Chiến Phan

Thứ Tư, 6 tháng 2, 2019

[Sách] Mọi thứ đều soi tỏ - Jonathan Safran Foer

Kết quả hình ảnh cho mọi thứ được soi tỏ

Khi sự chỉ trích trên chính trường Mỹ về cuộc chiến tại Iran ngày càng gay gắt, có nghị sĩ đã ví von Iran như một Đức Quốc Xã. Ngộ. Nó lật mở lại những trang sách của Jonathan Safran Foer, khi thời gian dường như đang trôi mà cũng như đang ngừng lại. Một cảm giác kỳ lạ. Nó thừa nhận đây là một tác phẩm hay, một nỗ lực phi thường để phơi bày tội ác diệt chủng của Đức Quốc Xã thông qua chuyến hành trình ngược dòng từ Mỹ về Ukraine của một chàng trai trẻ, chỉ với một tấm ảnh chân dung người phụ nữ đã ố vàng theo năm tháng.

Sáng tạo là cần thiết, nhưng tiết chế cũng quan trọng không kém. Nó thấy mình phải gồng lên khi đọc, phải đánh vật với những thủ thuật sắp xếp và dẫn truyện của Foer.

  • Sự đứt đoạn cảm xúc: Tác giả lạm dụng cách đảo và xen ngữ cảnh như muốn thách thức sự tò mò, nhưng với nó, điều đó lại vô tình chặt đứt mạch cảm xúc đang chảy trôi trong đầu.

  • Sự phá cách thừa thãi: Cách dàn trang, bố cục đoạn văn, những khoảng cách cố tình... tất cả như một tuyên ngôn phá bỏ mọi quy luật. Nhưng đôi khi, nó cần một sự đơn giản thuần khiết hơn là những phá cách làm rối rắm thêm một câu chuyện vốn đã quá nặng nề.

Văn phong trào phúng của Foer khiến nó liên tưởng đến Vũ Trọng Phụng—một sự bóc trần tàn nhẫn những vẻ thanh cao giả dối đằng sau chiếc mặt nạ của lối sống hiện đại. Nhưng chính sự lạm dụng hình thức đã làm "nghẹt thở" đi cái hồn cốt của sự thật.

Nỗi buồn ấy giúp nó chậm lại, từ tốn hơn với những dấu yêu hiện tại. Nhìn nhóc Julie, nó thấy mộng mơ tưởng đã cạn giờ lại ùa về ngút ngàn yêu dấu. Mọi cha mẹ mất con đều tìm thấy một cách nào để cười lại được, bởi cơn đau sẽ nguôi vơi, và "Mọi tình yêu đều được chạm khắc từ mất mát... Chúng ta học sống trong tình yêu ấy."

Dẫu khó chịu với cấu trúc, nhưng khi gạt bỏ lớp vỏ hào nhoáng của kỹ thuật, nó vẫn tìm thấy những rung cảm sâu sắc. Đọc "Mọi thứ đều soi tỏ" như nhấm nháp những ngày cuối năm, buồn nhưng không bi lụy. Tác giả viết như chốt lại một vòng lặp của nhân gian:

"Cuộc sống đã tiếp diễn, như cuộc sống đang tiếp diễn và thời gian ngừng trôi; và thời gian đang trôi... Buồn đau đã được thay bằng một nỗi buồn có ích."

Dù không thích sự "diễn" của Foer trên trang giấy, nó vẫn trân trọng cái lõi nhân văn của tác phẩm. Giữa thế giới rầm rầm những sự phá cách, đôi khi sự chân thật đơn giản mới là "nhát chạm" đau đớn và sâu sắc nhất.

(Updated: 01/04/2026)

***

As criticism in the U.S. political arena regarding the war in Iran grew increasingly sharp, some congressmen compared Iran to Nazi Germany. Strange. It (the character) flipped back through the pages of Jonathan Safran Foer, as time seemed to be passing yet standing still. A peculiar sensation. It admits this is a brilliant work, an extraordinary effort to expose the genocide of Nazi Germany through the journey of a young American man back to Ukraine, guided only by a portrait of a woman yellowed by the years.

Creativity is necessary, but restraint is equally vital. It found itself having to strain while reading, struggling against Foer’s structural maneuvers and narrative arrangement.

Emotional fragmentation: The author overuses shifts and interlaced contexts as if to challenge the reader's curiosity, but for it, this inadvertently severed the emotional flow within its mind.

Redundant innovation: The page layouts, paragraph compositions, intentional spacing... all seem like a manifesto to break every rule. Yet sometimes, it craves a purer simplicity rather than the avant-garde styles that clutter an already heavy story.

Foer’s satirical prose reminds it of Vu Trong Phung—a brutal unmasking of the hypocritical nobility behind the mask of modern lifestyle. However, it was the overindulgence in form that "suffocated" the very soul of the truth.

This sadness helped it slow down, becoming more patient with its current loved ones. Looking at little Julie, it saw dreams once thought dried up now rushing back with overwhelming affection. Every parent who has lost a child finds a way to laugh again, for the pain eventually subsides, and: "All love is carved from loss... We learn to live within that love."

Despite the frustration with the structure, once the flashy shell of technique was stripped away, it still found profound resonance. Reading "Everything Is Illuminated" felt like savoring the final days of the year—sad, but not despondent. The author writes as if closing a loop of humanity:

"Life has gone on, as life is going on and time has stopped; and time is going on... Sorrow has been replaced by a useful sadness."

Though it did not appreciate Foer's "performance" on the page, it still cherished the humanistic core of the work. Amidst a world roaring with radical innovations, sometimes simple honesty is the most painful and profound "touch."

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...