a dogmatic style. She writes like a mother who was once clumsy, a woman once confused by family frameworks; even with the sacred calling of motherhood, she didn't fully understand it during childhood. Growing up. She understands that in East Asian societies like Korea, the family is often where people love each other the most, yet also where the most painful "moral harassment" occurs.

Her work is a gentle yet persistent indictment of "possession" in the name of love. She peels back the truth:

"We often intrude into others' white spaces in the name of caring, only to turn our loved ones into strangers sharing a bed or a table, yet unable to touch each other's souls."

It followed Won Jung Mee’s trail of memory to find its own answer about a sustainable family, to learn how to perceive loved ones.

"Let children be strangers in the eyes of their parents, so they have space to breathe, to grow, and to sing their own song."

The book clearly draws the boundaries of a happy family: it is not a place where everyone must know everything about each other. Won Jung Mee dissects the painful "touches" when parents force their children to live according to their expectations—a "diminishment" of humanity disguised as sacrifice; unfortunately, even she was not exempt from that shared pain.

"All love, and all self-respect, are carved from losses and collisions... In a family, loss is sometimes the losing of the right to control others in exchange for a genuine connection."

Family is a station, not a permanent pier for souls yearning for movement.

"No matter how smart or talented children may be, if they cannot be free within their own home, they cannot expect anything from the future."

"Family but Strangers" is the necessary cold touch to awaken those deluded about parental power. It looks at Merci busy in the kitchen, feeling its own heart flatten out like freshly ironed pages. It will not ask the boy about his secrets. It will simply sit down, enjoy the meal he cooked, and cherish the mysterious part that creates the sparkle of that 1.7-meter-tall young man.


[Sách] The customer rules - Lee Cokerell

Nó ngồi nhìn nhóc Julie đang mải mê vẽ, những nàng công chúa của Disney, hậu cảnh là những lâu đài, khỉ bản thân đang lật từng trang của quyển sách của Lee Cockerell. Một sự tương phản đầy thú vị: trong khi đám trẻ nhìn thấy ở Disney những nàng công chúa và phép thuật, thì nó—một kẻ đi qua bao thăng trầm của đời công bộc—lại thấy ở đó một bộ máy vận hành nhân tính chuẩn xác đến kinh ngạc.

Lee Cockerell, gã đàn ông từng lèo lái cả một "hệ sinh thái niềm vui" Walt Disney World với tư cách Phó chủ tịch điều hành, không dạy ta cách kiếm tiền. Ông dạy ta cách tích lũy niềm tin thông qua 39 quy tắc vàng về dịch vụ và con người.

Lee Cockerell bắt đầu quyển sách bằng một tâm thế khiêm nhường lạ kỳ. Như để có được một đế chế Disney rực rỡ năm châu, điều cốt tử không nằm ở kỹ thuật hay công nghệ, mà nằm ở sự kết nối giữa người với người.

Lee không đứng trên đỉnh tháp ngà để ra lệnh. Ông đi xuống từng ngóc ngách của công viên, lắng nghe hơi thở của những nhân viên vệ sinh cho đến những diễn viên đóng vai Mickey. 

Định nghĩa lại một dịch vụ khách hàng bằng một thước đo; chính trực tạo tin yêu

Nội dung quyển sách bóc tách một sự thật mà đôi khi đời công bộc của ta vô tình lãng quên: Dịch vụ không phải là một bộ phận, dịch vụ là một thái độ sống. Lee Cockerell khẳng định:

"Khách hàng là lý do duy nhất khiến bạn có công việc này. Nếu không có họ, bạn chỉ là một người đứng trong căn phòng trống rỗng."

Những kẻ mộng mơ, nơi buôn bán những giấc mơ. Tại Disney, mọi quy tắc đều hướng tới việc tạo ra một trải nghiệm MAGIC.  Lee dạy rằng, một nụ cười không chỉ là một cử động cơ mặt, đó là một khoản ký quỹ vào lòng tin của người đối diện. Khi ta làm khách hàng hạnh phúc, ta cũng đang làm phẳng lại những trang giấy nhàu của chính tâm hồn mình.

Thế giới Disney không chỉ phát triển nhờ những câu chuyện cổ tích, mà nhờ sự soi tỏ từng chi tiết nhỏ nhất. Tác giả nhấn mạnh: "Sự tử tế không phải là ngẫu hứng, nó phải được quy trình hóa". Từ cách trả lời điện thoại cho đến cách xử lý một đứa trẻ đang khóc, tất cả đều được Lee thiết kế như một bản giao hưởng của sự thấu hiểu.

"Đừng chỉ đáp ứng kỳ vọng, hãy vượt qua chúng. Bởi đó là lúc sự kết nối thực sự bắt đầu."

Nếu mỗi vị "trưởng thượng" đều đọc Lee Cockerell, liệu họ có còn muốn hạ thấp cấp dưới để tự nâng cao bản thân? Hay họ sẽ nhận ra rằng, cách duy nhất để tỏa sáng là làm cho những người xung quanh mình lấp lánh hơn?

***

It (the character) sits watching little Julie, lost in her drawings of Disney princesses against a backdrop of castles, while it flips through the pages of Lee Cockerell’s book. A fascinating contrast: while the children see Disney through the lens of princesses and magic, it—a person who has weathered the ups and downs of a public servant’s life—sees a machine of human operation functioning with startling precision.

Lee Cockerell, the man who once steered the entire "ecosystem of joy" at Walt Disney World as Executive Vice President, does not teach us how to make money. He teaches us how to accumulate trust through 39 golden rules of service and people.

Lee Cockerell begins the book with a remarkably humble mindset. As if to suggest that for a Disney empire to shine across five continents, the vital element lies not in technique or technology, but in the connection between human beings.

Lee did not stand atop an ivory tower to issue commands. He went down into every corner of the park, listening to the breath of everyone from the custodians to the actors playing Mickey.

Redefining customer service with a single yardstick: integrity creates trust and love.

The book’s content peels back a truth that our lives as public servants sometimes inadvertently forget: Service is not a department; service is an attitude toward life. Lee Cockerell asserts:

"The customer is the only reason you have this job. Without them, you’re just a person standing in an empty room."

Dreamers in a place that trades in dreams. At Disney, every rule is directed toward creating a MAGIC experience. Lee teaches that a smile is not just a facial movement; it is a deposit into the trust of the person opposite you. When we make a customer happy, we are also flattening the crumpled pages of our own souls.

The Disney world thrived not only on fairy tales but on the "illumination" of every tiny detail. The author emphasizes: "Kindness is not random; it must be routinized." From how a phone is answered to how a crying child is comforted, everything was designed by Lee as a symphony of understanding.

"Don't just meet expectations; exceed them. Because that is when true connection begins."

If every "elder" or superior were to read Lee Cockerell, would they still want to belittle their subordinates to elevate themselves? Or would they realize that the only way to truly shine is to make those around them sparkle even more?


 

[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...