"Ở độ cao đó, tâm trí con người trở nên chậm chạp và đần độn. Bạn không còn là một nhà lãnh đạo xuất chúng; bạn chỉ là một sinh vật đang thoi thóp cố gắng lết thêm một bước chân."
8.848m – con số định danh cho nóc nhà thế giới, cũng là ngưỡng cửa của sự hư vô. Nó lặng lẽ theo chân Jon Krakauer, lủi thủi phía sau đoàn người như một kẻ quan sát thầm lặng, sợ rằng một hơi thở mạnh cũng đủ làm tan biến những khoảnh khắc bi tráng của những thân phận dấn thân. Họ leo không chỉ để chạm vào đỉnh cao, mà để dìm mình vào một màn rửa tội tàn khốc giữa băng giá. Họ đắm chìm trong bi ai, tận cùng của khổ đau chỉ để tìm kiếm một sự giải thoát cho những nỗi khổ đau khác đang âm ỉ trong lòng
Đỉnh Everest năm 1996 làm đóng băng cả những suy nghĩ của nó. Đây không phải là một câu chuyện anh hùng; đây là một tấn bi kịch giữa con người và thiên nhiên, giữa con người với những giới hạn sinh học của chính mình. N
Krakauer vạch trần sự thương mại hóa của việc leo núi. Thiên nhiên đã bị tàn phá bởi con người, dậm đường leo núi đó, những thứ thải ra từ chính cơ thể con người, vật dụng và cả chính họ đang nằm lại ngổn ngang trên con đường leo lên, leo xuống đó. Những nhà leo núi nghiệp dư bỏ ra hàng chục ngàn đô-la để được "mua" một tấm vé lên đỉnh. Ngược. Tinh thần cốt lõi của leo núi: sự khiêm nhường.
"Khi tiền bạc trở thành động lực để đưa người ta lên đỉnh núi, ranh giới giữa lòng dũng cảm và sự liều lĩnh trở nên mờ mịt. Chúng ta đã bội ước với mẹ thiên nhiên khi tin rằng mình có thể chế ngự được bà bằng những thiết bị đắt tiền."
Nó lẽo đẽo theo sau, chứng kiến những sự sang chấn và bị tác động từ thiên nhiên lên cơ thể con người. Trơ. Người ta đi ngang qua những đồng đội đang hấp hối vì chính họ cũng đang bên bờ vực cái chết. Một sự "tiêu trừ" nhân tính kinh khủng nhất khi oxy chỉ còn là một giấc mơ xa xỉ.
Cái hay của Krakauer là sự dằn vặt của người sống sót. Ông không viết để ngợi ca; ông viết để "sám hối".
"Càng lên cao, sự thật càng trở nên mỏng manh như không khí. Những gì bạn nhớ, những gì bạn kể, có thể chỉ là một sự bội ước của ký ức dưới áp lực của cái chết."
"Into Thin Air". Thiên nhiên không có lòng trắc ẩn, chỉ có những quy luật.
***
"At that altitude, the human mind becomes slow and dull. You are no longer a brilliant leader; you are merely a gasping creature struggling to drag yourself one step further."
8,848m – the identifying number for the roof of the world, and also the threshold of nothingness. It (the character) quietly followed Jon Krakauer, trudging behind the group like a silent observer, fearing that even a heavy breath would dissolve the tragic moments of those committed souls. They climbed not just to touch the summit, but to immerse themselves in a brutal purgation amidst the ice. They were drowned in sorrow, in the ultimate depths of suffering, merely to seek an escape from other pains smoldering within their hearts.
The Everest of 1996 froze even its thoughts. This is not a hero's story; it is a tragedy between man and nature, between man and his own biological limits.
Krakauer exposes the commercialization of mountaineering. Nature has been devastated by man—along that climbing path, the waste from human bodies, equipment, and even the climbers themselves lie scattered across the trails going up and down. Amateur climbers shell out tens of thousands of dollars to "buy" a ticket to the top. Inversion. The core spirit of mountaineering: humility.
"When money becomes the motivation to bring people to the mountain peak, the boundary between courage and recklessness becomes blurred. We have betrayed Mother Nature by believing we could conquer her with expensive equipment."
It followed behind, witnessing the trauma and the impact of nature upon the human body. Callous. People walked past dying teammates because they themselves were on the brink of death. The most horrific "diminishment" of humanity occurs when oxygen becomes nothing more than a luxury dream.
The brilliance of Krakauer lies in the survivor's guilt. He does not write to praise; he writes to "repent."
"The higher you go, the thinner the truth becomes, like the air. What you remember, what you tell, might only be a betrayal of memory under the pressure of death."
"Into Thin Air." Nature has no compassion; she only has laws.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét