Chiến Phan

Thứ Tư, 3 tháng 2, 2016

[Truyện] TÌNH MỘ

Every man is guilty of all the good he did not do 
photo Favimcom-4476_zps3611b60f.jpg
Một sớm nghĩa trang khi cái nắng ngang tàng đi tìm từng nấm mộ không có những kẻ viếng thăm chăm sóc dựng xây hay chăm bẫm bằng những cành cây để phũ tàng bóng mát sau những ngày tháng dài trọn năm. 
Lọt chọt. Gã thanh niên bước thấp bước cao đi vòng quanh mấy ngôi mộ. Chuyện trò. Với những kẻ viếng thăm sau một năm tròn tìm đến nơi người thân nằm xuống để làm một nghi thức tưởng nhớ một vong linh hay ảnh hình đã ăn sâu vào trí nhớ. Nguyện cầu. Phúc ban. 
Lọt xọt. Cô gái trốn ánh mắt người nhìn bằng khuôn mặt được phũ kín khẩu trang & chiếc nón rộng che đầu, tay cầm chổi nhịp nhàng quét mộ những kẻ vừa sang thăm. Lẹ làng. Theo bước gã thanh niên đang bắt từng lời những người đến viếng. Tìm kiếm một sự sẻ chia thực tế để ngày về Tết không phải quạnh hiu từ mấy đồng tiền để lại hay chỉ vài món đồ cúng kiếng bỏ lại sau khi cầu nguyện chán chê cùng những mãnh tro tàn đốt cho người nằm xuống. 
Gió bỏ đi hoang. Nắng ngang tàng ở lại cùng những mãnh tro tàn. Vương vấn. 
Còn quét mộ nào nữa không để tui quét luôn? Cô gái đủng đỉnh đứng tựa lưng vào cột ở gian mộ vừa xây.
Làm việc kiểu này thì lấy tiền đâu tui trả đủ trời? Gã đàn ông quẩn quanh nơi nấm mộ có người miệt mài với những khói nhang. Rì rầm. Cười. Mắt híp. 
Cái con nhỏ thiệt tình…Người phụ nữ bỏ lửng câu để mĩm cười. 
Thì thiệt tình thật mà. Người đàn ông cười phụ họa. 
Nó đã lỡ hết một thời, của cải một thời đó chỉ vỏn vẹn là một đứa con. Tranh thủ những ngày giáp Tết phụ quét mộ với thằng kia, tiệm uống tóc chắc cũng héo hon đợi chờ nó. Người phụ nữ bỏ đi nụ cười, nói với tiếng gió đi xa. Ngút ngàn. 
Thằng này cũng khá khẩm gì với chân bước thấp cao, bước vào ở cái tuổi đó vẫn cứ chờ đợi một bóng xuân sang đời mình. Nói chuyện yêu đương. Thật tình. Người đàn ông nói trong tiếng lá khi gió bỏ đi xa. Mịt mùng. Chẳng biết chúng nó có bền không? Chẳng biết có đúng không?
photo 1345185902876953_574_574_zpsccb0fd9e.jpg There is no one righteous, not even one. 
Đàn ông chả ai thật lòng! Cô gái tháo bỏ lớp khẩu trang để cho giọng mình đi dài theo nắng ngang tàng. Ứa gan. Thương thì thật lòng chứ đừng có nói dối này nọ rồi làm khổ con gái người ta. Tui ghét nhất thứ đó. Có gì thì nói thiệt. 
Nói thằng nào thì nói chứ trừ anh ra nhe. Kiếm thấy bà không ra. Anh có gạt em bao giờ chưa? Gã đàn ông cười nghịch nắng với mấy kẻ viếng thăm mộ phần đang hé hàm răng. Hềnh hệch. 
Buổi sớm, gió vô tình quay trở lại lướt sang lùa lá rung rinh trước mộ gã đàn ông, tóc tro bay ngang mộ người phụ nữ trong cái nắng ngang tàng đang dịu lại. Đợt chổi lại lướt êm, lùa tro tàn vào một góc, nhang khói bay ơ thờ. Thấy tình phảng phất đâu đây vui vầy cùng xuân mới.
***


An early morning at the cemetery, as the defiant sunlight hunts down each grave—those lonely mounds without visitors to tend, build, or nurture a few branches to cast a protective shade after a long, full year.

Unsteady. A young man walks with an uneven gait, circling the tombs. Chatting. He speaks with visitors who, after a full year, have found their way back to where their loved ones lie, performing rituals to remember a soul or an image etched deep in memory. Praying. Blessing.

Rustling. A girl hides from the gazes of others, her face shrouded by a mask and a wide-brimmed hat. Her hands move rhythmically, sweeping the graves of those who have just been visited. Swiftly. She follows the young man who is busy catching the words of the mourners. They are searching for a practical share of kindness, so their return for Tet won't be desolate—hoping for a few leftover bills or the sacrificial offerings abandoned after people have finished their long prayers amidst the smoldering ash burnt for the dead.

The wind wanders off. The defiant sun remains with the scattered ashes. Lingering.

"Any more graves to sweep? I’ll do them all at once," the girl says casually, leaning her back against a pillar of a newly built tomb.

"Working like this, where on earth will I get the money to pay you in full?" a man mutters near a grave where someone is diligently burning incense. Murmuring. Laughing. Eyes squinting.

"That girl, honestly..." A woman leaves her sentence hanging with a smile.

"Well, she is honest," the man adds with a chuckle.

"She missed her chance once; all she has left from that time is a child. She’s taking advantage of these days before Tet to help that guy sweep graves; her hair salon is probably wilting away waiting for her." The woman let her smile fade, speaking to the wind as it traveled far. Endless.

"That guy isn't doing much better with his limp, yet at his age, he’s still waiting for a shadow of spring to enter his life. Talking about love. Truly." The man speaks amidst the rustle of leaves as the wind drifts away. Mist-shrouded. "Who knows if they’ll last? Who knows if it’s right?"

THERE IS NO ONE RIGHTEOUS, NOT EVEN ONE.

"Men—none of them are sincere!" The girl rips off her mask, letting her voice carry long across the defiant sunlight. Irritated. "If you love, be sincere. Don’t lie and do this or that only to make a girl suffer. I hate that most. If there’s something, just tell the truth."

"Talk about whoever you want, but leave me out of it. It’s hard enough to find someone like me. Have I ever deceived you?" The man laughs, playing with the sunlight alongside the skeletons in the graves who seem to be baring their teeth. Guffawing.

In the early morning, the wind accidentally returns, gliding through and shaking the leaves before the man’s grave. Gray hair drifts across the woman’s tomb as the defiant sunlight begins to soften. The broom glides smoothly again, ushering the ashes into a corner while the incense smoke floats indifferently. One can sense a faint hint of affection hovering here, joining in the joy of the new Spring.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...