Chiến Phan

Thứ Tư, 23 tháng 1, 2019

[Review Sách] Lời hứa về một cây bút chì - Adam Braun

Kết quả hình ảnh cho lời hứa của cây bút chì
Một thanh xuân xê dịch. Nó cảm nhận điểm tương đồng của Adam Braun & Phil Knight - gã nghiện giày - trong quyết định lập nghiệp tìm thấy sau chuyến đi của đời mình tìm hiểu về thế giới xung quanh. Thế giới bên ngoài chứ không phải chỉ là một mãnh trời nơi đã sinh ra. 
Nghiệp đời tìm thấy ở Ấn Độ. Adam Braun đã ra quyết định đó khi câu hỏi hiện lên trong đầu mình lúc bắt gặp những đứa trẻ gặp trên chặng đường đến các quốc gia Châu Á: "nếu cho em được chọn bất cứ thứ gì thì em sẽ chọn gì lúc này" - một trong những câu trả lời rõ ràng là "cây bút chì" tại đất nước Ấn Độ. Thứ đơn giản nhưng gắn liền với sự khát khao mong uốn thay đổi cuộc đời qua con đường học hành. PoP - Promise of Pencils ra đời với tài khoản thành lập ban đầu theo quy định ký quỹ duy trì là 25$.
Lời hứa của cây bút chì - thấy hành trình của ước mơ & việc làm "không vụ lợi" luôn được con người ta đón nhận nồng nhiệt; dường như đấy là mặt phi lý trí của giống loài Homo Sapiens này. Sự khác biệt nằm ở chỗ đó. 
Con người gắn kết nhau được gọi là mối quan hệ. Lời hứa của cây bút chì triển khai là sự phát triển trong những mối quan hệ với Adam, nó thấy được một hình ảnh khác của một chú nhóc bước ra từ thế giới của Youtube để rồi thành công như một nghệ sĩ trẻ đầy lòng trắc ẩn - Justin Bieber. Tâm thức lựa chọn mục tiêu sống là các mối quan hệ như gia tài để lại có thêm động lực khi bắt gặp Adam.
Lời hứa của cây bút chì - thấy tố chất lãnh đạo của Adam đóng vai trò quan trọng trong việc duy trì & phát triển ngoài con tim đầy nhân ái kia. Sự lựa chọn đúng người & sức mạnh của đội ngũ digital marketing cho việc xây dựng ngôi trường đầu tiên (ở Lào) đên thứ 200 (ở tận Ghana) - lúc quyển sách xuất bản.
"Tôi chắc chắn sẽ dạy cho các con tôi giá trị của từ mà mẹ tôi yêu thích, sự chính trực, bản chất của bộ Quy tắc của Cha ("Người nhà Braun thì phải khác). Tôi sẽ nói với các con rằng con đường trực tiếp nhất đi tới hạnh phúc là qua việc tạo ra niềm vui cho người khác, và chăm chỉ không thôi sẽ không tạo ra được sử thay đổi đó. Nó đòi hỏi sức mạnh của trí tưởng tượng" 
Tại sao lại không có ở Việt Nam? Tôi sẽ làm.

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2019

[Review Sách] Angela Merkel - Thế giới của vị nử thủ tướng - Stefan Karnelius

Kết quả hình ảnh cho thế giới của vị nữ thủ tướng

Chiến tranh Ukraine và Nga khiến Châu Âu rúng động. Điều đó càng làm nó nhớ đến người thủ tướng tiền nhiệm Angela Merkel đã giải quyết nhiều cuộc khủng hoảng chính trị đến nó.  
Có lẽ. Phụ nữ ảnh hưởng nhiều lên nó. Như người tình tóc bạc là một minh chứng cho lần đầu tiên và lớn nhất từ ấu thơ đến trưởng thành. 
Có vậy. Mới là lý do nó lựa chọn tiểu sử về Angela Merkel trong các quyển sách về câu chuyện của các chính trị gia.
Lý do thứ hai nó chọn chính trị gia là nữ vì thiên kiến cho rằng sẽ bớt đi mấy phần "nhào nặn" từ lời nói hay lời tự sự của các chính trị gia. Tóm lại nó không tin những gì chính trị gia nói.
Đọc & hiểu về hành trình của một cô bé trãi qua ấu thơ ở Đông Bắc, chứng kiến bức tường lịch sử được dựng lên rồi sụp đổ. 
Thiếu nữ sẽ là một khoa học gia nếu chính trị không lựa chọn để rồi đưa nước Đức tham gia vào các sự kiện lịch sử như trở thành đầu tàu của Liên Minh Châu Âu trước những sự kiện của khối - nội bất là Hy Lạp với khủng hoảng tài chính trong khối phải xử lý.
Một người phụ nữ dám đối diện với lịch sử của nước Đức - một thời kỳ thi hành chính sách diệt chủng người Do Thái - để rồi nhận thức đầy trách nhiệm với hiện tại bằng một thứ tình cảm khó diễn tả với Isreal. 
Một người đàn bà điềm tĩnh, lạnh lùng và quyết đoán, dị ứng với những kiểu phô trương "tính đực" của Putin hay kiểu "đóng nhiều vai" của Barrack Obama...
"Merkel không biểu thị quyền lực rỗng tuếch. Bà không la lối, mà im lặng. Bà không đập bàn & tuyên bố" đủ rồi", mà thích làm việc một vài đêm dài và làm giảm sức chịu đựng của các đối thủ" 

Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2019

[Review Sách] Chờ đến mẫu giáo thì đã muộn - Ibuka Nasaru


"Đối với phụ nữ, sự nghiệp vĩ đại nhất chính là sinh con và nuôi dạy con khỏe mạnh, trưởng thành"
Tình yêu thương sẽ lan tỏa. Nó chắc chắn một điều như thế, riêng đối với trường hợp của tác giả, tin chắc một điều nhân viên của ông sẽ cảm thấy ấm áp, hạnh phúc bởi sự chân thành, yêu thương. Ngay với một đứa trẻ ông đã có tình thương lớn lao đó, thì cớ gì không lại có cho những con người đã đóng góp cho sự nghiệp mình? 
Được bạn tặng quyển sách của Ibuka Masaru - cha đẻ của tập đoàn Sony, người có mối quan tâm đặc biệt đến trẻ con và xem lứa tuổi 0 - 3 là cực kỳ quan trọng, như điểm khởi phát của quyển sách này. 
Cảm nhận sự đồng tình về một phương pháp. Ibuka Masaru đánh giá cao cách dạy trẻ với phương pháp giáo dục của Montessori, có những góp ý điều chỉnh để phù hợp với trẻ con Châu Á, cụ thể là trẻ con Nhật (vài chương tác giả không đồng tình với  việc giáo dục theo khuôn khổ vì không tốt cho một đứa trẻ), đồng thời , khuyến khích trẻ học nghệ thuật (vẽ) và âm nhạc (violin) gần như xuyên suốt "danh mục" ghi chú về các lời khuyên dạy trẻ trong cuốc sách.  Rõ ràng. Sức mạnh của các phương pháp dạy trẻ của người Italy (như Montessori, Regio Emilia...) đã được công nhận ở một cách rộng rãi từ rất lâu. 
Điều chưa trọn vẹn là dịch thuật. Khi lồng ghép các cụm từ hay các câu dường như lả chủ ý của người dịch hơn là của tác giả. Ví dụ: Người mẹ nghiêm khắc đã được dịch thành "mẹ Hổ" - cụm từ được gắn cho Sara Imas của "Vô cùng tàn nhẫn, vô cùng yêu thương" ; hay các đoạn viết về tiếng Việt. Dịch giả dường như bị ảnh hưởng quá lớn bởi ngôn từ của tác phẩm dịch khác. 
Tóm lại, "Chờ đến mẫu giáo thì đã muộn" vẫn được viết theo phong cách của Nhật: ngắn gọn, xúc tích, dể hiểu để truyền đạt. Hãy nhớ rằng "dẫu trẻ có thông minh giỏi giang bao nhiêu nữa nhưng lại không thể tin tưởng vào người khác thì cũng không thể kỳ vọng gì ở tương lại"

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2019

[Nhật ký của cha - Lavie] Reggio Emilia

Lavie
Reggio Emilia là một môn phối hợp của ba vận động viên: trẻ con - giáo viên (cha mẹ là giáo viên đầu tiên) - môi trường học. Tất cả tương tác với nhau. Đó là sự cảm nhận của ông già trong lúc lắng nghe người phụ nữ ấy trình bày. 
Người phụ nữ một con, thân hình gầy, cao tầm 1m7 với đôi mắt đầy "lửa" đam mê bùng cháy trong lúc nói về Reggio Emilia. Người phụ nữ gốc Argentina, sử dụng tiếng Anh của vùng Châu Mỹ Latin, đến Việt Nam sinh sống & sôi nổi khi nói về những gì mình vừa học, cảm được sau chuyến hành trình từ Ý.
Kết quả hình ảnh cho reggio emilia
Ông già ngồi đọc ngấu nghiến mấy quyển sách của người phụ nữ ấy mang về trong lúc người phụ nữ còn đang bận trao đổi với các phụ huynh khác. Tựu trung lại hình ảnh đầy trong các trang sách là những đứa trẻ không nở nụ cười rạng rỡ nhất nhưng ánh mắt đầu ánh lên sự hiếu kỳ khi bị thu hút bởi các sự vật xung quanh. Đám trẻ khám phá, lượm lặt rồi lắp ghép theo cách nghĩ hoặc cách hiểu của mình. Tất cả không gian đều ngập tràn màu sắc và cực đẹp.
Reggio Emilia cho ông già một cảm nhận khác hẳn so với Montessori - phướng pháp như không thể thiếu trên các tờ rơi hay trang web giới thiệu của các trường mầm non - mà bản thân thằng nhóc đầu Merci đang học. Reggio Emilia là một phương pháp gần như chẳng có phương pháp gì.
Kết quả hình ảnh cho reggio emilia
Buổi workshop giữa người phụ nữ trẻ Argentina với các "đứa trẻ sống lâu" được bắt đầu bằng một sợi dây để gắn kết khi tự giới thiệu về bản thân mình. Ông già chốt lại câu hỏi cuối cùng - thật ra là chỉ có một câu hỏi - khi người phụ nữ Argentina dịu dàng ngồi xuống cạnh khi mãi mê đọc sách không để ý: Giáo viên Me School - một trong 3 nhân tố của Reggio Emilia - có hạnh phúc với công việc của mình? Ông già thấy thấp thoáng những gương mặt trẻ mệt mõi trên những bước cầu thang.
Ngôi trường khuất sau những nóc nhà của con đường Hai Bà Trưng. Nhộn nhịp. Công việc hối hả của những ngày cuối năm. Ông già kể lại em nghe khi thấp thoáng trong đầu một vùng đất nằm trong sự tò mò tìm đến. Reggio Emilia - một thành phố nằm ở phía Bắc trên bản đồ nước Ý. 

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2019

[Sách] Tôi là ai - và nếu vậy thì bao nhiêu? Richard David Precht

Kết quả hình ảnh cho tôi là ai sách

"Welcome to Việt Nam" – Nó cười trước cái nhìn ngạc nhiên của chú nhóc Evan. Chú mặc một chiếc áo phông trắng thùng thình, quần sọt đen, túi đeo chéo vai với mái đầu tóc húi cua thịnh hành, trông chú dễ bị nhầm là một người Việt. 

Chú nhóc hai mươi tám tuổi đến từ một miền Nam của Trung Quốc xa xôi, đang lần mò qua những trang review của TikTok để khám phá Sài Gòn những ngày cuối năm. Nó trả tiền cho tô mì chú nhóc ăn, nhìn cách chú nhóc hào phóng cho tiền người phụ nữ ôm xấp vé số, nó mỉm cười mời lại. Một sự chào đón dành cho kẻ lữ hành đang đi tìm thế giới — và tìm chính mình.

Nhớ. Tuổi trẻ cũng đi hoang, để tìm lại chính bản thân mình ở một thế giới bao la, như gã bước ra từ "bắt trẻ đồng xanh" đã từng 

Sài Gòn những ngày cuối năm, sự nhộn nhịp dường như bắt đầu cũng vơi đi theo từng năm, nhìn dòng xe chen nhau từng met ngoài kia, nó bắt đầu cảm nhận rõ hơn về chính bản thân mình. Ánh mắt nó sáng lên khi nhận ra bản thân trong những giây phút nhắc mình quay lại với hiện tại—tỉnh táo, thoát khỏi sự quyến rũ của sự lười biếng và những bám víu tâm linh vô định.

Tôi Là Ai - Và Nếu Vậy Thì Bao Nhiêu?: Chuyến Du Hành Vào "Nhà Hát" Của Bản Ngã

Nó vốn ngán sách Triết, nhưng cuốn sách của Richard David Precht—một tác giả "trẻ" (sinh năm 1964)—đã khiến nó không thể buông xuống ngay từ những trang đầu tiên. Sự mạch lạc và cách đặt vấn đề đầy lôi cuốn đã biến một chủ đề khô khan thành một chuyến du hành triết luận thực thụ. Đã mua, đã đọc và hoàn toàn công nhận: đây xứng đáng là một quyển sách "gối đầu giường" về căn tính con người.

1. Bản Ngã Là Một "Nhà Hát" Đa Vai

Cái tiêu đề "Và nếu vậy thì bao nhiêu?" không phải là một câu nói đùa. Precht chứng minh rằng cái "Tôi" mà chúng ta hằng bảo vệ không phải là một khối đồng nhất. Theo bước chân của các nhà thần kinh học và triết học, ta nhận ra mình là một "nhà hát" với nhiều diễn viên cùng lúc sắm vai.

Có một cái "Tôi" lý trí của "Trương Tử", một cái "Tôi" đầy trắc ẩn như Atticus Finch, và cả cái "Tôi" đang loay hoay tìm điểm chạm giữa nhân gian và địa ngục như Van Gogh. Precht khái quát lịch sử triết học theo từng luận điểm: từ sự thật, nguồn gốc, cấu tạo não bộ cho đến những khái niệm trừu tượng như Chúa, tình yêu, tự do và sở hữu. Ông kết nối các luận điểm này với những tên tuổi tiêu biểu từ khoa học đến nghệ thuật như Röcken, Johanson, Cajal... hay cả Anselm, Niklas và Sinatra.

2. Vòng Lặp Thời Gian Và Những Vị "Tổ Sư"

Chuyến du hành triết luận này, sau khi đi qua những phòng thí nghiệm hiện đại và những lý thuyết tân thời, lại quay trở về với những "tổ sư" của triết học như Platon và đặc biệt là Epicurus. Nó đặc biệt lưu tâm đến các quy tắc của Epicurus tại "Vườn mộng tưởng"—những chỉ dẫn để đạt được sự an lạc thực sự:

  1. Kích hoạt não bộ hoạt động: Luôn giữ cho tư duy nhạy bén.

  2. Sống theo xã hội: Kết nối và chia sẻ với cộng đồng.

  3. Tập trung: Sống trọn vẹn trong hiện tại, tránh phân tâm.

  4. Hy vọng một cách thực tế: Đừng xây lâu đài trên cát.

  5. Nghĩ điều hay: Nuôi dưỡng những hạt giống tích cực trong tâm trí.

  6. Thanh thản xử lý bất hạnh: Chấp nhận sự "không suôn sẻ" như một phần của đời người.

  7. Vui trong công việc: Tìm thấy ý nghĩa trong những gì mình làm hàng ngày.

3. Đạo Đức Và Hạnh Phúc: Để Năm Tháng Chứa Đầy Sự Sống

Kết nối với tư tưởng của Tenzin Priyadarshi, Precht khẳng định rằng khả năng tự vấn chính là thứ giúp con người vượt thoát khỏi định mệnh sinh học. Chúng ta bảo vệ "con chim nhại" trong tâm hồn mình không phải vì luật lệ, mà vì đó là cách duy nhất để cái "Tôi" không tan rã trong sự dối trá và lười biếng tâm linh.

Thông điệp cuối cùng của tác giả chính là một lời nhắc nhở đắt giá: "Hãy giữ tính tò mò ham hiểu biết, hãy thực hiện các ý tưởng tốt đẹp của mình, hãy làm cho năm tháng chứa đầy sự sống chứ đừng để cuộc sống phè theo năm tháng."

Nó nhấp nốt ngụm cà phê, chữ vẫn chạy trước mặt. Cuốn sách của Precht như một chiếc gương soi đa diện giúp nó hiểu rằng mình là "bao nhiêu". Đừng cố đóng khung mình. Hãy cứ lơ lửng, cứ giữ lấy tâm thế người mới bắt đầu để khám phá miền bí ẩn của chính mình.

(Update ngày 10022026, một ngày cuối năm chiều xuân lơ lửng)

***


WHO AM I - AND IF SO, HOW MANY?: A JOURNEY INTO THE "THEATER" OF THE SELF

"Welcome to Vietnam," it (the character) smiled at the surprised look of young Evan. Dressed in an oversized white T-shirt, black shorts, and a crossbody bag, with a trendy buzz cut, the boy could easily be mistaken for a local.

The twenty-eight-year-old lad from a distant part of Southern China was navigating through TikTok reviews to explore Saigon in these year-end days. It paid for the boy's bowl of noodles; seeing how generously he gave money to the woman carrying a stack of lottery tickets, it smiled and returned the hospitality. A welcome for a traveler searching for the world—and searching for himself.

Memory. In its youth, it too wandered to find itself in the vast world, much like the lad who stepped out from "The Catcher in the Rye" once did.

In Saigon's final days of the year, the usual hustle seems to have thinned out year by year. Watching the stream of vehicles jostling for every meter out there, it began to feel its own self more clearly. Its eyes lit up as it recognized itself in the moments that reminded it to return to the present—alert, escaping the allure of laziness and aimless spiritual attachments.

Who Am I - And If So, How Many?: A Journey into the "Theater" of the Self It usually dreads philosophy books, but the work by Richard David Precht—a "young" author (born in 1964)—kept it from putting the book down right from the first pages. The clarity and captivating way of presenting problems transformed a parched subject into a true philosophical expedition. Bought, read, and fully acknowledged: this deserves to be a "bedside book" on human identity.

1. The Self is a "Theater" of Many Roles The title "And if so, how many?" is not a joke. Precht proves that the "Self" we desperately protect is not a monolithic entity. Following the footsteps of neuroscientists and philosophers, we realize we are a "theater" with many actors performing simultaneously. There is the rational Self of "Truong Tu," the compassionate Self like Atticus Finch, and even the Self struggling to find a point of contact between humanity and hell like Van Gogh. Precht summarizes philosophical history point by point: from truth, origins, and brain structure to abstract concepts like God, love, freedom, and possession. He connects these points with prominent names from science to art, such as Röcken, Johanson, Cajal... or even Anselm, Niklas, and Sinatra.

2. The Time Loop and the "Grandmasters" This philosophical voyage, after passing through modern laboratories and contemporary theories, returns to the "grandmasters" of philosophy like Plato and especially Epicurus. It took particular note of Epicurus’s rules at "The Garden of Illusions"—the guidelines for achieving true tranquility:

  • Activate the brain: Always keep the mind sharp.

  • Live socially: Connect and share with the community.

  • Focus: Live fully in the present, avoid distractions.

  • Hope realistically: Do not build castles on sand.

  • Think good thoughts: Nurture positive seeds in the mind.

  • Serenely handle misfortune: Accept "lack of smoothness" as a part of life.

  • Find joy in work: Find meaning in what you do every day.

3. Ethics and Happiness: Filling the Years with Life Connecting with the thoughts of Tenzin Priyadarshi, Precht asserts that the capacity for self-questioning is what helps humans transcend biological destiny. We protect the "mockingbird" in our souls not because of rules, but because it is the only way for the "Self" not to disintegrate in deceit and spiritual laziness.

The author's final message is a valuable reminder: "Maintain your curiosity, implement your good ideas, and make your years full of life rather than letting life just drag on through the years."

It takes the last sip of coffee; the words still dance before its eyes. Precht’s book is like a multifaceted mirror helping it understand "how many" it is. Do not try to frame yourself. Just remain suspended, keep a "Beginner’s Mind" to explore your own hidden mysteries.

Thứ Tư, 16 tháng 1, 2019

[Review Sách] Thảm họa lãnh đạo - Laurence G. Weinzimmer & Jim McConoughey

Kết quả hình ảnh cho thảm họa lãnh đạo
Tính ái kỷ - được đưa vào nội dung của phần cuối cùng của sách trong tổng ba phần: định hướng, cách quản lý & tính cách của người lãnh đạo thu hút nó. Vì điều ấy khiến nó nhớ đến tư tưởng triết học của Rousseau với tuyên bố từng gây tranh cãi về "con người ác lắm, chỉ nhìn vào các kinh nghiệm bi ai và dai dẳng thì đủ thấy chứng minh cũng bằng thừa, tôi tin đã chứng minh được điều đó. Người ta muốn khen ngợi xã hội con người bao nhiêu thì tùy nhưng không vì thế mà không nhận ra thực tế là xã hội ấy tất yếu làm con người căm ghét lẫn nhau ở cùng mức độ như quyền lợi của họ xung đột nhau", những người không nhận ra sự nịnh nọt sẽ trở thành một thảm họa khi làm lãnh đạo.
Thảm họa lãnh đạo là một đề tài hay. Nó trong chờ nhiều hơn những kinh nghiệm sống được viết thành sách, từ những dẫn chứng cụ thể về một con người đi qua thăng trầm, linh hoạt, thích nghi để rồi tùy tiện, lạm quyền, sa đọa...gây ra thảm họa lại không thấy được trong quyển sách này. 
Nó tiếc là nội dung chưa thỏa mãn được bản thân vì cảm giác độ sâu chưa đủ cho cách viết sách dạng tổng hợp, thống kê và rút ra kết luận. Nghĩa là, tập hợp quá nhỏ để có thể nói lên rằng đấy là đại diện cho tất cả.   

Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2019

[TFS VN] Hiromi Ito – A gentleman

Một gã gentleman.
Định nghĩa về một gã gentleman của nó đơn giản là ăn mặc & cử chỉ. Nó không thích sự xuề xòa, đặc biệt trong công sở. Mấy đứa nhóc làm cùng từng “mệt mõi” vì tiêu chí này, với nó – đó là một phép đo của sự tôn trọng, không đá động đến mấy chuyện “đẳng cấp” gì ở đây, muốn người khác tôn trọng mình trước hết mình phải tự tôn trọng mình.
You cant always be a hero. But you can always be a Gentleman. . . . . . der Blog für den Gentleman - www.thegentlemanclub.de/blog
Hiromi Ito – CEO thứ ba của TFS VN. Nó đánh giá tốt về ăn mặc, dù theo phong cách Nhật – cạp quần kéo qua rúng – thì vẫn thấy sự đúng mực trong cách ăn mặc trong những lần đi cùng hay ghé đến đại lý.
Hiromi Ito – CEO thứ ba của TFS VN. Nó đánh giá cao về cách xử sự trong cuộc sống.
Nhớ.
Người đàn ông với bề ngoài luống tuổi (trong những lần đùa – cảm giác cứ như ông ngoại và con gái khi thấy chị - sếp cũ & ông đi cùng nhau), luôn thực hiện những việc nặng nhọc – chẳng nề hà mấy chuyện xách quà ở những chuyến đi cuối năm chúc Tết đại lý.
Người đàn ông đến sớm trông chờ những “đứa trẻ sống lâu” mang dòng máu Việt ở một khách sạn trên đất nước hoa anh đào. Đến lúc về. Người đàn ông đứng chờ mấy “đứa trẻ sống lâu” khuất bóng mới đi. Dĩ nhiên. Còn nhiều lần cư xử khác như một quý ông.
Tiệc nào rồi cũng tàn!

Người đàn ông bước xuống một sân ga. Sài Gòn, khách sạn New World, nơi tổ chức một buổi tiệc tiễn đưa một quý ông bước xuống dù rằng trong công việc nó không hề đánh giá cao dù trong góc độ nhìn nhận của riêng mình.
Nó ngồi một góc bàn để lắng nhìn những khoảnh khắc tiễn đưa. Nhạt nhòa. Giữa buổi tiệc year-end kết hợp cùng farewell.
Ai rồi cũng thế. Đến rồi đi, chuyện thường tình thế thôi, việc còn lại là đã lưu lại những gì trong trí nhớ. Nó tò mò không biết buổi trưa cùng ngày – lúc phố phường rộn rã chờ đón một Giáng Sinh – người đàn ông cùng chị - người đàn bà thép của Toyota Việt Nam thưởng thức một buổi ăn thế nào theo kiểu đồng nghiệp đã từng như lời chị nhắn: dù gì cũng làm việc với nhau năm năm, gặp để chào nhau.
Nhớ.
Người đàn ông từng thấp lên ngọn lửa sales bùng cháy trong lòng chị, thốt ra thành lời: rằng mọi chuyện sẽ tốt hơn. Con tàu TFS VN lao vùn vụt về phía trước ở những năm tháng đầu người đàn ông đến đây; bật đèn xanh để vận hành cổ máy sales chạy.
Chị em ôm một giấc mơ lớn; đôi khi gần như huyễn hoặc mình, rằng đầu tàu phải chịu nắng rát, gió tạt với mưa dội. Để rồi, một ngày chị bước xuống ở một sân ga tìm lại những phút giây của đời mình bên con cháu khi nhận ra rằng đã đến lúc cần một sự đổi thay. Ngọn lửa như ngừng cháy!
87 Encourage Quotes About Inspirational To Immediately Inspire 4
Hiromi Ito – CEO thứ ba của TFSVN. Nó đánh giá vừ sự kiên nhẫn – dù đôi khi chẳng đồng tình, cảm giác như kiên nhẫn trở thành chịu đựng khi con tàu lau nhanh về phía trước, lực kéo mạnh cuốn phăng tất cả trên đường đi. Thân tàu rít lên nhiều lần kèm sự gào thét của xung quanh. Tàu vẫn chạy.
Nó ngồi ở cuối khán phòng. Nhìn quanh. Mọi thứ đổi thay nhiều quá! Những con người xa lạ gặp nhau trên một chuyến tàu, kẻ lên người xuống – chuyện đã mười năm, giờ lại lao về phía trước chẳng đặng đừng. Vốn dĩ là như vậy.
Người đàn ông kéo lê chiếc va ly từ cửa vào, băng qua các bộ phận để tiến đến căn phòng kính thường ngồi. Đặt người xuống, thả lưng vào ghế. Tạ từ. Đó là hình ảnh cuối cùng của người đàn ông ấy trong trí nhớ khi tất cả mọi người tất tả với công việc của một ngày cuối năm Dương lịch. Bỏ qua, một người đàn ông cư xử như một quý ông vừa bước xuống một sân ga. Tạm biệt. Hiromi Ito.

Thứ Tư, 9 tháng 1, 2019

[Review Sách] Homo Deus - Lược Sử Tương Lai (Yuval Noah Harari)

Kết quả hình ảnh cho homo deus lược sử tương laiNó ngồi xuống, gọi một ly nước. Thư thả. Lắng nghe gã say sưa nói về thế giới, tôn giáo, văn hóa, chính trị...Tất cả thuộc về lịch sử. Hôm nay là cận đại. Những đề tài thu hút giống đực khi tụ họp lại với nhau, chỉ thiếu đề tài về "gái" là đủ đầy.
Đó là cảm giác của nó nó khi đọc Homo Deus - quyển sách thứ hai sau quyển Homo Sapien - Lược sử loài người.
Con người được gã kể với khái niệm là Tinh Không (Sapien) - ở cuốn đầu, giờ trở thanh Thần Thánh (Deus) ra sao. Gã Yuval Noah Harari kể nó nghe về lịch sử loài người với những chuyển biến ấy. Cảm giác. Bộ não gã này cứ liên tục hệ thống lại rồi chuyển thành ngôn ngữ tuôn trào một cách tự nhiên nhất để người nghe (đọc) dễ hiểu nhât mà chẳng phải (ám ảnh) nặng nề bởi các mốc thời gian chính xác (bao nhiêu người quan tâm đến các mốc thời gian chính xác như in trong đầu kia chứ? Nó không hiểu thời đại nào rồi mà phải nhớ dữ liệu đến thuộc lòng trong khi chỉ cần vài cái click chuột)
Lâu lâu. Thiền tự - thả trôi theo dòng kể về sự xác định con người là một cá thể không thể chia tách (individual) nhân văn hay tự do; đến việc xem con người là một các thể có thể chia tay (in-dividual) bởi xem đấy là các thuật toán của cấu trúc hữu cơ - thuộc về tôn giáo "dữ liệu". Giật mình thích thú. Thỉnh thoảng. Bởi cách gã dùng "từ , dùng "chữ" như kiểu "đường phố" khi điều đấy là nói thẳng vào bản chất.
Nó vẫn thích cuốn đầu tiên của Yural hơn cuốn này dù phải công nhận rằng sự cuốn hút vẫn còn y nguyên. Nó ngồi xuống, gọi một ly nước, có tiếng hát của Hà Anh Tuấn vừa "Qua cơn mê" để "Chỉ còn những mùa nhớ". Nó nghe gã kể những dòng cuối cùng ở trong góc quán, lắng nghe dòng người vội vã ở những đêm cuối năm cách đó mấy dãy nhà.

Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2019

[Sách] Giết con chim nhại - Harper Lee



"Con chim nhại chẳng làm gì khác ngoài đem tiếng hát đến cho ta thưởng thức... chúng không làm gì khác ngoài hót bằng cả trái tim cho chúng ta nghe. Điều đó lý giải vì sao giết con chim nhại là tội lỗi."

Nó quyết định đọc "Giết con chim nhại" vào một ngày đầu năm, với hy vọng văn chương sẽ giúp bản thân tìm thấy sự cân bằng sau những ngày hối hả. Dưới bầu trời mây vảy cá phiêu lãng của Sài Gòn, nhấp một ngụm cà phê sớm, nó bị cuốn vào thế giới của Maycomb – một thế giới vừa trong trẻo tuổi thơ, vừa nghẹt thở bởi những lằn ranh định kiến.

"Con không bao giờ thực sự hiểu một người chừng nào con chưa thực sự đi vào bên trong lớp da của người đó và đi lại trong đó."

"Xem như là đã giết con chim nhại" – đó là lời nói của cô bé Scout ở gần cuối truyện. Chẳng ai trách một đứa trẻ khi nó thốt lên một linh cảm sâu sắc đến thế. Scout, nhân vật được Harper Lee chọn làm người kể chuyện, lớn lên trong một gia đình thiếu vắng bóng dáng người mẹ, chỉ có anh trai Jem và người cha luật sư Atticus Finch.

Đọc cuốn sách này, nó chợt nhận ra mình đang học lại về một thế giới đã từng trải qua nhưng chẳng còn nhớ rõ: thế giới tuổi thơ. Đó là một thế giới bản năng, chưa bị vấy bẩn bởi những thiên kiến áp đặt. Qua đôi mắt của Scout, những vấn đề gai góc nhất của nước Mỹ thời bấy giờ – sự phân biệt chủng tộc giữa người da trắng và da đen – hiện lên vừa trần trụi, vừa nhức nhối. Mù chữ và thiếu học chính là bước đầu tiên đẩy con người vào vòng luẩn quẩn của nô lệ và sự kỳ thị.

Đất nước nào cũng có vấn đề của nó. "Giết con chim nhại" phơi bày ra sự phân biệt chủng tộc của nước Mỹ một thời của người da trắng và da đen (cùng với chiến tranh hai miền Nam, Bắc) để tiến đến sự phát triển dân chủ như hiện tại. Mù chữ & thiế học là bước đầu dẫn người da đến bước vào vòng lẫn quẫn sinh ra và lớn lên như một nô lê. Sự thiên khiến áp đặt lên họ.

Nếu ở các tác phẩm trước ta bàn về sự "phó mặc", thì Atticus là biểu tượng của sự hiện diện tỉnh thức. Cách ông đối thoại với các con chính là một bài học về sự chân thành:

"Khi trẻ con hỏi chú điều gì thì hãy trả lời nó, vì thiện ý. Nhưng đừng bịa chuyện. Trẻ con là trẻ con, nhưng chúng có thể phát hiện sự lẩn tránh nhanh hơn người lớn và sự lẩn tránh chỉ làm chúng bối rối."

Ông hiểu rằng ngôn ngữ bậy bạ hay những hành động nổi loạn của trẻ con chỉ là một chặng đường mà chúng phải đi qua để thu hút sự chú ý. 

Sở trường Luật của Harper Lee đã khiến phiên tòa xét xử Tom Robinson trở nên mạch lạc và logic đến mức nó quên cả giờ đi đón thằng nhóc. Từng chi tiết được bóc tách như một bản cáo trạng đanh thép đối với sự bất công.

"Trước khi tôi sống được với những người khác, tôi phải sống với chính mình. Có một thứ không tuân theo quy tắc thiểu số hay đa số, đó là lương tâm của con người."

Bỗng dưng, một sự kết nối thú vị nảy ra trong tâm tưởng: Sẽ ra sao nếu ta xây dựng một "vũ trụ văn chương" kiểu Hollywood? Scout lớn lên, trở thành cô nàng Skeeter dũng cảm thu thập thông tin để viết nên cuốn The Help (Người giúp việc), rồi dẫn đến sự kiện Rosa Parks trên chiếc xe buýt định mệnh, làm bùng phát phong trào đấu tranh dân chủ. Tất cả họ đều là những "con chim nhại" hót bằng cả trái tim, và việc dập tắt tiếng hót đó chính là tội lỗi lớn nhất của nhân loại.

"Họ có quyền nghĩ thế... nhưng tôi phải sống sao cho tôi có thể ngẩng cao đầu đối diện với các con tôi."

Giết con chim nhại nhắc nhở chúng ta rằng: Học lại cách làm trẻ con chính là học lại cách làm người. Đừng để sự lẩn tránh làm trẻ thơ bối rối, và đừng để sự vô tâm của người lớn giết chết những con chim nhại đang hót trong tâm hồn chúng ta. Chỉ khi dám đối diện kiên cường với chính mình, ta mới thực sự hiện diện giữa dòng đời "chạy rầm rầm" ngoài kia.

Trở lại "Giết Con Chim Nhai, nó chỉ thấy đơn giản: học & hiểu hơn về một thế giới bị lãng quên - thế giới tuổi thơ - một thế giới bản thân đã trãi qua rồi chẳng nhớ. Giờ học lại.

***



"Mockingbirds don’t do one thing but make music for us to enjoy... they don’t do one thing but sing their hearts out for us. That’s why it’s a sin to kill a mockingbird."

It (the character) decided to read "To Kill a Mockingbird" on the first day of the year, hoping that literature would help it find balance after the hurried days. Under Saigon's drifting mackerel sky, taking a sip of early coffee, it was drawn into the world of Maycomb—a world as pure as childhood yet as suffocating as the lines of prejudice.

"You never really understand a person until you consider things from his point of view… until you climb into his skin and walk around in it."

"It’d be sort of like shootin’ a mockingbird"—those were the words of little Scout toward the end of the story. No one blames a child when she utters such a profound intuition. Scout, the narrator chosen by Harper Lee, grows up in a home lacking a mother’s presence, with only her brother Jem and her lawyer father, Atticus Finch.

Reading this book, it suddenly realized it was re-learning a world it had once passed through but no longer remembered clearly: the world of childhood. It is an instinctive world, not yet tainted by imposed biases. Through Scout’s eyes, the thorniest issues of America at that time—the racial segregation between Black and White—emerge both raw and aching. Illiteracy and lack of education are the first steps that push people into the vicious cycle of slavery and discrimination.

Every nation has its own problems. "To Kill a Mockingbird" exposes the racial segregation of an era in America (along with the friction between North and South) as it progressed toward its current democracy. Illiteracy and lack of education were the beginnings that led people into a cycle of being born and raised as slaves, with prejudice forced upon them.

If in previous works we discussed "negligence," then Atticus is the symbol of mindful presence. His dialogue with his children is a lesson in sincerity:

"When a child asks you something, answer him, for goodness’ sake. But don’t make a production of it. Children are children, but they can spot an evasion quicker than adults, and evasion only muddles ‘em."

He understood that bad language or rebellious acts are just a stage all children go through to attract attention. Harper Lee’s legal mastery made Tom Robinson’s trial so coherent and logical that it forgot the time to pick up its son. Every detail was dissected like a powerful indictment against injustice.

"Before I can live with other folks, I’ve got to live with myself. The one thing that doesn’t abide by majority rule is a person’s conscience."

Suddenly, a fascinating connection sparked in its mind: What if we built a "literary universe" in the Hollywood style? Scout grows up to become the courageous Skeeter, gathering information to write "The Help", eventually leading to Rosa Parks’ fateful bus incident, igniting the civil rights movement. All of them are "mockingbirds" singing with all their hearts, and silencing that song is humanity's greatest sin.

"They’re certainly entitled to think that... but before I can live with other folks, I’ve got to live with myself. I want to be able to look my children in the eye."

"To Kill a Mockingbird" reminds us: Re-learning how to be a child is re-learning how to be human. Do not let evasion muddle a child's mind, and do not let the indifference of adults kill the mockingbirds singing in our souls. Only when we dare to face ourselves with courage do we truly exist amidst the world "rushing by" out there.

Returning to "To Kill a Mockingbird", it simply sees: learning and understanding more about a forgotten world—the world of childhood—a world it once experienced but forgot. Now, it is learning again.

Thứ Năm, 3 tháng 1, 2019

[Review Sách] Nhà lãnh đạo xuất chúng - Liz Wiseman

Kết quả hình ảnh cho nhà lãnh đạo xuất chúng


















Lũy tiến và tiêu trừ. Một bảng xác suất thống kê để đưa ra khái niệm về quản lý con người, phân thành hai loại: nhà quản lý lũy tiến & nhà quản lý tiêu trừ cho việc phát triển năng lực của nhân viên.
Một quyển sách gần như bám sát vào mãng nhân sự & phân tích chủ yếu người đứng đầu. 
Quyển sách viết một cách an toàn. Sự lựa chọn theo số đông bằng xác suất thống kê; một sự lựa chọn an toàn thường thấy như thường thấy ở phong cách của Jim Collin và đội ngũ của ông trong các tác phẩm Xây Dựng Để Trường Tồn,  Từ Tốt đến Vĩ đại, Vĩ Đại do Lựa Chọn...Như thể đại đa số đã đúng thì khó mà sai, lập lờ việc vẫn còn đó sự tồn tại của một "Thiên Nga Đen" như phản đề của Nassim N. Taleb. 
Khám phá một khái niệm - tìm hiểu qua các buổi phỏng vấn đối tượng - trở lại thống kê dữ liệu để củng cố khái niệm đưa ra. Đó là một quy trình tổng hợp thường thấy.
Tóm tắt "mọi người thông minh và công việc người lãnh đạo là phát triển & tận dụng trí thông minh của người khác"

Thứ Tư, 2 tháng 1, 2019

Lời chia tay với đất nhà

Nó chở người tình tóc bạc trên con đường đang làm; hơi nhựa nóng tỏa ra phía dưới, ngắm những mái nhà tan hoang, trơ trọi ở hai bên con đường Lý Thường Kiệt vừa mở rộng, con đường rộng nhất của Cao Thành. 
Đó là lần trở lại tìm kiếm góc nhà ngày xưa của nó và người tình tóc bạc sau lần nhắn gọi facetime để xem cảnh ngôi nhà lần cuối trước lúc máy cuốc càn qua - như nói lời cảm ơn trước khi bắt đầu một cuộc sống mới. 
3578266_national-geographic-photo-of-the-day-internet-favorites-2015-23__880 Trời Cao thành mây trôi bồng bềnh, rũ rê gió đông về chớm lạnh, nghe đâu là do bão về ở miền xa, nơi này thành áp thấp nhiệt đới. 
Thời gian quay lại. Chắc giờ nó hiểu ít nhiều cảm giác của chàng Thanh trong Dưới Bóng Hoàng Lan của Thạch Lam xây dựng khi trở về nhà; chỉ thiếu giàn thiên lý. Cái cảm giác bước qua lối cửa rào để tiến vào khoảng sân lót gạch bông - lấy sách trãi đầy sân phơi của một thời lắng tiếng mưa rơi và biết đợi chờ ở ấu thơ; đón cái lạnh của đất nhà ôm lấy chân, gác gỗ ở trên đầu còn trơ trọi miếng giấy “quyết tâm vào đại học” lơ ngơ bám tường. Tất cả cảm giác đấy đều không bằng cảm xúc của người tình tóc bạc, nó hiểu như vậy. 
Biết làm sao được; với người tình, đấy gần như là giấc mơ của đời mình. Rũ bỏ đêm ngủ chòng chành trên sóng nước lênh đênh để lên bờ ngủ vui trong căn nhà mơ ước. Ấp ôm bao năm. Hình ảnh của lũ trẻ quanh nhà, lớn khôn, ra đi, lập xây sự nghiệp của riêng mình – rồi trở lại quẩn quanh nơi góc nhà như chưa từng lớn – chỉ khác biệt ở mấy dấu chân chim, tóc pha màu nắng gió và đuôi tóc chào tạm biệt những giây phút cọ sát sàn. Ngày xưa. 
Trời Cao thành lúc ấy mây trôi lưng trời, gió ghẹo mấy phần ngọn xanh bám cành lắc lư từ nắng hạ đến mưa ngâu, giống như nhạc sĩ Bắc Sơn gọi về nói như thở nhẹ: Ai biết mẹ buồn đâu? 
Mọi thứ thì đổi thay chỉ còn lòng người ở lại. Cuộc sống vốn vậy. Người tình cũng không níu kéo dòng cảm xúc của hôm qua; chỉ là ôn lại nơi đã từng là đất nhà. 
Đâu đó, chuyện kể đất nhà nuôi dưỡng đàn con như những cánh diều mơ ước, no gió bay căng vẫn còn bám lại với sợi dây mang tên chung một dòng máu. 
Đâu đây, chuyện kể đất nhà ngồi đấy với người tình xem đám trẻ tính chuyện cúng kiếng những ngày cuối năm – Giao Thừa – theo kiểu luân phiên trên gương mặt hiền, cười mấy chuyện già đầu còn trẻ trâu. 
Từng góc nhà, góc sân đến góc cây sau nhà năm đâu. Nhớ in trong trí nhớ của người tình. 
Biết làm sao được; với người tình, đấy gần như là giấc mơ mang tên mình. 
Trời Cao Thành lướt nhẹ với mây bay, giọt nước nào đậu lại trên má. Buổi đấy, mưa tuôn trái mùa xối xã, nó và người tình ngồi một góc quán thưởng thức một món ăn chay, khói tỏa hương bay nghi ngút – chuyện trò. Cười. Át cả tiếng mưa đêm.
(P/s: Cao Lãnh - một ngày quay về lại xem góc nhà ngày xưa cùng người tình tóc bạc)

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2019

[Sách] Chú chó nhìn thấy gì - Malcom Gladwell


"Viết tốt không phải là khả năng thuyết phục. Nó thành công hay thất bại dựa trên khả năng thu hút bạn, khiến bạn suy nghĩ, cho bạn cái nhìn thoáng qua về tâm trí người khác."

Sự lôi cuốn là không thể chối bỏ. Bản thân đọc tiếp quyển sách thứ ba của Malcom Gladwell sau Điểm Bùng Phát và Trong Chớp Mắt (bỏ qua Những Kẻ Xuất Chúng - vì không tìm thấy trên kệ sách) để đọc Chú Chó Nhìn Thấy Gì.

Một cách dẫn nhập không thể thu hút hơn. Đó là sự kiện chú chó Pitpull lao vào ngoạm đầu một đứa trẻ, sau đó tấn công luôn cả người mẹ và câu hỏi đặt ra tại sao khiến nó bị thu hút ngay khi đọc những trang đầu và quyết định mua để đọc tiếp một quyển sách thứ ba của tác giả.

"Điều gì nói lên về một xã hội khi nó dành nhiều sự quan tâm và kiên nhẫn hơn để chọn những người quản lý tiền bạc của mình, hơn là những người chăm sóc con cái mình?"

"Chú chó nhìn thấy gì" của Malcolm Gladwell không phải là một cuốn sách thông thường; nó là một tập hợp các bài tiểu luận đã được chọn lọc từ The New Yorker, nơi Gladwell một lần nữa chứng minh tài năng bậc thầy của mình trong việc kết nối những mảnh ghép tưởng chừng như không liên quan để hé lộ những sự thật đáng kinh ngạc về thế giới quanh ta. Cuốn sách mời gọi người đọc cùng Gladwell bước vào một cuộc phiêu lưu trí tuệ, nhìn những điều quen thuộc dưới một lăng kính hoàn toàn mới, để rồi nhận ra rằng, đôi khi, những hiểu biết sâu sắc nhất lại đến từ những góc nhìn chẳng mấy ai để ý.

Nếu riêng logic "Chú chó nhìn thấy gì" gần như là một phản đề của Blink - Trong Chớp Mắt về Trực Giác được tác giả gọi là "lỗi quy kết đặc trừng"; được giải thích "hầu như mọi lúc, chúng ta mặc định rằng mọi người thể hiện đặc điểm tính cách như nhau trong các tình huống khác nhau. Theo thói quen, chúng ta đánh giá thấp vai trò của bối cảnh đối với hành vi của con người" 

"Sự khác biệt ấy tương đương với một năm học trong một năm duy nhất. Ảnh hưởng của giáo viên lấn át ảnh hưởng của trường học: con bạn thực sự sẽ tốt hơn ở một ngôi trường tồi với một giáo viên xuất sắc, hơn là ở một ngôi trường xuất sắc với một giáo viên tồi." 

Đó là một quyển sách không liền mạch, liền ý. Dù tác giả cố gắng nhóm thành ba chương: (1) Những kẻ ám ảnh, những người tiêu phong và những thiên tài nhỏ lẻ khác; (2) Những luận thuyết, tiên lường và chuẩn đoán; (3) Nhân phẫm, tính cách và trí tuệ - vẫn không tạo được sự mạch lạc. Quyển sách mang cảm giác ôm đồm khi cố gắng liên kết các bài viết đã đăng thành một chủ đề cho một quyển sách. Bản thân mỗi bài viết đều mang lý luận riêng theo dòng sự kiện.

Gladwell đã khéo léo sử dụng phương pháp "truyện kể" để dẫn dắt người đọc qua nhiều chủ đề đa dạng, từ hành vi của con người, khoa học xã hội, đến những câu chuyện về các cá nhân phi thường hay những hiện tượng văn hóa. Ông không chỉ trình bày dữ liệu hay nghiên cứu, mà còn dệt chúng thành những câu chuyện đầy kịch tính và bất ngờ. Chính sự kết hợp giữa dữ liệu khoa học khô khan và lối kể chuyện lôi cuốn đã biến những khái niệm phức tạp trở nên dễ hiểu, hấp dẫn và khiến người đọc không thể rời mắt.

Điểm đặc biệt của cuốn sách nằm ở khả năng của Gladwell trong việc "nhìn thấy những gì chú chó thấy" – tức là phát hiện ra những quy luật ẩn giấu, những mối liên hệ bất ngờ trong những sự kiện tưởng chừng ngẫu nhiên hoặc hiển nhiên. Ông thách thức những định kiến, những lối suy nghĩ cũ kỹ và buộc người đọc phải đặt câu hỏi về những điều mình từng tin là đúng. Mỗi bài tiểu luận trong cuốn sách là một cơ hội để khám phá một "bí ẩn" mới, mở rộng tầm nhìn và thay đổi cách chúng ta nhìn nhận về thế giới.

"Chú chó nhìn thấy gì" không chỉ mang đến kiến thức mà còn là một bài tập tư duy về cách quan sát, phân tích và kết nối thông tin. Nó truyền cảm hứng cho người đọc học cách suy nghĩ khác biệt, không ngại đặt câu hỏi và tìm kiếm những câu trả lời nằm ngoài khuôn khổ thông thường.

 Yếu tố tác giả đề cập đến gần như đến tận lúc "Thiên Nga Đen" xuất hiện mới làm rõ hơn sự phát hiện này của tác giả Gladwell; chẳng qua là đặt tên khái niệm khác nhau. Nó suy nghĩ như thế khi đọc quyển sách này.

"Bởi vì cô ấy đang kiểm tra một cách có hệ thống cái ý tưởng hấp dẫn và hoàn toàn mới mẻ đối với cô ấy: rằng thứ gì đó mang lại niềm vui cho cô ấy có thể thực sự không mang lại niềm vui cho người khác – và sự thật là khi trưởng thành, chúng ta không bao giờ mất đi sự say mê đó." 

"Chú chó nhìn thấy gì" là cuốn sách lý tưởng cho những ai yêu thích kinh tế học hành vi, tâm lý học, xã hội học, và bất kỳ ai muốn rèn luyện tư duy phản biện. Nếu bạn tò mò về những điều ẩn sau bề mặt của cuộc sống hàng ngày và muốn tìm thấy những câu chuyện hấp dẫn cùng những bài học ý nghĩa, đây chắc chắn là một lựa chọn tuyệt vời.

Malcolm Gladwell, thông qua "Chú chó nhìn thấy gì," đã mang đến một bữa tiệc trí tuệ đầy màu sắc, nơi những sự thật ẩn mình được phơi bày dưới ánh sáng của những câu chuyện độc đáo. Cuốn sách không chỉ mở rộng kiến thức mà còn thay đổi cách chúng ta nhìn nhận thế giới, khuyến khích chúng ta tìm kiếm "điều mà chú chó thấy" trong mọi ngóc ngách của cuộc sống. Đây là một tác phẩm không thể bỏ qua cho những tâm hồn khao khát khám phá và tư duy khác biệt.

***

"Good writing doesn't succeed or fail on the strength of its ability to persuade. It succeeds or fails on the strength of its ability to engage you, to make you think, to give you a glimpse into someone else's head."

The allure is undeniable. I continued reading Malcolm Gladwell's third book after "The Tipping Point" and "Blink" (skipping "Outliers" because I couldn't find it on the shelf) to read "What the Dog Saw."

An introduction that couldn't be more captivating. It was the incident of a pitbull lunging to bite a child's head, then attacking the mother as well, and the question of why drew me in immediately upon reading the first few pages, prompting me to buy and continue reading the author's third book.

"What does it say about a society when it devotes more care and patience to the selection of those who handle its money, than of those who handle its children?"

"What the Dog Saw" by Malcolm Gladwell is not a conventional book; it is a collection of selected essays from The New Yorker, where Gladwell once again demonstrates his masterful ability to connect seemingly unrelated pieces to reveal astonishing truths about the world around us. The book invites readers to join Gladwell on an intellectual adventure, viewing familiar things through a completely new lens, only to realize that, sometimes, the deepest insights come from perspectives few bother to notice.

If purely logical, "What the Dog Saw" is almost an antithesis to "Blink" – "In a Flash" on Intuition, which the author calls "the fundamental attribution error"; explained as "almost always, we default to assuming that people exhibit the same personality traits in different situations. By habit, we underestimate the role of context on human behavior."

"That difference amounts to a year's worth of learning in a single year. Teacher effects dwarf school effects: your child is actually better off in a bad school with an excellent teacher than in an excellent school with a bad teacher."

It's a book that lacks continuous flow, a cohesive idea. Even though the author attempts to group it into three chapters: (1) Obsessives, Pioneers, and Other Minor Geniuses; (2) Theories, Predictions, and Diagnoses; (3) Personality, Character, and Intelligence – it still doesn't achieve coherence. The book feels overambitious in trying to link previously published articles into a single book topic. Each article, on its own, carried its unique reasoning along with the events.

Gladwell skillfully uses the "storytelling method" to guide readers through a variety of topics, from human behavior and social sciences to stories of extraordinary individuals and cultural phenomena. He doesn't just present data or research; he weaves them into dramatic and surprising narratives. It is this combination of dry scientific data and engaging storytelling that transforms complex concepts into something understandable, appealing, and keeps readers glued to the pages.

The book's special appeal lies in Gladwell's ability to "see what the dog saw" – that is, to uncover hidden patterns and unexpected connections in seemingly random or obvious events. He challenges preconceptions and old ways of thinking, forcing readers to question what they once believed to be true. Each essay in the book is an opportunity to explore a new "mystery," broaden one's perspective, and change how we perceive the world.

"What the Dog Saw" not only provides knowledge but also serves as a thought exercise on how to observe, analyze, and connect information. It inspires readers to think differently, not to shy away from asking questions, and to seek answers outside conventional frameworks.

The element the author refers to almost until the appearance of "The Black Swan" clarifies Gladwell's discovery; it's simply a matter of naming concepts differently. That's what I thought when reading this book.

"Because she is systematically testing the fascinating and, to her, utterly novel notion that something that gives her pleasure might not actually give someone else pleasure—and the truth is that as adults we never lose that fascination."

"What the Dog Saw" is an ideal book for anyone who loves behavioral economics, psychology, sociology, and anyone who wants to hone their critical thinking skills. If you're curious about what lies beneath the surface of everyday life and want to find engaging stories and meaningful lessons, this is certainly an excellent choice.

Malcolm Gladwell, through "What the Dog Saw," has delivered a vibrant intellectual feast, where hidden truths are unveiled in the light of unique stories. The book not only expands knowledge but also changes how we perceive the world, encouraging us to seek "what the dog sees" in every corner of life. This is a must-read for souls eager to explore and think differently.



[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...