Chiến Phan

Thứ Hai, 17 tháng 9, 2012

[Story] LẠC MẤT TRÙNG DƯƠNG - LOST TO THE ENDLESS OCEAN

Photobucket
Nó nằm trọn trong vòng tay anh, đôi tay mãnh khảnh của ngày nào giờ đây được sóng gió làm cho chắc nịch, biển bồi đắp mùi vào cơ thể anh. Nồng nàn. Anh đưa đôi môi nức nẻ bởi gió biển mặn nồng để đôi môi nó thấm. Từ từ. Bàn tay anh lướt đi trên cơ thể nó như như một kẻ lạc đường trong đêm tối, mò mẫn từng bước đi, để xúc giác và các giác quan còn lại hoạt động thay cho thị giác. Nhẹ nhàng. Đôi môi lướt qua từng thớ thịt với nhục cảm tù đọng lâu ngày. Ẩm ướt. Dưới nắng biển nằm trên một bờ cát trắng, có vài cơn gió nhẹ thổi qua.
Lột sạch tất cả quần áo. Trần truồng. Giữa bờ cát trắng. Anh lướt trên thân thể nó giữa trời nắng không cháy da, chỉ có tiếng gió lướt qua, tiếng sóng biển rì rào và mùi mồ hôi hòa với mùi biến. Ướt ẩm.
Nằm bên cạnh, nó nghe hơi thở anh đang từ từ dịu lại, cố gắng bắt nhịp thở bình thường. Hơi thở đàn ông khiến nó như muốn hứng tình lần nữa, giữa cát trắng, đồi thông & sóng vỗ bờ.
Em còn nhớ không!? Anh nhìn nó trong ánh mắt đắm say, đầy tình của bình minh vừa thức giấc, cỏ cây vẫn còn đang mộng một giấc mơ sương sớm hoà cùng gió đêm. Mây mưa. Vừa tàn.
Nhớ gì anh!? Nó nhìn anh trong ánh mắt thiết tha lấm tấm những mãnh tình vụn vỡ, đã biết bao giờ nó thôi không còn nói tiếng yêu anh như đã từng nhiều đêm lặng thầm không nói.
Thật sự thì cũng đã yêu anh từ rất lâu rồi, từ một lúc nào đó không rõ.
Trong một ngày nào đó của ngày hôm qua, không rõ, chỉ nhớ ngày đó có gió lướt ngang làn tóc. Tung bay. Lơ đểnh.
Thằng nhóc áo trắng pha màu, mắt cứ tò te, đếm từng bước theo sau, nghe người ta nói hay ganh đua tìm vội đứa ngồi sau tóc tết cho bằng bạn bằng bè, nói với nó vài câu tỏ tình.
Nó cứ nhìn rồi lặng im. Ngộ. Khìn.
Thằng nhóc ấy không thương thầm trong trang vở với những vần thơ như bao kẻ dại khờ. Dậy thì. Tập làm thơ. Tỏ tình. Vài câu chọc nghẹo giữa giọng vỡ tan hoang, mấy lúc bày trò nghịch ngợm từ tiết đầu đến lúc tiết học cuối cùng. Tan trường. Ngày tháng đi ngang thấy mộng mơ chìm vào biển nhớ.
Thằng nhóc ấy cứ ngẫn ngơ nhìn về nơi biển có sóng vỗ bờ, bàn tay cứ xoa mãi sao đầu, chân đá cát bay. Sóng ở khơi xa cứ tuôn trào bao bọt biển tấp bờ, đón lấy cát bay. Chìm lặng.
Không câu chọc nghẹo, không trò nghịch ngợm, chỉ có cát bay về phía sóng biển, trăng treo trên biển. Cười thầm.
Photobucket
Nó cứ nhìn rồi lặng thinh. Ngố. “Bịnh”
Lòng nó như sóng ở khơi kia đang từng giây vượt đại ngàn tràn vào với bờ, sau khi nhận giấy báo vào đại học. Màn trời đêm như tỏa sáng, thấy sân trường mời gọi, niềm tin yêu mới dâng lên vơi đầy, thấy sóng biển xa khơi đang rì rầm như chúc mừng nó, chỉ có tiếng yêu kia đi tìm câu trả lời không có, chỉ có sự lặng thinh, nhìn về phía biển.
Cát cứ bay tung lên trên sóng biển rồi chìm mất, cát không còn bay nữa, nó kéo thằng nhóc ngồi ngắm biển khơi xa. Lòng thằng nhóc không biết nghĩ gì chỉ nghe tiếng ừ hậm hực một điều gì đó nhưng rồi cũng ngồi bên nó nghe sóng biển rì rầm. Thằng nhóc đó cũng bỏ làng, bỏ những hàng thông và mặc kệ sóng biển rì rầm để theo về một miền đất mới xa trông và trong những giấc mơ ấy không còn có biển ở khơi xa, nó đi về phía ấy. Không có một mình.
Nó cười, thời buổi bây giờ sao có nhiều kẻ khờ thế không biết.
Đến với thằng nhóc trưởng thành – bảo nó sửa cách gọi bằng anh. Ngường ngượng. Bước qua thời sinh viên từ một tỉnh lẻ để đến với một giảng đường không quá chen chân cũng không là bước vội.
Photobucket
Ngó qua, ngó lại. Nhìn lên, nhìn ngược. Thấy đời mình sao thầm tội, khi vật chất luôn thiếu, chỉ một tình yêu từ một gã khờ là thôi không bao giờ thiếu. Bắt đầu. Có những bài thơ hay lời nói gửi vào trong gió yêu thương.
Thằng nhóc ngày nào đã lớn, không còn những lời trêu đùa, những câu trọc ghẹo, chỉ còn có hồn vất vưởng đâu đâu gửi câu nào câu nấy đầy thơ, đậm tình. Sợ tình yêu vuột mất!? Sợ lạc mất một người thương!? Những vần thơ da diết, thấm đẫm nỗi khát khao về một ngày mai kiến tạo. Tất cả là từ & chữ viết, chấp bút bởi hồn thơ.
Nhiều khi. Hỏi có phải là anh biết yêu muộn màng, lãng mạn đến chậm như con gái và con trai dậy thì sớm trễ? Khác nhau. Anh không nói, cứ nhìn như nghẹn giọng giữa cuộc sống thị thành, thấy nó từng ngày đổi mới từ tư tưởng đến dáng hình.
Nó hiểu câu nói ấy nhưng nó lại biết rằng những tình thơ ấy không thể tạo ra tiền. Bù đắp. Một xác thân phàm trần con đang bị phù hoa hành hạ. Hóa điên. Hỏi sao con tim và khối óc cứ chấp chới giận hờn, đánh đập nhau. Mỗi lần. Nghe những vần thơ ấy suốt giảng đường đại học. Tất cả và tất cả cứ thế lấp đầy ngày tháng sinh viên. Con tim & khối óc. Đánh đập với giận hờn.
Photobucket
Thật sự thì cũng đã yêu anh rồi, lúc nào không rõ..
Trong một ngày nó cười, nói thời buổi bây giờ sao có nhiều kẻ khờ thế không biết.
Sống một cuộc sống mộng mơ với tình yêu không có vật chất xen ngang. Chẳng lẽ là cạp đất mà ăn. Nghe một người con gái phát biểu, thấy vừa hay vừa tội, thấy vừa bậy vừa thương. Đời thường. Thực tế thành thực dụng. Nó tự hỏi mình hơn được ai mà ngồi đấy phán xét tội thương.
Bước chân ra khỏi giảng đường với hành trang là những lời yêu nghe nhiều đến quên mất. Tự khi nào. Lời yêu không còn của riêng chàng sinh viên tập làm thi sĩ dưới hàng cây bên chiếc xe đạp cà tàng, có bổ ngang một một lời yêu pha chút bạc tiền thấy phấn son vùi dập tâm hồn. Thấy con tim mình thôi không còn mềm yếu. Hoàn cảnh. Đặt vào ngữ cảnh, thấy mình đáng thương. Vương tình thì tội, tội tình thì thương. Thân.
Nó tạm biệt những vần thơ. Hẹn một ngày gặp lại. Giữa đêm.
Thấy lặng thầm không nói, ngày về cũng lặng thinh, không một lời từ giã. Chỉ còn những vần thơ, trong ngăn tủ dấu kín, nó giữ như ký ức thay cho lời tạ từ.
Nó trở lại biển với vật chất đủ đầy. Cát trắng in hình dưới lớp nước biển trong dưới ánh trắng chiếu rọi, lấp lánh như pha lê. Chuyến tàu đưa nó về với biển. Giữa đêm. Dấu chân nó đi lún nhẹ vào dĩ vãng, thấy có thằng nhóc ngày nào giờ đã ngồi thả khói theo mây. Ở một khoảng cách xa.
Biết được qua bạn bè. Chừng ấy năm. Lưng trần rám nắng, không mang thêm cho mình một mãnh tình riêng.
Nó cứ nhìn rồi lặng. Ngỡ. Hâm.
Thằng nhóc ngày nào đặt mình trong cách nghĩ về cuộc sống. Bình an. Gối lòng mình trên sóng nước lăn lăn của trời lặng gió hay gục đầu vào mạn tàu khi sóng vỗ trời giông, không lo nghĩ nhiều đời sẽ về đâu nếu vật chất không đủ đầy, chỉ thấy vô lo giữa trùng dương đầy sóng.  
Không giống nó. Một chồng, hai con, (nhà) ba tấm, (xe) bốn chổ. Đủ đầy. Cho bao người nhìn vào thèm khát, chỉ riêng nó ngán ngẩm với ngày dài vô tận, đêm về gối đầu với gió đêm. Chấp chới. Những giấc ngủ không tròn. Ám ảnh. Những lần nó tự bò về nhà, quỳ dưới chân kẻ lên tiếng gọi là chồng sau khi bị quăng ra đường như một con thú bị thương và dặn lòng sống cần tự trọng.
Vật chất bủa vây, thời gian đánh đổi, hào quang tự tạo. Tự đào mồ chôn sống.
Chấp chới những giấc ngủ không tròn. Đói khát một tình thương. Dặn lòng sống cần tự trọng. Lần cuối. Tiền đủ mua một vé tàu. Nó trở về với biển.
Photobucket
Có những điều không bao giờ hiểu hết nếu không có tiếng lòng nói vọng ra
Em còn nhớ không!? Anh nhìn nó trong ánh mắt đắm say, đầy tình của bình minh vừa thức giấc, cỏ cây vẫn còn đang mộng một giấc mơ sương sớm hoà cùng gió đêm. Mây mưa. Vừa tàn.
Nhớ gì anh!? Nó nhìn anh trong ánh mắt thiết tha lấm tấm những mãnh tình vụn vỡ, đã biết bao giờ nó thôi không còn nói tiếng yêu anh nhiều đêm lặng thầm không nói.
Ngày anh trở về với biển, anh không một lời từ giã! Anh ghì đầu nó vào trong ngực anh, ánh mắt nhìn về với trùng dương đang nổi sóng.
Nó gục nhẹ đầu. Nghe tim anh thổn thức. Trùng dương nổi sóng. Thì thầm. Tại sao anh trở về với biển khơi không một lời từ giã!?
Anh hôn nhẹ lên trán nó, nói giữa triều dâng, hải âu từ đâu bay lượn. Nắng thoát thai trong một ngày mới. Anh nói:
Vì anh cần thấy em yêu đời.
***

She lay fully in his embrace—the slender arms of the past now made firm by the buffeting wind and waves; the sea had steeped its scent into his body. Intense. He pressed his lips, parched by the salty brine, against hers to let her soak them in. Slowly. His hands glided over her body like a stranger lost in the dark of night, groping for every step, letting touch and the remaining senses compensate for sight. Gently. His lips brushed over every fiber of flesh with long-stagnant sensuality. Moist. Under the coastal sun resting upon a white sandbank, a few light breezes drifted by.

All clothes stripped away. Naked. Amidst the white sand. He glided over her body under a sun that did not burn the skin; there was only the sound of the wind sweeping past, the murmur of the waves, and the scent of sweat mingling with the sea. Damp.

Lying beside him, she heard his breath gradually slowing, trying to catch a normal rhythm. That masculine breath made her yearn for passion once more, amidst the white sand, the pine hills, and the waves crashing against the shore.

“Do you still remember?” He looked at her with an infatuated gaze, filled with the tenderness of a dawn just awakening, while the flora still dreamt of early mist blending with the night wind. Passion. Just faded.

“Remember what, dear?” She looked at him with a yearning gaze, flecked with fragments of a broken love; how long had it been since she stopped saying she loved him, as she had for so many silent nights.

Truly, she had loved him for a very long time, from a moment she couldn't quite name. On some day in the past, she couldn't remember clearly, she only recalled there was a wind brushing through her hair. Flying. Careless.

A boy in a faded white shirt, eyes wide and curious, followed her step by step. He had heard people say—or perhaps he was just competing with his peers—to quickly find a girl with braided hair to court, to say a few words of love to.

She would just look and stay silent. Peculiar. Crazy.

That boy didn’t hide his crush in the pages of a notebook with verses like other foolish souls. Puberty. Practicing poetry. Confessing. A few teasing words in a cracking voice, playing pranks from the first period to the last. School’s out. Days passed by, watching dreams sink into the sea of memory.

That boy would stare blankly toward the sea where waves hit the shore, his hand constantly rubbing the back of his head, his feet kicking the sand. The distant waves surged with sea foam washing ashore, catching the flying sand. Sinking in silence. No teasing, no pranks, only sand flying toward the waves, the moon hanging over the sea. A secret smile.

She would just look and stay silent. Goofy. “Sick.”

Her heart was like the distant waves, surging every second through the vastness to reach the shore, after she received her university admission. The night sky seemed to brighten; the campus called out, a new love and faith rose and ebbed. She felt the distant waves whispering as if to congratulate her, yet that one confession of love went unanswered; there was only silence, looking toward the sea.

Sand flew up onto the waves and then vanished; the sand no longer flew. She pulled the boy down to sit and watch the distant ocean. The boy’s heart was unreadable; he only uttered a huff of resentment about something, but then sat beside her listening to the murmuring waves. That boy also left the village, left the pine rows, and ignored the whispering sea to follow her to a new, distant land. In those dreams, the distant sea no longer existed; she walked toward that future. Not alone.

She laughed; she didn't know why there were so many fools in this world. Coming to the boy now grown—he told her to call him "Anh" (Brother/Dear). Awkward. Stepping through student life from a small province to a lecture hall that wasn't too crowded, nor a rushed step.

Looking here and there. Looking up and back. She saw her own life was somewhat pitiful; while material things were always lacking, the love from a fool was the one thing never in short supply. Beginning. There were beautiful poems and words sent into the winds of love.

The boy of the past had grown; no more jokes, no more teasing. There was only a soul wandering somewhere, sending verse after verse filled with poetry, saturated with affection. Fear of love slipping away? Fear of losing a loved one? Those poignant verses were drenched in the thirst for a future to be built. All were words and scripts, penned by a poetic soul.

Many times. She asked if he loved too late, a romance arriving as slowly as a girl or boy going through puberty late? Different. He didn't speak, just looked at her as if choked up amidst city life, watching her change day by day, from her thoughts to her silhouette.

She understood those words, but she also knew those poetic feelings could not create money. Compensation. A mortal body still being tortured by vanity. Going mad. She wondered why the heart and the mind were always hovering in resentment, striking each other. Every time. Listening to those verses throughout university halls. Everything and everything filled the student years. Heart and mind. Striking and resenting.

Truly, she had loved him, she didn't know since when... On a day she laughed, saying she didn't know why there were so many fools in this world. Living a dream life with a love devoid of material interference. “Can we just eat dirt to live?” Hearing a girl speak like that, she found it both poignant and pitiful, both wrong and endearing. Everyday life. Reality turning into pragmatism. She wondered who she was to sit there judging pity and love.

Stepping out of the lecture hall with a baggage of love-words she had heard so often she forgot them. Since when. Love no longer belonged to the student practicing to be a poet under the trees by a ramshackle bicycle. A confession of love crossed with a bit of money saw cosmetics trample the soul. She felt her heart was no longer weak. Circumstances. Placed in context, she saw herself as pitiful. Entangled in love, it is a crime; a crime, yet it is love. The Self.

She said goodbye to the verses. Promising to meet again one day. In the middle of the night. Silence in not speaking, silence on the day of return, not a word of farewell. Only the verses remained, hidden in a drawer; she kept them as memories instead of a goodbye.

She returned to the sea with plenty of material wealth. The white sand was imprinted under the clear sea water under the moonlight, sparkling like crystal. A ship brought her back to the sea. In the middle of the night. Her footsteps sank lightly into the past; she saw the boy of the past now sitting there, letting cigarette smoke drift with the clouds. At a distance.

Knowing through friends. All those years. A sun-bronzed back, carrying no private love of his own. She just looked and fell silent. Shocked. Infatuated.

The boy of the past placed himself in a way of thinking about life. Peace. Resting his heart on the gentle ripples of a windless sky or burying his head against the hull when waves hit in a storm, not worrying much about where life would go if material things were insufficient, only feeling carefree amidst the wave-filled ocean.

Not like her. One husband, two children, a three-story house, a four-seat car. Plenty. Making many look on with desire, yet she alone was weary of endless days, returning at night to pillow her head with the night wind. Hovering. Incomplete sleep. Haunting. The times she crawled home, kneeling at the feet of the man called husband after being tossed into the street like a wounded animal, reminding herself that life needs self-respect.

Material things besieged her, time was traded, a self-made glory. Digging one's own grave. Hovering in incomplete sleep. Hungry for affection. Reminding herself that life needs self-respect. One last time. Money enough to buy a ship ticket. She returned to the sea.

There are things one never fully understands without the echo of the heart. “Do you still remember?” He looked at her with an infatuated gaze, filled with the tenderness of a dawn just awakening, while the flora still dreamt of early mist blending with the night wind. Passion. Just faded.

“Remember what, dear?” She looked at him with a yearning gaze, flecked with fragments of a broken love; how long had it been since she stopped saying she loved him for so many silent nights.

“The day you returned to the sea, you didn't say a word of farewell!” He pulled her head into his chest, his eyes looking toward the surging ocean. She bowed her head slightly. Hearing his heart throb. The ocean surged. Whispering. “Why did you return to the open sea without a word of farewell?”

He kissed her forehead gently, speaking amidst the rising tide, seagulls circling from somewhere. Sunlight was reborn in a new day. He said: “Because I needed to see you love life again.”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...