Chiến Phan

Thứ Năm, 4 tháng 12, 2014

[Truyện] Yêu lại từ đầu

photo 82781350acbd6e12f9f_zps11928b17.jpg
Anh muốn ngủ với em à? Nó nhìn thẳng vào mắt anh - chàng trai của những tháng ngày đợi chờ; từng quyết định ở lại phố núi khi nó muốn đến phố lạ để khám phá cho thỏa lòng, đang ngồi trước mặt nó với nụ cười khác xưa. 
Chàng trai trố mắt nhìn nó. Nụ cười hềnh hệch của anh tắt ngấm đi sau buổi pha trò nửa đùa nửa thật về câu chuyện rằng là kẻ chung tình khi từng ấy thời gian vẫn chờ đợi, như núi kia vẫn nồng nàn với suối một đời. 
Ừ! Thì ngủ. Nó gần như đọc thoại, chẳng đợi anh trả lời. Quán vắng, chẳng ai nghe. Nếu có cũng chẳng hề gì bởi ngày về đã không giống ngày đi. Xác thể lẫn tâm hồn. Mục rỗng. 
Gió mát lành, trời đã lập đông, nó ngồi phía sau anh trên con đường cũ. Lên xuống. Cảm giác cũ mới đan xe, cứ như từng con đường, từng góc phố chối bỏ nó khi hờ hửng mỗi bận nó lướt qua như thể nó chưa từng sinh ra và lớn lên ở đây vậy. Gập ghềnh. Sự lo lắng của ngày xưa bám vào lưng anh đâu mất, chỉ thấy chéo chân ngồi cạnh, tay vịn vào yên, mắt đi tìm ở khoảng trời mây bay vô định. … 
Yêu em nhé, em là bà mẹ đơn thân!? Nó nhìn anh nở nụ cười nửa miệng, gió tát cho vài cái, ri rỉ máu ở con tim như một lần nó muốn thỏa cảm giác được khát khao làm mẹ thế nào, dù rằng với người đàn ông ấy đến tận bây giờ nó vẫn chẳng biết đấy có phải là yêu. Phố núi nghe buồn nhiều rồi khóc với mưa bay. 
Những chồi xanh bắt đầu nhú, vài cánh chim trốn đâu đó đã bắt đầu cất tiếng hót vang như báo hiệu đông sắp tàn chuẩn bị đón xuân sang. Gió vờn qua bụng. Rộn ràng.
(Ảnh: Sưu Tầm)
***

Here is the translation into English, capturing the raw, melancholic, and contemplative tone of the original prose:

“Do you want to sleep with me?”

She looked straight into his eyes—the man of those long, waiting days; the one who had once decided to stay in the mountain town while she wanted to head to strange cities to explore to her heart's content. He sat before her now, with a smile unlike the one from before.

The young man stared at her, wide-eyed. His goofy grin vanished instantly after a session of half-joking, half-serious banter about how he was a loyal soul, waiting all this time just as the mountains remain passionate for the stream for a lifetime.

“Fine then. Let’s sleep together,” she said, almost in a monologue, not waiting for his answer. The cafe was empty; no one heard. Even if they did, it wouldn't matter, for the day of return was nothing like the day of departure. Both body and soul. Decaying.

The wind was cool and fresh—winter had officially set in. She sat behind him on the old road. Uphill and downhill. Old and new sensations intertwined; it felt as though every street and every corner was rejecting her, treating her with indifference as she passed by, as if she had never been born or raised there. Rugged. The anxiety that once made her cling to his back had vanished; now she sat with legs crossed beside him, hands gripping the seat, her eyes searching the aimless clouds in the sky.

“Love me then—I’m a single mother, you know?” She looked at him with a half-smile. The wind slapped her face a few times, and her heart bled slightly, recalling the time she had wanted to satisfy that desperate craving for motherhood, even though, with that man, she still didn’t know even now if it was ever love. The mountain town, having heard enough sadness, began to cry with the drifting rain.

Green buds began to sprout, and a few birds that had been hiding somewhere started to sing out loud, signaling that winter was fading and spring was preparing to arrive. The wind brushed against her belly. Restless.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

[Nhật ký của cha] Merci, ông già & con chữ [Dad's diary - Merci, the old man & language]

  Ai rồi cũng phải lớn! Ông già nhận ra điều đó khi ngồi ly trà cúc còn ủ hơi nóng ở một đêm cuối hạ, lắng nghe thằng nhóc Merci nói bằn...