Huế, 2023
Ông Gia trân trối nhìn phong thư bọc lụa điều nằm im lìm trên mặt bàn gụ. Màu đỏ của lụa qua hơn nửa thế kỷ đã phai đi, ngả sang một thứ màu đỏ quạnh, xám xịt như vệt máu khô bám vào thớ vải. Đôi bàn tay từng ký những mệnh lệnh cân não bấy giờ khẽ run rẩy khi chạm vào bề mặt ráp nhẹ của phong thư. Ông ngước nhìn mụ Nuôi, giọng thều thào lạc đi giữa tiếng gió rít qua khe cửa từ đường:
– Mụ nờ… cái ni… có phải là thứ mà năm 1975, khi tiếng súng vừa dứt ngoài vĩ tuyến, mụ đã một mình lặn lội vào mật thất dưới lòng đất từ đường chi thứ để đào lên không?
Mụ Nuôi không đáp. Bà thong thả cài lại chiếc khuy bấm trên cổ áo chùng nâu sồng, khuôn mặt gầy guộc như được tạc bằng đá núi Thừa Thiên bấy giờ không một chút gợn sóng. Ánh bình minh le lói từ phía cửa sông hắt vào, rọi lên những sợi tóc bạc trắng như cước của mụ, tạo thành một quầng sáng thiêng liêng nhưng lạnh lẽo. Bà quay mặt ra phía dòng sông Hương đang thao thức trong sương sớm, cất giọng thâm trầm:
– Anh Gia nờ, thời của tôi và anh, người ta gọi là thời của những lý tưởng và những xác chết. Chúng ta hy sinh thanh xuân, hy sinh tình riêng, thậm chí giấu giếm cả người đầu gối tay ấp chỉ để phục vụ cho một đại cục vô hình. Lão Liên chồng tôi, cả đời lão mang cái danh là chiến sĩ kiên trung đi chiến khu biệt tích, bỏ lại tôi một mình chịu đựng sự ghẻ lạnh của mụ Cả và hủ tục họ Phan. Ai cũng nghĩ lão là anh hùng, còn chú Lâm — chồng thím Loan — là kẻ phản nghịch vùi thây nơi Trường Sơn năm 1959. Nhưng sự thật… sự thật đôi khi lại là một cái tát tàn nhẫn vào đức tin của người sống.
Ông Gia nín thở. Lời nói của mụ Nuôi như một lưỡi dao mổ xẻ toác lớp sương mù của lịch sử.
– Trong phong thư ni — mụ Nuôi chỉ tay vào khối lụa điều — là tờ di chúc bằng máu của chính chú Lâm viết trước khi nhắm mắt, cùng cuốn nhật ký hành quân của lão Liên. Đêm đó năm 1959, không có trận chiến "nồi da xáo thịt" nào giữa hai anh em cả. Chú Lâm không chết vì đạn của đối phương, mà chú chết vì một âm mưu thanh trừng nội bộ từ chính phe cánh của gã mật vụ Trần Văn Bình ngày trước, khi chú phát hiện ra gã Bình định dâng long mạch Kim Long cho ngoại bang. Lão Liên chồng tôi đã không kịp cứu em, nhưng lão đã thề trước vong linh chú Lâm rằng sẽ dùng cả đời mình, dùng cái danh "Việt Cộng nằm vùng" để làm vỏ bọc bảo vệ cái mật cơ giao liên ngầm dưới lòng đất từ đường — thực chất là nơi cất giấu huyết mạch tài chính của Cách mạng và tài liệu chứng minh quyền sở hữu đất đai của cả hai dòng họ Phan - Trần.
Mụ Nuôi quay lại, đôi mắt mờ đục chợt rực lên một thứ uy lực kinh người:
– Lão Liên giấu tôi, không phải vì lão không tin tôi, mà vì lão biết cái quán cơm của tôi ở Quảng Trị là nơi "đi dây" giữa ba làn sóng đạn. Lão không muốn tôi bị cuốn vào cái chết. Lão muốn tôi sống, để làm cái khiên cuối cùng giữ lại mảnh đất ni. Còn thím Loan, thím ôm thằng Thắng lên phố thị vì thím hận cái làng Sình u mê, nhưng thím đâu biết, tờ giấy đất tôi giao cho thím năm 1997 ở miền Tây chính là mảnh đất được đổi bằng mạng sống của chồng thím và sự hy sinh của ông Liên!
Món Quà
Ông Gia nghe đến đâu, mồ hôi lạnh rịn ra đến đó. Hóa ra, cuộc chiến gia tộc Phan — Trần suốt mấy chục năm qua, sự cấu kết của mụ Cả và gã Trần Văn Bình, cho đến những toan tính hiện tại của con Thúy, tất cả đều chỉ là những quân cờ nhỏ bé di chuyển trên một bàn cờ chính trị vĩ mô mà mụ Nuôi và thím Loan đã thầm lặng bảo vệ bằng cả cuộc đời.
– Vậy… vì sao mụ lại bắt tôi giao cái ni cho con Thúy? – Ông Gia hỏi, giọng đầy lo âu. – Con bé vì không có con trai thừa tự, nó đang bị lòng tham và sự sợ hãi đẩy vào đường cùng. Mụ đưa sự thật khốc liệt ni cho nó, không sợ nó sẽ phát điên sao?
Mụ Nuôi bật cười, tiếng cười khan nhưng hóm hỉnh, mang đậm phong cách của người đàn bà từng lèo lái cả một tiệm cơm đầy lính tráng qua giông bão thời cuộc:
– Anh Gia nờ, anh nghĩ con Thúy nó yếu đuối rứa sao, anh nghĩ là nó chỉ ham hố ba cái mét đất gia tộc đó sao? Đàn bà họ Phan, dẫu là dâu hay là con, một khi đã bị dồn vào chân tường thì sẽ tự khắc trỗi dậy. Cả một trời hận thù và uất ức đang đầy ứ trong lòng con bé. Ông nghĩ xem làm sao thằng Sơn con mụ Cả có được giấy tờ của tôi đưa cho thím Loan? Thím Loan sẽ trao cho thằng Thắng hay con Thúy giữ? Tôi chửi nó chiều ni, là để bẻ gãy cái sự tức giận mù quáng của nó. Nó đang định chơi cái trò “được chim bẻ ná, được cá quên nôm”, theo kiểu “không ăn được thì đạp đổ”, cho tất cả cùng chết, mất tất cả! Nó hận gia tộc thì ít, mà hận cái tệ bạc của thằng Thắng chồng nó thì nhiều. Còn phong thư ni, chính là cái chìa khóa để cứu rỗi linh hồn nó.
Bà bước đến gần ông Gia, đặt bàn tay gầy guộc lên vai ông, giọng trầm buông chứa đựng bao nỗi niềm trắc ẩn:
– Khi nó biết mảnh đất hương hỏa này thấm đẫm xương máu và danh dự cha ông, tự khắc nó sẽ biết phải làm gì. Nếu thấy sự thật mà vẫn quyết bán đất, thì coi như “nước chảy hoa trôi”, cái nghiệp họ Phan đến đây là tận, tôi nhắm mắt chẳng còn hối tiếc. Nhưng nếu nó biết khóc, biết dừng lại để bảo vệ từ đường, tờ di chúc gốc của chú Lâm sẽ biến nó thành người đàn bà quyền lực nhất cái phủ này. Khi ấy, “gái có công thì chồng chẳng phụ”, chẳng gã đàn ông nào có quyền xem thường mẹ con nó nữa!
Bầu trời Huế bấy giờ đã rạng hẳn. Ánh nắng sớm màu hồng ngọc trải dài trên dòng sông Hương phẳng lặng như gương, xua tan đi cái lạnh lẽo, u uất của đêm dạ yến. Những ngôi sao đã tắt, nhường chỗ cho một ngày mới bắt đầu. Khung cảnh từ đường họ Phan bừng lên một thứ sinh khí mới, trang nghiêm và lộng lẫy dưới ánh mặt trời.
Mụ Nuôi bước ra thềm điện, đứng sừng sững như một cây vạn tuế già trước gió. Bà không còn nhìn vào phong thư nữa, tâm thế của bà đã buông bỏ hoàn toàn sau khi gửi gắm canh bạc cuối cùng cho người đàn ông thời cuộc.
Ông Gia lặng lẽ gói phong thư vào vạt áo chỉnh chu của mình, bước đi từng bước chậm rãi ra khỏi cổng phủ. Đầu ông nặng trĩu những suy nghĩ. Đêm trăng rằm tới — thời điểm dòng sông Hương "trở dạ", khi những con nước lớn từ biển thốc ngược vào lòng sông, cũng chính là lúc con Thúy phải đối mặt với vận mệnh của chính mình.
Vị khách cuối cùng
Ông Gia vừa khuất sau rặng đại già, trả lại cho sảnh từ đường một khoảng lặng tịch mịch. Từ bóng tối sâu thẳm của vòm cửa cổ, một bước chân khẽ nện nhẹ lên nền gạch. Mụ Nuôi không quay đầu lại, nhưng bờ vai gầy guộc dưới lớp áo nâu sồng bất chợt run lên một nhịp cực khẽ. Cái mùi sương gió của đại ngàn, mùi lá rừng âm u quen thuộc từ một thuở xa xôi nào đó... vừa chạm vào khứu giác của bà.
Một giọng nói trầm, khàn đục nhưng chất chứa một trời hoài niệm cất lên từ phía sau:
– Nuôi nờ... Ngoảnh mặt lại nhìn tôi một chút không được sao em?
Mụ Nuôi bàng hoàng quay lại. Trước mắt bà, mái tóc đã bạc phong sương, khuôn mặt xạm đen vì năm tháng khốc liệt, nhưng đôi mắt ấy — đôi mắt sáng quạnh, nửa tinh nghịch nửa kiên cường của người bạn Vân Kiều mang chiếc ná nhỏ gỗ mứt trên đường núi năm tám tuổi — thì không thể lầm lẫn vào đâu được. Đó là Kăn Lịch.
– Chị... Kăn Lịch? – Thanh âm của người đàn bà thép bấy giờ nghẹn lại, lạc đi trong vũng nghẹn của thời gian. – Chị còn sống... rứa mà ngần ấy năm qua, chị biệt tăm biệt tích như cánh chim bay về phía ngàn trùng?
Mệ Kăn Lịch bước tới một bước, khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại vài gang tay, nhưng dường như phải mất hơn nửa thế kỷ máu và nước mắt để bước được đến đây. Bà nhìn sâu vào đôi mắt mờ đục của mụ Nuôi, đôi bàn tay từng siết chặt cò súng bắn tỉa đêm Đấu xảo 1964 giờ khẽ đưa lên, định chạm vào dải tóc bạc như cước của bà rồi lại rụt về, nén một tiếng thở dài đầy ẩn tình đau đớn:
– “Thương nhau củ ấu cũng tròn, ghét nhau bồ hòn cũng vuông”... Tôi không biệt tích, tôi vẫn ở đó, ngay phía sau phát súng sượt bả vai em ở buổi Đấu xảo năm nào. Tổ chức giao nhiệm vụ cho tôi giữ mạch giao liên, nhưng cái tâm của tôi chỉ có một ý niệm duy nhất: phải giữ mạng cho em. Lão Liên giấu em vì đại cục, còn tôi giấu mình... là vì muốn làm cái bóng bên lề đời em, chỉ cần em còn sống, còn đứng vững đất Thần Kinh này là đủ.
Mụ Nuôi quay mặt đi, giọt nước mắt hiếm hoi sau bao năm kìm nén khẽ lăn dài trên gò má rạn chân chim. Hóa ra, giữa một thời của lý tưởng và những xác chết, bên cạnh nghĩa tào khang gãy đổ với lão Liên, vẫn có một thứ tình cảm thầm lặng, thiêng liêng và bất diệt như mạch nước ngầm chảy dưới lòng Hương Giang, che chở cho bà đi qua mọi giông bão thời cuộc.
Bà khẽ thở dài, giọng trầm buông đầy cảm xúc khó tả:
– Chị Lịch nờ... thời gian như nước chảy qua cầu, tóc tụi mình cũng đã nhuộm màu mây trắng. Gặp lại nhau đây, nhìn thấy nhau bình an, coi như cái duyên cái nợ từ thuở gánh củi đường núi ngày xưa... trời xanh đã thấu trọn rồi.
Trò chuyện
Sau khi Mệ Kăn Lịch rời đi để hòa vào màn sương sớm, mụ Nuôi bước chậm rãi vào gian thờ phụng tịch mịch. Khói trầm hương mờ ảo quện vào ánh bình minh đang rạng hẳn.
Trong không gian tĩnh lặng của tâm thức, chất giọng miền Trung trầm ấm, thong thả của Thiền sư như Thích Nhất Hạnh lại vang lên bên tai mụ: “Nuôi nờ, đóa sen nở trong bùn không phải để chê bai bùn dơ, mà để chuyển hóa cái đau khổ thành hương thơm tự tại. Canh bạc cuối cùng này của con, không phải để thắng thua với người thế gian, mà là để đánh thức tánh biết trong lòng những kẻ lầm lạc.”
Mụ Nuôi khẽ mỉm cười trong tâm tưởng:
– Bạch Thầy, con hiểu rồi. Nhưng dòng nước Hương Giang đêm rằm tới không chỉ dâng lớn để thử lòng con Thúy…
Bà mở mắt, ánh nhìn sắc lẹm xoáy thẳng vào bức hoành phi cổ kính treo giữa từ đường. Phong thư lụa điều mà ông Gia vừa mang đi thực chất chỉ là một nửa sự thật. Dưới lòng đất từ đường chi thứ họ Phan, nơi căn hầm ngầm tưởng như đã trống rỗng sau năm 1975, vẫn còn một mật hộp thứ hai chưa từng được mở ra. Mật hộp đó không chứa giấy tờ đất đai hay di chúc, mà chứa một danh sách phản gián của những kẻ mang danh là "học giả thức thời" bấy giờ nhưng thực chất là kẻ bán đứng đồng bào, và cái tên đứng đầu danh sách ấy lại chính là...
Bầu trời Huế bấy giờ đã rạng hẳn. Ánh nắng sớm màu hồng ngọc trải dài trên dòng sông Hương phẳng lặng như gương, xua tan đi cái lạnh lẽo, u uất của đêm dạ yến. Những ngôi sao đã tắt, nhường chỗ cho một ngày mới bắt đầu. Câu trả lời và ván cờ thế thực sự vẫn đang chờ đợi một đêm trăng máu định mệnh sắp tới…
Phần 1:https://chienphan.blogspot.com/2023/04/gio-ve-mien-trung-nguoi-ba-o-au-song.html
Phần 2: https://chienphan.blogspot.com/2023/04/gio-ve-mien-trung-2-lang-sinh.html
Phần 3: https://chienphan.blogspot.com/2026/05/story-gio-ve-mien-trung-3-tu-uong.html
Phần 4: https://chienphan.blogspot.com/2026/06/story-gio-ve-mien-trung-4-imperial.html
Phần 5: https://chienphan.blogspot.com/2026/06/story-gio-ve-mien-trung-5-ben-thuy.html
Phần 6: https://chienphan.blogspot.com/2026/06/story-gio-ve-mien-trung-6-song-khua.html
***
Huế, 2023
Mr. Gia stared blankly at the envelope wrapped in scarlet silk sitting quietly on the heavy wooden table. After more than half a century, the brilliant red of the silk had faded into a dark, grim hue, looking like a dried bloodstain clinging to the fabric's threads. His hands, which had once signed nerve-wracking orders, trembled slightly as they touched the rough surface of the envelope. Looking up at Mụ Nuôi, his voice was faint, nearly lost to the wind howling through the cracks of the ancestral hall's doors:
"Auntie... this... is this the very thing you traveled alone to dig up from the secret underground chamber of the secondary branch's ancestral hall in 1975, right when the gunfire had just ceased beyond the parallel?"
Mụ Nuôi did not answer. She calmly fastened the snap button on the collar of her brown rustic tunic, her gaunt face as unruffled as if carved from the mountain stones of Thừa Thiên. The faint dawn light peeking through the river estuary illuminated her hair, which was as white as linen, creating a divine yet chilling halo around her. Turning her face toward the Hương River as it stirred in the early morning mist, she spoke in a deep, resonant voice:
"Brother Gia, the era you and I lived through is called the time of ideals and corpses. We sacrificed our youth, our personal happiness, and even kept secrets from the person sharing our pillow just to serve an invisible grand scheme. My husband, Mr. Liên, spent his entire life bearing the title of a loyal soldier who vanished into the war zones, leaving me all alone to endure the cold rejection of Mụ Cả and the archaic traditions of the Phan clan. Everyone thought he was a hero, while Uncle Lâm—Aunt Loan’s husband—was a traitor whose body was buried in the Trường Sơn mountains in 1959. But the truth... the truth is sometimes a brutal slap to the faith of the living."
Mr. Gia held his breath. Mụ Nuôi’s words were like a blade slicing through the thick fog of history.
"Inside this envelope"—Mụ Nuôi pointed at the mass of scarlet silk—"is the blood-written will of Uncle Lâm himself, penned right before he closed his eyes, along with the military diary of Mr. Liên. On that night in 1959, there was no fratricidal battle between the two brothers at all. Uncle Lâm did not die from enemy bullets; he died from an internal purge plotted by the faction of the former secret agent Trần Văn Bình, right after Uncle Lâm discovered that Bình intended to betray the Kim Long dragon vein to foreign powers. My husband could not save his brother-in-law in time, but he swore before Uncle Lâm’s spirit that he would spend his entire life using the identity of a 'deep-cover Việt Cộng' as a shield to protect the underground liaison network beneath this ancestral hall—which was, in reality, the hiding place for the financial lifeblood of the Revolution and the land deeds proving ownership for both the Phan and Trần clans."
Mụ Nuôi turned around, her clouded eyes suddenly flashing with a terrifying authority:
"Mr. Liên hid it from me, not because he did not trust me, but because he knew my eatery in Quảng Trị was a place where I had to walk a tightrope amidst three crossfires. He did not want me dragged into death. He wanted me to live, to be the final shield safeguarding this piece of land. As for Aunt Loan, she took Thắng to the city because she hated the ignorant Sình Village, but she never knew that the land deed I handed her in 1997 in the Mekong Delta was a piece of earth paid for by her husband's life and the silent sacrifice of my husband!"
The Gift
The more Mr. Gia listened, the more a cold sweat broke over him. It turned out that the decades-long feud between the Phan and Trần clans, the collusion between Mụ Cả and Trần Văn Bình, and even Thúy's current schemes were merely tiny pieces moving on a macro political chessboard that Mụ Nuôi and Aunt Loan had quietly protected with their entire lives.
"Then... why are you making me hand this over to Thúy?" Mr. Gia asked, his voice filled with anxiety. "The girl is panicking because she has no male heir; she is being driven into a corner by greed and fear. Aren't you afraid she will lose her mind if you give her this harsh truth?"
Mụ Nuôi let out a dry but witty laugh, carrying the unmistakable air of a woman who had once steered a whole eatery full of soldiers through the storms of the times:
"Brother Gia, do you think Thúy is that weak? Do you think she only craves a few meters of ancestral land? The women of the Phan clan, whether by blood or marriage, will instinctively rise up once pushed to the wall. A whole heaven of hatred and resentment is filled to the brim inside that child. Think about it, how did Sơn—Mụ Cả’s son—get his hands on the documents I gave Aunt Loan? Would Aunt Loan give them to Thắng or Thúy to keep? My scolding her this afternoon was to break her blind fury. She is planning to play the game of 'burning the bridge once crossed', or rather 'if I can't have it, I'll destroy it', making everyone perish and lose everything altogether! She hates the clan a little, but she hates the callousness of her husband, Thắng, a lot. This envelope right here is the key to redeeming her soul."
She stepped closer to Mr. Gia, placing her gaunt hand on his shoulder, her voice dropping into a solemn tone filled with profound compassion:
"When she learns that this ancestral land she wants to tear apart is the very place where the blood, bones, and honor of her forefathers are buried, she will instinctively know what she must do. If she opens this letter, sees the truth, and still chooses to sell the land to those urban speculators, then it means the karma of the Phan clan has run its course; I will close my eyes in death with no regrets. But if she cries, if she knows how to stop and use her status as Doctor Thắng's wife to protect the ancestral hall, the original will of Uncle Lâm inside this envelope will turn her into the most powerful woman in this estate. When that happens, 'a virtuous wife will not be forsaken by her husband', and no man will ever have the right to speak down to or belittle her and her children again!"
The sky over Huế had now completely brightened. The ruby-pink morning sunlight stretched across the mirror-like surface of the Hương River, dispelling the chilly, gloomy atmosphere of the night's banquet. The stars had faded, yielding to the beginning of a new day. The grounds of the Phan clan's ancestral hall brimmed with a new, solemn, and splendid vitality under the sun.
Mụ Nuôi stepped out onto the veranda of the hall, standing tall and unyielding like an old sago cycad before the wind. She no longer looked at the envelope; her mind had completely let go after entrusting the final gamble to this man of the times.
Mr. Gia silently wrapped the envelope inside the neat folds of his tunic, stepping slowly out of the estate's gates. His head was heavy with thoughts. The upcoming full moon night—the time when the Hương River "goes into labor," when the great tides from the sea surge violently back into the heart of the river—would also be the exact moment Thúy must face her own destiny.
The Last Guest
Mr. Gia had just vanished behind the grove of old frangipani trees, leaving the courtyard of the ancestral hall in a profound silence. From the deep shadows of the ancient arched doorway, a footstep trod lightly upon the tiled floor. Mụ Nuôi did not turn her head, but her gaunt shoulders beneath her brown tunic shuddered ever so slightly. The scent of the great wild forests, the familiar dark mountain leaves from a time long gone... had just brushed against her senses.
A deep, raspy voice, thick with a lifetime of nostalgia, rose from behind her:
"Nuôi... Won't you turn around and look at me just for a moment, my dear?"
Mụ Nuôi turned around in utter shock. Before her eyes stood a person whose hair had turned silver from the frost of time, her face darkened by brutal years, yet those eyes—the piercingly bright eyes, half-mischievous, half-resilient of the Vân Kiều friend who carried a small slingshot made of wood on the mountain paths at eight years old—could never be mistaken. It was Kăn Lịch.
"Sister... Kăn Lịch?" The voice of the iron woman choked up, getting lost in the whirlpool of time. "You are still alive... yet for all those years, you vanished without a trace like a bird flying into the infinite horizon?"
Mệ Kăn Lịch took a step forward, leaving only a few inches of distance between them, though it felt as if it had taken more than half a century of blood and tears to cross that space. Looking deeply into Mụ Nuôi’s clouded eyes, the hands that had once gripped the sniper rifle on the night of the 1964 Exhibition rose slightly, intending to touch her linen-white hair, before pulling back with a sigh full of hidden, aching affection:
"When we love each other, even the bitter fruit is sweet... I did not vanish; I was always there, right behind the gunshot that grazed your shoulder at the Exhibition all those years ago. The organization tasked me with protecting the liaison network, but my heart had only one single intent: I had to keep you alive. Mr. Liên hid it from you for the grand scheme, while I hid myself... just to be a shadow on the margins of your life. As long as you lived, as long as you stood firm on this land of the Imperial Capital, it was enough."
Mụ Nuôi turned her face away, a rare tear, suppressed for so many years, quietly rolling down her deeply wrinkled cheek. It turned out that amidst an era of ideals and corpses, alongside her broken marital bond with Mr. Liên, there had always been a silent, sacred, and immortal affection. Like a subterranean current flowing beneath the bed of the Hương River, it had shielded her through all the storms of the times.
She sighed softly, her voice dropping into a solemn, indescribably emotional tone:
"Sister Lịch... time is like water flowing under the bridge; our hair has been dyed the color of white clouds. Meeting each other again like this, seeing each other safe and sound, it means the fate and debt from our wood-gathering days on the mountain tracks long ago... heaven has fully witnessed it."
The Conversation
After Mệ Kăn Lịch departed to dissolve into the early morning mist, Mụ Nuôi walked slowly into the serene altar room. The ethereal smoke of agarwood incense blended into the brightening dawn.
In the stillness of her consciousness, the deep, warm, and deliberate Central Vietnamese voice of Zen Master Thích Nhất Hạnh seemed to echo by her ear once more: "Nuôi, a lotus blooms in the mud not to despise the filth, but to transform suffering into a self-contained fragrance. This final gamble of yours is not about winning or losing against the people of the world, but about awakening the inner mindfulness within the hearts of those who have gone astray."
Mụ Nuôi smiled faintly within her mind:
"Respectfully, Teacher, I understand. But the waters of the Hương River on the upcoming full moon night will not just rise to test Thúy's heart..."
She opened her eyes, her sharp gaze piercing straight through the ancient horizontal lacquered board hanging in the middle of the ancestral hall. Another terrifying secret now began to surface in the thoughts of the iron woman. The scarlet silk envelope that Mr. Gia had just carried away was, in truth, only half the reality. Deep beneath the ground of the Phan clan’s secondary branch ancestral hall, inside the secret basement that was thought to have been left empty after 1975, there remained a second cryptic box that had never been opened. That box did not contain land deeds or wills, but rather a counter-espionage list of those who called themselves "opportunistic scholars" back then but were actually traitors who sold out their compatriots. And the very name sitting at the top of that list happened to be...
The sky over Huế had now completely brightened. The ruby-pink morning sunlight stretched across the mirror-like surface of the Hương River, dispelling the chilly, gloomy atmosphere of the night's banquet. The stars had faded, yielding to the beginning of a new day. The answer and the real grand chess game still lay in wait for an upcoming fateful blood moon night...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét