"Chúng ta thường chạy trốn khỏi những gì mình không hiểu, nhưng sự trưởng thành thực sự bắt đầu khi ta can đảm chạy về phía bí ẩn đó."
Nó rời khỏi căn phòng chật hẹp nghẹt thở của "những đứa trẻ bị bỏ quên" để chạy theo bóng dáng một đứa trẻ mười tuổi đang phóng đi rất nhanh. Đứa trẻ ấy không chạy trốn bi kịch, mà đang chạy khỏi ngôi nhà của một danh gia vọng tộc, một gia đình trí thức trung lưu ở vùng đất Ấn Độ – nơi các tôn giáo hưng thịnh và đan xen. Đó là hành trình của Tenzin Priyadarshi trong cuốn hồi ký "Về miền bí ẩn", một cuộc đào thoát đầy kiêu hãnh để đáp lại tiếng gọi tâm linh đang vang vọng trong tâm khảm đằng sau rặng Himalaya hùng vĩ.
Hành trình của Tenzin hiện lên như một cuốn phim hồi ký nhuốm màu sắc huyền bí, pha chút huyền thoại. Ta quan sát đứa trẻ ấy từ bỏ sự đủ đầy về vật chất để tìm về với đạo Phật, vượt qua sự ngăn cản quyết liệt của gia đình – một hình ảnh gợi nhắc sâu sắc đến cuộc ra đi của Đức Phật ngày xưa.
Trong khi M. Scott Peck cảnh báo về sự lười biếng né tránh sự thật, Tenzin Priyadarshi lại cổ vũ chúng ta ôm lấy cái "vô định". Với ông, bí ẩn không phải là những điều ma mị, mà là khoảng không gian nơi cái tôi cũ kỹ tan biến để nhường chỗ cho sự thấu thị.
"Đạo đức không phải là một tập hợp các quy tắc khô khan; nó là một sự nhạy cảm sống động đối với nỗi đau của người khác và sự thấu hiểu sâu sắc về sự tương quan giữa chúng ta."
Khi đặt chân đến đất Mỹ, Tenzin không chỉ mang theo minh triết cổ xưa của các rặng Himalayas mà còn tiếp nhận và hòa quyện vào đó cả một khối tri thức khổng lồ của thế giới hiện đại tại Harvard và MIT.
Tenzin trở thành một giảng sư, một người bắc cầu giữa lý trí khoa học và đức tin tâm linh. Sự hiện diện của ông đối với đệ tử và sinh viên là điểm tựa giữa một thế giới đầy biến động. Ông giúp ta nhận ra rằng "Trương Tử" – người chọn đứng ở giữa hai bản ngã – thực chất là người đã tìm thấy sự trung dung, dùng tri thức thế giới để soi sáng cho tâm linh và ngược lại.
Sự hiện diện của người thầy đối với đệ tử cũng giống như sự hiện diện của Akira đối với các em mình: nó là điểm tựa duy nhất giữa một thế giới đầy biến động. Nhưng khác ở chỗ, sự hiện diện này mang tính dẫn dắt, giúp ta nhận ra rằng "Trương Tử" – cái tên bạn gán cho người chọn cả hai bản ngã – thực chất là người đã tìm thấy sự trung dung giữa lý trí khoa học và đức tin tâm linh.
"Công nghệ có thể mang lại sự tiện nghi, nhưng chỉ có lòng trắc ẩn mới mang lại sự bình yên. Một chiếc máy tính nhanh nhất cũng không thể giúp ta trả lời câu hỏi: Ta là ai?"
Sau khi đi qua những hành trình vạn dặm, tiếp nhận đủ mọi tinh hoa của nhân loại, cuối cùng Tenzin lại dẫn dắt chúng ta quay trở lại với thâm tâm của chính mình. Sự tự chủ chính là chìa khóa để chữa lành "sự phó mặc". Sự lười biếng đạo đức nhất chính là việc ngừng đặt câu hỏi về mục đích sống.
Cuốn sách là một lời phản biện đanh thép đối với thói quen "phó mặc" cuộc đời cho ngoại cảnh hay cho đồng tiền. Tenzin Priyadarshi nhắc nhở rằng mỗi cá nhân là một thực thể tự chủ. Sự lười biếng đạo đức nhất chính là việc ngừng đặt câu hỏi về mục đích sống của chính mình.
Khi ta ngồi nhìn dòng đời trôi đi rầm rầm, thay vì cảm thấy nghẹt thở, hãy học cách nhìn sâu vào bản chất của sự chuyển động đó. Đó là cách để ta không bị "bỏ quên" trong chính cuộc đời mình.
"Sự không suôn sẻ trong đời người thực chất là những kẽ hở để ánh sáng của sự tỉnh thức len lỏi vào. Đừng sợ hãi những vết nứt, hãy trân trọng chúng như nghệ thuật Kintsugi của tâm hồn.
"Về miền bí ẩn" không bảo chúng ta phải đi tu hay rời bỏ thực tại. Đó là một hành trình trở về với chính mỗi con người.
***
"We often run away from what we do not understand, but true growth begins when we have the courage to run toward that mystery."
It leaves behind the suffocating, cramped room of the "abandoned children" to chase after the silhouette of a ten-year-old boy dashing away. This child is not fleeing from tragedy; he is running away from the home of a prestigious, middle-class intellectual family in India—a land where religions flourish and intertwine. This is the journey of Tenzin Priyadarshi in his memoir, "Running Toward Mystery", a proud escape to answer the spiritual call echoing in his soul from behind the majestic Himalayas.
Tenzin’s journey unfolds like a documentary film tinged with mysticism and a touch of legend. We observe this child renouncing material abundance to seek Buddhism, overcoming his family’s fierce opposition—an image that deeply recalls the Great Departure of the Buddha.
While M. Scott Peck warns against the laziness of avoiding the truth, Tenzin Priyadarshi encourages us to embrace the "uncertain." To him, mystery is not something eerie or ghostly; it is the space where the old "Self" dissolves to make way for insight.
"Ethics is not a collection of parched rules; it is a vivid sensitivity to the pain of others and a deep understanding of our interconnectedness."
Upon arriving in America, Tenzin did not just bring the ancient wisdom of the Himalayas; he also received and integrated the vast body of modern knowledge at Harvard and MIT. Tenzin became a teacher, a bridge-builder between scientific reason and spiritual faith. His presence for his disciples and students serves as a focal point amidst a volatile world. He helps us realize that "Truong Tu"—the name you give to one who chooses both natures—is actually the one who has found the "Middle Way," using worldly knowledge to illuminate the spiritual and vice versa.
The presence of a master for a disciple is much like Akira’s presence for his siblings: a singular anchor in a turbulent world. Yet, this presence is guiding, helping us realize that the path of the "Middle Way" is where scientific logic and spiritual faith meet.
"Technology can provide comfort, but only compassion can provide peace. Even the fastest computer cannot help us answer the question: Who am I?"
After traveling tens of thousands of miles and absorbing the finest essences of humanity, Tenzin ultimately leads us back to our own inner hearts. Self-mastery is the key to healing "negligence." The ultimate moral laziness is the cessation of questioning one’s purpose in life.
The book is a powerful rebuttal to the habit of "delegating" one's life to external circumstances or money. Tenzin Priyadarshi reminds us that each individual is an autonomous entity. When we sit and watch the stream of life rushing by, instead of feeling suffocated, let us learn to look deeply into the nature of that movement. That is how we avoid being "forgotten" within our own lives.
"The lack of smoothness in a human life is actually the set of cracks through which the light of mindfulness seeps in. Do not fear the cracks; cherish them like the Kintsugi art of the soul."
"Running Toward Mystery" does not tell us to become monks or abandon reality. It is a journey of returning to the core of every human being.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét