Chiến Phan

Thứ Tư, 9 tháng 1, 2019

[Sách] Homo Deus - Lược Sử Tương Lai (Yuval Noah Harari)



"Con người trong thế kỷ 21 không còn thỏa mãn với việc chỉ giải quyết các vấn đề sinh tồn; họ muốn nắm giữ quyền năng của các vị thần: sự bất tử và hạnh phúc vĩnh cửu."

Hôm nay, nó ngồi xuống, thư thả gọi một ly nước ở góc quán quen. Trong không gian dìu dặt tiếng hát của Hà Anh Tuấn—đi từ "Qua cơn mê" đến "Chỉ còn những mùa nhớ"—nó lật mở những trang sách của Yuval Noah Harari. Cảm giác giống như đang ngồi đối ẩm với một gã thông thái, lắng nghe gã say sưa nói về tương lai giữa lúc khói lửa chiến tranh và bệnh tật vẫn đang lù lù đe dọa thế giới ngoài kia. Như đã từng, lịch sử luôn lặp lại, chỉ có "vai diễn" là thay đổi.

Gã kể về thế giới, tôn giáo, văn hóa, chính trị... Những đề tài vốn dĩ luôn thu hút "giống đực" khi tụ họp lại, chỉ thiếu một chút chuyện về "gái" là đủ đầy bộ sưu tập nhân gian.

Nếu ở cuốn đầu (Sapiens), Harari định danh chúng ta là "Tinh Khôn", thì ở cuốn này, gã kể về hành trình chúng ta đang ráo riết biến mình thành "Thần Thánh" (Deus). Bộ não của Harari thật kỳ lạ, gã cứ liên tục hệ thống lại mọi thứ rồi tuôn trào thành ngôn ngữ một cách tự nhiên nhất.

Cái hay của gã là khiến người đọc không còn bị ám ảnh nặng nề bởi các mốc thời gian chính xác. Thú thật, trong thời đại chỉ cần vài cái click chuột là có dữ liệu, ai lại muốn nhồi nhét những con số khô khốc vào đầu? Harari cho ta cái "hồn" của lịch sử chứ không phải cái "xác" của những niên đại.

Thỉnh thoảng, nó lại giật mình thích thú bởi cách gã dùng "từ", dùng "chữ" rất đời, rất "đường phố" khi nói thẳng vào bản chất. Gã dẫn nó đi từ niềm tin vào một "Cá thể không thể chia tách" (Individual)—nền tảng của chủ nghĩa nhân văn và tự do—đến một thực tế phũ phàng: Con người thực chất là một "Cá thể có thể chia tách" (In-dividual).

"Sinh vật là thuật toán. Con người không phải là một cá thể duy nhất có ý chí tự do, mà là một tập hợp các thuật toán hữu cơ được điều khiển bởi gene và nơ-ron thần kinh."

Cái nhìn này đẩy chúng ta vào một tôn giáo mới: Tôn giáo Dữ liệu. Khi mọi cảm xúc, khát khao của ta bị bóc tách thành các thuật toán, liệu ta còn là chủ nhân của chính mình? Hay ta chỉ là những "dòng chảy dữ liệu" trong một đại dương số mênh mông?

Dù phải công nhận sự cuốn hút của gã vẫn y nguyên, nhưng nó vẫn thích cuốn đầu tiên hơn. Có lẽ vì ở cuốn đó, "chất người" còn đậm đà hơn cái lạnh lẽo của công nghệ tương lai.

Nghe gã kể những dòng cuối cùng trong góc quán, nó lặng yên lắng nghe tiếng dòng người vội vã ở những đêm cuối năm cách đó mấy dãy nhà. Giữa những "tiên tri" về việc con người sẽ soán ngôi Thượng đế, nó lại thấy trân quý những khoảnh khắc rất "Sapiens" này: một ngụm nước mát, một giai điệu cũ, và sự hiện diện của chính mình ngay tại đây, thay vì tan biến vào những thuật toán vô hồn.

"Homo Deus" là một lời nhắc nhở đắt giá. Dù chúng ta có nâng cấp mình thành thần thánh, thì cái đích cuối cùng vẫn là đi tìm sự cân bằng giữa "thuật toán" và "trái tim".

Nó gấp sách lại, khi Hà Anh Tuấn vừa dứt lời ca. Ngoài kia, mùa xuân đang về. Hãy cứ để thế giới chạy đua với những công nghệ bất tử, nó chọn cách ở lại với những "mùa nhớ" và sự chân thật của một kiếp người bình dị.

***

"Humans in the 21st century are no longer satisfied with merely solving the problems of survival; they want to seize the powers of the gods: immortality and eternal happiness."

Today, it (the character) sat down, leisurely ordering a drink at its familiar corner cafe. Amidst the gentle flow of Ha Anh Tuan’s singing—drifting from "Passing the Fever Dream" to "Only Seasons of Memory"—it flipped open the pages of Yuval Noah Harari. It felt like sitting across from a wise man, listening to him speak passionately about the future while the smoke of war and disease still looms, threatening the world outside. As it has always been, history repeats itself; only the "roles" change.

He spoke of the world, religion, culture, politics... themes that naturally draw "males" together when they gather, lacking only a bit of talk about "women" to complete the collection of human affairs.

If in the first book (Sapiens), Harari identified us as "Wise," in this one, he recounts our frantic journey to transform ourselves into "Gods" (Deus). Harari’s brain is extraordinary; he constantly systematizes everything and pours it out into the most natural language.

His brilliance lies in making the reader no longer haunted by precise timelines. Honestly, in an age where data is just a few clicks away, who wants to cram dry figures into their head? Harari gives us the "soul" of history, not the "corpse" of eras.

Occasionally, it started with delight at how he used "words," using a style that is very real, very "street," when speaking directly to the essence of things. He led it from the belief in an "un-dividable individual" (Individual)—the foundation of humanism and freedom—to a harsh reality: Humans are, in fact, "divisible individuals" (In-dividual).

"Organisms are algorithms. Humans are not a single individual with free will, but a collection of organic algorithms controlled by genes and neurons."

This perspective pushes us into a new religion: Dataism. When our every emotion and desire is dissected into algorithms, are we still masters of ourselves? Or are we merely "data flows" in a vast ocean of numbers?

While it must admit his allure remains intact, it still prefers the first book. Perhaps because in that volume, the "human quality" was richer than the coldness of future technology.

Listening to him recount the final lines in the corner of the cafe, it quietly listened to the sound of the hurried crowd on these year-end nights a few blocks away. Amidst "prophecies" about humans usurping the throne of God, it found itself treasuring these very "Sapiens" moments: a sip of cool water, an old melody, and its own presence right here, instead of dissolving into soulless algorithms.

"Homo Deus" is a valuable reminder. Even if we upgrade ourselves into gods, the ultimate goal is still to find the balance between the "algorithm" and the "heart."

It closed the book just as Ha Anh Tuan’s song ended. Outside, spring is arriving. Let the world race toward immortal technologies; it chooses to stay with "seasons of memory" and the authenticity of a simple human life.

https://chienphan.blogspot.com/2024/11/sach-nexus-yuval-noah-harari-luoc-su.html

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...