“Thiên trường địa cửu nguyện lúc đầu
Vật hóa tinh di hận về sau”
“Mày đừng hỏi mẹ nó đâu nghe, con nhỏ nó nghe nó buồn... tao với mẹ nó đã li dị rồi.”
Sài Gòn đêm. Bệnh viện Nhi Đồng 2 chẳng còn nằm lọt thỏm giữa những tàng cây cổ thụ xanh rì, nó đã được chặt bớt đi, để nhường lại cho tòa nhà bê tông hóa, tầng 2, nơi mà không khí vốn dĩ phải tĩnh mịch thì nay lại bị xé toạc bởi tiếng ho của trẻ con và tiếng thở dài của người lớn. Thời tiết những ngày này hung hăng lạ kỳ, lúc nắng rát bỏng tay, lúc lại ẩm ương se sắt khiến cô nhóc nhà nó sụt sịt mãi chẳng thành giấc.
Giữa cái hành lang bệnh viện nồng nặc mùi ê-te và sự mệt mỏi chực chờ, nó giật mình khi nghe tiếng gọi quen thuộc. Là thằng bạn cùng bàn thời đại học đầy tự do. Thằng bạn nhận ra từ giọng nói nó.
Dưới ánh đèn neon hắt hiu, thằng bạn vẫn là ánh mắt đằng sau chiếc kính cận dày cộm, hàm răng lúc nào cũng nở một nụ cười chực sẵn như một thói quen tự vệ, mái tóc đã điểm bạc phần nhiều. Nó và thằng bạn, là một trong ba đứa ngồi ở cái băng ghế cuối cùng, trông lẻ loi như một nốt lặng lạc nhịp ở một giảng đường đại học.
Thằng bạn nó giỏi. Giỏi từ hồi còn ngồi ghế giảng đường, khi đám bạn còn mải mê với những vần thơ hay những giấc mơ bay bổng, nó đã biết cách lùng sục để kiếm những đồng tiền đầu tiên, hiểu về một nghiệp vụ ngoại thương thực tế.
Giờ. Ly cà phê đen đặc, làn khói thuốc tàn bốc lên cay xè mắt, cả đám ngày đó lao vào kiếm sống, để rồi dùng sự bận rộn làm cái lý do chính đáng nhất để quên mất việc hỏi thăm nhau dù chỉ là online.
Nó vừa định mở lời hỏi thăm vợ con bạn, thì thằng bạn xua tay, nụ cười hơi méo xệch: – “Mày đừng hỏi mẹ nó đâu nghe, con nhỏ nó nghe nó buồn... tao với mẹ nó đã li dị rồi.”
Câu nói nhẹ tênh mà nặng nghìn cân. Nó khựng lại, thấy mình như vừa đâm sầm vào một bức tường vô hình. Li dị. Hai chữ ấy vang lên trong không gian đặc quánh, xao xác lòng. Thằng bạn nó giờ đứng trước một ngã đường mới, có phải là tự do, hay một sự trống trải đến rợn người.
Người ta tìm nhau, lập đàn, rồi lại tan đàn. Kiếp nhân sinh này sao giống một mùa cư trú của loài chim di cư đến thế? Bay đi, tìm về, rồi lại chọn cách tách đàn để bay về một phương trời đơn độc khác. Liệu cái sự "kết thúc" đó có thật sự là một sự "giải thoát", hay chỉ là một cách trốn chạy sự ngột ngạt của những ngộ nhận ban đầu?
“Tìm hoài chưa thấy đâu câu trả lời”
***
Nó bỗng nhớ đến một người anh. Một đêm còn ủ nắng ngang tàng đổ lửa hắt lên từ đường nhựa, anh kể cho nó nghe về khoảnh khắc anh bước ra khỏi cửa nhà mình, chẳng mang theo gì. Anh không ngoảnh lại. Thấy rõ. Bóng dáng đứa con nhỏ đang ngồi nép vào góc tường, nơi chiếc cầu thang nhỏ hẹp đã lên màu rêu phong của thời gian.
Hình ảnh đứa trẻ ấy khắc sâu vào tâm can anh như một vết sẹo không bao giờ lành. Anh đi, đầu không ngoảnh lại, nhưng sau lưng không phải là "thềm nắng lá rơi đầy" thơ mộng của Quang Dũng, mà là một vực thẳm của sự dằn vặt. Anh hứa sẽ cho con những điều tốt nhất, nhưng "tốt nhất" là gì thì chính anh cũng chẳng rõ. Phải chăng là những tờ chi phiếu gửi về mỗi tháng, hay là một mái ấm đã bị xé đôi mà anh chẳng cách nào dán lại được?
Tự hỏi. Chẳng rõ. Lời nguyện cầu ngày ấy tìm đâu: “nguyện thề đến năm mươi năm về sau”
Nhớ.
Nó về nhà, nhìn mẹ – "người tình tóc bạc" của nó. Bà ngồi đó, dưới ánh sáng vàng vọt của buổi chiều tà, đôi tay nhăn nheo lần tràng hạt hoặc có khi chỉ ngồi thẫn thờ nhìn ra khoảng sân vắng. Bà có một quy tắc sắt đá cho đám trẻ "sống lâu" trong nhà: – “Đời bà chỉ đi rước dâu mỗi thằng một lần thôi. Đứa nào làm hỏng, bà không đi nữa.”
Câu nói nửa đùa nửa thật của mẹ mang theo cả một hệ tư tưởng cũ kỹ nhưng kiên định. Với bà, hôn nhân là một sự gắn kết thiêng liêng, không phải là thứ trang phục muốn thay là thay, muốn cởi là cởi. Mẹ sợ cái cảnh "tan đàn xẻ nghé", sợ những đứa trẻ phải ngơ ngác nhìn cha mẹ chúng chia đôi thế giới.
Nhưng thế hệ của nó lại khác. Nó thấy ngập đầy trên những trang giấy báo, trên các diễn đàn, trên cả những hồ sơ phê duyệt mỗi ngày là những tờ xác nhận ly hôn xanh xao. Người ta quyết định nhanh hơn, dứt khoát hơn. Họ gọi đó là sự sống thật với bản thân, là không chấp nhận một sự ngộ nhận kéo dài.
Kể. Anh, chị nghe. Ở một trưa nắng ngang tàng, leo thang lên lầu 5 ở một Sài Gòn Center dùng bữa.
Nó đem chuyện này nói với anh, với chị trong một buổi ăn trưa. Nơi gặp nhau định kỳ, tất cả nói về văn chương, về triết đo, về việc con người ta đôi khi sống cả đời chỉ để nhận ra mình đã... chọn nhầm.
– “Có lý lẽ cho là một sự ngộ nhận,” chị nói. Nhưng anh cười nhạt: – “Ngay cả khi biết đó là sự ngộ nhận, liệu ta có chắc rằng đó có thật sự là ngộ nhận không?”. Lặng. Nó nghĩ. “Vậy liệu tiếp theo có là sự ngộ nhận mới? Hay ta lại tiếp tục xây một cái tổ mới, rồi lại đợi mùa di trú tiếp theo để bay đi?”
Cuộc sống vốn dĩ thong thả ra đi theo cách của nó. Nó cứ thế ghi nhận những gì cuộc đời ban tặng, cả những nụ cười rạng rỡ của đôi trẻ ngày cưới, lẫn những giọt nước mắt thầm lặng của người đàn ông đứng ở góc khuất bệnh viện nhi đồng.
Mọi lựa chọn đều có cái giá của nó. Có người chọn ở lại trong một chiếc lồng chật hẹp để giữ lấy hơi ấm của bầy đàn. Có người chọn tung cánh bay đi để tìm sự tự do, dẫu biết rằng phía trước là bão tố và sự cô độc. Chẳng biết đâu mà lần.
Sau cùng, nó nhận ra rằng cuộc sống không chỉ có hai màu đen trắng của "bắt đầu" và "kết thúc". Nó là một dải màu đa sắc, nơi có cả sự đau đớn của chia lìa và sự ấm áp của những tình cảm chân thành không vị lợi. Thằng bạn nó vẫn sẽ tiếp tục kiếm tiền, vẫn sẽ yêu con nó theo cách riêng của một kẻ tách đàn. Anh nó vẫn sẽ mang theo hình ảnh đứa trẻ nơi cầu thang như một động lực để sống và tìm những điều “tốt nhất” cho con.
Hóa ra, dù đàn có tan, dù chim có bay đi muôn hướng, thì tình yêu thương vẫn là sợi dây vô hình kết nối những mảnh vỡ lại với nhau.
Mọi thứ rồi sẽ trôi đi, thong thả và lặng lẽ. Nó đứng dậy, bế cô nhóc bước ra khỏi sảnh bệnh viện. Ngoài kia, Sài Gòn bắt đầu trở mình cho một ngày mới. Người ta vẫn sẽ tìm thấy nhau, vẫn sẽ lập đàn, và dẫu có tan đàn đi chăng nữa, thì mặt trời vẫn sẽ mọc, và lòng người vẫn sẽ tìm thấy một bến đỗ bình yên nào đó giữa dòng đời xuôi ngược.
Cảm ơn cuộc sống vì những ngộ nhận, để ta biết trân trọng hơn những phút giây thật lòng.
Cảm ơn.
"Heaven and earth are eternal, so was the vow at the start,
But as stars shift and worlds turn, only resentment fills the heart."
“Don’t ask where her mother is, okay? The little one will get sad if she hears... her mother and it have divorced.”
Saigon at night. Children’s Hospital 2 no longer sits tucked away beneath a canopy of lush ancient trees; many have been felled to make way for concrete expansion. On the second floor, the air that should have been tranquil is instead pierced by the coughing of children and the heavy sighs of adults. The weather lately has been strangely aggressive—scorching heat one moment, followed by a damp, biting chill the next, leaving its little girl sniffling and unable to find a deep sleep.
In the hospital corridor, thick with the scent of ether and lingering exhaustion, it was startled by a familiar call. It was its old desk-mate from those free-spirited university days. The friend had recognized it simply by its voice.
Under the dim neon lights, its friend still wore that look behind thick spectacles, with a smile always at the ready—a defensive habit. His hair, however, was now mostly silver. Back in the university lecture halls, it and his friend were part of a trio sitting on the back bench, looking like a lonely, off-beat rest note in a grand symphony.
Its friend was brilliant. He had been brilliant since their student days; while the rest of the gang was lost in verses of poetry or soaring dreams, he already knew how to scout for his first earnings, understanding the reality of foreign trade operations.
Now. Over a cup of thick black coffee, with cigarette smoke rising to sting the eyes, it thought of how they all rushed into making a living back then, eventually using "busyness" as the most justifiable excuse to forget to check in on one another, even online.
It was just about to ask after his friend's wife and child when the friend waved his hand, his smile twisting slightly: “Don’t ask where her mother is, okay? The little one will get sad if she hears... her mother and it have divorced.”
The words were feather-light yet weighed a thousand tons. It froze, feeling as though it had slammed into an invisible wall. Divorce. The two words echoed through the heavy air, unsettling its soul. Its friend now stood at a new crossroad—was it freedom, or a bone-chilling emptiness?
People find each other, form a flock, and then the flock scatters. Why is this human existence so much like the migratory season of birds? Flying away, seeking a home, then choosing to break from the flock to fly toward another solitary horizon. Is this "ending" truly a "release," or just a way to escape the suffocation of initial misconceptions?
“Searching forever, yet the answer is nowhere to be found.”
It suddenly remembered an older brother. On a night when the stubborn heat of the day still radiated up from the asphalt, the man told it about the moment he walked out of his front door, carrying nothing. He didn't look back. Yet, it saw it clearly: the silhouette of his small child huddled in the corner, by the narrow staircase that had turned the color of weathered moss.
The image of that child was etched into his heart like a scar that would never heal. He walked away, head unturned, but behind him was not the poetic "sun-drenched porch covered in fallen leaves" of the poet Quang Dũng, but a chasm of remorse. He promised to give his child "the best," but what "the best" actually was, he didn't truly know. Was it the child-support checks sent every month, or a home that had been torn in two which he had no way of mending?
It wondered. It was unclear. Where could one find that old prayer now: “Vowing to stay together fifty years into the future”?
Remembering.
It went home and looked at its mother—its "silver-haired lover." She sat there in the sallow light of the late afternoon, her withered hands moving over prayer beads, or sometimes just sitting in a daze, staring out at the empty yard. She had an ironclad rule for the "long-living children" in the house: “In my life, I will only go to fetch a bride for each of you once. Whoever breaks it, I’m not going again.”
Its mother’s half-joking, half-serious words carried an old-fashioned but steadfast ideology. To her, marriage was a sacred bond, not a garment to be changed or shed at will. She feared the "scattered flock," feared the sight of children looking on in bewilderment as their parents split their world in two.
But its generation is different. It sees it overflowing on newsprint, on forums, and even in the daily approval files—the pale, cold papers of divorce certifications. People decide faster, more decisively. They call it living truthfully to oneself, refusing to accept a prolonged misconception.
Telling. It told its older brother and sister about it. One afternoon, under a defiant sun, they climbed to the 5th floor of Saigon Centre for a meal.
It brought the subject up during lunch. Their periodic meeting place, where they spoke of literature, of philosophy, and of how people sometimes spend their whole lives only to realize they have... chosen wrong.
“There is an argument that it is a misconception,” the sister said. But the brother smiled faintly: “Even when we know it is a misconception, can we be sure it truly is one?” Silence. It thought: “So, will the next thing be a new misconception? Or do we simply build a new nest, only to wait for the next migratory season to fly away again?”
Life, by its nature, departs at its own leisurely pace. It simply records what life bestows—both the radiant smiles of a young couple on their wedding day and the silent tears of a man standing in a corner of the children’s hospital.
Every choice has its price. Some choose to stay in a cramped cage to keep the warmth of the flock. Others choose to spread their wings and fly away in search of freedom, knowing well that storms and solitude lie ahead. It didn't know for sure.
Ultimately, it realized that life is not just the black and white of "beginning" and "ending." It is a multi-colored spectrum, containing both the agony of parting and the warmth of sincere, selfless affection. Its friend will continue to earn a living, will continue to love his child in the unique way of one who has left the flock. Its older brother will carry the image of the child by the staircase as a motivation to live and find the "best things" for his kid.
It turns out that even if the flock scatters, even if the birds fly in every direction, love remains the invisible thread that connects the broken pieces.
Everything will pass, leisurely and quietly. It stood up, carrying the little girl as it walked out of the hospital lobby. Outside, Saigon began to stir for a new day. People will still find one another, will still form flocks, and even if those flocks scatter, the sun will still rise, and the human heart will still find a peaceful harbor somewhere amidst the ebb and flow of life.
Thank you, life, for the misconceptions, so that it may learn to cherish more the moments of true sincerity.
Thank you.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét