Chiến Phan

Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2019

[Sách] Giết con chim nhại - Harper Lee



"Con chim nhại chẳng làm gì khác ngoài đem tiếng hát đến cho ta thưởng thức... chúng không làm gì khác ngoài hót bằng cả trái tim cho chúng ta nghe. Điều đó lý giải vì sao giết con chim nhại là tội lỗi."

Nó quyết định đọc "Giết con chim nhại" vào một ngày đầu năm, với hy vọng văn chương sẽ giúp bản thân tìm thấy sự cân bằng sau những ngày hối hả. Dưới bầu trời mây vảy cá phiêu lãng của Sài Gòn, nhấp một ngụm cà phê sớm, nó bị cuốn vào thế giới của Maycomb – một thế giới vừa trong trẻo tuổi thơ, vừa nghẹt thở bởi những lằn ranh định kiến.

"Con không bao giờ thực sự hiểu một người chừng nào con chưa thực sự đi vào bên trong lớp da của người đó và đi lại trong đó."

"Xem như là đã giết con chim nhại" – đó là lời nói của cô bé Scout ở gần cuối truyện. Chẳng ai trách một đứa trẻ khi nó thốt lên một linh cảm sâu sắc đến thế. Scout, nhân vật được Harper Lee chọn làm người kể chuyện, lớn lên trong một gia đình thiếu vắng bóng dáng người mẹ, chỉ có anh trai Jem và người cha luật sư Atticus Finch.

Đọc cuốn sách này, nó chợt nhận ra mình đang học lại về một thế giới đã từng trải qua nhưng chẳng còn nhớ rõ: thế giới tuổi thơ. Đó là một thế giới bản năng, chưa bị vấy bẩn bởi những thiên kiến áp đặt. Qua đôi mắt của Scout, những vấn đề gai góc nhất của nước Mỹ thời bấy giờ – sự phân biệt chủng tộc giữa người da trắng và da đen – hiện lên vừa trần trụi, vừa nhức nhối. Mù chữ và thiếu học chính là bước đầu tiên đẩy con người vào vòng luẩn quẩn của nô lệ và sự kỳ thị.

Đất nước nào cũng có vấn đề của nó. "Giết con chim nhại" phơi bày ra sự phân biệt chủng tộc của nước Mỹ một thời của người da trắng và da đen (cùng với chiến tranh hai miền Nam, Bắc) để tiến đến sự phát triển dân chủ như hiện tại. Mù chữ & thiế học là bước đầu dẫn người da đến bước vào vòng lẫn quẫn sinh ra và lớn lên như một nô lê. Sự thiên khiến áp đặt lên họ.

Nếu ở các tác phẩm trước ta bàn về sự "phó mặc", thì Atticus là biểu tượng của sự hiện diện tỉnh thức. Cách ông đối thoại với các con chính là một bài học về sự chân thành:

"Khi trẻ con hỏi chú điều gì thì hãy trả lời nó, vì thiện ý. Nhưng đừng bịa chuyện. Trẻ con là trẻ con, nhưng chúng có thể phát hiện sự lẩn tránh nhanh hơn người lớn và sự lẩn tránh chỉ làm chúng bối rối."

Ông hiểu rằng ngôn ngữ bậy bạ hay những hành động nổi loạn của trẻ con chỉ là một chặng đường mà chúng phải đi qua để thu hút sự chú ý. 

Sở trường Luật của Harper Lee đã khiến phiên tòa xét xử Tom Robinson trở nên mạch lạc và logic đến mức nó quên cả giờ đi đón thằng nhóc. Từng chi tiết được bóc tách như một bản cáo trạng đanh thép đối với sự bất công.

"Trước khi tôi sống được với những người khác, tôi phải sống với chính mình. Có một thứ không tuân theo quy tắc thiểu số hay đa số, đó là lương tâm của con người."

Bỗng dưng, một sự kết nối thú vị nảy ra trong tâm tưởng: Sẽ ra sao nếu ta xây dựng một "vũ trụ văn chương" kiểu Hollywood? Scout lớn lên, trở thành cô nàng Skeeter dũng cảm thu thập thông tin để viết nên cuốn The Help (Người giúp việc), rồi dẫn đến sự kiện Rosa Parks trên chiếc xe buýt định mệnh, làm bùng phát phong trào đấu tranh dân chủ. Tất cả họ đều là những "con chim nhại" hót bằng cả trái tim, và việc dập tắt tiếng hót đó chính là tội lỗi lớn nhất của nhân loại.

"Họ có quyền nghĩ thế... nhưng tôi phải sống sao cho tôi có thể ngẩng cao đầu đối diện với các con tôi."

Giết con chim nhại nhắc nhở chúng ta rằng: Học lại cách làm trẻ con chính là học lại cách làm người. Đừng để sự lẩn tránh làm trẻ thơ bối rối, và đừng để sự vô tâm của người lớn giết chết những con chim nhại đang hót trong tâm hồn chúng ta. Chỉ khi dám đối diện kiên cường với chính mình, ta mới thực sự hiện diện giữa dòng đời "chạy rầm rầm" ngoài kia.

Trở lại "Giết Con Chim Nhai, nó chỉ thấy đơn giản: học & hiểu hơn về một thế giới bị lãng quên - thế giới tuổi thơ - một thế giới bản thân đã trãi qua rồi chẳng nhớ. Giờ học lại.

***



"Mockingbirds don’t do one thing but make music for us to enjoy... they don’t do one thing but sing their hearts out for us. That’s why it’s a sin to kill a mockingbird."

It (the character) decided to read "To Kill a Mockingbird" on the first day of the year, hoping that literature would help it find balance after the hurried days. Under Saigon's drifting mackerel sky, taking a sip of early coffee, it was drawn into the world of Maycomb—a world as pure as childhood yet as suffocating as the lines of prejudice.

"You never really understand a person until you consider things from his point of view… until you climb into his skin and walk around in it."

"It’d be sort of like shootin’ a mockingbird"—those were the words of little Scout toward the end of the story. No one blames a child when she utters such a profound intuition. Scout, the narrator chosen by Harper Lee, grows up in a home lacking a mother’s presence, with only her brother Jem and her lawyer father, Atticus Finch.

Reading this book, it suddenly realized it was re-learning a world it had once passed through but no longer remembered clearly: the world of childhood. It is an instinctive world, not yet tainted by imposed biases. Through Scout’s eyes, the thorniest issues of America at that time—the racial segregation between Black and White—emerge both raw and aching. Illiteracy and lack of education are the first steps that push people into the vicious cycle of slavery and discrimination.

Every nation has its own problems. "To Kill a Mockingbird" exposes the racial segregation of an era in America (along with the friction between North and South) as it progressed toward its current democracy. Illiteracy and lack of education were the beginnings that led people into a cycle of being born and raised as slaves, with prejudice forced upon them.

If in previous works we discussed "negligence," then Atticus is the symbol of mindful presence. His dialogue with his children is a lesson in sincerity:

"When a child asks you something, answer him, for goodness’ sake. But don’t make a production of it. Children are children, but they can spot an evasion quicker than adults, and evasion only muddles ‘em."

He understood that bad language or rebellious acts are just a stage all children go through to attract attention. Harper Lee’s legal mastery made Tom Robinson’s trial so coherent and logical that it forgot the time to pick up its son. Every detail was dissected like a powerful indictment against injustice.

"Before I can live with other folks, I’ve got to live with myself. The one thing that doesn’t abide by majority rule is a person’s conscience."

Suddenly, a fascinating connection sparked in its mind: What if we built a "literary universe" in the Hollywood style? Scout grows up to become the courageous Skeeter, gathering information to write "The Help", eventually leading to Rosa Parks’ fateful bus incident, igniting the civil rights movement. All of them are "mockingbirds" singing with all their hearts, and silencing that song is humanity's greatest sin.

"They’re certainly entitled to think that... but before I can live with other folks, I’ve got to live with myself. I want to be able to look my children in the eye."

"To Kill a Mockingbird" reminds us: Re-learning how to be a child is re-learning how to be human. Do not let evasion muddle a child's mind, and do not let the indifference of adults kill the mockingbirds singing in our souls. Only when we dare to face ourselves with courage do we truly exist amidst the world "rushing by" out there.

Returning to "To Kill a Mockingbird", it simply sees: learning and understanding more about a forgotten world—the world of childhood—a world it once experienced but forgot. Now, it is learning again.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...