"Welcome to Việt Nam" – Nó cười trước cái nhìn ngạc nhiên của chú nhóc Evan. Chú mặc một chiếc áo phông trắng thùng thình, quần sọt đen, túi đeo chéo vai với mái đầu tóc húi cua thịnh hành, trông chú dễ bị nhầm là một người Việt.
Chú nhóc hai mươi tám tuổi đến từ một miền Nam của Trung Quốc xa xôi, đang lần mò qua những trang review của TikTok để khám phá Sài Gòn những ngày cuối năm. Nó trả tiền cho tô mì chú nhóc ăn, nhìn cách chú nhóc hào phóng cho tiền người phụ nữ ôm xấp vé số, nó mỉm cười mời lại. Một sự chào đón dành cho kẻ lữ hành đang đi tìm thế giới — và tìm chính mình.
Nhớ. Tuổi trẻ cũng đi hoang, để tìm lại chính bản thân mình ở một thế giới bao la, như gã bước ra từ "bắt trẻ đồng xanh" đã từng
Sài Gòn những ngày cuối năm, sự nhộn nhịp dường như bắt đầu cũng vơi đi theo từng năm, nhìn dòng xe chen nhau từng met ngoài kia, nó bắt đầu cảm nhận rõ hơn về chính bản thân mình. Ánh mắt nó sáng lên khi nhận ra bản thân trong những giây phút nhắc mình quay lại với hiện tại—tỉnh táo, thoát khỏi sự quyến rũ của sự lười biếng và những bám víu tâm linh vô định.
Tôi Là Ai - Và Nếu Vậy Thì Bao Nhiêu?: Chuyến Du Hành Vào "Nhà Hát" Của Bản Ngã
Nó vốn ngán sách Triết, nhưng cuốn sách của Richard David Precht—một tác giả "trẻ" (sinh năm 1964)—đã khiến nó không thể buông xuống ngay từ những trang đầu tiên. Sự mạch lạc và cách đặt vấn đề đầy lôi cuốn đã biến một chủ đề khô khan thành một chuyến du hành triết luận thực thụ. Đã mua, đã đọc và hoàn toàn công nhận: đây xứng đáng là một quyển sách "gối đầu giường" về căn tính con người.
1. Bản Ngã Là Một "Nhà Hát" Đa Vai
Cái tiêu đề "Và nếu vậy thì bao nhiêu?" không phải là một câu nói đùa. Precht chứng minh rằng cái "Tôi" mà chúng ta hằng bảo vệ không phải là một khối đồng nhất. Theo bước chân của các nhà thần kinh học và triết học, ta nhận ra mình là một "nhà hát" với nhiều diễn viên cùng lúc sắm vai.
Có một cái "Tôi" lý trí của "Trương Tử", một cái "Tôi" đầy trắc ẩn như Atticus Finch, và cả cái "Tôi" đang loay hoay tìm điểm chạm giữa nhân gian và địa ngục như Van Gogh. Precht khái quát lịch sử triết học theo từng luận điểm: từ sự thật, nguồn gốc, cấu tạo não bộ cho đến những khái niệm trừu tượng như Chúa, tình yêu, tự do và sở hữu. Ông kết nối các luận điểm này với những tên tuổi tiêu biểu từ khoa học đến nghệ thuật như Röcken, Johanson, Cajal... hay cả Anselm, Niklas và Sinatra.
2. Vòng Lặp Thời Gian Và Những Vị "Tổ Sư"
Chuyến du hành triết luận này, sau khi đi qua những phòng thí nghiệm hiện đại và những lý thuyết tân thời, lại quay trở về với những "tổ sư" của triết học như Platon và đặc biệt là Epicurus. Nó đặc biệt lưu tâm đến các quy tắc của Epicurus tại "Vườn mộng tưởng"—những chỉ dẫn để đạt được sự an lạc thực sự:
Kích hoạt não bộ hoạt động: Luôn giữ cho tư duy nhạy bén.
Sống theo xã hội: Kết nối và chia sẻ với cộng đồng.
Tập trung: Sống trọn vẹn trong hiện tại, tránh phân tâm.
Hy vọng một cách thực tế: Đừng xây lâu đài trên cát.
Nghĩ điều hay: Nuôi dưỡng những hạt giống tích cực trong tâm trí.
Thanh thản xử lý bất hạnh: Chấp nhận sự "không suôn sẻ" như một phần của đời người.
Vui trong công việc: Tìm thấy ý nghĩa trong những gì mình làm hàng ngày.
3. Đạo Đức Và Hạnh Phúc: Để Năm Tháng Chứa Đầy Sự Sống
Kết nối với tư tưởng của Tenzin Priyadarshi, Precht khẳng định rằng khả năng tự vấn chính là thứ giúp con người vượt thoát khỏi định mệnh sinh học. Chúng ta bảo vệ "con chim nhại" trong tâm hồn mình không phải vì luật lệ, mà vì đó là cách duy nhất để cái "Tôi" không tan rã trong sự dối trá và lười biếng tâm linh.
Thông điệp cuối cùng của tác giả chính là một lời nhắc nhở đắt giá: "Hãy giữ tính tò mò ham hiểu biết, hãy thực hiện các ý tưởng tốt đẹp của mình, hãy làm cho năm tháng chứa đầy sự sống chứ đừng để cuộc sống phè theo năm tháng."
Nó nhấp nốt ngụm cà phê, chữ vẫn chạy trước mặt. Cuốn sách của Precht như một chiếc gương soi đa diện giúp nó hiểu rằng mình là "bao nhiêu". Đừng cố đóng khung mình. Hãy cứ lơ lửng, cứ giữ lấy tâm thế người mới bắt đầu để khám phá miền bí ẩn của chính mình.
(Update ngày 10022026, một ngày cuối năm chiều xuân lơ lửng)
***
WHO AM I - AND IF SO, HOW MANY?: A JOURNEY INTO THE "THEATER" OF THE SELF
"Welcome to Vietnam," it (the character) smiled at the surprised look of young Evan. Dressed in an oversized white T-shirt, black shorts, and a crossbody bag, with a trendy buzz cut, the boy could easily be mistaken for a local.
The twenty-eight-year-old lad from a distant part of Southern China was navigating through TikTok reviews to explore Saigon in these year-end days. It paid for the boy's bowl of noodles; seeing how generously he gave money to the woman carrying a stack of lottery tickets, it smiled and returned the hospitality. A welcome for a traveler searching for the world—and searching for himself.
Memory. In its youth, it too wandered to find itself in the vast world, much like the lad who stepped out from "The Catcher in the Rye" once did.
In Saigon's final days of the year, the usual hustle seems to have thinned out year by year. Watching the stream of vehicles jostling for every meter out there, it began to feel its own self more clearly. Its eyes lit up as it recognized itself in the moments that reminded it to return to the present—alert, escaping the allure of laziness and aimless spiritual attachments.
Who Am I - And If So, How Many?: A Journey into the "Theater" of the Self It usually dreads philosophy books, but the work by Richard David Precht—a "young" author (born in 1964)—kept it from putting the book down right from the first pages. The clarity and captivating way of presenting problems transformed a parched subject into a true philosophical expedition. Bought, read, and fully acknowledged: this deserves to be a "bedside book" on human identity.
1. The Self is a "Theater" of Many Roles The title "And if so, how many?" is not a joke. Precht proves that the "Self" we desperately protect is not a monolithic entity. Following the footsteps of neuroscientists and philosophers, we realize we are a "theater" with many actors performing simultaneously. There is the rational Self of "Truong Tu," the compassionate Self like Atticus Finch, and even the Self struggling to find a point of contact between humanity and hell like Van Gogh. Precht summarizes philosophical history point by point: from truth, origins, and brain structure to abstract concepts like God, love, freedom, and possession. He connects these points with prominent names from science to art, such as Röcken, Johanson, Cajal... or even Anselm, Niklas, and Sinatra.
2. The Time Loop and the "Grandmasters" This philosophical voyage, after passing through modern laboratories and contemporary theories, returns to the "grandmasters" of philosophy like Plato and especially Epicurus. It took particular note of Epicurus’s rules at "The Garden of Illusions"—the guidelines for achieving true tranquility:
Activate the brain: Always keep the mind sharp.
Live socially: Connect and share with the community.
Focus: Live fully in the present, avoid distractions.
Hope realistically: Do not build castles on sand.
Think good thoughts: Nurture positive seeds in the mind.
Serenely handle misfortune: Accept "lack of smoothness" as a part of life.
Find joy in work: Find meaning in what you do every day.
3. Ethics and Happiness: Filling the Years with Life Connecting with the thoughts of Tenzin Priyadarshi, Precht asserts that the capacity for self-questioning is what helps humans transcend biological destiny. We protect the "mockingbird" in our souls not because of rules, but because it is the only way for the "Self" not to disintegrate in deceit and spiritual laziness.
The author's final message is a valuable reminder: "Maintain your curiosity, implement your good ideas, and make your years full of life rather than letting life just drag on through the years."
It takes the last sip of coffee; the words still dance before its eyes. Precht’s book is like a multifaceted mirror helping it understand "how many" it is. Do not try to frame yourself. Just remain suspended, keep a "Beginner’s Mind" to explore your own hidden mysteries.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét