Nó gặp lại Allan. Gần hai mươi năm trời.
Sài Gòn những ngày cuối tháng Giêng năm 2026, đất trời như vừa trút bỏ lớp áo hoa hòe rực rỡ nhưng mệt nhoài sau một cuộc nhậu dài hơi.
Khi dư âm mùng mền đã cạn, người ta lại hăm hở kéo nhau trở lại phố. Lần này, cái hăm hở nó mang sắc thái khác: vừa có chút luyến tiếc mùi khói bếp, vừa có cái sự quyết liệt của mấy con kiến thợ sắp bắt đầu một mùa mưu sinh mới.
Trong cái không khí giao thoa ấy, nó gặp lại Allan.
Gần hai mươi năm trời. Một con số đủ dài để một đứa con nít mới đẻ kịp thành một gã thanh niên vạm vỡ, và cũng đủ để hai gã trai ngông nghênh ngày nào giờ ngồi nhìn nhau qua làn khói thuốc, thấy tóc trên đầu đã lốm đốm màu sương khói. Những điếu thuốc được quấn thủ công.
Sài Gòn của những năm 2000 hiện về trong ký ức, nó như một thước phim trắng đen được ai đó tinh nghịch tô màu rực rỡ. Ngày đó, Allan – một gã trai vừa mới bước qua cái ngưỡng ba mươi, mang theo cái tôi cao ngạo và túi hành lý nhẹ tênh – bắt đầu dấn thân vào cái con đường gọi là "expat". Nó là đứa sinh viên ngán ngẫm với kiến thức của giảng đường, bởi mù tịt về kinh nghiệm cuộc sống, chọn con đường từ cuộc sống để bước lại về trường.
Việt Nam khi ấy với nó và Allan là một vùng đất hứa đầy nắng gió và bụi bặm của những công trình. Nó nhớ như in những ngày miệt mài cùng Allan – khi ấy gã nặng gần cả trăm ký, người ngợm núc ních nhưng nhiệt huyết thì tràn trề – cùng một đứa nhóc sinh viên vừa mới ra trường, cứ thế mà đi.
Thênh thang. Những con đường ngành xây dựng thấm đẫm bước chân. Đi khắp các con đường Lý Thường Kiệt, Tô Hiến Thành, Sư Vạn Hạnh (hồi đó cái đoạn dưới vẫn chưa đổi tên thành Thành Thái), Bạch Đằng …các kiểu. Rồi len lỏi vào từng cái cửa hàng vật liệu xây dựng, trang trí nội thất, dấn thân vào cái lĩnh vực mà lúc đầu nó cũng chẳng hiểu vì sao mình lại chọn đi cái con đường này.
Nghĩ là đi một đoạn cho vui, ai dè gắn bó cũng đủ lâu, dẫu có lúc tưởng chừng như đứt đoạn.
Hành trình đó có cả nắng cháy da, có mưa xối xả, và có cả những nụ cười ngây ngô của mấy gã khờ đi tìm kiếm, khai mở một thị trường. Nó và Allan ngồi ở quán cà phê Soho, chuyện trò và đám phán, tiếng Anh, Hoa, Việt, hòa vào sự nhộn nhịp như khúc ca náo nhiệt của quán, gặp gỡ những cái tên vang bóng một thời... Những khách hàng mà ngày đó chỉ cần gõ cửa được vào nhà họ thôi là cả một chiến tích lẫy lừng.
Đêm về, sau những giờ làm việc hăng say đến kiệt sức, cả hội; những gã Hoa Kiều khắp nơi tụ lại, chỉ vỏn vẹn mình nó là dân Việt lạc loài, lại dắt díu nhau đi "càn" một trận bí túy với men say, bước chân qua những quán bar của một Sài thành không ngủ, mùi Whisky còn bám víu đến tận cả ngày hôm sau. Để rồi, khi Sài Gòn bước qua ngưỡng không giờ, những chiếc bao tử lại kêu rống lên như đòi ra trận tiếp, là lúc bữa tối ở Hoàng Thành hay một Hoằng Long, để rồi cả đám bước đi nói cười nghêu ngao, dọc ngang con đường Lê Lợi của một Sài Gòn về đêm.
Trăng tàn và những mái đầu xanh
Đêm nay, nó và Allan ngồi lại với nhau ở con đường Ngô Văn Năm; nó tìm gã tìm lại vị giác của món Việt sau một chặng đường dài đã bỏ quên. Con đường này vẫn thế, vẫn nhộn nhịp cái cảnh người ta chuyện trò, ngã giá, mời gọi đủ kiểu. Nhưng bối cảnh thì đã khác xa rồi.
Đối diện với nó không còn là những gã trai ba mươi tuổi nữa, mà là ba mái đầu xanh đang chăm chú lắng nghe của một thanh xuân vẫy gọi: Danny, John và Ronaldo. Một thế hệ kế thừa của HX, mấy đứa nhỏ đang chờ để nghe về một thời hoành tráng và huy hoàng, cái thời ngông nghênh và ngang tàng của mấy ông chú. Tương lai nào chờ.
Allan ngồi đó, cái dáng vẻ gầy đi một nửa. Gã đã bỏ rượu. Gã cười, cái nụ cười của một gã đàn ông đã đi qua những "trận càn" của Covid – cái thứ biến cố quái ác đã tác động quá mạnh đến thế hệ của gã, để tất cả có thể ngộ ra nhiều hơn về cái cuộc đời này.
…
Cục gạch quán. Sài Gòn đêm kế tiếp.
Allan nói về kiếp "expat" bằng cái giọng say sưa. Gã ví mình như con chim trong lồng, cứ bay đi rồi lại bay về cái nơi đã quen hơi bén tiếng. Chăm chỉ như con kiến mưu sinh, nhưng hành trình cứ thoi đưa giữa những vùng trời khác biệt. Gã kể về cuộc sống của mình, nơi gã đối diện với những tâm tư riêng mang.
Đặc biệt nhất đêm nay là khi thằng nhóc Merci – con trai nó – lại chuyện trò say sưa cùng chú Allan. Thằng nhóc đang ở cái tuổi dậy thì với đủ thứ tâm tư rắc rối. Nó đứng ngoài cuộc, nhìn con trai mình trút cạn lòng mình với người chú về những món ăn, về chuyện vẽ vời, nấu nướng và cả về cái ngón đàn piano vừa mới bị bỏ ngang. Dường như tất cả được trút bỏ để có thể bắt đầu một chương đời mới.
Allan nhìn thằng nhóc Merci, rồi lại khẽ thở dài khi nhắc đến đứa con trai của chính gã. "Thằng nhóc chẳng thèm nhìn tao". Cái thái độ ơ hờ đó là phần Allan miêu tả về đứa nhỏ của mình, khi mà sự nghiệp của gã bắt đầu đi theo chiều đổ bóng. Gã vẫn cứ say sưa trên hành trình của một expat, cuộc đời gã là những dặm đường đi không ngừng nghỉ, để rồi nhận ra hình ảnh của đứa con trai đã vụt qua đời gã một cách nhanh chóng quá chừng.
Tình yêu thương của người cha là khác biệt. Trong cái sự ơ hờ đó, nó thấy một tình yêu thương thầm lặng. Con trai gã giờ đã sang trang, trở thành một anh kỹ sư cùng ngành như cái cách mà gã đã lựa chọn. Allan bắt đầu nghĩ đến việc sẽ tậu một con xe cho con trai mình – một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng tất cả sự bù đắp của một người cha vốn dĩ chỉ biết thoi đưa trên những dặm dài biệt xứ. Gã do dự một chiếc Porche hay là một chiếc Honda cũ.
Nhìn Allan, nhìn Merci, nó chợt nhớ đến lời bài hát mà bọn trẻ hay mở: "Có những con đường ta chưa bao giờ đi, có những người ta chưa từng gặp lại...".
Đêm đầu xuân, Sài Gòn gió thổi lồng lộng qua những tán cây. Nó thấy mình nên thôi bớt nói về đạo lý. Cuộc đời nó khởi đầu với những chặng hành trình và ngã rẽ chẳng biết đâu mà lần, nhưng chính trong những khoảnh khắc đó, nó đã gặp được Allan – một người anh em, một người bạn đồng hành qua bao mùa nắng gió.
Trăng tàn đâu chẳng thấy, chỉ thấy ba đứa trẻ đang lặng yên lắng nghe về một góc nhìn cuộc sống mới. Nó hiểu rằng, dẫu là kiếp thoi đưa hay chim lồng, thì những gì còn sót lại cuối cùng sau bao nhiêu va ngã, vẫn chính là sự tử tế và lòng yêu thương dành cho nhau.
Cảm ơn Sài Gòn, cảm ơn những ngày nắng bụi năm ấy, để hôm nay nó có một câu chuyện dài để kể lại cho đời sau.
Allan chào tạm biệt, lịch trình tiếp theo của gã là một đại lục mênh mông.
***
It met Allan again. Nearly twenty years had passed.
Saigon, in the final days of January 2026. The world seemed to have just shed its vibrant, flower-patterned coat, now standing weary after a long, exhausting celebration.
As the echoes of the holiday faded, people eagerly flocked back to the city. This time, the eagerness carried a different shade: a lingering scent of countryside kitchen smoke mixed with the fierce grit of worker ants beginning a new season of survival. In that transitional air, it met Allan again.
Nearly twenty years. A span long enough for a newborn to grow into a sturdy young man, and long enough for two once-arrogant youths to sit across from each other through clouds of hand-rolled cigarettes, noticing the streaks of ash-grey in their hair.
The Saigon of the 2000s flickered back in its memory like a black-and-white film playfully tinted with vivid colors. Back then, Allan—a man who had just crossed the threshold of thirty, carrying a towering ego and a feather-light suitcase—began his journey as an "expat." It, on the other hand, was a student weary of lecture halls, devoid of life experience, choosing the path of the "real world" as a way to eventually find its way back to school.
Vietnam, for both it and Allan then, was a promised land of sun, wind, and the dust of construction sites. It remembered vividly the days of relentless toil alongside Allan—who weighed nearly a hundred kilograms back then, plump yet overflowing with passion—and a fresh-faced graduate. It just kept going.
The horizon was wide open. The roads of the construction industry were soaked with their footsteps. They traversed every corner: Ly Thuong Kiet, To Hien Thanh, Su Van Hanh (back when the lower section hadn't yet been renamed Thanh Thai), Bach Dang… and all the rest. They wound through every building material shop and interior decor showroom, diving into a field it didn't even understand why it had chosen at first. It thought it’d just walk this path for fun for a while, but it turned out it stayed long enough, even through moments that seemed ready to snap.
That journey had skin-scorching sun, torrential rain, and the naive smiles of fools opening up a market. It and Allan would sit at Soho Coffee, talking and negotiating—English, Chinese, and Vietnamese blending into the bustling melody of the cafe—meeting names that once shook the industry. In those days, simply getting a foot in the door of those clients' homes was a legendary victory.
At night, after working to the point of exhaustion, the whole gang—Overseas Chinese from all over, with it as the lone Vietnamese outlier—would drag each other out for a drunken "raid." They wandered through the bars of a sleepless Saigon, the scent of Whisky clinging to them until the following afternoon. Then, as Saigon crossed the threshold of midnight and their stomachs roared for the next battle, it was time for dinner at Hoang Thành or Hoang Long. The whole group would walk, laughing and singing loudly, crisscrossing Le Loi Street in the dead of night.
Waning Moon and Youthful Heads
Tonight, it and Allan sat together on Ngo Van Nam Street; it was helping Allan rediscover the taste of Vietnamese food after a long journey of neglect. This street remained the same—bustling with people chatting, bargaining, and beckoning. But the context was worlds apart.
Facing it were no longer thirty-year-old men, but three youthful heads listening intently to the call of spring: Danny, John, and Ronaldo. The next generation of HX, the kids waiting to hear about a magnificent and glorious time, the arrogant and unruly era of their "uncles." What future awaits them?
Allan sat there, his frame halved in size. He had quit drinking. He smiled—the smile of a man who had survived the "raids" of Covid—that cruel upheaval that struck his generation so hard, forcing them to realize more about this life.
…
Cuc Gach Cafe. Saigon, the following night.
Allan spoke about the "expat life" with an intoxicated passion. He likened himself to a bird in a cage, flying away only to return to the places he had grown fond of. Diligent as an ant making a living, yet his journey kept shuttling between different skies. He spoke of his life, where he faced his own private burdens.
The most special part of tonight was when young Merci—its son—chatted enthusiastically with Uncle Allan. The boy was at that pubertal age, filled with troublesome thoughts. It stood on the sidelines, watching its son pour his heart out to the uncle about food, drawing, cooking, and even the piano lessons that had just been abandoned. It was as if everything was being purged to start a new chapter of life.
Allan looked at Merci, then sighed softly as he mentioned his own son. "The kid doesn't even look at me." That indifferent attitude was how Allan described his child, while his own career began to cast long, fading shadows. He remained immersed in his expat journey—a life of restless miles—only to realize his son had flashed past his life far too quickly.
A father’s love is a different breed. In that indifference, it saw a silent devotion. Allan’s son had turned a page, becoming an engineer in the same industry, following the very path Allan had chosen. Allan began thinking about buying a car for his son—a simple gesture containing all the compensation of a father who had spent his life shuttling across distant lands. He hesitated between a Porsche and an old Honda.
Looking at Allan, looking at Merci, it was reminded of the song the kids often play: "There are roads we have never traveled, there are people we have never met again..."
In the early spring night, the Saigon wind blew fiercely through the trees. It felt it should stop talking about morality. Its life had started with journeys and crossroads it couldn't predict, but in those moments, it had met Allan—a brother, a companion through countless seasons of sun and wind.
The waning moon was nowhere to be seen, replaced by the sight of three children listening quietly to a new perspective on life. It understood that whether a shuttling expat or a caged bird, what remains after all the falls is simply kindness and love for one another.
Thank you, Saigon. Thank you for those dusty, sunny days of the past, so that today it has a long story to tell the next generation.
Allan said his goodbyes; his next schedule was a vast, endless continent.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét